Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/02/2018 22:05 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 60

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  429

Hắn đứng bên ngoài lén nhìn vào, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, khi hắn vừa đi ra ngoài là nó bắt đầu nghe ngóng tiếng chân của hắn. Biết vậy nên hắn vờ như đang đi xuống lầu, sau đó thì im lặng đứng bên ngoài nhìn nó. Sau khi xác nhận là hắn đã xuống dưới, nó liền mon men bước xuống giường, hắn liền nói lớn cho nó nghe thấy. Thấy bộ mặt ngơ ngác của nó, hắn bất giác bật cười, nhìn thấy nó nằm xuống giường rồi, biết chắc nó sẽ không dám trái lời, hắn nhẹ nhàng xuống bếp lấy nước và cháo cho nó.
Một lúc sau, hắn trở lên phòng với một ca nước đầy, một tô cháo cùng hai cái ly thuỷ tinh. Thấy nó đang thiu thiu ngủ, hắn cũng không nỡ đánh thức, vừa định đem trở xuống thì giọng nói dịu dàng của nó đã giữ hắn lại:
- Sao anh không gọi em dậy? – Rồi rừ dịu dàng, giọng nói nó trở nên kinh hãi khi nhìn thấy tô cháo trên mâm – Đừng nói với em là phải ăn nữa nha?
- Ừ – Hắn gật đầu và nở nụ cười của ác quỉ – Em không muốn ăn sao?<cái này hình như là uy hiếp phải k tak?>
- Không, đâu có – Nó lắc đầu nguầy nguậy – Em ăn mà, dĩ nhiên là ăn rồi.
Dù trong lòng nó rất rất rất là không muốn ăn nhưng nhìn nụ cười đó của hắn mà nó dám mở miệng từ chối thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt cho nó nên đành phải nhắm mắt nuốt đại. Ăn xong tô cháo, nó thở dốc nhận lấy ly nước trên tay hắn, vừa uống nước, nó vừa nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy đau khổ. Nhìn thấy ánh mắt đó của nó, hắn lo lắng hỏi nó:
- Nguyệt, em làm sao vậy? Đau ở đâu hả?
- Hichic – Nó sụt sịt, mắt rưng rưng đầy buồn bã – Anh có biết………………
Nó đột nhiên im bặt không nói tiếp khiến hắn bắt đầu cuống quít, hắn vội đặt ly nước trên tay nó xuống bàn rồi nắm lấy tay nó, hoảng hốt nói:
- Biết gì? Em mau nói đi, đừng làm anh sợ mà
Nhìn vẻ mặt của hắn, nó phải cố gắng kiềm chế để không cười, kiểu này chắc nó đứt ruột mà chết mất. Cố trưng ra bộ mặt đau khổ nhất, nó nói đều đều:
- Anh có biết em sắp lăn được rồi không? Hichic, em đâu phải là heo đâu chứ? Em đâu có giống anh, hichic<có ai hiểu chị ý đang nói gì k nhỉ?>
Nghe nó nói xong, hắn đơ người ra, trong đầu đang cố tiêu hoá câu nói của nó<Sam: Anh Phong nhà mình ngu đột xuất nhỉ????*nhìn qua nhìn lại*CP(tay cầm dao):mi nói ai ngu?Sam:em k có nói anh*xách dép chạy thẳng*>, còn nó thì ngồi nhịn cười đến người run rẩy, sau đó do không chịu nổi, nó cười như điên, không để ý tới bộ mặt đang hừng hực sát khí của hắn. Cười một hồi lâu sau, nó vẫn chưa nín được, nằm bò ra giường, nó lấy tay lau nước mắt, khó nhọc nói:
- Haha……anh làm sao vậy?….Hahaha………. <mình cầu nguyện cho chị Nguyệt đi mn>
- Coi bộ em vui lắm nhỉ? – Hắn nhìn nó, mặt càng lúc càng gian – Hình như em thích cười thì phải?
- Hả? Không…haha……em đâu bụng lắm rồi, giúp em với, haha – Nó vẫn chưa nhịn được, nhìn hắn bằng ánh mắt van xin.
- Được, để anh giúp em – Hắn cười cười
Nói rồi, hắn không nhanh không chậm đẩy nó nằm ngửa ra giường và hôn nó. Do thiếu oxi+bất ngờ, 20 phút sau, nó….té xỉu. Hắn dừng lại, nhẹ nhàng nâng đầu nó lên và đặt cái gối vào, sau đó thì kéo chăn lên đắp cho nó rồi ra ngoài, miệng vẫn nở một nụ cười hạnh phúc. Cuối cùng nó cũng đã chịu tha thứ cho hắn, hắn sẽ không bao giờ làm cho nó bị tổn thương nữa và sẽ yêu thương nó suốt cuộc đời này<nói được làm được nhazzz>. Sau khi tắm xong, hắn vào phòng làm việc, đang xem hồ sơ thì điện thoại hắn reo lên
- Là Tuyết Lan sao? Sao em ấy lại gọi vào giờ này nhỉ? <11g giờ đêm ạ> – Hắn bấm nút nghe – Alo? Có chuyện gì vậy?
- À không, em chỉ muốn hỏi thăm chuyện anh với chị Nguyệt, em thấy có lỗi quá – Tuyết Lan nói giọng buồn bã
- Không sao đâu em, cô ấy đã tha lỗi cho anh rồi – Hắn vui vẻ trả lời
- ……….Vậy là anh đưa chị Nguyệt về nhà rồi à? – Tuyết Lan có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh
- Ừ, phải rồi, nên em đừng lo nữa nhé – Hắn không hề giấu đi niềm vui trong giọng nói của mình – Thôi, khuya rồi, em ngủ sớm đi, ngủ ngon nhé
- À….Dạ vâng, chúc anh ngủ ngon – Tuyết Lan nói vội rồi tắt mày.
Hắn dẹp điện thoại qua một bên rồi bắt đầu làm việc. Khoảng hơn 3 tiếng sau, hắn mệt mỏi vào phòng<phòng chị Nguyệt ạ> và nằm xuống bên cạnh nó, ôm nó trong lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
Địa điểm:Biệt thự nhà họ Vũ……..
“BỐP”, chiếc điện thoại bay thẳng vào tường, vỡ nát thành từng mảnh<tội nghiệp cái điện thoại, hichic>
- Chết tiệt, thật là đáng chết mà, tại sao lại như vậy chứ? – Tuyết Lan gào lên – Được lắm, để xem rồi hai người còn ở cạnh nhau được bao lâu nữa?
Sau câu nói đó là một tràng cười gian ác, Tuyết Lan trong đầu bây giờ chỉ toàn kế hoạch chia rẽ nó và hắn, tuy rất tức giận khi hai người đã trở lại với nhau được nhưng cô ta nhanh chóng nghĩ ra vài kế hoạch khác.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h