Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 07:55 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 40

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  385

Bầu không khí trên xe vô cùng tĩnh lặng, không ai nói với ai câu gì. Thỉnh thoảng, Trang Linh lại lên tiếng chỉ đường cho Eric rồi lại tiếp tục chìm vào khoảng không tĩnh lặng của chính cô. 4 tên côn đồ lúc nãy đã vô tình gợi lại cho cô những kí ức ngày xưa, những kí ức cô chẳng bao giờ muốn nhớ lại. 5 nhăm, một khoảng thời gian không hề ngắn ngủi, nhưng cũng không đủ dài để xoá đi bóng đêm trong lòng cô. Nhìn vẻ mặt bi thương và buồn bã của cô gái lạ mặt, đột nhiên lòng Eric khẽ rung lên. Cái hình bóng vừa nhỏ nhắn, vừa cô độc này khiến anh muốn ôm lấy để bảo vệ và che chở<người ta gọi là tình yêu sét đánh nhỉ?>. Bỗng nãy ra một ý, Eric tăng tốc, chiếc xe phóng vút đi trong màn đêm tĩnh lặng. Đang ngồi suy nghĩ, Trang Linh chợt nhận ra cảnh vật xung quanh đang càng lúc càng vắng vẻ và cực kì lạ lẫm. Cô nhìn anh với ánh mắt đề phòng:
- Anh muốn làm gì? Anh đưa tôi đi đâu?
- Cô hãy tin tôi – Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nghiêm túc nói rồi quay ra tiếp tục lái xe.
Không hiểu sao, cô lại tin tưởng anh, đôi mắt xanh sâu thẳm của anh ấy dường như không nói dối. Cô mỉm cười:
- Tôi tin anh.
Chừng 15 phút sau, chiếc xe dừng lại trên một cánh đồng rộng lớn. Eric mở cửa cho cô, cô bước xuống nhìn xung quanh rồi ngạc nhiên hỏi:
- Đây là đâu vậy?
Anh mỉm cười, giơ ngón tay hướng lên trời. Trang Linh ngước lên nhìn theo hướng anh chỉ, trước mắt cô là một dải ngân hà lung linh huyền ảo, các vì sao lấp lánh như đang mời gọi, không kìm được, cô khẽ thốt lên:
- Oa, đẹp quá!!!!!!!!!!!!!Làm sao anh tìm được nơi này vậy?
- Tôi tình cờ thôi, từ khi tới Việt Nam, mỗi khi buồn, tôi thường đến đây, nơi này khiến tôi thấy thoải mái.
Anh kéo cô ngồi xuống, cô mỉm cười, ánh mắt ánh lên nỗi bi thương thầm kín:
- Sao anh lại đưa tôi đến đây?
- Vì tôi thấy cô đang buồn, tôi nghĩ cô sẽ thấy thoải mái hơn khi ở đây.
Trang Linh cười tít mắt, cô ngả người nằm xuống bãi cỏ, nhẹ nhàng nói:
- Đúng vậy, nơi này khiến tôi thấy rất tuyệt. Cám ơn anh.
- Không có gì – Anh khẽ mỉm cười.
Rồi hai người lại chìm vào im lặng. Đột nhiên Trang Linh lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
- Anh giữ bí mật được không? – Cô nhẹ nhàng nói – Dù đó là những việc vô cùng kinh tởm?
- Được, cô muốn nói chuyện gì?
Trang Linh mỉm cười, đôi mắt nhìn về một khoảng xa xăm. Cô bắt đầu nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đôi lúc khẽ run run:
- Ngày xưa khi tôi ở Mỹ, tôi từng có một gia đình rất hạnh phúc, mẹ tôi là người Việt, ba tôi là người Mỹ. Vào những ngày cuối tuần, tôi thường cùng họ đi picnic hoặc đi du lịch đây đó. Rồi một ngày, khi tôi 8 tuổi, một tai nạn đã cướp đi ba mẹ của tôi – Giọng cô run run – Sau đó, những người được gọi là người thân của tôi đã cướp sạch tài sản của ba mẹ tôi, không để lại cho tôi một xu nào.
Cô dừng lại, hít thở thật sâu rồi tiếp:
- Họ đá tôi qua một bên và bắt đầu đùn đẩy tôi cho nhau. Rồi dì tôi nhận tôi về, từ đó, tôi sống như một con ở, suốt ngày phải thức dậy từ sáng sớm để làm đủ mọi việc. Cơm thì bữa có bữa không, nếu có cũng chỉ là cơm nguội là sang lắm rồi. Khi bà ta vui, bà ta không thèm để mắt đến tôi, còn khi buồn bựa chuyện gì, bà ta đánh đập tôi như một con chó.
Trang Linh lại im bặt rồi lại nói tiếp nhưng giọng đầy bi thương và sợ hãi:
- Khi tôi 13 tuổi, bà ta có một người nhân tình. Hắn cũng không ngừng đánh đập tôi trước mặt bà ta. Rồi một ngày khi bà ta đi vắng, lúc đó tôi đáng làm việc nhà, hắn từ phía sau ôm chầm lấy tôi và bàn tay hắn xé toạc áo tôi ra. Tôi cố gắng chống cự thì hắn tát vào mặt tôi, rồi hắn dùng lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ tôi, nào là nếu tôi nghe lời, hắn sẽ cho tôi ăn ngon, sẽ cho tôi tiền – Cô cười khan một tiếng nhưng ánh mắt ngập tràn cay đáng – Tôi vẫn chống cự và lần này hắn đánh tôi rất mạnh. Lúc đó, đầu óc tôi quay cuồng, khoé miệng còn bị chảy máu nữa, thế là tôi để mặc cho hắn cưỡng bức mình……
Nghe từ nãy đến giờ, bàn tay Eric đã siết lại thành nắm, anh không ngờ cô gái nhỏ bé này lại có một quá khứ khủng khiếp như vậy, anh kinh hoàng nói:
- Sau đó thì sao?
- Sau đó……………….. – Cô dừng lại một lát – Một điều bất ngờ đã xảy ra, đúng lúc hắn chuẩn bị làm chuyện kinh tởm đó với tôi, người dì của tôi về tới, trên tay cầm theo một khẩu súng lục. Hắn vội vã buông tôi ra, bà ta giận dữ nhìn tôi, khuôn mặt đầy nước mắt, bà ta mắng tôi là con **, là thứ dụ trai, nói tôi dám dụ dỗ trai của bà ta. Rồi bà ta nổ súng, viên đạn ngăm thẳng vào bụng tôi<hơi chệch về bên trái một chút, không có ngay giữa> và máu bắt đầu túa ra. Lúc đó may mà tôi né kịp, không là “xong” rồi – Trang Linh bật cười cay đắng – Khắp người tôi lúc đó đau lắm nhưng tôi gượng dậy và cố gắng chạy đi, bây giờ nghĩ lại không hiểu tôi lấy đâu ra sức mạnh đó nữa. Tôi chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng, tôi gục giữa đường, lúc đó, trời đang mưa rất lớn, mọi người không ai chú ý đến tôi cả. Rồi tôi dần mất đi ý thức và rồi tôi chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong bệnh viện, thế là tôi được cứu sống và được đưa về Việt Nam.
- Là ai đã cứu cô? – Eric dịu dàng nói.
- Tôi có nói chắc anh cũng không biết, người cứu tôi là Vũ Tuyết Lan, từ khi tôi về Việt Nam cũng đã 5 năm rồi, tôi và Tuyết Lan trở thành bạn thân từ đó. Ban đầu, tôi rất cảm kích cô ấy, nhưng càng ngày, tôi càng ghê tởm chính ân nhân đã cứu mạng mình. Cô ấy sẵn sàng giết chết những người cản đường mình chỉ vì một vài xích mích nhỏ, *** hại không biết bao nhiêu người,… Nhiều lúc, tôi muốn ra đi nhưng không thể.
- Tại sao? Cô có thể bỏ đi mà hoặc là đi tố cáo cô ấy – Anh níu mày lại, Eric khá ngạc nhiên khi nghe tới tên Tuyết Lan, anh không hề quên cô gái đó, cô gái đã nở nụ cười khi May bị tai nạn.
- Vì tôi còn nợ cô ấy một mạng, tôi không thể bỏ đi được trừ khi trả hết nợ cho cô áy – Trang Linh cười buồn – Dạo này, tôi được biết cô ấy đang hại một cô gái nào đó, Tuyết Lan nói rằng muốn chia rẽ hai người họ vì anh ta chỉ có thể là của Tuyết Lan.
Eric nhíu mày, quả đúng như anh đoán, cô gái tên Tuyết Lan này không hề đơn giản, mọi thứ đã dần sáng tỏ, chính Tuyết lan đã cố tình cho người đụng May. Xem ra việc này đang dần trở nên phức tạp rồi đây<tại vì chị Linh k đứng ra tố cáo chị Lan được nên mới phức tạp ák>. Đột nhiên Trang Linh quay qua nhìn anh, mỉm cười:
- Anh có muốn xem vết sẹo của tôi không?
Eric gật đầu, Trang Linh giở chiếc áo sơ mi lên một chút, một vết sẹo tròn đập vào mắt anh, lòng Eric dâng lên một nỗi xót xa và thương cảm. Trang Linh mỉm cười:
- Anh đã thấy rồi đấy, đây là vết sẹo tôi sẽ không thể xoá mờ được cho đến chết.
Eric nhìn cô, Trang Linh đang cười nhưng đôi mắt cô thì không, nó ánh lên sự đau đớn và tổn thương sâu sắc. Bất ngờ, Eric ôm chầm lấy Trang Linh.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h