Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 08:46 ở Hà Nội
 

NAM THIÊN ĐẠI HIỆP - HỒI THỨ 15

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  950

 

Thoát ra bí động,  tình khó ngăn tình
Giã biệt Kiều Loan, lặn lội kiếm tìm Thu Cúc.


     Kiều Loan, trong thời gian qua đói thì ăn rau cỏ dưới mặt đất, nấm hoa, trên vách đá, rồi mò tìm mong tìm ra mấu chốt cơ quan trên các bức tường đá. Tìm mãi không thấy gì, có lúc nàng nghi ngờ  Thanh Ngân đã ra khỏi hố sâu, rồi thử trèo lên vách đá, nhưng thuật bích hổ du tường của nàng không đủ cho nàng bám vào vách đá trơn trợt lên cao được. Áo quần của nàng cũng lần lần rách nát cả. Hôm ấy, nàng thấy khí trời hâm nóng,  rít ráy khó chịu, nên ra chỗ vách đá có giòng nước nhỏ cởi bỏ mảnh vải cuối cùng còn lại,  vốc nước rửa ráy,  thì nghe tiếng nổ rung chuyển như sét đánh, thấy đá vụn tung ra đáy hố như mưa, rồi  Thanh Ngân từ bên trong phóng ra. Thấy  Thanh Ngân, Kiều Loan mừng quá, quên mất mình đang làm gì,  mừng rỡ la to:
- Ngân đệ!
Trong bí động, khi Thanh Ngân luyện công theo phép thuần dương của họ Đoàn, viên long tinh hoàn đang biến thành chân khí nên áo quần của  Thanh Ngân bị hơi nóng tiết ra làm rã mục. Và từ lúc  Thanh Ngân vào động thất luyện công, đến khi ra được vẫn không mảnh vải che thân.
Nghe tiếng kêu của Kiều Loan  Thanh Ngân cũng mừng rỡ:
- Loan tỷ!
Rồi  Thanh Ngân phải sửng sờ trước toà thiên nhiên của nàng đang lồ lộ, trong khi Kiều Loan đã quên mình cũng không mảnh vải, nhìn thấy Thanh Ngân như vậy nàng che mắt, đứng chết trân một chỗ lấp bấp:
- Ngân đệ mặc quần áo lại!
Rồi nàng mới nhớ ra mình cũng đang như  Thanh Ngân, cả thẹn, biết rằng quần áo quần của mình cũng chẳng còn. Ngồi sụp xuống theo bản tính tự nhiên.
 Nhớ  lời dặn của Thiên Hư Tử  Thanh Ngân biết phải thoát đi gấp nếu không sẽ bị chôn sống, nên lướt nhanh tới bên Kiều Loan, kéo nhàng đứng lên. Kiều Loan trở nên sợ sệt la lên:
- Ngân đệ! Không được như vậy! Không được!
 Thanh Ngân mặc nàng la hét, ôm lấy nói lớn:
- Chúng ta phải đi khỏi đây gấp nếu không sẽ bị chôn sống!
Và không đợi Kiều Loan có đồng ý hay không,  Thanh Ngân xử dụng thuật Lạc Long thăng thiên tung mình lên cao.
 Thanh Ngân bay lên cả trăm trượng, Kiều Loan mới lấy lại bình tĩnh và thấy  Thanh Ngân đang ôm mình phi thân vùn vùn như trốt cuốn lên miệng hố. Cứ mỗi vài trượng  Thanh Ngân đánh vào thành đá một chưởng làm sức đẩy. Kiều Loan liếc mắt thấy  Thanh Ngân tâm thần nghiêm chỉnh, mày thanh, mắt sáng xinh đẹp lạ thường và qua cách phi thân lên cao vùn vụt của  Thanh Ngân như vậy nàng nghĩ trong giang hồ ngày nay không thể có ai có võ công cao như  Thanh Ngân, lòng mừng thầm mình đã yêu  Thanh Ngân, đang nằm trong vòng tay của người yêu. Nàng đưa cánh tay mình quàng lấy cổ  Thanh Ngân, và mong  Thanh Ngân với nàng mãi mãi được bên nhau như thế này. Tuy nhiên,  Thanh Ngân đã vượt qua miệng hố và đang đưa nàng len lỏi qua những rễ cây để thoát ra ngoài. Bên ngoài trời đang mưa, những giọt nước mưa làm Kiều Loan rùng mình, ôm chặt lấy  Thanh Ngân hơn. Khi cả hai vừa thoát miệng hố, thì nghe mặt đất rung chuyển,  Thanh Ngân biết núi sắp sụp đổ, nên tiếp tục ôm Kiều Loan đề khí chạy như bay. 
Thanh Ngân chạy được một quãng, thì cả mảng núi sau lưng đổ ập xuống.  Thanh Ngân dừng chân quay lại chứng kiến cảnh trời long đất lở. Khi thấy sự rung động của mặt đất chấm dứt,  Thanh Ngân thở dài:
- Chậm một chút có là thiên tiên chúng ta cũng tan da nát thịt.
Và định để Kiều Loan xuống đất.
Kiều Loan không đặt chân xuống mà co lại, dúi đầu vào ngực  Thanh Ngân:
- Chúng ta làm sao bây giờ? Ngân đệ và tỷ tỷ như thế này ai thấy thì..
Thanh Ngân dừng lại thấy mình và Kiều Loan đều trần truồng như nhộng, giữa vùng hoang sơn thảo dã chẳng có nhà cửa chi hết mà có ai thì lại càng xấu hổ, nên ngẩn ngơ chẳng biết làm sao. Ngần ngừ một lát rồi  Thanh Ngân nói:
- Chúng ta tìm một hốc đá nào đó lánh mưa rồi đêm tối tiểu đệ đành phải lén đi...đánh cắp áo quần, chớ biết sao!
Kiều Loan ú ớ:
- Tỷ tỷ làm cho Ngân đệ nhọc lòng, nhưng để tỷ tỷ xuống đất thế này thì mắc cở chết mất.
Nàng bá cổ ôm cứng  Thanh Ngân.
 Thanh Ngân thấy vậy đành tiếp tục bế nàng trên tay chạy quanh núi để tìm chỗ trú ẩn. Thân pháp  Thanh Ngân lúc này như bay biến, chỉ một lúc đã chạy quanh hòn núi một vòng, nhưng chẳng thấy nơi nào có thể tạm trú được.  Thanh Ngân dừng chân lại ngẫm nghĩ rồi phi thân xuống núi.
Xuống chân núi, gần bờ sông  Thanh Ngân thấy được hốc đá nhỏ, bế Kiều Loan chui vào. Hốc đá bên ngoài trông nhỏ, nhưng bên trong rộng rãi, khô ráo, dù không bằng phẳng nhưng có chỗ để hai người ngồi thoải mái.  Thanh Ngân nói với Kiều Loan:
- Chúng ta đã tìm được một chỗ rất tốt, Loan tỷ có thể ngồi tạm vận công một lúc kẻo lạnh.
Kiều Loan vẫn nằm trong tay  Thanh Ngân, ú ớ:
- Ngân đệ coi chỗ nào sạch sẽ để tỷ tỷ xuống, nhưng phải nhắm mắt lại mới được.
 Thanh Ngân cúi xuống vận hơi thổi phù lên mặt đá cho bụi đất bay đi rồi đặt Kiều Loan xuống. Liếc thấy  Thanh Ngân nhắm chặt hai mắt, Kiều Loan thẹn thùng rời cổ  Thanh Ngân ngồi xuống,  Thanh Ngân quay lưng lại phía nàng ngồi bên ngoài nhìn ra bờ sông. Kiều Loan không vận công, ngồi co rúm trên mặt đá. Một hồi lâu thấy  Thanh Ngân vẫn im lặng, nhìn mông lung, thì nàng lại thấy tưng tức, cất tiếng gọi:
- Ngân đệ!
 Thanh Ngân không xoay lại, hỏi:
- Loan tỷ cần gì vậy? Sao không vận công một lúc?
Kiều Loan:
- Ngồi vận công như thế này bất tiện và ta cũng thấy kỳ dị quá. Ngân đệ kể chuyện trong bí động cho ta nghe đi. Bao lâu nay Ngân đệ ở đâu vậy?
 Thanh Ngân đem chuyện của mình kể lại cho Kiều Loan nghe. Câu chuyện cũng đã giết được một số thì giờ, không làm họ cảm thấy áy náy, khó xử phải nhìn thấy nhau hay đụng chạm nhau.
Hết câu chuyện,  Thanh Ngân chẳng biết nói gì nữa, thì Kiều Loan lại hỏi:
- Đã có võ học tuyệt thế, bây giờ Ngân đệ tính làm gì?
 Thanh Ngân trầm ngâm:
- Tiểu đệ chẳng biết làm gì. Tiểu đệ không thích phải xử dụng võ công. Có lẽ đệ phải về Kinh Bắc ra mắt thúc thúc tại hạ một chuyến.
 Thanh Ngân cũng định nói phải đi tìm Kiều Linh xem nàng như thế nào, nhưng nhớ lại, thái độ của Kiều Loan trong bí động nên không đề cập tới.
 Thanh Ngân trốn thì Kiều Loan lại nêu ra:
- Ngân đệ không đi tìm..Thu Cúc.. và hôn thê của Ngân đệ sao?
Khi nàng đã đi vào vấn đề,  Thanh Ngân không thể nói khác lòng mình:
- Tiểu đệ phải đi tìm xem Kiều Linh hạ lạc nơi đâu. Tiểu đệ không thể phó mặc, không biết tung tích của nàng. Còn Thùy Trang thì nàng đã có song thân lo lắng, tiểu đệ chưa phải quan tâm.
Kiều Loan cũng thấy những điều  Thanh Ngân nói ra là phải, nhưng lòng nàng tự nhiên cảm thấy khó chịu, nước mắt trào ra và không kiềm chế mình:
- Thế thì Ngân đệ cứ đi tìm Thu Cúc hay cũng là Kiều Linh của Ngân đệ đi, không cần phải quan tâm đến ta nữa.
Tiếng nói của nàng trở nên mếu máo.
 Thanh Ngân lòng rối như tơ vò,  biết cơn ghen của nàng nổi
dậy, cảm thấy khó chịu vô cùng, nhưng nhớ đến việc nàng không
màng sống chết nhảy xuống vực sâu theo mình, khuôn mặt mãn nguyện của nàng khi nghĩ nàng và  mình  đã chết, là hai linh hồn đang ở bên nhau lòng  Thanh Ngân chùng xuống. Một người con gái đẹp, sống trong nhung luạ như nàng, mới bèo nước gặp nhau nàng đã chung tình  như vậy, và cả ngày hôm nay  Thanh Ngân bế nàng trong người, rồi bây giờ  Thanh Ngân và nàng vẫn còn trong trắng nhưng nếu bị bắt gặp thì ai dám nghĩ cả hai đã chẳng thuộc về nhau? Nghĩ vậy,  Thanh Ngân không ái ngại nữa,  quyết tâm phải thuyết phục nàng, dù có yêu nàng đến đâu cũng không thể phụ Kiều Linh và Thùy Trang được.  Thanh Ngân xoay lại, Kiều Loan như không còn quan tâm điều gì, không còn cảm thấy e thẹn hay hoảng hốt, nàng cứ ngồi bất động để dòng lệ tuông rơi.
 Thanh Ngân cầm tay nàng nhỏ nhẹ:
- Loan tỷ! Được tỷ tỷ thương yêu tiểu đệ đã không ngờ mình có diễm phúc như vậy, nhưng đệ biết làm sao được, khi tiểu đệ gặp Loan tỷ thì đã có hôn thê và cũng đã gặp Kiều Linh? Nếu tiểu đệ chẳng quan tâm gì đến họ, tỷ tỷ có còn yêu được một kẻ vô tình vô nghĩa như đệ được không?
Kiều Loan khóc lớn:
- Nếu biết như thế này ta chết trong bí động còn nãm nguyện hơn. Hừ! Taị sao chúng ta không cùng chết trong bí động?
Nghe nàng than khóc như vậy,  Thanh Ngân vừa thương cảm vừa bối rối,  cũng trở nên mếu máo:
- Nếu vậy, Loan tỷ cứ giết đệ đi, chúng ta cứ cùng chết với nhau bây giờ cũng vậy mà thôi.
Nghe thấy  Thanh Ngân bối rối như vậy, Kiều Loan sà vào lòng  Thanh Ngân:
- Làm sao ta giết Ngân đệ được? Nhưng ta biết làm sao bây giờ? Ta biết làm sao bây giờ?
 Thanh Ngân chẳng biết nói gì hơn,  chỉ biết vuốt ve nàng. Lúc sau Kiều Loan thút thít:
- Thực tâm Ngân đệ có yêu thích ta không?
 Thanh Ngân vội vàng:
- Dĩ nhiên đệ yêu thích Loan tỷ. Nhất định là thế! Nhất định là thế! Tiểu đệ cũng không thể nào xa rời Loan tỷ.
Kiều Loan dấm dẳn:
- Ngươi làm khổ ta, còn có Kiều Linh, có Thùy Trang rồi sẽ có ai nữa đây?
 Thanh Ngân thở dài:
- Đệ đâu phải là phường hiếu sắc, nhưng hình như trời đã xe duyên cho sẳn. Loan tỷ nghĩ lại coi, nếu không bị Thiết Tháp cột chung vào một túi với tỷ tỷ thì chúng ta đâu có gần nhau như hôm nay! Tiểu đệ mong Loan tỷ đừng ghen hận tiểu đệ. Mỗi lần tỷ tỷ như vậy đệ cảm thấy đau khổ quá.
Nghe  Thanh Ngân than vãn, cơn ghen của Kiều Loan dịu lại, nàng cũng cảm thấy sự vô lý của mình nên gục mặt lên vai  Thanh Ngân, thút thít:
- Ta biết như vậy là không phải, nhưng mỗi khi biết Ngân đệ đang nhớ nhung đến người khác thì ta không chịu nổi. Ta chỉ muốn Ngân đệ là của riêng ta, nhưng ta không có phúc phận như vậy. Nếu ta được chết cùng Ngân đệ dưới đáy vực sâu hay trong bí động ta cảm thấy sung sướng hơn là sống mà không giữ Ngân đệ được, phải chia xẻ Ngân đệ với người khác.
 Thanh Ngân nghe vậy cảm thấy nàng đáng thương hơn. Nghĩ rằng nàng cũng sẽ chấp nhận được thực tế,  Thanh Ngân siết nàng vào lòng vuốt ve an ủi vỗ về thêm, và khi thấy khuôn mặt như đoá hải đường đẫm ướt sương mai của nàng có vẻ nguôi ngoai,  Thanh Ngân trìu mến hôn nàng.
Đôi cánh tay ngà ngọc của Kiều Loan vươn lên quàng qua cổ  Thanh Ngân, thân hình co dúm lại run lên nhè nhẹ.  Thanh Ngân lại hôn nàng nữa. Là những nụ hôn thương yêu mong xoá tan hờn giận, nhưng trong lúc cả hai không một mảnh vải che thân, sự âu yếm đã nhanh chóng kích thích họ. Có phải  Thanh Ngân đã cưỡng được với Kiều Linh vì trước đó  Thanh Ngân hứa hẹn nhận Kiều Linh làm vợ và nghĩ việc thành thân trong lúc có tang cha là phạm tội nhưng với Kiều Loan việc vợ chồng chưa từng nhắc nhở nên  Thanh Ngân không thể nhớ, hay không hiểu vì ban ngày đã gây những rung cảm mãnh liệt hơn, hay vì thái độ không hưởng ứng cuồng loạn mà chỉ run rẩy, rên rỉ đón nhận của Kiều Loan kích thích  Thanh Ngân hơn, hay vì  Thanh Ngân lúc này chân dương đầy rẫy trong người trở nên bốc cháy dễ dàng hay không. Không hiểu vì sao nhưng  Thanh Ngân đã không cưỡng chế hay không cưỡng chế được để sau những nụ hôn thương yêu đã dẫn đến những nụ hôn quằn quại, bốc lửa và hốc đá nhỏ nhoi đã có cảnh xuân tình phơi phới diễn ra.
Mọi việc trên đời như đều có bàn tay sắp đặt. Nếu đã mất thân đồng trinh với Kiều Linh  Thanh Ngân đã không mau chóng luyện được công phu trên vách đá để thoát khỏi bí động, và hôm nay nếu  Thanh Ngân cưỡng chế, Kiều Loan không được ve vuốt tự ái là người đầu tiên chiếm đoạt  Thanh Ngân thì chuyện tình yêu càng lắm phong ba bão tố, ũng như sau này  Thanh Ngân đã không có cơ hội để biến cải một tổ chức ướp của giết người thành một lực lượng bí mật góp tay bảo vệ quê ương.
Ngoài trời cơn mưa trút nước lần lần  nhẹ hạt, thì cơn mưa bão trong hốc đã  cũng đến lúc ngưng nghỉ. Kiều Loan gục  đầu lên vai  Thanh Ngân thút thít. Nàng  khóc vì đã bị ức hiếp hành hạ?  hay hối tiếc cho cuộc đời con gái, hay vì  những lý do nào, tiếng khóc của nàng cũng  làm cho  Thanh Ngân cực kỳ bối rối, thấy  mình như đã phạm phải một tội lỗi tầy đình, lấp bấp:
- Tiểu đệ thật là hồ đồ! Thật  là hồ đồ... đã mạo phạm...biết
làm sao bây giờ? Tiểu đệ thật đáng chết, Tỷ tỷ cứ giết tiểu đệ đi!
 Thanh Ngân kêu luôn miệng và tay chân run rẩy.
Nhận thấy sự xúc động của  Thanh Ngân, Kiều  Loan nhỏ nhẹ:
- Tỷ tỷ không trách Ngân đệ đâu!  Tỷ tỷ khóc ..không phải vì  hờn trách.  Chúng ta trong tình cảnh không có gì che thân,  Ngân đệ không phải là Liễu Hạ Huệ  và tỷ tỷ cũng không phải là tiên thánh  gì, chúng ta là con người. Tỷ tỷ chỉ  mong từ nay Ngân đệ đừng...coi thường tỷ tỷ.
 Thanh Ngân thở dài:
- Tiểu đệ nào dám có dạ coi thường!  Tỷ tỷ không trách giận đã là may mắn  cho đệ lắm rồi! Hà! Tiểu đệ không hiểu sao mình lại..như vậy?
Kiều Loan cau mày:
- Ngân đệ hối hận lắm sao?
 Thanh Ngân thật thà:
- Tiểu đệ có ân hận đã để  chúng ta đi vượt ngoài khuôn khổ lễ giáo. Tiểu đệ biết tình cảm của Loan  tỷ dành cho đệ, nhưng như vậy...như  vậy...thật là xúc phạm đến Loan tỷ...
Kiều Loan:
- Nếu đệ đã hiểu lòng ta thì chẳng  có gì phải ân hận. Chúng ta nếu không  may nắm thì đang nằm bên nhau trong lòng đất.  Ta...không thể xa rời Ngân đệ thì thuộc  về Ngân đệ sớm hay muộn cũng vậy thôi.  Ta không trách gì Ngân đệ. Còn nếu  Ngân đệ thấy ta như vầy rồi hất hủi thì...
Nàng lại khóc.
Nghe Kiều Loan nói và nghĩ nàng hiểu lầm  mình,  Thanh Ngân lại phân bua, vuốt ve, thề  thốt. Khi cả hai đã hiểu lòng nhau, hứa  hẹn mãi mãi bên nhau, những nụ cười  thương yêu, hạnh phúc mới bắt đầu  lan dần, tràn ngập hốc đá.
Trong lúc vui vẻ, Kiều Loan véo má  Thanh Ngân:
- Ngân đệ hư lắm! Mới mấy tuổi mà...
 Thanh Ngân hóm hỉnh:
- Tiểu đệ còn mấy tháng nữa cũng đã mười sáu. Cam La ngày xưa mười tuổi  đã làm tể tướng. Không biết bao nhiêu  ông vua ngày xưa với cái tuổi của đệ  đã lập hoàng hậu, qúy phi và sinh hoàng  tử.. thì tiểu đệ cũng không đến nỗi hư lắm...
Kiều Loan ngắm  Thanh Ngân:
- Khuôn mặt của Ngân đệ thì chỉ như  một đứa bé xinh trai, nhưng thân thể của  Ngân đệ, Ô! Còn lớn hơn người lớn!
Và như nhớ ra điều gì, Kiều Loan la lên:
- Ngân đệ đã thay đổi, đã cao  to hơn lúc chúng ta còn trong bí động.
 Thanh Ngân nhíu mày:
- Tiểu đệ mau lớn hơn những đứa bé đồng tuổi, nhưng không thể mới đây lại có sự thay đổi. Hà không có cái gương để tiểu đệ nhìn xem?
Nghe  Thanh Ngân nhắc đến cái gương, Kiều  Loan cười mấy tiếng rồi gục lên vai  Thanh Ngân thẹn thùng:
- Nếu có cái gương đồng để Ngân đệ soi mình bây giờ thì.. đẹp dữ!
 Thanh Ngân hiểu ý, cười xoà:
- Nếu có thì chúng ta cùng soi chung để đọ sự cao thấp giữa đệ và Loan tỷ.
Kiều Loan mắc cở co rúm lại, đấm ngực  Thanh Ngân:
- Ngân đệ lại.. Ngân đệ lại trêu  ghẹo ta!
 Thanh Ngân sung sướng đón nhận những cái
đấm nhẹ của Kiều Loan, nhưng lời trêu  ghẹo cũng làm cho  Thanh Ngân có ý đọ với  nàng để xem mình có cao lớn hơn trước  đây thật không.  Thanh Ngân nhớ lại khi nằm  trong túi của Thiết Tháp  Thanh Ngân chỉ cao gần bằng nàng mà thôi. Nghĩ vậy  Thanh Ngân  kéo Kiều Loan đứng dậy:
- Đọ với tiểu đệ xem sao!
Kiều Loan ngồi trong lòng  Thanh Ngân thì không thấy  thẹn, nhưng bị  Thanh Ngân kéo đứng dậy thì  như đỉa phải vôi:
- Ngân đệ! Không được! Kỳ quá!..
Nàng nhắm chặt đôi mắt, ôm cứng và   Thanh Ngân thấy rõ nàng chỉ cao đến vai  của mình, buột miệng la lên:
- Kỳ lạ! Tiểu đệ cao hơn Loan tỷ thật  rồi! Nếu cứ lớn như thế này thì tiểu  đệ thành quái nhân, quái tướng đi  mất!
Kiều Loan thẹn thùng úp mặt lên ngực  Thanh Ngân, nhưng nghe  Thanh Ngân la lên như vậy vội nói:
- Không phải mỗi ngày mỗi lớn như đâu!  Được kỳ duyên Ngân đệ thoát thai  hoán cốt, biến đổi phi thường một  lần, rồi mức phát triển cũng trở lại như người bình thường. Hơn nữa chúng ta ở trong động cũng ít nhất năm bảy tháng.
Kiều Loan đã nói đúng. Trong Thạch động   Thanh Ngân được địa long nhả viên  long tinh hoàn cho  Thanh Ngân, và sau đó luyện tập  công phu trên vách đá, khi thành công  một tầng công lực  Thanh Ngân đã thay xương  đổi tủy, và khi công phu viên mãn  Thanh Ngân  không còn cái thân thể của đứa trẻ  mười bốn mười lăm mà đã giống như một thanh niên mười tám, mười chín tuổi.
Nghe Kiều Loan nói, suy nghĩ lại thấy hữu lý, và vốn khoáng dật,  Thanh Ngân vui vẻ:
- Nếu thành ông khổng lồ cũng chẳng sao!  Tiểu đệ sẽ tìm một chốn thâm sơn  cùng cốc mà sống một mình cho trọn kiếp.
Kiều Loan bắt bẻ:
- Ngân đệ lại chẳng nghĩ đến tỷ  tỷ nữa phải không?
 Thanh Ngân cười:
- Lúc bấy giờ nếu tỷ tỷ không chê  ông khổng lồ, thì suốt ngày tiểu đệ sẽ dặt tỷ tỷ lên vai chạy khắp năm non bảy núi.
Kiều Loan quàng hai tay qua người  Thanh Ngân, ngước mặt:
- Ngân đệ có là gì tỷ tỷ cũng  không thể xa Ngân đệ. Đã nói sống  cùng sống, chết cùng chết.. mà Ngân đệ  cứ quên mãi!
 Thanh Ngân cảm động siết nhẹ nàng:
- Xin lỗi tỷ tỷ, tiểu đệ sẽ không nói như vậy nữa.
Kiều Loan nhón gót hôn  Thanh Ngân:
- Như vậy mới là Ngân đệ ngoan của  tỷ tỷ chứ!
Nụ hôn của Kiều Loan bất chợt đánh  thức những tế bào của  Thanh Ngân. Đôi  tay  Thanh Ngân ghì nàng chặt hơn và cúi xuống.  Cảm giác được làn da và hơi thở  của  Thanh Ngân, Kiều Loan hốt hoảng:
- Đừng! Đừng! Ngân đệ! Chúng ta không  thể.. tái phạm..!
Rồi tâm lý sợ  Thanh Ngân coi thường, nàng  vận công lấy sức vùng ra khỏi đôi  tay  Thanh Ngân. Nhưng khi nàng dùng sức tự nhiên  phát hiện chân khí trong người mình bị  da thịt  Thanh Ngân hút lấy. Nàng càng dùng  sức ấn  Thanh Ngân ra,  chân khí càng bị thoát  nhanh hơn. Kiều Loan hoảng hốt không hiểu  Thanh Ngân đang làm gì, cắn mạnh lên vai  Thanh Ngân  và la lớn:
- Ngân đệ sao lại hút lấy chân khí  trong người ta!.
Tiếng la của Kiều Loan làm  Thanh Ngân  rùng mình, buông rời nàng, nhưng phát  hiện đan điền cả hai bị hút chặt và  chân khí trong người  Thanh Ngân đang xung động  nhộn nhạo. Thấy chuyện lạ,  Thanh Ngân suy  nghĩ để tìm ra nguyên nhân tại sao, và  khi đầu óc  Thanh Ngân chỉ thoáng nghĩ đến  những đường kinh mạch trong bí động,  chân khí tức thì chạy theo các đường  lối ấy ngay và sau khi chu lưu trong thân thể  của  Thanh Ngân, nó lại chuyển trả sang người  Kiều Loan. Biết vậy,  Thanh Ngân vội trấn an:
- Loan tỷ đừng sợ hãi! Nhất định tiểu đệ chẳng làm hại tỷ tỷ đâu!
Kiều Loan đang sợ chân khí của mình bị  hút khô kiệt thì liền thấy chân khí  trong người  Thanh Ngân lại chuyển qua nên cũng bớt khẩn trương.
 Thanh Ngân lại bảo:
- Tiểu đệ ngồi xuống vận dụng nội  công tâm pháp của mình, tỷ tỷ cũng  rán thu liễm tinh thần để chuyển khí chu  lưu trong kinh mạch. Tiểu đệ không biết  tại sao chân khí của tỷ tỷ lại trút  sang người tiểu đệ, nhưng nhất định  công phu của tiểu đệ không phải là  tà phái, là hấp tinh đại pháp.
Đã biết chân khí từ người  Thanh Ngân  chuyển qua thân thể mình trở lại, Kiều  Loan vững dạ, đôi thu ba còn đầm đìa  nước mắt ngước lên nhìn  Thanh Ngân gật  đầu:
- Ngân đệ an tâm, ngu tỷ không lo sợ nữa đâu!
Rồi theo sự nâng đỡ của  Thanh Ngân, nàng ngồi xuống rồi nhắm mắt, vận dụng  huyền âm thần công của mình tiếp nhận  chân khí của  Thanh Ngân.
Nội công của  Thanh Ngân rèn luyện là một  loại nội công tối cổ, lúc nào cũng  đòi hỏi âm dương điều hòa, thủy  hỏa tương tế. Trước khi vào bí động,   Thanh Ngân đã uống được huyết dịch hắc  thiết xà, rồi ngay sau khi được viên long  tinh hòan  Thanh Ngân lại vô tình vận dụng nhất  dương công đã làm cho dương khí  trong người đầy rẫy mà nội công trên  vách đá đã không thể dung hoà hết  được làm  Thanh Ngân trở nên dương thịnh  âm suy. Do đó, nội công trong người  Thanh Ngân  đang đòi hỏi thêm có khí âm. Nội  công mà Kiều Loan đang luyện là một lọai  nội công theo đường lối chí âm, nên  trong lúc vô tình nàng vận dụng lên thì  bị nội công trong người  Thanh Ngân hút  lấy. Đây cũng là điều may nắm cho  nàng, sự vô tình của nàng và của Thanh  Ngân đã giúp cho  Thanh Ngân mượn khí  chí âm của nàng trung hoà được dương  khí thừa trong người, đạt cảnh âm  dương hợp nhất. Máu hắc thiết xà có  hiệu dụng cường dương, bổ huyết, tạo cho  Thanh Ngân thành người dễ nhạy cảm dục  tính cũng dung hóa được. Trái lại,  khi  Thanh Ngân chuyển trả chân âm lại cho  Kiều Loan đã trợ giúp nàng đả thông  được sinh tử huyền quan, huyền âm thần  công của nàng tiến bộ bằng mười năm  luyện tập.
Khi nội công trong người  Thanh Ngân đã  đạt được cảnh âm dương hợp  nhất, và Kiều Loan cũng đã được  đả thông sinh tử huyền quan, thân thể mới rời nhau.
Kiều Loan thở phào bảo:
- Nội công trong người của tỷ tỷ tăng  tiến rất nhiều. Cảm ơn Ngân đệ đã  giúp cho tỷ tỷ!
 Thanh Ngân:
- Hình như việc vừa rồi cũng làm cho tiểu đệ có sự thay đổi. Trước đây thân thể tiểu đệ lúc nào cũng bức xúc..
Thanh Ngân cúi đầu nói nhỏ:
- Không dấu gì tỷ tỷ, tiểu đệ rất  kiềm chế, sợ tỷ tỷ hiểu lầm là một  kẻ không đứng đắn, nhưng rồi đụng  chạm với tỷ tỷ một lúc thì tiều đệ  như muốn bứt tung da thịt của mình. Hà!  Mọi việc trên đời đều có sự sắp đặt. Bây giờ trong người tiểu đệ thấy thoải mái rất nhiều.
Kiều Loan e thẹn:
- Hy vọng Ngân đệ đừng làm cho tỷ tỷ phải..sợ nữa.
 Thanh Ngân nhìn ra ngoài:
- Trời cũng đã tối rồi, để tiểu đệ đưa tỷ tỷ đi tìm quần áo.
Rồi  Thanh Ngân nhìn nàng hóm hỉnh:
- Nếu mãi như thế này, thì tiểu đệ  có là đất đá cũng không thể kiềm  chế lòng mình.
Kiều Loan sà vào lòng  Thanh Ngân:
- Ngân đệ thật đáng ghét! Cứ ghẹo  tỷ tỷ! Vâng! Điều trước hết là  chúng ta phải tìm ra áo quần để mặc  đỡ, nhưng tỷ tỷ không thể...không thể chạy tồng ngồng như thế này! Một  là Ngân đệ bế ta theo, hai là che hốc đá lại để ta ở đây rồi trở  về.
 Thanh Ngân quàng hai tay ôm nàng đứng lên:
- Chung quanh đây rất xa nhà cửa, chợ búa,  không biết tiểu đệ làm đạo chích  có thành công mau mắn không. Hơn nữa được  bế tỷ tỷ cũng là sự sung sướng của  đệ nên chúng ta cùng đi vậy.
Kiều Loan bá cổ  Thanh Ngân, nhắm mắt:
- Vái trời đừng để ai thấy chúng ta như thế này!
Khinh công  Thanh Ngân lúc này di hành trong đêm  tối, ngoài những cao thủ tột đỉnh giang  hồ khó ai phát hiện được, nhưng cũng cẩn thận tìm những chỗ khuất lánh, theo bờ sông chạy đi.  Thanh Ngân chạy vài canh  giờ vẫn không nhà cửa gì cả, nhưng  xa xa, trên mặt sông có mấy chiếc thuyền lớn đang đậu.  Thanh Ngân dừng chân nói với Kiều Loan:
- Đàng kia có mấy chiếc thuyền, tỷ tỷ tạm ẩn ở đây, tiểu đệ đến đó xem có ăn trộm được không?
Kiều Loan xoay cổ lại nhìn, rồi nói:
- Mấy chiếc thuyền kia có dấu hiệu Vạn  Trúc Sơn Trang, Ngân đệ đưa ta đến thật gần xem sao.
 Thanh Ngân theo lời, len lách cỏ lác đến gần. Còn cách mấy chiếc thuyền khá xa,  Thanh Ngân và Kiều Loan nghe trong bãi lau sậy có  đôi nam nữ đang trò chuyện nhỏ to, giọng người nữ:
- Tiểu muội không ngờ tiểu thơ, một người  đoan chính, không coi con trai trên thiên hạ vào đâu, gặp tên  Thanh Ngân mới mấy  tuổi mà đã mê mệt đến nỗi nhảy xuống vực sâu chết theo .
Tiếng người nam:
- Thu Cúc cũng vậy! Con nhỏ đó trong Sơn  Trang ai cũng mê mệt mà nó chẳng để ý đến ai, gặp thằng nhỏ thì bám như sam, phản lại trang chủ. Thằng lõi ấy nhất định phải có thuật lạ hay có bùa ngãi!
Tiếng người con gái vặn hỏi:
- Trong những người mê mệt chị Thu Cúc có đại ca hay không? Muốn có thuật lạ  như tên  Thanh Ngân để quyến rũ con gái người ta hay không?
Tiếng người nam cười hề hề, giọng nham nhở:
- Tiểu huynh đã có muội muội.. thì trong mắt chẳng còn ai đẹp với tiểu huynh nữa.  Hà..hà.. hơn nữa chỉ có Hà muội mà tiểu huynh đã sợ không đủ khả năng làm cho Hà muội hài lòng!
Sau tiếng nói của người nam là tiếng hôn  hít, vuốt ve vùng vằng của người nữ,  Thanh Ngân dợm bước đi để khỏi phải  nghe nữa thì người nữ nói:
- Không phải tiểu muội không muốn chìu Lân ca, nhưng trời mới mưa đất cát  ướt đẫm. Hơn nữa, trong lúc sơn trang đang đủ thứ bối rối, tiểu muội chẳng  có lòng nào!
Tiếng người nam thở dài:
- Cũng tại cái tên dâm tặc  Thanh Ngân  tất cả. Trang chủ nếu không bị trọng thương  khi đấu với đại ma vương của Thủy Ma Cung, tạm thời rút lui, thì giờ này biết  đâu huynh cũng đã chết trong giòng nước ngầm mất rồi! Trang chủ mới bình phục lại sai chúng ta đi tìm xác của tiểu thư và  Thanh Ngân... Hà nhưng trời hai hôm nay mưa như trút, tiểu huynh chỉ sợ tiểu huynh rồi cũng theo mấy chục anh em trước đây mất!
Giọng người nữ có vẻ thương xót đối với người nam:
- Lân ca không đến nỗi xấu số như  vậy đâu. Trời hai hôm nay mưa lớn thế  này trang chủ nhất định phải chờ đợi  cho nước khô ráo.
Và nàng này  nói tiếp:
- Tiểu muội nghe nói hòn núi đó mới  bị sập, nên chiều hôm qua trang chủ và tứ nương, ngũ nương đang đến xem  xét. Muội nghĩ hòn núi bị đổ thì cái vực đó nhất định cũng bị lấp  mất rồi!
Người nam:
- Huynh cũng hy vọng như vậy để trang chủ  không đưa anh em vào chỗ chết, nhưng.. nhưng.. tiểu huynh cũng lo là trang chủ sẽ  bắt chúng ta đào cả hòn núi đó  ra. Nếu như vậy thì không biết năm tháng  nào huynh lại có thể gặp lại Hà muội! Trên nửa năm qua hỡi ôi! Không biết bao nhiêu anh em đã chết mất xác trong lòng vực. Theo huynh biết, trang chủ đang căm hận tên  dâm tặc  Thanh Ngân ấy vô cùng và muốn  tìm xương gã đốt cho thành tro mới được!
Người nữ:
- Mất tiểu thư  phu nhân cũng đã chết  lên chết xuống, và những khi tỉnh lại đều réo gọi tiểu thư, nguyền rủa tên  Thanh Ngân ấy. Chị em cũng đã mấy người  chết oan vì tính thất thường của phu nhân.
Người nam:
- Chúng ta sống không có ngày mai, gặp nhau cũng khó mà gần nhau được thì Hà muội lại làm khó tiểu huynh!
Người nữ:
- Coi cái bản mặt Lân ca! Nói đi nói lại,  than thở cũng chỉ vì.. Hứ! Thôi cũng thương tình cho đó...
Kiều Loan nghe chúng nói sơ qua việc nhà cau mày đau khổ, nhưng cũng sợ  Thanh Ngân buồn lòng nói nhỏ vào tai:
- Tỷ tỷ xin lỗi Ngân đệ! Mong Ngân đệ đừng để tâm những việc như vậy!
 Thanh Ngân nghe người nhà Kiều Loan mắng mình dâm tặc tức giận, nhưng nghĩ lại thấy thương Kiều Loan hơn nên nói:
- Tiểu đệ đang nghe thấy tấm lòng của tỷ tỷ dành cho đệ thì đúng hơn. Nhưng sự việc như thế này hẳn tỷ tỷ phải chia tay với đệ để về với gia đình một thời gian.
Kiều Loan u buồn:
- Tỷ tỷ phải về để xem mẫu thân như  thế nào và để cho thuộc hạ khỏi phải khốn khổ vì mình nữa.
Rồi nàng tiếp:
- Ngân đệ điểm huyệt chúng lấy quần áo, rồi.. tỷ tỷ muốn được ở với  Ngân đệ hết đêm nay rồi ngày mai chúng ta tạm thời chia tay nhau.
 Thanh Ngân khó xử:
- Tiểu đệ chưa học phép điểm huyệt lần nào. Hơn nữa họ đang âu yếm mùi mẫn với nhau.. tiểu đệ thấy mình ra tay như vậy là..
Kiều Loan chau mày:
- Nếu không biết gì về điểm huyệt,  Ngân đệ có lên thuyền cũng không dễ gì lấy trộm được. Thôi thì để tỷ tỷ bảo họ.
Nàng lên tiếng gọi:
- Thu Hà!
Người con gái tên Thu Hà đang say sưa với người yêu, nghe gọi giật mình:
- Ai vậy?
Kiều Loan hừ nhẹ:
- Mới đây ngươi đã quên mất tiếng nói của ta rồi sao?
Tiếng người con gái sợ hãi:
- Tiểu thư! Hồn ma của tiểu thư đấy  sao? Tiểu tỳ không đắc tội gì xin anh linh tiểu thư ..
Người nam có vẻ giận dữ:
- Con nhỏ nào dám cả gan giả tiếng của  tiểu thư như thế? Ngươi đừng tưởng bắt gặp chúng ta rồi muốn hù dọa nhé! Thiết chưởng Phan Lân này! Hừ...
Kiều Loan:
- Hỗn láo! Phan Lân! Nếu ngươi không giữ mồm miệng ta sẽ dùng huyền âm chỉ điểm vào thất âm tuyệt mạch của ngươi để ngươi bị đau đớn trong bảy ngày bảy đêm mới chết biết không?
Rồi nàng nghiêm nghị nói với Thu Hà:
- Thu Hà! Trong lúc sơn trang bối rối, ngươi  lại lo tình nam nữ đáng tội vạn xà  phanh thây, nhưng ta tha thứ cho, và ngươi phải làm cho ta mấy việc.
Thu Hà run rẩy:
- Tiểu thư sai bảo điều gì nô tỳ nhảy vào lửa cũng không dám cưỡng lời.
Kiều Loan:
- Ngươi về thuyền lấy cho ta một ít vàng  bạc, hai bộ quần áo và giày vớ sạch  sẽ, một cho ta và một cho  Thanh Ngân công  tử. Chúng ta chưa chết, nhưng áo quần  bị nước cuốn rách nát không tiện xuất  hiện gặp mọi người. Các ngươi phải  giữ kín, không cho ai biết việc này nếu  không thì ta không tha thứ!
Thu Hà và Phan Lân qùy lạy dưới đất:
- Chúng nô tài vô lễ đã được  tiểu thư tái tạo, tha chết thì dám đâu  không tuân lời dặn bảo.
Kiều Loan:
- Vậy thì các ngươi đi đi, nếu trong  nửa tiếng các ngươi không trở lại,  bắt buộc ta phải lên thuyền, thì các ngươi có chui xuống đất cũng không thoát khỏi  trọng phạt.
Thu Hà và Phan Lân cùng rập đầu:
- Bọn nô tài sẽ trở lại trong giây lát.
Kiều Loan:
- Đi đi! Nhớ đừng để cho ai biết!
 Thanh Ngân và Kiều Loan đợi một lúc thì  Thu Hà trở lại, cất tiếng gọi nho nhỏ:
- Tiểu Thư! Tiểu thư ở đâu?
Kiều Loan ra lệnh:
- Ngươi để vàng bạc dưới đất, áo quần trên bụi cây cho ta! Sao Phan Lân  lại không đi với ngươi?
Thu Hà:
- Tiểu tỳ sợ đi ra hai người lần nữa  sẽ bị nghi ngờ nên bảo anh ấy ở lại thuyền.
- Tốt lắm! Sáng mai ta sẽ về thuyền để  gặp gia gia ta. Việc ngươi và Phan Lân gặp  chúng ta ở đây không được nói cho ai biết.
Thu Hà:
- Tiểu nữ đâu dám không vâng lời tiểu thơ.
Và ngập ngừng:
- Khi phu nhân bảo đem quần áo tiểu thư  đi đốt để tế tiểu thư, tiểu tỳ có dấu lại một bộ và nay đem đến  cho tiểu thư, mong tiểu thư tha tội. Còn bộ  quần áo của Lê công tử là bộ đồ  tốt nhất của Lân ca nhưng cũng không được  đẹp lắm xin tiểu thư đừng giận. Tiền bạc thì tiểu tỳ và Lân ca góp hết chỉ được hơn mười mấy lạng...
Kiều Loan:
- Ngươi đem được áo quần của ta cho ta là điều đáng khen vô cùng. Ta sẽ  trọng thưởng ngươi và đền bù cho Phan Lân. Thôi ngươi đi đi.
Thu Hà vái lạy, dợm chạy đi thì Kiều  Loan liếc nhìn  Thanh Ngân rồi gọi lại:
- Thu Hà! Ta cần hỏi thêm ngươi một việc.
Thu Hà kính cẩn:
- Dạ!
- Ngươi biết Thu Cúc giờ này ra sao không?
Thu Hà:
- Hôm kịch chiến với lão Thiết Tháp, lúc  trang chủ và mấy vị phu nhân đuổi theo  lão, tứ nương có giải huyệt cho chị  Thu Cúc và chị ở trên chiếc thuyền ấy  trôi theo dòng sông, giờ đây không biết  hạ lạc phương nào.
Kiều Loan:
- Ta hỏi đủ rồi ngươi đi đi.
 Thanh Ngân nhìn Kiều Loan:
- Cảm ơn tỷ tỷ đã có lòng muốn cho tiểu đệ biết ít tin tức về Thu Cúc!
Kiều Loan bĩu môi:
- Tỷ tỷ không hỏi thì Ngân đệ cũng  tìm người mà hỏi vậy!
 Thanh Ngân thở dài:
- Rất mong tỷ tỷ hiểu cho hoàn cảnh của  tiểu đệ..
Kiều Loan cũng u buồn:
- Hoàn cảnh đã vậy thì biết sao! Hơn  nữa tỷ tỷ cũng rất mến Thu Cúc. Sau khi  chia tay, Ngân đệ cố gắng tìm cho được nàng!
Thanh Ngân:
- Tìm được nàng, tiểu đệ sẽ thông  báo cho tỷ tỷ hay ngay.. và chúng ta sẽ cùng  nhau đoàn tụ!
Kiều Loan:
- Tỷ tỷ về sơn trang một thời gian ngắn  sẽ tìm cách liên lạc với Ngân đệ...Tỷ  tỷ nghĩ mình cũng không thể ở mãi  ở đó! Gia gia ta..hừ thương chiù ta hết  mực nhưng cũng muốn..bán ta cho mưu cầu của người.
Rồi e thẹn:
Ngân đệ ra lấy quần áo chúng ta mặc  rồi đi bách bộ, nằm trong lòng Ngân đệ  hoài như thế này..
 Thanh Ngân nheo mắt chớt nhã:
- Tiểu đệ chỉ muốn lấy mấy bộ áo  quần ném xuống sông để được ôm tỷ tỷ mãi... nhưng như vậy thì tiện nghi cho tiểu đệ quá!
Kiều Loan vít cổ  Thanh Ngân nũng nụi:
- Ngân đệ lại.. buông lời hư đốn  nữa! Tỷ tỷ cấm Ngân đệ như vậy!
Thanh Ngân:
- Vâng! Tiểu đệ không dám như vậy nữa!
Sau khi cả hai mặc lại áo quần, Kiều Loan  trao số vàng bạc cho  Thanh Ngân rồi nắm tay dắt nhau đi ngược dòng sông tâm tình. Kể sao cho hết những lời ân ái,  yêu thương, bịn rịn trao gởi cho nhau của họ.  Thanh Ngân đề nghị Kiều Loan đừng  kể cho ai nghe cơ duyên mà  mình gặp được trong bí động,  Thanh Ngân không muốn ai biết  mình có võ công. Kiều Loan cũng khuyên  Thanh Ngân đi tìm Thu Cúc cố tránh mặt đừng để bọn thủy khấu do thủy cung  thống lãnh biết được làm khó dễ phải ra tay đối phó. Nàng cũng chỉ điểm cho  Thanh Ngân phép điểm huyệt để tránh phải giết người. Nàng chỉ đến đâu  thì  Thanh Ngân nhớ đến đó, sự thông minh của  Thanh Ngân làm nàng kinh ngạc và lòng mừng  khôn xiết đã được một ý trung  nhân tài trí phi thường.
Tay trong tay, lúc thì họ dìu nhau thong thả bước theo bờ nước, lúc kéo nhau ngồi xuống một gốc cây khô hay một hòn đá lớn chìm đắm hương yêu.
Trong lúc chuyện trò,  Thanh Ngân đã hỏi  nàng nguyên nhân gia gia nàng phải đem nàng ép duyên với gã Lê Trung Hưng nào đó, Thư Hương Viện chủ là ai v..v.. và đã được Kiều Loan cho biết:
“Thư Hương Viện chủ là dòng dõi của Đông Thành Vương Lê Ngân Tích, con trai trưởng của Lê Đại Hành hoàng  đế. Vì Lê Đại Hành phế Ngân Tích lập người con thứ ba là Long Việt lên ngôi nên Ngân Tích đã cùng với Trung Quốc Vương Long Kính, Khai Minh Vương Long Đĩnh nổi loạn trong 8 tháng. Thất bại, Ngân Tích bỏ trốn, và khi người thôn Thạch Hà đem xác Ngân Tích ra trình với Long Việt, mọi người yên trí Ngân Tích đã chết, nhưng thực sự cái xác đó không phải là ông ta. Thoát chết, Ngân Tích đã trốn trong hoang sơn cùng cốc, luyện tập thêm võ công. Khi thành công muốn tính bề khôi phục nhà Lê thì lòng người đã theo nhà Lý nên ông ta ẩn danh lập nên Thư Hương Trang Viện, truyền đến đời trang chủ hiện tại  là Lê Minh Công. Minh Công có hằng tâm muốn khởi lại nghiệp cũ nên giao kết với gia gia nàng và họ đã đem nàng hứa hôn cho con trai Minh Công. Nàng không thích cuộc hôn nhân như vậy, phản đối nhiều lần nhưng không thể cưỡng lời gia gia nàng, trong lòng gia gia nàng mấy câu sấm ký đang truyền tụng trong nhân gian: hết Lý đến Trần, hết Trần lại đến Lê; thì Lê đây nhất định là dòng dõi Lê Đại Hành, là Minh Công hay Trung Hưng.
Ông ta muốn nàng trở thành hoàng hậu và ông ta là khai quốc công thần! Ngoài ra, còn một điều nữa là cha nàng cũng muốn nhờ sự kết giao sui gia với Minh Công mà có cơ hội đọc cuốn Đại Hành Bí Lục, ghi lại võ công của Lê Đại Hành! Việc Lê Trung Hưng bỏ trốn nàng không hiểu sao, nhưng điều này nàng cũng đã làm nàng quyết định rời khỏi Vạn Trúc Sơn Trang tìm nơi  ẩn mình không chấp nhận cuộc hôn nhân đầy dụng ý. Khi nàng nghe Thu Cúc bị phế võ công đã xin gia gia nàng một viên hồi nguyên đơn để giúp Thu Cúc và cũng nhân tiện có dịp ra ngoài rồi trốn luôn không trở về nữa, nhưng đã bị Thiết Tháp bắt chung với  Thanh Ngân và Thu Cúc.
Nàng buồn rầu:
- Khi ta nhờ Ngân đệ kéo cái ống trúc trong người ra. Ngân đệ đừng giận nhé! Ta vẫn nghĩ đệ là “đứa bé” nhưng rồi ta lại rung động trong lúc chúng ta đôi mặt kề nhau, thì thào với nhau; ta đã ghen với hạnh phúc của Thu Cúc. Những đụng chạm kế tiếp ta nghĩ thân ta đã hoen ố với Ngân đệ, rồi ta cũng không ngờ đã có mãnh lực để nhảy theo Ngân đệ xuống hố sâu ngàn trượng!
 Thanh Ngân nắm tay nàng:
- Mọi sự đều có sự sắp xếp, chúng ta như có duyên tiền định. Lần này chia tay, tỷ tỷ hẳn cũng còn lắm khó khăn với gia gia tỷ tỷ. Tỷ tỷ trở về cho bá mẫu an tâm lành bệnh. Trong ba tháng nữa đệ sẽ chờ tỷ tỷ tại nhà ở phố hàng Kim, Thăng Long. Nếu chuyện đời khó khăn, chúng ta tìm một chốn thâm sơn dưa muối bên nhau, ngâm thơ vịnh phú, tiêu dao ngày tháng! Khi tiểu đệ mãn tang thân phụ chúng ta bái đường nên nghĩa trăm năm, sinh con đẻ cái..
Kiều Loan tựa đầu lên vai  Thanh Ngân u oán:
- Ngân đệ còn có Thùy Trang, Thu Cúc..ta chỉ sợ Ngân đệ có thân võ học, anh khí hơn người.. rồi... có thêm không biết bao nhiêu người nữa! Ta lại giống như mẫu thân ta suốt đời phải che dấu hờn ghen xuống tận đáy lòng, ngoài mặt thì vui tươi trong lòng thì buốt giá!
 Thanh Ngân:
- Tỷ tỷ, Kiều Linh, Thùy Trang đều là những trang quốc sắc thiên hương.. Diễm phúc của tiểu đệ như vậy là quá lắm rồi! Những gì trong quá khứ tiểu đệ phải có trách nhiệm, nhưng từ nay tỷ tỷ sẽ thấy rằng tiểu đệ không phải là người muốn năm thê bảy thiếp!
 Thanh Ngân nói tiếp:
- Biết đâu tiểu đệ lại không có diễm phúc được sống chung với cả ba người! Kiều Linh không biết tung tích nơi đâu! Phạm thúc phụ và Thùy Trang cũng có thể vì chuyện tiểu đệ gặp Kiều Linh và tỷ tỷ mà từ hôn. Giờ đây, tỷ tỷ và tiểu đệ đang ở bên nhau, chúng ta đã trao thân gởi thịt cho nhau.. chuyện đời vốn là bất ngờ, hư ảo! nhất ẩm nhất trác giai do tiền định mà!
Kiều Loan:
- Ta không mong Ngân đệ không gặp lại Thu Cúc hay Kiều Linh. Ta cũng không mong việc đính hôn của Ngân đệ có điều trở ngại, nhưng ta biết rằng ta sẽ không thể nào có thể tiếp tục yêu thương Ngân đệ nữa nếu Ngân đệ không tôn trọng tình yêu ta dành cho Ngân đệ! Đã gặp ta, đã biết tình yêu của ta mà Nhân đệ còn dây dưa với ai nữa!
Trước sự quyết liệt của Kiều Loan, dĩ nhiên  Thanh Ngân, vuốt ve, thề thốt đủ điều và mãi đến mờ sáng họ bùi ngùi trao tặng nhau những nụ hôn giã biệt, hẹn ngày tái hội. Kiều Loan đứng trông theo cho đến khi bóng dáng của  Thanh Ngân khuất hẳn sau làn sương sớm mới buồn bã quay lưng.
Sau khi chia tay Kiều Loan,  Thanh Ngân tránh chỗ mấy chiếc thuyền của Vạn Trúc sơn trang rồi đi theo dọc theo bờ sông mong tìm được người hỏi thăm tông tích của Thu Cúc, tức Kiều Linh. Ban ngày  Thanh Ngân không muốn xử dụng khinh công sợ bị chú ý, nhưng bước chân của  Thanh Ngân lúc này phơi phới trên mặt đất, và gặp những nơi cây cỏ um tùm  chỉ nhấc chân thì nhảy qua. Hiệu dụng của võ công cũng làm  Thanh Ngân khoan khoái, tự nhủ có được công phu võ học cũng không phải là không tốt.
Thanh Ngân đi đến nửa trưa thì đã thấy những túp lều tranh, và khi gặp những ngư  phủ hay nông dân trong làng thì hỏi thăm về chiếc thuyền của Thiết Tháp.  Không nhớ hình dáng chiếc thuyền ra sao nên Thanh Ngân phải kiên nhẫn tả chiếc thuyền khá lớn, trên đó có một cô gái ăn mặc quần áo đàn ông.  Thanh Ngân nhớ lại bộ quần áo của  mình mà Kiều Linh đã mặc tả ra tỉ mỉ nhưng cũng không ai giúp được chi tiết gì. Đến một ngư thôn lớn, ghe thuyền dưới bến rất nhiều,  Thanh Ngân nảy ra ý định mướn một chuyến xuôi dòng, hỏi thăm những người chài lưới làm việc quanh năm suốt tháng trên sóng nước, nhưng không ai chịu cho mướn. Trong lúc đang khó xử thì một cụ già trong xóm đi ra hỏi han rồi nói:
- Tôi đang định bán chiếc thuyền cũ, nếu cậu có tiền thì có thể lấy nó xử dụng.
 Thanh Ngân hỏi ông lão muốn bán bao nhiêu. Ông ta chỉ đòi một lạng vàng.  Thanh Ngân vui vẻ:
- Tiểu sinh có thể trả cho lão trượng nhiều hơn nữa nhưng chưa biết xử dụng ghe thuyền. Lão trượng có thể làm ơn chỉ bảo cho được không?
Thấy  Thanh Ngân hào phóng lão chài mừng rỡ:
- Tôi sẽ bỏ ra ba ngày để chỉ cậu cách xử dụng.
Thanh Ngân nghĩ  không đến nỗi phải tốn đến ba ngày để học lái thuyền, nhưng không tiện nói ra, chỉ thúc hối:
- Tiểu sinh trả cho lão trượng hai lạng, mong lão trượng chỉ bảo cho tiểu sinh ngay bây giờ.
 Thanh Ngân mò túi lấy vàng giao ngay cho lão.
Được mối bở lão mừng quýnh:
- Cảm ơn công tử! Cảm ơn công tử! Mời công tử lại nhà lão uống chén trà, dùng với lão bữa cơm rau đạm bạc rồi lão chỉ cho công tử cách xử dụng ngay. Dễ mà! dễ lắm! công tử học mấy ngày là thuần thục ngay.
Nghe lão già mời cơm,  Thanh Ngân mới thấy đói bụng cồn cào,  nhớ ra đã quá lâu  chưa biết đến hạt cơm nên không từ chối:
- Nếu vậy tiểu sinh xin phiền lão trượng.
Đưa Thanh Ngân về đến mái nhà tranh của mình lão chài rối rít:
- Lão bà và mấy đứa nhỏ đâu mau ra chào công tử và coi gà vịt gì làm một bữa cơm để ta được khoản đãi công tử.
Vợ lão trong nhà chạy ra được lão ấn hai lạng vàng vào tay, không cần hỏi thêm điều gì, mừng quýnh:
- Vâng! Vâng! Tôi sẽ lo cơm nước cho ông và công tử ngay.
Trong lúc  Thanh Ngân và lão chài dùng cơm, lão cũng đã hô hét con cháu, đem buồn, mái chèo mọi thứ để sẳn trước sân.
 Thanh Ngân ăn xong bữa cơm ngon miệng, liền cùng lão ra thuyền. Vốn có võ công cao  và thông minh nên chỉ trong vài giờ Thanh Ngân đã chèo chống, điều khiển buồm lái như người kinh nghiệm lâu năm làm lão ngư dân kinh ngạc đến trố mắt.
 Thanh Ngân cảm ơn giã từ lão chài, đẩy thuyền tách bến. Theo dòng nước, gặp ai  cũng thăm hỏi, gặp thôn cư nào đông người cũng dừng lại dò la nhưng chẳng tìm được một mảy may tin tức. Chiếc thuyền mang Kiều Linh đã chìm? Nàng còn sống hay đã chết? Lòng  Thanh Ngân càng lúc càng bồn chồn như muối xát. Đôi khi  Thanh Ngân nằm im trong trong thuyền ngước mặt lên trời van vái cầu xin tìm ra được một chút ít manh mối về nàng, nhưng trời không tỏ dấu hiệu gì! Đến khi thuyền trôi ra Đại Tam Giang nhìn giòng nước đục ngầu, mênh mông cuồn cuộn chảy về đông,  Thanh Ngân hoàn toàn tuyệt vọng, không dám nghĩ Kiều Linh đã chết,  vẫn hy vọng nàng còn sống và lạc loài đâu đó, nhưng không dò la được chút ít manh mối nào lòng  không khỏi quặn đau. Nhiều lúc Thanh Ngân gọi lớn tên nàng nếu có ai nhìn thấy sẽ tưởng  Thanh Ngân là người loạn trí.
Khi thì  Thanh Ngân nằm trong lòng thuyền thầm thì tâm sự với hình bóng Kiều Linh:
- Ta có lỗi với nàng! Ta đã có hôn thê Thùy Trang, vừa xa nàng ta lại gắn bó với Kiều Loan.. nhưng ta không thể vô tình.. Kiều Loan đã phải chấp nhận thực tế, thì nàng hẳn cũng thông cảm cho ta. Dù sao đi nữa trong ba người ta vẫn thấy trong lòng ta, trong tim ta nàng là hình bóng trỗi bật nhất, trọn vẹn nhất, không phải vì nàng kiều diễm hơn họ, không phải vì nàng có hoàn cảnh đáng thương hơn họ, nhưng nàng là người đầu tiên đã đến với ta trong tình yêu, trong rung cảm đầu đời, nàng là người đầu tiên làm con tim ta thật sự biết xúc động. Nàng ở đâu? Nàng ở đâu?
Để cho dòng sông muốn đưa đến đâu thì đưa,  Thanh Ngân nằm trong lòng thuyền với sự đau khổ của mình. Rồi chợt nghĩ ra, trong trường hợp Kiều Linh còn sống, nhất định nàng phải lên Kinh Bắc tìm mình vì  đã cùng nàng hẹn ước về đó để tiếp tục theo đòi nghiên bút, sống những chuỗi ngày người đọc sách, kẻ quay tơ. Bình tâm nghĩ lại như vậy,  Thanh Ngân quyết định lên đường về gặp thúc thúc Lê Phóng và ở đó đợi chờ nàng.

 

Danh sách chương của NAM THIÊN ĐẠI HIỆP

HỒI THỨ NHẤTHỒI THỨ HAIHỒI THỨ BAHỒI THỨ TƯHỒI THỨ NĂMHỒI THỨ SÁUHỒI THỨ BẢYHỒI THỨ TÁMHỒI THỨ CHÍNHỒI THỨ MƯỜIHỒI THỨ 11HỒI THỨ 12HỒI THỨ 13HỒI THỨ 14HỒI THỨ 15HỒI THỨ 16HỒI THỨ 17


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h