Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/11/2017 16:23 ở Hà Nội
 

Sao chiếu mệnh - Chương 14

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  461
Toà nhà mới vẫn đi đúng tiến độ. Sáng nào và chiều nào Lara cũng đến xem và nàng thấy rõ thái độ kính nể của mọi người với mình qua cách họ nhìn nàng, cách họ nói với nàng và cách họ làm việc cho nàng. Nàng biết đấy là do Paul Martin và điều khiến nàng tự bực với mình là càng ngày nàng càng nghĩ nhiều đến con người dáng dấp xấu xí và có giọng nói trầm trầm một cách khó nghe đó.
Lara lại gọi điện cho Martin.
- Ông có thể đi ăn trưa với tôi được không, Martin?
- Cô lại gặp chuyện gì trục trặc sao?
- Không. Chỉ đơn giản là tôi muốn hai chúng ta hiểu nhau thêm chút nữa.
- Rất tiếc, thưa cô Cameron, tôi không bao giờ ăn trưa.
- Hay ăn tối vậy, một hôm nào đó?
- Tôi là người có gia đình, thưa cô Cameron. Tôi ăn tối cùng với vợ con.
- Tôi hiểu. Thế nếu…
Đầu dây bên kia đã bị cắt. Ông ta làm sao thế nhỉ? Lara tự hỏi. Mình có định ngủ với ông ta đâu mình chỉ tìm cách bày tỏ lòng biết ơn thôi. Nàng cố gạt Martin ra khỏi trí óc.
Bản thân Martin cũng rất bực dọc khi thấy mình thích thú và mong mỏi nghe giọng nói của Lara Cameron. Ông bảo cô thư ký:
- Cô Cameron còn gọi điện đến nữa thì bảo tôi đi vắng nhé!
Martin không muốn bị sa vào sự cám dỗ, mà Lara Cameron lại là một sự cám dỗ chết người.
***
Howard Keller rất mừng thấy công việc tiến triển tốt đẹp
- Tôi phải thú nhận rằng hôm đó tôi đã lo lắng quá mức, - anh nói. - Hôm đó tôi tưởng là mọi thứ đã hỏng bét. Cô đã làm nên một phép lạ!
Phép lạ không phải do tôi, Lara thầm nghĩ. Mà là do Martin. Có lẽ ông ta đang giận vì mình không trả thù lao luật sư cho ông ta.
Trong lòng bứt rứt, Lara gửi một tấm ngân phiếu năm chục ngàn đôla cho Martin.
Hôm sau tấm ngân phiếu bị trả lại, không kèm theo một lời nào hết.
Lara lại gọi điện cho Martin. Cô thư ký của ông ta trả lời:
- Rất tiếc, thưa bà Cameron, luật sư Martin đi vắng ại một sự từ chối nữa. Dường như ông ta không muốn dính dáng đến nàng. Lara lấy làm lạ: nếu như ông ta không muốn dính dáng đến mình thì tại sao ông ta lại chịu giúp mình hôm đó?
Đêm hôm ấy nàng nằm ngủ và mơ thấy Martin ôm ấp mình.
***
Howard Keller bước vào văn phòng của Lara.
- Tôi có hai vé xem chương trình ca múa nhạc của đoàn Andrew Lloyd Webber. Nhưng tôi lại phải đi Chicago. Cô có dùng đến không?
- Không. Tôi… À, mà khoan đã, - nàng im lặng một lát. - Có. Để tôi dùng. Cảm ơn anh, Howard.
Chiều hôm đó Lara bỏ một tấm vé vào phong bì gửi đến cho Martin ở văn phòng của ông.
Hôm sau, khi nhận được tấm vé, Martin ngạc nhiên nhìn nó. Ai mời ông đi xem hát lại chỉ gửi có một vé như thế này? Thôi đúng cô Cameron rồi.
Minh phải chấm dứt cái trò này, ông thầm nghĩ.
- Tối thứ sáu tôi có rảnh không? - ông hỏi cô thư ký.
Ông hẹn ăn tối với anh của bà nhà.
- Cô gọi điện xin lỗi hộ tôi.
***
Lara ngồi suốt phần thứ nhất của chương trình ca múa. Ghế bên cạnh nàng vẫn trống. Vậy là ông ta không đến, Lara thầm nghĩ. Thôi được, mặc xác ông ta. Mình đã làm tất cả những gì mình có thể làm.
Khi tấm màn buông xuống sau phần thứ nhất của chương trình biểu diễn, Lara đang ngập ngừng, không biết có nên xem nốt phần sau hay nên về. Một bóng người hiện ra, ngồi vào ghế trống bên cạnh.
- Ta ra ngoài đi. - Paul Martin nói như ra lệnh.
Họ ăn tối trong một quán ở quận Đông. Martin ngồi, đối diện với Lara, quan sát nàng, lặng lẽ và cảnh giác. Hầu bàn đến chờ họ kêu thức uống.
- Cho tôi một lý Scotch và soda, - Lara nói.
- Tôi không dùng gì.
Lara ngạc nhiên nhìn Martin.
- Tôi không uống rượu.
Gọi thức ăn xong, Paul Martin nói:
- Cô Cameron, cô cần gặp tôi làm gì?
- Tôi không thích chịu ơn ai, - Lara nói. - Tôi chịu ơn ông và xin phép ông cho phép tôi trả ơn. Để tôi yên tâm.
- Tôi đã nói với cô rồi… cô không chịu ơn tôi gì hết.
- Nhưng tôi…
- Tôi nghe nói công trình của cô đang tiến triển tốt.
- Đúng thế, - nàng định nói "Nhờ ông" nhưng lại thôi.
- Cô hài lòng chứ? Cô thích thú công việc mình đang làm chứ?
Lara gật đầu.
- Tôi muốn được làm công việc tôi thích thú. Đối với tôi thú nhất trên đời là nảy ra một mơ ước và nhìn thấy điều mơ ước ấy biến dần thành sự thật, thành bê tông, sắt thép, thành toà nhà để người ta làm việc và sống trong đó. Về một mặt nào đấy, có thể nói đó là một kỷ niệm, đúng không, thưa ông? - Nàng nói giọng sôi nổi và mắt nàng sáng lên.
- Tôi cũng nghĩ thế. Và hết công trình này lại tiếp đến công trình khác?
- Ông nói đúng, - Lara sôi nổi nói. - Tôi muốn trở thành nhà xây dựng bất động sản lớn nhất thành phố này.
Trong dáng điệu của nàng có nét gì đó dâm đãng lôi cuốn ông. Paul Martin cười:
- Tôi không ngạc nhiên chút nào.
- Tại sao ông lại quyết định đến rạp hát tối nay? - Lara hỏi.
Martin định đến đây gặp Lara để bảo nàng hãy để ông yên, nhưng bây giờ ngồi bên nàng, ông lại không thể nói được câu đó.
- Tôi nghe dư luận ca ngợi chương trình biểu diễn.
Lara cười:
- Hay ta quay vào xem đi, ông Paul?
Martin lắc đầu:
- Cô Cameron. Không phải tôi chỉ là người đã có vợ mà tôi lại rất yêu vợ.
- Tôi quý ông về điểm đó. - Lara nói. - Ngày mười lăm tháng ba này toà nhà sẽ hoàn tất. Chúng tôi sẽ có một bữa tiệc khánh thành nó. Ông đến dự chứ?
Martin ngập ngừng một lúc lâu để tìm lời thoái thác một cách lịch sự. Nhưng cuối cùng ông lại nói:
- Vâng, tôi sẽ đến.
***
Lễ khai trương toà nhà mới không được thành công cho lắm. Lara Cameron chưa đủ nổi danh ở đất này để cuốn hút các nhà báo và các quan chức cao cấp các nhân vật quan trọng. Nhưng cũng có mặt ông trợ lý Thị trưởng và một phóng viên của tờ báo Post.
- Toà nhà mới đã có khách thuê kín cả rồi, - Howard nói với Lara. - Và còn rất nhiều người đến yêu cầu thuê nhưng không còn chỗ.
- Tốt, - Lara thờ ơ nói. Trí óc nàng đang còn ở đâu đâu Nàng đang nghĩ đến Paul Martin và băn khoăn không biết liệu ông ta có đến không. Martin đúng là con người bí hiểm. Ông ta không chịu nhận là đã giúp nàng, vậy mà… Nàng đâm theo đuổi một ông già đáng tuổi cha nàng. Lara cố gạt Martin ra khỏi đầu óc.
Nàng tiếp khách khứa. Các món nguội và thức uống đã được bày ra và mọi người xem chừng có vẻ vui tươi. Đúng giữa buổi tiệc thì Paul Martin đến và không khí bàn tiệc đột nhiên biến đổi. Các người thợ chào đón ông ta như chào đón một vị vua. Rõ ràng họ rất kính nể Martin.
Tôi là luật sư doanh nghiệp. Tôi không dính dáng gì đến các nghiệp đoàn.
Martin bắt tay ông trợ lý Thị trưởng và vài quan chức nghiệp đoàn có mặt trong bữa tiệc rồi bước đến chỗ Lara Cameron.
- Tôi rất mừng thấy ông đến.
Martin ngắm toà nhà đồ sộ rồi nói:
- Xin chúc mừng cô, cô Cameron. Cô đã làm được một việc rất tốt.
- Cảm ơn ông, - nàng hạ giọng. - Tôi rất biết ơn ông.
Martin nhìn nàng và sững người trước sắc đẹp lộng lẫy và cả trước niềm mê mẩn của bản thân ông khi nhìn nàng.
- Bữa tiệc đã tan rồi, - Lara nói. - Tôi hy vọng ông sẽ mời tôi đi ăn tối.
- Tôi đã nói với cô rồi, thưa cô Cameron, tôi chỉ ăn tối với vợ con tôi. - Ông nhìn thẳng vào cặp mắt nàng. - Nhưng tôi có thể mời cô đi uống một chút.
Lara mỉm cười:
- Tốt lắm.
Họ vào một quán nhỏ trên đại lộ số Ba. Họ nói đủ thứ chuyện nhưng sau này họ đều không còn nhớ hôm đó họ đã nói những gì. Lời thốt ra ngoài miệng chỉ để che giấu nỗi thèm khát tình ái giữa họ.
- Cô nói về cô đi, - Paul Martin nói. - Cô ra sao? Quê cô ở đâu? Tại sao cô lại chọn lĩnh vực kinh doanh này?
Lara nhớ đến lão chủ nhà băng Sean McAllister và tấm thân khả ố của lão đè lên người nàng. Cô lại lên giường đi, cô em. Ta làm thêm lần nữa đi, làm tình với cô khoái lắm.
- Tôi sinh ra và lớn lên tại một thị trấn trong vùng Nova Scotia, - Lara nói, - tên là Glace Bay. Cha tôi làm chân thu tiền khách trọ ở một số nhà trọ tại đó Khi cụ mất, tôi làm thay công việc đó. Một trong số khách trọ đã giúp tôi tậu một khoảnh đất và tôi đã xây một toà nhà trên đó. Đấy là khởi đầu.
Paul Martin chăm chú nghe.
- Sau đấy, tôi lên Chicago và tiếp tục xây một số toà nhà lớn nữa. Tôi thành công và chuyển lên New York, - Nàng mỉm cười. - Đấy là toàn bộ lai lịch thật của tôi.
Trừ nỗi đau một đứa trẻ mới lớn bị cha ghét bỏ. Trừ nỗi cực khổ nhục nhã của một cô gái nghèo hèn, trong tay không có của cải nào hết. Trừ chuyện phải hiến thân cho lão chủ nhà băng.
Như đọc thấy những ý nghĩ thầm kín của Lara, Paul Martin nói:
- Tôi đoán chắc rằng cuộc đời của cô không suôn sẻ gì, đúng vậy không?
- Nhưng tôi không phàn nàn.
- Dự định sắp tới của cô là thế nào, cô Cameron?
Lara nhún vai:
- Tôi chưa biết rõ. Tôi đã cân nhắc một số dự kiến, nhưng chưa thấy có gì làm tôi thật sự thích thú.
Mắt Paul Martin không rời Lara.
- Ông đang nghĩ gì đấy, - Lara hỏi.
Martin hít một hơi dài.
- Nói thật nhé! Tôi đang nghĩ, nếu tôi không có vợ tôi sẽ nói rằng cô là người phụ nữ hấp dẫn tôi mạnh nhất trong tất cả những phụ nữ tôi đã gặp. Nhưng tôi đã có vợ cho nên hai chúng ta chỉ có thể là bạn được thôi. Bây giờ thì cô hiểu rõ rồi chứ?
- Rất rõ.
Martin nhìn đồng hồ:
- Đến giờ phải đi rồi, - ông quay sang người hầu bàn. - Tính tiền đi. - Ông đứng lên.
- Tuần sau ta cùng ăn trưa một hôm nào đó được không? - Lara hỏi.
- Không được. Có thể khi nào cô khai trương toà nhà sau, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Martin đã đi rồi.
Đêm hôm đó Lara nằm mơ thấy nàng làm tình với Martin. Paul Martin nằm lên nàng, dùng hai bàn tay vuốt ve thân thể nàng và thì thầm vào tai nàng - Anh không thể không yêu em, Lara… Anh vô cùng yêu em, yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời.
Nhưng sau lần này em hãy quên anh đi. Ôi, anh yêu em biết chừng nào…
Rồi ông đi vào nàng và đột nhiên toàn thân nàng như tan ra. Nàng rên rỉ và choàng thức giấc. Nàng ngồi bật dậy, toàn thân run rẩy.
Hai ngày sau, Martin gọi điện đến:
- Tôi thấy một khoảnh đất có lẽ cô sẽ thích, - ông nói dằn giọng. - Nó nằm bên khu Tây thành phố, trên đường phố 69. Không phải trong chợ đâu. Đất thuộc sở hữu một khách hàng của tôi và ông ta đang cần bán.
Lara cùng Howard Keller đến xem khoảnh đất ngay sáng hôm đó. Đúng là miếng đất rất đẹp.
- Làm sao cô biết được là có mảnh đất này? - Howard hỏi.
- Paul Martin giới thiệu.
- Thế à? Tôi hiểu - trong giọng anh nói có nét không vui.
- Sao vậy?
- Lara! Tôi đã điều tra về Martin rồi. Lão là mafia. Cô hãy tránh xa hắn ra.
Lara giận dữ nói:
- Martin không có dính dáng đến mafia hết. Ông ta là người bạn tốt. Nhưng thôi, khoảnh đất này ta định thế nào? Anh có thích không?
- Miếng đất rất đẹp.
- Vậy thì ta mua.
Mười ngày sau họ làm xong thủ tục mua bán.
Lara gửi tặng Martin một bó hoa to, kèm theo một mẩu giấy đề: "Xin ông đừng trả lại. Những bông hoa này rất đậm đà".
Nàng nhận được một cú điện thoại ngay chiều hôm đó.
- Cảm ơn cô về bó hoa. Tôi không quen được phụ nữ đẹp gửi tặng hoa, - giọng ông ta nghe có vẻ khó chịu.
- Tại chưa cô gái nào khai thác ông một cách đầy đủ đấy!
- Cô bảo khai thác nghĩa là sao?
- Nghĩa là làm ông hư hỏng.
Paul Martin bật cười.
- Tôi hiểu cô định nói gì rồi, cô Cameron.
- Vậy tại sao ta không gặp nhau trò chuyện một chút vào trưa hôm nay?
Martin không làm sao gạt được hình ảnh Lara ra khỏi đầu óc. Ông biết mình rất dễ yêu nàng. Lara có một nét gì đó vừa yếu đuối, thơ ngây lại vừa rất quyến rũ. Martin hiểu rằng tốt nhất là không nên gặp nàng nữa, nhưng ông không sao điều khiển được bản thân. Một sức mạnh nào đấy hút ông đến với nàng mạnh hơn cả ý chí của ông.
Họ ăn trưa trong Câu lạc bộ Hai Mươi Mốt.
- Khi ta định giấu ai điều gì, - Martin nói, - ta dễ khiến nó lộ liễu đến mức mọi người đều nhận thấy.
- Ông định nói chúng ta đang giấu ai điều gì chăng? - Lara nhẹ nhàng hỏi.
Martin nhìn nàng và ông quyết định: nàng đẹp và nhiệt tình thật nhưng có hàng ngàn phụ nữ cũng đẹp và nhiệt tình như thế. Ta sẽ dễ dàng gạt nàng thôi. Ta ngủ với nàng một lần rồi sau đó chấm dứt.
Nhưng ông đã lầm.
Lúc họ về đến căn hộ của Lara, Paul Martin đã cảm thấy mình xốn xang một cách kỳ lạ.
- Tôi cảm thấy tôi là một đứa trẻ vụng dại, - Martin nói - Tôi chẳng có kinh nghiệm gì hết.
- Giống như người đi xe đạp vậy, - Lara thì thầm. - Rồi anh sẽ nhớ lại thôi. Anh để em cởi quần áo cho.
Nàng cởi áo vét và cà vạt cho Martin rồi bắt đầu cởi khuy áo sơ mi.
- Nhưng cô biết rằng quan hệ giữa chúng ta không phải nghiêm chỉnh và lâu dài chứ, Lara?
- Em hiểu.
- Tôi đã sáu mươi hai tuổi rồi. Tôi xấp xỉ tuổi cha…
Nàng ngưng lại một chút, nhớ giấc mơ đêm trước.
- Em biết, - Nàng đã cởi hết quần áo trên người Martin. - Thân hình anh rất đẹp.
- Cảm ơn cô, vợ tôi cũng bảo tôi như vậy.
Lara đưa tay vuốt dọc đùi ông.
- Anh rất khỏe, đúng vậy không, Paul?
Martin thấy mình chợt đứng thẳng người lên:
- Tôi vẫn thường đánh bóng rổ hồi tôi ở…
Lara đã đặt cặp môi lên miệng Martin và họ nằm xuống giường. Ông cảm thấy một cảm giác chưa bao giờ được thấy trong suốt cả cuộc đời. Ông cảm thấy toàn thân như bốc lửa. Họ làm tình và không còn biết đâu là khởi đầu đâu là kết thúc. Một làn nước xiết tràn qua thân thể Martin và nhận ông chìm xuống, mỗi lúc một sâu thêm, cho đến lúc bóng đêm mịt mùng bao quanh đột nhiên loá lên muôn vàn vì sao. Hiện tượng kỳ diệu ấy lặp đi rồi lặp lại cho tới khi cả hai nằm ườn ra, hoàn toàn kiệt sức.
- Tôi không thể ngờ lại sung sướng đến như vậy. - Martin nói.
Những cuộc làm tình với vợ ông hầu hết là theo thói quen và mang tính ước lệ. Nhưng với Lara ông được hưởng một cảm giác hạnh phúc kỳ diệu, Paul Martin đã làm tình với rất nhiều người phụ nữ khác, nhưng Lara không giống hất cứ một người nào trong số họ. Nàng ban cho ông một món quà mà không người phụ nữ nào đem đến được cho ông: làm ông thấy mình trở lại tuổi thanh xuân.
Khi Martin đã mặc quần áo xong, Lara hỏi:
- Ta còn gặp lại nhau nữa chứ?
- Còn, - Chúa hãy cứu giúp con - Còn.
***
Thập kỷ tám mươi là thập kỷ nhiều biến động lớn, Ronald Reagan trúng cử Tổng thống và phố Wall Street chưa bao giờ nhộn nhịp đến thế trong suốt lịch sử của nó. Vua Iran chết tại nơi lưu đầy và Anwar Sadat bị ám sát. Nợ công lên đến một tỷ đô-la và các con tin Hoa Kỳ được thả. Sandra Day O Connor thành người phụ nữ đầu tiên trong thành phần Toà án Tối cao Hoa Kỳ.
***
Lara đang ở vị trí thích hợp nhất và cũng trong giai đoạn thuận lợi nhất. Ngành kinh doanh xây dựng đang cực thịnh. Tiền rất nhiều và các nhà băng mong muốn được đổ tiền vào các công trình của nàng, các công trình xây cất này vừa đem lại nhiều lãi vừa có giá trị mỹ thuật và hiện đại.
Các công ty tiết kiệm và tín dụng là nguồn tài chính vô tận. Một thiên tài về tài chính là Mike Milken đã đề xuất và phát triển kiểu huy động vốn táo bạo được mệnh danh là "cổ phiếu nhỏ" vào các công ty tín dụng với lãi suất cao. Số tiền gửi nhỏ đến mấy cũng được. Số tiền huy động được ấy họ đều muốn đầu tư vào xây cất bất động sản. Các nhà kinh doanh ngành này muốn bao nhiên vốn để xây dựng cũng có.
- Tôi định xây một khách sạn trên phố 69, chứ không xây nhà cho các văn phòng nữa.
- Tại sao? - Howard Keller hỏi. - Vị trí ấy xây nhà cho các văn phòng thuê thì thích hợp hơn cả.
- Nếu xây khách sạn, chúng ta sẽ phải quản lý nó hai mươi tư trên hai mươi tư giờ mỗi ngày. Khách thuê phòng sẽ liên tiếp ra vào đông như kiến. Nếu xây nhà cho các doanh nghiệp thuê dài hạn làm văn phòng, năm năm hoặc mười năm chúng ta mới phải ngó ngàng đến.
- Tôi biết, nhưng là khách sạn thì chúng ta sẽ vẫn giữ được quyền hạn của mình tại đó, Howard. Chúng ta sẽ làm thành những dãy phòng sang trọng khép kín đầy đủ tiện nghi, bên dưới sẽ có một hiệu ăn loại sang. Tôi thú cái ý này. Khoảnh đất ấy sẽ thành một khách sạn siêu cao cấp. Tôi đề nghị anh tiếp xúc với các kiến trúc sư hàng đầu của New York: Skidmore, Owing và Merrill, Peter Eisenman và Phillip Johnson.
Hai tuần sau cuộc họp được tiến hành. Một số kiến trúc sư sẵn sàng tham gia. Chưa bao giờ được làm việc với một nhà kinh doanh bất động sản và xây cất là phụ nữ.
Một người nói:
- Nếu bà muốn, chúng tôi sao chép lại thiết kế của khách sạn…
- Không. Chúng tôi muốn xây khách sạn theo kiểu hoàn toàn mới và sau đây người ta sẽ phải sao chép lại nó kia. Chúng tôi muốn xây một khách sạn siêu hiện đại, một khách sạn cực kỳ sang trọng. Tôi hình dung, hai bên cổng vào là hai bể nước phun, gian tiền sảnh lát đá cẩm thạch Italia. Ngoài gian tiền sảnh còn có phòng hội nghị cỡ lớn có thể …
Sau buổi họp, mọi người đều phấn khởi.
Lara thành lập một Ban chỉ đạo. Nàng thuê luật sư Terry Hill, một trợ lý tên là Jim Belon, một thiết kế trưởng tên là Tom Chritor và một ban tư vấn đứng đầu là Tom Scott. Nàng thuê hãng xây dựng của Higgin Almon Clark và công việc thiết kế được bắt đầu.
- Mỗi tuần ta họp một lần, - nàng nói với mọi người, - nhưng tôi đề nghị mỗi vị báo cáo cho tôi hàng ngày. Tôi muốn việc xây cất toà nhà này tiến hành theo đúng tiến độ cả về thời gian lẫn về đầu tư. Tôi chọn các vị vì các vị là những người hàng đầu trong lĩnh vực này. Xin các vị đừng làm tôi thất vọng. Ai có ý kiến gì muốn hỏi cho rõ thêm không?
Hai tiếng đồng hồ tiếp đó là để nàng trả lời những câu hỏi.
Lara nói với Howard Keller:
- Anh thấy cuộc họp hôm nay thế nào?
- Rất tốt, thưa sếp.
Đây là lần đầu tiên Howard gọi nàng là "sếp".
Lara thích cách gọi đó.
***
Charles Cohn gọi điện thoại đến.
- Tôi hiện đang ở New.York. Cô đến ăn trưa với tôi được không, Lara?
- Ôi, ông thừa biết là nhất định tôi đến, - Lara mừng rỡ nói.
- Ông già và cô gái ngồi ăn trưa trong nhà hàng Sardi.
- Tôi trông cô tươi như hoa, cô Lara, - ông già Cohn nói. - Thành công luôn bám theo cô đấy.
- Đây mới chỉ là bước khởi đầu, thưa ông Cohn, - Lara nói. - ông Charles, ông có muốn tham gia hãng Cameron không? Tôi sẽ dành cho ông một số cổ phần của công ty và…
Charles Cohn lắc đầu.
- Cảm ơn cô, nhưng tôi không nhận. Cô thì mới bắt đầu chặng đường đời, còn tôi thì đã ở cuối con đường ấy rồi. Mùa hè này tôi sẽ nghỉ hẳn.
- Nhưng ta vẫn liên hệ với nhau chứ? - Lara nói. - Tôi không muốn bặt tin ông.
***
Lần tiếp theo, khi Paul Martin đến nhà Lara, nàng nói:
- Em có một món quà cho anh, cưng.
Nàng đưa ông một nửa tá gói và hộp.
- Ôi đã đến ngày kỷ niệm sinh nhật của tôi đâu?
- Thì anh cứ mở ra xem thử.
Quà gồm những tá sơ mi nhãn Bergdorf Goodman và một tá cà vạt nhãn Pucci.
- Tôi có đủ sơ mi và cà vạt rồi, - Paul Martin cười vang.
- Nhưng không phải là loại ấy, - Lara nói. - Những thứ này sẽ làm anh cảm thấy trẻ lại. Em đã tìm được hiệu may thích hợp với anh.
Tuần lễ sau, Lara yêu cầu Martin làm lại đầu theo kiểu mới.
- Ông soi vào gương thầm nghĩ: Trông mình trẻ ra. Cuộc sống trở nên thú vị hơn. Và chính là nhờ Lara.
Vợ ông không quan tâm đến những đổi thay của chồng.
***
Họ đến dự cuộc họp đầy đủ: Howard Keller, Tom Chriton, Jim Belon và Terry Hill.
- Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ xây dựng toà khách sạn, - Lara tuyên bố.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Howard Keller nói:
- Như thế rất nguy hiểm.
- Sẽ không sao nếu các vị làm việc chính xác.
Tom Chriton đứng dậy nói:
- Thưa bà Cameron, an toàn nhất là hoàn thành dần từng khâu rồi hãy sang khâu khác. Thoạt đầu chúng ta làm phần móng, hệ thống móng rồi hệ thống ống nước chìm, dẫn và thoát nước, sau đó chúng ta mới bắt tay vào…
Lara ngắt lời:
- Rồi mới làm khung sắt và khuôn gỗ để đổ bê tông. Tôi hiểu…
- Vậy tại sao…
- Bởi làm như thế sẽ phải mất hai năm. Tôi không muốn chờ đến hai năm.
Jim Belon nói:
- Muốn đẩy nhanh tốc độ, chúng ta sẽ phải làm song song tất cả các khâu. Nếu xảy ra trục trặc ở một khâu là tất cả sẽ chững lại hết.
- Vì vậy chúng ta phải lên kế hoạch và thiết kế thi công thật chính xác và ăn khớp, - Lara nói. - Làm theo cách song song như thế chúng ta chỉ mất một năm chứ không phải hai và chúng ta sẽ tiết kiệm được hai chục triệu đô-la.
- Đúng là như thế, nhưng nguy hiểm lắm.
- Tôi thích nguy hiểm, thích liều lĩnh.

Danh sách chương của Sao chiếu mệnh

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h