Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 16:26 ở Hà Nội
 

Ngàn năm đợi - Chương 2

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  923
Sao Khuê chạy vội vào mái hiên một ngôi nhà khi trời ập mưa xuống. Thật không ngờ đột nhiên trời lại đổ mưa mà mưa lớn như vậy. Quần áo ướt sũng, Khuê phải vòng tay ngang ngực cho đỡ lạnh. Ngay lúc đó, có cảm giác bị nhìn trộm.
Hất mặt sang bên trái, cô bắt gắp ánh mắt một gã thanh niên. Hắn ta đang nhìn Khuê với vẻ ái ngại khiến cô bối rối khi nghĩ chắc mình trông kinh dị lắm. Mà không kinh dị sao được khi cô đang lạnh đến mức tay chân quíu lại, môi tê rần và bụng reo lên từng cơn vì đói. Không khéo chắc Khuê xỉu mất.
Tất cả cững tại cái tật vừa lỳ vừa bướng của cộ Sáng nay, Khuê đã... làm trận làm thượng với mẹ chỉ vì bà không cho cô đủ số tiền ba đã hứa, đã vậy mẹ còn mắng Khuê lo chuyện bao đồng. Bà tuyên bố sẽ không cho phép Khuê tham gia "ba cái trò thanh niên tình nguyện gì gì đó" nữa vì Khuê không đủ năn lực cũng như tài chính để lo cho nhóm trẻ cô nhận đỡ đầu, hãy để chuyện đó cho người khác. Bổn phận của cô hiện giờ là học, phải tốt nghiệp đã...
Mẹ nói nhưng không nghĩ đã làm Khuê khó xử. Mẹ nói mà không thèm biết Sao Khuê khổ sở thế nào với trách nhiệm của một người đỡ đầu nhưng không chu toàn công việc. Giận mẹ, Khuê không ăn trưa cũng không... thèm đi xe máy. Cô cuốc bộ đến trường trong khi áo mưa lại để dưới yên xe. Thế là khi tan học, cô mắc mưa đói rét và lôi thôi nhếch nhác chả thua gì bọn... đàn em.
Hai chân run lẩy bẩy, Khuê nhóng mắt tìm taxi, nhưng dưới mưa thế này chả có chiếc nào dại dột chạy rong, nếu không có khách gọi. Chịu hết nổi, Khuê đành ngồi xuống, lưng dựa vào tường như sắp chết tới nơi.
Gã thanh niên đến bên Khuê, giọng lo lắng:
-  Em sao thế... bé?
Sao Khuê ngẩng mặt lên, cô không mở miệng nổi, răng bắt đầu va vào nhau lốp cốp...
Gã thanh niên kêu lên:
-  Không khéo em thành cá basa đông lạnh mất.
Dứt lời gã xốc Khuê lên rồi ôm siết lấy Khuê làm cô thấy hồn vía lên mây vì hoảng sợ. Sao khuê muốn đẩy gã ra, nhưng không được, người cô gần như tê dại vì lạnh. Ngay lúc đó, Khuê nhận được sức nóng từ ngực gã thanh niên lan tỏa sang mình, trong cô cũng bừng lên sự phản kháng tự nhiên. Hơi ấm của gã thanh niên xa lạ cùng sự bực tức của cô trong tích tắc chợt bùng dậy một ngọn lửa nhỏ khiến Sao Khuê thấy ấm dần. Mím môi lại, Khuê làm thinh chịu trận.
Gã thanh niên không ôm Khuê nữa, gã đứng ngoài che chắn cả gió lẫn mưa khiến cô bớt lạnh rất nhiều. Len lén Khuê ngước mặt và e dè nhìn gã qua hai hàng mi, Sao Khuê như bị lôi cuốn bởi khuôn mặt cương nghị với hai gò má cao và cái quai hàm như tạc vào đá của gã. Từ dưới nhìn lên, các góc cạnh và các mặt phẳng trên gương mặt gã vừa ngạo nghễ vừa lầm lì nhưng không làm người khác sợ, mà trái lại trông gã rất thu hút.
Giọng gã vang lên thật ấm áp trong cơn mưa như thác đổ:
-  Tôi chỉ giúp em chớ chả có ý xấu. Giờ em đã thấy đỡ rồi phải không?
Sao Khuê lắp ba lắp bắp:
-  X... a... x... a tui ra được rồi...
Gã thanh niên hơi nghiêng người ra và nheo mắt quan sát Khuê thật kỹ làm mạch máu Khuê đập mạnh. Cái nhìn của gã khiến người cô nóng hơn. Dù gã đã xích ra, Khuê vẫn cảm nhận được hơi thở gã phả xuống cổ mình nhồn nhột. Cô vừa sợ vừa lo, nhưng kỳ lạ sao cô không muốn gã buông mình ra như cô vừa ấp úng yêu cầu.
Thời gian trôi qua chậm chạp đến mức Sao Khuê mất luôn khái niệm về thời gian. Mưa mỗi lúc một to, gió mỗi lúc một mạnh lại kèm theo sấm sét vang trời.
Bất giác Sao Khuê bật khóc. Cô ghịt tay lắn ta khi một tia chớp sáng trời kéo theo tiếng nổ buốt đầu. Khuê như nghẹn lời:
-  Ghê quá!
Gã vỗ về:
-  Không sao đâu. Đừng nhè như thế, em sẽ bị lạnh hơn.
Mắt nhắm tịt lại, Khuê gần như giấu mặt vào vai gã thanh niên. Cô bồi hồi nhận ra đó là một bờ vai rộng vững chắc.
Gã ngắn gọn:
-  Tôi là Viễn. Còn em?
-  Sao Khuê.
-  Cái tên thật lạ. Chắc tôi khó lòng quên.
Khuê làm thinh. Cô chợt ân hận khi đã cho gã ta biết tên mình.
Dường như đọc được những suy nghĩ của Khuê, Viễn nói tiếp:
-  Khuê không phải lo sau cơn mưa này, nỗi người đi một nơi, tôi sẽ nhớ tên Sao Khuê như nhớ một kỷ niệm đầy ấn tượng chớ không có ý gì xấu.
Sao Khuê thấy ngại khi Viễn luôn phân bua cho bản thân. Cô nhỏ nhẹ:
-  Tôi có bảo anh là người xấu đâu, sao cứ thanh minh mãi thế?
Viễn hơi nhếch môi:
-  Thú thật, tôi cũng thấy kỳ cho hành động bộc phát của mình.
Sao Khuê ngập ngừng:
-  Tôi lại thấy kỳ nếu không cám ơn anh.
Viễn so vai:
-  Quan trọng là em đã không lăn đùng ra xỉu vì lạnh và cũng không cho tôi một bạt tai.
Sao Khuê nóng bừng vì ánh mắt của Viễn cô nói:
-  Tôi có thể làm thế sao?
Rồi Khuê hỏi:
-  Anh không lạnh hả?
-  Tôi quen rồi. Mưa này với tôi ăn thua gì!
Nhìn bề ngoài, Viễn có dáng của một người dày dạn, phong trần. Anh trông bụi bặm với cái áo thun màu xám bỏ ngoài cái quần jean cũ, chân mang dép lê bằng nhựa màu nâu đen. Trang phục anh đang mặc là của những người bình dân lao động, nhưng nhìn Viễn lại không giống họ. Ở anh, sự tự tin, mạnh mẽ của người từng trải, quen lăn lộn với đời nói lên rất rõ nét. Điều đó như giải thích với Khuê hành động vừa rồi của anh.
Viễn tò mò:
-  Khuê đi học về à?
-  Vâng.
-  Chắc là trường Đại học xã hội nhân văn?
Sao Khuê ngạc nhiên:
-  Sao anh biết?
Viễn thản nhiên:
-  Tôi đoán thế. Vì trường đó gần đây. Mùa này là mùa mưa, con gái đi học phải luôn có áo mưa trong cặp. Không thì gay go lắm.
Sao Khuê nuốt nghẹn xuống, cô nói:
-  Tôi biết, tôi nhớ, nhưng bữa nay tôi cố tình không mang áo mưa, đã vậy còn cuốc bộ
Viễn gật gù:
-  Chắc chắn để làm khổ một anh chàng nào đó? Ai ngờ người chịu thiệt thòi trước tiên là mình.
Sao Khuê làm thinh, Viễn lại nói tiếp:
-  Anh ta mà thấy em trong hoàn cảnh này, chắc tim gan phèo phổi gì lộn tùng phèo lên hết.
Sao Khuê gượng gạo:
-  Anh chỉ giỏi tưởng tượng.
-  Vậy sao? Nhưng trí tưởng tượng siêu phàm cỡ nào tôi cũng không tưởng nổi khi tôi sẽ gặp một cô bé như em
Sao Khuê hất bặt lên:
-  Như tôi thì thế nào?
Đôi mắt rất sáng của Viễn như bừng lên ngọn lửa thật ấm:
-  Lúc em chạy ào vào hàng hiên, tôi có cảm giác một cô tiên bé xíu ham chơi bị mưa ướt cánh không bay về trời được đành phải trú mưa trong tâm tạng ngơ ngác, hoảng hốt. Rồi em khuỵu xuống, tôi tưởng như nàng tiên ấy sắp lìa đời nên quên mình là ai, tôi đã đỡ nàng lên và ủ ấm bằng thân xác phàm trần.
Sao Khuê đỏ mặt vì những lời bay bổng của VIễn, cô càu nhàu:
-  Anh nói cứ y như nhà văn viết chuyện cổ tích không bằng, đúng là siêu xạo...
Viễn bật cười thật to:
-  Siêu xạo! Hay đấy!
Sao Khuê tò mò:
-  Thật ra anh là ai? Anh có ham chơi nên bị mắc mưa, không bay về trời được không?
Viễn ung dung trả lời:
-  Tôi cũng mắc mưa, nhưng nhờ trú mưa tôi đã bay ra khỏi mệt nhọc đời thường để có những phút giây thật lãng mạn bên một cô bé xa lạ.
Khuê hơi bĩu môi:
-  Anh đúng là mồm mép. Chắc là... là...
Thấy Khuê ngập ngừng, Viễn thản nhiên nói tiếp:
-  Chắc là có nhiều cô gái chết mệt vì mồm mép của tôi? Ý em muốn nói thế chứ gì?
Sao Khuê khịt mũi nghẹt cứng:
-  Nhạy bén lắm!
-  Thật ra chẳng có cô gái nào thèm chết mệt vì một gã nghèo kiết xác chuyên môn chạy xe ba gác như tôi đâu.
Lúc Khuê còn đang tròn xoe đôi mắt đen rất đẹp của mình, nửa tin nửa ngờ, Viễn đã chỉ cái ba gác máy đang nằm phăi mưa dưới gốc me già gần đó. Anh ta nói:
-  Con ngựa sắt, phương tiện sinh sống của tôi đấ. Nếu Khuê không ngại, một lát hết mưa, tôi tình nguyện đưa Khuê về dinh.
Sao Khuê nuốt nước bọt vì đề nghị lãng mạn này. Nhưng ba mẹ mà trông thấy cô trên xe ba gác bước xuống, chắc sau này Khuê sẽ được đưa đón mỗi khi ra ngoài quá. Và như vậy, mọi sự lãng mạn sẽ biến thành lãng nhách tệ hại. Cô mỉm cười thật lịch sự:
-  Cảm ơn anh. Tôi không muốn anh chàng của mình vỡ tim mà chết đâu.
Viễn thở dài:
-  Tôi đành vỡ tim vì thất vọng vậy.
Sao Khuê chớp mi. Anh chàng ba gác máy này thật "dễ sợ". Khuê chưa bao giờ gặp ai ăn nói táo bạo như vậy. Nhìn vẻ tự tin của Viễn, Khuê có cảm giác anh ta không hề vạch ra cho mình một giới hạn nào trong giao tiếp. Sức mạnh nào khiến Viễn tự tin như vậy? Sao Khuê không thể biết vì với cô, anh vẫn là người xa lạ.
Cô hỏi:
-  Anh chở gì trên con ngựa sắt đó?
Viễn đáp:
-  Đủ thứ, ai thuê gì, tôi chở đó.
-  Anh đã đưa bao nhiêu cô nương về dinh rồi?
-  Chưa đưa ai cả. Nếu Khuê mở hàng thì còn gì bằng.
Sao Khuê rụt vai:
-  Đừng có dụ khị.
Dứt lời, cô hắt hơi một lúc mấy cái liên tục.
Viễn chép miệng:
-  Không, kẻo Khuê bệnh mất.
Sao Khuê vênh váo:
-  Thỉnh thoảng cũng nên bệnh một chút cho người ta sợ.
Viễn lắc đầu:
-  Đúng là trẻ con.
Khuê nghênh mặt:
-  Anh sai rồi. Đó là câu của mẹ tôi thường nói với ba tôi chớ không phải lời của trẻ con đâu.
-  Vậy sao em lại nói với tôi? Thật buồn cười khi giữa chúng ta chưa là gì hết.
Ấm ức, Khuê liếc Viễn một cái thật dài. Tim cô rộn lên khi bắt gặp nụ cười miệng rộng rất quyến rũ của anh. Bất giác Khuê quay mặt đi.
Trời bớt mưa, Khuê ngần ngừ:
-  Có lẽ tôi đi được rồi.
-  Có vội lắm không?
Khuê cắn môi:
-  Trước sau gì cũng tới lúc đó mà.
Giọng Viễn trầm lắng xuống:
-  Tôi sẽ chở Khuê nhé.
Sao Khuê bối rối:
-  Cảm ơn anh. Tôi... tôi...
-  Đùa thế thôi. Tôi sẽ gọi hộ Khuê một chiếc xích lô vậy.
Khuê lí nhí:
-  Vâng. Anh làm ơn...
Viễn dặn dò:
-  Chờ ở đây chớ đừng đi đâu nhé?
Sao Khuê gật đầu. Viễn băng mình ra mưa và đi ngược về phía ngã tư. Độ chừng năm phút sau, anh đã trở lại với một chiếc xích lô chạy kè kế bên. Lúc này, Khuê đã thấm lạnh và thấm mệt dữ lắm rồi. Hai chân cô run lặp cặp bước muốn không nổi.
Viễn đưa tay cho cô vịn. Khuê cảm nhận được vòng tay anh siết nhẹ quanh mình. Rồi giọng anh như gió thoảng:
-  "Lạnh vừa đủ siết vòng tay
Run đi em để sau này nhớ nhau "
Bỗng dưng mắt cô cay xè khi nghe Viễn đọc hai câu thơ đó. Có thể là cảm xúc của anh, cũng có thể do anh buột miệng. Nhưng dù thế nào cũng là hai câu thơ của một sự chia xa.
Thật ngớ ngẩn, Khuê hỏi:
-  Mình sẽ không gặp lại nữa sao?
Viễn vuốt gương mặt sũng nước:
-  Sẽ gặp lại nếu có duyên. Chào em.
Dứt lời anh kéo tấm bạt cho xe chạy, Khuê nghe trái tim mình đau thắt nhưng cô vẫn ngồi im chớ không vén bạt lên nói thêm câu nào hết.
Cô mệt lả, người tựa vào xe. Nhắm mắt, Khuê như vẫn nghe như hơi thở của Viễn còn nồng ấm bên mình. Xe lắc lư ru ngủ. Người đạp xích lô hỏi địa chỉ nhà khiến Khuê như bừng tỉnh.
Cô co ro ôm cái túi xách ướt mèm vào lòng rồi không chịu nói, cô vén bạt xe chuồi đầu ra ngoài tìm.
Mưa đã bớt nhưng vẫn còn mờ mịt. Sao Khuê không nhìn thấy ai ngoài màn mưa trắng xóa. Bồng bềnh theo nhịp xe lăn, cô tự hỏi khoảnh khắc vừa trôi qua là hiện thực hay là một cơn mơ vậy? Rồi cô tự trả lời.
Đó là hiện thực, nhưng tất cả đã tan biến như một giấc mơ khi gương mặt Viễn đã khuất sau tấm bạt. Giờ chỉ còn mình Khuê với con đường mưa mù, với ngả nghiêng phố xá và một nỗi quạnh hiu choáng ngợp

Danh sách chương của Ngàn năm đợi

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 12Chương 13Chương 14Chương kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h