Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 02:52 ở Hà Nội
 

Anh nhất định làm em yêu anh - chương 30

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  790

Chap 30: Từ chối!

Nam nghe câu nói của Tâm lập tức cau mày, mặc dù không có ý gì nhưng theo anh biết thì ngày xưa Anh thích Minh nên mới từ chối anh. Khi nghe tin Minh mất anh cứ nghĩ trời cho anh cơ hội lần hai nhưng giờ Minh vẫn còn sống, chả lẽ anh và cô thật sự không thể đến với nhau sao? Không..không thể có chuyện đó.

-Tôi biết rồi. – Anh trả lời.
-Hả? Biết rồi sao?- Tâm hỏi.
-Phải, mới gặp lại cậu ta ở bên Mĩ tuần trước, tháng sau cậu ta sẽ về.
-Ồ, vậy..à thôi, không có gì.

Tâm định nói “Vậy hai người liệu còn có tiếp tục không?” Nhưng nhìn Nam thì Tâm lại đẩy câu nói ấy vào trong, không nói nữa.
-Không sao, trước giờ tôi với Minh vẫn chỉ là bạn mà thôi.
-Ừ, biết rồi..chỉ là bạn..

Ngồi một lúc, Tâm lại nói:
-Thôi, tớ về trước đây, anh Nam có về luôn không?
-Ừ, anh cũng về luôn đây, anh có vài việc cần giải quyết ở công ty.
-Ừm, chào hai người.
-Bye…

*

Một tháng sau.

Anh vừa ra khỏi công ty, đã thấy có người đang đứng tựa lưng ở cổng. người đó nhìn thấy Anh lập tức đi đến, mỉm cười:
-Tôi về rồi!
-Tôi thấy rồi.
-Haizz cậu lại vậy rồi, đi đến nhà tôi đi.

Hai người bước đi đến chiếc xe ô tô nhà Minh. Mấy chị cùng công ty nhìn theo hai người rồi nói:
-Anh này nó có số đào hoa thì phải!

Bước vào ngôi nhà ngày xưa, Anh lại bất giác ngó xung quanh. Chẳng thay đổi gì cả ngoại trừ việc không còn cây hoa nào. Minh nhìn Anh rồi hỏi:
-Sao vậy?
-Không có gì.
-Tôi vừa gọi cho Tâm, lát cô ấy sẽ đến cùng Khánh..
-Ừ.

Vào nhà, hai người ngạc nhiên khi thấy Tâm và Khánh đã ở đấy. Cả hai anh em Quang và Vân Anh cũng đã có mặt.

-A, tên này- Quang chạy đến- vẫn sống dai quá nhỉ?
-Tất nhiên, tôi phải thắng cậu đã chứ!-Minh cười.
-Thắng cái gì? –Quang giả bộ “Thơ ngây” hỏi.
-Không phải chối, chả phải ngày xưa..

-A, Hoàng Anh, 4 năm rồi không gặp. – Quang không nghe Minh nói nốt mà chạy đến chỗ Anh. 4 năm qua Quang về Hải Phòng học nên mọi người cũng không gặp nhau. Được cái nhìn Quang bây giờ đen cháy đen thui. Một làn da châu Phi.
-Ừ, 4 năm rồi.
-Tớ có nghe tin cậu thành luật sư, nhưng không ngờ lại nổi tiếng vậy, mà càng ngày càng đẹp nha.
-Cảm ơn.- giọng Anh có vẻ như không hứng thú.
-Chẳng thay đổi gì cả, cái cậu này, ít nhất cười một cái coi.-Quang vẫn không buông tha.
- chị Anh à, lại đây giúp em đi.- Nin lên tiếng.
-Ừ.

Anh bước đi trước để lại tên Quang ngơ ngẩn nhìn theo, haizz cậu nghĩ ngày xưa mình bỏ cuộc là đúng, cậu không thể cảm hóa được cô nàng này.

Vân Anh từ nhà bếp đi ra, cũng chạy đến ôm cổ Minh:
-Anh Minh.
-Ừ, chào Vân Anh.
-Sao không liên lạc gì với em? Em tưởng anh không về nữa cơ!
-Ai mà chả nghĩ như vậy.- Tâm nhăn mày, sao ôm gì ôm mãi vậy, bỏ ra đi chứ, Anh ơi cậu đâu rồi, lôi cô ta ra đi, với cậu chắc chỉ một phát là được thôi nhưng cậu đâu rồi?

Anh đứng ở cửa bếp, khẽ ngoảnh lại. Thấy Vân Anh vẫn đứng ôm Minh, cô nhìn vào Minh. Minh cũng quay sang nhìn cô. Ánh mắt chạm nhau, Minh lúng túng đỏ mặt vội gỡ Vân Anh ra còn cô quay người đi vào bếp.

-Phập…phập…phập…
Có một tiếng gì đó rất ghê rợn phát ra từ nhà bếp, Minh thấy mọi người thắc mắc thì đi vào, đúng lúc Nin đi ra.

-Cái gì mà ghê vậy?-Minh hỏi.
-À, chị Anh, chị ấy băm thịt ý mà.-Nin cười.
Tâm liền đứng dậy đi vào, Khánh hỏi:
-Em vào đó làm gì?
Tâm lấy tay che miệng cười, nói nhỏ:
-Xem cái thớt nhà Minh có bị vỡ đôi chưa!- Xong chạy vào bếp.

Nghe Tâm nói mà Khánh tái mặt, cậu còn nhớ là 4 năm trước, buổi đầu tiên đi tập sau tết dương lịch, Anh đánh một phát gãy tấm gỗ 5cm. Giờ lại thêm cái thớt xấu số, haizz..lúc nào cô ấy bực tức là những đồ vật xung quanh có khả năng tổn thọ vô cùng cao.
Vân anh ở ngoài nhìn Tâm chạy vào rồi hỏi Khánh:
-Chị Tâm bằng tuổi chị Anh phải không?
-Phải.
-Hai người sắp cưới hả?
-Khi nào tôi học xong đại học.- Khánh hơi nhăn mày.
-Ồ, hai người quen nhau lâu chưa?
-4 năm trước.
-Ồ, sao hai người lại quen được nhau?

Khánh cau mày, xong lại giãn ra, cười cười:
-Chuyện cũ ấy mà.
-Kể tôi nghe đi.
-Thì ngày xưa ở lớp taekwondo, tôi thích Anh, còn Tâm thích anh trai tôi. Khi tôi giúp Tâm làm quen anh tôi thì nhận ra anh trai tôi cũng thích Anh. Hai người cùng thất tình, nói chuyện với nhau nhiều hơn, rồi chúng tôi nhận ra rằng mình thích nhau.
-Ồ, mà chị Anh đó có gì mà ai cũng thích vậy?
-Cô nên hỏi điều đó với Minh hoặc Quang, còn tôi thì lần đó tôi nhận ra là tôi chỉ ngưỡng mộ Anh thôi, vì cô ấy rất giỏi.
-Ra vậy.

Vân Anh không hỏi nữa, Khánh cũng chẳng nói gì với V.Anh nữa, quay sang nói chuyện với Minh.

Một bữa tiệc với đông người tham gia, chồng Nin cũng đến. Nhìn anh ta là một người khá hiền lành, ít nói nhưng hay cười. Thế này thì ai nghĩ Nin đang phải chịu khổ chứ? Ai cũng nghĩ Nin đang rất hạnh phúc mới đúng.

Đang ăn, đột nhiên Tâm hỏi:
-Minh ổn thật sự rồi chứ?
-Ừ, tất nhiên là ổn rồi.
-Vậy giờ…

-Ai da…-Vân Anh đột nhiên ôm bụng.
-Em sao vậy?-Minh ngồi gần quay sang hỏi Vân Anh.
-Em..em không sao, chỉ hơi đau bụng chút…
-Vậy có cần ra kia ngồi không? Lát hết đau thì ăn tiếp cũng được.-Minh nói.
-Vâng, anh..giúp em ra được không?-Vân Anh níu tay Minh, hỏi.
Minh hơi bối rối chút, cậu hơi liếc sang Anh. Anh vẫn đang ngồi nhìn hai người, lông mày hơi nhướn lên. Thấy Minh nhìn mình, Anh nói giọng thản nhiên:
-Cô ấy đau thì đưa cô ấy ra ngoài đi, nếu cần thì gọi bác sĩ..
-A, chỉ cần nghỉ một chút thôi ạ.-Vân Anh nói rồi từ từ đứng lên kéo Minh ra ngoài.

Tâm nhìn mà thấy xốn mắt quá..đã giả vờ lại còn..cô quay sang Anh thì thầm:
-Nó giả vờ phải không?
-Cậu cũng nhận ra thì sao phải hỏi?
-Sao không đốp cho trận?
-Bỏ đi, tôi không quan tâm.
-Không quan tâm thật sao?
-Hơn nữa dù gì nói ở đây cũng không tiện.
-Ừ..-Tâm gật gù, dù gì cũng toàn người quen biết cả, đúng là không tiện…

Tâm tiếp tục ăn nhưng mắt vẫn đánh ra ngoài vì mãi không thấy Minh vào, liếc sang Anh thì thấy vẫn bình thản như không, thật đáng khâm phục..

~ Cuộc tình ta giờ đây đành thôi cách xa, buồn không em đời anh mộng mơ mãi đi tìm
Một hình bóng mãi xa vời còn ngủ mơ mãi trong đời, đêm đêm lẻ loi mơ dáng ai
Từng ngày qua chỉ riêng mình ta xót xa, người tình ơi vì đâu giờ đây nỡ hửng hờ
Dù anh vẫn mãi mong chờ tình em sao cứ ơ thờ, ai gieo thương nhớ mộng tình phai~~

-Xin lỗi mọi người…-Anh nói rồi lấy điện thoại ra. Là Nam gọi- Alô..
-Em đang ở đâu vậy?-Nam hỏi.
-Có việc gì không?
-Không có gì, nhưng anh đang ở trước nhà em mà không thấy em có nhà.
-Anh ở đấy làm gì? Có gì nói luôn đi.
-Ờ, mẹ anh muốn anh đưa bạn gái về nhà.
-Tôi không phải là…-Anh đang định nói thì thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, cô đứng dậy nói- Xin lỗi..- rồi đi ra ngoài.

Vừa đi ra ngoài phòng khách, cô nghe tiếng Vân Anh đang hỏi Minh:
-Anh nói đi, anh đã 20 tuổi, hoàn toàn có thể trả lời cái đó!
-Vân Anh, chúng ta còn quá trẻ.-Minh nhíu mày.
-Nhưng vẫn có thể trả lời, anh chỉ cần nói có hay không thôi…

-Sao không nói gì vậy?-Nam hỏi.
Anh không nói gì, đi qua hai người đang ngồi nói chuyện ở ghế để đi ra cửa. Khi đi qua còn nói:
-Xin lỗi, tôi có việc phải về trước..
Minh níu tay cô hỏi:
-Có việc gì à?
-Không..nhưng tôi phải về.

Nam có thể nghe tiếng cô nói, rồi nghe loáng thoáng tiếng con trai nữa, anh hỏi:
-Rốt cuộc em đang ở đâu?
Anh ghé điện thoại nói:
-Tôi đang về rồi..-Rồi cúp máy. Quay sang Minh nói- Có người đang đợi tôi, tôi về trước.
Nhưng Minh vẫn không bỏ tay ra, vì cậu cũng nghe thấy tiếng vừa phát ra từ điện thoại là tiếng của một người con trai..Lẽ nào..
-Bỏ tay ra nào!- Một câu ra lệnh.
Minh giật mình bỏ tay ra, Anh bỏ đi trước..nhưng cô vừa đi khuất cửa Minh lập tức đuổi theo để mình Vân Anh ngồi lại đó, vẻ mặt ngơ ngác, lát sau nói thầm một mình:
-Anh vẫn còn yêu cô ta sao?

Anh lên một chiếc taxi để về nhà. Cô đang bực mình đây, nhưng bực vì cái gì thì cô cũng không biết nữa, có thể vì những việc vừa xảy ra chẳng hạn..những câu nói đó của Vân Anh cũng dễ hiểu thôi..nhất định Vân Anh vừa hỏi “Minh còn tình cảm với cô không” rồi.

Xe dừng lại trước khu chung cư, Anh rảo bước vào thang máy mà không biết Minh vẫn đi theo từ nãy đến giờ.
-Có việc gì không?-Anh lên tiếng hỏi khi thấy Nam đứng ở cửa nhà mình.
-Em đi đâu về vậy?-Nam hỏi.
-Đó là việc của tôi.
-Nhưng vừa rồi anh nghe có tiếng con trai, rốt cuộc em đã đi đâu?-Nam đi đến gần Anh, giọng trở lên lạnh lùng. Trước thái độ đó của Nam, Anh chỉ nói:
-Xin lỗi, tôi có từng biết anh nói anh thích tôi, nhưng tôi không hề nói tôi thích anh. Vì vậy anh đừng có những thái độ như vậy!- Anh nói rồi bước qua Nam lấy chìa khóa để mở cửa vào nhà. Cửa vừa được mở ra, Nam nắm lấy vai cô, đẩy vào tường..mắt anh đang hiện lên những tia máu đáng sợ.

-Anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra..
-Em thật sự..không có chút tình cảm gì với tôi sao?
-Không! –Anh nói thẳng thừng..điều này khiến mặt Nam trở lên xa xầm và bực bội.
-4 năm rồi, anh luôn đợi đến lúc trở về để gặp em, sao em có thể..-Nam bắt đầu xiết vai cô.
-Tôi có cần phải nói lại không? Anh nên bỏ tôi ra..-Anh nhíu mày vì vai bị Nam xiết mạnh.
-Nói lại? Em..có cần tôi nói không? Tôi yêu em mà..
-NHƯNG TÔI KHÔNG YÊU ANH! –Anh bực bội nên giọng hơi to, nghe thấy tiếng nói, Minh chạy lại thấy cô đang bị Nam giữ lập tức chạy đến kéo Nam ra.
-Anh làm gì vậy? Cô ấy không thích anh!-Minh vừa kéo Nam ra lập tức đứng chắn trước Anh, nói với Nam- Anh đừng có những hành động như vậy!

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh nhất định làm em yêu anh

Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 1Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 2Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 3Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 4Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 5Anh nhất định anh làm em yêu anh – chuong 6chương 7Anh nhất đinh làm em yêu anh – chương 8chương 9chương 10chương 11chương 12Anh nhất định làm em thích anh – chương 13Anh nhất định làm em thích anh – chương 14chương 15chương 16chương 17chương 18chương 19chương 20chương 21chương 22chương 23chương 24chương 25Anh nhất định làm em yêu anh – chương 26chương 27chương 28chương 29chương 30chương 31chương 32 (End)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2chương 33chương 34chương 35chương 36chương 37.1chương 37.2chương 38chương 39chương 40chương 41chương 42chương 43chương 44chương 45chương 46chương 47chương 48chương 49chương 50chương 51


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h