Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 08:27 ở Hà Nội
 

Rừng chưa thay lá - Chương 12

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  676

Vừa đưa hết học sinh qua đường, Thiên Di đã thấy Trác. Anh trờ xe tới:
- Tôi đưa em về.
Thấy Di ngần ngừ, Trác nói:
- Lần này bảo đảm an toàn. Em đừng sợ.
Thiên Di từ chối:
- Tôi vẫn thích đi bộ hơn.
Trác bỗng đổi giọng:
- Tôi đang buồn. Em không thể đi cùng để tôi có người bầu bạn sao?
Di tránh nhìn vào đôi mắt Trác. Hôm qua, anh say bét nhè phải có người dìu về tận giường. Di chẳng biết tại sao Trác uống rượu, nhưng nghe dì Thuỷ và bà Hai xì xào là anh và Phi Phụng đang giận. Thì ra cô ta có thể biến một người sắt đá như Trác thành một gã say, để hôm nay gã gặp cô và than buồn.
Lời than buồn của đàn ông nghe mới khổ làm sao. Di ngần ngừ lên ngồi sau lưng Trác.
Anh nhỏ nhẹ:
- Chúng ta đi uống cà phê nhé?
Di thảng thốt:
- Ra tận chợ à?
- Chớ ở đây đâu có quán nào.
- Nhưng anh đã tỉnh để chạy ra tới chợ được chưa?
Trác bình thản:
- Sáng nay tôi đã làm việc lại và đã phóng xe mấy chục cây số, chớ đâu phải vừa mới trên giường bước xuống. Tôi có thể chở em tới Đà Lạt, nếu em thích.
Di buột miệng:
- Tôi không thích nơi đó.
Trác cao giọng:
- Lý do?
Di liếm môi:
- Vì có một người ở đó không thích tôi.
Trác mỉm cười. Anh cho xe chạy chậm và sát lề với thái độ hết sức cẩn thận. Hai người im lặng với những suy nghĩ riêng tư.
Đến quán cà phê, Trác nhanh nhẹn chọn bàn và kéo ghế cho Di. Khung cảnh ở đây làm cô thấy tự nhiên.
Trác chợt hỏi:
- Thế nào? Thoải mái hơn ở nhà phải không?
Di máy móc trả lời:
- Tôi thấy cũng vậy thôi. Mà anh buồn chuyện gì nhỉ?
Trác xụ mặt:
- Có cần vội đến thế không, khi cà phê vẫn chưa mang ra tới?
Thiên Di chớp mắt:
- Tôi sợ về muộn, dì Thuỷ sẽ mắng.
Trác đứng dậy:
- Em không phải lo. Tôi sẽ gọi điện thoại về nhà.
Di ngăn lại:
- Thôi đừng.
Trác lại cười. Nụ cười tinh quái của anh khiến Di đỏ mặt. Cô có cảm giác anh đọc được suy nghĩ của mình, nên vội cúi xuống nhìn ly cà phê vừa được đặt trên bàn.
Trác chuyển đề tài:
- Di thấy cà phê ở đây và cà phê Sài Gòn có gì khác?
Thiên Di vẽ vu vơ trên mặt gỗ:
- Tôi không biết, vì ở Sài gòn tôi rất ít vào quán, nhất là quán cà phê. Mang tiếng dân thành phố, nhưng tôi rất nhà quê.
- Nhưng khi nói sách vở, văn chương, em không quê chút nào.
Di ngạc nhiên:
- Đã bao giờ tôi bàn về sách vở với anh đâu?
Khuấy đường trong ly cà phê, Trác thủng thỉnh đáp:
- Em trao đổi với Cần và cậu ta đã say sưa kể lại với tôi bằng tất cả lòng cảm mến ngưỡng mộ.
Thiên Di xụ mặt:
- Đó là điều anh muốn nói với tôi bữa nay sao?
- Không. Tôi ngẫu nhiên khi kể lại thôi. Nào! Mình uống cà phê.
Di đưa ly cà phê lên môi. Vị đắng của nó không còn làm cô nhăn mặt như lần đầu dì Thuỷ cho cô uống.
Trác nheo mắt:
- Ngon không?
Di gật đầu. Trác triết lý:
- Vậy mới biết đắng cay chưa chắc là khổ.
Di im lặng, không biết Trác dẫn dắt cô tới đâu đây. Anh chợt hỏi:
- Em không thắc mắc vì sao tôi say à?
Thiên Di lắc đầu:
- Ở nhà, ba tôi ngày nào cũng say mà không có lý do nào hết. Vì vậy, tôi chả bao giờ thắc mắc tại sao người ta uống rượu.
Trác gật gù:
- Trả lời thông minh và thực tế lắm.
Xoay ly cà phê trong tay, Di nói:
- Nhưng tôi không phải vô tình nên vẫn biết tại sao anh say. Tôi từng đọc một câu thơ đại ý bảo rằng "Được giận nhau, hạnh phúc biết bao nhiêu". Anh vẫn sung sướng hơn nhiều người vì có được một tình yêu để giận, để có cớ uống rượu.
Trác kêu lên:
- Đấy là cách em an ủi tôi hả?
Di phân bua:
- Không dám. Tôi chỉ nghĩ sao nói vậy thôi.
Trác trầm ngâm:
- Đúng là "Được giận nhau, hạnh phúc biết bao nhiêu", nhưng đó là giận hờn vu vơ của những người mới chớm yêu. Còn tôi và Phi Phụng là bất đồng. Đã gọi là bất đồng thì khó hoà hợp lắm.
Thiên Di khuấy ly cà phê, dù biết đường trong ly đã tan hết từ lâu. Cô thấy nặng nề khi phải nghe những lời tâm tình của Trác. Tim Di đã xôn xao rung động vì anh. Nhưng thật lòng, cô không muốn thấy Trác buồn. Di luôn muốn anh hạnh phúc.
Suy nghĩ để lựa lời mãi, Di mới ngập ngừng nói:
- Khi đã thật sự yêu, người ta vượt qua được tất cả.
Trác nhếch môi:
- Lý thuyết vừa cứng vừa rỗng. Em đã yêu chưa? Chắc là chưa đâu.
Chống tay dưới cằm, mắt đăm chiêu, Trác thở dài:
- Hồi còn trẻ như em bây giờ, tôi cũng nghĩ như vậy. Và tôi đã yêu bằng trái tim cuồng nhiệt nhất.
Rồi anh chợt kết luận:
- Có lẽ em nói đúng. Tình yêu sẽ không còn khi người ta không vượt qua được chính mình.
Thiên Di rụt rè:
- Anh sợ tình trạng này sẽ xảy ra với Phi Phụng sao?
Trác ngập ngừng:
- Tôi không biết nữa. Với tôi, từ lâu rồi, tình yêu không hề tồn tại. Tôi cần có một người vợ để đỡ đần công việc.
Thiên Di trố mắt:
- Chỉ đơn giản vậy sao? Nếu thế thật tội nghiệp Phi Phụng.
Rồi cô đau nhói ở tim khi nghĩ và tội nghiệp cho mình, đã yêu một người vô cảm. Trong khi đó, Trác lại ân hận vì những lời vừa nói.
Thật ra, anh vẫn yêu đấy chớ, chỉ khác là tình yêu của anh bây giờ không cuồng nhiệt như xưa kia. Hay tại Phi Phụng chưa đủ sức hâm nóng trái tím đã nguội lạnh của anh, ngược lại, cô còn khiến anh bị tổn thương vì thói mè nheo đỏng đảnh?
Trác phân bua:
- Tôi đối xử với Phụng rất tốt, nên không có gì phải tội nghiệp cô ấy cả.
Thiên Di đều giọng:
- Nhưng trong hôn nhân, đối xử với nhau tốt vẫn chưa đủ.
- Rất tiếc, tôi chỉ có thể làm thế.
- Vậy anh sẽ nhận được những gì, so với cái anh cho đi?
Trác không trả lời. Anh không hiểu sao lại thố lộ những suy nghĩ riêng tư của mình với con bé chưa có chút kinh nghiệm sống nào, để bị.... nó lên lớp.
Trác nói:
- Người xưa chỉ có những cuộc hôn nhân không tình yêu, nhưng họ vẫn sống tới răng long đầu bạc, con cháu đầy đàn.
Di dài giọng:
- Lúc đó ai cũng vậy. Còn thời đại bây giờ, hiếm hoi mới có người như anh.
Cô vừa dứt lời thì thấy Cần bước vào quán với vẻ tìm kiếm. Di chưa kịp quay mặt đi, Trác đã đưa tay lên gọi Cần.
Thái độ của anh khiến Di nóng mặt. Cô liền đứng dậy:
- Tôi không muốn ngồi chung với Cần.
Thấy Di bước đi, Cần vội chạy tới:
- Tôi có chuyện muốn nói với Di.
Cô lạnh nhạt:
- Xin lỗi. Tôi phải vào bưu điện.
Rồi không đợi Cần nói thêm lời nào, cô băng qua đường, đi thật vội vào bưu điện. Ngồi xuống bàn để viết thư, Di thở dốc vì tức.
Tại sao Trác phải làm thế? Anh cố tình làm ông mai cho Cần nhằm mục đích gì?
Cô ngồi thừ ra trong bưu điện mãi tới lúc nghe giọng Trác vang lên sau lưng, cô mới đứng dậy, cáu kỉnh:
- Anh có ra lệnh, tôi cũng không qua đó đâu.
Trác nhỏ nhẹ:
- Tôi vào để gọi em về mà.
Di làm thinh. Lên ngồi sau lưng Trác, cô vẫn im lìm không hé môi.
Trác chặc lưỡi:
- Tôi không ngờ gặp Cần trong quán.
Di mỉa mai:
- Thật vậy sao? Dù gì đi nữa, anh cũng không nên gán ghép tôi cho anh ta lộ liễu như vậy.
Trác gắt:
- Em nói gì vậy?
Di gào vào tai anh:
- Anh nghe rõ lắm rồi. Đừng vờ nữa! Tôi làm công cho anh, nhưng vẫn có tự do riêng mà. Không ai có thể xâm phạm.
Trác nổi cáu lên:
- Hừ ! Đúng là hợm hĩnh. Dù thế nào tôi cũng là chủ, cô nên lưu ý lời nói của mình. Giữa chủ và tớ lúc nào cũng phải có một khoảng cách.
Ngực nhói lên đau buốt vì lời của Trác, Di mím môi:
- Vâng. Tôi xin lỗi, thưa ông chủ.

Danh sách chương của Rừng chưa thay lá

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h