Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 06:55 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 8

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  417

Hắn nhanh chóng lấy lại sự phong độ thường ngày, đến cúi chào papa nó:
- Thưa bác, cháu có một chuyện muốn hỏi bác ạ. – Hắn lễ phép.
Papa nó vẫn còn ngạc nhiên vì hành động lúc nãy của nó vì trước giờ, nó có gần gũi con trai bao giờ đâu, chỉ toàn chơi với con bé Giao Châu mà thôi, vậy thì tại sao với cậu Phong, nó lại hành động như vậy nhỉ. Mải suy nghĩ, ông không nghe thấy hắn, hắn ngước lên nhìn ông, mỉm cười:
- Thưa bác, cháu muốn hỏi bác một chuyện ạ! – Hắn lặp lại.
- À…..ờ…..gì hả cháu, cháu cứ nói đi.
- Ở đây không tiện, chúng ta có thể nói ở nơi khác được không ạ? – Hắn vừa nói, vừa nhìn nó đầy thích thú và cười gian khiến nó thấy khó hiểu.
- Chúng ta vào phòng của bác đi.
- Vâng ạ.
Nói rồi, papa nó và hắn nhanh chóng lên lầu và vào phòng làm việc của papa nó. Hắn đóng cửa lại, vào thẳng vấn đề:
- Có phải là ngày xưa bác có hứa với ba cháu là nếu ba cháu có con trai, bác có con gái thì hai người sẽ kết thông gia không ạ? – Hắn cười đầy ẩn ý.
Nghe hắn nói, Lâm Minh cười phá lên:
- Hahaha, ta cứ tưởng cháu muốn nói chuyện gì, thì ra là chuyện đó sao? Hahahaha
- Vâng ạ, cháu muốn nói chuyện đó đấy ạ!!!!
- Hôm nay ta mời cháu đến đây cũng vì chuyện đó đấy, coi bộ cháu đã thích con bé rồi phải không?
- Vâng ạ, cô ấy rất thú vị ạ.
- Ừ, nó là vậy, nhưng ta không thể ép nó làm chuyện nó không thích, nếu nó đồng ý, hôn ước này sẽ được thực hiện, nếu không thì chắc ta phải xin lỗi cháu thôi. – Ông nghiêm mặt nói.
Nghe papa nó nói, hắn mỉm cười thú vị:
- Thưa bác, hãy cho cô ấy đến ở nhà cháu cho tới khi cô ấy tốt nghiệp ra trường, nếu tới lúc đó, cô ấy không đồng ý lấy cháu, hôn ước này sẽ bị hủy, cháu hứa sẽ không làm chuyện gì quá đáng với cô ấy, như vậy có được không ạ?
Nghe hắn nói cũng hợp lý, papa nó gật đầu cái rụp:
- Được, quyết định vậy đi, ngày mai ta sẽ đưa nó đến nhà cậu.
- Dạ không, không cần đâu ạ, chiều mai cháu sẽ đến đón cô ấy. – Hắn vội nói.
- Được, quyết định vậy đi. Bây giờ ta xuống dưới đi, mọi người đang đợi đó.
Hắn gật đầu, theo papa nó xuống dưới, trong lòng thì vui sướng vô cùng:” Lâm Bạch Nguyệt, cô sẽ chết với tôi, hahaha”, hắn hả hê trong bụng.
Còn về phần nó, lúc thấy hắn với papa nó thì thầm với nhau, nó tò mò lắm. Bình thường nó vốn không quan tâm tới chuyện của người khác nhưng không hiểu vì sao hôm nay nó lại cảm thấy bất an.< Haiz, trực giác của chị đúng đó ạ>. Nhỏ Giao Châu thấy nó cứ lầm lầm lì lì bèn lay lay nó:
- Đi lại đây đi, tui giới thiệu cho bà người này, hihi, vui lên đi.
Không để nó kịp trả lời, nhỏ kéo nó lại cạnh một anh chàng vô cùng điển trai, giới thiệu:
- Nguyệt à, đây là Trịnh Gia Long, người mà tui đã nói với bà đó, hihi – Nhỏ nhìn nó, nháy mắt đầy ẩn ý.
- Chào anh, tôi là Lâm Bạch Nguyệt, hân hạnh được biết anh. – Nó cười xã giao.
- A, là cô? – Gia Long tỏ vẻ ngạc nhiên.
Nhỏ tỏ vẻ khó hiểu:
- Là tôi thì sao?
- À không! – Gia Long cười cười – Cô là con gái của bác Minh phải không? Hân hạnh được biết cô.
Anh làm sao có thể quên được cô gái đã cho vị công tử đào hoa Chấn Phong một cái tát nhá lửa được chứ, không ngờ cô gái đó lại là con gái của tập đoàn Green, xem ra Chấn Phong đã gặp phải đối thủ rồi. Anh mỉm cười. Nhỏ nhìn nãy giờ cứ thấy Gia Long cười mãi, nhỏ bẹo vào má anh, cười tinh nghịch:
- Làm gì mà anh cứ cười hoài vậy? Đang nhớ tới cô nào phải không? – Nhỏ lè lưỡi.
- Đâu có đâu, anh làm gì có cô nào mà nghĩ tới? – Hắn cười, kéo hai má nhỏ ra.
- Ay da, đau. – Nhỏ đánh anh bôm bốp, dùng tay xoa xoa hai má – Cái đồ bạo lực, tui méc ba anh cho mà coi, nếu không phải ba anh nhờ tôi đi cùng anh thì còn lâu nhé!!!!
- Hahahahaha….- Hắn cười – Anh thì lại nghĩ là em mê anh đấy cô nhóc ạ.
- Còn lâu nhá, anh nghĩ anh có cửa à? – Nhỏ cãi bướng nhưng mặt lại hơi ửng hồng.
Nó nhìn hai người một hồi lâu rồi kéo nhỏ lại một góc:
- Này, anh ta là gì của bà vậy? Sao thấy hai người thân thiết quá vậy?
- Ba anh ta nhờ tôi cùng dự tiệc với anh ta thì có cứ quan hệ gì đâu chứ? – Nhỏ liếng thoắng.
- Phải vậy không? Vậy ai đỏ mặt vậy ta? – Nó cười tinh nghịch.
Nghe nó nói, mặt nhỏ càng đỏ thêm:
- Cái bà này, tui không nói chuyện với bà nữa đâu. – Nó dỗi, toan quay mặt bỏ đi.
- Thôi mà, nói tui nghe đi, bà thích anh ta phải không?
- Cũng không hẳn là thích mà, tại tui chỉ thấy anh ấy……ưhm…..anh ấy tốt thôi mà. – Mặt nhỏ đỏ hồng lên trông rất đáng yêu.
Nhìn vẻ mặt nhỏ, nó phì cười:
- Ay da da, Giao Châu ngây thơ ngốc nghếch của chúng ta đã biết yêu rồi, hihi – Nhỏ chọc ghẹo.
- Cái bà này kì quá à, yêu đâu mà yêu chứ?
- Mà sao bà nói anh ta tốt?
- Không, tại vì hôm qua khi tui đến nhà anh ta, đi lòng vòng chơi thì bị ngã, đau lắm á, tui khóc luôn. Lúc đó không hiểu anh ta từ đâu đi đến, đỡ tui dậy, rồi…….- Nhỏ im im.
- Rồi sao? – Nó hỏi.
- Rồi anh ta cầm một cây kẹo và đút vào miệng tui, tui hết khóc liền luôn. Mà cây kẹo đó ngon thiệt. – Nhỏ vô tư kể.
Nghe nhỏ kể, nó đứng hình. Thấy nó im ru, nhỏ quay sang hỏi nó:
- Này, bà bị cái gì dzạ? – Nhỏ ngây ngô chớp chớp mắt.
Đứng hình thêm 3 giây, nó nhìn nhỏ, gằn từng tiếng:
- P.H.Ù.N.G G.I.A.O C.H.Â.U!!!!! Bà có bị bệnh điên không hả????? Người ta cho bà một cây kẹo thì bà nói người ta tốt, còn kết người ta nữa, vậy nếu người ta mua cho bà nguyên một tiệm bánh kẹo, chắc bà quỳ xuống tôn sùng người ta luôn quá. Ngây thơ vừa vừa thôi chứ!!!!!!
Nhỏ chớp chớp mắt, ngây thơ:
- Bộ làm vậy là không được hả?
- Trời ạ, thôi, tui thua bà rồi, sau này bị gạt đừng có mà tới tìm tui khóc lóc nhé!!!!! – Nó thở dài, ngán ngẩm trước sự vô tư bất bình thường của con bạn thân.
- Ừ, hihi, thôi, đi kiếm gì ăn đi, tui đói.
- Ừ, đi thì đi. Tui cũng muốn ăn một cái gì đó.
Nó vừa dứt lời thì tiếng nhạc khiêu vũ êm dịu nổi lên, các chàng trai lịch thiệp mời các cô gái làm bạn nhảy của mình. Đứng cạnh nó, nhỏ Giao Châu reo lên khe khẽ:
- Ôi, thật là lãng mạng quá, hihi, tui cũng muốn nhảy nữa, hihi.
Nhỏ vừa dứt lời thì có một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng hai đứa:
- Nếu Giao Châu tiểu thư muốn nhảy, tôi có được vinh dự để làm bạn nhảy của tiểu thư không?

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h