Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/11/2017 10:43 ở Hà Nội
 

Sao chiếu mệnh - Chương 30

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  426
Lara nhận được tin chồng tại Reno.
Người nói đầu dây kia là Marian Bell. Cô gần như phát điên.
- Ông ấy có bị nặng lắm không? - Lara hỏi.
- Đến giờ tôi chưa được tin tức chi tiết. Ông Adler hiện đang nằm trong phòng cấp cứu của bệnh viện New York.
- Tôi sẽ về ngay bây giờ.
Khi Lara đến bệnh viện, sau đó sáu tiếng đồng hồ, thì Howard Keller đã đang chờ nàng ở đó. Trông anh không còn ra hồn nữa.
- Chuyện xảy ra thế nào? - Lara hỏi.
- Hình như Phillip bị trấn lột lúc ở Hội trường Carnegie ra. Người ta tìm thấy anh ấy trên đường phố, đã bất tỉnh.
Tình trạng có nguy kịch lắm không.
- Cổ tay bị rạch. Họ cho Phillip dùng thuốc an thần, nhưng anh ấy vẫn tỉnh táo.
Họ vào phòng bệnh. Phillip nằm trên giường và có bốn lọ các chất lỏng đang truyền vào người chàng.
Phillip… Phillip, - chàng nghe thấy văng vẳng từ rất xa tiếng Lara gọi. Chàng mở mắt. Lara và Howard đã đứng đó. Mắt Phillip nhìn thấy mỗi người thành hai. Miệng chàng khô khốc và chàng thấy toàn thân mệt bã.
- Chuyện gì vậy? - Chàng thì thào rất khẽ.
- Anh bị đau, - Lara nói. - Nhưng anh sẽ bình phục.
Phillip nhìn xuống cổ tay trái thấy băng quấn rất dầy. Đột nhiên chàng sực nhớ lại.
- Anh bị… bị cướp. Một tên côn đồ cướp ví và đồng hồ… rồi cứa cổ tay anh, - chàng nói vất vả.
Howard nói:
- Nhân viên bảo vệ hội trường tìm thấy anh nằm lịm đi trên hè phố. Anh đã bị mất rất nhiều máu.
Phillip đã dần dần nhìn rõ và chàng lại nhìn xuống cổ tay:
- Cổ tay của tôi… Tên cướp đã cứa cổ tay tôi… Không biết bị nặng đến mức nào?
- Em không biết, anh yêu? - Lara nói. - Nhưng em tin rằng rồi sẽ lành. Bác sĩ sẽ vào đây khám cho anh.
Howard nói giọng an ủi:
- Thời bây giờ các bác sĩ giỏi lắm. Họ có thể làm được mọi thứ.
Phillip ngả người xuống định ngủ.
- Anh đã bảo hắn muốn lấy gì cũng được. Vậy mà hắn lại cứa cổ tay anh, - chàng càu nhàu uất ức. - Việc gì hắn phải cứa cổ tay anh…
Hai tiếng đồng hồ sau, bác sĩ Denis Stanton vào phòng Phillip và khi chàng nhìn thấy vẻ mặt của ông, chàng đoán ngay được ông sẽ nói gì.
Chàng hít một hơi thật sâu:
- Bác sĩ nói cho tôi biết đi.
Bác sĩ Stanton thở dài:
- Tôi sợ tôi đem lại cho ông những tin không vui, thưa ông Adler.
- Không vui đến mức nào?
Dây chằng ở cổ tay bị rất nặng. Ông sẽ không cử động cổ tay được nữa và khu vực đó sẽ hoàn toàn mất cảm giác. Dây thần kinh chỗ đó đã bị liệt.
Bác sĩ chìa bàn tay ông ta ra để làm thí dụ:
- Dây thần kinh Median điều khiển ngón cái và ba ngón tay đầu. Còn dây Ulanr điều khiển toàn bộ các ngón.
Phillip vội nhắm nghiền mắt bởi một cơn tuyệt vọng tràn qua trí óc chàng. Một lúc sau chàng mới lên tiếng được:
- Ông nói như vậy có nghĩa tôi sẽ… tõi không bao giờ được sử dụng bàn tay trái nữa?
- Đúng thế… Thật ra ông sống được đã là may lắm rồi. Tên gian kia đã cắt đứt động mạch. Nếu bình thường ra, máu chảy hết và ông không sống nổi. Chúng tôi phải khâu sáu mươi mũi mới đính cổ tay ông lại được.
Phillip đau đớn nói:
- Lạy Chúa! Vậy ra ông chỉ làm được có thế thôi ư?
- Vâng. Chúng tôi còn có thể làm cho bàn tay ông cử động được đôi chút, nhưng cũng rất hạn chế.
Giá hắn giết ta đi thì hơn, Phillip xót xa thầm nghĩ.
- Trong lúc bàn tay ông lành dần thì ông sẽ rất đau. Chúng tôi sẽ dùng thuốc để ông bớt đau. Nhưng tôi cần nói rằng chỉ một thời gian sau, cảm giác đau sẽ mất.
Nhưng không phải nỗi đau chính, Phillip thầm nghĩ. Không phải nỗi đau nhất của mình. Chàng đã bị rơi vào một cơn ác mộng và không có lối nào ra thoát.
Một thám tử đến gặp Phillip ở bệnh viện. Ông ta đứng bên giường chàng. Đó là một trong những thám tử già đời. Năm nay ông gần sáu mươi. Đã bao nhiêu năm lăn lóc trong nghề, nhưng ông mới thấy trường hợp như thế này là lần thứ hai.
- Tôi là trung uý Mancini. Tôi rất tiếc về chuyện đã xảy ra, thưa ông Adler, - người thám tử nói. - Giá như tên gian bẻ gãy chân ông lại còn đỡ hơn. Ý tôi muốn nói rằng nếu như hắn buộc phải gây thương tích cho ông…
- Tôi hiểu ý ông rồi, - Phillip bực tức nói.
Howard bước vào phòng bệnh.
- Tôi đang cần tìm Lara, - nhìn thấy người khách, anh vội nói thêm. - Xin lỗi.
- Vợ tôi quanh quẩn ở đây thôi, - Phillip nói. - Đây là trung uý Mancini và đây là ông Howard Keller.
Mancini chăm chú nhìn Howard:
- Tôi trông ông quen quen. Tôi đã gặp ông ở đâu rồi nhỉ?
- Có lẽ chưa.
Mancini vụt nhận ra:
- Howard Keller? Lạy Chúa tôi? Anh ngày xưa vẫn chơi bóng chày ở Chicago.
- Đúng thế. Nhưng làm sao ông…
- Tôi làm chân chỉ đạo câu lạc bộ White Sok trong một vụ hè. Tôi còn nhớ anh. Lẽ ra anh đã thành một cầu thủ bóng chầy cỡ lớn.
- Đúng thế. Nhưng xin lỗi… - anh nhìn Phillip. - Tôi đợi Lara ở ngoài kia. - Nói xong Howard ra ngay.
Mancinia quay sang với Phillip:
- Ông có nhìn mặt tên gian ấy không?
- Có Hắn có vẻ gốc vùng Caucase. To lớn, cao khoảng sáu bộ hai, tuổi chừng năm mươi.
- Nếu gặp lại, ông có thể nhận ra hắn được không?
Được. Khuôn mặt hắn Phillip làm sao quên được!
- Thưa ông Adler. Tôi có thể đem đến cho ông xem một lô ảnh chụp những tên lưu manh, côn đồ, nhưng nói thật, tôi nghĩ sẽ chỉ làm mất thời giờ vô ích. Ý tôi muốn nói, đây không phải là một tên trấn lột chuyên nghiệp. Kỹ thuật tên này chưa cao. Mà riêng thành phố này có hàng trăm tên côn đồ, lưu manh. Chưa kể thông thường sau một cuộc như thế này, chúng thường cao chạy xa bay, - Mancini lấy sổ tay ra. - Hắn lấy của ông những gì?
- Ví và đồng hồ.
- Loại đồng hồ thế nào?
- Nhãn Piager.
- Có đặc điểm gì trên đó không? Một dòng chữ khắc vào chẳng hạn?
- Đấy là quà tặng của Lara. Mặt sau có dòng chữ: "Yêu mến tặng Phillip. Lara".
Ông ta ghi vào sổ.
- Thưa ông Adler… Tôi muốn hỏi ông câu này.
Trước đây ông đã thấy mặt hắn ta lần nào chưa?
Phillip ngạc nhiên nhìn người thám tử:
- Thấy mặt lần nào à? Chưa. Nhưng tại sao ông hỏi vậy?
- Tôi chỉ muốn hỏi thế thôi, - người thám tử bỏ cuốn sổ xuống. - Thôi được. Ta sẽ xem có thể là được gì ông là người may mắn đấy, thưa ông Adler.
- Thật không? - Giọng Phillip đầy chua chát. - Thật. Mỗi năm thành phố xảy ra hàng ngàn vụ trấn lột kiểu này, nhưng chúng tôi không đủ thời gian điều tra. Riêng vụ của ông, ông cảnh sát trưởng của chúng tôi vốn rất hâm mộ tài ông, nên quan tâm đặc biệt đến vụ này. Ông ta đã thu thập tất cả những thôrlg tin có liên quan và quyết tìm cho ra bằng được tên gian đã làm hại ông. Chúng tôi sẽ gửi dòng chữ khắc ông vừa cho biết báo cho tất cả các hiệu mua bán đồ cũ khắp nước.
- Nếu các ông tìm được hắn, liệu hắn có trả lại bàn tay cho tôi được không? - Phillip cay đắng hỏi.
- Ông hỏi thế nào, thưa ông Adler?
- Không.
- Chúng tôi sẽ gặp ông sau. Chúc ông sức khỏe.
Lara và Howard đang đợi người thám tử ngoài hành lang.
- Ông có muốn gặp tôi? - Lara hỏi.
- Vâng. Tôi muốn hỏi bà vài câu, - Trung uý Mancini nói. - Thưa bà Adler, có ai thù hằn gì chồng bà không?
- Thù hằn ư? - Lara cau mày. - Không. Nhưng tại sao ông hỏi thế?
- Không ai ghen tuông gì với ông Adler chứ? Một nhạc công đồng nghiệp chẳng hạn? Hay một người nào đó muốn làm hại ông nhà?
- Sao ông lại nghĩ như vậy? Theo tôi hiểu, đây chỉ là một vụ trấn lột bình thường, không đúng vậy sao?
- Nếu nói thật ra với bà thì vụ này không có vẻ là trấn lột bình thường. Tên gian cứa cổ tay ông nhà sau khi đã lấy được ví và đồng hồ rồi.
- Tôi không thấy có gì khác nhau hết.
- Tôi nghĩ tên gian có tính toán trước chứ không phải ngẫu nhiên mà hắn cứa cổ tay ông nhà. Trừ phi hắn là một tên nghiện ma tuý và ngu xuẩn, nhưng… Mancini nhún vai. - Tôi xin gặp bà sau.
Hai người nhìn viên thám tử xa dần.
Lạy Chúa tôi! - Howard kêu lên. - ông thám tử này cho đây là một vụ giả vờ trấn lột.
Mặt Lara đột nhiên tái đi.
Howard nhìn nàng rồi chậm rãi nói:
- Lạy Chúa tôi! Vậy thì có thể là một tay chân của Paul Martin. Nhưng sao ông ta lại làm thế nhỉ?
Lara thấy cổ tắc nghẹn không sao nói được.
- Anh ấy… anh ấy tưởng làm như thế là để giúp tôi. Phillip luôn luôn bỏ tôi ở nhà một mình và Paul mấy lần đã nói… rằng như thế là không được. Là phải có ai nói chuyện này với anh ấy. Ôi, Howard!
Nàng gục đầu vào vai Howard, cố không để nước mắt trào ra.
- Lão khốn kiếp! Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi. Hãy tránh xa lão ra?
Lara hít một hơi thở sâu:
- Phillip sắp thành người chồng đúng đắn. Lẽ ra anh ấy phải thành như thế từ trước.
Ba ngày sau, Lara đưa chồng về nhà. Trông chàng xanh xao và buồn bã. Marian đứng ở cửa đón.
Ngày nào cô cũng vào bệnh viện thăm Phillip và đem đến cho chàng những bức điện thăm hỏi của mọi người. Sự kiện này rung động toàn thế giới. Từ khắp các thành phố trên địa cầu, những người hâm mộ
Phillip Adler tới tấp gửi đến bưu thiếp, thư từ và cả những cú điện thoại.
Báo chí cũng làm ầm lên và thi nhau lên án tình trạng bạo lực lan tràn ở thành phố New York…
Lara đang ngồi trong phòng đọc sách thì chuông điện thoại reo.
- Có người muốn nói chuyện với bà. - Marian Bell nói. - ông Paul Martin.
- Tôi… Tôi không muốn nói chuyện với ông ấy, - Lara nói và nàng đứng yên, cố trấn tĩnh để khỏi run lên.

Danh sách chương của Sao chiếu mệnh

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h