Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 19/02/2018 07:09 ở Hà Nội
 

Sơn Quỷ - Hồi 11

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  1044

Trời chưa sáng, Thiên Cơ đã có mặt ở bờ nam sông Hán Thủy. Chàng đi dọc về hướng đông tìm đến bến đò. Nhưng nửa đường, chàng phát hiện chiếc thuyền khách lớn đã rời bến. Thiên Cơ không muốn chờ đợi chuyến sau, liền lao thẳng xuống nước, bơi một mạch đến giữa sông và tung mình lên mạn.
Khách trên thuyền sợ xanh mặt vì tưởng rằng thủy tặc. Lão chủ thuyền run rẩy vái dài:
- Tiểu lão xin theo quy củ dâng trăm lượng cho đại vương.
Thiên Cơ mỉm cười xua tay:
- Ta chỉ là khách đi thuyền, mong lão trượng cho biết giá cả.
Nhờ lối đáp thuyền kỳ quái này mà Thiên Cơ lại đi trước bọn Bất Bão Vũ Sĩ thêm nửa ngày đường.
Hán Thủy là phụ lưu lớn nhất của sông Trường Giang, phát nguyên từ rặng Tần Lĩnh, chảy theo hướng Tây Bắc - Đông Nam và đổ vào sông mẹ Ở cửa Hán Khẩu. Lần đầu ngược dòng sông Hán, Thiên Cơ say mê ngắm nhìn cảnh vật hai bên bờ. Chàng được chủ thuyền dành cho một phòng hạng nhất dưới khoang nhưng chàng thường lên mũi mà dõi mắt ngắm vẻ đạp của núi rừng mùa xuân.
Nhờ ngọn gió đông nên dù ngược nước mà thuyền vẫn đi khá nhanh. Mười ngày sau đã ghé Hán Trung, trên đất Thiểm Tây. Từ đây đến thượng nguồn sông Hán chỉ còn độ ba trăm dặm. Đoạn này nhiều ghềnh thác, nước chảy xiết nên thuyền lớn không đi được và Hán Trung là bến cuối. Do vậy, địa phương này sầm uất, phồn thịnh nhất miền nam Thiểm Tây.
Thiên Cơ rời bến đò, lững thững vào thành. Chàng ngạc nhiên khi thấy trên đường có rất nhiều hào kiệt võ lâm quen biết, vội kéo sụp nón rộng vành để giấu mặt.
Động tác này hơi muộn vì gã ăn mày ngồi dưới gốc cây du già đã vội vã đứng lên, tập tễnh rảo bước.
Thiên Cơ rảo bước đi tiếp, nhận ra lầu quán nào cũng đông nghẹt khách giang hồ.
Chàng không dám vào, bấm bụng tránh né, cố tìm một phạn điếm vắng người. Trong tâm trạng hiện nay, Thiên Cơ không muốn gặp ai cả, dù lòng rất thắc mắc về lý do hiện diện của mấy trăm cao thủ bạch đạo kia.
Đi thêm một quãng, Thiên Cơ nghe phía sau có tiếng chân người rộn rã. Từ ngày bị Phi Điểu Hội ám toán, Thiên Cơ trở nên vô cùng cảnh giác. Nhưng giọng nói của người kia rất thân quen:
- Mục công tử.
Thiên Cơ quay phắt lại, mừng rỡ nhận ra Đông Hải Thần Côn Vệ Đổng. Họ Vệ lướt đến, hai người ôm lấy nhau. Gã vỗ bồm bộp vào lưng Thiên Cơ cười vang:
- Sao công tử lại có mặt ở đây đúng lúc như vậy ? Các phái đang lo lắng vì sợ không ai cầm chân nổi Huyết Ấn Thần Quân.
Thiên Cơ cau mày hỏi:
- Lão ta và các phái kéo nhau đến đây làm gì ?
Vệ Đổng xua tay:
- Chuyện ấy rất dài. Năm vị Chưởng Môn đang sốt ruột chờ công tử. Chúng ta đi thôi.
Gã lôi chàng quay ngược lại vài chục trượng, ghé vào toà trang viện rộng rãi, kín đáo.
Trừ Vân Quang thiền sư, Phương Trượng chùa Thiếu Lâm, Chưởng Môn các phái kia đều có đủ. Đại diện Thiếu Lâm Tự là Vân Hiền thiền sư, thủ toà Đạt Ma Viện. Năm vị lão nhân hoan hỉ đón tiếp Thiên Cơ.
Đại Phúc Cái vui vẻ nói:
- Lão phu đã gởi thư đi Nghi Xương cách nay nửa tháng mà chưa nhận được hồi âm mà công tử đã đến dây. Nghĩa khí này quả là đáng tán dương.
Thiên Cơ chẳng thể khai là mình bị vợ cắm sừng, chỉ gượng cười, chẳng nói chẳng rằng.
An tọa xong, Vân Trúc Tử nói ngay:
- Huyết Ấn Thần Quân đã thống lĩnh bốn trăm cao thủ Hồng Liên Giáo âm thầm rời Kiều Sơn đi về hướng Tây. Khi nghe trinh sát Cái Bang báo lại, bọn bần đạo cho rằng Khang Nhẫn lên đường đi tìm lăng mộ của Võ Lâm Chi Vương nên tức tốc bám theo. Đây có thể là cơ hội để chúng ta tiêu diệt Huyết Ấn Thần Quân.
Thiên Cơ ngỡ ngàng:
- Nhưng Sát Nhân Đồng Tử đã vẽ thêm bẩy tám nét vào mảnh Bát Giác Pha Lê Sơn Hà Đồ, Iẽ nào không đánh lạc hướng được Thần Quân ?
Đại Phúc Cái lên tiếng:
- Huyết Ấn Thần Quân mời được hậu duệ của Xảo Vương là Xảo Thủ Thư Sinh Lâm Sĩ Hiếu, nên chắc đã phân rõ thực hư, tìm ra địa điểm.
Thiên Cơ hối hận khôn xiết vì chính chàng là người nối giáo cho giặc, dâng bảo vật cho lão ác ma. Thiên Cơ quyết chuộc lại lỗi lầm bằng cách giết họ Khang, hoặc chí ít là ngăn không cho lão lấy di học và tài sản của Võ Lâm Chi Vương Bộc Hy Hoàng.
Chàng nghiêm giọng nói:
- Bẩm Bang Chủ, chẳng hay Huyết Ấn Thần Quân đang ở đâu ?
Đại Phúc Cái đáp:
- Bọn lão phu đến đây sáng nay, nhận được tin Thần Quân đi đường Độc Đạo Kiếm Môn, được bốn chục dặm thì rẻ vào vùng chân núi Ngưu Sơn trong dãy Đại kiếm.
Trưa nay chúng ta sẽ khởi hành và đến nơi ấy vào lúc sẩm tối.
Cơm trưa được dọn ra, chay mặn có đủ. Ăn xong, đoàn người rời thành Hán Trung đi về hướng Đông. Xế chiều thì đến ranh giới giữa Thiểm tây và Tứ Xuyên.
Mặt trời hoàng hôn đỏ rực cuối trời tây như là điểm đến của con đường Độc Đạo Kiếm Môn. Đường Kiếm Môn dài hơn hai trăm dặm, còn có tên là Kiếm Ngưu hoặc Thanh Ngưu. Nó là con đường chủ yếu nối liền Thiểm Tây với Tứ Xuyên. Những con đường khác đều nhỏ và hiểm trở, xe ngựa không qua lại được.
Đường Kiếm Môn bắt đầu ở núi Kiếm Môn, phía Bắc huyện Kiếm Cát, tỉnh Tứ Xuyên, chạy men theo núi Đại Kiếm, từ Tây sang Đông. Rặng Đại Kiếm hình thành một giải tựa thanh kiếm nên có tên như vậy. Núi này có phong cảnh rất đẹp với những cánh rừng trúc um tùm, xanh tốt.
Tương truyền rằng đường Kiếm Môn được vua Huệ Văn Vương nước Tần thời Chiến Quốc cho làm để có đường vào đánh Ba Thục. Sau này, đến đời Tam Quốc, Khổng Minh cũng dùng Đường Kiếm Môn để đưa quân ra đánh Tào Tháo. Hiện vẫn còn dấu vết đồn trú của quân Thục do Thương Duy thống lãnh.
Lần đầu được đi trên con đường Iịch sử lẫy lừng, Thiên Cơ say sưa ngắm cảnh núi non hùng vĩ. Cỏ cây mùa xuân xanh biếc được ánh tà dương nhuộm hồng khiến lòng người ngây ngất.
Đoàn người có tổng số trên dưới năm trăm, kéo dài hàng dặm. Tiếng vó ngựa khua vang tưởng như cảnh chiến chinh ngày xưa. Sẩm tối, chọ chỉ còn cách núi Ngưu Sơn ba dặm. Trinh sát Cái Bang đã chờ sẵn, mau mắn bẩm báo:
- Bẩm Bang Chủ, Huyết Ấn Bang đã cho người phong tỏa đường mòn vào núi Ngưu Sơn. Nhân số bọn chúng độ hơn ba trăm.
Đại Phúc Cái cau mày:
- Nếu chúng ta đánh thúc vào thì chỉ e Khang Nhẫn biết mà đào tẩu. Có lẽ phải tìm đường khác mà âm thầm tiế vào.
Gã đệ tử mập mạp ứng tiếng:
- Bẩm Bang Chủ. Đệ tử có biết một lối đi khác.
Bang Chủ Cái Bang mừng rỡ:
- Ngươi giỏi lắm. Lần này mà giết được Khang Nhẫn thì lão phu sẽ thăng ngươi lên bốn túi.
Gã hóa tử béo này chỉ ở hàng ba túi nên hoan hỉ cúi mình cảm tạ và thầm mong sao Huyết Ấn Thần Quân chết quách cho rồi.
Các Chưởng Môn xúm nhau bàn bạc, quyết định để lại hai trăm cao thủ, dưới sự chỉ huy của Vân Hiền thiền sư, số còn lại sẽ vào núi Ngưu Sơn. Khi có tín hiệu, lực lượng bên ngoài sẽ tiêu diệt bọn đệ tử Huyết Ấn Bang giữa đường mòn. Mọi người đưa ngựa giấu vào rừng, mở lương khô ra ăn thật no rồi mới khởi hành.
Lối đi do gã hóa tử Phùng Tam phát hiện là một đường mòn nhỏ, đã lâu không người qua lại. Do vậy, cỏ dại mọc đầy, cành trúc vươn ra cản lối. Thiên Cơ thấy cước trình chậm chạp liền len lên phía trước, đưa đuốc cho Phùng Tam và nói:
- Các hạ theo sau chỉ đường, để ta mở lối cho.
Chàng rút Vô Tình Kim Kiếm, chặt phăng những cành trúc dẻo dai. Gã họ Phùng le lưỡi thán phục khi thấy Thiên Cơ sử dụng kiếm hai tay như nhau. Thanh kiếm bay từ tay này sang tay kia, vươn dài mà chặt phá, tốc độ nhanh như chớp.
Nhờ vậy mà đoàn quân tiến lên mau lẹ. Cuối canh ba đã vào đến chân núi Ngưu Sơn. HoÏ cảnh giác tắt đuốc, âm thầm áp sát khu khai quật.
Chẳng cần phải đến gần cũng có thể thấy rõ cảnh tượng trên sườn núi. Ánh đuốc rực rỡ soi bóng một bình đài rộng lớn ở độ cao bốn trượng.
Dù đêm đã khuya mà gần trăm tên đệ tử Huyết Ấn Bang vẫn phải hì hục đào bới khoảng vách núi dựng đứng cuối bình đài để tìm cửa vào lăng mộ. Tiếng thép chạm đá làm huyên náo núi rừng và ánh đuốc lấn át cả ánh sáng của vầng trăng mười tám trên cao.
Huyền Hạc Chân Nhân Chưởng Môn phái Võ Đang bàn rằng:
- Chúng ta cứ nghỉ ngơi nửa canh giờ cho lại sức rồi hãy tấn công. Lúc ấy phe đối phương đã đuối sức hẳn.
Kế Dĩ Dật Đãi Lao này được mọi người tán thành ngay. Hành trình vượt rừng lúc này đã lấy đi của họ khá nhiều sức lực.
Thiên Cơ nói:
- Tại hạ sẽ đến gần quan sát xem có cạm bẫy hay mai phục gì không.
Chàng rời khu rừng trúc, men theo những lùm cây, bụi cỏ hay đá tảng mà tiến lên.
Có lúc phải nằm dài trên mặt cỏ, trườn đi như rắn. Sự ẩn thân của Thiên Cơ không hề thừa vì chàng đã phát hiện những dãy hố chông san sát nằm bao quanh chân bình đài, từ khoảng cách hai mươi trượng.
Tất cả những hố chông đều được nguỵ trang bằng cỏ rất khó nhận ra dưới ánh trăng. Thiên Cơ quay về báo cáo tình hình và kết luận:
- Có lẽ chúng ta phải chờ trời sáng hẳn mới hành động được.
Chẳng ai phản đối cả. Vân Trúc Tử cho người chạy ra ngoài đường Độc Đạo Kiếm Môn báo lại với Vân Hiền Thiền Sư, bảo ông ém quân thật kỹ và chờ đợi.
Hơn khắc sau, không gian đột nhiên tối sầm lại như bị mây đen che phủ, âm thanh líu ríu đáng sợ của hàng vạn con chim khiến bọn Thiên Cơ bàng hoàng, kéo ra bìa rừng quan sát. Bầy ác điểu đã sa xuống bình đài, tấn công Huyết Ấn Thần Quân và mấy trăm thủ hạ.
Nhưng lần này Khang lão quỉ đã có cách đối phó. Trừ đám người đang đào bới, gần hai trăm bang chúng còn lại nhất tề rút ra những ống đồng dài độ hai gang chỉa lên không trung. Chúng phóng ra những trái cầu toa? khói màu trắng đục, tiếng nổ tuy nhỏ nhưng tác dụng thật mãnh liệt. Bầy chim chạm vào màn khói ấy liền rơi rụng như lá mùa thu. Chưa đầy nửa khắc, bầy chim chỉ còn lại một phần ba và bay đi mất dạng theo tiếng còi lệnh.
Thiên Cơ tinh mắt nhận ra trên trời có bốn cánh chim khổng lồ đang bay lượn. Có lẽ các cao thủ Phi Điểu Hội cỡi chim để điều khiển trận tập kích. Giờø đây âm mưu thất bại, họ lặng lẽ bỏ đi trong tiếng thét vọng theo của Huyết Ấn Thần Quân:
- Hách Nhân Bình. Có giỏi thì xuống đây cùng lão phu đấu vài chiêu. Đàn chim nhỏ bé của ngươi chẳng có tác dụng gì đâu.
Quả thực là có Hội Chủ Phi Điểu Hội trên lưng chim ưng. Lão cười vang đáp:
- Hẹn gặp nhau ở đại hội Minh Chủ. Lúc ấy sẽ biết ai hơn ai.
Đại Phúc Cái thở dài thườn thượt:
- May mà chúng ta không mạo muội tấn công ngay. Với loại vũ khí độc địa kia, Khang lão quỷ còn phải sợ ai nữa ?
Lúc này, bọn môn nhân Huyết Ấn Bang đang loay hoay nạp lại những trái cầu trắng vào ống đồng, chuẩn bị cho lần sử dụng sau.
Huyền Hạc chân nhân rầu rĩ nói:
- Không hiểu Khang Nhẫn tìm đâu ra loại vũ khí thất truyền của Bạch Cốt Giáo.
Chúng ta đành phải lui quân, phó thác kiếp vận võ lâm cho trời.
Ba vị Chưởng Môn kia cũng không nhẫn tâm đưa đệ tử vào chỗ chết nên cũng lặng lẽ tán thành. Đoàn người âm thầm quay ra. Mặt trời vừa ló dạng thì gặp đội quân của Vân Hiền thiền sư trong cánh rừng mé hữu Đường Kiếm Môn.
Thiên Cơ vòng tay cáo từ:
- Vãn bối phải đi Đại Tuyết Sơn một chuyến, xin cáo từ.
Vệ Đổng nói ngay:
- Ta sẽ đồng hành với công tử.
Thiên Cơ mỉm cười:
- Đa tạ thịnh tình của Vệ huynh nhưng Tuyết Sơn Lão Tổ tính tình quái dị, chỉ cho phép mình tại hạ đến bái kiến thôi.
Vân Trúc Tử gật gù:
- Mục thí chủ nói không sai đâu. Lão Lộ Đức Phương là người rất khó chịu.
Vệ Đổng bùi ngùi ôm chặt Thiên Cơ nói câu bảo trọng.
Đoàn nhân mã đi xa rồi, Thiên Cơ mới cho ngựa rẽ vào rừng trúc. Chàng thả nó ở đấy, khoát bọc hành lý quay lại chân núi Ngưu Sơn. Thiên Cơ là người kiên quyết, đã định việc gì thì sẽ làm đến cùng. Chàng sẽ một mình rình rập, chờ cơ hội giết Huyết Ấn Thần Quân. Tuy võ công chàng không bằng lão nhưng yếu tố bất ngờ sẽ tạo nên kỳ tích, cũng như lần chàng hạ sát Nguyệt Qúy Cung Chủ vậy. Dù không thành công, chàng cũng tự tin mình sẽ thoát thân được. Với Kim kiếm và pho Nam Hải Kiếm Pháp, chẳng ai giữ chân chàng nổi. Vả lại, Thiên Cơ không sợ chất độc của ống phóng Bạch Cốt Cầu.
Ánh dương quang rực rỡ cho phép Thien Cơ quan sát địa hình toàn khu vực.
Chàng nhận ra khu rừng trúc này ôm lấy chân núi Ngưu Sơn thành một hình cánh cung, tiếp giáp với một vách đá dựng đứng.
Thiên Cơ đi đến điểm cuối ấy, nheo mắt ngắm nhìn, biết rằng mình có thể lên được đỉnh vách và từ đó lần qua bình đái. Leo trèo là bản năng của loài Sơn Quỷ, Thiên Cơ nắm lấy dây leo và những mỏm đá lồi, nhanh chóng vượt độ cao tám trượng.
Chàng tiến dần về hướng Tây, đến sát bình đài, nhìn xuống khu vực đào bới. Vị trí này cao hơn bình đài độ ba bốn trượng, cây cối um tùm, quả là nơi quan sát lý tưởng.
Huyết Ấn Thần Quân cùng hai người nữa đang ngồi ăn sáng ở sát vách đá để tránh nắng. Một người là lão nhân lưng còng, áo vàng, đã từng theo Thần Quân đến đồi Đại Nham phó ước với Hạo Liệt. Người thứ hai là một hán tử tứ tuần mặc trường bào thư sinh màu trắng, mặt tròn, mắt sáng, trán cao đầy vẻ thông tuệ. Thiên Cơ đoán gã là Xảo Thủ Thư Sinh Lâm Sĩ Hiếu.
Xa hơn nữa về phía Tây là toán quân đào bới, hiện giờ họ không khai phá tràn lan mà tập trung vào tám điểm, cách nhau hai trượng. Số người còn lại đang ngấu nghiến lương khô hoặc đi nhặt xác chim ném xuống dưới. Ngay cả ở trên này Thiên Cơ cũng bị khó chịu bởi mùi lông của bầy chim đã chết.
Chàng cùng dở lương khô ra ăn và lắng nghe Huyết Ấn Thần Quân hỏi:
- Lâm túc hạ. Liệu chúng ta có thể tìm ra cửa vào trong ngày nay hay không ? Tin tức đã lộ ra ngoài, chỉ sợ có người đến tranh đoạt.
Lâm Sĩ Hiếu mỉm cười:
- Ngay cả Phi Điểu Hội còn phải rút lui, Bang Chủ còn phải e ngại ai nữa ?
Khang Nhẫn nhíu đôi mày bạc:
- Túc hạ không biết đấy thôi. Tử Phượng Cung đã tái xuất giang hồ. Tai mắt của bổn bang đã tình cờ phát hiện họ dưới cánh rừng bạt ngàn dưới chân núi Đại Ba Sơn.
Thiên Cơ mừng rỡ, không ngờ lại nghe được tin tức quí giá này. Chàng sẽ báo cho Vệ Đổng biết và cùng gã đến đấy.
Lão già lưng gù cười nhạt:
- Tử Phượng Cung toàn là nữ nhân thì có gì đáng sợ !
Khang Thần Quân lắc đầu:
- Phạm lão đệ không biết đấy thôi ! Bọn nữ đệ tử Tử Phượng Cung giỏi kiếm pháp và thuật phóng Tử Phượng Thoa. Bản lĩnh giết người rất lợi hại. Hơn nữa họ cưỡi chim phụng tấn công từ trên xuống rất khó đối phó. Loài Phượng lại không sợ Bạch Cốt Cầu như lũ chim nhỏ của Phi Điêu Hội.
Sau trận đồi Đại Nham, Trí Nang Tú Sĩ đã cho Thiên Cơ biết lai lịch của lão lưng còng. Lão ta là đệ tứ Hộ Giáo tên Phạm Dật Tài, đã không có mặt ở núi Thái Sơn khi quần hào tiêu diệt Hồng Liên Giáo.
Ba người kia đã ăn xong đến nơi để đốc thúc bọn bang chúng. Thời gian dần trôi, thấm thoát đã xế chiều. Thiên Cơ kiên nhẫn đợi chờ đêm xuống.
Bỗng bọn người đang đào bớt hét lên:
- Tìm thấy cửa rồi !
Huyết Ấn Thần Quân và hai người kia hoan hỉ lướt đến xem. Thì ra, một trong tám điểm khai quật đã vỡ ra, để lộ lỗ sâu hun hút.
Xảo Thủ Thư Sinh ra lệnh phá rộng ra. Chỉ vài khắc sau, lớp đá đã bị bóc ra hết, vuông vức một khung cửa cao hơn nửa trượng và rộng độ sải tay người lớn.
Huyết Ấn Thần Quân đã chuẩn bị xong đèn đuốc, dây thừng, nước uống. Lão bố trí việc canh gác cửa hang rồi đưa mười hai người nữa đi vào lăng mộ. Trong số ấy tất nhiên phải có Xảo Thủ Thư Sinh và đệ tứ Hộ Giáo của Hồng Liên Giáo.
Thiêu Cơ không hề nôn nóng, nằm ngay mép vách đá chờ cơ hội. Màn đêm buông xuống rất nhanh, trăng đã mọc nhưng còn khuất sau đỉnh Ngưu Sơn, chưa ban phát ánh sáng cho bình đài ở sườn Nam này.
Theo lịnh của Huyết Ấn Thần Quân, các ngọn đuốc đều bị tắt đi để làm kế nghi binh. Do vậy, khung cảnh bình đài bên dưới tối om. Thiên Cơ buông mình nhảy xuống nép sát vào vách núi, nín thở, di chuyển dần về hướng cửa lăng mộ. Chàng mặc hắc y nên hoàn toàn lẫn vào bóng tối.
Khi còn cách mục tiêu mười trượng, Thiên Cơ nhận ra có đến mấy chục tay kiếm ngồi ngã nghiêng trước khung cửa đá. Chúng đã quá mệt mỏi nên chẳng tội gì đứng lên canh gác. Tuy nhiên, việc vượt qua đám người ấy một cách êm thắm thì quả là rất khỏ.
Thiên Cơ đành ẩn sau một tảng đá lớn mà tính toán. Nếu xông thẳng vào, chàng sẽ đánh mất yếu tố bất ngờ và không thể giết được Khang Nhẫn. Thiên Cơ suy nghĩ mãi, đành chấp nhận chờ lão ra khỏi hang mới hạ thủ. Kiên nhẫn là một trong những đức tính của chàng.
Cuối canh hai, vầng trăng đã lên khá cao, soi rõ những cảnh vật trên bình đài nhưng không đến được chỗ ẩn nấp của Thiên C.ơ Chàng ung dung ngồi nhìn những tên liên lạc từ ngoài chạy vào báo cáo và phát hiện ra lối thoát an toàn, không có hầm chông.
Đến giữa canh ba, trăng xuân chênh chếch đỉnh đầu, ban phát lớp mờ ảo cho vạn vật. Thiên Cơ ngửa mặt ngắm chị Hằng, nhớ về Mục gia trang và người mà chàng yêu tha thiết. Chàng tự hỏi vì sao mình không giết Mục Trì để giành lại Lan Quỳnh ?
Chàng là con thú đực mạnh hơn cơ mà ?
Thiên Cơ thở dài biết mình không thể làm điều ấy, vì chàng cũng rất quí mến Mục Trì. Chàng đã thầm xem gã là bằng hữu tốt nhất của mình.
Đang miên man trong nỗi nhớ thương, Thiên Cơ giật mình nhận ra mấy chục cánh chim khổng lồ bay đến lao xuống bình đài đài. Đàn chim này có đuôi rất dài, khác hẳn lũ chim Đại Bàng của Phi Điểu Hội.
Phe Huyết Ấn Bang cũng đã phát hiện cường địch, nhất tề chỉa ống đồng lên trời.
Nhưng đàn chim phượng kia lượn lờ ở độ cao mười mấy trượng, ngoài tầm bắn của Bạch Cốt Cầu và những người cỡi chim đã thả xuống hàng trăm trái đạn lân tinh. Hoa? cầu nổ vang, bắn ra những tia lửa xanh biếc, bám vào thân thể bọn Huyết Ấn Bang.
Chỉ một đòn đầu tiên này cũng đã khiến nửa số môn đồ của Khang Nhẫn phải lăn lộn trên mặt đất để dập lửa. Tiếng gào thét, rên la xé nát đêm trăng.
Một lão nhân áo vàng, râu dài, có lẽ là hộ pháp của Huyết Ấn Bang vội quát vang:
- Anh em rút vào trong.
Thiên Cơ đã nhân lúc khói lửa mịt mù, lướt đến nhập bọn. Mặt chàng bôi đầy đất cát nên trông cũùng giống bọn người đào bới. Bọc hành lý đã bị bỏ lại trên lưng ngựa.
Thiên Cơ chỉ mang theo hộp gỗ đựng đoá Hồng Ngọc Mẫu Đơn và ngân phiếu.
Khi có lệnh rút thì Thiên Cơ là một trong những người đầu tiên chạy vào lăng mộ.
Đường hầm rộng rãi, không thẳng bằng mà có nhiều ngã rẽ khúc khuỷu, được soi sáng bằng những ngọn đuốc cắm trên vách.
Thiên Cơ lướt đi như gió thoảng, vào đến khu trung tâm lăng mộ. Đây là một hang đá thiên nhiên rộng rải, trần và sàn đầy những mỏm thạch nhũ. Bọn Huyết Ấn Thần Quân đang cố phá bốn cánh cửa đá trên vách cuối của thạch động.
Thấy Thiên Cơ vào, Thần Quân hỏùi ngay:
- Phải chăng có kẻ địch đến quấy rối ?
Thiên Cơ vòng tay kính cẩn đáp:
- Bẩm Bang Chủù ! Có một đoàn chim Phụng bay đến rải hỏa cầu khiến phe ta thương vong rất nhiều, phải rút cả vào đây !
Huyết Ấn Thần Quân giận dữ nói:
- Bọn Tử Phượng Cung này thật quá lắm ! Lão phu phải cho chúng biết tay mới được.
HoÏ Khang quay sang bảo Xảo Thủ Thư Sinh:
- Đã đến lúc phải sử dụng đến Xạ Nguyệt Lôi Tiễn của Lâm túc hạ rồi đấy.
Lâm Sĩ Hiếu mỉm cười, mở rương gỗ lấy ra mười cây ống đồng dài hơn gang, đường kính độ ngón chân cái. Gã phát cho đám người đang đào bới, đắc ý nói:
- Nay đã đến lúc đệ tử nhà họ Lâm trổ tài, các ngươi nhớ bắn cho chính xác nhé !
Thì ra mười gã này là người của Xảo Thủ Thư Sinh mang đến. Cả bọn kéo nhau đi theo Huyết Ấn Thần Quân.
Thiên Cơ cố tình đi sau cùng, ra đến nơi tụ quân của Huyết Ấn Bang. Cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt vì phe Tử Phượng Cung đã bay sát bình đài liên tiếp tung lân hoa? đạn vào cửa hang. Ngược lại, bọn bang chúng Huyết Ấn Bang cũng bắn Bạch Cốt Cầu ra ngoài để cản bước tiến đối phương.
Huyết Ấn Thần Quân lao ra ngoài mở đường cho mười gã sử dụng Xạ Nguyệt Lôi Tiễn. Lão liên tiếp đẩy ra những đạo chưởng phong mãnh liệt, đánh bạt lân hoa? cầu và tung mình lên không trung tấn công con Phượng Hoàng gần nhất.
Đòn bất ngờ này đã thành công, cả chim lẫn người rơi xuống đất. Số còn lại sợ hãi bốc lên cao để tránh những mũi lôi tiễn nhưng hơi muộn. Lò xo cực mạnh đã đẩy mũi tên thép bay xa đến mười trượng và phát nổ vang trời, giết liền tám con chim nữa.
Lúc này, Thiên Cơ đã âm thầm quay lại hang thạch nhũ. Chàng lần lượt dùng bàn tay vỗ vào bốn cánh cửa đá đang bị đục đẽo.
Thiên Cơ nhiều năm luyện Thiết chưởng, quen vỗ vào vách đá nên có thể nghe âm thanh mà ước lượng bề dày của thớt đá. Giờ đây chàng có thể đoan chắc rằng bốn phiến đá vuông vức này tiếp xúc trực tiếp với vách đất, nghĩa là phía sau không có khoảng trống nào cả.
Thiên Cơ nhổ một cây đuốc quan sát vách đá lồi lõm rêu phong ở vách phía Tây rồi đến phía Đông. Chàng vỗ liên tục và phát hiện ra tiếng ngân của đá. Thiên Cơ rút kiếm cao sạch lớp rêu tìm thấy lỗ khoá. Chàng đút cuống của cành Hồng Ngọc Mẫu Đơn vào vặn thử thì nghe tiếng lách cách của chốt cửa.
Thiên Cơ kê vai đẩy mạnh, cánh cửa ngàn cân chậm chạp hé mở. Thiên Cơ thở phào lách qua, soi đuốc đảo mắt quan sát. Căn thạch thất này chỉ rộng độ hai trượng vuông, vách sau có cửa sổ tròn và gió đang lồng lộng thổi vào từ đấy.
Thiên Cơ kinh ngạc bước đến thò đầu ra ngoài nhìn lên thì thấy vầng trăng đang lơ lửng cố soi sáng vực thẳm ngoài cửa sổ. Thiên Cơ bước đến chiếc giường ở vách đá trái, ngỡ ngàng nhìn bộ xương mục nát của Võ Lâm Chi Vương. Trong phòng hoàn toàn không có một rương châu báu nào cả. Vật đáng ngờ duy nhất là một chiếc hộp đồng cũ kỹ nằm dưới xương sọ của Bộc Hy Hoàng. Nó khá mỏng nên Thiên Cơ có thể nhét vào thắt lưng bên trong áo.
Biết chắc chẳng còn gì cả, Thiên Cơ chắt lưỡi, vái bộ xương ba vái rồi rời thạch thất. Chàng đóng cửa đá lại như cũ, mau chóng thở ra bình đài.
Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn một cách ác liệt vì Tử Phượng Cung đã điều thêm tiếp viện. Đàn chim phượngliên tục thả thêm người xuống bình đài. HoÏ đều là những nữ nhân có thân hình nhỏ nhắn, nhẹ nhàng.
Đối thủ của Huyết Ấn Thần Quân là một nữ nhân áo trắng, thân hình thon thả, mặt đẹp như ngọc, tuổi tác khó đoán. Nhìn dung nhan thì nàng ta chỉ độ hai mươi bốn nhưng luồng kiếm khí thập thò ở mũi kiếm kia nói lên rằng nàng có đến năm mươi năm công lực.
Tiếc rằng tu vi của Huyết Ấn Thần Quân còn thâm hậu hơn thế nữa và Huyết Ấn Chưởng lại quỉ dị tuyệt luân nên phần thắng đã nghiêng về phía Khang Nhẫn. Chưởng kình của lão ác ma hùng mạnh như bão tố khiến trường kiếm của nữ lang rung lên bần bật. Nếu nàng không liên tiếp phóng ra những mũi Tử Phượng Thoa thì đã thua tự lâu rồi.
Thiên Cơ chợt nhận ra gương mặt nàng ta rất giống Lan Quỳnh, lòng bồi hồi nhức nhối. Lúc này Thần Quân đã dồn nữ lang đến mép bình đài. Phía dưới là các kiếm thủ Huyết Ấn Bang. HoÏ từ ngoài đầu đường mòn kéo vào, một số được lệnh vây chặt bình đài, không cho phe Tử Phượng Cung đào tẩu. Chỉ cần trúng một đòn nhẹ của Thần Quân, Bạch Y nữ lang kia cũng khó thoát chết dưới tay những người ở dưới. Còn tự nhảy xuống thì nàng không hề có cơ hội vì Khang Thần Quân đã bủa lưới chưởng vây chặt.
Thiên Cơ len lén đi xuyên qua trận địa, múa kiếm giả vờ tấn công bọn nữ nhân Tử Phượng Cung, tiến dần đến phía sau Huyết Ấn Thần Quân. Chàng chưa kịp xuất thủ thì nữ lang áo trắng đã trúng mấy chưởng vào ngực. Không một mảy may suy nghĩ, Thiên Cơ bỏ qua cơ hội ám toán Khang Nhẫn, lao theo chụp lấy thân hình nạn nhân.
Chàng rơi xuống đất và xông thẳng vào bọn đệ tử Huyết Ấn Bang. Trường kiếm vun vút như chong chóng chặt phăng mọi trở ngại. Thiên Cơ giết liền một hơi mười hai kẻ địch, rời khỏi bình dài, theo lối mòn lướt như bay ra ngoài đường Độc Đạo Kiếm Môn.
Huyết Ấn Thần Quân trúng một mũi Tử Phượng Thoa vào đùi, chẳng thể đuổi theo được, lão hậm hực chửi vang nhưng không biết gã áo đen kia là Mục Thiên Cơ.
Lão chưa hề thấy chàng sử dụng kiếm bao giờ cả.
Thiên Cơ chạy ngược về nơi thả tuấn mã, lên yên phi nước đại. Được vài dặm, thấy nữ lang liên tục ói máu, chàng gò cương cho ngựa chạy chậm lại và nhìn quanh tìm nơi kín đáo để trị thương.
Trời đã sắp sáng, ánh hồng ẩn hiện đằng đông. Thiên Cơ thấy thấp thoáng một mái tranh trong cánh rừng thưa bên hữu liền thúc ngựa rẽ vào.
Đến nơi, chàng phát hiện cửa chính bị khoá chặt, chứng tỏ chủ nhân đi vắng.
Thiên Cơ rút kiếm chặt phăng khoá sắt, đẩy cửa bước vào. Trong nhà không có gì đáng giá nhưng rất tươm tất sạch sẽ. Chàng hài lòng đặt nữ lang áo trắng xuống chõng te, ra sau nhà múc gáo nước đem lên để cho bệnh nhân uống thuốc.
Thiên Cơ nhét vào miệng nữ lang năm viên Hồi Sinh Đan, đổ nước vào cho thuốc tan ra, trôi xuống họng. Chàng nhanh tay lột áo nữ lang để xem thương thế. Hai ngọn đồi ngà ngọc kia sưng vù, đỏ ửng dấu chưởng ấn. Hai khối thịt mịn nàng đã phần nào làm giảm bớt lực đạo Huyết Ấn Thủ. Nếu không, nữ lang sẽ thọ thương trầm trọng hơn.
Thiên Cơ vận công điểm một loạt huyệt đạo trên ngực nữ lang, và lên chõng tre dựng nàng ngồi dựa vào lòng mình. Chàng lần lượt đổi tay, lúc tả lúc hữu, áp vào mệnh môn và nhũ phong, dồn chân khí bản thân đi đến vết thương. Luồng chân nguyên vào ở cửa Mệnh Môn và ra ở huyệt Nhũ Trung, trở lại cơ thể chàng.
Tâm mạch nữ lang dần được khai thông, không còn bị tắc nghẽn nữa. Thiên Cơ đặt nàng nằm xuống, ra bếp lục tìm lương thực. May thay hũ kê còn đến bảy tám cân.
Chàng loay hoay nhóm bếp, rửa nồi để nấu cháo kê. Chàng rất đói và nữ lang kia cung cần ăn cho lại sức. Nghe tiếng gà rừng gáy xa xa, Thiên Cơ rời căn thảo xá, đi về hướng ấy. Thiết Hoàn đã vượt độ cao bốn trượng, cắt bay đầu con vật tội nghiệp.
Hơn khắc sau, mùi cháo kê thịt gà bốc lên thơm phức. Trong lúc chờ cháo chín, Thiên Cơ ra giếng thả gàu gỗ múc nước tắm rửa. Chàng không biết rằng nữ lang kia đã hồi tỉnh. Nàng mở mắt nhìn quanh với vẻ ngạc nhiên và ngồi lên. Chiếc áo chỉ đắp hờ lên ngực bị rơi xuống đùi. Nữ lang kinh hãi xem xét cơ thể, phát hiện đôi vú thanh tân giờ đã sưng to gấp rưỡi, nhưng chân khí thông suốt và xương ngực chỉ đau khi hít mạnh.
Nàng thẹn thùng hiểu rằng có ai đó đã cứu mình khỏi tay Huyết Ấn Thần Quân và đưa đến đây trị thương. Nàng chỉ nhớ được rằng mình trúng chưởng, văng khỏi bình đài và rơi vào vòng tay một người áo đen, nhưng là nam hay nữ thì không rõ.
Nữ lang nghe mùi cháo kê và nghe cả tiếng xối nước phía sau, liền xỏ áo vào đi xem thử. Cửa bếp khép hờ, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ngay. Nhưng nữ lang chỉ dám ghé mắt nhìn qua khe. Ánh mắt ngưng đọng lại trên thân thể trần truồng thon mảnh nhưng đầy những bắp thịt rắn như thép.
Nữ lang ngượng chín cả người và choáng váng đến chết lặng, lát sau mới định thần lại được. Nàng tất tả bỏ lên, nằm lại trên chõng tre, giả như chưa hề xuống bếp.
Nửa khắc sau, Thiên Cơ xuất hiện với y phục chỉnh tề, chỉ có mái tóc ướt loà xoà còn buông xõa. Trên tay chàng là nồi cháo nóng hổi. Thấy nạn nhân chưa tỉnh như mình dự kiến, Thiên Cơ đặt nồi cháo xuống bàn gỗ rồi bước đến thăm mạch.
Nhận ra đối phương đã mặc lại áo, chàg lạnh lùng bảo:
- Đã tỉnh thì hãy xuống giường ăn cháo, đừng giả vờ làm gì !
Nữ lang thẹn thùng ngồi lên vái dài:
- Tiện thiếp là Hân Thiếu Phụng, khấu đầu tạ Ơn cứu tử. Dám hỏi đại danh của ân công ?
Thiên Cơ hờ hững đáp:
- Tại ha là Mục Thiên Cơ.
Thiếu Phụng mừng rỡ nói:
- Té ra là bậc anh hùng cái thế đất Nghi Xương. Tiện thiếp ngưỡng mộ từ lâu !
Chàng cười mát:
- Nếu ngưỡng mộ thì mau xuống bếp lấy chén đũa. Ta phải ra xem qua tuấn mã !
Thiếu Phụng bẽn lẽn vâng lời. Khi Thiên Cơ trở lại thì cháo đã được múc ra bát.
Nữ nhân khép nép ngồi xuống, ăn nhỏ nhẹ như mèo, chẳng khác gì Lan Quỳnh.
Thiên Cơ đau lòng gắt gỏng:
- Nàng ăn như thế làm gì đủ sức đấu với Huyết Ấn Thần quân ?
Thiếu Phụng sợ hãi ăn liền một muỗng đầy, xuýt xoa vì cháo nóng.
Thiên Cơ chờ nàng ăn hết chén cháo mới hỏi:
- Nàng giữ chức vụ gì trong Tử Phượng Cung ?
Thiếu Phụng khẽ đáp:
- Tiện thiếp là đệ tử của Cung Chủ, được phong làm Công Chúa, đứng hàng thứ hai trong Tử Phượng Cung.
Thiên Cơ lạnh lùng hỏi tiếp:
- Tại sao quí cung lại ám sát Mộc Côn Tôn Giả ?
Thiếu Phụng rầu rĩ đáp:
- Năm mươi năm trước, Mộc Côn Tôn Giả là kẻ đào hoa bội bạc. Lão quyến rũ gia sư trốn khỏi Tử Phượng Cung. Sau đó lại ruồng bỏ, đuổi bà đi. Chính vì vậy mà gia sư đã đến Đông Hải giết lão ta.
Thiên Cơ ngỡ ngàng lấm bẩm:
- Thế thì Tôn Giả chết cũng là đáng tội, thù này Vệ Đổng chẳng cần phải báo !
Chàng nghiêm giọng nói với Thiếu Phụng:
- Tại hạ đến núi Ngưu Sơn để giết Huyết Ấn Thần Quân. Nay vì chút lòng hiệp mà cứu nàng chứ chẳng phải vì lòng nhân. Do vậy nàng không cần phải nhớ ơn cứ ở đây tịnh dưỡng vài ngày, ta sẽ đi trước một bước.
Thiếu Phụng sợ hãi thưa:
- Nay tiện thiếp yếu đuối như chưa hề luyện võ, nếu gặp phải kẻ xấu thì ngọc nát châu trầm. Mong công tử nán lại vài hôm hoặc cho thiếp đi theo.
Thiên Cơ trầm ngâm:
- Nán lại thì không được. Bỏ nàng thì ta không nỡ. Chỉ còn cách là cấp tốc chữa trị thương thế cho nàng !
Thiếu Phụng gật đầu ưng thuận.
Thiên Cơ nghiêm giọng:
- Nàng hãy lên chõng tre ngồi xếp bằng và cởi áo ra !
Thiếu Phụng xanh mặt do dự, lát sau mím môi làm theo lời ân nhân. Ánh dương quang rọi qua song làm hồng lớp da trắng mịn, phơn phớt lông của giai nhân. Thiên Cơ thản nhiên như mắt đã mù, lên ngồi sau lưng Thiếu Phụng, đặt tay vào những vị trí cũ.
Chàng chậm rãi hướng dẫn cho nữ lang đường lối lưu chuyển chân khí.
Đến chiều thì công lực Thiếu Phụng khôi phục được ba thành, ngực cũng bớt sưng. Thiên Cơ mệt mỏi ngồi điều tức còn nữ nhân tranh thủ ra sau tắm táp. Nàng không có đồ thay nên lấy đại y phục của Thiên Cơ mà mặc vào.
Màn đêm buông xuống, Thiên Cơ bỏ ra ngoài, tìm chạng ba cây mà ngủ. Khi bình minh ló dạng thì chàng vào nhà, mang theo vài con thú nhỏ để làm thực phẩm.
Thiên Cơ lặng lẽ như người câm khiến Thiếu Phụng cũng chẳng thể mở miệng.
Nàng âm thầm quan sát, nhận ra Thiên Cơ có tâm sự u uất, nhưng không dám hỏi han.
Đến chiều ngày thứ ba thì thương thế Thiếu Phụng đã lành hẳn, khi vận công không còn đau nhức nữa, và gò bồng đảo kia cũng trở về với kích thước cũ, mất hẳn dấu chưởng ấn màu đỏ. Đây cũng là lúc Thiếu Phụng hiểu rõ lòng mình:
Thiên Cơ là nam nhân duy nhất trên đời đáng để cho nàng tôn thờ. Chàng anh tuấn, thần dũng và có nhân phẩm xuất chúng.
Biết sáng mai sẽ chia tay mãi mãi, Thiếu Phung thỏ thẻ:
- Thiếp nguyện từ bỏ Tử Phượng Cung theo hầu công tử suốt đời !
Thiên Cơ cười lạnh:
- Ta rất sợ những nữ nhân xinh đẹp, nàng đừng đòi theo cho uổng công.
Thiếu Phụng nghiêm giọng:
- Thuỷ chung hay phản trắc là do cái tâm chứ đâu phải do nhan sắc ? Nhưng nếu công tử muốn thì tiện thiếp sẵn sàng hủy dung để được theo hầu.
Dứt lời, Thiếu Phụng đưa bàn tay hữu đầy những chiếc móng sắc nhọn tự cào nát mặt mình. Thiên Cơ hốt hoảng chụp lấy cổ tay nàng, nhưng đã hơi muộn vì gò má ngọc ngà kia đã xước một đường dài rỉ máu. Thiếu Phụng dùng đến tay tả thì bị Thiên Cơ bắt gọn. Nàng nức nở nói:
- Tiện thiếp có tính tình kỳ quái, đã yêu là không kể gì đến sống chết, thà xấu xí mà được theo công tử.
Thiên Cơ không ngờ trên đời lại có một nữ nhân kiên quyết và chí tình như vậy.
Chàng thở dài:
- Thôi được ! Một vết sẹo kia cũng quá đủ rồi ! Ta đồng ý thu nhận nàng nhưng sau này nàng sẽ hối hận đấy ! Không bao lâu nữa ta sẽ thoái xuất giang hồ và sống trong rừng sâu !
Thiếu Phụng mỉm cười:
- Thiếp cũng sinh trưởng trong rừng già Đại Ba Sơn, chẳng có gì phải sợ.
Thiên Cơ chịu thua, lấy Hồi Sinh Đan bóp nát, đắp lên vết xước trên mặt Thiếu Phụng. Đêm ấy, chàng kể sơ chuyện đời mình cho nữ nhân nghe. Còn họ ái ân thế nào thì cứ hỏi ngọn gió.
Sáng ngày hai mươi ba tháng ba, Thiên Cơ đưa Thiếu Phụng quay về thành Hán Trung mua ngựa và ghé vào cơ sở mật của Tử Phượng Cung để lấy y phục. Xong việc, hai người vội vã đi ngay đến Đại Tuyết Sơn để bù lại thời gian trị thương.
Trưa ngày hai mươi sáu, họ vượt qua chiều dài ba trăm dặm của đường Độc Đạo Kiếm Môn, chỉ còn cách huyện thành Kiếm Cát vài dặm. Bỗng trên không trung vang lên tiếng chim phượng kêu ảo não.
Thiếu Phụng buồn rầu nói:
- Tướng công ! Thiếp phải nói lời từ biệt vơi Tử Phượng Cung, không thể để họ tìm kiếm mãi thế này được.
Thiên Cơ gật đầu chấp thuận. Thiếu Phụng ngửa cổ rú lên cao vút, bốn con chim phượng lập tức đáp xuống. Trên lưng chúng là ba thiếu nữ tuổi đôi chín. Con thứ tư không có người cỡi, chắc để dành cho Thiếu Phụng.
Ba nàng con gái thắt bím kia quì xuống khóc gọi:
- Công Chúa. Bọn tiểu tỳ tưởng không còn thấy mặt người nữa.
Thiếu Phụng nghiêm giọng:
- Các ngươi hãy bái kiến Mục công tử ! Chàng là trượng phu của ta !
HoÏ giật mình nhìn Thiên Cơ rồi nhoẻn miệng cười, nhanh nhẩu nghiêng mình:
- Chúng nô tì bái kiến phò mã.
Thiên Cơ ngượng ngùng đáp:
- Chư vị đứng lên đi. Ta không phải là phò mã của Tử Phượng Cung.
Ba cung nữ ngơ ngác nhìn Thiếu Phụng với ánh mắt dò hỏi. Nàng cười buồn:
- Ta đã quyết tâm từ bỏ Tử Phượng Cung về nâng khăn sửa túi cho Mục tướng công. Các ngươi hãy bẩm báo với Cung chủ như vậy.
Ả cung nữ có nốt ruồi trên khoé miệng hốt hoảng nói:
- Không được. Cung Chủ luyện công bị tẩu hoa? nhập ma, tính mệnh như chỉ mành treo chuông, cho tìm Công Chúa về để kế vị ! Nếu Công Chúa không về kịp thì Phó Cung Chủ Độc Nhãn Tiên Nương lên ngôi. Lúc ấy bà ta sẽ đưa Tử Phượng Cung vào cuộc chiến phục thù các phái. Bọn tiểu tỳ sợ lắm. Trận Ngưu sơn đã lấy đi sinh mạng của ba mươi mấy người.
Nói xong nàng khóc lóc thảm thiết. Hai ả kia cũng khóc theo.
Thiên Cơ đã nghe hết. Chàng trầm giọng bảo Thiếu Phụng:
- Sự trở về của nàng liên quan đến vận mệnh võ lâm. Hãy đi đi và nhớ đưa Tử Phượng Cung vào con đường chính đạo, chung sống hoà bình với các phái. Hẹn gặp lại ở Đại Hội võ lâm cuối tháng tư này.
Thiếu Phụng e lệ:
- Tướng công bảo trọng. Xin hãy nhớ rằng tiện thiếp ngày đêm mong đợi buổi tương phùng.
Thiên Cơ gật đầu:
- Ta cũng vậy.
Thiếu Phụng mở bọc hành lý, lấy ra chiếc mặt nạ da người, kính cẩn trao cho Thiên Cơ rồi dịu dàng nói:
- Để đề phòng Huyết Ấn Thần Quân phát hiện ra việc chàng cứu thiếp và đoạt bảo vật, tướng công hãy mang chiếc mặt nạ này vào.
Chiều ý nàng, Thiên Cơ nhận lấy và hỏi lại:
- Võ công của nàng so với Phó Cung Chủ Độc Nhãn Tiên Nương thì cao thấp ra sao ?
Thiếu Phụng ngập ngừng:
- Tiện thiếp kém bà ta nửa bậc.
Thiên Cơ nghiêm giọng:
- Lòng người sâu độc khôn lường, Tiên Nương có thể vì cơ nghiệp Tử Phượng Cung mà hạ sát nàng đấy. Hãy nhận lấy thanh bảo kiếm này để phòng thân. Sau này gặp gỡ sẽ trả lại ta !
Thiếu Phụng cảm kích nhận lấy, lên lưng chim ưng bay mất. Thiên Cơ mang mặt nạ, thúc ngựa phi mau về hướng Tây, chỉ hai khắc sau đã đến huyện thành Kiếm Cát.
Lúc đi ngang Ba Thục Đệ Nhất tửu điếm, Thiên Cơ giật mình vì giọng cười quen thuộc của Bất Bão Vũ Sĩ. Chàng gò cương nhìn vào thì thấy đến bảy người thân và ngạc nhiên vì sự hiện diện của Độc Hồ Điệp Cốc Dao Trì.
Biết họ tìm mình, chàng nghe lòng xao xuyến và cảm động, nhưng chẳng hề muốn gặp. Tuy nhiên, an nguy của Tiểu Công Chúa Bảo Châu khiến Thiên Cơ quyết định bm theo họ. Trong dung mạo giả này, chắc chắn chẳng ai có thể nhận ra.
Lòng đã có chủ ý, Thiên Cơ ung dung vào quán, ngồi xuống bàn gần đấy và lắng nghe. Chàng nhận ra Cốc Dao Trì có ánh mắt buồn da diết, chẳng thiết gì đến ăn uống.
Tuy đã lâu không gặp nhưng Thiên Cơ lại có cảm giác rằng Độc Hồ Điệp rất thân thiết với mình. Chàng vô tình nhìn mãi nên bị Tiểu La Hán phát giác. Gã bực bội đứng dậy quát mắng:
- Lão mặt sẹo kia ! Sao ngươi cứ nhìn sư tẩu ta với ánh mắt tà gian thế kia ?
Thiên Cơ đang có gương mặt xấu xí của một người ngũ tuần với hai ba vết sẹo lớn.
Gặp lại gã sư đệ thực thà, ngốc nghếch này, lòng chàng ấm lại, liền đổi giọng nói:
- Lão phu thấy nàng ta giống con gái mình nên nhìn vậy thôi.
Tiểu La Hán bật cười:
- Xấu xí như lão thì làm gì mà có được một ái nữ xinh đẹp như sư tẩu của ta.
Thiên Cơ mỉm cười:
- Lão phu thấy nàng cũng chỉ bình thường, sao các hạ lại khen đẹp mãi thế nhỉ ?
Tiểu La Hán chết điếng người ấp úng:
- Lão nới nhăng gì thế. Ta… ta thấy đẹp thì… khen chứ sao !
Cốc Dao Trì cười nhạt:
- Lão là ai mà miệng lưỡi sắc bén hà hiếp sư đệ của ta ?
Thiên Cơ tủm tỉm cười không đáp nên Độc Hồ Điệp chẳng thể gây sự được.
Chàng ăn gần xong bữa thì nghe trên trời vọng xuống tiếng chim ưng lảnh lót, quen thuộc của Tiểu Quái. Thiên Cơ giật mình, gọi tiểu nhị tính tiền, rời khỏùi tửu điếm.
Nhưng Tiểu Quái đã bay đi mất, Thiên Cơ chỉ còn cách phóng ngựa chạy nhanh, lòng lo lắng khôn nguôi. Ra khỏi trấn Kiếm Cát được vài dặm về hướng Tây, đôi mắt tinh anh của Thiên Cơ chợt phát hiện một người nằm vật vã cạnh lề đường, dưới ánh nắng chói chang.
Không một chút do dự, Thiên Cơ gò cương, quay lại xem thử. Đó là một lão già râu tóc bạc trắng, y phục rách rưới hôi hám. Mũi to, mắt lộ, môi dày, trông rất thô kệch, xấu xí.
Thiên Cơ thăm mạch, biết lão bị cảm nặng, sốt rất cao. Chàng liền bồng lão nhảy lên lưng ngựa, phi đến cánh rừng râm mát phía trước và ghé vào. Thiên Cơ cho lão uống thuốc và xoa bóp các huyệt đạo. Lúc cởi áo nạn nhân, chàng phát hiện một pho tượng Phật bằng ngọc bích cao độ gang tay, cực kỳ tinh xảo, vô giá. Trên thân tượng có những đường gân và những chấm đỏ biểu thị kinh mạch con người. Đế tượng chi chít những chữ nho nhỏ như đầu kim, chỉ có vài chữ khá lớn là:
“Ngọc Phật Thần Công”.
Thiên Cơ từng nghe Vô Tích Thần Y nói về tuyệt học thất truyền này. Nó là nguồn gốc của mọi loại tâm pháp nội công trong thiên hạ, ai luyện được sẽ trở thành bất hoại, bất lão.
Nhưng Thiên Cơ chỉ xem qua rồi nhét lại vào dải lưng quần cho nạn nhân.
Chàng sốt ruột chờ mãi mà lão già kia chẳng chịu tỉnh và bớt sốt. Nhớ đến viên Tỵ Hoa? Thần Châu trong chiếc hộp đồng đã lấy được ở lăng mộ Võ Lâm Chi vương, Thiên Cơ mừng rỡ lấy ra lăn khắp người nạn nhân. Không thấy tác dụng, chàng đút viên ngọc trắng như sữa vào miệng lão. Quả nhiên thân nhiệt giảm ngay. Khổ thay, khi lão mở mắt ra lại nuốt ngay Thần Châu vào bụng.
Lão ngồi lên, nhìn Thiên Cơ với ánh mắt lạ lẫm và hỏi:
- Ngươi cho lão phu uống thuốc gì mà thần hiệu như vậy ?
Chàng cười đáp:
- Lão trượng đã nuốt mất viên Tỵ Hoa? Thần Châu của vãn bối rồi !
Thiên Cơ quên biến âm nên giọng nói rất trẻ trung, không hợp với tuổi tác.
Lão già gật gù như đắc ý điều gì đó và nói:
- Thế thì lão phu sẽ đem pho tượng Phật bằng ngọc này đền cho ngươi vậy !
Thiên Cơ lắc đầu:
- Viên Thần Châu kia vốn chẳng phải là của vãn bối, Ião trượng đừng áy náy, giờ quí thể đã khang kiện, vãn bối xin cáo từ vì có việc cấp bách.
Lão nhân nhăn nhó:
- Đưa Phật thì phải đưa đến Tây Thiên. Ngươi nỡ nào bỏ lão phu ở chốn này. Nhà lão phu ở chân núi Manh Sơn, chẳng biết ngươi có đi qua đấy không ?
Đúng là muốn đến Đại Tuyết Sơn thì Thiên Cơ phải đi ngang Manh Sơn. Chàng liền gật đầu:
- Thôi được ! Vãn bối sẽ đưa lão trượng về tận nhà !
Lão nhân cười hì hì:
- Ngươi quả là đứa bé ngoan ! Lão phu họ Đạo, còn ngươi tên gì ?
Thiên Cơ lột mặt nạ, kính cẩn đáp:
- Vãn bối là Mục Thiên Cơ.
Lão nhân mỉm cười:
- Tướng ngươi khổ vì tình, nhưng sau này sẽ có hạnh phúc !
Thiên Cơ mang lại mặt nạ, ngượng ngùng bồng lão nhảy lên ngựa, ra đường quan đạo. Vừa lúc ấy, đoàn xa mã của Mục gia trang đi đến. Lão nhân chỉ cỗ xe của Tiểu Công Chúa mà than thở:
- Trời nắng thế này, giá mà lão phu dược nằm trong cỗ xe như vậy thì hay biết mấy !
Thiên Cơ an ủi lão:
- Lát nữa đến nơi đô hội, vãn bối sẽ mua xe ngay !
Tiểu La Hán đã nhận ra lão già mặt sẹo từng xỏ xiên mình trong quán. Gã cười hô hố trả đũa:
- Này lão mặt sẹo, phải chăng cái đống vải rách rưới kia là cha của lão ?
Thiên Cơ thản nhiên gật đầu:
- Đúng vậy. Lão nhân gia tuy rách rưới nhưng không có ngốc.
Đòn này đánh rất trúng đích nên bọn Bất Bão Vũ Sĩ cười vang vì nhớ đến Ngốc Kim Cang. Tiểu La Hán thì giận tím mặt nhưng không biết nói sao.
Độc Hồ Điệp cau mày:
- Sao lão lại nhận ra lai lịch của Tiểu La Hán ?
Thiên Cơ lấp lửng đáp:
- Lão phu từng tham gia trận đánh ở Thần Đao Sơn Trang !
Độc Hồ Điệp cau mày suy nghĩ cố nhớ xem có gặp lão mặt sẹo này ở Tố Nguyên hay không ?
Chiều vừa buông thì đoàn người đến trấn Giang Nguyên, vào ở cùng một khách điếm. Đêm ấy Thiên Cơ lấy quyển Bộc Gia Bí Phổ của Võ Lâm Chi Vương ra xem xét.
Chàng biết những trang giấy ố vàng không một nét chữ này chứa đựng tuyệt học của Bộc Hy Hoàng.
Lão nhân đang nằm trên giường bồng trở mình và ngái ngủ hỏi:
- Ngươi đang xem sách đấy ư ?
Lão bước xuống giường, bước đến bên bàn, chìa tay ra. Thiên Cơ cung kính trao bí phổ cho lão.
Ông già họ Đạo lật xem và phá lên cười:
- Không có chữ thì còn để làm gì ? Sao không đốt quách đi ? Nếu không nỡ thì tặng lão phu cũng được !
Thiên Cơ nghĩ mình giữ lại cũng vô ích liền gật đầu:
- Vãn bối vô duyên với di vật của Võ Lâm Chi Vương. Tiền bối cứ giữ lấy mà nghiên cứu. Chỉ mong người đừng để lọt vào tay kẻ ác.
Lão nhân già đầu lẩm bẩm:
- Thằng bé này khó chơi thực.
Đêm ấy, Thiên Cơ ngủ rất say và lại nằm mơ thấy Đức Quan Âm Bồ Tát hiển linh, dạy cho mình một pho tâm pháp võ công. Chàng giật mình tỉnh giấc ngồi xếp bằng vận khí theo khẩu quyết mới học. Lạ thay, tâm pháp này như biển lớn bao trùm cả phép luyện khí công của phái Không Động, lưu chuyển cuồn cuộn khắp châu thân, thập thò như muốn chui ra khỏi huyệt Lao Cung ở giữa lòng bàn tay, cũng như huyệt Tung Xung ở đầu ngón giữa.
Thiên Cơ hiểu bằng từ nay mình đã có thể phát xạ cách không chưởng lực và chỉ lực trong pho Long Hổ Thần Thức, hoặc Phi Hoàn Thất Thập Nhị Thủ.
Chàng xả công lúc trời rạng sáng, nhận ra lão nhân họ Đạo đã biến mất. Chàng tìm khắp quán trọ mà không thấy, biết lão ta là một bậc kỳ nhân giả đò bệnh tật để thử thách mình.
Thiên Cơ ăn vội bữa điểm tâm rồi lên đường cho kịp vì đoàn người Mục gia trang dậy sớm hơn. Chàng hài lòng khi thấy họ cũng vội vã chứ không cà kê dọc đường.
Thiên Cơ cứ lẽo đẽo bám theo, cách một khoảng chừng hơn dặm.
Khi hoàng hôn nhuộm đỏ không gian thì bọn Độc Hồ Điệp đi ngang một cánh rừng âm u, cách đường quan đạo vài chục trượng bên hữu. Đường về Đại Tuyết Sơn cực kỳ vắng vẻ vì dân cư chẳng có bao nhiêu. Đất núi đồi không được phì nhiêu nên ít người định cư.
Thế mà ở chốn hoang vu này lại có phục binh. Trước tiên, đàn chim đen từ cánh rừng kia bốc lên cao rồi sà xuống tấn công đoàn người ngựa.
Độc Hồ Điệp phản ứng cực kỳ thần tốc, móc Cửu Tuyền Độc Châu ném lên không trung. Vũ khí khủng khiếp này nổ nhẹ, toa? rộng luồng khói mịt mù bao phủ đàn chim. Hai phần ba số chim rơi xuống như mưa.
Thiên Cơ từ phía sau thúc ngựa phóng đến nơi thì quân mai phục của Phi Điểu Hội đã đổ ra, vây chặt bảy người thân của chàng. Bảo Châu chết dí trong xe run lẩy bẩy còn sáu người kia bảo vệ vòng ngoài. Bọn Bất Bão vừa phải chống trả đám hắc y, vừa phải đối phó với lũ chim sống sót trên mặt đất nên rất chật vật.
Chỉ có mình Tiểu La Hán là xem thường lũ chim vì đầu gã cứng như đá. Hồ Anh Tuấn gầm vang, múa tít chùy sắt giáng những đòn sấm sét. Chẳng thanh kiếm nào đỡ nổi nên có bốn gã áo đen tan xác.
Bất Bão đưa tay trái bảo vệ mặt rồi thi tài sát địch với Tiểu La Hán. Võ nghệ của sáu người đều cao siêu nên bọn Hắc Y không cách nào tiếp cận cỗ xe được.
Thiên Cơ xông vào phòng tuyến Phi Điểu Hội, liên tục đẩy ra những đạo chưởng kình mãnh liệt, đánh chết người ở khoảng cách nửa trượng. Giờ đây, chàng mới thực sự biết được uy lực của pho Long Hổ Thần Thức.
Thiên Cơ để lại sau lưng mười mấy xác chết, tung mình qua đầu Nhan Tranh, đứng trên nóc cỗ xe. Từ vị trí này, phóng xạ những đạo chỉ phong mà tiêu diệt bầy chim dữ.
Bọn Độc Hồ Điệp vô cùng mừng rỡ, không ngờ lão mặt sẹo kia lại có võ công quán thế còn hơn cả Thiên Cơ.
Cốc Dao Trì quát lớn:
- Bảo Châu ! Mau đưa kiếm lên nóc xe.
Tiểu Công Chúa run rẩy thò ra, dơ thanh bảo kiếm vỏ bằng vàng cho Thiên Cơ.
Chàng nắm lấy chuôi rút ra, tiếng thép ngân dài.
Có vũ khí trong tay, Thiên Cơ dễ dàng tiêu diệt lũ chim, số sống sót sợ hãi bay đi cả. Chàng được rảnh tay liền quan sát trận địa, cố tìm ra tên đầu sỏ. Có giết được tên đầu sỏ thì trận chiến mới mau kết thúc. Nhưng bản lãnh bọn Hắc Y đều ngang nhau, chứng tỏ đầu lĩnh của chúng chưa xuất hiện. Chàng lo ngại quát vang:
- Mau rời khỏi đây ngay. Quân tiếp viện của đối phương sắp đến.
Nhưng đã quá muộn vì mười mấy con đại bàng đã bay đến. Và đám người trên lưng chúng rải tụ tiễn xuống như mưa.
Hai con ngựa kéo xe trúng tên hí vang trời, lồng lên bỏ chạy, chỉ được vài bước là ngã quỵ. Thiên Cơ nhảy xuống vung kiếm chặt đứt hết giây cương, nắm càng xe kéo đi, trường kiến vun vút mở đường.
Sáu người kia bảo vệ tả hữu và phía sau, cùng tiến lên. Vướng cỗ xe nặng nề nên cước trình rất chậm, nhất là khi bị truy đuổi bởi lũ chim ưng có sải cánh khổng lồ kia.
Có tiếng người vọng xuống:
- Hãy giao Bảo Châu Công Chúa thì sẽ toàn mạng.
Thiên Cơ hiểu rằng Phi Điểu Hội đến đây vì Tiểu Công Chúa. Chàng buông càng gỗ, nhảy vào trong xe, ôm lấy Báo Châu rồi quay ra, phi thân về hướng Tây, dụ cho đối phương đuổi theo.
Quả nhiên đàn chim ưng bỏ trận địa bay theo Thiên Cơ. Ở đây, bọn Độc Hồ Điệp mặc sức tàn sát mà phá vây. Chỉ hơn khắc sau, họ đã giết được nửa số quân mai phục, thoát đi dễ dàng. Bọn còn lại sợ chết chẳng dám đuổi theo.
Khinh công kém cỏi nhất là Tiểu La Hán Hồ Anh Tuấn rồi đến Bất Bão Vũ Sĩ. Cốc Dao Trì bực bội nói:
- Hai ngươi chậm chạp thế này chỉ làm cản chân người khác. Ta phải đi trước để xem tình hình Tiểu Công Chúa.
Nói xong, nàng lướt đi như tên bắn, xứng danh Hồ điệp. Nhất Tú, Nhị Tú và Tần Lĩnh Quái Khách Nhan Tranh lao theo, quyết không bỏ cuộc. Ở đây Bất Bão Vũ Sĩ mất mặt với Tiêu Khởi Nguyệt nên cằn nhằn trách móc Tiểu La Hán:
- Chỉ vì ngươi năn nỉ ta lén đưa vào kỳ viện ở Hán Trung nên giờ đây gân cất mỏi mòn, thật đáng xấu hổ !
Tiểu La Hán cười hì hì:
- Thế còn đêm ở trấn Giang Nguyên thì ai năn nỉ ai ?
Hai gã nói qua nói lại, hồng hộc chạy miết.
Phần Thiên Cơ mang Bảo Châu chạy liền một mạch mười mấy dặm, vừa chạy vừa vung kiếm đánh bạt ám khí của đối phương. Đến đoạn đường xuyên rừng, tàn lá che kín nhãn tuyến kẻ địch, Thiên Cơ rẽ ngang, chạy tuốt vào sâu và biến mất.
Phe Phi Điểu Hội đáp xuống đuổi theo, tổng cộng là mười hai lão già có thân hình nhỏ bé, tuổi độ sáu mươi. HoÏ là Thập Nhị Điểu Sứ của Phi Điểu Hội, võ công chỉ thua Hội Chủ Hách Nhân Bình. Lần này cả mười hai vị cao thủ cùng xuất quân, chứng tỏ việc bắt cóc Công Chúa Bảo Châu là rất quan trọng.
Do vậy, họ quyết tìm cho ra lão mặt sẹo và Công Chúa !
Thiên Cơ mang Bảo Châu lên tuốt một ngọn cây cổ thụ cao vút và um tùm. Chàng chọn một chạng ba vững chắc, ngồi ôm nàng mà nghỉ ngơi cho lại sức.
Bảo Châu đã hoàn hồn, nàng thẹn thùng nói:
- Sao lão cứ ôm chặt ta mãi thế !
Thiên Cơ nhìn gương mặt tái mét vì sợ hãi độ cao, hoà nhã nói:
- Lão phu đã già rồi. Công Chúa đừng e ngại !
Bảo Châu lắc đầu:
- Không được ! Phụ hoàng ta ở tuổi sáu mươi vẫn còn nạp phi ! Lão còn trẻ hơn người mà.
Bỗng nàng sa lệ, than thở:
- Ta còn mặt mũi nào mà nhìn mặt Mục đại ca nữa. Ta đã nguyện chỉ trao thân gởi phận cho chàng thôi !
Thiên Cơ bàng hoàng, không ngờ nàng Công Chúa mười lăm tuổi này lại yêu mình.
Chàng hỏi thử:
- Nhưng nếu gã họ Mục kia không muốn làm phò mã thì sao ?
Bảo Châu thực thà đáp:
- Cũng chẳng hề gì vì ta còn sống ba năm thôi. Chỉ cần được hạnh phúc bên chàng ba mùa xuân là ta cũng mãn nguyện rồi.
Thiên Cơ nghe lòng chua xót, nhớ đến Lan Quỳnh. Vì sao nàng lại phụ bạc khi có những người con gái khác yêu chàng say đắm ? Thiên Cơ không để ý rằng mình xiết chặt Bảo Châu hơn.
Tiểu Công Chúa kinh hãi nói:
- Lão làm gì vậy ?
Thiên Cơ bừng tỉnh hỏi:
- Nếu gã họ Mục ôm nàng thì có sao không ?
Chàng vuốt mặt để lộ dung mạo thực rồi xoay ngược Bảo Châu lại. Nàng mừng rỡ nhào đến hôn khắp gương mặt người trong mộng và khóc nức nở.
Thiên Cơ vỗ về:
- Đừng khóc nữa kẻo phe đối phương nghe thấy !
Bảo Châu nín ngay, hổ thẹn nép vào ngực chàng và trách móc:
- Hỡi ôi ! Công tử quả là gian ác khiến ta mặt dầy tự thố lộ tâm tình !
Thiên Cơ nghiêm giọng:
- Sau khi đi Đại Tuyết Sơn, ta sẽ đưa nàng đến Miêu Cương tìm linh dược. Nếu Công Chúa không chịu được cảnh tịch mịch, hoang dã của núi rừng thì hãy trở bề Bắc Kinh khi đã lành bệnh. Ta đã quyết chỉ ẩn cư ở rừng Thần Y Giá !
Bảo Châu bật thốt:
- Chết thực ! Tiểu muội quên không nói cho đại ca nghe một việc. Chàng đừng giận Quỳnh tỷ nữa, gã Mục Trì chính là Độc Hồ Điệp cải trang.
Thiên Cơ chết điếng người, không ngờ mình lại kém cỏi đến mức chẳng nhận ra sự thực. Chàng run rẩy hỏi:
- Có đúng như thế không ?
Bảo Châu cười khúc khích:
- Sao lại không ? Cốc Dao Trì đã bị Quỳnh tỷ tát sưng mặt, và bị Mục Thái Phó mắng nhiếc tơi bời.
Thiên Cơ ngượng ngùng gãi tai:
- Ta quả là kẻ ngu xuẩn nhất thiên hạ !
Màn đêm buông xuống rất nhanh. Thập Nhị Điểu Sứ bỏ cuộc, lên lưng chim bay mất. Không ngờ rằng Độc Hồ Điệp và sáu người kia đã vượt qua khu rừng này, đến được trấn Hà Xuyên cách đấy vài dặm.
Đêm ấy, Thiên Cơ và Bảo Châu ngủ trên tảng đá cạnh một dòng suối trong rừng.
Chàng ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé kia để sưởi ấm cho nàng. Cả hai ngủ rất say.
Mờ sáng, Thiên Cơ công Bảo Châu đi tiếp về hướng Tây. Đường vắng người nên chàng mặc sức thi thố khinh công.
Vừa đến cửa Đông Trấn Hà Xuyên, Thiên Cơ gặp ngay Bất Bão Vũ Sĩ và Tiểu La Hán. Chàng không mang mặt nạ nên họ nhận ra ngay, chạy đến ra mắt. Đạo sĩ béo cười ha hả:
- Hôm qua bần đạo đã đoán là công tử ?
Tiểu La Hán cười hô hố:
- Ngươi chỉ được cái đại ngôn nếu Cốc lão gia không nói ra thì làm sao ngươi biết được ?
Thiên Cơ giật mình:
- Chẳng lẽ các ngươi đã gặp Cốc lão gia ?
Bất Bão gật đầu:
- Cả Điểu Ông nữa. HoÏ đang ở trong khách điếm chờ công tử đấy.
Thiên Cơ mừng rỡ đi theo hai gã hộ pháp. Vào đến quán trọ, chàng thả Bảo Châu xuống rồi dẫn nàng vào phòng khách bái kiến hai vị kỳ nhân.
Độc Thiên Vương nghiêm giọng:
- Cơ nhi hãy gọi Điểu Ông là sư phụ. Chính lão đã dùng Mộng Trung Mật Pháp dạy cho ngươi bảy chiêu Nam Hải Kiếm Pháp và pho Ngọc Phật Thần Công đấy.
Thiên Cơ hiểu ngay vấn đề, quì xuống lạy chín lạy:
- Tiểu đồ bái kiến ân sư !
Điểu Ông cười ha hả:
- Lão phu không ngờ cuối đời lại có được một đồ đệ xuất chúng như ngươi. Ngay cả Tuyết Sơn Lão Tổ cũng hết lời khen ngợi khiến lão phu khoan khoái phi thường.
Chàng giật mình nhớ đến lão nhân họ Đạo. Thì ra Lộ Đức Phượng đã đến bỡn cợt chàng. Đạo là đường đi và lộ cũng vậy.
Thiên Cơ đứng lên thì đến lượt Độc Hồ Điệp quì xuống sụt sùi:
- Mong tưởng công lượng thứ cho tiện thiếp !
Thiên Cơ đỡ nàng lên, an ủi.
- Chuyện đã qua đừng nhắc đến nữa ! Ta cùng có lỗi chứ chẳng phải riêng nàng.
Cả bọn ngồi xuống dùng điểm tâm. Cốc lão nói:
- Cơ nhi ! Lão Tổ đã tặng một tai nấm Thiên Niên Tuyết Linh Chi, ngươi ăn vào sẽ tăng thêm ba mươi năm chân khí !
Thiên Cơ trầm giọng thưa:
- Bẩm nhạc phụ ! Chẳng hay kỳ trân ấy có chữa được bệnh Thúc Cân Nhuyễn Nhục hay không ?
Độc Thiên Vương gật đầu:
- Tất nhiên là được. Nhưng vì sao ngươi lại hỏi thế ?
Thiên Cơ bèn đem bệnh tình của Bảo Châu mà nói ra và ngỏ ý muốn dành kỳ trân kia cho Tiểu Công Chúa.
Đề nghị kia của chàng hoàn toàn hợp vơi đạo lý nên Điểu Ông bật thốt:
- Hảo hài tử, ân sư rất hài lòng với quyết định của ngươi.
Ngay trưa hôm ấy, Độc Thiên Vương cho Bảo Châu ăn món Thiên Niên Tuyết Linh Chi chưng đường phèn và dùng kim vàng cắm khắp người dẫn đường cho sức thuốc.
Sáng hông sau, đoàn người khởi hành quay lại Trung Nguyên, cố đến rặng Tung Sơn Hà Nam, kịp ngày đại hội bầu Minh Chủ.
May thay, họ đến nơi đúng ngày mười tám tháng tư, trước kỳ đại hội hai ngày.
Thiên Cơ mừng rỡ khi thấy Trí Nang Tú Sĩ và Bốc Thần cũng có mặt ở huyện thành Đăng Phong.
Tang lão đã mướn trọn tầng hai của Trạng Nguyên lữ điếm nên mọi người mới có chỗ trú chân và đoàn tụ Trong bữa tiệc xúm vầy, Tú Sĩ lộ vẻ ưu tư:
- Lão phu nhận được tin Tử Phượng Cung xuất hiện ở Hán Trung, không hiểu lập trường họ thế nào ?
Sau khi biết Lan Quỳnh không hề phản trắc, Thiên Cơ bát đầu bối rối về những mối quan hệ tình ái của mình. Xem ra chàng mới là người có lỗi với ái thê khi đa mang thêm Thẩm Tường Vi, Bảo Châu Công Chúa và Hân Thiếu Phụng.
Nhưng đến nước này chàng, đành phải nói ra:
- Tang bá bá yên tâm ! Tử Phượng Cung sẽ đứng về phe chính phái.
Chàng ngập ngừng kể lại việc mình cứu mạng Thiếu Phụng và cùng nàng kết duyên tần tấn. Chàng nghe mặt mình nhột nhạt vì ánh mắt sắc như dao của Bảo Châu và Cốc Dao Trì. Đấy là họ chưa được biết Thẩm Tường Vi, nếu không chắc đã ngã lăn ra chết giấc vì ghen !
Tiểu Công Chúa trẻ người non dạ, mở miệng đay nghiến:
- Chàng đi đến đâu là có thêm hôn ước. Thật quá lắm !
Bất Bão Vũ Sĩ cười hề hề đỡ đòn cho chủ:
- Nhưng Công Chúa người sau cùng mà ?
Bảo Châu đỏ mặt nhận ra mình ghen ngược vì là kẻ đến sau.
Bốc Thần đếm ngón tay nhẩm tính rồi nói:
- Lạ thật. Số tử vi của Cơ nhi nói rằng y có đến bảy vợ, thế mà lão phu đếm mãi chỉ có năm.
Cốc Dao Trì cười nhạt:
- Người thứ sáu chắc là Trầm Hiểu Mẫn. Còn người thứ bảy chỉ có tướng công biết mà thôi !
Bốc Thần biết mình lỡ lời, cười khà khà:
- Lão phu đùa đấy. Chỉ có năm thôi !
Đêm ấy Thiên Cơ không ngủ được vì thái độ ghen tuông của hai nữ nhân kia.
Chàng âm thầm ra vườn ngồi một mình dưới sương lạnh, tự trách mình. Bậc anh hùng sa lưới đa thê chẳng khác gì phường bạc hạnh. Chàng biết lòng mình thực sự yêu có mình Lan Quỳnh, vậy sáu người kia chắc chắn sẽ thiệt thòi ?
Điểu Ôâng Dương Nghi Chiếu đến bên lúc nào mà Thiên Cơ cũng không hay biết.
Chàng vội đứng lên mời sư phụ ngồi. Dương lão xua tay rồi nghiêm giọng:
- Lão phu biết ngươi đang bối rối vì chuyện đa mang nên có vài lời khuyên giải.
Mọi sự trên đời đều từ chữ duyên mà ra, ngươi không có lỗi đâu. Vả lại trong số bảy vị hôn thê của ngươi chưa chắc ai còn ai mất để dự lễ thành hôn. Cơ nhi phải biết điều ấy để xử sự cho đúng.
Thiên Cơ toát mồ hôi vâng dạ. Điều Ông đi rồi chàng vẫn còn ngồi suy nghĩ đăm chiêu về chữ duyên. Đến gần sáng thì chuyện được mất, nhiều ít đã không còn là quan trọng. Chàng thở phào hiên ngang trở về phòng.
Thiên Cơ ngạc nhiên khi thấy Cốc Dao Trì đang ngủ say trên giường mình. Chàng cởi áo, lên nằm và kéo nàng vào lòng. Độc Hồ Điệp thức giấc, bẽn lẽn nói:
- Tiện thiếp sang xin lỗi tướng công về câu nói ban chiều !
Thiên Cơ mỉm cười, hôn nàng và nói - Ta yêu tất cả các nàng, hãy hiểu cho ta !

Danh sách chương của Sơn Quỷ

Hồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7(a)Hồi 7(b)Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h