Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 17:03 ở Hà Nội
 

Anh nhất định làm em yêu anh - chương 19

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  839

CHAP 19: MỘT NGƯỜI RA ĐI…

Lên xe buýt về nhà. Anh ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Minh đi xe tuyến khác để về nhà cậu, giờ chỉ còn mình cô. Tầm này xe buýt không đông lắm, không có người phải đứng, ghế cũng còn thừa. ngồi một mình, cô tự hỏi bản thân tại sao ban nãy mình lại làm vậy? vì điều gì đó mà chính cô cũng không biết.

Xe đang đi bình thường, đột nhiên phanh gấp, ai ai cũng trong tình trạng người đập mạnh về phía trước. Cô cũng vậy, nhưng người vừa mới bị mất trọng tâm đã có người giữ vững cô. Sau khi định thần lại, cô quay sang nhìn người đó…Nam.

-Chào anh.-Anh khẽ gật đầu chào.
-Chào em, em đi đâu về muộn vậy?
-Về nhà.
-À, hôm nay là cuối tuần nhỉ?
-Vâng.

Một không khí im lặng. không ai nói với ai cái gì. Anh lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ, Nam thì chăm chú xem sách, cậu mới đi làm thủ tục về, cậu nhận được một suất học bổng ở một trường đại học bên singapo.

-Anh sắp đi singapo!- Nam lên tiếng.
-Du học phải không? –Không nhìn cậu, cô nói.
-Sao em biết?
-Nếu đi du lịch thì anh cần gì phải nói. –Anh lơ đãng trả lời.
-Ừ, -Nam gật đầu.- đúng vậy.
-…
-Anh sẽ đi 4 năm.
-Em biết.
-Anh sẽ trở lại.
-…
-Em có thể…đợi anh không?
-…

Nam dùng tay kéo cô lại, cho cô nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu nói:
-Anh yêu em, Anh à!
-Cái đó em biết.-Anh lơ đãng nhìn đi hướng khác.
-Anh không muốn đi, nếu em không nói cho anh câu trả lời.
-Em luôn coi anh như anh trai.- Anh nhìn cậu, nhíu mày.
-Anh trai.?
-…

Nam thả tay cô ra, ngồi tiếp tục đọc sách, lát sau nói:
-Tuần sau anh sẽ đi. Thứ 4 này anh Sơn có tổ chức tiệc chia tay.
-Vâng.
….

Hai người im lặng như vậy cho đến khi Anh phải xuống xe, cô khẽ chào:
-Anh sẽ tìm được một người tốt hơn tôi thôi!

Rồi cô bước xuống xe, hòa vào những con người tấp nập trên phố.

Nam ngồi nhìn theo cô đến khi xe tiết tục chuyển bánh, cậu mở máy nghe nhạc, lời bài hát du dương, ngọt ngào vang lên:

“Nỗi nhớ nhung là 1 cảm giác rất khó hiểu
Tựa như chiếc bóng lúc nào cũng theo ta
Ko có âm thanh lại ko có hơi thở, xuất hiện từ sâu tận đáy lòng
Chỉ chớp mắt, nó đã nuốt gọn anh trong nỗi cô đơn
Anh chẳng cách nào kháng cự đc nó, nhất là khi đêm về
Nhớ em đến ngột ngạt khó thở
Ghét bản thân mình chẳng thể nào lập tức chạy đến bên em
Nói thật lớn với em rằng

Anh nguyện vì em, nguyện vì em
Anh nguyện vì em mà quên cả tên mình
Chỉ cần thêm 1 giây được ở trong vòng tay em
Có mất đi cả thế giới cũng chẳng tiếc nuối

Anh nguyện vì em, nguyện vì em
Nguyện vì em mà bị lưu đày đến chân trời
Chỉ cần em thật lòng đáp lại tình yêu của anh
Bất cứ đều gì anh đều sẵn sàng, nguyện làm vì em.”

(Hè hè, bài này trong thiếu nữ toàn phong nhưng lời rất ý nghĩa nên tớ mượn nhé, hehe)

Nam cứ ngồi yên lặng, nhắm mắt.

Sáng hôm sau.

Vừa đến lớp, Anh đã bị cái Tâm nó kéo về chỗ, hỏi:
-Anh Nam sắp đi Sing hả?
-Ờ…
-Hôm qua Khánh có nhắn tin bảo vậy, sao anh ấy lại đi lúc này nhỉ?
-Không biết..

Im lặng một lúc, Tâm lên tiếng:
-Nè, cậu có biết anh Nam thích cậu không?
-…
-Không phải dấu, mình biết hết rồi, anh ấy không biết uống rượu nhưng vẫn uống cho cậu, anh ấy để cậu chăm sóc còn mình thì không, mình biết mà, mình…

-Chào buổi sáng.- Minh đến lớp, nhìn thấy Tâm và Anh đang nói chuyện, cậu hỏi – Mới sáng ra đã có chuyện gì vậy?
-Liệu cậu có đáp lại anh ấy không? – Tâm coi Minh là người vô hình, tiếp tục quay sang hỏi Anh.
-Tôi luôn coi anh ấy như anh trai!
-Anh trai?
-Phải..
-Thật tiếc cho anh Nam, tại sao lại đi thích người vô tâm như cậu chứ, ai mà thích cậu chắc cũng thiệt thôi, cậu chã biết thích ai bao giờ!
-Cậu nói nhiều quá.
-Haizz…- Tâm giơ bàn tay mình lên nhìn một lúc rồi nói.

-Ngồi buồn ngồi đếm ngón tay
Ôi sao ngón ngắn, ngón dài vậy ta?
Nghĩ hoài nghĩ mãi không ra
Lấy dao ra chặt thế là bằng nhau!

Minh bật cười về bài thơ của Tâm, Anh thì không. Cô hoàn toàn hiểu dụng ý của Tâm qua bài này. Chỉ có tên Minh ngốc nghếch ngồi cười sặc sụa.

-Cũng đúng thôi, bàn tay có ngón dài ngón ngắn hơn nữa là con người, ai cũng có những may mắn riêng và những ước mơ riêng nhưng không phải ai cũng có được. Haizz tiếc cho anh Nam. – Nói xong, Tâm đứng dậy bỏ về chỗ.

Lát sau Minh hỏi:
-Nè, cái anh Nam đó, bày tỏ với cậu rồi à?
-…
-Cậu bảo chỉ coi anh ấy như anh trai đúng không? Tại sao vậy? Mình thấy anh ta rất tốt mà, hay là vì…

Minh ngưng nói vì Anh vừa ngẩng qua nhìn cậu, nhìn chăm chăm mặt cậu. Trước ánh nhìn đó, mặt cậu đỏ bừng lên.

Vài phút sau, Anh quay mặt đi nhìn xuống quyển sách, nói với Minh:
-Máu dồn, khó thở, tim đập mạnh… cậu bị lão hóa rồi đó.
-Hả?

Mặc dù đang đỏ mặt nhưng Minh vẫn có cảm giác là mình vừa rơi cằm xuống đất cái cộp. 16 tuổi, lão hóa ư? không thể nào, chỉ có một lí do thôi cậu…đang thích một ai đó.

*
Chiều thứ tư.
Sau khi buổi tập kết thúc, anh Sơn tuyên bố với mọi người, đây là buổi tập cuối cùng của Nam tại đây, Nam sẽ đi du học khoảng 4 năm tại Singapo. Nhìn mặt mọi người có vẻ buồn buồn, Anh Sơn lôi chai rượu nhẹ ra, bảo uống chia tay với Nam (Thông cảm, ổng nghiện rượu nặng) . Anh cũng cầm một ly, cụng với Nam một phát rồi nói:

-Học tập tốt, lên đường bình an!
-Cảm ơn.

Lúc mọi người chia tay nhau là lúc 7h30′, vừa đi ra cửa Anh và Tâm đã thấy ngay hai Anh em Khánh, Nam. Vừa thấy hai người đi ra, Khánh chạy đến kéo tay Tâm:
-Về thôi, tôi về với cậu!

Nói rồi không để Tâm kịp trả lời, cậu kéo Tâm đi luôn.

Thấy hai người kia đi, Anh cũng khẽ bước để trở về nhà. Nam thấy vậy kéo tay cô, hỏi:
-Không có gì muốn nói với tôi sao?
-Những gì cần nói, đã nói.
-Em không cần phải lạnh với tôi vậy chứ?
-Tôi nói rồi, tôi luôn coi anh như anh trai!
-Vậy một lời chúc anh trai như: Hi vọng anh sớm trở về, em sẽ đợi anh trở về…chẳng hạn, nói đi.
-Anh đọc nhiều sách quá rồi!- Anh nhíu mày.
-Cũng có thể, tôi chỉ muốn nghe vậy thôi.
-Mong anh sớm trở về..Được rồi chứ? giờ tôi về.

Anh vừa bước,Nam đã kéo tay cô, ôm chầm cô, xiết thật chặt:
-Anh…?- Anh nhíu mày nói với Nam.
-Xin em, chỉ một chút thôi. – Nam nhắm nghiền mắt, trong vài năm tới, cậu sẽ không thể làm vậy. – cứ coi như một lời chào tạm biệt đi…

Vài phút sau, Nam thả Anh ra, hai tay cậu đặt lên vai Anh, nói:
-Nhất định tôi sẽ trở về, em sẽ không quên tôi chứ?
-…
-Tôi sẽ không quên em..
-…

Khẽ buông lơi tay, cậu nói với Anh:

-Hẹn gặp lại em, vào một ngày sớm nhất….

Rồi cậu quay bước đi ngược chiều với Anh. Lòng tê buốt như có cái gì đó vừa mới đâm qua…..

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh nhất định làm em yêu anh

Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 1Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 2Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh – chương 3Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 4Anh nhất định anh làm em yêu anh – chương 5Anh nhất định anh làm em yêu anh – chuong 6chương 7Anh nhất đinh làm em yêu anh – chương 8chương 9chương 10chương 11chương 12Anh nhất định làm em thích anh – chương 13Anh nhất định làm em thích anh – chương 14chương 15chương 16chương 17chương 18chương 19chương 20chương 21chương 22chương 23chương 24chương 25Anh nhất định làm em yêu anh – chương 26chương 27chương 28chương 29chương 30chương 31chương 32 (End)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2chương 33chương 34chương 35chương 36chương 37.1chương 37.2chương 38chương 39chương 40chương 41chương 42chương 43chương 44chương 45chương 46chương 47chương 48chương 49chương 50chương 51


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h