Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 10:59 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 81

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  429

Tên cầm đầu hất cằm về phía cô ta, ngay lập tức, bọn đàn em xấn tới, tên nào cũng nở nụ cười đê tiện trên môi. Một tên nắm lấy cằm cô ta, cười đểu:
- Cô em cũng xinh đẹp quá chứ nhỉ? Đừng lo, anh sẽ dịu dàng với em mà.
Tên đó vừa nói xong, những tên còn lại rú lên cười, cô ta sợ hãi hét lên:
- Cút đi, các người tính làm gì tôi?
- Làm cho con ** này câm mồm đi – Tên cầm đầu cau mày – Cho bọn bay toàn quyền xử lí ả ta, tao ra ngoài đây – Nói rồi tên cầm đầu bỏ ra ngoài.
- Cám ơn đại ca – Đám đàn em nói rồi quay sang cô ta – Bọn anh sẽ cho em một kỉ niệm khó phai.
Nói rồi, một tên xé toạc áo của Tuyết Lan, những tên còn lại thì giữ chặt lấy chân cô ta.
- Không, làm ơn, đừng mà…. – Tuyết Lan gào lên, nước mắt giàn giụa, cố gắng khép chặt chân lại nhưng cô vọng.
Cô ta bất lực nhìn những mảnh quần áo rơi khắp mặt đất, miệng không ngừng khóc lóc cầu xin, đáp trả lại cô ta là những tràng cười đê tiện và đểu cáng. Bọn chúng thay nhau cưỡng bức cô ta, hành hạ đủ trò khiến Tuyết Lan đau đớn cùng cực, hơn nữa cô ta vẫn còn là con gái nên càng khiến cho việc quan hệ này đau đớn gấp trăm lần. Ban đầu, cô ta hét lớn nhưng rồi cũng im miêng vì biết có hét cũng chẳng giúp ích gì.
Sau khi đã khiến cô ta câm miệng, bọn chúng chỉnh sửa lại quần áo, quăng cho cô ta một tấm khăn rồi bỏ qua ngoài. Cố gắng nhặt lấy tấm khăn, Tuyết Lan dùng nó quấn quanh người, khắp cơ thể cô ta vô cùng đau đớn, có một vài chỗ bị thâm tím lại. Nhìn cơ thể mình vào lúc này, Tuyết Lan cảm thấy đau đớn và nhục nhã, rốt cuộc cô ta đã gây ra chuyện gì mà lại phải chịu sự nhục nhã này? Chợt cô ta nảy ra một ý, nếu lần này thoát nạn, cô ta sẽ có cớ để khiến hắn tin rằng mình đã thật sự làm chuyện đó với cô ta, vốn cô ta còn đang lo lắng không biết phải làm sao thì bỗng dưng trời lại tạo cơ hội cho cô ta. Bất giác Tuyết Lan nhoẻn miệng cười<con này đến chết cũng còn nham hiểm, haizzz> Một lúc sau, tên cầm đầu bước vào, theo sau là bọn đàn em, hắn nhếch mép:
- Bọn bây làm tốt lắm, xem ra nó đã chịu câm miệng lại rồi.
- Đại ca quá khen – Một tên nhìn cô ta cười đểu
Tên cầm đầu tiến về phía Tuyết Lan và dùng tay nâng cằm cô ta lên, nhếch mép:
- Cô biết vì sao lại bị bắt đến đây không?
- Không, tại sao? – Tuyết Lan rưng rưng nước mắt – Làm ơn tha cho tôi, tôi biết lỗi rồi.
- Còn nhớ người tài xế cô đã cho người giết không? – Tên đó mỉm cười lạnh lùng.
- Tôi không có cho giết ai cả, các anh nhầm rồi – Tuyết Lan vẫn cố chối
- Còn dám chối? – Hắn gằn giọng, giơ tay lên cho cô ta một cái tát trời giáng – Có nhận không?
- Phải, là tôi cho người giết anh ta, vậy thì sao? – Tuyết Lan đành phải nhận, gò má cô ta bỏng rát do bị tát.
- Có biết người đó là ai không? – Tên cầm đầu căm phẫn nhìn cô ta
- Không, làm sao tôi biết được? – Tuyết Lan rưng rưng nước mắt
“CHÁT’, lại thêm một cái tát giáng xuống mặt Tuyết Lan, lực tát mạnh tới mức khiến cô ta ngã xuống sàn. Tuyết Lan ôm lấy mặt, một dòng máu đỏ lại chảy ra từ khoé miệng của cô ta, cô ta trừng mắt nhìn tên đó. Hắn cười khẩy và nắm lấy tóc của Tuyết Lan:
- Mày đừng có giở bộ dạng dễ thương với tao, đừng tưởng tao không đánh con gái, tao nói cho mày biết, người mày giết lúc đó chính là em trai của tao đó – Tên đó gằn giọng, giật mạnh tóc của cô ta lên khiến Tuyết lan rên rỉ vì đau đớn.
- Em của anh sao? – Tuyết lan trợn mắt lên vì ngạc nhiên
- Phải, em của tao, mày là con nhỏ không biết tốt xấu, mày sẽ phải đền mạng cho em tao – Tên đó nghiến răng.
- Đừng, xin anh, tôi không biết, anh cần bao nhiêu tiền cứ nói, tôi sẽ đưa đầy đủ – Tuyết Lan van xin.
- Được, tao cần 100 tỷ, mày có không? – Tên đó cười khẩy
- 100…tỷ? – Tuyết Lan trợn tròn hai mắt
- Phải, mày có không? Nhà mày giàu lắm mà? Nhiêu đó thì nhằm nhè gì? – Tên đó cười khẩy
- Được, anh gọi số điện thoại này, nói là Tuyết Lan gặp nạn, chắc chắn anh ấy sẽ đưa tiền cho các người – Tuyết Lan sợ hãi nói.
- Đọc đi – Tên đó ra lệnh
- 097xxxxxxxxxx
Ghi xong, tên đó quay đi ra lệnh cho một tên đàn em đi gọi điện, còn đám còn lại thì nghe lệnh đại ca tiếp tục cưỡng đoạt Tuyết Lan.
Một lát sau, tên cầm đầu đập mạnh vào cửa khiến cả bọn giật mình, hắn gầm lên:
- Số này không ai bắt máy hết, mày tính nói láo sao?
- Sao lại như vậy? Anh cố gọi lại đi, không thể nào sai được – Tuyết Lan hoảng sợ nói.
- Thằng đàn em tao đã gọi mấy lần rồi, chẳng ai nghe máy cả, mày không hồn thì đừng đùa với bọn tao, không tao cho mày chết – Tên đó đe doạ.
- Vậy thì gọi số này đi, chắc chắn sẽ có người nghe máy – Tuyết Lan vội nói – 0123xxxxxxxxxx
- Số của ai? – Tên đó lườm
- Của ba tôi, ông ấy đang ở bên Mỹ, chắc chắn ông ấy sẽ đưa tiền cho các người
Tên đó không đáp, hắn quay đi và ra lệnh cho đàn em gọi cả hai số điện thoại, còn cô ta thì giao cho những tên còn lại.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h