Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 14:23 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 103

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  337

Trên bàn lúc này đang hiện diện 2 thứ: một sợi dây chuyền có mặt pha lê màu xanh biển đang được đặt trong cái hộp thuỷ tinh trong suốt, nổi bật giữa những sợi kim tuyết màu trắng lấp lánh. Bên cạnh đó cũng là 1 cái hộp đựng một viên pha lê màu đỏ, nhưng điều quan trọng nhất ở đây, viên pha lê màu đỏ đó chính là trái tim pha lê mà ngày xưa hắn tặng cho nó. Chẳng phải trái tim hắn tặng nó ngày xưa đã vỡ rồi hay sao? Vậy sao bây giờ lại ở đây? Ở trước mặt nó? Chẳng lẽ hắn đã mua lại viên khác ư? Không thể nào, suốt tuần vừa rồi, hắn và nó vẫn ở trong biệt thự, đâu có ra ngoài đâu chứ, vậy thì tại sao?
Với rất nhiều câu hỏi trong lòng, nó đứng bất động, mắt nhìn 2 vật trên bàn không chớp mắt, sau đó, trong lòng nó tràn đầy hạnh phúc, nó cảm thấy mắt mình ươn ướt. Rồi nó quay người lại, ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở
- Anh………..hic………..anh………..làm thế nào mà anh lại làm được như thế?
Hắn vòng tay ôm chặt lấy nó, dỗ dành:
- Em đừng khóc nữa, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, em đừng giận nữa nhé.
- Mẹ thiên vị quá đi – Thiên Thiên đứng bên cạnh phụng phịu – Thiên Thiên cũng có giúp nữa mà, ngoài thứ ba tặng ra, vật còn lại là do Thiên Thiên chọn đó.
- Ừ, Thiên Thiên của mẹ giỏi lắm, mẹ rất cảm động đó – Nó rời khỏi hắn và bế bé lên, mỉm cười, hôn vào má bé cái chụt.
- Em hôn Thiên Thiên mà không hôn anh nhé, em thật là không công bằng – Hắn bước đến bên cạnh nó, giang tay ôm cả 2 mẹ con vào lòng.
- Anh thật là, con mình mà cũng ghen tị được – Nó tựa đầu vào ngực hắn, mắng yêu.
Thiên Thiên nghe hắn nói xong thì nhìn hắn, thè lưỡi ra như muốn nói rằng hắn không giành lại với bé đâu rồi dúi đầu vào ngực nó, nũng nịu. Hắn bật cười trước sự lém lỉnh của bé rồi siết nhẹ vòng tay ôm chặt lấy 2 người. Sự đáng yêu, lanh lẹ của Hạo Thiên, nét hiền dịu pha lẫn một chút lạnh lùng của nó cùng sự mạnh mẽ, quyết đoán của hắn, tất cả tạo thành 1 bức tranh tràn đầy hạnh phúc và hoà quyện với nhau đến từng milimét.
Một lúc sau, hắn và Thiên Thiên đẩy nó ngồi xuống ghế và lon ton chạy ra ngoài xe, nhất quyết không cho nó theo. Nó mỉm cười không hỏi thêm, ngồi ngắm nhìn 2 món quà đáng yêu do 2 người tặng trong lúc chờ đợi. Khoảng 15 phút sau, Thiên Thiên hối hả chạy vào, trên tay mang theo một cái hộp khá to. Bé đến bên cạnh nó và chìa cái hộp ra, thở hổn hển:
- Mẹ ơi, ba nói mẹ chia đều ra các đĩa cho ba – Bé cười tít mắt.
- Cái gì thế con? – Nó nhận lấy cái hộp trên tay bé rồi mỉm cười.
- Con không biết ạ, ba dặn con nói với mẹ như vậy á – Bé cười toe, xoa xoa cái bụng của mình – Nhưng con nghĩ là mì ạ, nghe mùi thơm quá cơ<Hạo Thiên nhà mình thích ăn mì đấy ạ>
- Ừ, được rồi, con giúp mẹ một tay chứ? – Nó đứng dậy, đặt hộp xuống bàn rồi bế bé lên.
- Vâng ạ, con sẽ giúp mẹ – Bé hôn vào má nó một cái rồi lém lỉnh nói – Nhưng con giúp xong, mẹ cho con nhiều mì một tí nhé?<ôi trời ạ, thằng bé thật là……………..>
Nghe bé nói xong, nó bật cười, Thiên Thiên nhìn nó đầy chờ đợi, hai mắt sáng long lanh cầu xin. Sau khi nó gật đầu, Thiên Thiên cười toe toét rồi nằng nặc đòi xuống để giúp nó. Nó mỉm cười rồi cho bé xuống và nhờ Hạo Thiên lấy giúp 3 cái đĩa màu trắng. Bé lon ton chạy đi lấy còn nó thì mở hộp ra xem. Khi cái nắp vừa hé mở, một mùi hương thơm ngào ngạt bốc ra khiến nó cảm thấy đói sôi cả bụng, đúng như Thiên Thiên đoán, trong hộp chính là mì, nhưng không phải là mì bình thường mà còn là mì trứng loại đặc biệt. Nó dùng đũa nếm thử 1 sợi xem sao. Đúng như nó đoán, mì này đã được chế biến rồi, chỉ còn thiếu lớp nước sốt rưới bên trên nữa thôi.
Nhận lấy 3 cái đĩa từ tay Thiên Thiên, nó bắt đầu chia mì thành 3 phần, riêng phần của bé, nó cho nhiều mì hơn một chút rồi quay lại nhìn bé và nháy mắt một cái. Hạo Thiên cười tít mắt và chăm chú nhìn nó chia mì. Lúc nó chia xong 3 phần, hắn từ bên ngoài đi vào, tay xách theo vài chai rượu vang cùng một cái hộp gì đó. Hắn đặt đồ lên bàn rồi bất ngờ hôn vào má nó một cái. Không để nó kịp nói tiếng nào, hắn quay sang nhấc bổng Hạo Thiên lên và cùng bé chơi đùa. Nó nhìn hắn và bé rồi bất giác mỉm cười, tay chạm nhẹ vào gương mặt đang nóng bừng của mình, lòng tràn đầy hạnh phúc. Rồi nó quay đi, tiếp tục công việc của mình. Mở cái hộp hắn đem về ra, nó nhận ra đây chính là nước sốt để rưới lên mì. Lấy một cái muôi, nó rưới sốt ra từng đĩa rồi đặt lên bàn, lấy thêm hail y thuỷ tinh để uống rượu cùng một ly sữa cho Thiên Thiên. Xong xuôi, nó gọi hắn và bé vào ăn.
Hắn lịch thiệp kéo ghế ra cho nó, đồng thời còn tặng cho nó một nụ cười đẹp đến chết người của hắn khiến mặt nó đỏ bừng rồi mới chịu vào chỗ ngồi, còn Thiên Thiên thì tròn mắt nhìn hai người do không hiểu vì sao hắn lại khiến cho nó đỏ mặt được. Bữa ăn hôm đó rất vui vẻ,sau khi ăn xong, Thiên Thiên đòi uống thử rượu của hắn, sau một hồi năn nỉ miệt mài, hắn cũng cho bé uống thử một chút, vừa uống thử một ít, Thiên Thiên nhăn mặt lại do không thích mùi vị của rượu. Bé nhìn nó, rồi lại nhìn sang hắn, chớp chớp mắt rồi gục xuống bàn, ngủ mất tiêu<anh ý uống rượu vang nhưng loại mạnh nhất ý nên hệ quả là bé bị say>
Nó lườm hắn rồi bế bé lên phòng sau khi bắt hắn dọn dẹp. Hắn cũng ngoan ngoãn làm theo với vận tốc nhanh hết mức có thể rồi chạy lên phòng với nó. Vừa lên tới nói, thấy nó đang đắp chăn cho bé, hắn bước thật nhẹ nhàng rồi bất ngờ ôm chầm lấy nó. Nó suýt nữa là hết toàng lên nhưng hắn đã nhanh tay bịt miệng nó lại. Sau đó hắn thì thầm vào tai nó, hỏi nó đã bình tĩnh chưa. Nó gật đầu, hắn từ từ buông tay ra. Nó nổi giận quay sang định mắng hắn một trận ra trò nhưng chưa kịp nói, nó đã bị bịt miệng bởi đôi môi của hắn. Hắn bá đạo bế nó lên và đi qua phòng mình<phòng nó Thiên Thiên ngủ rồi>Lúc này, nó mới lờ mờ nhận ra ý đồ của hắn khi đồng ý cho Thiên Thiên uống thử rượu nhưng cũng đã quá muộn. Thế là tối hôm đó, nó bị hắn ăn sạch sẽ, không còn chừa lại tí gì.
Sáng hôm sau, nó mệt mỏi bước xuống giường, dùng ánh mắt căm hờn nhìn hắn. Sau khi tắm rửa và nấu xong bữa sáng, nó lên gọi Thiên Thiên dậy thì thấy hắn và bé đang cùng nhau chơi game. Gọi 1 lần không nghe thấy tiếng trả lời, gọi lần thứ 2 cũng tương tự, tới lần thứ ba, nó giật phăng đi sợi dây điện, nhìn 2 người bằng ánh mắt hình viên đạn khiến cả 2 líu ríu chạy xuống dưới nhà mà không dám hó hé câu gì.
Sau khi ăn xong, nó tắm rửa cho Thiên Thiên rồi dẫn bé đi chơi. Hắn dùng xe chở 2 mẹ con đi, không khí vô cùng vui vẻ. Tại khu vui chơi, gia đình nó vô cùng nổi bật, các cô gái người nào cũng nhìn hắn bằng đôi mắt hình trái tim còn nhìn nó thì bằng hai viên đạn. Nhưng nó cũng chẳng kém gì, các chàng trai đi ngang qua dù có bạn gái hay chưa cũng đều phải liếc trộm nó 1 cái và nhìn hắn bằng cặp mắt ngưỡng mộ, thậm chí còn có chút ghen tức. Cả nó và hắn đều không hẹn nhau mà cùng làm mặt lạnh, quăng cho đám người tọc mạch đó một cục lơ to tướng và vô tư dắt bé đi chơi. Khi đi ngang qua nơi bán kem, Hạo Thiên nũng nịu đòi nó mua cho bé, ngẫm nghĩ một lát, nó gật đầu và mỉm cười. Thế là bé nhảy lên, cười toe toét rồi chạy đi. Nó và hắn nhìn nhau mỉm cười, hai người tay trong tay đi theo bé. Bỗng nhiên, nó nhìn thấy bé bị ngã và đang bị 1 người phụ nữ nào đó mắng. Nó vội chạy đến đỡ bé dậy, nhìn xem bé có bị thương hay không rồi ngước mắt lên nhìn người phụ nữ kia, lạnh lùng:
- Con tôi làm gì chị sao? Sao lại mắng bé?
- Con của cô làm bẩn áo tôi, tôi chưa cho nó bạt tay là may đấy, còn ở đó nói như vậy với tôi à, cô có tin tôi cho cô thân bại danh liệt không? – Cô ta ngoa ngoắt nói.
- Thiên Thiên, con làm bẩn áo cô ấy à? – Nó quay sang nhìnhắn ý bảo cứ để nó xử lí rồi nhìn bé, mỉm cười dịu dàng.
- Không ạ, con đang chạy thì bị cô ấy đụng, sau đó cô ấy còn mắng con nữa – Thiên Thiên ôm chầm lấy nó, phụng phịu nói.
- Tôi thay mặt cháu xin lỗi cô, cháu nó còn nhỏ, cô cũng đừng để bụng nhé – Nó mỉm cười lịch sự.
- Dễ dàng vậy sao? Trừ khi con cô quì xuống xin lỗi tôi, không thì đừng có mơ – Cô ta khinh thường nói.
- Cô nói đủ chưa? – Hắn lạnh giọng nói – Thân bại danh liệt sao? Nghe cô nói thì chắc cô là con gái của tập đoàn nào lớn sao?
- Phải, nhà tôi là tập đoàn XX, đến cả Lục Chấn Phong của Wing cũng phải nể 10 phần và ba tôi còn là bạn thân của Lâm Minh, ông chủ tập đoàn Green nữa đấy, đắc tội với tôi là không xong đâu – Cô ta hơi sựng lại khi nhìn thấy hắn<mê trai> nhưng vẫn kênh kiệu nói.
Nghe cô ta nói xong, cả nó và hắn đều không hẹn nhau mà cười khinh bỉ. Thiên Thiên chạy ra khỏi vòng tay nó và giật giật tay cô ta, ngây ngô nói:
- Cô ơi, ba con nể cô 10 phần hả? Còn ông ngoại cháu nữa, ba cô là bạn thân của ông ngoại cháu à?
- Oắt con, mày lảm nhảm gì thế, đừng thấy sang mà bắt quàng làm họ nhé – Cô ta vung tay lên, định tát Hạo Thiên.
- Con của tôi đã làm gì sai nhỉ? Sao cô lại đánh nó? – Nó chụp lấy tay cô ta, lạnh lùng nói – Xin tự giới thiệu với cô, tôi tên là Lâm Bạch Nguyệt, Lâm Minh là ba tôi – Nó hất đầu về phía hắn – Chồng tôi là Lục Chấn Phong, cô có gì muốn nói nữa không?
- Cái….cái gì? Các người là…là….? – Mặt cô ta tái xanh, tay chân trở nên bủn rủn.
Nó nhìn cô ta cười khinh bỉ rồi hất tay cô ta ra, lườm hắn:
- Giải quyết đi
Nói rồi, nó dắt bé đi mua kem, trước khi đi, bé còn mỉm cười chào cô ta rồi mới lon ton đi theo nó. Hắn mỉm cười nhìn cô ta rồi rút điện thoại ra:
- Ngày mai, cắt đứt mọi trở giúp đến công ty XX, mọi dự tính hợp tác đều huỷ bỏ.
Nói rồi, hắn vẫy tay chào cô ta rồi quay người đi theo mẹ con nó, bỏ mặc cô ta đang ngồi bệt xuống đất, trông thảm hại vô cùng, đám người nãy giờ vây quanh đều tản ra, một số khẽ lắc đầu, cảm thấy tội nghiệp cho cô ta.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h