Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 02:42 ở Hà Nội
 

Cuốn sổ lớn - CHƯƠNG 15

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  558
Chúng tôi câu cá nơi dòng sông. Sứt Môi chạy qua. Nó không thấy chúng tôi. Nó nằm xuống cỏ, kéo váy lên. Nó không có quần lót. Chúng tôi thấy cặp mông đít phơi truồng của nó và nhúm lông giữa hai chân nó. Chúng tôi chưa có lông giữa hai chân. Sứt Môi có, nhưng rất ít.
Sứt Môi huýt sáo. Một con chó chạy đến. Đó là con chó của chúng tôi. Nó ôm con chó và nhào lăn với con chó trong đám cỏ. Con chó sủa, vuột ra khỏi tay nó, giũ lông, và chạy đi. Sứt Môi kêu con chó bằng một giọng dịu dàng trong lúc dùng các ngón tay tự vuốt ve cái hĩm của mình.
Con chó trở lại, ngửi cái hĩm của Sứt Môi dăm ba lần và bắt đầu liếm nó.
Sứt Môi dang hai chân ra, dùng hai tay ghì đầu con chó vào bụng mình. Nó thở rất mạnh và quằn quại.
Cu của con chó lòi ra, thon và đỏ, càng lúc càng dài. Con chó ngóc đầu, cố leo lên lưng Sứt Môi.
Sứt Môi xoay lại, lom khom bò trên hai đầu gối, đưa mông đít cho con chó. Con chó gác hai chân trước lên lưng của Sứt Môi, cặp chân sau run rẩy. Nó dò dẫm, càng lúc càng xáp đến gần hơn, lách vào giữa hai chân của Sứt Môi, áp sát vào mông đít của đứa con gái. Nó hẩy tới tui lia lịa. Sứt Môi kêu lên và, sau một lúc, ngã sấp xuống đất.
Con chó từ từ bước đi.
Sứt Môi nằm trên mặt đất một lát, rồi nó nhỏm dậy, trông thấy chúng tôi, nó đỏ mặt. Nó hét lên:
— Bọn rình rập dơ bẩn! Tụi mày đã thấy cái gì?
Chúng tôi đáp:
— Chúng tôi thấy chị chơi với con chó của chúng tôi.
Nó hỏi:
— Tao có còn là bạn của tụi mày không?
— Còn. Và chúng tôi cho phép chị chơi với con chó của chúng tôi bất cứ lúc nào chị muốn.
— Và tụi mày sẽ không kể cho ai nghe tụi mày đã thấy điều gì chứ?
Nó ngồi lên cỏ, nó khóc:
— Chỉ có súc vật mới thương tao.
Chúng tôi hỏi:
— Có phải thật là mẹ chị bị điên không?
— Không. Bà ấy chỉ bị điếc và mù.
— Cái gì đã xảy đến cho bà ấy?
— Không có gì cả. Không có gì đặc biệt cả. Một ngày nọ, bà trở nên mù loà, rồi sau đó, bà trở nên điếc. Bà nói tao cũng sẽ bị như thế. Tụi mày đã thấy cặp mắt tao chưa? Buổi sáng, lúc tao thức dậy, hai hàng lông nheo của tao dính vào nhau, hai mắt tao đầy ghèn.
Chúng tôi nói:
— Chăc chắn đó là thứ bệnh có thể chữa được bằng thuốc.
Nó nói:
— Có lẽ. Nhưng làm sao đến gặp bác sĩ mà không có tiền? Nói cho cùng, cũng chẳng có một bác sĩ nào cả. Họ đều ở mặt trận.
Chúng tôi hỏi:
— Còn hai cái tai của chị? Chúng có đau không?
— Không, tao không có vấn đề gì cả. Và tao cũng nghĩ mẹ tao chẳng có vấn đề gì. Bà ấy giả vờ không nghe bất cứ điều gì để tránh trả lời những câu hỏi của tao.

Danh sách chương của Cuốn sổ lớn

CHƯƠNG 1CHƯƠNG 2CHƯƠNG 3CHƯƠNG 4CHƯƠNG 5CHƯƠNG 6CHƯƠNG 7CHƯƠNG 8CHƯƠNG 9CHƯƠNG 10CHƯƠNG 11CHƯƠNG 12CHƯƠNG 13CHƯƠNG 14CHƯƠNG 15CHƯƠNG 16CHƯƠNG 17CHƯƠNG 18CHƯƠNG 19CHƯƠNG 20CHƯƠNG 21CHƯƠNG 22CHƯƠNG 23CHƯƠNG 24CHƯƠNG 25CHƯƠNG 26CHƯƠNG 27CHƯƠNG 28CHƯƠNG 29CHƯƠNG 30CHƯƠNG 31CHƯƠNG 32CHƯƠNG 33CHƯƠNG 34CHƯƠNG 35CHƯƠNG 36CHƯƠNG 37CHƯƠNG 38CHƯƠNG 39CHƯƠNG 40CHƯƠNG 41CHƯƠNG 42CHƯƠNG 43CHƯƠNG 44CHƯƠNG 45CHƯƠNG 46CHƯƠNG 47CHƯƠNG 48CHƯƠNG 49CHƯƠNG 5OCHƯƠNG 51CHƯƠNG 52CHƯƠNG 53CHƯƠNG 54CHƯƠNG 55CHƯƠNG 56CHƯƠNG 57CHƯƠNG 58CHƯƠNG 59CHƯƠNG 60CHƯƠNG KẾT


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h