Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 18/02/2018 02:32 ở Hà Nội
 

Yêu anh hơn cả tử thần - Phần II

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  852

Thê lương?
Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối mới sực nhớ ra vừa rồi vì bận sắp xếp mấy cuốn giáo trình mới mà cô quên cả đến phòng y tế băng bó lại vết thương trên đầu gối. Bây giờ cú ngồi gập đầu gối xuống là vết thương lại đau nhức không thôi. Vết thương bắt đầu đóng vảy, có chỗ máu còn chưa khô, màu thịt đỏ hồng hồng như ẩn như hiện.
Mễ Bối phát hiện trên vết thương vẫn còn mấy hạt cát, bèn thu chân lên, khom người, cúi thấp đầu lau sạch vết thương, thi thoảng lại chu cặp môi hồng như cánh hoa đào lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. “Tảng đá lớn” ngủ khì khì bên cạnh hơi rung rung lên một chút.
Mễ Bối dùng ngón tay cẩn thận gạt những hạt cát bẩn nơi vết thương ra. Một lần lỡ tay, dùng sức hơi mạnh, Mễ Bối đau đến nỗi phải thở hắt ra.
“Ui…”
“Tảng đá lớn” đang ngủ “hừ” một tiếng rồi chống tay dậy, ánh mắt như muốn phun ra lửa trợn trừng lên nhìn Mễ Bối. Mễ Bối giật mình, khuôn miệng nhỏ há hốc, ngẩn người ra nhìn anh ta, cặp chân thon dài đang giơ lên cũng đờ ra đó.
Anh ta liếc nhìn vết thương trên đầu gối Mễ Bối, môi khẽ mấp máy như định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói mà lại gục đầu xuống bàn, Mễ Bối thở phào nhẹ nhõm, đưa chân lên tiếp tục…
Nửa phút sau…
- Này… Cô thích cái trò ấy lắm hả?
Anh ta lại chống tay ngồi dậy, gắt gỏng với Mễ Bối.
Mễ Bối nghi hoặc, tròn mắt nhìn đối phương, trong lòng tự nhủ mình có chạm phải anh ta đâu mà…
- Cô đừng… đừng có làm vậy ở đây nữa!
Anh ta hạ thấp giọng nói.
Mễ Bối nghiêng nghiêng đầu như muốn hỏi:
- Tại sao?
Gã cùng bàn khó chịu kia im lặng trong giây lát rồi đột nhiên lớn tiếng quát ầm lên:
- Chói mắt lắm! Cái đồ ngớ ngẩn!
Chói mắt? Mễ Bối hoang mang nhìn chân mình, ánh mặt trời chiếu vào lớp học, da chân cô trắng như tuyết… sau đó cô lại ngước mắt nhìn gã nam sinh ngồi bên cạnh. Hình như anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời, mặt hơi ửng hồng, chống tay ngồi ngẩn ra một lúc lâu, có vẻ như cảm thấy mình không nên ngồi đây nữa, bèn đứng dậy bỏ ra ngoài.
Giáo sư vẫn thao thao bất tuyệt nói về một trường hợp kiện tụng, Mễ Bối tròn mắt lên nhìn gã cùng bàn vỗ mông lạnh lùng đi ra.
Mễ Bối cứ trố mắt nhìn, nhưng các sinh viên khác thì chẳng hề chú ý, vẫn tiếp tục cắm cúi chép bài, có người quay lại nhìn cô khẽ nhún vai một cái, tỏ ý: Chúng tôi đã quen rồi.
Giờ nghỉ giải lao mười phút, Mễ Bối lại gặp phải tên đáng ghét này ngoài hành lang; anh ta đi cùng một đám sinh viên lớp khác. Người đi đầu nheo nheo mắt nhìn cô, huýt sáo một tiếng rồi trêu chọc:
- Anh Hy, nghe nói con bé này mới chuyển đến lớp anh, đúng không? Còn được xếp cho ngồi cạnh anh nữa?
- Phải đó, em cũng nghe có người nhắc đến nó rồi! Hì Hì! Cũng xinh ra trò! Hoa hậu trường ta năm nay chắc đổi người rồi.
Đám nam sinh cười đùa, trều chọc Mễ Bối làm cô xấu hổ cúi đầu đi thẳng, coi như không nghe, không thấy.
- Hì, đáng tiếc, nghe nói nó là một con bé câm…
Người vừa lên tiếng còn chưa nói hết câu thì đã bị anh chàng tên Hy giở mặt còn nhanh hơn giở sách kia vung tay tát cho một cái.
Anh ta gắt giọng quát:
- “Con bé câm” là để cho mày gọi đấy hả? Sau này đứa nào còn dám nhắc đến ba chữ này, tao cắt lưỡi!
- Dạ, vâng… vâng…
Mễ Bối càng bước nhanh thêm, cắm đầu đi thẳng.
Tan học, Mễ Bối tìm một chỗ vắng người, ngồi dưới gốc cây tiếp tục lau sạch vết thương của mình.
- Tại sao không vào phòng y tế?
Lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên.
Mễ Bối ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy gã ngồi cùng bàn đang thở hổn hên, đứng trước mặt, gắt gỏng với mình.
Dường như anh ta chỉ biết có một cách nói chuyện duy nhất : gắt gỏng.
Mễ Bối luống cuống đứng lên, ngẩn người ra nhìn anh ta.
Chắc anh ta vừa mới chơi bóng về, trán đầm đìa mồ hôi, bộ đồ thể thao trắng cũng ướt đãm, trên tay đeo một chiếc nịt cổ tay màu vàng nhạt hiệu NIKE. Mồ hôi làm tóc anh ta ướt đẫm; khi anh ta cúi mặt lại gần Mễ Bối, mùi mồ hôi ngai ngái phả vào mặt cô.
Không hiều sao, mặt Mễ Bối lại đỏ bừng lên. Đứng trước mặt tên đáng ghét này, cô không biết phải nhìn về hướng nào.
Chợt cô thấy anh ta tháo chiếc nịt cổ tay ra, dùng hai tay kéo mạnh mấy cái, làm độ đàn hồi của nó mất đi đáng kể, sau đó nói:
- Có khăn tay không?
Mễ Bối vội lấy trong cặp sách ra một chiếc khăn tay trắng tinh.
- Biết ngay mà, quả nhiên là có! Bây giờ chỉ có lũ ngốc mới mang theo khăn tay thôi!...
Anh ta cầm lấy chiếc khăn tay, lật qua lật lại:
- Cũng sạch sẽ lắm. Được rồi, cô buộc cái này vào vết thương đi.
Mễ Bối định từ chối… Trong sách Y tế thường thức có nói, làm vậy sẽ nhiễm trùng. Nhưng nghĩ đến kiểu cư xử thô bạo của người đối diện, cô lại ngoan ngoãn làm theo.
- Được rồi, đeo cái này ra bên ngoài.
Anh ta vừa nói vừa đưa chiếc nịt cổ tay cho Mễ Bối.
Mễ Bối định đưa ngón tay đón lấy, thì không hiểu anh chàng lập dị kia nghĩ gì, lại đột nhiên thu tay lại.
- Cô ngồi đây cho tôi, không được đi đâu hết! Tôi ra đây một lát rồi quay lại ngay!
Dứt lời, anh ta quay người chạy mất.
Mễ Bối cũng ngoan ngoãn nghe lời, ngồi xuống bãi cỏ chờ anh ta.
Mười phút… nửa tiếng…
Một tiếng sau, anh chàng ngỗ ngược kia mới thở hồng hộc chạy về, trên tay cầm một chiếc nịt cổ tay hiệu NIKE mới tinh, vẫn còn chưa mác.
Anh ta đưa mắt tìm kiếm xung quanh, không thấy Mễ Bối đâu, liền nghển cổ lên tìm kiếm, thì chợt thấy Mễ Bối đi từ đằng xa lại. Cô vừa bước tới trước mặt thì anh ta đã cáu kỉnh gắt lên:
- Bảo cô đừng đi đâu cơ mà! Cô nghĩ lời tôi nói là gió thoảng bên tai hả!
Mễ Bối oan ức ngước mắt nhìn anh ta rồi chỉ tay vào vòi nước ở phía kia, sau đó chỉ vào chiếc khăn tay đang quấn trên đùi, khăn tay đã thấm ướt nước, vết thương của Mễ Bối cũng đã được rửa sạch sẽ.
Anh chàng kia lườm cô một cái, định mắng nữa nhưng lại không tìm được lý do, đành lẩm bẩm gì đó một mình. Có điều sự lo lắng của anh ta dành cho Mễ Bối khi nãy dù sao cũng có chỗ để phát tiết:
- Ngồi xuống đi!
Gã nam sinh đáng ghét trừng mắt lên quát.
Mễ Bối làm theo như một cái máy.
- Nhấc chân lên!
Mễ Bối do dự ngần ngừ mãi, đến khi anh ta bực bội quát lên thúc giục thì cô mới từ từ nhấc chân lên.
Mễ Bối trợn tròn mắt nhìn động tác của anh ta… Anh ta… anh ta tự tay bọc chiếc nịt cổ tay mới tinh kia ra bên ngoài vết thương của cô!
Chiếc nịt cổ tay cũ vẫn đeo trên tay gã ngồi cùng bàn khó hiểu, tại sao anh ta phải mua một cái mới? Hay là anh ta bị bệnh sạch sẽ quá mức? Mễ Bối nghiêng đầu suy nghĩ.
Khi những ngón tay mềm mại của anh ta vô ý chạm khẽ vào da chân Mễ Bối, cô chợt cảm thấy trong lòng mình ngẩn ngơ, còn chân thì tê tê như chạm phải điện. Cô không quen cảm giác như vậy, định rụt chân lại.
- Động đậy cái con khỉ gì thế!
Gã nam sinh thô bạo giữ lấy gót chân trắng hồng của Mễ Bối.
- Động đậy nữa là tôi cho cô què luôn đấy!
Mễ Bối liền ngoan ngoãn ngồi im.
Cô rất băn khoăn, Cửu Hoàng tử là con trai của Ngọc Đế và Điện Mẫu, nhưng tại sao, trước đây khi ở bên cạnh chàng, Mễ Bối không hề có cảm giác tê tê như điện giật này?
Đang nghĩ ngợi thì gã nam sinh đã vụng về luồn chiếc nịt cổ tay vào chân cô, càng đến gần vết thương anh ta lại càng cẩn thận, cố hết sức để nhẹ nhàng hơn, còn luôn mồm nói:
- Đau thì phải kêu lên đấy nhé!
Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào mặt Mễ Bối, cặp mắt đang chăm chú nhìn xuống dưới, hai hàng lông mi khẽ đung đưa nhịp nhàng theo từng chớp mắt.
- Chưa thấy đứa con gái nào ngốc như cô cả!
Đi bộ mà cũng để vấp ngã! Mễ Bối cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô chỉ hận mình không thể lấy hai tay giữ chặt trái tim đang đập thình thịch trong ngực mình, để tránh không cho gã nam sinh trước mặt nhìn thấy vẻ lúng túng của cô. Nhưng cô đã thất bại…
- Này, đỏ mặt cái gì hả?
Gã nam sinh băng bó xong, liền ngẩng đầu lên, tình cờ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như hoa đào trên người Mễ Bối.
Bị mùi hương làm cho ngây ngất, lại sợ bị Mễ Bối nhận ra, anh ta ngoác miệng ra mắng luôn:
- Ai thèm làm mấy cái trò vớ vẩn này cho lũ con gái các cô chứ? Nếu không phải nghĩ cô là…
Anh ta vốn định nói là “con câm”, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt trong sáng của Mễ Bối, liền đổi cách nói khác:
- Nếu không phải tôi nghĩ cô là một con ngốc, thì tôi đã không làm mấy trò vớ vẩn này rồi!
Mễ Bối ngước mắt lên nhìn, thật lòng cảm kích vì anh ta đã không nói hai chữ đáng ghét kia ra.
Anh chàng bị cô nhìn đến phát ngượng, gào lên:
- Nhìn cái gì mà nhìn! Cô đừng có mà mơ! Nói cho cô biết! Tôi sẽ sống độc thân cả đời đấy! Tôi…
Không ngờ một anh chàng tự mãn, kiêu căng, ngang ngược, thô lỗ như vậy mà cũng có mặt đáng yêu, Mễ Bối mở tròn đôi mắt đẹp của mình ra nhìn anh ta.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gã nam sinh cảm thấy cô gái đối diện mình thanh tân như dòng suối mát trên núi, đôi mắt như vầng trăng mới nhú, môi hồng tựa cánh hoa đào, làn da trắng mịn vì xấu hổ mà ửng hồng lên. Cô gái này quả thật đẹp như một tiên nữ!
Hình như anh ta cũng ý thức được mình hơi thất lễ , liền đứng dậy đằng hắng một tiếng ậm ừ nói:
- Cô tự về nhà đi! Tôi đi đánh bóng…
Nói xong, chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế đi thẳng một mạch.
Mễ Bối đưa mắt nhìn theo bóng anh ta đi xa dần, rồi cúi đầu nhìn chiếc nịt cổ tay mới tinh, một cảm giác ấm nóng lan khắp cơ thể. Mễ Bối cảm thấy mệt mỏi rã rời, cô quyết định nằm luôn xuống bãi cỏ, nhớ lại cảm giác kỳ lạ khi nãy…
Lần đầu tiên đỏ mặt, lần đầu tiên tim đập nhanh, lần đầu tiên tê tê như chạm phải điện… lần đầu tiên nhận ra ánh mặt trời ở nhân gian thật rực rỡ.
Ánh mặt trời đúng là rất rực rỡ; lúc này nhưng tia nắng ấm áp đang khẽ hôn lên tóc cô, biểu tượng NIKE trên chiếc nịt cổ tay bọc ngoài vết thương kia, giống một anh chàng nào đó đang nhoẻn miệng cười.
Tan học về nhà
- Mễ Bối, về rồi hả con?
Bà Mạc giúp Mễ Bối cởi cặp sách, cứ như một bà mẹ đón con gái đi lấy chồng xa về thăm nhà, ôm lấy vai cô, hỏi hết câu này đến câu khác.Nào là ở lớp có ai bắt nạt con không, nào là các bạn học có tốt không…
Mễ Bối dịu dàng nhìn bà Mạc, thở dài, không hiểu tại sao Thượng đế lại cho mình một người mẹ nuôi tốt như bà, cô có gì mà đáng được như vậy chứ?Nhớ lại cuộc sống khó khăn mười chín năm qua, hình như Thượng đế đang đùa cợt cô vậy. mễ Bối thường hay nhìn bà Mạc rất chăm chú, thầm thắc mắc không hiểu tại sao bà lại tốt với mình như thế.
Bà Mạc nhận ra tính cách của cô gái nhỏ trước mặt mình rất đơn giản; chỉ cần cho cô bé một chút ấm áp, cô bé sẽ cảm động mãi không quên, thế nên bà lại càng đối tốt với Mễ Bối.Thức ăn trong bát của Mễ Bối cao ùn lên như kim tự tháp.
Bà Mạc thì luôn miệng nhắc:
- Ăn nhiều đi con, ăn nhiều mới khoẻ mạnh được!
Đến nửa đêm, cậu chủ nhà họ Mạc mới về. Lẽ nào một ngôi nhà ấm áp tình người như vậy lại không hấp dẫn nổi trái tim phiêu bạt của anh ta? Rốt cuộc anh ta là người như thế nào?
Tối hôm ấy, Mễ Bối ngủ rất ngon. Nhưng được nửa giấc, thì giấc mơ của cô lại bị Cửu Hoàng tử quấy nhiễu.

- Bối Bối, nàng đã yêu con người rồi phải không?
- Làm gì có! Mễ Bối thẳng thắn đáp.
- Còn một ngày nữa là chúng ta thành hôn rồi, nàng có vui không?
- Ừ…
- Nàng đã tìm được ân nhân chưa?
- Dạ, vẫn chưa.
- Bối Bối, hôm nay Mẫu hậu kể cho ta nghe một câu chuyện. Từ rất lâu rồi, có một tiên nữ xuống trần gian, chỉ vì một giọt nước mắt mà tiên nữ đó đã vĩnh viễn không thể trở lại Thiên đình, trở thành người phàm mãi mãi.
- Tại sao?
- Hình như là, thần tiên xuống trần thì sẽ có thân thể, máu thịt giống như con người, chỉ có một thứ duy nhất mà thần tiên không có, đó là nước mắt.
- Vậy sao? Nước mắt là gì?
- Chính là… nước chảy từ trong mắt ra!
- Nước gì mà kỳ lạ vậy?
- Vậy đó! Được rồi, nàng cứ yên tâm đi tìm ân nhân đi. Trời sắp sáng rồi… Mễ Bối!
- Dạ!
- Ta sẽ đợi nàng!
- Vâng!
Trước khi biến mất, Cửu Hoàng tử khẽ hôn lên trán Mễ Bối…

Chỉ trong nháy mắt, cô đã không nhìn thấy bóng Cửu Hoàng tử đâu nữa. Quang cảnh xung quanh trở lại bình thường.
Mễ Bối giãy giụa, ngồi bật dậy trên giường, ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ đã thấy bầu trời trắng nhờ. Xa xa, đường chân trời ánh lên sắc hồng. Trời sáng nhanh vậy sao? Mười chín năm đã qua rồi ư?
Mễ Bối đưa tay sờ trán, nhớ lại ánh mắt của Cửu Hoàng tử. Ta sẽ đợi nàng!
Chợt cô mỉm cười .
Mễ Bối mặc quần áo, bước đến trước gương chải đầu.
- …?
Mễ Bối mở to mắt nhìn mình trong gương, đưa tay lên day day trên trán.
- …?
Tại sao trên trán cô lại đột nhiên xuất hiện một dấu hiệu hình tia chớp? Tuy rất nhỏ, nhưng nếu để ý thì sẽ thấy rất rõ. Sực nhớ ra nụ hôn trược khi biến mất của Cửu Hoàng tử, Mễ Bối chau may xoa tay lên dấu hiệu màu xanh lam trên trán, rầu rĩ tự nhủ:
- Thế này thì làm sao ra ngoài được đây?

Đi trong sân trường, Mễ Bối cứ cúi gằm xuống, sợ người khác nhìn lại làm náo động lên.
Nhưng…
Gã ngồi cùng bàn với cô sau khi ngủ vùi ba tiết học chợt ngước cặp mắt ngái ngủ lên nhìn cô một lúc lâu, rồi cau hai hàng lông mày rậm lại gắt:
- Hôm qua ăn nhiều ớt hả? Cô xem mụn mọc khắp mặt kia kìa! Giỏi thật!
Mễ Bối muốn khóc mà chẳng có nước mắt. Có điều, gần đây, Mễ Bối rất vui, nhân gian có rất nhiều thứ mới lạ cho cô thưởng thức.
Lần đầu tiên chảy máu, lần đầu tiên được người khác quan tâm, lần đầu tiên cảm thấy con người vô cùng đáng yêu, lần đầu tiên ngồi dưới ngắm nhìn bầu trời bao la. Trước đây ngày nào cô cũng ở trên đó,mà sao không bao giờ nhận ra bầu trời xanh như vậy, đẹp như vậy kia chứ. Không biết từ bao giờ, Mễ Bối đã bắt đầu lưu luyến trần gian. Đặc biệt là lúc lên lớp, dùng một đường vạch làm ranh giới ngăn với gã xấu tính ngồi cùng bàn.
Mấy hôm nay, hình như tâm trạng của anh ta cũng rất tốt, thi thoảng còn ngước mắt lên nghe thầy giáo nói gì, ít nhất là cũng làm ra bộ: “Tôi đang nghe đây”.
Lúc nào buồn chán quá, anh ta lại bám nhẵng lấy Mễ Bối, rủ chơi trò gì đó:
- Chán quá, chơi gì đi!
Mễ Bối bị câm, mà anh ta thì không hiểu ngôn ngữ dấu hiệu của cô. Thế là Mễ Bối liền tìm một tờ giấy và một cái bút viết:
- Cờ ca rô?
Gã kia gãi gãi đầu.
Mễ Bối gật gật đầu rồi lại viết:
- Không biết à?
- Đùa tôi hả! Sao lại không biết! Chỉ là cảm thấy đơn giản quá thôi. Đúng rồi, thua thì phải phạt thế nào đây?
Mễ Bối không nghĩ ra.
- Thế này đi, chúng ta lấy đường ranh giới ra đánh cược, ai thua thì sẽ dịch về phía người đó một chút, được không?
Mễ Bối gật đầu.
Trên bảng, thầy giáo giảng bài thao thao bất tuyệt, nước bọt văng tung toé; bên dưới, học sinh đều lờ đà lờ đờ muốn ngủ. Ở hàng ghế cuối cùng, Mễ Bối và gã cùng bàn say sưa đánh cờ suốt hai tiết học.
Cả một tiết học, gã nam sinh cùng bàn Mễ Bối không thắng được một ván. Nhưng lần nào anh ta cũng nói không tính. Lần nào Mễ Bối cũng nhường. Anh ta mượn cớ nói:
- Trò này đơn giản quá, chẳng có hứng thắng nữa, coi như hoà đi!
Sự thực đã chứng minh, đúng là anh ta không biết chơi cờ ca rô, mà cứ cứng miệng nói biết.
Chim chóc nhảy nhót trên cành cây, tíu ta tíu tít, ánh nắng chiều chiếu vào làm đám sinh viên càng thêm buồn ngủ.
Giờ nghỉ tiết đầu tiên, cả lớp kinh ngạc phát hiện ra gã quậy đang ngồi chơi cờ với cô gái câm! Tất cả đều tò mò vây lại, liền bị anh ta hét cho một tiếng chạy đi hết.
Vào tiết hai, Mễ Bối nhận ra mình muốn thắng đối phương đã khó hơn trước nhiều. Trong một lần ham tấn công, Mễ Bối đã để anh ta giành được phần thắng.
- Ha ha! Cô thua rồi! Nào nào, vẽ lại ranh giới đi!
Lần đầu tiên thắng được Mễ Bối, gã cùng bàn này có vẻ rất vui mừng, vội vàng đẩy đường biên về phía Mễ Bối.
Kế đó, Mễ Bối liên tục thua. Đường ranh giới trên bàn đã không còn biểu thị sự công bằng nữa, Mễ Bối bị dồn sát vào góc tường. Ánh mặt trời lộng lẫy rải lên mặt bàn,một cô gái đáng thương đang bị ép vào giữa một nam sinh cao lớn và bức tường, còn gã nam sinh ấy thì như nhổm cả người dậy, hưng phấn đến đỏ cả mặt, bộ dạng rất chi là đắc ý.
Đột nhiên…
- A! Không chơi nữa, không chơi nữa!
Anh ta bất ngờ lấy tay áo xoá sạch đường ranh giới đi.
- …?
Mễ Bối không biết mình đã làm gì khiến anh ta phật ý.
Gã cùng bàn chau mày hỏi:
- Cô có phải là con gái không đấy?
Mễ Bối hoang mang ngẩn ra một lúc, rồi ngây ngô gật đầu.
- Thế sao cô thua mà không ăn vạ? Cứ đần mặt ra thế này chẳng vui gì cả
Anh ta nói với giọng hết sức bình thường.
- …?
Mễ Bối lại càng không hiểu.
Gã nam sinh lườm cô một cái, rồi nhẫn nại giải thích:
- Cô không thấy à, con gái trời sinh đã yếu ớt hơn con trai rồi! Thế nên, nếu mà cô thua,
thì có quyền đi lại, có quyền ăn vạ, làm nũng hay giả bộ ốm cũng được… cái gì cũng được hết, có hiểu không?
Mễ Bối vẫn lắc đầu.
- Cô…
Gã cùng bàn tức nổ đom đóm mắt, đây là lần đầu tiên anh ta nhẫn nhịn cho một cô gái quyền được làm nũng với mình, vậy mà cô ta lại không hiểu gì hết. Chỉ thấy anh ta đưa tay ra, vỗ bốp lên đầu Mễ Bối một cái:
- Đúng là ngu như heo!
Mễ Bối bị vỗ một cái, khẽ “ư” lên, chau mày nhìn anh ta, nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm.
- Trời ơi là trời! Tôi đang nói chuyện với một khúc gỗ hả? Khúc gỗ ơi, làm ơn cười một cái được không? Cô biết cười không đấy?
- Cười?
Đúng là Mễ Bối không biết cười, cô viết lên giấy
: - Tại sao phải cười?
- Cười mà cũng không biết à? Trời ơi! Cho tôi một phát chết quách đi cho xong…Tuổi thơ của cô chắc là bi thảm lắm hả? Vui thì cười chứ làm sao? Để tôi dạy lại cô lần nữa! Cười… thế này này… Anh ta toét miệng cười với Mễ Bối, để lộ hàm răng trắng đều đặn.
- Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! Tốt nhất là để lộ ra hai cái răng cửa, mắt phải sáng bừng lên nhìn đối phương…
Nụ cười của anh ta rất rạng rỡ.
- Bây giờ anh đang vui phải không?
Mễ Bối viết lên tờ giấy.
- Ừm…
Gã nam sinh ngồi cùng bàn với cô ngẩn ra. Phải rồi, mình đâu có vui mà sao phải cười với cô ta làm quái gì?
- Ngu ngốc! Cười không nhất định là vui, khóc cũng chưa chắc đã buồn! Bây giờ tôi cười không có nghĩa là tôi vui, chỉ là cười cho cô xem thôi! Nào, cười lên một cái xem nào!
Mễ Bối khẽ nhướn môi lên trên y theo lời anh ta hướng dẫn như một cái máy, mắt không dám nhìn đối phương, thẹn thùng cúi gằm mặt xuống đất.
- Xấu, xấu chết đi được! Đúng là đồ ngốc!
Chẳng ngờ, sau khi nhìn thấy Mễ Bối cười, anh ta ngây ra trong một giây rồi vung tay vỗ vào gáy cô một cái. Sau đó lại nghênh ngang ra khỏi lớp trong lúc thầy giáo đang say sưa giảng bài.
Không ai thấy gương mặt đỏ bừng của anh ta.
Mạc Ngôn Hy hôm nay đã được tiên nữ ban cho một nụ cười.
Tối hôm ấy, Cửu Hoàng tử lại vào giấc mộng của Mễ Bối.

- Mễ Bối, hôm nay có người bắt nạt nàng phải không?
Mễ Bối nghiêng đầu nghĩ ngợi, đúng là có người đã cốc nàng hai cái.
- Không có ai mà.
- Thật không?
- Ư…
Đúng là không có, người đánh Mễ Bối chẳng hề mạnh tay, hơn nữa, anh ta còn dạy cô cười nữa.
Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! … Anh ta nói. …
Đến nhà họ Mạc được một tuần, một hôm, vừa đi học về đến cửa Mễ Bối đã bị bà Mạc kéo vào. Trông bà có vẻ rất phấn khởi:
- Tối nay, Hy Hy sẽ về nhà ăn cơm đấy! Tự nó nói ra nhé! Con thấy không, trong lòng nó vẫn còn cái nhà này! Mẹ biết mà! Tất cả đều là nhờ công của con cả đấy!
Mễ Bối nghe mà chẳng hiểu gì hết.
Mễ Bối không quan tâm cậu chủ nhà họ Mạc có về hay không, cô tháo chiếc nịt cổ tay ở chân xuống, vết thương cũng đã lành hẳn. Vú Lý thấy cô chủ đang ngồi ngoài vườn chuyên tâm giặt thứ gì đó, bèn vội vàng chạy tới giúp đỡ, nhưng bị Mễ Bối mặt đỏ tía tai xua đi. Chiếc nịt cổ tay được Mễ Bối giặt sạch, treo trên giàn phơi, toả ra mùi hương thoang thoảng của bột giặt. Cô ngước mắt lên nhìn nó, tập mỉm cười.
Một lát sau, ngoài cổng chợt vang lên tiếng còi xe inh ỏi, vú Lý mừng rỡ chạy ra mở cổng, bà Mạc cũng vui vẻ vẫy vẫy tay. Một chiếc xe đua đỏ rực phóng thẳng qua cổng lớn.
Một thanh niên bước xuống, đôi mắt anh ta đẹp nhưng kiêu ngạo, hai hàng lông mày rất rậm. Chàng thanh niên liếc chiếc nịt cổ tay màu đen đang phơi trên cao, thoáng ngẩn người ra, sau đó hai hàng lông mày nhíu lại, sải chân đi thẳng vào nhà.
- Hy Hy ! Con về rồi!
Bà Mạc vui vẻ bước tới, xúc động đến nỗi không biết nói gì với con trai nữa.
- Ừm.
Ánh mắt lạnh lùng của anh ta nhìn chằm chằm vào cô gái đứng bên cạnh:
- Nhìn thấy cái nịt cổ tay ngoài sân là tôi đã đoán có thể là cô rồi…
Mạc Ngôn Hy hít sâu vào một hơi rồi nói:
- Không ngờ, lần này đúng là cô thật!
Mễ Bối khẽ rùng mình, ánh mắt của anh ta đầy vẻ thù hận, khác hẳn với người con trai dịu dàng mấy hôm trước đã băng vết thương cho cô.
Anh ta lại đeo lên tấm mặt nạ của quỷ hút máu.
Con người mà đeo mặt nạ lên thì không còn là con người nữa. Sau khi khoác lên bộ mặt lạnh lùng, anh ta bước lại gần người mẹ đang cười rạng rỡ của mình nói:
- Mẹ lại tìm người chết chung nữa hả? Con đã bảo là không cần rồi mà lại! Mỗi ngày mẹ lại có một cô con gái, thế mẹ coi con trai mẹ là cái gì hả? Lợn à? Còn cả cô nữa!
Anh ta quay sang gắt lên với Mễ Bối, hai mắt long lên lạnh lẽo:
- Nếu cô còn có chút lòng tự trọng, thì lần sau đừng để tôi thấy cô ở đây nữa. Nếu không cô sẽ hối hận đấy!
- Hy Hy! Con nói gì vậy! Mễ Bối là em gái con mà!
- Em gái? Mẹ tưởng con không biết mẹ nghĩ gì hả? Tìm mấy đứa con gái xinh đẹp về đây, hy vọng con thích mà ở nhà đúng không? Mấy lần trước còn tìm người bình thường, con còn im lặng chấp nhận được, giờ thì hay rồi, tiêu chuẩn hạ thấp không ít nhỉ?
Nói xong, anh ta lại quay sang Mễ Bối:
- Có phải muốn một bước lên trời hay không? Cô coi Mạc Ngôn Hy này là cái gì hả? Cô cảm thấy tôi sẽ để ý đến một con câm như cô sao? Đồ đĩ không biết xấu hổ…
Bốp!
Một tiếng khô khốc vang lên, bàn tay bà Mạc vung lên tát thẳng vào mặt Mạc Ngôn Hy. Bà vẫn không dám tin điều mình vừa làm là sự thật, ngẩn ra nhìn gương mặt đỏ lựng của con trai, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay đang tê tê của mình, run rẩy khẽ quát:
- Hy Hy… con không được nói Mễ Bối như vậy!
Mùa hè đã đến thật rồi, lúc này Mễ Bối nghe thấy tiếng ve kêu. Tiếng ve khàn khàn, nhỏ và sợ hãi, thi thoảng mới to vống lên, du dương mà rầu rĩ. Trong tiếng ve kêu mùa hè đó, Mạc Ngôn Hy đưa tay lên xoa xoa bên má lần đầu tiên bị mẹ cho ăn tát. Lần đầu tiên bị đánh.
Anh ta quay đầu lại, trợn tròn cặp mắt đầy những vằn máu li ti, thở hồng hộc như một con bò tót, thậm chí Mễ Bối còn sợ anh ta sẽ ra tay đánh người nữa.
Không khí trong nhà lặng yên như nấm mồ, ngoại trừ tiếng ve kêu thì không còn gì hết. Sau khoảnh khắc ấy, Mạc Ngôn Hy quay đầu lại nhìn Mễ Bối chằm chằm, ném lại một câu:
- Tại sao lại là cô?
Chiếc xe hơi màu đỏ lại lao vụt đi, để lại một đám bụi mù mịt, trước sau chưa đầy năm phút. Nước mắt chảy dài trên má bà Mạc, bà vừa đau xót, vừa hối hận nhìn bàn tay phải, cố nén không để tiếng khóc bật ra.
Một lát sau, bà mới sực nhớ ra Mễ Bối vẫn đang đứng ngây người giữa đại sảnh. Bà bổ tới trước mặt cô, vỗ nhẹ lên má mấy cái:
- Mễ Bối! Mễ Bối! Con sao vậy? Con đừng để ý nhé! Hy Hy nó vô tâm thôi! Thực ra nó là đứa trẻ rất tốt! Mễ Bối, con nói gì đi! Mẹ đây! Mễ Bối, con buồn thì cứ khóc ra đi…
Mễ Bối vẫn bất động như một bức tượng. Từ lúc nghe thấy ba chữ “Mạc Ngôn Hy”, cô đã mất đi tri giác.

- Đào Hoa Tiên Nữ Mễ Bối, trước khi xuống trần, ngươi còn có nguyện vọng gì không? Một vị thiên tướng áp giải Mễ Bối lạnh lùng hỏi, gương mặt không hề biểu cảm.
- Xin ngài cho tôi đầu thai vào đất nước của ân nhân cứu mạng tôi!
- Ân nhân cứu mạng của ngươi? Người đó là ai?
Người ấy là ai? Là ai? Là ai…
- Người ấy tên là… Mạc Ngôn Hy! Người ấy là Mạc Ngôn Hy!

Thì ra, nợ ai rồi cũng sẽ phải trả cho người đó.
Anh ta chính là Mạc Ngôn Hy. Người con trai lúc nào cũng phòng bị không để bất cứ ai chạm vào mình, người con trai có trái tim mỏng manh mà đơn giản, người con trai có những lúc rất dịu dàng, nhưng lại giấu tim mình ở một nơi rất sâu, rất sâu.
Ngồi cùng bàn đã một tuần, nhưng vì Mạc Ngôn Hy không bao giờ mang sách vở, cũng không có ai dám gọi thẳng tên anh ta, nên Mễ Bối không hề biết anh ta tên gì…Anh ta chính là ân nhân cứu mạng kiếp trước của Mễ Bối, Mạc Ngôn Hy!
Ngoài sân, ve vẫn kêu ra rả liên hồi. Mùa hè đã đến.
Đã hai ngày nay, Mạc Ngôn Hy không lên lớp.
Mễ Bối nhìn ngăn bàn trống bên cạnh, trong lòng không hiểu sao cũng chợt thấy hụt hẫng. Trên mặt bàn, vẫn còn những nét vạch phấn xiêu xiêu vẹo vẹo.Mễ Bối còn nhớ khi vạch những đường ranh giới này, Mạc Ngôn Hy còn rất vui vẻ.
Các sinh viên khác coi như không có chuyện gì, vẫn lên lớp bình thường, tan học vẫn trò chuyện huyên náo…Hình như Mạc Ngôn Hy vốn là không khí, có đi học hay không cũng vậy thôi.
Nhưng Mễ Bối thì không làm được.
Thầy giáo đang khàn giọng giảng bài, còn Mễ Bối thì áp mặt xuống bàn, ngắm nhìn những chú chim sẻ tự do nhảy nhót bên ngoài.
Tại sao anh ấy không thích mình ở nhà anh ấy? Không phải trước đó, khi chưa biết mình được nhà họ Mạc nhận nuôi, anh ấy còn nói chuyện với mình vui vẻ hay sao?
Mễ Bối lắc lắc đầu, buồn bã đưa tay vuốt nhẹ lên những đường ranh giới bằng phấn trên mặt bàn, lại nhớ đến lúc Mạc Ngôn Hy dạy mình cười, vừa nghiêm túc nhưng cũng lại rất trẻ con. Khi Mễ Bối còn ở trên Thiên giới, Thiên đình không hề có khái niệm “cười”; mọi người đều rất nghiêm nghị.
“Con gái thì cần phải cười”. Mạc Ngô Hy đã nói thế, liệu anh ấy có thích mình cười không nhỉ? Nếu bây giờ anh ấy mà xuất hiện, mình sẽ cười mãi cũng được, chỉ cần anh ấy không ghét mình thôi.
Mễ Bối chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng luyện cười. Mạc Ngôn Hy có nói, không nhất thiết là phải vui mới cười, có điều cô muốn cười cho anh xem. Đang mỉm cười, chợt Mễ Bối bị một gương mặt quen thuộc bên ngoài làm cho giật thót người. …
Phòng học của Mễ Bối ở tầng một.
Mạc Ngôn Hy đứng bên cửa sổ, vừa hay nhìn thấy Mễ Bối đang nhìn ra, cười ngây ngô.
Hôm nay, anh ta mặc một chiếc sơmi trắng, lạnh lùng nhìn Mễ Bối, lườm cô một cái rồi biến mất.
- Ngu ngốc!
Trước khi bỏ đi, Mễ Bối còn thấy anh ta mấp máy miệng mắng, cô liền ngượng nghịu cúi đầu xuống. Ba phút sau, cửa lớp bị đá bật ra, Mạc Ngôn Hy lừng lững bước vào.
Lúc đi qua trước mặt thầy giáo, anh ta cũng chẳng thèm gật đầu lấy một cái, cứ thế ưỡn ngực đi về chỗ của mình.
Anh ta đứng nheo nheo mắt nhìn Mễ Bối, Mễ Bối cũng không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
(Cảnh này kéo dài chừng một phút, nghe những người có mặt ở đó kể lại thì điện áp phóng ra từ mắt hai người này đủ để chạy một chiếc động cơ cỡ lớn).
Ánh mắt mọi người tập trung vào hai người ngồi cuối lớp, cuối cùng cũng không nhịn nổi, khẽ đằng hắng một tiếng. Mạc Ngôn Hy lừ mắt nhìn thầy giáo một cái, sau đó mới từ từ ngồi xuống.
Thầy giáo thở phào nhẹ nhõm.
- Sau này cô đừng tới nhà tôi nữa!
Mạc Ngôn Hy vừa mở miệng đã nói luôn, giọng rất cao, ngữ khí nặng nề, ẩn chứa một sức mạnh không thể phản kháng. Mễ Bối cúi mặt, hai mắt nhìn chăm chăm vào các đầu ngón tay.
Tôi nói với cô đấy! Có nghe không? Nếu cô cần tiền, tôi có thể cho cô.
Câu nói này của anh ta đầy vẻ châm biếm, những cô gái thông thường nghe xong chắc sẽ sống chết cũng phải chứng minh mình không vì tiền, hoặc khóc oà lên,làm loạn lên, rồi thì đòi treo cổ để chứng minh mình trong sạch, không thì thẹn quá hoá giận, cho anh ta một tát rồi bỏ đi. Nhưng Mễ Bối không làm gì hết, cô chỉ khe khẽ lắc đầu, ngước mắt lên nhìn Mạc Ngôn Hy một cái.
Đôi mắt cô trong veo, thuần khiết.
- Vậy rốt cuộc cô cần cái gì, sao cứ nhất định phải ở nhà tôi?
Mạc Ngôn Hy phát cáu lên, bực tức, gầm gừ.
Mễ Bối liền bắt đầu dùng tay ra hiệu, động tác của cô hết sức đẹp mắt. Cô nói với Mạc Ngôn Hy:
- Anh là ân nhân cứu mạng của tôi.
- Chẳng hiểu gì hết!
Mạc Ngôn Hy hét lên, chợt nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Mễ Bối, anh ta bèn ho khan một tiếng, giật lấy một cây bút của người ngồi gần đó nhất, đập mạnh xuống bàn:
- Viết ra đi!
Giọng nói đã bớt cáu kỉnh một chút.
Mễ Bối thầm nghĩ, nếu trực tiếp nói cho Mạc Ngôn Hy biết anh ta là ân nhân cứu mạng kiếp trước của mình, nhất định sẽ làm anh ta sợ hãi.
Cô bèn viết: “Từ nhỏ tôi đã là trẻ mồ côi, cả ba cặp vợ chồng nuôi dưỡng tôi trước đây đều rất hay đánh đập tôi, hơn nữa họ đều chết cả rồi. Mọi người đều nói tôi là yêu tinh hại người.Chỉ có nhà anh, mẹ anh mới chịu thu nhận tôi, tôi không cần tiền, cũng không cần hưởng thụ gì hết, tôi chỉ thích ở nhà anh thôi, ở đó rất ấm áp.”
Mễ Bối viết liền một mạch cả đoạn dài, Mạc Ngôn Hy ở bên cạnh đã mất hết cả kiên nhẫn, vừa thấy cô dừng bút liền thô lỗ giật lấy tờ giấy, đọc lướt qua từ đầu đến cuối,sắc mặt từ từ chuyển qua màu trắng. Anh ta đưa mắt nhìn quanh quất, gượng gạo nói:
- Thì ra… số cô cũng khổ thật…
Mễ Bối lại viết:
- Anh cũng về nhà đi. Người nhà anh nhớ anh lắm đấy.
- Cô chẳng biết quái gì cả! Cô đừng có ở đây làm bộ làm tịch nữa, mẹ kiếp!
Xem ra có khi anh chàng Mạc Ngôn Hy này là người tính khí khó lường nhất thế giới cũng nên.
- Nếu anh gặp khó khăn gì, nhất định phải nói với tôi, tôi sẽ giúp anh!
Mễ Bối cuối cùng cũng nói với ân nhân những lời này; sau khi viết xong, cô chăm chú nhìn Mạc Ngôn Hy, chân thành chờ đợi.
- Ai bảo cô là tôi có khó khăn? Tôi thấy rất rất tốt…
Mạc Ngôn Hy giận dữ hét lên… rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, anh ta đổi giọng nói:
- Có phải tôi muốn gì cô cũng làm hết không?
Mễ Bối gật đầu lia lịa, sắc mặt có vẻ rất mong chờ.
- Cô nghe cho rõ đây, bây giờ tôi sống rất vui vẻ, điều tôi muốn nhất chính là…
Anh ta ngưng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Mễ Bối, chừng một giây sau, gương mặt lại biến thành lạnh lùng, ác độc như quỷ hút máu:
- Không bao giờ nhìn thấy cô nữa!
Mễ Bối ngẩn ra, không ngờ mình lại đáng ghét đến thế. Cô đã tìm kiếm ân nhân của mình suốt mười chín năm nay, thì ra điều người đó muốn nhất lại là không nhìn thấy mình nữa. Cô cúi gằm mặt, cắn chặt môi, cặp môi hồng phấn mỏng như cánh hoa đào chuyển dần sang màu trắng bệch, máu từ từ rỉ ra.
- Thế nào, làm được không?
- Được.
Mễ Bối viết. Có thể tưởng tượng nếu cô nói được, tiếng “được” ấy sẽ phức tạp thế nào, dịu dàng, nhu thuận thế nào.
Và… xót xa thế nào.
Thầy giáo bị ngắt lời không biết bao nhiêu lần, mức độ chịu đựng đã lên đến cực điểm, hai hàng lông mày nhíu chặt lại đến mức có thể ép chế một con ruồi.Trong tình cảnh đó, Mễ Bối, cô nữ sinh xưa nay vốn lặng lẽ ngoan ngoãn, lại không nói một tiếng nào, đứng dậy đi thẳng ra ngoài trước mặt thầy. Cả lớp đều há hốc miệng vì ngạc nhiên.
Mạc Ngôn Hy nằm bò ra bàn, miệng lẩm bẩm mắng chửi, ngón tay bấu chặt vào đùi… không dám nhìn theo bóng Mễ Bối đang đi xa dần.
Cô cứ thế bỏ đi, không ai đuổi theo, không ai can thiệp. Phụ nữ lắm mồm làm người ta bực mình, không ngờ phụ nữ lặng lẽ ít lời lại càng làm người ta loạn óc. Mạc Ngôn Hy lúc này rất muốn nhìn thấy Mễ Bối xuất hiện trước mặt mình lần nữa, anh ta ngẩng đầu lên,đột nhiên nhìn thấy ngoài cửa sổ có một cô gái. Cô gái phát hiện ra anh ta đang nhìn mình thì lộ ra vẻ kinh ngạc và mừng rỡ. Có lẽ cô đã đợi ở đó rất lâu rồi, đợi Mạc Ngôn Hy ngước mắt lên nhìn mình.
Cô gái mặc bộ đồng phục trắng, đứng dưới ánh nắng rực rỡ của mùa hè, đẹp đến loá mắt. Một giây sau, cô nhoẻn miệng cười với Mạc Ngôn Hy. Cô chỉ khẽ nhếch môi lên, lộ ra hai chiếc răng cửa trắng tinh, đôi mắt sáng long lanh mở to nhìn Mạc Ngôn Hy.
Đó là lần đầu tiên Mạc Ngôn Hy nhìn thấy Mễ Bối cười, cười một cách rất thuần thục, một nụ cười có đủ cả dịu dàng, mềm yếu, tủi thân và cảm kích.
Một giây nữa trôi qua, cô đã quay người chạy đi.
Mặt trời lười nhác rải những tia nắng vàng xuống mặt đấy, bóng Mễ Bối chạy trong ánh mặt trời vừa huyền ảo lại vừa chân thực,
chỉ trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Mạc Ngôn Hy.
Mạc Ngôn Hy biết nếu cô còn đứng lại đó, dù chỉ một phần nghìn giây nữa, anh ta sẽ không kiềm chế được mà lao ra. Nhưng tại sao trước khi bỏ đi, cô gái câm kỳ lạ đó lại cười với anh ta?

Trước đây, có một người con trai đã nói với cô: “Cười không có nghĩa là vui, tôi chỉ đang cười cho cô xem, thế thôi.”

Danh sách chương của Yêu anh hơn cả tử thần

Mở đầuPhần IPhần IIPhần IIIPhần IVPhần VPhần VIPhần VIIPhần VIIIPhần IXPhần XPhần XIPhần Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h