Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 02:33 ở Hà Nội
 

Sao Không Chờ Đợi Nhau - Chương 6

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  948

Tử Khiêm ôm hôn mẹ mình rồi quay sang hôn con trai, bịn rịn:
– Ba đi nghen con! Ở nhà phải ngoan nge con.
Đan Châu phải giục lần thứ hai, rồi Tường Vi gọi ơi ới, Tử Khiêm mới chịu khom người nhặt chiếc valy nhỏ lên bước theo Tường Vi. Tường Vi cố tình thân mật ôm cánh tay Tử Khiêm, vẫy tay chào mẹ Tử Khiêm và mẹ mình:
– Bác ơi! Mẹ ơi! Hãy giữ gìn sức khỏe nghe. Con và anh Khiêm sẽ chăm sóc cho nhau, đừng lo cho tụi con.
Đông Ngân ngẩn ngơ nhìn theo Tử Khiêm và Tường Vi, rồi quay sang nhìn Đan Châu:
– Đan Châu! Như vậy là sao? Cậu có thấy là Tường Vi cố tình thân mật với Tử Khiêm, nó quên Lưu Khải rồi sao?
Đan Châu cười buồn. Cô không trả lời và cũng thầm hiểu những sắp đặt của gia đình Tử Khiêm muốn gán ghép Tường Vi cho Tử Khiêm. Nếu họ với nhau, Đan Châu cũng không buồn. Tử Khiêm có quyền chọn lựa mà. Cũng như cô đang thầm lặng để tang cho Khải. Nghĩ về Khải, lòng Đan Châu lại đau đớn, ray rứt.
Tử Khiêm và Tường Vi đã khuất sau cầu thang cuốn trong phòng cách ly.
Lúc này bà Nam mới nhìn Đan Châu:
– Căn nhà tôi mua để làm cửa hàng cho cô buôn bán đứng tên Tử Khiêm, nó sẽ là của con trai cô. Nếu cô kinh doanh tốt và sống cho đàng hoàng. Tuy nhiên tôi cũng cần nói rõ, tôi nhận cháu nội, song cô vẫn là người ngoài. Còn tiền bạc, tôi giao cho cô ba chục triệu, cô kinh doanh hiệu quả thì cô hưởng, còn mất vốn trắng tay thì ráng mà chịu, sẽ không có sự giúp đỡ lần thứ hai, và tôi sẽ bắt cháu nội của tôi lại.
Đan Châu cúi đầu:
– Dạ, cháu hiểu rồi, thưa bác.
Bà Nam kéo tay bà Hoàng Vi đi.
Bà Hoàng Vi thân mật:
– Chị cư xử như vậy là quá tình nghĩa độ lượng rồi. Nếu như cô ta một lòng đợi Tử Khiêm. Đàng này, Tử Khiêm vừa đi du học, cô ta vội vã đi lấy chồng.
Để rồi chị xem, Tử Khiêm đi lần này không chừng chưa được nửa năm, cô ta lại ngã vào người đàn ông khác cho mà xem.
Bà Nam cười nhạt:
– Hạng con gái đó tôi thừa biết như vậy. Cho nên tôi bắt làm giấy cam kết, nếu cô ta đi lấy chồng, tôi sẽ bắt cháu nội.
– Chị vẫn muốn chọn cô ta làm vợ cho Tử Khiêm sao?
– Còn lâu! Tôi muốn Tử Khiêm an tâm học thôị. Chừng nó tốt nghiệp là một bác sĩ tự nó sẽ nhận thức ra con bé kia chỉ là một thứ rác rưởi.
Còn lại Đan Châu và Đông Ngân. Đông Ngân đi lấy xe:
– Sáng nay cậu có đi đâu nữa không Châu?
– Mình đi lại mấy cửa hàng đặt mua kệ sách.
– Vậy mình chở cậu về nhà, rồi mình đến trường.
Đan Châu xua tay:
– Thôi, cậu cứ đi đi! Mình đi xe taxi cũng được, kẻo nắng Bòn Bon.
– Ừ, cũng được. Vậy mình đón xe cho cậu.
Tiếng phi cơ chạy rền rền trên đường băng rồi bay lên cao. Đan Châu buồn rầu nhìn lên. Tử Khiêm đã đi rồi đó. Bốn năm nữa, cô và anh sẽ tái ngộ. Chuyện tương lai hãy để cho ngày mai ...
Bốn năm sau ...
– Anh Khiêm!
Tường Vi tinh nghịch lấy tay vạch mí mắt Khiêm, cô thổi một cái mạnh vào mặt anh:
– Dậy đi anh Khiêm. Thi xong rồi, sắp đến ngày về nước, tranh thủ đi chơi, ai lại ngủ như con heo lười ấy.
Tử Khiêm nhăn mặt gạt Tường Vi ra:
– Thôi đi! Mấy ngày trước học bù đầu bù cổ, bây giờ thi xong, em phải để cho anh ngủ chớ.
– Em không cho đó! Anh có dậy không thì bảo?
Tường Vi cù ngón tay vào hông Tử Khiêm. Vốn không chịu nhột được, Tử Khiêm lăn người qua tránh.
– Không giỡn nghen, Tường Vi!
– Em đâu có giỡn. Em bắt anh dậy đưa em đi chơi. Buồn chết đi được nè!
Sực nhớ, Tử Khiêm ngồi dậy:
– Anh cho em xem cái này nghen!
– Gì vậy? Đừng có nói với em là có ảnh con trai của anh mới gởi qua nghen.
Ở đây nói anh có con trai năm tuổi không ai tin cả.
Tử Khiêm phì cười:
– Không ai tin thì mặc họ. Em nói trúng phóc, anh vừa nhận được cuộn băng video quay hôm bé Bòn Bon mừng sinh nhật năm tuổi, để anh chiếu cho em coi.
– Em chẳng thèm coi.
Tường Vi ngồi bí xị:
– Trong đầu anh ngoài việc họ, bé Bòn Bon và Đan Châu không còn ai nữa sao?
– Có chớ. Ba má của anh.
– Vậy còn em?
– Thì em là bạn anh, hay là em gái anh.
– Anh xấu lắm. Bốn năm học em luôn ở cạnh anh, những cái tết chia sẻ ngọt bùi khi xa quê, bây giờ anh nói như vậy.
Tử Khiêm đùa:
– Vậy chớ em muốn gì đây? Làm chị Hai anh phải không? Nhỏ hơn người ta hai tuổi mà hay lắm.
Tường Vi không sao chịu nổi thái độ của Tử Khiêm, anh cứ như người mất hồn, ngồi bên cạnh cô mà tâm hồn như bay bổng ở đâu đâu.
– Anh Khiêm!
Tiếng quát to giận dữ của Tường Vi khiến Tử Khiêm giật mình ngơ ngác:
– Gì vậy?
– Em hỏi anh cái này đúng hơn? Anh có biết là chúng ta đi hưởng tuần trăng mật không?
Tử Khiêm cau mày:
– Em muốn gì, tại sao em không phút nào để cho anh yên ổn vậy?
Trời đất ơi! Cưới nhau đi hưởng tuần trăng mật, vậy mà Tử Khiêm cứ muốn thu mình vào ốc đảo của anh để suy tư. Tường Vi lăn vào người Tử Khiêm, cố cấu xé anh:
– Em không cho anh yên ổn đó. Chẳng thà anh đừng cưới em, cưới em rồi anh bỏ mặc em, em làm sao chịu cho nổi.
Tường Vi khóc nấc lên. Tử Khiêm thở dài:
– Anh xin lỗi. Nhưng mà tại anh nhớ ... Tử Lăng, nó đáng yêu quá, phải không?
Không thể vịn vào cớ nào để gây với Tử Khiêm, Tường Vi bệu bạo:
– Em là vợ anh mà. Anh không ngó ngàng đến em, em tủi lắm.
– Nín đi em. Hay là bây giờ em thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài chơi.
– Phải đó!
Tường Vi chùi nước mắt, cô biết mình có làm dữ hay khóc lóc cũng vậy thôi.
Tại cô biết Tử Khiêm không yêu mình mà cứ cố vun vào, bây giờ người khổ là cô.
Ngồi dậy đi rửa mặt, Tường Vi cười hớn hở:
– Em mặc áo màu xanh nghe anh?
Tử Khiêm gật đầu miễn cưỡng:
– Ừ.
Anh đã cố gắng lắm rồi, tâm hồn anh cứ điên đảo đảo điên vào cái đêm cuối trước ngày cưới ấy, anh đã ôm Đan Châu trong vòng tay mình và hôn cô cuồng nhiệt, nụ hôn thương nhớ. Anh nhớ lúc đó Đan Châu run rẩy trong vòng tay anh, nước mắt cô trào ra. Đó là giọt nước mắt ăn năn hay hạnh phúc?
– Anh Khiêm! Sao không thay quần áo đi?
– Ờ ...
Tử Khiêm đứng lên, bây giờ anh mới thấy hôn nhân không có tình yêu quả là đau khổ, nó giống như một cực hình vậy.
Cả hai người rời khách sạn. Tường Vi đi nép vào Tử Khiêm nồng nàn:
– Khí hậu Đà Lạt lạnh giống như mùa hè ở Matxcơva, Khiêm nhỉ? Mùa đông bên ấy còn lạnh kinh khủng hơn, đi như thế này em nhớ những ngày mình ở bên ấy.
Tử Khiêm cảm động. Dù sao Tường Vi cũng là vợ của anh, cô đã yêu anh như thế kia, anh còn trông hình bắt bóng làm gì, hãy cố quên đi một người làm tan nát trái tim mình. Ôm quàng qua người vợ, Tử Khiêm cố dịu dàng:
– Em lạnh không?
– Không lạnh lắm. Những lúc được anh quan tâm, em thật hạnh phúc Khiêm ạ. Lúc anh xa vắng suy tư buồn khổ, em thấy mình đau khổ vô cùng.
– Sau này anh sẽ không như thế nữa, anh sẽ quan tâm đến em.
– Anh nói phải nhớ đó, ngoéo tay với em đi.
Tử Khiêm phì cười:
– Vợ chồng mà cũng ngoéo tay sao, em trẻ con thật.
– Em thích anh hứa với em, lúc nào anh cũng quan tâm và yêu thương em.
Lời hứa danh dự đó!
Tường Vi nũng nịu bắt Tử Khiêm đưa tay ra, Tử Khiêm đành chiều ý. Cả hai đi ăn và sau đó thuê xe chạy vòng vòng, ngắm Đà Lạt về đêm.
– Ngày mai anh muốn về Sài Gòn. Anh mới vào nhận công tác, không nên nghỉ lâu quá.
– Thì tùy anh. Có điều vài tháng nữa mình dọn ra riêng được không anh, em muốn ở riêng tự do hơn.
– Để xem đã! Anh xa nhà mấy năm, về đến là cưới vợ, cho nên anh muốn ở gần mẹ anh thêm một thời gian nữa.
Tường Vi giận dỗi:
– Chớ không phải là anh không nỡ xa Tử Lăng? Em không hiểu anh sao chớ con nít mới năm tuổi mà khôn quá, coi chừng nữa lớn nó thành ... quỷ quyệt.
Tử Khiêm cau mày:
– Tử Lăng còn nhỏ, em không nên nói như vậy.
– Được, em không nói! Sau này em sinh cho anh mấy đứa luôn.
Tử Khiêm bâng khuâng nhìn ra màn đêm, như có một lớp sương mờ đục.
Sao anh nhớ tha thiết ngày ấy trên thành phố biển, bộ sáu Lưu Khải, Thái Sơn, anh, Đan Châu, Tường Vi, Đông Ngân, vậy mà bây giờ tất cả đã thành kỷ niệm, một kỷ niệm nhớ để ngậm ngùi.
– Mẹ ơi! Ba đi Đà Lạt chừng nào mới về hả mẹ?
Tử Lăng lắc tay Đan Châu hỏi. Đan Châu lắc đầu:
– Mẹ đâu có biết! Sao con không hỏi bà nội?
– Bà nội nói ba đi hưởng tuần trăng mật phải cả tuần mới về. Tuần trăng mật là gì hả mẹ?
Đan Châu cắn môi, lòng cô đau đớn vô cùng, những câu hỏi của con càng khiến cô đau khổ hơn.
– Mẹ! Tuần trăng mật là gì vậy, mẹ giải nghĩa cho con hiểu đi!
Đau khổ thành nổi giận, Đan Châu xô mạnh con ra:
– Con đừng có làm phiền mẹ nữa có được không?
Bị xô mạnh, mặt con bé méo xẹo:
– Con nghỉ chơi với mẹ. Khi nào ba về, con méc ba mẹ nạt con.
Nó lảng ra đi về phòng đóng cửa. Đan Châu muốn gọi con nhưng rồi lại thôi.
Lẽ ra cô phải giải thích cho con hiểu chớ sao lại cáu gắt với nó. Cô đã chuẩn bị tâm lý đón nhận sự chia tay của Tử Khiêm, còn đau đớn tủi hờn chi nữa. Những ngày qua, Đan Châu có cảm giác như mình đi trên lớp sương khói bồng bềnh, cả thế giới chừng như ảm đạm theo nỗi buồn của cô. Một ý nghĩ đi xa và buông trôi tất cả chợt đến trong đầu Đan Châu. Người ta hạnh phúc, còn mình sao lại đắm chìm trong nỗi đau mất mát ...
Mấy đêm không ngủ khiến Đan Châu muốn bệnh, mặt cô bơ phờ hốc hác.
Nhìn mình trong gương, Đan Châu giật mình. Cô hốc hác đến như thế này sao?
Hai mươi ba tuổi mà Đan Châu có cảm giác như mình già đi vậy.
Cho Tử Lăng ăn sáng xong, Đan Châu đưa nó đến trường và đến hiệu sách.
Thái Sơn đón cô, anh kêu lên:
– Bệnh hay sao vậy, Đan Châu?
Đan Châu cười gượng:
– Đâu có, tại em mất ngủ.
– Em buồn vì Tử Khiêm à? Nó đã bỏ em đi cưới vợ, em còn buồn làm gì cho sinh bệnh, rồi ai lo cho Tử Lăng?
– Em không sao đâu. Sáng sớm anh tìm em có chuyện gì vậy?
– Anh và Đông Ngân dự định làm đám cưới, tổ chức đám cưới tập thể ở Nhà văn hóa, đỡ tốn tiền.
Đan Châu ái ngại:
– Tại giúp em mà anh và Đông Ngân phải như vậy, em ái ngại quá. Em sẽ cố gắng hoàn lại phân nửa vốn cho anh.
Thái Sơn xua tay:
– Không phải đâu! Bọn anh suy nghĩ rồi, làm đám cưới tốn kém, đành rằng đời người có một lần, nhưng tiết kiệm vẫn tốt hơn, phải không?
– Vậy anh định chừng nào tổ chức đám cưới?
– Vào dịp Noel này, có đến mười cặp đăng ký cưới, tính luôn anh và Đông Ngân.
– Vậy thì chúc mừng anh. Cần em phụ gì cứ nói em giúp cho.
– Thôi đi! Em bận rộn với Tử Lăng, rồi với cửa hàng sách, mặt mũi “thê thảm” như thế kia mà còn giúp anh sao?
Đan Châu đỏ mặt:
– Anh coi thường em hoài.
– Thôi, đi ăn sáng đi, Đông Ngân đang đợi tụi mình.
Đan Châu lườm Thái Sơn:
– Vậy mà nãy giờ không nói. Đông Ngân chờ lâu cằn nhằn là anh nghe đó.
– Đâu có sao! Anh tập nghe cái “đài phát thanh rè” ấy cho quen.
Đan Châu bật cười. Gặp Thái Sơn, cô cảm thấy nỗi buồn như vơi đi.
Đông Ngân mát mẻ khi thấy cả hai đến:
– Tôi tưởng hai người bị bắt cóc rồi chứ.
Đan Châu cười:
– Tại Thái Sơn nè, chẳng nói có mày đợi lâu, cứ lo khoe làm đám cưới tập thể.
– Ờ, làm đám cưới tập thể cho đỡ tốn. Mai mốt mày lấy chồng nên bắt chước tao.
– Đồ quỷ! Tao già rồi.
Đông Ngân trợn mắt:
– Chưa hai mươi lăm mà già cái gì. Mày còn đẹp và quyến rũ hơn Tường Vi nhiều, nhỏ ấy người lép như là con tép ấy.
– Mày nói quá. Gọi thức ăn đi!
– OK. Bữa nay tao ăn hai tô phở.
– Mày mà ăn hết, tao đãi mày luôn.
– Nè, đừng có xem thường nha, tao tới ... hai người đó.
– Ai không biết Thái Sơn sẽ ăn phụ mày.
– Không phải! Trời ơi! Mày chậm tiêu dữ vậy sao, Đan Châu?
Đan Châu ngớ người ra, trong lúc Đông Ngân nháy mắt:
– Tao sắp làm mẹ rồi, mày không thấy ông Thái Sơn mặt tươi rói hay sao?
Sáng nay còn đi đón mày ăn sáng.
– À ... - Hiểu ra, Đan Châu cười giòn, đưa tay ra- Vậy thì xin chúc mừng.
– Tao thích sinh con gái. Con gái cho đỡ quậy, con trai quậy quá trời.
Đòi ăn hai tô chớ mới nửa tô là Đông Ngân ăn hết nổi, cô buông đũa:
– Ngán quá!
Đan Châu mỉm cười nhìn bạn:
– Ờ, mày sinh con gái đi, mai mốt làm sui với tao.
Mắt Đông Ngân sáng lên:
– “Quân tử nhất ngôn” nghen!
– Ừ.
Thái Sơn nãy giờ chỉ ngồi cười, nhìn hai cô gái trước mặt mình.
– Ba!
Thằng Tử Lăng nhảy cẫng lên, nó sà vào lòng Tử Khiêm và ôm qua người Khiêm:
– Ba đi lâu ơi là lâu hà! Con nhớ ba.
Tử Khiêm sung sướng hôn nó:
– Ba cũng nhớ con vậy.
– Ba nói dối! Nhớ con mà ba đi lâu ơi là lâu. Ba ơi! Đi hưởng tuần trăng mật là đi đâu hả ba?
Tử Khiêm lúng túng:
– À ... như mình đi du lịch, đi chơi xa vậy.
– Vậy khi nào con với ba đi hưởng tuần trăng mật?
Tử Khiêm cười phá lên, anh béo vào má con trai:
– Khi nào con lớn bằng ba bây giờ vậy.
– Sao lâu dữ vậy, con không chịu đâu.
Cả nhà đều cười trước câu hỏi ngây thơ của Tử Lăng, chỉ có Tường Vi là không cười được. Vừa về đến nhà là thằng bé đeo dính Tử Khiêm rồi. Cô vùng vằng ném cái valy lại rồi đi mạnh chân lên lầu.
Bà Nam tắt nụ cười:
– Sau này con có nựng thằng Tử Lăng nên tránh vợ con và tế nhị với nó một chút.
Tử Khiêm nhăn mặt:
– Kỳ cục! Ai lại đi ghen với đứa trẻ.
– Ghen chứ con! Tại con không hiểu tâm lý phụ nữ, khi họ làm vợ là muốn người chồng thuộc hoàn toàn về mình.
Tử Khiêm quay sang con trai:
– Ba có quà cho con, một lát ba lấy cho con. Bữa nay ai đưa con đến đây vậy?
– Dạ, là ông nội. Mẹ con bữa nay đi mua áo cưới với cô Đông Ngân.
Tử Khiêm nhíu mày:
– Sao?
– Dạ, đám cưới của cô Đông Ngân với bác Thái Sơn. Mẹ nói cô Đông Ngân sắp có em bé.
Tử Khiêm sững sốt. Hóa ra anh hiểu lầm Đan Châu. Bắt gặp vẻ sững sốt của Tử Khiêm, bà Nam nghiêm mặt:
– Con nên nhớ con đã là người đàn ông có vợ, chớ có lộn xộn đó.
– Mẹ nói với con là Đan Châu với Thái Sơn kia mà!
– Thì mẹ cũng thấy tụi nó thân nhau giống như con thấy vậy. Con tiếc mẹ thằng Tử Lăng à? Mẹ cảnh cáo con, con vừa mới cưới vợ, hãy lo cho gia đình êm ấm đàng hoàng.
Tử Khiêm bế con đi lên lầu.
– Con hãy nói cho ba nghe, chừng nào bác Sơn cưới cô Đông Ngân?
– Dạ, con hổng biết. Cả tuần nay ba đi, mẹ bệnh cứ đóng cửa nằm trong phòng, con đi học về chơi với bà vú buồn muốn chết luôn.
Nó ôm cổ Tử Khiêm và hôn vào má anh:
– Sao ba má bạn Hằng với bạn Trung ở chung nhà, mà mẹ không ở chung với ba hả ba?
Tử Khiêm nghẹn ngào áp mặt vào tóc con. Anh phải trả lời con như thế nào đây? Có phải chăng anh là người quên lời thề, không thủy chung và đợi chờ nhau?
– Anh Khiêm!
Tường Vi giận dữ đẩy cửa phòng đọc sách:
– Về đến nhà anh chỉ biết có thằng bé đó hay sao?
Tử Khiêm khó chịu:
– Anh không có quyền tâm sự hay ở bên con của anh hay sao vậy?
– Không được! Từ nay em không muốn thấy nó xuất hiện ở đây.
– Như vậy, em hãy nói với ba mẹ ở dưới nhà ấy. Em đừng có quá nhỏ nhen như vậy, đến con của anh, em cũng không cho gần gũi.
– Bởi vì nó là con của Đan Châu, anh còn nhớ cái con người dơ bẩn đó.
Tử Khiêm đưa tay ngăn lời Tường Vi, anh bảo con trai:
– Con xuống dưới nhà với ông bà nội đi, một lát ba xuống.
Chờ cho thằng bé đi xuống, Tử Khiêm mới đến trước mặt vợ:
– Bây giờ tôi đã hiểu, thì ra em và mẹ tôi gieo vào lòng tôi sự nghi ngờ lòng chung thủy của Đan Châu. Em ác độc thật.
Tường Vi sợ hãi, cô lùi ra sau một bước, mất đi vẻ hùng hổ, ấp úng:
– Tôi đã làm cái gì nào, đừng quên anh thất vọng cô ta và dùng tôi làm vật thế thân. Anh tưởng một tuần lễ trăng mật tôi vui vẻ lắm hay sao?
Tử Khiêm chán nản buông tay:
– Là tôi, tôi đã sai. Tôi hồ đồ mất rồi.
– Có phải bây giờ anh muốn bỏ em để trở lại với cô ta?
– Không.
Tử Khiêm mệt mỏi đi lại ghế ngồi xuống, một sự hụt hẫng trong lòng anh.
Nếu Thái Sơn và Đan Châu, anh ta không bao giờ cưới Đông Ngân, tình bạn của Đan Châu và Đông Ngân không tốt đẹp như thế. Anh đã hồ đồ mất rồi.
Tường Vi bệu bạo:
– Nhưng anh lạnh lùng với em, em chịu không nổi.
– Chẳng lẽ em luôn muốn anh nói yêu em hay lúc nào cũng âu yếm em. Em phải cho anh một chút tự do để anh thấy không quá bị bó buộc khi có vợ. Còn em, anh cũng sẽ tôn trọng những suy nghĩ tư riêng của em.
– Em không có gì tư riêng hết.
– Em hãy đi nghỉ đi. Anh cần tắm rửa và lo cho anh một chút.
Tử Khiêm bỏ đi xuống nhà, Tường Vi tức giận nhìn theo, đôi môi cô mím chặc vào nhau trong giận dữ ghen hờn. Tử Lăng giống như một cái gai đâm vào chân Tường Vi nhức nhối mà Tường Vi cần nhổ đi.
Tử Lăng nhảy chân sáo trên đường đi. Nó thích quá, vì được ăn một bụng bò viên chấm tương ớt ngon lành luôn, sau đó đi ăn kem, ba nó săn sóc từng chút một lấy khăn âu yếm lau miệng cho nó.
– Ba ơi! Ba khỏi mua đồ chơi cho con đi, con có nhiều đồ chơi lắm.
– Tử Lăng này, con yêu mẹ nhiều hay yêu ba nhiều?
– Con yêu ba mẹ bằng nhau. Mà nếu con thương mẹ hơn ba, ba đừng giận con nghe?
– Không! Tại sao ba giận con, ba yêu con hơn nữa chứ. Mà tại sao con lại yêu mẹ hơn ba?
– Mẹ hay khóc lắm. Có khi ngủ nửa đêm con giật mình nghe tiếng khóc của mẹ, mẹ nói tại mẹ nằm mơ.
Tử Khiêm lặng người đi trong một giây. Chính anh đã làm tan nát đi cơ hội đoàn tụ cùng Đan Châu mất rồi, mãi mãi cuộc đời này cô và anh là bóng và hình đuổi bắt nhau, mà không bao giờ gặp nhau. Mũi Tử Khiêm cay nồng.
– Ba ơi! Mình đi về đi ba, giờ này ở nhà mẹ đang trông con.
– Ờ.
Tử Khiêm quay đầu xe để chạy về hướng nhà Đan Châu. Đèn trong nhà bếp sáng, một cánh cửa khép hờ. Tử Khiêm dừng xe lại, anh bế con xuống xe, nó chạy lại lắc cửa hàng rào:
– Mẹ ơi! Mở cửa cho con!
Đan Châu bật ngọn đèn hiên, cô mở cửa đi ra, bất ngờ một chút khi nhìn thấy Tử Khiêm. Tuy nhiên cô chỉ mở cửa và im lặng:
– Anh vào nhà một chút được không?
Từ buổi tối “dữ dội ” ấy, rồi Tử Khiêm đám cưới và đi hưởng tuần trăng mật, bây giờ hai người mới gặp nhau. Xác định cho mình một vị trí, Đan Châu chỉ mở rộng cánh cửa rồi quay lưng đi vào. Tử Khiêm đẩy xe vào trong sân nhà.
Xong, anh đóng cửa rào lại đi vào.
Tử Lăng đang tíu tít kể chuyện với Đan Châu:
– Ba dẫn con đi ăn bò viên rồi ăn kem. Con nói ba mua bánh bía cho mẹ cùng ba Khải nữa.
– Cám ơn con. Con đi nói vú thay quần áo cho con đi.
– Dạ.
Nó quay đi cười với Tử Khiêm:
– Ba ơi! Tối nay ba ở lại đây với con nghe?
Tử Khiêm lúng túng chưa biết trả lời làm sao. Đan Châu cau mày:
– Ba không ngủ với con được đâu. Mau đi thay quần áo, rồi lấy vở ra học, một lát mẹ sẽ lên dạy con.
Thằng bé xịu mặt tiu nghỉu bỏ đi. Tử Khiêm ngồi xuống ghế, lúc mày anh mới nhận rõ ra Đan Châu ốm quá. Chua xót đầy lòng, Tử Khiêm khe khẽ:
– Tử Lăng nói em bệnh, đã bớt chưa?
– Cảm xoàng thôi. Anh có chuyện gì muốn nói?
– Anh vừa biết Thái Sơn và Đông Ngân sắp cưới nhau, tại sao anh hiểu lầm em, mà em vẫn không giải thích?
Đan Châu cười buồn. Cho đến bây giờ anh vẫn có những suy nghĩ ấu trĩ như vậy sao? Lẽ ra anh phải tìm hiểu chớ.
Đan Châu nhìn thẳng vào mắt Tử Khiêm:
– Bây giờ anh muốn em giải thích, giải thích để làm gì?
– Để cho anh không hiểu lầm em.
– Không thay đổi được gì cả. Ngay từ lúc anh đi du học, em hiểu là đã có một sự kết thúc.
– Vậy còn căn nhà đó, tại sao em không ở mà trả lại? Có những điều đã khiến anh nghi ngờ em, mà em thì lại không có một lời giải thích.
– Anh về đi. Em nghĩ tất cả những quan hệ giữa hai chúng ta đã kết thúc. Tuy nhiên, việc anh rước con và gặp con, anh đến trường và rước nó, chúng ta không nên gặp nhau tránh hiểu lầm cho Tường Vi, ảnh hưởng đến hạnh phúc của anh.
Tử Khiêm thở dài. Anh muốn nói với Đan Châu, anh không hề có cảm giác hạnh phúc. Nhưng có lẽ cũng bằng thừa. Tử Khiêm đứng lên:
– Thôi, em vào với con đi. Anh về.
Đẩy xe ra, Tử Khiêm bần thần lái xe đi, một sự nuối tiếc và ăn năn vô bến.
Thái Sơn ngạc nhiên, song anh vẫn mở rộng cửa cho Tử Khiêm vào:
– Cậu đã về rồi à?
– Tôi có nên tống một nấm đấm vào mặt của cậu không vậy?
Thái Sơn nhún vai:
– Nếu cậu muốn, nhưng là chuyện gì vậy?
– Tại sao cậu không giải thích khi tôi hiểu lầm cậu với Đan Châu?
– Cậu chịu nghe hay sao? Lúc đó cậu còn bảo tôi “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Bây giờ cậu đã cưới vợ, thì hãy yên ổn và bằng lòng với hiện tại cậu đang có đi.
– Tôi hỏi cậu một câu thôi, tại sao Đan Châu không sống ở căn nhà mẹ tôi mua?
– Cậu biết điều đó làm gì, khi cậu đã có vợ.
– Có phải mẹ tôi buộc Đan Châu không?
Thái Sơn gật đầu:
– Chỉ trong vòng một tháng phải trả nhà cho mẹ cậu. Đan Châu làm gì nó có nhiều tiền, mà cậu biết rồi đó, nhà mặt tiền khu trung tâm thành phố họ hét tiền dữ lắm. Tội Đan Châu và Đông Ngân phải dốc hết tiền túi, ngay cả tiền chuẩn bị đám cưới, và vay mượn để cho Đan Châu có chỗ mua bán, trong lúc đó mẹ cậu đòi nhà rồi để không. Tôi biết bác gái không thích Đan Châu, suy cho cùng cô ấy có lỗi gì đâu, chỉ vì nghèo mà thôi.
Tử Khiêm ngồi chết lặng. Anh không thể hận mẹ mình tàn nhẫn, vì bà chỉ muốn lo lắng cho anh, nhưng lo lắng như thế này có khác nào mang anh ra cánh đồng khô hạn. Cảm giác chua xót cứ đầy lòng Tử Khiêm.
Thái Sơn đặt tay lên vai bạn:
– Cậu đã cưới vợ, hãy nhớ điều ấy và đừng khuấy động Đan Châu, hãy để yên cho cô ấy nuôi con. Đó chính là điều duy nhất cậu làm được cho Đan Châu.
– Tôi hiểu rồi.
Rời nhà Thái Sơn, Tử Khiêm chạy xe lòng vòng. Anh không muốn về nhà khi hiểu rằng, lòng anh sẽ rất lạnh khi ở cạnh Tường Vi.

Danh sách chương của Sao Không Chờ Đợi Nhau

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h