Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 14:40 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 63

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  436

Hai tuần sau, nó và nhỏ bước vào kì thi tốt nghiệp không chút âu lo và bước ra với tâm trạng nhẹ nhõm, hai đứa đã làm bài rất tốt, chắc chắn sẽ đạt thành tích cao<rất cao thì có>. Sau khi công bố kết quả, người có số điểm cao nhất chính là nó<dĩ nhiên> còn thứ hai chính là nhỏ. Nhân dịp hai đứa tốt nghiệp, hắn cùng Gia long đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà. Buổi sáng, hai người đuổi khéo hai đứa đi ra ngoài để ở nhà nấu nướng và dọn dẹp, đến gần tối mới gọi hai đứa về. Vừa bước vào nhà, hai đứa đã bị hắn và Gia Long bịt mắt lại và dẫn vào trong. Đến nơi, hai người mới bỏ tay ra. Nhìn những thứ trước mắt, hai đứa không kiềm được giọt nước mắt hạnh phúc. Trên bàn là những món ăn mà nó và nhỏ thích nhất, nào là súp nấm, cơm chiên bọc trứng, canh trứng, lại còn có cả bánh sakura nữa. Nhưng điều khiến nó và nhỏ khóc chính là những vết thương trên tay hắn và Gia Long, nắm tay hắn, nó nghẹn ngào nói:
- Cám ơn anh, hic, em hạnh phúc quá, anh có đau lắm không?
- Không, em đừng khóc, anh không sao đâu, chỉ cần em vui, anh làm gì cũng được hết – Hắn mỉm cười, lấy tay lau đi giọt nước mắt còn vương trên mi nó – Có phải em nên thưởng cho anh không?
- Anh muốn em thưởng cái gì? – Nó mỉm cười, trong lòng vô cùng ấm áp – Anh muốn gì em cũng sẽ cho anh hết
- Em nói đó nha, không được từ chối đâu đó – Hắn cười gian
Không đợi nó kịp trả lời, hắn đặt vào môi nó một nụ hôn rồi ngước lên nhìn nó, mỉm cười:
- Món quà của em, anh đã nhận được rồi, anh đang rất vui em biết không?
Nó đơ người nhìn hắn, khi nhận thức được vấn đề, gương mặt nó dần đỏ ửng lên, nó ngại ngùng nói:
- Anh kì quá đi, Giao Châu và Gia Long đang ở đây mà – Nó đánh nhẹ vào ngực hắn
- Vậy mà tui tưởng bà quên luôn sự có mặt của tui rồi chứ – Nhỏ lên tiếng trêu chọc nó rồi quay sang nhìn Gia Long – Phải không anh?
Gia Long cười cười không đáp và bất ngờ cúi xuống hôn nhỏ, một nụ hôn rất nhanh nhưng cũng đủ để khiến nhỏ hoá thành quả cà chua<đỏ mặt ý mà>. Nhìn vẻ mặt nhỏ, nó bật cười:
- Vậy mà bà nói tui, không biết ai vừa mới được hôn vậy ta? – Nó lè lưỡi ra trêu nhỏ rồi quay sang nhìn Gia Long mỉm cười – Em giao con bạn ngốc này cho anh đó nha, anh nhớ chăm sóc nó thật tốt đó, hihi
- Dĩ nhiên rồi, em cứ yên tâm – Gia Long gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Nó nhìn hắn mỉm cười, nó cảm thấy an tâm khi nhỏ đã tìm được một bến bờ hạnh phúc để trao thân gửi phận và nó cũng vậy, nghĩ đến đó, lòng nó tràn đầy hạnh phúc, mọi nghi ngờ đều biến mất bởi vì chỉ một tuần nữa thôi, nó và hắn sẽ chính thức kết hôn, sẽ chính thức thuộc về nhau.
Đứng cãi nhau với nhỏ một lát, cả bọn kéo nhau lên bàn ngồi ăn, vừa ngồi xuống được vài phút, chưa kịp cầm thìa lên thì tiếng chuông cửa đã vang lên inh ỏi. Nó định đứng dậy để đi mở cửa thì đã bị hắn đẩy xuống ghế, hắn mỉm cười:
- Để anh mở cho.
Nói rồi, hắn đi nhanh ra cửa, miệng thầm rủa người khách bất lịch sự làm gián đoạn bữa tiệc<lỡ là ba mẹ anh thì sao nhỉ???>
Cánh cửa vừa mở ra, hắn đơ người 3 giây rồi mới lên tiếng:
- Lan, em đến đây có chuyện gì không?
- Dạ không, em ở nhà buồn chán quá nên đến tìm anh chơi cho vui – Tuyết Lan mỉm cười rồi chớp mắt nhìn hắn – Anh không thích em đến chơi sao?
Nói rồi, Tuyết Lan lén nhìn vào trong nhà, nhìn thấy băng rôn treo trên tường, cô ta đã thầm đoán được hắn đang tổ chức tiệc mừng, muốn đuổi cô ta về sao? Không có cửa đâu, nghĩ vậy, Tuyết Lan buồn bã nhìn hắn:
- À, em hiểu rồi, thì ra nhà anh đang có tiệc thân mật, xem ra em phá đám rồi, thôi em về đây.
- Khoan đã, thôi, em vào trong ăn với bọn anh cho vui, dù gì em cũng là người trong nhà mà – Hắn cũng hơi khó xử nhưng cũng không nỡ đuổi Tuyết Lan về.
- Vậy có tiện không anh? Em sợ chị Nguyệt không thích em – Tuyết Lan buồn bã nói, hai mắt long lanh như sắp khóc.
- Không sao đâu, em cứ vào nhà đi – Hắn mỉm cười dịu dàng rồi kéo Tuyết Lan vào nhà.
Đi sau lưng hắn, miệng Tuyết Lan nhếch lên thành một nụ cười xảo trá nhưng nhanh chóng biến mất. Đợi mãi không thấy hắn vào, nó định đi ra ngoài xem thử thì thấy hắn và…..có cả Tuyết Lan, nó hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Nó lấy thêm một cái chén cho Tuyết Lan và kéo thêm ghế, mỉm cười nhìn hắn:
- Sao anh mời Tuyết Lan mà không báo cho em biết trước?
- À không, em tự đến, anh Phong không mời em, tại hôm nay em thấy buồn nên muốn rủ anh Phong đi chơi, không ngờ lại đến lúc mọi người đang tổ chức tiệc – Tuyết Lan ngại ngùng nói – Thôi, chắc là em nên về, không làm phiền mọi người nữa.
Nói rồi, Tuyết Lan quay đi định ra về nhưng nó đã giữ cô ta lại, mỉm cười thân thiện:
- Không sao đâu em, càng đông càng vui mà, em cứ tự nhiên đi
- Vâng ạ, em cám ơn chị – Tuyết Lan cảm động nói.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h