Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 17/01/2018 12:05 ở Hà Nội
 

Cô bé nói dối - Tập 1

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  2605

 Trong cuộc đời , ngoài cái tật thích nói láo ra , Đinh Đang còn mang thêm một cố tật không ai ưa nữa , đó là cái tật thích làm người khác đứng tim , sợ điếng hồn .
Không hiểu sao cô thích nhìn mặt người ta , đang bình thường bỗng chảy xệ ra , rồi từ hồng chuyển dần sang xanh xám đến thế . Thật không thích thú gì bằng , đúng giữa lúc người bị hại không còn gì hy vọng , cô lại bật cười lên khanh khách . Đùa thôi mà , có gì đâu ! Cô vẫn thường nhún vai thanh minh cho việc mình làm .
Nhưng lần này , Đinh Đang biết cô không đùa. Cả ba của cô , tỷ phú Kim Hưng cũng biết vậy . Nên đã năm phút qua rồi , gương mặt ông vẫn không đổi sắc , không lấy lại được vẻ bình thường , dù giữa thương trường ông vẫn nổi danh là người điếm tĩnh.
Hai bàn tay ngọ nguậy , hai bàn chân cũng bắt đầu ngọ ngoạy trên ghế salon. Đinh Đang bập bập môi mút cây kẹo ớt . Đôi mắt cô mở to nhìn ông sốt ruột . Chỉ là một cái gật đầu thôi , sao ông đắn đo lâu vậy ?
- Không được - Cuối cùng , ông Hưng đành phải đứng lên ra tối hậu thư . Dù biết rằng tối hậu thư kia có làm con phật dạ .
- Không được ! - Cây kẹo rời khỏi miệng rơi xuống nền nhà . Đôi mắt đang mở to cụp xuống nhanh. Hai bàn chân dậm thình thịch trên mặt đất - Sao lại không được chứ ?
- Vì ba thương con , cục cưng à ! - Bước lại gần , một tay đặt lên tóc con vuốt nhẹ , ông Hưng hy vọng chuyển lay được lòng Đinh Đang bằng tình phụ tử thiêng liêng .
- Không cần ba thương con kiểu đó - Gạt mạnh tay ông ra khỏi vai mình , Đinh Đang đùng đùng bước đến cửa sổ . Gương mặt bầu phụng phịu , phình to .
Từ lúc Đinh Đang còn nhỏ đến giờ , chưa lần nào ông làm trái ý con . Nên lần này... quyết liệt làm con buồn ông nghe lòng ray rứt quá . Nhưng biết làm sao . Ông không thể nào cho nó ra riêng tự lập một mình .
Với tuổi đời chưa tròn mười tám , với những tháng ngày được bảo bọc nâng niu trong vòng tay người cha già hiếm muộn , Đinh Đang là một cành hoa quý bằng pha lê mỏng . Làm sao nó đối đầu cùng sương tuyết nắng gió đời thường chứ ?
Song , bất chấp lời cha giải bày hơn thiệt . Giờ đây , lòng Đinh Đang cháy bỏng một ước mơ được tung cánh làm con chim tự do bay lượn giữa bầu trời thênh thang lớn rộng . Ôi , bao đêm , rồi bao ngày ấp ủ , Đinh Đang chỉ mong được đến ngày này .
Ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi , ba hứa sẽ tặng cô món quà mà cô yêu thích nhất . Đinh Đang hy vọng ,hoài mong , ấp ủ , tưởng tượng biết bao nhiêu. Vậy mà... ông lại nỡ phũ phàng hét to vào mặt cô hai từ : Không được .
Ông coi thường cô quá ! Nước mắt tủi thân lại lăn dài , Đinh Đang khóc ngon lành. Tự nhiên cô nhớ mẹ , dù mẹ chỉ là chiếc bóng mờ trong tâm khảm của cô . Cô ước gì mẹ không bị bệnh chết đi . Bởi chẳng biết sao cô lại tin rằng : Bà sẽ đồng tình , khuyến khích cô ra đời tự lập.
Khóc một hồi thấy ông Hưng vẫn đứng yên chẳng có động tinh gì , Đinh Đang không khóc nữa . Ngu sao khóc cho mắt sưng vù chớ? Cách này không được phải tìm cách khác phản công .
Chẳng cần phải nghĩ lâu , từ nhỏ Đinh Đang nổi danh lém lỉnh và mưu mẹo . Trèo qua cửa sổ , tay nắm lấy cái màn cửa , cô hét to :
- Lần nữa, con hỏi ba có đồng ý cho con ra đời tự lập không ?
Chữ " không " chưa thoát khỏi miệng cô , ông Hưng đã nghe hồn phách rụng rời . Trời ơi , cửa sổ lầu ba mà con ông đứng hớ hênh như trên ghế vậy .
- Ba có trả lời không ? - Quên mất mình đang nắm tấm màn cửa được móc hờ trên hai cây đinh nhỏ , Đinh Đang giật mạnh tay.
- Ôi, coi chừng con ! Cùng lúc với tiếng thét , ông Hưng bay người qua chiếc bàn kiếng chụp lấy tấm màn .
Song không còn kịp nữa , chỉ chậm một giấy thôi tấm màn đã rời khung cửa sổ , mang theo Đinh Đang rơi xuống đất .
Cảnh tượng kinh hoàng quá ! Không nỡ nhìn con tan thây dưới đất , ông Hưng nhắm ghiền đôi mắt lại . Trái tim nát tan trong ngực , ông ân hận khóc thương con , ray rứt cắn xé mình .
Tại sao lại độc tài ! Tại sao cương quyết không cho con tự lập ? Nó có ý chí vươn lên , là cha , lẽ ra ông phải động viên , khuyến khích con mới đúng .
- Ba , ba suy nghĩ chưa ? Có cho con ra đời tự lập không ?
Giữa hai hàng nước mắt , ông bỗng nghe tiếng con văng vẳng. Bật nhanh người dậy , ông bỗng lắc đầu thở ra tuyệt vọng : tưởng tượng thôi . Con ông đã chết rồi . Dưới đất , trước cửa nhà ông , hẳn mọi người đang xúm quanh đen đỏ . Mỗi người bàn tán một câu rồi chép miệng thương . Con bé còn nhỏ , sao bạc phước , bạc phần.
- Ba... trả lời lẹ đi , con mỏi tay rồi !
Không phải bằng tiềm thức , rõ ràng là giọng Đinh Đang . nhìn qua cửa sổ , chưa kịp mừng , ông lại nghe sống lưng mình lạnh toát . Một tay nắm lấy ống thông hơi , Đinh Đang đu tòng teng giữa tường nhà trống không như con thằn lằn vậy .
- Ba chịu, ba chịu hết mà ! - Không dám suy nghĩ , ông gật đầu nhanh như con bửa củi - Đừng nhúc nhích đưa tay đây ba kéo lên !
Song không ngờ , Đinh Đang cũng không ngờ mình đã bị tuột khỏi vị trí ban đầu một khoảng xa như vậy . Phải hơn nửa thước cô mới nắm được bàn tay ba trìu mến vươn ra chờ đón.
Giữa lưng chừng trời đất với bàn tay mỏi nhừ , Đinh Đang bắt đầu thấy sợ . Cô chỉ muốn dọa ba chứ có muốn chết đâu. Sao bây giờ? Cô gần chịu hết nổi rồi.
- Ba ơi cứu con với ! - Mếu máo khóc , cô gào to- Con hỏng muốn chết đâu. Con thương ba lắm.
- Ráng chịu đi con , đừng để hao sức , ba đã gọi điện kêu cấp cứu rồi - Từ cửa sổ giọng ông Hưng gấp rút - Bám chặt lấy nghe con.
- Dạ ! Không phải một mà là hai tay , cả hai chân của Đinh Đang nữa , giờ đều quấn chặt lấy ống thông hơi. Ôm thật cứng vậy mà cô vẫn thấy cứ tuột dần , tuột thấp dần.
Rồi bỗng nhiên cơn sợ hãi như bay mất. Đinh Đang lại thấy buồn cười . Dễ mấy ai trong đời có được cái cảm giác này.
Đầu tiên là cảm giác sợ đến đứng cả tim. Chà! Như vậy mới gọi là sợ chứ. Giữa cơn thập tử nhất sinh mà lị.
Tiếp đó là cảm giác lơ lửng giữa trời , nghe bốn bên gió lùa lồng lộng. Y như mấy con chim đậu trên cây vậy. Nghe thật là thích.
Đảo mắt nhìn xuống dưới , Đinh Đang thấy sướng rơn cả cái bụng. Bao nhiêu người đang đứng tim , đứng im nín thở mà theo dõi cô. Không nhìn rõ nhưng cô biết mặt người nào cũng xanh lè , tái mét.
Nhất là ba , Đinh Đang thấy phục ông vô hạn. Phút này mà còn bình tâm la hét đám công nhân lót đệm đầy đất phòng khi cô lỡ té. Chà , xong việc này , chắc nhà đầy nhóc đệm. tha hồ mà nhún nhẩy , mà kê sân học võ.
- Két !
Nghe tiếng xe thắng gấp dưới chân , Đinh Đang hướng mắt nhìn rồi reo to trong lòng mừng rỡ:
- Được cứu rồi. Lại được đi xe cần cẩu nữa , ngon thật là ngon.
- Đinh Đang cẩn thận đó , ba lên với con đây.
- Ba cũng cẩn thận đó ! - Đáp trả lời ông , Đinh Đang thích thú nhìn ông đứng gọn trong cần cẩu. Thật không biết trong lòng ông nghĩ điều gì. có thấy ngon như cô không.
- Từ từ con - Một tay đỡ eo Đinh Đang, ông nhẹ nhàng nhấc cô qua cần câu gọn như nhấc một con mèo , rồi vẫy tay ra hiệu cho người tài xế hạ cần cẩu trong tiếng thở phào ra thoát nạn của nhiều người.
- Ôi đẹp quá ! - Nhảy như con choi choi , Đinh Đang quay nhìn bốn phía từ độ cao của chiếc cần cẩu - Y như ngồi trên máy bay vậy. Ba à , ba có thích không?
- Thích ! Đưa đôi mắt lờ đờ nhìn con , ông như dở khóc dở cười. hai hàm răng va vào nhau lập cập , ông vẫn chưa bình tâm lại sau cơn sợ điếng hồn. Trời ơi , sao cứ như cơn ác mộng kinh hoàng?
- Ba à , ba đừng quên lời hứa nhé? - Không để mất cơ hội tốt , Đinh Đang thừa thắng xông lên - Không thì con nhảy xuống cần cẩu thiệt đó.
Dù bây giờ chiếc cần cẩu đã hạ sát đất rồi , nguy hiểm không còn nữa , ông Hưng cũng lật đật nắm tay con gái , gật đầu vô điều kiện :
- Hứa, ba hứa mà.
- Đó ! vậy có phải dễ thương không? - Nhảy lên hôn đánh chụt vào má ông một cái. Đinh Đang hớn hở tung chân sáo chạy đi. Nhởn nhơ như không phải mình vừa làm náo động cả một vùng.

Danh sách chương của Cô bé nói dối

Tập 1Tập 1- 2Tập 1- 3Tập 1- 4Tập 1- 5Tập 1- 6Tập 1- 7Tập 1- 8Tập 1- 9Tập 1- 10Tập 1- 11Tập 1 - 12Tập 1- 13Tập 1- 14TẬP 2 - 1Tập 2- 2Tập 2- 3Tập 2- 4Tập 2- 5Tập 2- 6Tập 2- 7Tập 2- 8Tập 2- 9Tập 2- 10Tập 2- Đoạn kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h