Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 04:02 ở Hà Nội
 

Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh - phần 102

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  439

Gió vi vu khẽ thổi nhẹ qua khiến mái tóc đen nhánh của nó bay bay trong đêm, nhìn từ xa vô cùng kinh khủng, dưới đất là bóng dáng của một chàng trai đang nằm bất tỉnh nhân sự, mặt vẫn còn đậm nét kinh hoàng. Và chàng trai đó chính là hắn – Lục Chấn Phong. Vốn dĩ hắn muốn ra ngoài hóng gió một chút, lại còn nhân dịp đi dạo thử lòng vòng bên ngoài xem sao, đang đi, hắn đột nhiên nhìn thấy ánh sáng phát ra từ đèn pin của nó, hắn nghĩ rằng nó đi tìm hắn nên vội vàng đi tới chỗ nó đang đứng. Nào ngờ chưa kịp tới nơi, đèn pin nó lại tắt ngóm, sau đó lại vang lên tiếng kim loại va chạm với đá và cả tiếng kính bị vỡ. Hắn cảm thấy thú vị và nảy ý định doạ nó. Do mắt đã quen với bóng tối<có ánh sáng trong nhà phát ra nữa ý chứ, k thì có banh con mắt ra cũng chẳng thấy đâu anh ạ>, hắn nhẹ nhàng bước về phía cổng nhà và đứng đợi ở nó. Đúng như hắn đoán, sau khi ném cây đèn đi, nó đang mò mẫm đi về phía cửa. Khi nó chạm vào hắn, hắn bất giác nhoẻn miệng cười, trong đầu nghĩ tới những biểu hiện của nó khi hắn đột ngột quay mặt lại. Nghĩ là làm, hắn quay ngay lại và nhận một cú đá trời giáng của nó vào người khiến hắn gục ngay lập tức, nét mặt vẫn còn sững sờ và không kém phần sợ hãi. Còn nó, sau khi định thần lại, nó mới cố gắng nheo mắt lại để nhìn xem đó là ai và hoảng hốt khi nhận ra hắn. Nó vội xốc hắn lên và đỡ hắn vào nhà. Một lúc sau, hắn tỉnh dậy và nhận ra mình đang nằm trên giường, cảm thấy cơ thể vô cùng đau đớn và rồi từng dòng kí ức trở về với hắn. Hắn bất giác thốt lên, giọng nói pha lẫn một chút sợ hãi và thán phục:
- Không ngờ, cô ấy lại không sợ ma.
- Thì ra anh cố tình nhát ma tôi à? – Nó lên tiếng, tay đang mang theo một cốc sữa socola nóng.
- Hơ, đâu có, anh đâu có nhát ma em – Hắn vội lấp liếm, thầm nguyền rủa ông trời sao cho nó nghe thấy lời hắn nói.
- Vậy sao? – Nó cười lạnh, đặt li sữa lên bàn rồi trèo lên giường, chồm người về phía hắn, đôi mắt phát ra tia nhìn mê hoặc khiến hắn hô hấp khó khăn – Cho anh một cơ hội để nói thật, có hay là không?
- Anh…………..anh không trả lời được không? – Hắn ấp úng, cố kìm chế bản thân trước sức quyến rũ của nó
- Không – Nó cười tít mắt, gương mặt đầy mị hoặc lúc nãy giờ đã trở nên hồn nhiên như một đứa trẻ, nó mỉm cười, phát ra giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự đe doạ – Có hay là không?
Nói xong, nó lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sức hút khiến hắn cảm thấy khó có thể chịu đựng. Thở dốc một tiếng, hắn nắm lấy tay nó, ép nó nhìn vào mắt hắn của hắn
- Nếu anh nói cho em biết, em có thể thưởng cho anh không? Coi như món quà cho sự trung thực.
- Được thôi, anh cứ nói đi – Nó nháy mắt tinh nghịch, mỉm cười – Và quà của anh sẽ là……………
Không để nó kịp dứt lời, hắn đã đè nó ra giường và bá đạo chiếm lấy đôi môi nhỏ xinh của nó. Bất ngờ trước nụ hôn của hắn, nó bất động đúng 5 giây. Sau khi nhận thức được vấn đề và hiểu ra ý của câu nói lúc nãy, nó bắt đầu chống cự nhưng vô ích. Vốn dĩ nó chỉ muốn đùa với hắn một chút, nào ngờ lại vô tình tạo điều kiện cho hắn ăn nó. Nó dùng tay đánh vào lưng hắn, cố gắng thoát ra khỏi nụ hôn đầy mê hoặc của hắn. Hắn khẽ nhíu mày rồi nắm chặt hai tay nó lại khiến nó không còn khả năng chống cự. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới luyến tiếc buông nó ra. Ngước lên nhìn nó, hắn mỉm cười:
- Phải, anh muốn doạ ma em, bây giờ anh đã nói thật rồi, em phải giữ lời hứa nhé, tặng cho anh phần thưởng anh muốn.
- Không được, lúc nãy tôi muốn tặng anh li sữa chứ không phải là bản thân tôi, mau buông tôi ra – Nó ngượng ngùng nói.
- Không được, ai bảo em không rõ ràng chứ? – Hắn cười gian rồi lại cuối xuống hôn nó, không cho nó cơ hội để phản bác.
Hắn dùng tay lột bỏ chiếc váy trên người nó một cách thuần thục rồi ném xuống sàn, bàn tay vuốt ve theo từng đường cong trên cơ thể nó. Dừng nụ hôn lại, hắn hôn nhẹ vào cổ nó rồi lại tiếp tục hôn nó. Khi đã không còn chịu nổi, hắn vào bên trong nó. Hai người quấn lấy nhau cả đêm, căn phòng trở nên thật nóng bỏng và đầy mê hoặc. Khi kết thúc, nó gối đầu lên tay hắn và chìm vào giấc ngủ sau khi đã cho hắn một trận thích đáng vì cái tội dám doạ ma nó.
Rồi thời gian cũng nhanh chóng trôi qua, cuối cùng ngày trở về cũng đã đến. Ngay khi nó vừa đặt chân vào nhà, Thiên Thiên đã từ trong nhà chạy ra, ôm chầm lấy nó, khóc nức nở:
- Huhuhu, mẹ đi đâu mà lâu vậy? Thiên Thiên nhớ mẹ lắm, huhuhu
- Ngoan nào, mẹ đã về với Thiên Thiên rồi mà – Nó mỉm cười dỗ ngọt bé và ngước lên lườm hắn.
- Thiên Thiên, lại đây với ba – Hắn mỉm cười và giang rộng vòng tay về phía bé.
- Baaaaaaaaaaaaaa – Thiên Thiên vội buông nó ra và nhảy bổ vào hắn, bỏ lại nó đang đứng ngơ ngác vì chưa giải thích được chuyện gì vừa xảy ra.
Mãi một lúc sau, nó mới gầm gừ, mắt toé lửa nhìn hắn và bé đang tíu tít đủ chuyện
- Lâm Hạo Thiên, con nhớ mẹ như vậy đó hả?
- Con không phải là Lâm Hạo Thiên, con là Lục Hạo Thiên – Bé cười toe nhìn hắn – Phải không ba?
- Ừ, đúng rồi, con trai của ba ngoan quá – Hắn hôn vào trán bé cái chụt, không hề để ý tới khuôn mặt đang đen lại của nó.
Nó tức muốn phun máu, không ngờ đứa con nó mang nặng đẻ đau, yêu thương hết mực, luôn luôn coi nó là tất cả hôm nay lại nỡ lòng nào vì hắn mà bỏ rơi nó, lại còn nghe lời hắn hơn nó. Nó rưng rưng nước mắt, ấm ức nói:
- Hic, 2 cha con các người, 2 người nhớ nhé, gặp lại nhau rồi không xem tui ra gì hết, hic, từ nay, tui và các người tuyệt giao, hichic.
Nói rồi, nó giận dỗi bỏ vào nhà trước bốn con mắt ngơ ngác nhìn theo nó rồi lại nhìn nhau. Ngẫm nghĩ một lát, hắn kéo bé lại gần rồi thầm thì một cái gì đó, sau đó bé cười toé toét và nhanh nhẹn leo lên xe hắn.
Tối hôm đó, cả 3 người đều không nói gì với nhau. Hắn thì im lặng lái xe, bé Thiên Thiên thường ngày hay nghịch ngợm cũng ngồi yên phía sau, mắt nhìn hắn rồi lại nhìn sang nó. Còn nó thì khoác lên người lớp vỏ bọc lạnh lùng, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, bầu không khí trong xe vô cùng ngột ngạt và khó chịu. Về đến nhà, Hạo Thiên nắm lấy tay áo hắn và kéo nhè nhẹ, hắn nháy mắt với bé rồi bịt mắt nó lại. Nó hét toáng lên vì ngạc nhiên nhưng khi nhận ra bàn tay của hắn, nó lạnh giọng:
- Buông tôi ra.
- Được rồi, vào nhà đi rồi anh sẽ buông ra, ngoan đi nào – Hắn ngọt ngào dỗ ngọt nó.
Nó im lặng không nói gì rồi từ từ bước đi, lon ton chạy phía sau, Thiên Thiên cười toe toét khi thấy kế hoạch của hắn đã thành công được bước đầu. Vào tới nhà, hắn từ từ dẫn nó vào bếp rồi bỏ tay ra. Nó nhíu mày khó chịu khi bị ánh sáng chiếu vào mắt và rồi chết sững với thứ nó đang nhìn thấy, còn hắn và bé thì đúng nhìn nhau cười tủm tỉm.

 

Đọc tiếp

Danh sách chương của Anh là đồ khốn nhưng…em yêu anh

phần 1phần 2phần 3phần 4 + 5phần 6phần 7phần 8phần 9 + 10phần 11phần 12phần 13phần 14phần 15phần 16 + 17phần 18 + 19phần 20phần 21phần 22phần 23phần 24phần 25phần 26phần 27phần 28phần 29phần 30phần 31phần 32phần 33phần 34phần 35phần 36phần 37phần 38phần 39phần 40phần 41phần 42phần 43phần 44phần 45phần 46phần 47phần 48phần 49phần 50phần 51phần 52phần 53phần 54phần 55phần 56phần 57phần 58phần 59phần 60phần 61phần 62phần 63phần 64phần 65phần 66phần 67phần 68phần 69phần 70phần 71phần 72phần 73phần 74phần 75phần 76phần 77phần 78phần 79phần 80phần 81phần 82phần 83phần 84phần 85phần 86phần 87phần 88phần 89phần 90phần 91phần 92phần 93phần 94phần 95phần 96phần 97phần 98phần 99phần 100phần 101phần 102phần 103phần 104phần 105phần 106 (end)Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h