Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 10:44 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 74

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  410

Nhìn tấm trải giường hoàn toàn trắng tinh, không có vết bẩn nào khiến hắn cảm thấy khó hiểu, hắn nhớ lần đầu tiên cùng nó “vượt rào”, rõ ràng trên giường trên giường có một “vệt đỏ”, điều đó chứng minh nó vẫn còn là người con gái trinh trắng. Còn Tuyết Lan, nếu thật sự hắn đã cùng cô ta “mây mưa” thì nhất định trên giường sẽ có “vệt đỏ” đó, trừ khi Tuyết Lan đã không còn trinh trắng, nếu không thì giữa hắn và cô ta chẳng xảy ra chuyện gì hết. Nhưng nếu thật sự giữa hai người không có gì thì tại sao Tuyết Lan lại làm như vậy? Mục đích của cô ta là gì?……………..
Đang chìm trong muôn vàn câu hỏi, bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng của Eric:
- Chấn Phong, mau ra đây, May có chuyện rồi – Anh hét lên.
- Nguyệt? Có chuyện? – Hắn lẩm bẩm.
- Mau ra đây, cô ấy nguy lắm rồi – Eric lại hét lên.
Không chần chừ thêm giây phút nào nữa, hắn lập tức lao ra ngoài, một cảnh tượng khủng khiếp hiện ra trước mắt hắn: nó đang nằm trên tay Eric, bộ đầm trắng đã bị máu nhuộm đỏ, khuôn mặt nó trắng bệch, không chút sức sống. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn như chết sững, miệng lắp bắp:
- Chuyện gì đã xảy ra? Sao cô ấy lại thành như thế này?
- Tôi không biết, nhưng chúng ta phải đưa May đến bệnh viện, nhanh lên trước khi quá muộn
Nghe anh nói xong, hắn thôi không hỏi nữa và chạy đi lấy xe. Nhẹ nhàng bế nó vào xe, Eric luôn tự nhủ thầm với chính mình như để trấn an bản thân:
- May sẽ ổn, cô ấy sẽ không sao, đúng vậy, sẽ không sao hết.
Hai chiếc xe phóng vút đi trong mưa, bên ngoài gió vẫn không ngừng gào thét, những giọt mưa vẫn cứ rơi như đang khóc than cho một mối tình đẹp.
******
- Người nhà xin hãy ở ngoài – Cô y tá vừa nói vừa đẩy hắn ra – Chúng tôi sẽ làm hết sức.
- Làm ơn hãy cứu nó, xin hãy cứu nó – Nhỏ hét lên, gương mặt đẫm nước mắt
- Đó là bổn phận của chúng tôi – Cô y tá mỉm cười – Xin mọi người hãy giữ bình tĩnh.
Nói rồi, cô y tá gỡ bàn tay hắn ra khỏi tay nó và đóng cửa lại.
**********
Khi cánh cửa vừa khép lại, bầu không khí trở nên trầm mặc, cả bốn người đều im lặng, không ai nói với nhau câu gì. Nhỏ vẫn khóc, từng giọt nước mắt nóng bỏng chảy dài trên gương mặt buồn bã của nhỏ. Gia Long lặng lẽ ôm lấy nhỏ, anh biết nhỏ cảm thấy như thế nào, thật tâm anh cũng chỉ mong cho nó được bình an.
Hắn đứng tựa lưng vào bức tường, gương mặt đầy đau khổ, hắn đang sợ, một nỗi sợ rất lớn, hắn sợ sẽ mất nó, hắn trách bản thân quá ngu ngốc khi nói ra những lời đó, sự ghen tuông đã khiến hắn mất đi lí trí. Hắn biết hắn đã sai nhưng liệu có quá muộn để nhận ra điều đó hay không? Nó vẫn đang nằm trong đó, vẫn chưa có chút động tĩnh nào, liệu hắn có còn cơ hội để nói với nó lời xin lỗi hay đã quá muộn? Nghĩ tới việc mất đi nó, tim hắn quặn đau, nếu nó không còn trên cõi đời này nữa, hắn sẽ theo nó, dù cho nó có hận hắn như thế nào, hắn vẫn sẽ yêu nó, sẽ yêu nó tới khi nào nó tha thứ cho hắn………….
********
Một giờ đồng hồ trôi qua, vẫn chưa có động tĩnh gì, không khí bên ngoài càng lúc càng tĩnh lặng, ngay cả tiếng thở nhẹ cũng có thể nghe được. Đột nhiên nhỏ lên tiếng, phá đi bầu không khí nặng nề đó
- Anh Long, cho em biết lúc đó xảy ra chuyện gì? – Nhỏ nói, giọng run run.
Gia Long khẽ thở dài rồi lên tiếng:
- Lúc anh tìm thấy cô ấy, Nguyệt đang đứng gần con đường, có vẻ như cô ấy muốn tự sát, anh đã gọi cô ấy, lúc đó, Nguyệt đã nghe thấy nhưng điều anh không ngờ là cô ấy lại lao thẳng ra đường sau tiếng gọi của anh – Gia Long lắc đầu, gương mặt đầy sự lo lắng.
- Vậy là em đã đoán đúng, nó đã muốn tự sát – Nhỏ thều thào nói, giọng nói vô cùng sợ hãi.
Gia Long nắm lấy tay nhỏ, khẽ siết lại. Nhỏ im lặng một lát rồi nói tiếp:
- Anh biết không? Ba năm trước, nó đã từng như vậy, đã từng muốn huỷ hoại bản thân, lúc đó nếu em không phát hiện thì có lẽ bây giờ nó đã……….. – Giọng nhỏ run run.
Ngừng một chút, nhỏ lại tiếp:
- Nguyệt từ nhỏ đã vô cùng cô đơn, điều đó tạo ra trong lòng nó một góc tối rất lớn. Lúc đó ba mẹ nó đều đi làm, khi buồn nó hay đến nhà em chơi, dần dần, nó ở hẳn với em. Dù em cố chia sẻ nhưng mất mát trong lòng nó quá lớn, ba mẹ nó tuy yêu thương nó nhưng do công việc nên cũng chẳng có nhiều thời gian ở bên nó. Rồi một ngày………… – Nói đến đây, mặt nhỏ trắng bệch, giọng nói run rẩy, tay chân trở nên lạnh ngắt.
- Đừng nói nữa, em không cần phải nói đâu – Anh nắm lấy tay nó, giọng đầy lo lắng.
Nhỏ không hề nghe thấy, dường như nhỏ đang chìm trong thế giới của riêng mình. Ngừng thêm một lát để lấy bình tĩnh, nhỏ vẫn tiếp tục nói:
- Rồi một ngày, vào sinh nhật nó, ngày 18/6, do bận công việc nên ba mẹ nó không về, lúc đó, nó cùng em ngồi bên một bàn đầy thức ăn cùng cái bánh sinh nhật tuyệt đẹp thì nhận được điện thoại. Em cứ tưởng nó sẽ khóc, sẽ buồn bã nhưng không, nó không biểu lộ chút cảm xúc nào cả, gương mặt nó lạnh băng. Sau đó, nó lật đổ cả bàn thức ăn, đập nát cái bánh kem rồi chạy ra ngoài. Trời lúc đó tối lắm, không trăng cũng không sao, trên đường chỉ còn hai đứa em. Đi một hồi lâu, tụi em đụng phải một đám du côn, chúng mở miệng trêu ghẹo bọn em, sau đó còn rút cả dao ra đe doạ hai đứa em nữa – Nhỏ cười cay đắng – Anh có biết chuyện sau đó như thế nào không?
Anh chưa kịp trả lời, nhỏ đã nói tiếp, miệng vẫn duy trì nụ cười đau đớn:
- Sau đó, nó bất ngờ giật lấy con dao đó và chỉ một nhát thôi, nó cứa thẳng vào cổ một tên trong số chúng, vết cứa rất sâu, bọn còn lại thì chạy hết, tưởng chừng như nếu em không cản, nó sẽ giết chết hắn. Sự việc còn chưa kết thúc, lúc em kéo nó ra, nó giống hệt như bị mộng du, gương mặt nó, ánh mắt nó chẳng có lấy một tia cảm xúc. Rồi nó cười, cười điên dại và dùng dao cắt một nhát vào cổ tay mình, sự việc xảy ra rất nhanh, khi em bình tĩnh lại, nó đã ngất đi trong đống máu. Nếu lúc đó mọi người không kịp phát hiện thì cả nó và tên kia đều chết hết rồi. Sau chuyện đó, ba mẹ nó đã tỉnh ra, họ đã dàng thời gian cho nó nhiều hơn và anh thấy đấy, nó rất hạnh phúc.
Nói tới đây, nhỏ dùng ánh mắt căm phẫn nhìn hắn, giọng nói đầy giận dữ:
- Em cứ tưởng nó sẽ chẳng bao giờ bị như vậy nữa, nhưng chính tại hắn, chính hắn đã khiến nó trở nên như thế này, chính hắn đã hại nó – Nhỏ gào lên – Chính là hắn, hắn không xứng đáng với tình yêu của nó………………
Nói chưa dứt lời, nhỏ ngất xỉu, một dòng nước mắt chảy dài trên mặt nhỏ.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h