Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 05:07 ở Hà Nội
 

Chim Ó Biển (The Seahawk) - P2- Chương 16

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  618

Chàng vẫn tiếp tục đi đi lại lại cho tới chừng một giờ hay hơn trước lúc mặt trời lặn - khoảng mười lăm giờ kể từ lúc khởi hành – khi họ tới trước lối vào của một vũng biển thắt cổ chai nằm dưới những vách đá của mũi Aquila ở bờ biển phía nam đảo Formentera. Chàng nhận ra điều này và bị dứt ra khỏi dòng suy nghĩ của mình bởi giọng nói của Asad cất lên gọi chàng tới boong đuôi và ra lệnh cho chàng đưa chiếc tàu vào trong vũng biển.
Gió đang tắt dần, và bắt đầu cần phải dùng đến mái chèo, điều luôn xảy ra một khi họ đã ở trong đoạn thắt cổ chai hẹp dẫn vào vũng biển lặng sóng phía trong. Vậy là Sakh el Bahr, đến lượt mình, cất cao giọng ra lệnh, và để trả lời chàng Vigitello và Larocque lập tức có mặt.
Một hồi còi của Vigitello buộc thuộc hạ của gã phải đứng cả dậy, và chúng bắt đầu đi dọc các băng ghế ra lệnh cho đám nô lệ sẵn sàng, trong khi Jasper cùng sáu gã thuỷ thủ Hồi giáo cuốn những lá buồm đã bắt đầu rũ xuống vì thiếu gió lại. Sakh el Bahr ra lệnh bắt đầu chèo, và Vigitello thổi một hồi còi thứ hai dài hơn. Các mái chèo được nhấn xuống nước, các nô lệ gò lưng ra chèo và chiếc galeasse vọt lên phía trước, nhịp chèo được giữ bởi một gã cai ngồi ở giữa thân tàu đang gõ nhịp nhàng xuống một chiếc trống. Sakh el Bahr, đứng trên boong đuôi, lớn tiếng ra lệnh cho bọn thuỷ thủ cầm lái ở hai bên đuôi tàu, và chiếc tàu được điều khiển một cách khéo léo qua đoạn thắt cổ chai hẹp vào trong vũng biển phẳng lặng trong vắt như pha lê tới tận đáy. Tới đây trước khi ra lệnh dừng lại, Sakh el Bahr cho quay tàu hướng ra ngoài theo đúng thông lệ của bọn cướp biển, để có thể sẵn sàng nhổ neo tiến ra biển một cách nhanh chóng nhất.
Cuối cùng, chiếc tàu dừng lại bên một gềnh đá dốc thoai thoải, gần như không có bóng sinh vật nào, trừ vài con sơn dương thoắt ẩn thoắt hiện gần trên đỉnh. Dưới chân gềnh đá lác đác những bụi cây dại nở đầy hoa vàng. Cao hơn, vài cây olive già xương xẩu chĩa lên trời những cành cằn cỗi gần như biến thành màu sáng bạc dưới ánh mặt trời lúc này đã ngả về phía tây.
Larocque và vài thuỷ thủ trèo qua mạn tàu, nhẹ nhàng nhảy xuống những chiếc mái chèo đang được giữ nằm ngang, đi dọc theo thân mái chèo lên gềnh đá và dùng dây thừng cột chiếc tàu lại.
Nhiệm vụ tiếp theo của Sakh el Bahr là chỉ định một lính gác, và chàng chọn Larocque, lệnh cho gã trèo lên đỉnh gềnh đá nơi có tầm quan sát rộng.
Rảo bước trên boong đuôi cùng Marzak, Basha hào hứng nhớ lại những ngày khi đức ông còn là một gã hải tặc dọc ngang trên biển, ông đã chọn vũng biển này vừa làm nơi phục kích vừa làm chỗ ẩn náu. Theo đức ông, ở cả Địa Trung Hải chỉ có vài vũng biển thích hợp một cách hoàn hảo đến vậy với mục đích cướp biển ; đây là một nơi ẩn náu an toàn khi lâm nguy, và một chỗ phục kích có một không hai để chờ đợi con mồi. Đức ông nhớ lại đã có lần dừng lại ở đây cùng Dragut Reis lừng danh cùng một hải đội sáu chiếc galley, sự có mặt của họ hoàn toàn bất ngờ với viên đô đốc người Genoa Doria, người đã kiêu hãnh đi ngang qua với ba chiếc caravel và bảy chiếc galley.
Marzak, đi bên cạnh người cha, chỉ nghe lấy lệ câu chuyện của ông này. Đầu óc cậu ta để cả vào Sakh el Bahr, sự nghi ngờ về chiếc sọt đan bằng lá cọ nọ càng lúc càng tăng lên vì đã hai giờ liền cậu thiếu niên thấy chàng cướp biển đăm chiêu đi lại gần đó.
Cậu ta bất ngờ chen ngang vào dòng hồi ức của người cha bằng một nhận xét vừa nảy ra trong đầu.
« Tạ ơn Allah, » cậu thiếu niên nói, « vì chính cha đã chỉ huy chuyến đi này, nếu không lợi thế của vũng biển này hẳn đã bị bỏ phí mất. »
« Không đúng vậy, » Asad trả lời. « Sakh el Bahr biết chúng cũng rõ như cha. Cậu ta đã sử dụng lợi thế của nơi này nhiều lần. Chính cậu ta đã gợi ý chọn nơi này để chờ đợi chiếc tàu Tây Ban Nha. »
« Thế nhưng nếu hắn ta ra khơi một mình con ngờ rằng không chắc chiếc tàu nọ đã làm hắn bận tâm nhiều. Hắn có những ý nghĩ khác trong đầu, thưa cha. Cha hãy quan sát hắn đang đăm chiêu suy nghĩ ở đằng kia xem. Hắn trông giống như một kẻ mắc bẫy đang tuyệt vọng. Hắn đang sợ điều gì đó. Con khuyên cha hãy quan sát hắn kỹ lưỡng xem. »
« Allah tha thứ cho con, » cha cậu ta đáp, lắc mái đầu già nua và thở dài trước nhiều suy diễn viển vông đến vậy. « Không lẽ trí tưởng tượng của con luôn bị thù hằn ám ảnh sao ? Thế nhưng ta không trách con, mà trách mụ đàn bà Sicily mẹ con, kẻ đã nhồi nhét những hận thù đó vào đầu con. Chẳng phải chính bà ta đã đẩy ta đến chỗ thực hiện chuyến đi vô ích này sao ? »
« Con thấy là cha đã quên chuyện tối qua và đứa con gái nô lệ người Âu, » con trai đức ông trả lời.
« Không, đến đây con đã nhầm rồi. Ta không quên chuyện đó. Nhưng ta cũng không quên rằng vì Allah đã trao cho ta chức Basha Algiers, Người trông đợi ta thi hành chức trách một cách công minh. Thôi nào, Marzak, hãy chấm dứt tất cả những chuyện này đi. Có lẽ ngày mai con sẽ được thấy cậu ta xung trận, và sau khi đã được chứng kiến một cảnh tượng như vậy sẽ không bao giờ con dám nói xấu cậu ta nữa. Lại đây, dàn hoà với cậu ta và hãy để ta thấy hai người quan hệ với nhau tốt hơn từ nay về sau. »
Và đức ông cao giọng gọi Sakh el Bahr, người lập tức quay lại đi lên boong đuôi. Marzak đứng im cau có, không hề có ý định chìa tay ra dàn hoà như người cha mong muốn với kẻ rất có thể sẽ cướp mất quyền thừa kế của cậu ta. Thế nhưng cũng chính cậu thiếu niên lên tiếng đón chào Sakh el Bahr khi chàng cướp biển đặt chân lên boong.
« Có phải ý nghĩ về trận chiến sắp tới làm ngươi dao động không, chó săn ? » cậu ta hỏi.
« Ta dao động ư, búp bê bọc lụa ? » câu trả lời cũng thật ngang ngạnh.
« Xem ra có vẻ vậy. Vẻ cô độc, đãng trí của ngươi... »
« Là dấu hiệu của sự dao động, ngươi cho là vậy chăng ? »
« Còn có thể là gì khác đây ? »
Sakh el Bahr bật cười. « Ngươi chuẩn bị nói cho ta biết tiếp là ta đang run sợ. Thế nhưng ta khuyên ngươi hãy đợi cho đến khi ngươi đã tự mình ngửi mùi máu và thuốc súng, và tự mình học lấy xem nỗi sợ hãi là gì. »
Cuộc lời qua tiếng lại thu hút sự chú ý của mấy sĩ quan tháp tùng Asad đang đứng vô công rồi nghề quanh đó. Biskaine và ba gã khác bước lại đứng sau lưng Basha theo dõi với vẻ thú vị, một thái độ cũng được chính đức ông chia sẻ.
« Đúng vậy, đúng vậy, » Asad lên tiếng, đặt một tay lên vai Marzak, « lời khuyên của cậu ta không sai đâu. Đợi đã, con trai, đợi đến khi con đã theo sau cậu ta lao sang áp mạn bọn tà đạo, trước khi phán xét rằng cậu ta dễ dao động. »
Giận dỗi, Marzak gạt bàn tay già nua ra. « Chẳng lẽ cả người, thưa cha, cũng vào hùa với hắn để chế giễu sự thiếu kinh nghiệm của con. Tuổi trẻ của con là câu trả lời quá đủ. Nhưng ít nhất, » cậu ta thêm vào, bị thúc đẩy bởi một ý định ma mãnh vừa nảy ra, « ít nhất các vị cũng không thể chế giễu tôi vì kém thành thạo trong sử dụng vũ khí. »
« Hãy lui ra dành cho cậu ta khoảng trống, » Sakh el Bahr nói với giọng châm biếm đầy thú vị, « và cậu ta sẽ cho chúng ta chiêm ngưỡng những điều kỳ diệu. »
Marzak nhìn chàng, đôi mắt long lên nheo lại. « Hãy đưa cho ta một cây nỏ, » cậu ta thách thức, « và ta sẽ dạy cho ngươi thấy cần bắn ra sao, » câu khoác lác thật đáng kinh ngạc.
« Mi sẽ dạy cậu ta ? » Asad kêu lên. « Mi sẽ dạy cậu ta ! » Và đức ông phá lên cười sảng khoái. « Hãy đi dùng đất sét ném mặt trời trước đã, chàng trai. »
« Hãy giữ lại sự phán xét của mình, thưa cha, » Marzak nói với vẻ kiêu hãnh nghiêm nghị.
« Chàng trai, con điên mất rồi ! Sao chứ, mũi tên của Sakh el Bahr có thể hạ được chim én đang bay trên trời. »
« Có thể hắn khoác lác vậy thôi, » Marzak trả lời.
« Còn lời khoác lác của mi sẽ là gì đây ? » Sakh el Bahr vặn lại. « Bắn một mũi tên từ đây tới đảo Formentera chăng ? »
« Ngươi dám chế nhạo ta ư ? » Marzak hét lên.
« Ngươi muốn hỏi ta dám gì kia ? » Sakh el Bahr hỏi lại.
« Thề có Allah, ta sẽ dạy cho ngươi một bài học. »
« Và ngươi sẽ nhận được bài học của mình, » câu trả lời được đưa ra ngạo nghễ. Marzak đi đến bên rìa boong. « Này dưới kia ! Vigitello ! Một cây nỏ cho ta, và một chiếc khác cho Sakh el Bahr. »
Vigitello lập tức tuân lệnh, trong khi Asad lắc đầu bật cười lần nữa.
« Bởi vì giới luật của đấng tiên tri không cấm việc cá cược... » đức ông vừa bắt đầu, thì Marzak chặn lời ông lại.
« Con đã sẵn sàng đưa ra một cuộc cá cược đây. »
« Để rồi, » Sakh el Bahr nói, « túi tiền của ngươi cũng sẽ được trống rỗng như cái đầu của ngươi. »
Marzak nhìn chàng bĩu môi. Rồi cậu thiếu niên giật một chiếc nỏ từ tay Vigitello là đặt lên đó một mũi tên. Và đến lúc này cuối cùng Sakh el Bahr cũng được biết ý định ma mãnh ẩn đằng sau sự thách thức lạ lùng.
« Bây giờ hãy nhìn đây, » cậu thiếu niên lên tiếng, « trên chiếc sọt đan bằng lá cọ kia có một vệt nhỏ không lớn hơn con ngươi mắt của ta. Ngươi cần tập trung hết thị lực của mình mới có thể nhìn thấy cái vết đó. Hãy xem mũi tên của ta sẽ xuyên thẳng vào cái vết đó ra sao. Liệu ngươi có thể bắn được một mũi tên khá hơn không ? »
Đôi mắt cậu ta, dán chặt vào khuôn mặt Sakh el Bahr, thấy khuôn mặt chàng chợt thoáng tái đi trong chốc lát. Nhưng chàng cướp biển bình tĩnh lại rất nhanh. Chàng phá lên cười, có vẻ hoàn toàn vô lo khiến Marzak bắt đầu tự nghi ngờ không biết chàng đã tái mặt đi thật hay chẳng qua trí tưởng tượng của bản thân cậu ta đã khiến cậu nghĩ vậy.
« À phải rồi, ngươi sẽ chọn một cái đích chẳng ai trông thấy cả, thế là bất kể mũi tên cắm vào đâu ngươi cũng nói là trúng đích ! Một trò bịp xưa quá rồi, hỡi Marzak. Hãy đi loè đàn bà với trò bịp đó. »
« Vậy thì, » Marzak nói, « chúng ta sẽ thay bằng sợi dây cột chiếc sọt vậy. » Và cậu ta giương nỏ lên. Nhưng bàn tay Sakh el Bahr đã nắm lấy cánh tay anh chàng một cách nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để khiến nó không cử động được nữa.
« Đợi đã, » chàng nói. « Ngươi sẽ chọn một cái đích khác vì vài lý do. Thứ nhất, ta không thể để mũi tên của ngươi bắn vào đám nô lệ chèo thuyền và chẳng may giết chết một người nào đó. Phần lớn chúng là nô lệ đã được lựa chọn đặc biệt vì khả năng chịu đựng, và ta không thể để mất một ai. Một lý do nữa là cái đích đưa ra thật là ngu ngốc. Khoảng cách từ đây tới đó chỉ mười bước chân. Một trò trẻ con, và có thể đó là lý do tại sao ngươi đã chọn cái đích đó. »
Marzak hạ nỏ xuống và Sakh el Bahr buông tay cậu ta ra. Hai người nhìn nhau, chàng cướp biển hoàn toàn làm chủ bản thân và mỉm cười một cách thư thái, không một dấu vết nào của nỗi kinh hoàng đang dày vò tâm hồn chàng lúc ấy lộ ra trên khuôn mặt rám nắng rắn rỏi với bộ râu quai nón rậm hay trong đôi mắt sắt đá của chàng.
Chàng chỉ tay lên sườn đồi, về phía cây olive mọc gần nhất, cách đó chừng một trăm bước chân. « Hãy nhìn xem, » chàng nói, « đó là cái đích của một người đàn ông. Hãy bắn một mũi tên vào cành cây vươn dài ra của cây olive gần nhất đó. »
Asad và đám sĩ quan của ông lên tiếng tán thưởng.
« Quả là cái đích cho một người đàn ông, » Basha nói, « nếu anh ta là một tay thiện xạ. »
Nhưng Marzak nhún vai cố làm ra vẻ coi thường. « Con biết hắn ta sẽ từ chối cái đích con thách thức, » cậu ta nói. « Còn về cái cành olive đó, nó là một cái đích quá to đến mức một đứa trẻ con cũng không thể bắn trượt được từ khoảng cách này. »
« Nếu một đứa trẻ con còn không bắn trượt, thì hiển nhiên ngươi cũng không thể trượt, » Sakh el Bahr nói, lúc này chàng đã đứng chắn giữa Marzak và chiếc sọt. « Vậy hãy để chúng ta cùng thấy ngươi bắn trúng nó, ôi Marzak. » Vừa nói, chàng vừa giương cây nỏ của mình lên, và hầu như không có vẻ gì chú tâm ngắm đích, chàng bắn mũi tên của mình đi. Mũi tên lao vút đi cắm ngập vào cành cây chàng đã chỉ, đuôi mũi tên vẫn còn hơi rung rinh.
Một tràng vỗ tay hoan hô và hò reo tán thưởng vang lên chào đón phát bắn, và khiến cả thuỷ thủ đoàn quan tâm đến những gì sắp xảy ra.
Marzak mím chặt môi lại, nhận ra cậu ta đã bị qua mặt hoàn toàn. Muốn thế nào đi nữa bây giờ cậu ta cũng phải bắn vào cành cây nọ. Sakh el Bahr đã tước mất khả năng lựa chọn của cậu ta. Anh chàng không bao giờ nghi ngờ rằng nếu thực sự phải bắn, thì cậu ta sẽ tự chuốc lấy một mẻ ê mặt, và cậu ta cũng sẽ phải từ bỏ cái đích đã bịa ra.
« Thề có Koran, » Biskaine lên tiếng, “cậu sẽ phải trổ lên khả năng của mình ra để bắn được một phát tên như vậy, Marzak. »
« Đấy không phải là cái đích ta đã chọn, » Marzak cau có đáp.
« Con là người đã thách thức, ôi Marzak, » cha cậu ta nhắc cho cậu thiếu niên nhớ. « Vậy thì quyền chọn đích thuộc về cậu ta. Cậu ta đã chọn đích xứng đáng với một người đàn ông, và thề có chòm râu của Mohammed, cậu ta đã cho chúng ta thấy một phát tên của một người đàn ông. »
Marzak những muốn vứt quách chiếc nỏ đi vào lúc đó, từ bỏ mánh khoé cậu ta đã chọn để khám phá bí ẩn của chiếc sọt đáng ngờ nọ ; thế nhưng cậu chàng cũng hiểu xử sự như thế sẽ khiến cậu ta bị mọi người dè bỉu. Cậu ta chậm chạp giương nỏ lên hướng về phía đích.
« Cẩn thận với người gác trên đỉnh đồi, » Sakh el Bahr nhắc nhở, làm bật lên một tràng cười.
Cậu thiếu niên bực dọc xiết cò. Dây nỏ bật lên, và mũi tên lao đi cắm phập vào sườn đồi cách đích chừng mười sải tay.
Bởi vì cậu ta là con trai Basha không ai dám bật cười phá lên trừ cha cậu ta và Sakh el Bahr. Nhưng không ai nén được khẽ bật cười gằn coi thường, một phần thưởng luôn được dành cho những kẻ thùng rỗng kêu to.
Asad nhìn con trai, mỉm cười gần như buồn bã. « Hãy xem xem, » đức ông nói, « chuyện gì xảy ra khi mi tự huênh hoang thách thức Sakh el Bahr. »
« Con đã không được như ý trong chuyện chọn đích, » cậu ta cay cú trả lời. « Hắn chọc con bực mình và làm đường ngắm của con bị lệch. »
Sakh el Bahr quay đi rảo bước về phía mạn tàu, tin rằng mọi chuyện đến đây là chấm dứt. Marzak nhìn theo quan sát chàng.
« Thế nhưng với cái đích đó, » cậu ta nói, « con sẽ lại thách thức hắn ta. » Vừa nói, cậu ta vừa đặt một mũi tên khác lên nỏ. « Hãy xem đây ! » Cậu ta hét lớn, và giương nỏ lên ngắm.
Nhưng nhanh như chớp, Sakh el Bahr – lúc này không còn để ý gì đến hậu quả - chĩa thẳng chiếc nỏ chàng vẫn cầm trong tay vào Marzak.
« Dừng lại ! » chàng gầm lên. « Cứ thử bắn vào chiếc sọt đó đi, và ta sẽ bắn thẳng mũi tên này vào cổ họng ngươi. Ta không bao giờ bắn trượt ! » chàng lạnh lùng bổ sung thêm.
Những người đứng sau lưng Marzak đều bàng hoàng. Họ ngây người ra nhìn chằm chằm vào Sakh el Bahr không nói nên lời, trong lúc chàng đứng đó, mặt tái đi, đôi mắt như có lửa, chiếc nỏ trên tay đã lên dây và sẵn sàng gửi mũi tên chết người đi như chàng đe doạ.
Đến lúc này, Marzak, một nụ cười ma mãnh trên môi, từ từ hạ chiếc nỏ xuống. Cậu ta đã thoả mãn. Mục đích thực sự của anh chàng đã đạt được. Cậu ta đã ép được kẻ thù tự phản bội mình.
Asad là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
« Kellamullah ! » đức ông gầm lên. « Chuyện gì nữa thế này ? Cả ngươi nữa cũng điên rồi ư, Sakh el Bahr ? »
« À phải, hắn có điên thật, » Marzak nói, « hoá điên vì sợ. » Và cậu chàng lập tức nhanh chân lủi sang một bên để thân hình của Biskaine che chắn cho cậu ta khỏi mọi hậu quả của những lời cậu chuẩn bị nói tiếp. « Thưa cha, hãy hỏi hắn xem hắn cất cái gì trong chiếc sọt đó. »
« Phải, cái gì vậy, nhân danh Allah ? » Basha hỏi, đồng thời bước lại gần viên thuyền trưởng của mình.
Sakh el Bahr hạ chiếc nỏ xuống, lúc này đã bình tĩnh trở lại. Thái độ của chàng thật vượt quá mọi tưởng tượng.
« Thần chứa trong đó hàng hoá quý giá, mà thần không muốn bị một đứa trẻ con được chiều chuộng nghịch ngợm làm hư hại, » chàng trả lời.
« Hàng hoá quý giá ? » Asad lặp lại, hầm hừ. « Chúng quả là phải rất quý để có thể quý hơn mạng sống của con trai ta. Để chúng ta cùng xem xem hàng hoá quý giá đó là gì. » Và ông ta hô lớn ra lệnh cho đám người đang ở dưới boong giữa. « Hãy mở chiếc sọt đó ra cho ta. »
Sakh el Bahr lao lên trước, đặt một bàn tay lên cánh tay Basha.
« Dừng lại, thưa chủ nhân ! » chàng nghiêm giọng gần như thách thức. « Hãy nhớ rằng chiếc sọt đó là tài sản của thần. Những gì chứa trong đó thuộc quyền sở hữu của thần ; và không ai có quyền... »
« Ngươi dám cằn nhằn về quyền của ngươi với ta, chủ nhân của ngươi, ư ? » Basha sẵng giọng, lúc này đang trong cơn giận dữ. « Ta nhắc lại, mở chiếc sọt đó ra cho ta. »
Đám thủ hạ lập tức thi hành lệnh của đức ông. Các dây thừng chằng xung quanh bị cắt đứt, và nắp chiếc sọt bị mở tung ra. Cả đám người chợt ồ lên ngạc nhiên. Sakh el Bahr đứng trơ trơ như hoá đá, kinh hoàng trước những gì sắp xảy ra.
« Cái gì vậy ? Các ngươi đã tìm thấy gì ? » Asad hỏi.
Đám thủ hạ yên lặng dỡ tung chiếc sọt ra, để lộ trước những cặp mắt của tất cả những người đang đứng trên boong đuôi khuôn mặt và thân hình của Rosamund Godolphin. Rồi Sakh el Bahr, bừng tỉnh khỏi cảm giác bàng hoàng của mình, không còn nghĩ đến gì khác ngoài cô thiếu nữ, lao từ trên boong đuôi xuống giúp cô gái ra khỏi chiếc sọt, và gạt những kẻ đang đứng gần nàng ra, chàng bước lại đứng bên cạnh nàng

Danh sách chương của Chim Ó Biển (The Seahawk)

P1 - Chương 1P1 - Chương 2P1 - Chương 3P1 - Chương 4P1 - Chương 5P1 - Chương 6P1 - Chương 7P1 - Chương 8P2 - Chương 1P2 - Chương 2P2 - Chương 3P2 - Chương 4P2 - Chương 5P2 - Chương 6P2 - Chương 7P2 - Chương 8P2 - Chương 9P2 - Chương 10P2 - Chương 11P2 - Chương 12P2 - Chương 13P2- Chương 14P2- Chương 15P2- Chương 16P2- Chương 17P2- Chương 18P2 -Chương 19P2 -Chương 20P2 - Chương 21P2-Chương 22P2- Chương 23P2- Chương 24P2 -Chương 25P2 - Chương 26


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h