Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/09/2017 18:07 ở Hà Nội
 

Cõi Về - Chương 1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  605

Lần thứ hai thất bại trong kỳ thi tốt nghiệp đó là điều không thể chấp nhận được đối với một chàng trai hai mươi lăm tuổi như Chương. Chàng bị tuột lại đàng sau một lần nữa. Những người bạn cùng trang lứa đã trở thành giáo viên, kỹ sư, nhà báo… ví dụ như Quang, bạn rất thân, và cả lớp đàn em sau này như Thục, em gái Quang cũng lần lượt tốt nghiệp ra trường còn Chương thì vẫn loay hoay với mớ văn chương già nua cũ kỹ ở trường đại học.

Cái ý định ra đi đã thành hình rõ rệt trong lòng Chương và chưa bao giờ nó thôi thúc chàng mãnh liệt như chiều hôm nay khi đứng một mình nơi ban công nhà Thục nhìn xuống những mái nhà lô nhô lụp xụp xám xịt bên dưới. Lúc đi đường Chương đã tưởng tượng một cuộc từ giã cảm động nhưng mọi việc đã không diễn ra như thế. Chương không nói được điều mình muốn nói. Thục vẫn tự nhiên như một người em gái và điều đó làm cho ý định ôm hôn của Chương trở nên ngông cuồng, lố bịch. Chương đứng ở ban công rất lâu, Thục thì ở trong phòng nhưng hai người không nói gì nhau cho đến khi Chương khoác áo gió lên vai Thục bảo:
- Chiều nay anh phải ở lại dự tiệc.
Chương do dự, lớ ngớ giữa căn phòng rộng bề bộn sách vở quần áo đang ủi dang dở. Thục lại nói:
- Anh ngồi nghe nhạc đợi anh Quang.

Thục bấm máy. Nhạc nhẹ các nước. Chương ngồi tựa ngửa trên ghế bành và hút thuốc. Thục ngồi ủi quần áo ngay trước mặt chàng, dịu dàng, thon thả và dễ thương đến thắt cả ruột, nhói cả tim.
Thôi, thế là mất hết rồi. Mình sẽ sống một đời hoàn toàn khác. Tóc cắt ngắn ba phân, sáng tập thể dục, xếp hàng, bước đều! Bước! Đó là những trò quái gở mà chàng phải chọn lựa.
Chàng chấp nhận cuộc chơi. Và đó cũng là cách thử thời vận. Thế thì tại sao với Thục trong suốt năm năm dài gần gũi mình lại không hề dám thử thời vận? Nghĩ đến đó, trái tim đập thình thịch. Trái tim thiếu máu, xanh mét như con gà rù.
Chương ném cuốn sách xuống sàn nhà. Chàng đứng dậy một cách liều lĩnh để cố trấn áp sự run sợ. Bàn học của Thục kê gần sát tấm màn cửa màu vàng sậm ngăn cách chiếc giường nhỏ của nàng. Cái áo cụt màu đỏ tía vắt trên thành ghế. Chương đặt bàn tay lên đó. Chàng thấy mình lạc hậu, cổ điển, nhà quê quá đỗi. Chàng cầm chiếc áo lên, muốn hôn nhưng lại đặt nó về chỗ cũ.

Chương có ước muốn đem chiếc áo này theo cuộc hành trình xa lạ của chàng. Rốt cuộc tất cả cũng chỉ còn trong dự tính. Cọng dây thun vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng con gà rù, không khạc ra được, cũng không nuốt vô được. Chương lại bỏ ra đứng ngoài hành lang. Tiếng nhạc dồn dập đuổi theo chàng. Con hẻm rộng, nhà cửa san sát nhau, nhà nào cũng trồng cây kiểng, hoa giấy và mận. Nhà Thục có thêm một cây cao su xanh tốt cao vừa tầm mắt. Cây cao su ấy Chương xin của một người bạn làm đồn điền ở Xuân Lộc. Thục bảo rằng nàng rất thích nó vì lá nó mượt.

Dưới hẻm có tiếng reo cười của mấy đứa nhỏ đang chơi cầu lông, chúng đánh đôi, vừa chạy vừa la hét.
Chương không xua được nỗi băn khoăn trong lòng và cái ý muốn hôn Thục lại lởn vởn trong đầu…
Giọng Thục hát phảng phất giống giọng Khánh Ly, âm thanh đục, khàn khàn. Chương ngắt một cái lá cao su và quay lại. Tiếng hát dứt nửa chừng. Thục hỏi:
- Mấy giờ rồi?
- Gần năm giờ.
Chương trả lời và đến cạnh cô gái. Chàng đặt cái lá cao su xuống bàn ngay sát ngón tay út của Thục. Thục cầm cái áo cụt màu đỏ tía lên.
- Em đem cái áo này đi giặt.
Chương nói:
- Mai tôi đi rồi. Thục không có gì để nói với tôi sao?
Thục làm thinh, đầu hơi cúi xuống. Chương nói:
- Em cho anh xin cái áo này nhé?
Thục cười hồn nhiên:
- Sẽ có quà, nhưng không phải cái này đâu.
Chương nắm lấy chiếc áo Thục đang cầm, hai bàn tay chạm nhau. Chàng nói liều:
- Anh rất cần một chút hơi hướng của em để ra đi. Có thể anh sẽ không bao giờ trở về nữa.
Thục gỡ nhẹ tay Chương ra. Chương run lên mà không dám nắm lấy bàn tay ấy cho tới khi Thục bước đến đầu cầu thang thì chàng tiếc ngẩn ngơ cái cơ hội ngàn năm ấy.
- Sẽ có quà. Thục vừa bước xuống thang lầu vừa nói một cách nhí nhảnh. Em xuống đây.
Chương liều mạng đuổi theo, kéo áo người con gái lại:
- Thục ơi! Anh yêu em biết chừng nào.
Thục quay mặt tránh cái hôn của Chương, tình cờ nàng nhận ra đôi giày Chương mang hôm nay là đôi giày mới nàng chưa từng thấy bao giờ. Hình ảnh ấy làm nàng thấy tội nghiệp Chương.
Nhưng nàng vẫn nói:
- Anh hiểu lầm rồi. Tình yêu không phải như thế đâu.
Thục nói vừa hết câu thì đôi tay của Chương đã rơi ra khỏi thân thể nàng như lớp vữa hồ mà người thợ vụng về đắp vội vàng trên vách đá. Chương không dám nhìn mặt người con gái, hấp tấp bước thẳng xuống cầu thang. Thục gọi:
- Anh Chương! Anh phải ở lại dự liên hoan chớ.
- Xin lỗi Thục. Tôi điên rồ.
- Không có gì cả, Thục kêu khẽ. Em không giận anh đâu, anh hãy ở lại.
Nhưng Chương đã bước ra cửa và đi lẫn vào trong phố đông người. Chương nhảy lên một chiếc xích lô đạp định ra trung tâm Sài Gòn nhưng khi ngang qua trường đại học tổng hợp chàng bảo xe ngừng lại. Chàng trả tiền xe rồi bước vô cổng. Những kỳ thi ồn ào đã qua, giờ chỉ còn lại người quét sân quanh quẩn một mình bên bờ tường. Chương đứng trong hành lang tối nhìn lên cao. Trời nhiều mây, bàng bạc. Khoảng trời ấy gắn liền với quá khứ tình ái của chàng, với biển Nha Trang, những cuộc cắm trại mùa hè cái thuở chàng quen biết Thục, cô nữ sinh lớp chín thập thò phía ngoài lều nơi Chương đang tập hát cho bạn bè. Chàng nhìn ra bắt gặp đôi mắt ngơ ngác. Chàng bảo:
- Vô đây hát với tụi anh cho vui.
Cô bé vẫn đưa mắt tìm kiếm trên bãi biển.
- Em tìm ai?
- Em tìm anh Quang. Anh có biết anh Quang không?
- Ảnh đang tắm. Để anh dẫn em lại đó.
Và chàng nắm tay Thục đi về phía rừng dương liễu.
Năm năm qua, chàng lui tới căn nhà đó như một người thân. Có nhiều lần Chương ngủ ở đó, khi thức dậy mọi người trong nhà đã đi hết, chàng tưởng như căn nhà này là của mình, cả bàn ghế, sách vở, bức màn và những cánh cửa sổ, chàng tưởng mình là con cái nhà này. Mọi quan hệ điều thân mật, dễ chịu.
Hành lang của trường đại học tổng hợp đã tối mịt, chàng buồn và huýt sáo, thơ thẩn đi ra sân. Ta sẽ chẳng bao giờ còn trở lại đây nữa. Chàng đã đến gần cổng trường. Lúc ấy có tiếng cười khúc khích.
- Em biết ngay là anh ấy đến đây mà.
Chương dừng lại. Quang và Thục đã đứng ngay trước mặt. Quang hỏi:
- Đến đây làm gì vậy?
- Từ giã trường.
Thục nói:
- Mọi người đang đợi anh.
- Sao biết tôi ở đây?
- Anh Quang bảo anh đi uống cà phê nhưng em biết thế nào anh cũng đến đây.
Chương bước ra khỏi cổng. Thục đi giữa hai chàng trai. Chương thấy lòng mình dịu lại và một tình cảm vô danh đang ve vuốt chàng. Chàng tự bảo: Được làm một người anh của Thục đã là hạnh phúc rồi, sao ta lại muốn đánh mất đi?
*
Buổi tiệc nhỏ không đầy mười người tham dự nhưng cũng thật náo nhiệt. Ba chiếc bàn kê nối nhau thành một cái bàn dài phủ khăn trắng. Thực khách là các bạn hữu của Thục và Quang trong số đó có vài người quen biết Chương.
Các cô bạn của Thục ăn mặc lộng lẫy, người nào cũng tươi cười và trang điểm rất kỹ, bọn thanh niên thì ít chải chuốt hơn nhưng ai cũng vui vẻ. Chương ngồi cạnh một anh chàng đeo kính cận được giới thiệu là “giáo sư”, bên trái chàng là một cô gái nhan sắc trung bình nhưng hơi làm dáng. Anh giáo sư nói nhiều quá, dường như anh ta đã say dù mới uống hai lon bia. Anh ta đứng dậy nói:
- Tại sao các cô không nói chuyện với bọn tôi mà chỉ rù rì với nhau. Mời nâng ly. Nào, cô Trâm!
Anh ta cầm chai Maxim rót vô cái ly nhỏ trước mặt Trâm. Cô gái chỉ nhếch cười, không nói gì.
- Trâm ơi, nâng ly lên. Thục bảo. Mi cạn với tao chứ.
- Được quá.
Chương uống cạn phần của mình còn chàng giáo sư thì đã bắt đầu nghiêng ngả. Khi anh ta gục xuống bàn thì căn phòng trở nên yên tĩnh, lịch sự hơn. Chương quay sang Trâm:
- Chị là bạn của Quang hay Thục?
- Tôi học cùng lớp với Thục. Hình như anh có chuyện gì buồn phải không?
- Chị rất tinh ý. Ngày mai tôi đã đi rồi.
- Anh đi nước ngoài à?
- Không. Tôi đi học ngành công an.
- Anh thích nghề ấy lắm à?
- Tôi thi hoài không đậu. Và ba tôi đã khuyên như thế. Gia đình tôi ai cũng làm công an cả.
Trâm cười khúc khích:
- Đối với tôi đó là một lời đe doạ.
Chương bật cười. Hai người lại nâng ly. Trâm mời Chương liên tục. Cô uống rượu một cách sành điệu, điều đó làm Chương thích thú. Nỗi buồn khi chiều dường như đã tan hết. Hai người uống tràn. Trong cơn mơ màng chàng nghe có tiếng ai hát, chàng không biết có phải cái bóng hồng mờ nhạt đang đứng trước mặt mình là Thục không nhưng tiếng hát ấy làm chàng nao lòng. Chàng ngã người ra sau, để mặc cho tiếng hát vuốt ve.
Bỗng dưng có người nào đó giúi vào tay chàng một chiếc khăn nhỏ, chàng muốn giữ bàn tay người đó lại nhưng lại nắm vào khoảng không. Tiếng vỗ tay vang lên, Chương như chợt tỉnh. Chàng nói với Trâm:
- Tôi xin phép ra ngoài một chút.
Chàng định rửa mặt cho tỉnh táo nhưng khi ra đến sân chàng mới biết là thành phố đang chìm ngập trong một cơn mưa rả rích, đường phố loang loáng ánh đèn, vắng ngắt và lạnh lẽo. Tự nhiên Chương không muốn quay vào bàn tiệc nữa. Chàng cúi đầu cay đắng bảo thầm: Mình dư thừa trong thế giới đó. Dư thừa. Tiếng cười nghe lẫn trong tiếng vỗ tay tán thưởng.
Chàng bước ra đường, men theo hè phố.
Gió càng lúc càng lạnh, rượu làm cho chàng muốn nôn mửa. Khi chàng đón được chiếc xích lô thì đã say mềm. Người phu xe hỏi:
- Về đâu?
Chàng nói địa chỉ và gục xuống.

Danh sách chương của Cõi Về

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương Kêt


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h