Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/11/2017 13:15 ở Hà Nội
 

Sao chiếu mệnh - Chương 27

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  470

Bài báo của Liz Smith có tựa đề:
"BƯỚM SẮT SẮP DÍNH CÁNH"
Một đại tư bản đất xinh đẹp sắp lên đến căn hộ sang trọng trên nóc toà cao ốc của bà thì được tin có một cuốn sách nói về bà, do một nhân viên của bà viết ra, sắp được nhà xuất bản Candlelight Press cho ra mắt! Nghe đồn là cuốn sách rất rung động! Rung động! Rung động!
Lara quăng tờ báo xuống. Chắc là con Gertrude Meeks đây, ả thư ký mà nàng đã tống cổ đi. Nàng mời Jerry Townsend đến gặp.
- Anh đọc mẩu tin của Liz Smith trong số báo sáng nay chưa?
- Tôi vừa đọc xong. Chúng ta khó có thể làm gì để ngăn chặn họ. Nếu bà…
- Chúng ta có thể làm được rất nhiều thứ. Mọi nhân viên của tôi đã ký vào bản cam đoan không được viết bất cứ chuyện gì xảy ra ở đây trong thời gian họ làm việc với tôi. Gertrude Meeks không có quyền viết như thế. Tôi sẽ kiện nhà xuất bản và họ sẽ bị trừng phạt xứng đáng.
Jerry Townsend lắc đầu.
- Vào địa vị bà, tôi không làm thế.
- Tại sao?
- Vì chuyện lại càng lan rộng, càng bất lợi cho bà. Nếu bà lờ đi thì cuốn sách ấy chỉ là một làn gió nhẹ thổi qua rồi biến mất. Còn nếu bà tìm cách chặn nó lại thì nó sẽ biến thành trận bão.
Lara lắng nghe nhưng chưa chịu.
- Tìm xem giám đốc nhà xuất bản là ai, - nàng ra lệnh.
Một tiếng đồng hồ sau, nàng đã nói chuyện điện thoại với Lawrence Seinfeld, giám đốc nhà xuất bản Candlelight Press.
- Tôi là Lara Cameron. Tôi nghe tin ông sắp cho ra mắt một cuốn sách nói về tôi.
- Bà đọc mẩu tin của Liz Smith phải không? Đúng, có chuyện đó, thưa bà Cameron.
- Tôi báo trước ông biết, nếu ông cho ra mắt cuốn sách đó, tôi sẽ kiện ông về tội xâm phạm đời tư.
Người ở đầu dây bên kia nói:
- Tôi nghĩ bà nên hỏi ý kiến ông luật sư của bà đã. Hiện bà là nhân vật nổi danh, thưa bà Cameron. Bà không còn được quyền giữ kín đời tư nữa. Và theo bản thân của Gertrude Meeks, bà là gương mặt rất độc đáo.
- Gurtrude Meeks đã ký vào bản cam đoan không viết gì về tôi.
- Đấy là chuyện giữa bà và Gertrude Meeks. Bà có thể kiện bà Meeks. Nhưng khi đó thì cuốn sách đã được bán khắp nơi rồi, tất nhiên.
- Tôi không muốn nó được xuất bản. Nếu như ông cần điều kiện gì để không xuất bản nó…
- Bà dừng lại ngay. Tôi thấy bà đã bắt đầu bước chân vào vùng đất nguy hiểm rồi đấy. Tôi xin khuyên bà chấm dứt cuộc trò chuyện này. Chào bà, - và ông ta bỏ máy xuống.
- Đồ khốn hiếp! Lara ngồi thần người suy nghĩ.
Nàng mời Howard Keller sang.
- Anh biết gì về nhà xuất bản Candlelight Press?
Anh nhún vai.
- Đó là nhà xuất bản nhỏ và chuyên in những sách bôi xấu người khác. Đó là cách kiếm ăn của họ.
- Cảm ơn anh. Vậy thì thôi.
Howard Keller bị đau đầu. Anh cảm thấy gần đây đầu anh rất hay bị đau. Mất ngủ. Anh thấy mình bị thúc ép từ phía và cứ chạy vùn vụt. Anh nghĩ lẽ ra mình phải có cách ghìm Lara lại. Hay mình đau đầu vì đói?
Howard ấn nút máy truyền âm, gọi cô thứ ký của anh.
- Bessy, cô làm ơn bảo mang thứ gì lên cho tôi ăn trưa.
Im lặng.
- Bessy?
- Ông nói đùa chăng, thưa ông Keller?
- Sao cô bảo tôi nói đùa?
- Ông vừa ăn trưa xong.
Howard Keller thấy lạnh xương sống.
- Nhưng nếu ông vẫn còn đói…
- Không, không. - Bây giờ thì Howard nhớ ra rồi. Anh đã ăn trưa, có thịt bò rán, xa lát, bánh mì và. Lạy Chúa tôi, anh nghĩ, vậy ra mình bị bệnh chăng?
                                            ***
Buổi khai trương Khách sạn Cameron ở Reno, quả là một sự kiện náo nhiệt. Các phòng đều chật khách. Sòng bạc chen chúc những tay chơi. Lara không hề tiếc tiền để thù tiếp hết sức chu đáo các nhân vật nổi tiếng. Tất cả đều có mặt. Chỉ thiếu một người Lara thầm nghĩ: Phillip! Chàng gửi đến một bó hoa to kèm theo tấm thiệp viết: "Em là bản nhạc của đời anh. Anh yêu em và rất nhớ em. Hôn em".
Paul Martin cũng đến. Ông tới chỗ Lara.
- Chúc mừng cô. Cô đã vượt lên chính bản thân mình.
- Cảm ơn anh, Paul. Em làm được gì đều là nhờ ơn anh.
Martin nhìn quanh:
- Phillip đâu?
- Anh ấy không đến được. Đang biểu diễn ở nước ngoài.
- Thế à? Hôm nay là ngày vui lớn của cô. Lẽ ra cậu ta phải có mặt bên cạnh cô.
Lara mỉm cười:
- Phillip cũng muốn thế, nhưng không được.
Giám đốc khách sạn đến gặp Lara.
- Đêm nay thật là vui. Các phòng của khách sạn đều đã có người đặt trước cho đến hết tháng Ba tới.
- Ta cố giữ cho khách sạn lúc nào cũng đửợc như vậy, Anh Donald.
Lara đã thuê một nhân viên Nhật Bản và một nhân viên Braxin đến làm để thu hút khách nước ngoài tới sòng bạc. Nàng đã bỏ ra cho mỗi dẫy phòng khép kín của khách sạn một triệu đô-la, nhưng xem chừng vẫn còn phải bỏ thêm nữa.
- Nơi này sẽ thu tiền như nước cho bà đây, thưa bà Cameron, - viên giám đốc nói. Ông ta nhìn xung quanh. - À, mà ông nhà đâu? Tôi cứ mong ông nhà tới để chào mà chưa thấy.
- Nhà tôi không đến được, - Lara nói. Anh ấy còn phải chơi đàn piano ở đâu đâu ấy.
Đêm dạ hội đúng là tuyệt vời, nhưng Lara vẫn là trung tâm của cuộc vui. Nhạc sĩ Sammy Cahn đã viết một bản nhạc tặng riêng nàng. Khi Lara đứng lên biểu diễn, tiếng vỗ tay vang rền như sấm. Tất cả mọi người đều muốn được gặp nàng, được bắt tay, được đụng vào người nàng.
Phóng viên đến rất đông và Lara trả lời phỏng vấn của vô tuyến truyền hình, đài phát thanh và báo chí. Cuộc phỏng vấn diễn ra tốt đẹp cho đến khi một nhà báo hỏi:
- Tối nay chồng bà đang ở đâu?
Và Lara càng thấy đau khổ. Lẽ ra anh ấy phải ở bên cạnh mình. Lẽ ra anh ấy phải hoãn buổi biểu diễn lại. Nhưng nàng mỉm cười rất tươi và nói:
- Phillip rất buồn là không thể đến đây tối nay được.
Sau cuộc liên hoan, đến phần vũ hội. Paul Martin bước đến bàn Lara.
- Ta nhẩy chứ?
Lara đứng dậy và bước vào vòng tay ông.
- Làm chủ tất cả những thứ này, cô có cảm giác thế nào? - Paul Martin hỏi.
- Tuyệt vời. Cảm ơn anh đã giúp em.
- Không thì kết bạn với nhau để làm gì? Tôi nhận thấy có một số tay cờ bạc cỡ bự đã có mặt ở đây. Cô phải coi chừng họ đấy, Lara. Họ sẽ có lúc thua rất lớn và cô phải biết cách tạo cho họ cảm giác như họ đang thắng. Kiếm cho một xe hơi đời mới và gái cho họ sài, tóm lại là chuẩn bị sẵn mọi thứ khi họ yêu cầu.
- Vâng, em nhớ, - Lara nói.
- Rất vui lại được ôm cô lần nữa, - Paul nói.
- Paul…
- Tôi biết. Cô còn nhớ tôi đã nói gì về chuyện chồng cô phải chăm sóc cô không?
- Em nhớ.
- Xem chừng cậu ta không làm được như thế.
- Phillip cũng muốn đến đây lắm chứ, - Lara bênh chồng, nhưng bụng nàng lại thầm nghĩ: Có thật anh ấy rất muốn không
Đêm hôm đó Phillip lại gọi điện cho vợ và nghe giọng chồng Lara thấy càng cô đơn hơn.
- Lara, suốt ngày hôm nay anh toàn nghĩ đến em. Tối khai trương có đạt không?
- Rất đạt. Em rất tiếc anh không có mặt được, Phillip.
- Anh cũng rất tiếc. Anh nhớ em khủng khiếp.
- Vậy tại sao anh không ở đây với em? Em cũng nhớ anh vô cùng. Mau về với em đi.
                                      ***
Howard Keller vào phòng giấy của Lara, tay cầm chiếc phong bì dầy bằng giấy bao bì.
- Chuyện này thì không vui.
- Chuyện gì vậy?
Howard đặt phong bì lên mặt bàn của nàng.
- Đây là bản chụp lại bản thảo của Gertrude Meeks. Cô đừng hỏi tôi làm cách nào có được. Vào tù như chơi đấy. Cả tôi lẫn cô.
- Anh đọc rồi chứ?
- Rồi, - Howard gật đầu.
- Sao?
- Tôi nghĩ cô nên đọc lấy. Trong này có những chuyện xẩy ra trước khi Gertrude đến đây làm. Mụ ta đã mất nhiều công đào bới.
- Cảm ơn, Howard.
Đợi cho Howard Keller ra ngoài, nàng ấn nút máy truyền âm:
- Tôi cần yên tĩnh, không nhận điện thoại của ai.
Nàng mở tập bản thảo, đọc.
Thật khủng khiếp. Hình ảnh nàng trong đó là một phụ nữ cứng rắn tàn bạo, tìm mọi cách để leo lên nấc thang xã hội. Cuốn sách nêu lên những thí dụ về thói nóng nẩy và cách đối xử nhẫn tâm với nhân viên của nàng. Tác giả đưa ra rất nhiều mẩu chuyện mang tính giai thoại. Sách hoàn toàn bỏ qua, không hề nói đến tính độc lập và lòng dũng cảm của nàng, tài năng, sự thông tuệ và lòng hào hiệp rộng rãi của nàng.
Lara vẫn đọc tiếp:
"Một trong những thủ đoạn của Bướm Sắt là bố trí các cuộc gặp gỡ với khách hàng vào lúc sáng sớm, từ mờ sáng, để các khách hàng còn u mê, mụ mẫm trong khi Cameron lại rất tỉnh táo.
"Trong một cuộc họp với các chủ nhà băng Nhật Bản, bà ta tiếp họ bằng trà pha thuốc ngủ Valium, trong khi bản thân Lara Cameron thì dùng cà phê có cho thêm thuốc Ritalin, một chất kích thích hoạt động của não.
"Trong cuộc họp với một số chủ nhà băng Đức, Lara Cameron cho họ uông càphê pha Valium, trong khi bà ta uống trà với Ritalin.
"Hồi Lara Cameron tiến hành thương lượng về khu đất ở Queens và hội đồng đại diện cư dân đã phủ quyết, nhưng Lara Cameron đã biến đổi quyết định của họ bằng cách bịa ra câu chuyện mình có một đứa con gái riêng, nhỏ tuổi và cô bé này sắp đến sống trong khu nhà đó…
"Khi những người thuê nhà tại khu cư xá Dorchester không chịu dời đi, Lara Cameron đã đem rất nhiều dân lang thang đến ở chật những căn nhà đã thuộc sở hữu của bà ta, cũng trong khu cư xá đó…
Gertrude Meeks không bỏ qua chuyện gì hết. Đọc xong, Lara ngồi thừ ra rất lâu bên bàn giấy và nàng mời Howard sang.
- Tôi nhờ anh điều tra tình hình tài chính của Henry Seinfeld. Lão ta là chủ nhà xuất bản Candleligt Press.
- Được!
Mười lăm phút sau Howard trở lại.
- Lão ta vay vốn theo chế độ siêu rẻ.
- Nghĩa là sao?
- Đấy là giá vay rẻ nhất hiện nay. Theo thang bậc lãi suất thì bậc bốn là bậc thấp nhất, vậy mà lão vay còn thấp hơn đến bốn giá nữa. Chỉ một cơn gió là đủ thổi hắn bay ngay. Hắn trả lãi từng tháng một. Ta chỉ cần đập mạnh một cú là lão bật đi tận Nam Cực lập tức.
- Cảm ơn anh, Howard.
Nàng gọi điện thoại cho Terry Hill, luật sư của nàng.
- Terry, ông có muốn làm chủ nhà xuất bản không?
- Bà nói thế là sao?
- Tôi muốn ông mua lại nhà xuất bản Candlelight Press, đứng tên ông. Hiện nay nhà xuất bản đó là sở hữu của Henry Seinfeld.
- Được thôi. Bà định trả ông ta bao nhiêu?
- Tôi nghĩ là chỉ trả năm trăm ngàn đô-la là đủ.
- Nếu quá lắm thì một triệu. Ông chú ý là mua đứt toàn bộ, kể cả các bản quyền sách của lão. Và đừng nhắc gì đến tên tôi.
                            ***
Văn phòng nhà xuất bản Candlelight Press nằm trong một toà nhà cũ kỹ trên phố 34 trong khu thương mại. Văn phòng chỉ bao gồm hai phòng, phòng nhỏ cho thư ký của Seinfeld và phòng lớn hơn đôi chút cho lão.
Thư ký của Henry Seinfeld nói vào máy:
- Ông Hill muốn gặp ông chủ.
- Mời vào.
Trước đó Terry Hill đã gọi điện báo cho Seinfeld biết.
- Ông bước vào gian phòng nhỏ, thảm hại. Seinfeld đang ngồi ở bàn giấy.
- Tôi có thể làm gì giúp ông, thưa ông Hill?
- Tôi là đại diện một công ty xuất bản Đức. Công ty chúng tôi muốn mua lại cơ sở kinh doanh của ông.
Seinfeld chậm chạp châm điếu xì gà.
- Chúng tôi không định bán.
- Ôi vậy là không may rồi. Công ty chúng tôi muốn thâm nhập thị trường sách Hoa Kỳ và chúng tôi rất mến cách hoạt động của nhà xuất bản này.
- Tôi xây dựng nền nhà xuất bản này chỉ bằng hai bàn tay trắng và duy trì nó hết sức vất vả. Nhưng tôi coi nó là đứa con và tôi không muốn nhượng nó cho bất cứ ai khác.
- Tôi hiểu tình cảm của ông, - Terry Hill nói giọng thông cảm. - Vậy mà chúng tôi đã định trả ông năm trăm ngàn đô-la để ông nhượng lại.
Seinfeld suýt nghẹn khói xì gà.
- Năm trăm ngàn đô-la? Chà! Mỗi cuốn sách tôi ấn hành đem lại cho tôi một triệu tiền lãi. Không đâu. Số tiền ông đưa ra đúng là bằng chửi tôi.
- Số tiền đó là một món lớn rồi. Ông hoàn toàn không có vốn liếng gì hết và hiện ông đang nợ một trăm ngàn đô-la. Tôi đã điều tra và biết hết. Thôi được tôi có thể tăng lên sáu trăm. Và đấy là giá tột cùng.
- Ôi, tôi sẽ ân hận vụ này suốt đời. Nhưng cũng đành vậy. Xin ông cho bảy trăm ngàn…
Terry Hill đứng dậy.
- Chào ông Seinfeld. Công ty chúng tôi kiếm nơi khác vậy.
Hill bước ra phía cửa.
- Khoan đã, ông Hill, - Seinfeld nói. - Làm gì mà ông nóng nảy thế? Mà nhân tiện vợ tôi cũng sắp về hưu. Chúng tôi đang cần tiền để thu xếp nơi tĩnh dưỡng tuổi già.
Terry Hill bước đến bàn giấy của Seinfeld, rút trong túi ra bản hợp đồng.
- Tôi đem theo sẵn tấm ngân phiếu sáu trăm ngàn đô-la đây rồi. Ông ký vào đây, chỗ tôi đánh dấu "X" ấy.
                                           ***
Lara mời Howard sang.
- Chúng ta đã mua xong nhà xuất bản Candlelight.
- Hay lắm. Vậy cô định dùng nó làm gì?
- Trước tiên là hủy cuốn sách của Gertrude Meeks. Không để nó được ấn hành. Có rất nhiều cách. Nếu ả đòi lại bản quyền thì chúng ta có thể thưa kiện và bó tay ả một năm.
- Cô định sử dụng nhà xuất bản ấy chăng?
- Tất nhiên là không. Anh cử một người nào quản lý nó. Ta vẫn nộp thuế đều đặn, coi như chịu mất trắng một khoản tiền.
Lúc Howard quay về phòng giấy của mình, anh bảo cô thư ký riêng:
- Cô thảo giúp lá thứ gửi cho Jack Hellman, Hãng kinh doanh bất động sản Hellman.
Ông Jack thân mến, tôi đã trao đổi ý kiến đề xuất của ông với bà Cameron và chúng tôi thấy chưa thuận lợi để nhẩy vào công trình sắp tới của ông. Tuy nhiên, tôi mong ông hiểu cho rằng đến công trình sau, chúng ta có thể tiến hành theo cách ông đề nghị…
Cô thư ký ngừng viết. Howard ngạc nhiên:
- Sao thế?
- Ông Keller?
- Cô nói đi.
- Thư này hôm qua ông đã đọc, tôi đã đánh máy và bỏ vào thùng thư bưu điện rồi.
Howard nuốt nước bọt:
- Thật à? - Rồi anh cố gượng cười. - Tại lắm việc quá đấy mà.
Bốn giờ chiều hôm đó, Howard ngồi cho bác sĩ Bennett khám.
- Rất tốt, - bác sĩ nói - Về cơ thể, ông không có gì trục trặc hết.
- Vậy tại sao tôi hay bị quên như vậy?
- Đã bao lâu rồi ông chưa đi nghỉ, ông Keller?
Howard cố nhớ lại:
- Khéo đến bao nhiêu năm rồi. Công việc quá bận.
Bác sĩ mỉm cười:
- Ấy đấy. Chính là do nguyên nhân đó. Ông làm việc quá sức Tình trạng này thường xảy ra, nhiều hơn ông tưởng đấy, Keller. Ông cần đi nghỉ đâu đó vài tuần lễ cho thoải mái. Không nghĩ gì đến công việc hết. Sau khi nghỉ về ông thấy sẽ lại hoàn toàn khoẻ mạnh.
Howard đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm.
Anh vào phòng giấy của Lara, nói với nàng:
- Cô có thể cho tôi nghỉ một tuần được không, Lara?
- Dễ dàng như tôi chặt đứt cánh tay của tôi. Tại sao anh lại nghĩ đến chuyện nghỉ, Howard?
- Bác sĩ bảo tôi cần nghỉ hoàn toàn một thời gian ngắn. Thú thật với cô, Lara, gần đây tôi rất hay quên. Óc tôi có vấn đề
Lara chăm chú nhìn anh, băn khoăn:
- Có nghiêm trọng lắm không?
- Không đâu. Chỉ hơi đau đầu thôi. Tôi tính đi Hawaii nghỉ ngơi ít ngày.
- Đúng thế. Anh lấy phản lực mà dùng!
- Không, không. Cô còn phải luôn dùng đến nó. Tôi đáp máy bay chở khách là được rồi.
- Mọi chi phí anh để công ty chịu.
- Cảm ơn cô. Tôi sẽ tự…
- Không được. Howard, tôi muốn anh gạt mọi công việc ra khỏi đầu óc trong thời gian nghỉ. Anh hãy lo đến sức khỏe của anh. Tôi không muốn có chuyện gì không hay xảy đến với anh, Howard.
Mình hy vọng anh ấy sẽ bình phục, Lara nghĩ. Anh ấy sẽ bình phục.
                                         ***
Hôm sau Phillip gọi điện về. Nghe Marian Bell nói:
- Thưa bà, ông Adler gọi điện từ Đài Loan về.
Lara vội vã nhấc máy:
- Anh đấy à, Phillip?
- Chào em. Ở đây đang có bãi công của công nhân bưu điện cho nên bây giờ anh mới gọi cho em. Em khỏe chứ?
Cô đơn! Lara thầm nghĩ. Nhưng nàng đáp.
- Rất khỏe. Còn anh thì sao? Chuyến đi tốt chứ?
- Vẫn như mọi khi. Anh rất nhớ em.
Trong máy văng vẳng tiếng nhạc và tiếng ngườỉ nói lao xao.
- Hiện nay anh đang ở đâu?
- Ôi họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng anh đấy mà. Em biết cái trò ấy rồi.
Lara nghe thấy trong máy tiếng cười phụ nữ.
- Vâng, em biết.
- Thứ Tư anh sẽ bay về.
- Gì thế?
- À không. Anh mau về với em nhé.
- Nhất định rồi. Tạm biệt.
Nàng đặt máy xuống. Sau bữa tiệc này, chàng sẽ làm gì? Người phụ nữ cười khanh khách lúc nãy là ai? Nỗi ghen bùng lên trong óc Lara mạnh đến nỗi nàng rã rời chân tay. Từ nhỏ đến giờ nàng chưa hề biết ghen là gì.
Mọi thứ đều đang tuyệt hảo, Lara thầm nghĩ.
Mình không muốn mất đi thứ gì hết. Mình không muốn để mất tình yêu của chàng.
Lara không ngủ được, nằm nghĩ đến Phillip và cố đoán chàng đang làm gì sau bữa tiệc.
                                                ***
Howard Keller thuê phòng tại một khách sạn nhỏ tận bờ biển Kona Beach trên đảo lớn Hawaii.
Thời tiết tuyệt diệu. Ngày nào anh cũng tắm biển.
Da anh đã thẫm lại. Anh chơi gôn và làm xoa bóp môi ngày.
Howard được nghỉ ngơi hoàn toàn và lại thấy khoẻ khoắn như xưa. Bác sĩ Bennet nói đúng, anh thầm nghĩ. Quá sức. Khi nào trở về Mỹ, mình sẽ bớt làm việc đi đôi chút. Nói vậy để tự an ủi, nhưng Howard vẫn cảm thấy trong đáy sâu trí óc nỗi lo sợ về trí nhớ của mình đã giảm sút một cách đáng ngại và không hồi phục được.
Cuối cùng đã đến lúc Howard trở về New York.
Anh lên chuyến bay đêm và đến đảo Manhattan vào bốn giờ chiều. Anh đi thẳng về văn phòng. Cô thư ký riêng vẫn ngồi đó, tươi cười chào:
- Chúc mừng ông đã trở về, thưa ông Keller.
Trông ông mạnh khỏe lắm.
- Cảm ơn cô…
Howard đứng sững, mặt đỏ lựng: anh không còn nhớ tên cô thư ký là gì nữa.

Danh sách chương của Sao chiếu mệnh

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h