Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 00:12 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 53

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  405

Khoảng 5 phút sau, hắn về tới nhà. Vừa nhìn thấy hắn, Tuyết Lan đã ôm chầm lấy hắn, mỉm cười vui vẻ:
- Anh Phongggggggg!!!!!!!!!!!Anh làm gì mà lâu vậy? Làm em đợi muốn chết luôn á!!!!! – Tuyết Lan nũng nịu
- Em đợi có 10 phút chứ mấy? Mà em đến tìm anh làm gì? Hôm nay anh bận lắm, không có thời gian chơi với em đâu – Gương mặt hắn lạnh băng nhưng giọng nói vẫn mềm mỏng với cô ta.
- Anh Phong à! Sao anh nói vậy với em chứ? Hai hôm nay anh toàn ở nhà không, đâu thèm chơi với em đâu, hic, em giận anh luôn – Tuyết Lan rưng rưng nước mắt – Nếu anh không thích em ở đây thì em về.
- Lan à – hắn thở dài – Em về cẩn thận, anh xin lỗi, hôm khác anh sẽ đi chơi với em, dạo này anh thật sự bận lắm.
Ban đầu nghe hắn gọi lại, Tuyết Lan hả hê lắm nhưng khi nghe câu nói tiếp theo của hắn, cô ta tức muốn điên lên. Chẳng nói chẳng rằng, Tuyết Lan đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại nhìn hắn, miệng thầm **** nó. Nhìn cô ta đi xa dần, hắn thở dài rồi đẩy cửa bước vào nhà. Căn nhà hắn chỉ mới có hai ngày không có mặt nó thôi mà đã trở nên lạnh lẽo vô cùng. Lại khẽ thở dài, hắn lên phòng nó và gieo người xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lúc này, nó đang luống cuống thay quần áo, chạy tới chạy lui mãi, nó cũng chuẩn bị xong: bộ váy trắng sọc hồng đan chéo dài trên gối + áo khoác trắng<cho kín đáo ý mà>, mái tóc đen nhánh dài ngang thắt lưng được nó thả tự do và một cái túi xách nhỏ. Trông nó lúc này cực kì đáng yêu. Nhìn vội vào đồng hồ, nó ngạc nhiên khi thấy chỉ mới có 4h30. Không suy nghĩ nhiều, nó chạy vội ra khỏi nhà và bắt taxi để đến chỗ hẹn. Do kẹt xe, nó bị trễ gần 15 phút, khi tới nơi, nó cảm thấy mừng khi hắn chưa tới và đồng thời nó cũng cảm thấy lo lắng, có phải hắn không còn quan tâm tới nó nữa, hay là hắn gặp chuyện gì?….. Nghĩ đến đó, nó lắc lắc đầu để xua đi những suy nghĩ đó và tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ hắn đang bận nên đến muộn. Một tiếng đồng hồ lặng lẽ trôi qua, nó vẫn đứng đó, chờ đợi hắn. Vẫn tự thuyết phục bản thân rằng hắn đang bận nên đến muộn, nó vẫn lặng lẽ đứng chờ. Từng dòng người tất bật đi ngang qua nó – một bóng dáng đang lặng lẽ đứng nhìn ra biển, đôi mắt ánh lên nỗi xót xa…………….
Lại hai giờ đồng hồ trôi qua, nó vẫn đứng đó, bầu trời lúc này đã sụp tối, dòng người lại càng trở nên đông đúc hơn. Những cặp tình nhân trẻ rủ nhau ra đây để tâm tình, hạnh phúc của họ như đang cứa một nhát sâu vào trái tim nó. Nó đưa cặp mắt vô hồn nhìn ra biển, đã ba tiếng rồi, có lẽ hắn sẽ không đến, có lẽ người ngu ngốc trong chuyện này chính là nó, có lẽ chỉ có nó là đang nhớ đến hắn, có lẽ vốn dĩ, hắn không cần đến nó nữa rồi,…………… Nghĩ đến đó, nó bật cười chua chát, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gương mặt nó, không gian dường như đang dần trở nên tĩnh lặng, cả thế giới này, nó không còn cảm nhận được ai nữa, trái tim nó đang đau đớn tột cùng…….Cơ thể nó lúc này lạnh ngắt, sương thấm ướt đẫm da thịt nó và cái lạnh đang dần xâm nhập vào người nó. Lạnh thì sao? Đau đớn thì sao? Có lẽ từ đầu, nó đã quá sai lầm khi hy vọng, hy vọng thật nhiều để rồi thất vọng…………..Rồi nó lại nhớ đến buổi chiều hôm nay, nhớ đến sự hấp tấp và băn khoăn của nó, nó lại bật cười – một nụ cười chế nhạo chính nó. Lúc chiều, nó đã vui đến như thế nào thì bây giờ, nó lại đau đớn gấp bội. Lau đi giọt nước mắt vừa tràn ra khỏi khoé mi, nó định quay gót rời đi. Bỗng nhiên, mọi người trở nên xôn xao, nó quay đầu nhìn lại, một chàng trai đang quì xuống trước mặt một cô gái, tay đang chìa ra một chiếc nhẫn kim cương, môi nở một nụ cười hạnh phúc. Rồi cô gái ôm chầm lấy chàng trai, nó có thể thấy được cô ấy đang khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Anh chàng đó cười tươi, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô gái và họ trao nhau nụ hôn hạnh phúc trong sự chúc phúc của mọi người. Sau đó, hoa giấy được tung lên và những chàng trai đang tặng cho khách qua đường những bông hồng đỏ thắm. Nó mỉm cười, khẽ nói:
- Chúc mừng hai người, hãy hạnh phúc nhé.
Nói rồi, nó quay đi, trong lòng dâng lên một niềm chua xót, dù rất vui mừng khi chứng kiến họ hạnh phúc nhưng nó vẫn đau lắm, mới cách đây hai ngày, nó còn đang đắm chìm trong hạnh phúc lứa đôi, vậy mà bây giờ thì………………..
- Này, cô gái đang mặc chiếc váy màu hồng, xin hãy dừng bước lại đã – Một giọng nam vang lên
Nó khẽ giật mình và dừng bước.
- Không lẽ là gọi mình sao? – Nó quay lại, nhìn người đó khó hiểu, nó lấy ngón tay chỉ vào mặt mình – Là tôi sao?
- Phải, tôi đang gọi cô đó, chúc cô luôn vui vẻ – Anh chàng chìa ra trước mặt nó một bông hồng
- Cho tôi sao? – Nó ngạc nhiên nhưng vẫn nhận lấy – Vì sao?
- Vì tôi thấy cô buồn, hy vọng bông hoa này sẽ lấy đi nỗi buồn của cô, thôi, tôi đi nhé – Nói rồi, chàng trai lạ mặt chạy đi.
Cầm bông hồng trong tay, nó khẽ mỉm cười, có lẽ đây là món quà an ủi dành cho nó. Rồi nó quay đi, hoà mình vào dòng người đông đúc…….

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h