Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 06:27 ở Hà Nội
 

Rừng chưa thay lá - Chương 11

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  721

Cần dựng chiếc xe đạp ngoài góc sân rồi bước tới lớp của Thiên Di. Anh không vào mà đứng bên cửa sổ tò mò xem cô giáo đang làm gì. Nhưng Cần đứng chưa được bao lâu đã bị bọn học trò phát giác.
Một thằng bé nước da đen xì, đầu trọc lóc bật dậy hét:
- Học sinh!
Cả lớp đồng loạt đứng theo nó và cùng la:
- Nghiêm !
Đang ngồi chấm bài trên bàn giáo viên, Di vội quay ra cửa và hết sức ngạc nhiên khi thấy Cần. Cô thảng thốt:
- Anh tìm tôi à?
Cần chậm rãi bước vào lớp:
- Lâu quá không được gặp Di nên tôi phải đến đây thăm.
Thiên Di vuốt tóc:
- Anh ra ngoài ghế đá đợi tôi nhé. Sắp hết giờ dạy rồi.
Cần ngoan ngoãn gật đầu:
- Vâng. Tôi sẽ chờ.
Cần không ngồi một chỗ mà đi quanh quẩn trong sân. Ngôi trường không lớn, nhưng khang trang, sân trồng nhiều hoa và có cả xích đu, bập bênh, cầu tuột. So với trang trại của cả họ nhà anh, trại của Trác làm được nhiều điều tốt cho công nhân hơn. Bọn trẻ của trang trại anh phải lội bộ sáu bảy cây số mới tới lớp. Và nghe đâu giáo viên của lớp ấy sắp bỏ dạy nữa.
Nếu bác Hai, Thế, và ba mẹ Cần biết nghĩ tới công nhân như Trác thì công sức họ bỏ ra cho trang trại chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều. Tiếc rằng mọi người chỉ thấy cái lợi trước mắt mà quên sự phát triển dài lâu sau này.
Rút điếu thuốc gắn lên môi. Cần chụm tay che gió để mồi lửa rồi liếc vào lớp xem Di làm gì.
Cô không hề chú ý tới anh mà cắm cúi bên chồng vở. Cần kiên nhẫn hút điếu thuốc thứ hai mới thấy Di cho học sinh xếp hàng ra về. Anh phụ cô dẫn bọn trẻ qua đường rồi trở lại ngồi trên ghế đá.
Thiên Di tự nhiên ngồi xuống kế bên anh:
- Bữa nay mới thứ sáu, anh đã nghỉ học rồi à?
Cần thật tình:
- Tôi cúp để về thăm Di. Nghe nói hôm trước Di phải vào viện ở ĐàLạt.
- Ai nói vậy?
- Chú Trác. Hôm qua, tôi gặp chú ở quán càphê gần trường. Chú ấy bảo tôi nên ghé thăm Di.
Di chớp mắt:
- Vết thương đã lành. Tôi đâu có sao. Ông Trác thật là....
Mím môi, Di bỏ lửng câu đang nói mà ngực nhói đau. Trác nghĩ gì mà bảo Cần ghé thăm cô nhỉ? Chẳng lẽ anh đoán được những điều Di giấu kín trong lòng nên muốn tạo một khoảng cách an toàn cho mình?
Dạo này anh thường vắng nhà. Dì Thuỷ bảo Trác phải tới những đồn điền cà phê xa để trông coi việc thu hoạch cà phê. Những lúc rỗi, anh phóng xe ra Đà Lạt. Hầu như Di không được nhìn thấy anh lần nào từ khi ở Đà Lạt về đây. Suốt thời gian ấy, Thiên Di ủ rũ như cây non thiếu nước. Cô không dám nghĩ rằng mình nhớ Trác, nhưng cô không thể dối lòng là không mong ngóng anh. Ở ngôi nhà rộng lớn này, ngoài những người đàn bà có tuổi như dì Thuỷ, dì Hai ra, Di còn ai đâu ngoài Trác?
Anh là ông chủ, là người đàn ông quan trọng của mọi nười trong trang trại này. Và có lẽ cũng là người quan trọng nhất đối với cô.
Thiên Di ngồi gục đầu khổ sở, trong lúc Cần vẫn vô tư:
- Tôi nghĩ chú Trác muốn tạo cơ hội cho chúng ta. Chúng ấy bảo tôi phải thường xuyên đến thăm Di.
Di cáu kỉnh:
- Và anh đã nghe lời ổng à?
Cần hạ giọng:
- Tôi chỉ nghe lời trái tim mình.
Thiên Di đứng dậy:
- Tôi không tin.
Cần vẫn tiếp tục nói:
- Nhưng tôi rất thật lòng.
Thiên Di im lặng quay đi. Cần vội vã nói tiếp:
- Xin lỗi. Nếu những lời của tôi làm Di không vui.
Di trầm tĩnh:
- Tôi chỉ thấy bất ngờ. Tôi đâu đáng để anh phải quan tâm. Ở Đà Lạt thiếu gì con gái đẹp có ăn học, lại giàu sang.
- Nhưng trong mắt tôi chỉ thấy có em thôi. Chẳng lẽ em không hề nghĩ tới tôi?
Thiên Di ngập ngừng:
- Có chứ. Tôi luôn nghĩ anh là một người bạn tốt và không muốn biến tình bạn ấy thành thứ tình cảm khác.
Cần kêu lên:
- Tại sao vậy? Tôi có gì không tốt?
Thiên Di liếm môi:
- Vì thất tình, tôi mới bỏ Sài Gòn lên đây. Trái tim tôi đóng băng rồi, nó không rung cảm được nữa đâu.
Cần hơi sững người, rồi anh quả quyết:
- Tôi nhất định sẽ phá vỡ lớp băng ấy.
Không nói lời nào, Di ôm cặp sách bước đi. Cần dắt xe lẽo đẽo theo sau. Đi được một đoạn, Di bỗng nghe có người gọi Cần. Cô nhìn sang bên kia đường và thấy một người đàn bà đang ngồi trên chiếc Dream, đưa tay vẫy Cần.
Giọng bà ta oang oang:
- Con đi đâu mà lơn tơn ngoài nắng vậy. Có về ngay không thì bảo?
Cần khó chịu:
- Mẹ cứ mặc con:
Tò mò, Di lén nhìn người mà Cần vừa gọi là mẹ, đúng lúc bà ta ném về phía cô ánh mắt soi mói hằn học rất lạ kỳ. Dù không muốn, Di vẫn khẽ gật đầu chào. Đáp lại cái chào của cô là cái trề môi dè bỉu và giọng nói khinh khỉnh của bà ta:
- Con gái đời nay thật hư đốn. Ban ngày ban mặt mà vẫn kè kè theo trai. Đúng là không biết nhục.
Nghe như thế, mặt Di tái đi vì giận, cô vội cắm đầu chạy về phía trước để tránh phải tỏ thái độ với bà ta.
Cần liền đạp xe theo:
- Chờ anh đưa về.
Thiên Di vừa thở, vừa gào lên:
- Làm ơn để tôi yên.
Cần năn nỉ:
- Anh xin lỗi vì những lời của mẹ anh.
Không thèm đáp lại, Thiên Di tiếp tục chạy. Vừa lúc ấy, Lang đạp xe đạp tới. Không đợi Di mở lời, chị ngừng xe cho cô leo lên ngồi phía sau, trước cái nhìn thất vọng của Cần.
Vừa cong lưng đạp xe, Lang vừa quay sang mắng Cần:
- Xéo đi công tử bột ! Dòng họ mày chả ai tốt đâu. Khôn hồn đừng đụng vào cháu bà Tư Thuỷ. Không thì chết với bả.
Đợi khoảng cách với Cần mỗi lúc một xa, Lang mới hỏi:
- Nó chọc ghẹo gì em à?
Thiên Di nói:
- Không có. Tụi em là bạn mà.
Lang chưng hửng:
- Vậy sao? Tôi lại tưởng nó giống thằng Mười Ba, đeo theo em để trêu chọc chớ. À ! Tôi thấy bà Vui, má nó chạy chiếc Dream đoạn đường dưới kia mà. Dễ gì bà ấy chịu cho Cần làm bạn với em. Mà Dì em cũng không bằng lòng đâu.
Thiên Di thở dài:
- Em biết chớ. Bởi vậy từ giờ trở đi, em không bạn bè với ai nữa.
Lang ra chiều thông cảm:
- Không bạn bè cũng buồn. Nhưng tôi hỏi thật. Em có thích Cần không?
Đập vào lưng Lang, Di gắt:
- Chị hỏi gì kỳ vậy? Em lên đây để dạy học chớ đâu phải để yêu đương.
Lang cười hì hì:
- Không yêu thì lỗ đấy.
Thiên Di chép miệng:
- May là chưa yêu. Nếu không chắc dì Thuỷ đã đuổi em về Sài Gòn rồi.
Lang hỏi tới:
- Em có tiếc anh chàng Cần ấy không?
Di mơ màng:
- Em đâu có thích mẫu đàn ông có vẻ yếu đuối, không tự lập như Cần.
- Đã bảo Cần là công tử mà. Ai làm vợ công tử thì cầm bằng khổ nhiều hơn sướng. Đã vậy còn gặp bà mẹ chồng hắc ám.
Di cười khúc khích:
- Nói như chị em mình, chắc anh ta ế quá.
Lang tấm tắc:
- Chị chịu mẫu người của cậu chủ Trác. Đàn ông biết gánh vác như thế đúng là điểm tựa vững chắc cho đàn bà chúng mình.
Rồi chị hạ giọng tiếc rẻ:
- Tiếc rằng người đàn bà của cậu Trác tệ quá. Đúng là thế gian được vợ mất chồng.
Thiên Di nhấn mạnh:
- Cô ta là hoa khôi Đà Lạt đấy chị.
Lang trề môi:
- Hoa khôi thì đã sao? Em có thấy hoa nào nở mãi không tàn chưa? Cậu Trác thật sai lầm khi chọn con nhỏ đỏng đảnh ấy. Cậu Trác sẽ khổ vì gia đình nhà nó.
Di tò mò:
- Sao chị lại nói vậy?
Lang ra vẻ bí mật:
- Chị nghe Thi tài xế nói gia đình Phi Phụng đang lụn bại, họ chỉ còn cái vỏ trưởng giả mà thôi. Bởi vậy, Phi Phụng mới bám vào cậu Trác. Nói thật, nếu cậu ấy sàn sàn bậc trung, dễ gì cưới được cô ta. Rồi đây cậu Trác phải bao bọc cả gia đình vợ. Mà Phi Phụng thì rất đua đòi hoang phí. Nó biết lấy cái sắc ra để làm mờ mắt cậu Trác. Bởi vậy mới quen vài ba tháng, cậu ấy đã quyết định cưới. Đàn ông mà luỵ đàn bà quá thì tán gia bại sản.
Lang chép miệng thở dài:
- Con nhỏ ấy mà làm bà chủ rồi thì bọn làm công như mình cũng khó thở. Coi chừng em là nạn nhân đầu tiên đó.
Di thảng thốt:
- Sao lại là em?
- Nghe Thi nói hôm đó Phi Phụng về trại Thùy Dương với mục đích bắt cậu Trác đưa đi Sài Gòn sắm sửa. Cậu ấy viện lý do đang thu hoạch càphê để từ chối. Không ngờ em xảy ra chuyện, cậu Trác phải bỏ mọi công việc để đưa em lên bệnh viện Đà Lạt mất hai ngày, Phi Phụng căm lắm. Nó tuyên bố sẽ đuổi em khi là bà chủ trại Thùy Dương.
Thiên Di thừ người ra vì những lời vừa nghe. Nếu Phi Phụng tuyên bố như thế thì đúng là Di sẽ khó sống yên ổn ở đây.
Tới cổng nhà, Thiên Di xuống xe với lời dặn dò:
- Chị đừng nói gì với dì em nhé.
Lang nheo mắt:
- Yên trí. Đã xem Di như em gái, chị không muốn em bị dì Thuỷ mắng đâu.
Thiên Di vừa bước lên tam cấp đã nghe giọng Trác sang sảng vọng ra. Tự nhiên cô quay ngoắt lại, tim đập thình thịch. Dầu rằng đang khao khát nhìn thấy anh nhưng nhớ tới việc Trác xui Cần đi thăm cô, rồi những lời Phi Phụng đã tuyên bố, Thiên Di đành làm trái với sự mong muốn của con tim mình.
Vòng ra sau vườn, cô ngồi xuống ghế đá kế bên khóm hồng tỉ muội đang trổ đầy bông. Những chùm bông đỏ thắm rung rinh trước gió trông đẹp làm sao. Di nhẹ vuốt những cánh hoa mềm và buồn bã nhìn chúng rụng xuống đất.
Đang chìm trong cõi riêng của mình, cô bỗng nghe có tiếng chân người. Ngước lên, Di thấy Trác thong thả đi tới. Vẫn điếu thuốc hờ hững trên môi, vẫn đôi mắt sáng với chút gì tinh quái, anh làm Di ngẩn ngơ hết mấy giây.
Cô như bừng tỉnh khi anh hỏi:
- Đã về rồi à? Hình như hôm nay cô về trễ hơn mọi ngày.
Thiên Di chớp mắt:
- Tôi phải chấm cho hết bài mới về được.
Trác tủm tỉm:
- Học trò trại Thùy Dương thật tốt số mới có được cô giáo tận tụy như em.
- Anh định chế giễu tôi chắc?
- Tôi nói thật, nên bằng mọi giá tôi phải giữ cho được em ở mãi nơi này.
Thiên Di nhếch môi:
- Sao anh lại hạ quyết tâm như thế, khi tôi không hề đòi rời khỏi đây?
Trác ném điếu thuốc vào góc vườn:
- Đó chỉ là cách biểu lộ sự quý mến của tôi đối với em. Sao em lại nhạy cảm quá vậy?
Di lặng thinh vuốt những đoá hồng tỷ muội rồi lặng lẽ nhìn những cánh hoa lã tã rơi. Suốt thời gian vừa qua, cô luôn mơ tới lúc được ngồi bên Trác như vầy. Bây giờ đã có anh, kế bên, nhưng sao cô thấy như xa nghìn trùng. Có lẽ vì khoảng cách giữa hai người quá rộng. Dù sao Trác vẫn là chủ của cô, một ông chủ đã có vợ. Sự thật này Di không được lãng quên.
Trác nói:
- Hôm qua gặp Cần ở Đà Lạt, tôi có cho cậu ấy biết em bị tai nạn. Cần bồn chồn không yên, cậu ta bảo sẽ về thăm em ngay.
Làm như chưa hề gặp Cần, Di trách:
- Anh nói thế làm gì? Cần tới thăm, tôi sẽ bị mắng đó.
- Tôi sẽ không để dì Thuỷ mắng em đâu.
Thiên Di lắc đầu:
- Vô ích thôi. Tôi ghét mọi sự sắp xếp đặt.
Rồi cô đứng dậy:
- Xin lỗi. Tôi về phòng đây.
Trác nhìn theo dáng vội vã của Di và nuốt tiếng thở dài. Anh đâu phải là kẻ vô công rỗi nghề, thích chen vào chuyện của người khác. Nhưng vừa rồi, anh lại đứng ra gánh chuyện bao đồng khi gần như gợi ý cho Cần đến thăm Thiên Di.
Tại sao anh làm thế để Di trách móc? Có phải tại anh muốn lừa dối mình rằng, cô đã có người yêu, cũng như anh sắp cưới vợ để thôi đừng nghĩ đến nhau nữa không?
Hay tại Trác cảm kích trước tình cảm của Cần đối với Thiên Di, nên mới tìm cách giúp cậu ta?
Trác ngã người ra ghế đá và chợt nhận được hơi ấm chỗ Di vừa ngồi. Lòng anh bỗng xôn xao kỳ lạ. Cảm giác nhẹ nhàng như có như không này anh chưa lúc nào thấy khi ở gần Phi Phụng. Trái lại, nó luôn hiện hữu lúc anh ở bên Thiên Di.
Rõ ràng giữa anh và cô có mối dây đồng cảm nào đó, nhưng cả hai luôn cố tình loại bỏ, kể cả loại bỏ những giấc mơ mà thỉnh thoảng Trác vẫn gặp. Trong mơ, người phụ nữ sóng đôi với anh không phải là Phi Phụng mà là Thiên Di. Anh đã cố không nghĩ tới cô, nhưng những giấc mơ vẫn đều đặn xuất hiện. Để mỗi khi tỉnh dậy, Trác lại bàng hoàng hối tiếc vì đó là những giấc mơ đẹp.
Bà Thuỷ bước đến gần anh:
- Cậu Trác có điện thoại.
Trác hờ hững:
- Của ai vậy?
- Dạ, của cô Phụng.
Anh xụ mặt:
- Bảo tôi vẫn chưa về tới.
Bà Thuỷ bối rối:
- Nhưng tôi lỡ nói....
Trác khoát tay:
- Chậc ! Vậy thì nói tôi ra ngoài rồi.
Ngần ngừ một chút, bà Thuỷ trở vào trong. Trác đốt thuốc rồi bực dọc nhả khói. Lẽ ra anh còn ở Đà Lạt, nhưng vì giận Phi Phụng, Trác đã hầm hầm phóng xe về.
Từ khi quen Phụng đến giờ, anh luôn chiều chuộng, đáp ứng mọi nhu cầu của cô, thế nhưng Phụng lại không biết kềm chế bản thân. Cô đòi hỏi quá nhiều ở anh, mặc dù hai người vẫn chưa phải là vợ chồng. Tất cả những chuyện đó, Trác chịu đựng được vì anh yêu cô. Nhưng khi cô thủ thỉ bảo anh bán trang trại Thùy Dương để về Đà Lạt lập một công ty, hay nhà hàng, khách sạn gì đó thì anh chịu hết nổi.
Trác hụt hẫng vì người sẽ đầu ấp tay gối không cùng chí hứơng với mình, dù biết bao nhiêu lần anh đã say sưa nói với Phụng về đất đai, về càphê, về trang trại, về những giọt mồ hôi mà ông bà, cha mẹ và cả anh đã đổ xuống trên mảnh đất này.
Với anh, đất đai là cuộc sống, là tất cả. Vậy mà Phi Phụng bảo anh phải bán chỉ vì lý do cô không thích ở nơi xa thành phố.
Hừ ! Về vấn đề lối sống, cách nghĩ, chắc vĩnh viễn giữa Phi Phụng và anh không bao giờ đồng điệu. Nhưng cô sẽ là vợ anh. Liệu hai người có chịu đựng được nhau suốt đời không?
Trác không thể giải đáp được câu hỏi ấy.

Danh sách chương của Rừng chưa thay lá

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h