Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 06:04 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 84

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  421

Gia Long nuốt nước bọt cái ực, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, anh mỉm cười cầu hoà:
- Chấn Phong, hay là ông nghỉ ngơi chút nữa đi, ông chỉ vừa mới tỉnh thôi mà.
- Đừng có đánh trống lảng, Bạch Nguyệt, cô ấy còn sống phải không? – Hắn lạnh lùng nói, đôi mắt ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi
- Chấn Phong, ông phải bình tĩnh nha – Gia Long không cười nữa mà chuyển sang bộ mặt nghiêm túc – Tôi rất tiếc nhưng Bạch Nguyệt đã chết rồi.
- Vậy thì tại sao lúc đó ông lại nói dối tôi? – Hắn lạnh lùng nói, cố giấu đi sự run rẩy, tia hy vọng trong hắn đã vụt tắt.
- Ông thử nghĩ xem, lúc đó ông như một tên điên, nếu tôi không nói vậy thì liệu ông có còn ở đây không? – Gia Long nói, cố kìm nén sự xót thương khi nhớ đến nó.
- Vậy là cô ấy đã chết thật rồi sao? – Hắn vẫn lạnh lùng nhưng tay đã bắt đầu run rẩy, hắn nắm chặt lấy tấm chăn trên người, chặt tới mức những đường gân đã hiện rõ.
Nhìn hắn, Gia Long bất giác thở dài, anh biết hắn đau khổ lắm, đặt anh vào trường hợp của hắn anh cũng sẽ như vậy thôi. Gia Long nhẹ nhàng nói, giọng nói đầy sự quan tâm và chia sẻ:
- Phải, ông đừng quá đau buồn. Bác Minh nhờ tôi nhắn lại với ông rằng hãy quên Nguyệt đi, bác ấy nói rằng chắc chắn Bạch Nguyệt sẽ không muốn nhìn thấy ông đau khổ đâu.
- Tôi muốn yên tĩnh – Hắn lên tiếng, bàn tay đã bật máu, run rẩy.
- Được, ông nghỉ ngơi đi – Gia Long thở dài rồi bước ra ngoài.
Khi cánh cửa khép lại, một giọt nước mắt chảy dài trên mà hắn, bàn tay đang nắm thật chặt tấm chăn cũng dần thả lỏng nhưng vẫn còn run rẩy. Lại thêm một dòng nước mắt nữa chảy xuống, rồi lại một dòng nữa, cứ thế, những giọt nước mắt nóng hổi cứ nối đuôi nhau rơi xuống, thấm một mảng tấm chăn trên người hắn. Hắn đau lắm, nỗi đau này so với lần trước còn đau đớn gấp trăm lần. Từ đầu, nó không hề sai, không hề có lỗi gì với hắn, có lẽ lỗi lầm duy nhất của cuộc đời nó chính là yêu hắn, hắn đã làm nó tổn thương, làm nó đau khổ vậy mà nó vẫn yêu hắn, vẫn luôn tha thứ cho hắn. Còn hắn thi sao? Hắn cứ luôn làm nó bị tổn thương, làm mất đi đứa con của hai người…….
Hắn đã biết lỗi rồi, thật sự biết lỗi rồi, nếu có thể quay ngược thời gian trở lại, hắn nhất định sẽ yêu thương nó, sẽ luôn tin tưởng nó, sẽ làm tất cả mọi thứ cho nó. Nhưng hắn biết chuyện đó là không thể, không ai có thể điều khiển được thời gian, dù hắn có làm bất cứ chuyện gì, sự thật vẫn là như vậy, nó đã thật sự rời xa hắn rồi, tại sao? Tại sao nó lại làm vậy? Tại sao nó lại quyết định rời xa hắn khi mà hắn đã hiểu ra mọi chuyện, nó hận hắn đến vậy sao? Nó chọn cách ra đi để trả thù hắn hay sao? Nếu đúng là như vậy, nó đã thành công rồi, hắn đang phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng, trái tim như bị bóp nát. Giờ phút hắn nghe thấy tin nó bị tai nạn cũng chính là lúc trái tim hắn ngừng đập, chiếc máy bay rơi xuống biển đã mang theo trái tim của hắn, mang theo linh hồn của hắn ra đi cùng với nó. Nếu vậy thì tại sao hắn vẫn đau? Vẫn đau khổ tột cùng như thế này?
Hắn khóc, khóc rất nhiều, khóc nhiều đến mức gần như hắn không thể thở được, trái tim rướm máu của hắn như đang bị ai đó xát muối, máu càng lúc càng tuôn ra nhiều hơn khiến vết thương rách toạc, nỗi đau lại tiếp tục chồng lên nỗi đau, sự đau khổ này liệu bao giờ mới biến mất?
Vài giờ đồng hồ trôi qua, nước mắt hắn đã cạn kiệt, bộ mặt đau đớn đã biến mất, thay vào đó chính là vẻ mặt lạnh lùng, lãnh khốc của hắn, hắn không cho phép mình trở nên yếu đuối, từ nay, hắn sẽ không bao giờ yêu ai nữa, nó chính là cô gái đầu tiên và cũng là người con gái cuối cùng chiếm giữ trái tim hắn. Trái tim pha lê ngày nào hắn trao cho nó mãi mãi là vật hẹn ước và sẽ không bao giờ có trái tim thứ hai<thông cảm đi các tình yêu, anh Phong chưa biết chuyện trái tim pha lê đã bị vỡ nát>
Lấy điện thoại ra, hắn gọi cho một ai đó. Đúng hai hồi chuông, bên kia đã trả lời:
- Gọi tôi có việc gì? – Người bên kia hỏi, giọng nói lạnh lùng đặc trưng<Mn đoán thử xem là ai, tiếp tục đọc để biết đáp án nhaz, nếu ai đoán đúng thì nhớ cho Sam biết, hihi, màk phải đoán từ trên đây nhaz, k được ăn gian đọc trước rồi đoán đâu>
- Có việc – Hắn cũng lạnh lùng nói<hai anh này hợp rơ>
- Việc gì? – Bên kia tỏ vẻ mệt mỏi
- Tìm người, một con bé tên là Tuyết Lan – Hắn gằn giọng khi nhắc đến tên cô ta
- Tuyết Lan sao? Anh tìm cô ta có việc gì? – Bên kia thoáng chút ngạc nhiên rồi trở lại bình thường.
- Trả thù, không hỏi nhiều, tìm đi – Hắn cau mày, giọng nói lạnh đi gặp mười lần khiến bên kia cũng hơi rét<anh Phong no.1>
- Bình tĩnh đi chứ, không cần tìm đâu, cô ta đang ở với tôi – Bên kia đáp – Tôi muốn giữ cô ta một thời gian.
- Được, tốt lắm – Hắn nhếch mép – Cứ tự nhiên chơi đùa đi, vài ngày nữa tôi sẽ đến đó.
- OK, yên tâm đi, cô ta sẽ được chăm sóc rất tốt – Bên kia cười lạnh.
- Không được giết đó – Hắn nhắc nhở
- Dĩ nhiên, cho ả ta chết sớm thì còn gì là vui? – Bên kia cười khẩy
- Biết vậy là tốt – Hắn nói rồi tắt máy.
Ném chiếc điện thoại lên bàn, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười rất lạnh. Hắn vốn định cho người tìm cô ta, nào ngờ đã có sẵn, vậy chỉ còn một việc là giải quyết giấy tờ từ con, bán mạng và chuyển 100 triệu cho ông ta mà thôi.
- Vũ Tuyết Lan, tôi sẽ cho cô biết thế nào sống không bằng chết – Hắn nghiến răng, bàn tay siết lại thành nắm.
********
Lúc này, tên đàn em chạy về đưa con dao cho hắn<hắn này là tên cầm đầu nhá>, thở hổn hển:
- Anh Vũ, dao của anh đây
- Tốt lắm, bây giờ vào đánh thức con khốn đó cho tao, tao sẽ đích thân chơi với nó – Tiêu Vũ cười lạnh
- Anh Vũ này, số điện thoại con bé này đưa lúc đầu là của anh Phong phải không ạ? – Tên đàn em tò mò hỏi.
- Phải – Tiêu Vũ gật đầu, mắt vẫn không ngừng nhìn ngắm con dao, tên đàn em hắn thật biết lựa chọn, so với con dao hắn đang mang trong người thì con dao này cũng khá đẹp.
- Anh ấy có quan hệ gì với con nhỏ này sao? – Tên đàn em có chút sợ hãi – Chúng ta bắt cô ta liệu anh ấy có tức giận không?
- Mày đừng lo – Tiêu Vũ cười khẩy – Lúc nãy anh ấy mới gọi cho tao, con nhỏ này xem ra đã đắc tội với anh ấy đó.
- Vậy thì tốt quá rồi, chúng ta giữ cô ta một thời gian được không anh?
- Được, anh ấy đã cho phép – Tiêu Vũ quay đi – Đi, tao đang muốn chơi đùa.
- Vâng ạ – Tên đàn em gật đầu rồi đi theo hắn.
<Người anh Phong nói chuyện lúc nãy chính là anh Tiêu Vũ nhà mình, bạn nào đoán đúng Sam xin cho tràng pháo tay, một nhân vật nữa đã lên sàn*tung bông, tung bông*>

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h