Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/11/2017 10:46 ở Hà Nội
 

Sao chiếu mệnh - Chương 10

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  471

Những năm cuối của thập kỷ 70 là những năm của sự phát triển, đổi thay và có nhiều sự kiện đáng chú ý. Năm 1976 Israel tấn công vào Entebble. Mao Trạch Đông qua đời. James Carter được bầu làm tổng thống Hoa Kỳ.
Lara lại khánh thành một toà nhà lớn nữa.
Năm 1977 Charlie Chaplin chết và Presley Elvis, vua nhạc rốc hấp hối.
Lara cắt băng khánh thành toà nhà thương mại lớn nhất thành phố Chicago.
Năm 1978 Giáo chủ Jim Jones và chín trăm mười một đạo hữu của ông tự tử tập thể tại Guyana. Hoa Kỳ công nhận nước Trung Hoa Cộng sản. Hiệp ước về kênh đào Panama được phê chuẩn.
Lara xây một loạt nhà cao ốc trong khu công viên Rogers.
Năm 1979 Israel và Ai Cập ký hoà ước tại Trại David. Có một tai nạn hạt nhân tại đảo Three Mili. Tổ chức Hồi giáo cực đoan bắt cóc toàn bộ Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Iran làm con tin.
Lara xây toà cao ốc "chọc trời" và một câu lạc bộ nông thôn, một khu nghỉ mát tuyệt đẹp ở Deerfield, phía Bắc Chicago.
***
Lara hiếm khi xuất hiện ngoài xã hội và nếu có thì thường là đến các câu lạc bộ nhạc Jazz. Nàng hay đến Andy, câu lạc bộ thường có những ban nhạc Jazz nổi tiếng nhất biểu diễn. Nàng thích nghe Von Freeman, cây kèn saxo độc đáo, nghe Eric Schneider, Anthony và nghe tiếng đàn piano của Hodes.
Nàng không có thời giờ để cảm thấy cô đơn. Lúc nào nàng cũng gần gũi với gia đình, mà gia đình của nàng là các kiến trúc sư và các nhà xây dựng, các kíp thợ mộc, thợ nề, thợ điện, thợ làm ống nước… Nàng lúc nào cũng bị ám ảnh vào công việc xây cất. Sàn biểu diễn của nàng là thành phố Chicago và nàng là ngôi sao trên đó. Cuộc sống nghề nghiệp của Lara đẩy nàng vượt quá cả những ước mơ táo tợn nhất, nhưng nàng không có "đời tư". Cuộc làm tình khủng khiếp với lão chủ nhà băng Sean McAllister ngày xưa đã dập tắt mọi nhu cầu về xác thịt trong nàng. Và nàng cũng chưa gặp được người đàn ông nào khiến nàng cảm mến được quá một ngày.
Trong đáy sâu đầu óc của Lara thấp thoáng bóng dáng không rõ nét của một người nào đó mà nàng đã có lần gặp và muốn gặp lại. Nhưng nàng không sao nhớ được người ấy là ai. Thỉnh thoảng cái bóng hình mờ ảo ấy hiện ra trong trí óc và nàng chưa kịp nhận biết thì nó đã biến mất. Có rất nhiều người theo đuổi nàng. Họ thuộc đủ loại, từ những nhà điều hành doanh nghiệp đến các nhà tư bản dầu lửa và… đến cả các nhà thơ. Thậm chí cả một số nhân viên làm việc trong công ty của nàng. Lara luôn vui vẻ niềm nở với cánh mày râu, nhưng chưa bao giờ nàng cho phép mối quan hệ với ai vượt quá câu chào "Chúc ngủ ngon" và cái bắt tay ngoài cửa.
Nhưng rồi Lara chợt thấy nàng có cảm tình với Pete Ryan, người giám đốc thi công một trong những toà nhà của nàng. Anh là chàng trai có giọng nói Ailen và một nụ cười dễ thương. Lara bắt đầu năng đến xem đồ án anh đang nghiên cứu. Họ gặp nhau ngày càng nhiều hơn. Tuy bàn chuyện xây dựng nhưng trong thâm tâm cả hai đều biết họ đang nói chuyện hoàn toàn khác.
- Cô có đi ăn tối với tôi được không, Lara? - Ryan hỏi. Chữ "ăn tối" hơi kéo dài một chút.
Lara thấy tim mình như nhẩy thót một cái.
- Được.
Ryan đến đón tại nhà riêng của nàng, nhưng họ không đi ăn.
- Lạy Chúa, cô đẹp quá, Lara! - Ryan nói và hai cánh tay lực lưỡng của anh ôm ghì lấy nàng.
Nàng đã sẵn sàng đón đợi anh. Họ "tìm hiểu" nhau đã hàng mấy tháng trời. Ryan nhấc bổng nàng lên, bế vào phòng ngủ. Họ cùng cởi quần áo, vội vã.
Chàng có một thân hình thon thả, chắc nịch và Lara bỗng nhớ lại tấm thân béo xệ và mềm nhẽo của lão Sean McAllister ở Glace Bay năm nào.
Lát sau nàng đã ngả mình xuống giường và Ryan nằm lên trên nàng, bàn tay và lưỡi dạo lướt trên khắp thân thể nàng. Nàng kêu lên vì niềm sung sướng trào dâng vừa đột ngột vừa dữ dội.
Khi đã xong cuộc tình, họ nằm trong vòng tay nhau.
- Lạy Chúa! - Ryan âu yếm nói. - Em quả là cô gái kỳ diệu.
- Anh cũng là chàng trai kỳ diệu, - Lara thì thào.
Nàng không thể nhớ được là trên đời đã có lần nào nàng được hưởng niềm sung sướng như thế này.
Ryan là toàn bộ những gì nàng cần thiết. Chàng thông minh và cuồng nhiệt. Và họ hoàn toàn hiểu nhau. Họ nói với nhau bằng cùng một thứ ngôn ngữ.
Ryan nắm chặt bàn tay Lara.
- Anh thấy đói.
- Em cũng vậy. Để em làm vài chiếc xăng đuých.
- Tối mai, - Ryan hứa. - Anh sẽ đưa em đi ăn một bữa tối hẳn hoi.
Lara ôm chặt chàng:
- Đây là một cuộc hò hẹn.
Sáng hôm sau Lara đến gặp Ryan tại công trường. Nàng thấy chàng đứng trên giàn giáo cao ngất, đang ra lệnh gì đó cho đám thợ. Lúc Lara đi về phía thang máy của công trường, một người thợ cười với nàng:
- Chào cô chủ! - Trong giọng nói của anh ta có một nét gì hơi lạ.
Một người thợ nữa cũng đi ngang qua nàng và cười:
- Chào cô chủ Cameron.
Hai người thợ nữa tới nhìn nàng:
- Chào cô chủ!
Lara đưa mắt nhìn xung quanh. Các người thợ đều nhìn nàng và cười một cách không bình thường.
Lara đỏ bừng mặt. Nàng bước vào thang máy và bấm cho thang chạy tới tầng dàn giáo nơi Ryan đang đứng.
Nàng vừa bước ra, chàng thấy nàng bèn cười rất tươi.
- Chào cưng! - Ryan nói. - Tối nay ta đi ăn vào mấy giờ?
- Anh chịu đói vậy, - Lara cao ngạo nói. - Anh đã bị thải hồi!
***
Mỗi toà nhà, mỗi công trình xây dựng do Lara tiến hành đều là cả mỗi cuộc thách đố. Nàng dựng lên những toà nhà nhỏ dành cho các văn phòng và những toà nhà lớn cùng những khách sạn. Nhưng bất kể tính chất của công trình kiến trúc ấy ra sao, điều Lara quan tâm đầu tiên vẫn là địa điểm, là vị trí của nó.
Ông già Bill Rogers ngày xưa đã nói rất đúng. Địa điểm, địa điểm và đia điểm.
Kinh doanh của Lara ngày càng mở rộng. Nàng bắt đầu được giới cầm quyền thành phố, báo chí và dân chúng thừa nhận. Nàng trở thành một gương mặt nổi tiếng và mỗi khi nàng đi dự một hoạt động từ thiện, đến rạp hát hoặc viện bảo tàng, các phóng viên nhiếp ảnh tranh chau chụp hình nàng.
Lara bắt đầu xuất hiện trước công chúng nhiều hơn. Tất cả các công trình xây dựng của nàng đều thành công nhưng nàng vẫn chưa thoả mãn. Như thể nàng vẫn ôm mộng làm nên một thứ gì đó vĩ đại hơn, hoặc chờ mong một điều kỳ diệu hơn sẽ đến với nàng. Như thể cánh cửa lòng nàng vẫn mở rộng chờ đón một phép lạ nào xuất hiện…
Howard Keller rất đỗi ngạc nhiên:
- Cô còn đợi cái gì, Lara?
- Tôi còn muốn gì hơn nữa.
Và Howard không thể moi gì thêm ở nàng.
Một hôm Lara nói với Howard.
- Anh có biết chúng ta phải trả bao nhiêu tiền cho những người tu sửa nhà cửa, glặt giũ chăn nệm và lau kính cửa sổ không?
- Còn tuỳ địa điểm, - Howard đáp.
- Ta sẽ tính cả địa điểm.
- Tôi chưa hiểu.
- Chúng ta sẽ tổ chức một loại dịch vụ. Cung cấp những dịch vụ đó cho chính chúng ta và cho những nhà xây dựng khác.
Sáng kiến này ngay từ đầu đã thành công. Tiền lãi tuôn vào như suối.
Howard Keller có cảm giác như Lara đã dựng lên cả một bức thành kiên cố bao quanh thế giới tình cảm của nàng. Anh là người gần gũi Lara hơn bất cứ ai, nhưng nàng chưa bao giờ kể anh nghe một lời về gia đình nàng, về quá khứ của nàng. Tưởng như Lara đột ngột hiện ra từ trong đám sương mù, không có căn cơ gốc rễ ở đâu hết.
Thoạt đầu Howard là người thầy, dạy dỗ và dắt dẫn Lara, nhưng bây giờ nàng tự quyết định lấy mọi việc. Trò đã trưởng thành và còn vượt lên trên thầy.
Lara sớm bộc lộ tính tình cứng rắn, thậm chí ngang bướng nữa, không chịu lùi bước trước bất cứ khó khăn nào. Nàng trở thành một sức mạnh không cưỡng nổi và không thứ gì có thể cản chân nàng. Nàng là một mãnh lực tuyệt đối. Nàng biết mình muốn gì và kiên quyết thực hiện cho bằng được.
Hồi đầu, một số người định lợi dụng nàng. Trước đây họ chưa bao giờ làm việc với nữ giới và họ thích thú được làm việc với nàng. Nhưng rồi họ vấp ngã.
Khi Lara bắt gặp một ai đó tiến hành những công việc chưa cho phép, nàng lập tức gọi người ấy đến và sa thải ngay.
Sáng nào nàng cũng có mặt ở công trường. Thợ thuyền đều làm việc lúc sáu giờ sáng, bao giờ cũng thấy Lara đứng ở đó chờ họ. Dân thợ quen ăn nói tục tĩu. Họ chờ cho Lara lên xe đi rồi, mới đùa giỡn.
- Cậu có nghe chuyện con mèo ở trại không? Nó mê con gà trống và thế là…(1)
- Một đứa con gái hỏi mẹ: "Nếu nuốt tinh dịch vào bụng thì có thai phải không?" Mẹ nó trả lời: Không có thai đâu mà ngược lại con còn được chuỗi ngọc đeo cổ nữa đấy.
Họ vừa kể vừa làm điệu bộ tục tĩu và cười rộ lên với nhau. Thỉnh thoảng tình cờ một người thợ đi ngang trước mặt Lara, đụng cùi tay vào ngực nàng hoặc chạm mạnh vào mông nàng một cách "ngẫu nhiên".
- Ôi, xin lỗi cô chủ.
- Không sao, - Lara nói - Chỉ có điều anh vào văn phòng nhận nốt tiền lương rồi đi khỏi đây ngay.
Những trò trêu chọc kiểu đó dần dần biến thành thái độ kính trọng.
Một hôm Lara ngồi trong xe cùng với Howard Keller chạy dọc theo đường phố Kedjie. Họ đến một khu đất đầy kín những cửa hiệu nhỏ. Nàng đỗ xe lại.
- Khu này sắp đổ nát cả rồi, - Lara nói. - Có thể xây ở đây một toà nhà cao tầng. Những cửa hàng nhỏ như thế này chẳng lời lãi là bao.
- Đúng thế, nhưng vấn đề là cô làm cách nào để thuyết phục được tất cả những người chủ chịu bán, - Howard nói. - Chỉ cần một hai người không chịu là miếng đất sẽ không sử dụng được.
- Ta sẽ mua hết, - Lara tuyên bố.
- Nhưng nếu một người nào đó không chịu, trong khi cô đã mua tất cả những ngôi nhà nhỏ khác xung quanh? Khi đó cô làm thế nào? Vả lại khi nghe thấy cô xây cất ở đây một toà nhà lớn, rất có thể họ sẽ bắt chẹt cô.
- Ta sẽ giữ kín, không để họ biết, - Lara nói. - Ta sẽ cử nhiều người khác nhau đến thương lượng mua để họ không biết.
- Tôi đã có lần làm như thế rồi, - Howard cảnh giác nàng. - Nếu họ biết, mà rất khó giữ thật kín, họ sẽ bắt chẹt cô và đòi giá rất cao.
- Cho nên chúng ta cần hết sức bí mật. Nhưng anh đồng ý là mua nhé?
Dẫy cửa hàng trên phố Kedjie bao gồm trên một chục cửa hàng nhỏ. Một hiệu bánh mì, một cửa hàng kim khí, một hiệu cắt tóc, một hiệu bán quần áo, một hiệu thịt, một hiệu may, một hiệu thuốc tân dược, một quán cà phê và một loạt cửa hàng cửa hiệu nhỏ khác.
- Cô coi chừng đấy, - Howard nhắc Lara. - Chỉ cần một người không chịu bán là cô sẽ bị đọng vào đây một khoản tiền lẽ ra có thể đầu tư vào việc khác.
- Anh không lo, - Lara nói. - Tôi sẽ có cách.
Một tuần sau, một người khác vào cửa hiệu cắt tóc ông thợ đang đọc báo. Thấy cửa mở, ông ta ngẩng đầu lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì quý ông được.
Khách mỉm cười:
- Không có gì cả. Chỉ là tôi mới dọn đến thành phố này. Tôi có một cửa hiệu cắt tóc ở thành phố New Jersey, nhưng vợ tôi muốn chuyển về đây để gần bà ngoại. Tôi đang tìm một cửa hiệu nào để mua, mở hiệu cắt tóc.
Khắp khu này chỉ có mỗi hiệu cắt tóc này thôi, chủ nhà nói. - Nhưng tôi không định bán.
Khách lại cười:
- Cái gì cũng có thể bán được, miễn là được giá. Nếu ông chưa định bán nhưng người ta trả cao đến mức độ nào đó thì ông cũng bán chứ, đúng không nào? Chẳng hạn cửa hiệu này tôi trả năm chục ngàn đôla, ông có bán không?
- A, nếu trả cao thì đúng là có thể tôi sẽ bán. Năm sáu chục ngàn chẳng hạn.
- Tôi đang rất cần địa điểm để mở hiệu cắt tóc cho nên tôi xin trả ông bẩy mươi nhăm ngàn, được chưa?
- Không được. Tôi chưa nghĩ đến chuyện bán.
- Vậy thì một trăm ngàn?
- Để tôi nghĩ xem đã…
- Một trăm ngàn và ông có thể mang hết các thứ đồ đạc đi ông thợ cắt tóc ngó nhìn khách:
- Một trăm ngàn và cho tôi mang tất cả bàn ghế, chậu, gương cùng mọi đồ nghề khác đi?
- Đúng thế. Tôi đã có đủ các thứ đó của mình rồi.
- Thế thì có lẽ được. Nhưng để tôi bàn với vợ tôi đã.
- Tất nhiên rồi. Mai tôi quay lại.
Hai ngày sau, mua xong cửa hiệu cắt tóc.
- Thế là được một, - nàng nói.
Bên cạnh là hiệu bánh mì. Gia đình chỉ có hai vợ chồng. Một phụ nữ bước vào gặp họ.
Chồng tôi vừa mất, để lại cho tôi ít tiền cộng với tiền bảo hiểm. Chúng tôi có cửa hiệu bánh mì ở Floria và đang tìm ở đây một cửa hiệu nào thích hợp để tiếp tục nghề cũ. Tôi thấy thích cửa hiệu này của hai ông bà.
- Nghề này nhàn nhã, - chủ nhà nói. - Hai vợ chồng tôi không có ý định bán.
- Thế nếu ông bà định bán thì giá cửa hiệu này khoảng bao nhiêu nhỉ?
Chủ hiệu nhún vai:
- Chịu? Tôi không biết.
- Có đến sáu chục ngàn đôla không?
- Không thể dưới bảy chục ngàn. - Chủ hiệu nói.
- Vậy thế này, - người phụ nữ nói. - Tôi trả hai ông bà một trăm ngàn.
Chủ hiệu nhìn bà khách:
- Bà nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
- Chưa bao giờ tôi nghiêm chỉnh như lúc này.
Sáng hôm sau, Lara nói:
- Thế là xong hai căn.
Công việc tiến triển thuận lợi. Trong vòng sáu tháng. Lara đã mua lại được hầu hết các cửa hàng trong khu phố. Nàng và Howard thuê những người đến ở và tiếp tục kinh doanh, trong lúc chờ đợi tiến hành mua nốt những cửa hiệu còn lại. Các kiến trúc sư đã bắt đầu nghiên cứu vẽ kiểu nhà cao tầng sẽ xây lên ở đó.
Lara đang nghiên cứu và báo cáo.
- Vậy là coi như đã xong, - nàng nói với Howard.
- Tôi e chưa hết khó khăn.
- Chỉ còn mỗi hiệu cà phê!
Đấy chính là khó khăn. Chủ hiệu thuê ngôi nhà đó với thời hạn năm năm, nhưng ông ta không chịu đi trước thời hạn ấy.
Ta giúi thêm tiền nữa vào cho lão.
- Ông ta khăng khăng không chịu, bất kể với giá nào.
Lara nhìn anh.
- Hay lão ta biết chúng mình sắp xây toà nhà cao tầng ở đó?
- Không phải.
- Thôi được. Tôi sẽ đến gặp lão. Anh yên tâm là lão sẽ chịu đi thôi.
Chỉ cần tìm xem ai là người cho lão thuê.
***
Sáng hôm sau, Lara đến xem lại khu phố đó.
Cửa hiệu cà phê Haley nằm ở cuối, về phía Tây Nam của khu đất. Cừa hiệu rất nhỏ chỉ có dăm sáu ghế bên cạnh quầy và bốn ngăn dành cho khách ngồi riêng. Lara thấy một ông già đứng sau quầy. Nàng đoán đấy là chủ hiệu. Ông ta khoảng gần bảy mươi tuổi Lara ngồi vào một ngăn.
- Chào cô, - ông già niềm nở chào. - Cô dùng gì?
- Một cốc nước cam và một tách cà phê.
- Có ngay.
Nàng quan sát ông ta vắt cam.
- Bà chủ hiệu hôm nay không đến được? - Ông ta nói rồi rót cà phê và bưng ra cho nàng. Ông di chuyển trên xe lăn, thì ra đã mất cả hai chân. Lara lặng lẽ nhìn trong khi ông già đem khay giải khát đến bàn nàng.
- Cảm ơn, - nàng nói. Nàng ngắm xung quanh.
- Cụ có cửa hiệu xinh xắn qúa.
- Vâng. Tôi rất mến nơi này.
- Cụ ở đây lâu chưa?
- Mười năm rồi.
- Cụ không định nghỉ ngơi tuổi già à?
Ông già lắc đầu:
- Cô là người thứ hai trong tuần này hỏi tôi câu đó. Không, tôi chưa định nghỉ.
- Chắc tại người trước trả giá chưa đủ hợp ý cụ chứ gì?
- Tôi cần tiền làm gì? Trước khi đến đây thuê cửa hiệu này, tôi đã nằm hai năm trong trại an dưỡng rồi. Buồn lắm. Không bè bạn. Sống cũng như chết. Thế rồi có người khuyên tôi thuê cửa hiệu này, - ông già mỉm cười. - Từ ngày đến đây, cuộc sống của tôi thay đổi hẳn. Dân khắp xung quanh đến đây giải khát. Họ thành bạn của tôi và tôi như được sống trong một gia đình. - ông già lắc đầu nói tiếp. - Không, tôi chẳng cần tiền làm gì. Cô dùng thêm cà phê nữa không?
Lara ngồi họp với Howarrd Keller và người kiến trúc sư.
- Chúng ta chẳng cần phải mua lại cửa hiệu đó, - Howard nói. - Tôi đã gặp người sở hữu nó. Trong hợp đồng thuê có một điều khoản mà người thuê đã vi phạm. Mỗi tháng ông ta phải nộp một khoản trích trong doanh thu. Nhưng mấy tháng nay rồi ông ta chưa nộp. Do đó chúng ta có quyền đẩy ông ta đi.
Lara quay sang người kiến trúc sư.
- Tôi muốn hỏi ông một câu, - nàng nhìn xuống bản vẽ và trỏ vào góc Tây Nam của nó. - Nếu như chúng ta xây tường ngay chỗ này và vẫn để ông già chủ hiệu cà phê tiếp tục bán hàng có được không? Liệu toà nhà có ảnh hưởng gì không?
Kiến trúc sư nhìn vào bản vẽ, suy nghĩ.
- Tôi nghĩ là được. Tất nhiên nếu lấy được cả hiệu cà phê ấy thì vẫn hơn.
- Nhưng được gì chứ? - Lara căn vặn thêm.
- Được!
Howard nói:
- Cô Lara, tôi đã nói rằng chúng ta có đủ lý để buộc ông ta phải dọn đi kia mà?
Lara lắc đầu:
- Chúng ta đã mua được toàn bộ các cửa hàng khác. Thế là đủ. Những người khách tương lai sẽ đến ở tại toà nhà của chúng ta sẽ có một hiệu cà phê ngay cạnh để thỉnh thoảng ghé vào. Howard ạ, tôi đề nghị chúng ta để yên cái hiệu cà phê Heley ấy.
***
Vào ngày kỷ niệm sinh nhật cha nàng, ông James Cameron quá cố, Lara nói với Howard:
- Howard! Tôi muốn nhờ anh một việc, được không?
- Tất nhiên là được.
- Anh làm ơn đi Scotland hộ tôi.
- Chúng ta sẽ xây gì ở Scotland à?
- Chúng ta sẽ tậu một lâu đài cổ ở đó.
Howard yên lặng lắng nghe.
- Tại Scotland có một làng tên là Lơc Morlich. Làng đó nằm trên con đường đến Glenmore, gần thị trấn Avciemore. Xung quanh đó rất nhiều lâu đài cổ xưa còn sót lại. Anh hãy tậu một cái.
- Cô định dùng làm nơi nghỉ mát mùa hè chăng?
- Tôi không định về đó. Tôi cần mua để mai táng cha tôi ở đấy.
Howard chậm rãi nói:
- Cô cần mua một lâu đài cổ ở Scotland để mai táng di hài cụ?
- Đúng thế. Tôi bận quá, không có thời gian tự mình đi. Anh là người thân duy nhất tôi có thể tin cậy và giao phó công việc ấy. Cha tôi hiện nằm trong nghĩa trang Greewood tại thị trấn Glace Bay.
Đấy là lần đầu tiên Howard Keller biết được một chi tiết thực sự về lai lịch gia đình của Lara Cameron, và về tình cảm của nàng với cha mẹ.
- Chắc cô quý cụ lắm phải không?
- Anh có giúp tôi việc đó được không?
- Tất nhiên là được.
- Sau khi mai táng cha tôỉ ở đó xong, anh lo thuê cho tôi một người chăm nom ngôi mộ.
Ba tuần sau, Howard từ Scotland về, nói:
- Tôi đã làm xong. Đã thuê cả người trông nom. Vậy là cô đã có một lâu đài. Cụ đã nằm ở đó. Địa điểm rất đẹp, trên đồi. Cô sẽ thích phong cảnh chỗ đó Cô định bao giờ đến thăm nơi đó?
Lara ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh:
- Tôi ấy ư? Tôi không đến đó đâu, - nàng nói.
Chú thích:
(1) Trong tiếng Anh "con mèo" đồng nghĩa với "bộ phận sinh dục nữ". Con "gà trống đổng nghĩa với "bộ phận sinh dục nam"

Danh sách chương của Sao chiếu mệnh

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h