Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 09:01 ở Hà Nội
 

Linh Phong Địch Ảnh - Hồi 28

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  741

Non xanh nước biếc, những tảng đá quái dị cứ lẫn vào nhau tạo thành bức  tranh lạ lùng.
Những đám mây lang thang cùng với làn sương mờ phủ.
Ánh trăng mờ nhạt, sao khuya thưa dần.
Lúc này trời đã vào cuối canh hai, sắp sửa chuyển sang canh ba.
Trong rừng thông rậm rạp tựa như không có kẽ hở, chợt có hai cái bóng lao vút  như tên bắn, lẹ tợ sao sa điện xẹt ở phía trên đỉnh núi.
Dương Ngọc Phượng đưa mắt nhìn về phía đốm sáng lấp lánh nơi dãy núi xa, rồi  hạ giọng nói:
- Nhìn kìa, cái đốm lửa lập lòe chính là Thất tinh đăng của Tiêu Dao cung, chàng  thấy chưa ?
Kim Phi Hùng gật đầu đáp:
- Không sai, phía trên ngọn Thất tinh đăng còn có mấy chữ “UY TRẤN VÕ LÂM  VĨNH TIÊU DAO” nữa.
Dương Ngọc Phượng bất chợt ồ lên một tiếng:
- Ta không ngờ chàng có nội công siêu tuyệt như vậy, tựa như luyện được công  phu “Thiên lý nhãn”, có thể nhìn xa được hơn ngàn dặm. Thật đáng phục, đáng phục !
Kim Phi Hùng nghe vậy liền bảo:
- Nàng quá khách khí đó thôi !
Phàm người luyện võ công tầm nhìn xa rộng, phản ứng nhanh nhạy hoàn toàn  dựa trên nền tảng luyện nội công. Kim Phi Hùng sở dĩ nói vậy là sợ làm tổn thương đến  tính tự ái của Dương Ngọc Phượng mà thôi.
Nhưng mà lúc này Dương Ngọc Phượng đang đứng trước Kim Phi Hùng, nàng  không hề tự ái mà chỉ có lòng mến phục. Công lực của Kim Phi Hùng càng cao thì  nàng càng thêm vui mừng, bởi vậy vội bảo:
- Trời ơi, ta nói thật mà, chàng không tin sao ?
Kim Phi Hùng cười đáp:
- Nàng bất tất quan tâm đến nó làm gì cho mệt, hơn nữa nàng cũng đừng khiêm  nhường như vậy.
Dương Ngọc Phượng có chút buồn rầu:
- Ta nói thật mà, nếu như ta có công lực cao như chàng thì Thiên Diện nhân ma  đâu có dễ dàng bắt cóc Lăng Nhạn như vậy. Lại nữa, ta cũng không phải mời chàng đi  chuyến này cho phí sức.
Kim Phi Hùng vội ngắt lời nàng:
- Chúng ta đi vào đường hoàng hay là…
Dương Ngọc Phượng vội cướp lời:
- Âm thầm vào trong để cứu người trước đã, nếu chúng ta cứ đường hoàng đi vào  sợ Thiên Diện nhân ma dùng thủ đoạn tàn độc hại Lăng Nhạn. Lúc đó thì có hối hận  cũng chẳng kịp nữa đâu.
Kim Phi Hùng gật đầu:
- Vậy thì chúng ta phải cứu thoát Lăng Nhạn trước đã.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Ít nhất cũng phải kiếm cho ra nơi Lăng Nhạn hạ lạc.
Hai người vừa đi vừa nói, phút chốc đã đến gần Tiêu Dao cung, chỉ còn cách  khoảng ba trượng liền ẩn mình quan sát chung quanh.
Chỉ thấy một tòa nhà kiến trúc theo lối cung điện, bốn phía có núi cao bao bọc,  công trình đồ sộ khác thường.
Phía trước chính môn có một cặp sư tử bằng đá uy nghiêm trấn giữ hai bên.
Mặt tiền có dựng một cột cờ cao mấy chục trượng, phía trên đỉnh là một tấm lụa  lớn màu vàng phất phới, trên tấm lụa có vô số khuôn mặt quỷ, có mặt cười, mặt khóc,  mặt sầu, mặt ưu tư, mặt vui… nhiều không kể xiết.   Mé bên phải có treo bảy chiếc “Tàn chi tử phong đăng”, phía trên có bảy tấm  bảng đề chữ “Uy trấn võ lâm vĩnh tiêu dao”. Điều quái dị là gần đó không có bất cứ  một cọc ám tiêu làm hiệu, ngay cả mấy tên đứng canh cũng chẳng thấy đâu hết.

Dương Ngọc Phượng lấy làm lạ lùng hỏi:
- Thiên Diện nhân ma bố trí rất nghiêm mật, bất cứ kẻ nào muốn bước vào  Hoàng Sơn một bước cũng không phải dễ, tại sao đêm nay lại…
Kim Phi Hùng võ công siêu việt nên rất gan lì, lại thêm lo lắng cho Lăng Nhạn,  hạ giọng bảo:
- Cho dù thế nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng đã đến đây rồi, phải nên vào  thám thính một chút chứ.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Như vậy thì chúng ta cứ vào cửa chính môn.
Kim Phi Hùng lên tiếng tán thành:
- Được lắm !
Nói rồi chàng dùng thế “Lưu vân xuất du”, thân hình tựa như một làn khói nhẹ  bay thẳng vào trong cửa chính môn. Dương Ngọc Phượng cũng lập tức vọt theo sau.
Hai người bước qua cổng lớn, nhẹ nhàng hạ lạc xuống một khoảng sân rộng, phía  trong sân là một gian đại sảnh.
Phía trong đại sảnh ánh đèn nến sáng rực, chen lẫn tiếng cười nói la hét hỗn tạp.
Hóa ra trong đại sảnh là một sòng bạc.
Kim Phi Hùng khẽ bảo nàng:
- Chúng ta cùng ra ngoài sau xem xem.
Hai người phi thân vượt qua cái sân rộng đến trước bậc thềm đá ngoài gian đại  sảnh.
Dương Ngọc Phượng thận trọng bước theo sau.
Phía trong đại sảnh có gần ba chục hán tử đang la hét ầm ĩ vây quanh chiếc bàn  đánh bạc.
Hai người lặng lẽ bỏ mặc bọn chúng đi ra phía sau.
Suốt năm gian đại sảnh không hề có một bóng người.
Phía cuối hành lang có hai gian phòng kiến tạo cực kỳ tinh xảo, trong số đó có  một gian phòng trống, ánh đèn sáng choang.
Hai người nhẹ nhàng đi tới gần.
Dương Ngọc Phượng đưa mắt nhìn qua khe cửa sổ, rồi đột nhiên lui ra nói với  chàng:
- Ồ, phía trong không có ai cả, chàng nhìn xem.
Kim Phi Hùng hạ giọng:
- Không có người thì nhìn cái gì.
Dương Ngọc Phượng chợt trừng mắt:
- Tại sao lại có họa tượng của chàng trong đó ?
Kim Phi Hùng sửng sốt, vội ghé mắt nhìn vào bên trong.
Quả nhiên trong phòng không một bóng người, nơi đối diện với án thư có treo  một bức họa dài chừng một thước, người trên bức họa chính là Thanh Y Tu La, trông  sống động như người thật.
Chàng vội kéo áo Dương Ngọc Phượng, đẩy cửa bước vào trong.
Trên án thư có một phong thơ đã được bóc ra, phía trên ghi người nhận là Thiên  Diện nhân ma, còn chỗ người gửi chỉ có vỏn vẹn bốn chữ Kim Lăng cổ thành.
Kim Phi Hùng thuận tay cầm phong thư lên xem, trong thư có mấy hàng chữ:
Góc phải phía dưới ghi là:
 Dương Ngọc Phượng la hoảng:
- Cái lão Cổ Trường Khanh nham hiểm lại giở trò gì đây? Hừ…
Trên mặt Kim Phi Hùng thoáng hiện sát khí, chàng vội thu phong thư, lấy bức họa  xuống, cuốn lại cất vào trong người, đoạn nghiến răng nói một mình:
- Cổ Trường Khanh, bấy nhiêu chứng cứ này cũng đủ để ta lấy mạng ngươi rồi!  Hừ... cái đồ xảo trá.
Dương Ngọc Phượng ngơ ngác hỏi:
- Cái này là…
Kim Phi Hùng liền nói:
- Để làm cái gì thì ta không rõ lắm, nhưng mà đưa bức họa này để cho Thiên  Diện nhân ma giả trang thành ta thì là điều chắc chắn rồi.
Dương Ngọc Phượng bỗng hiểu ra câu chuyện, bèn lên tiếng:
- Không sai, tất có âm mưu gì ghê gớm lắm.
Kim Phi Hùng trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Theo tình hình này thì Thiên Diện nhân ma hiện nay không có mặt tại Tiêu Dao  cung.
Dương Ngọc Phượng khẽ nhíu mày:
- Đúng đó, hèn chi mà bọn thủ hạ của hắn mới ham mê đánh bạc.
Kim Phi Hùng lại bảo:
- Có hai khả năng, một là hắn đem Lăng Nhạn đi chỗ khác để uy hiếp tinh thần,  còn bằng không thì hắn giả trang thành ta đi khắp nơi để gây chuyện ác đức, làm bại  hoại thanh danh của ta.
Dương Ngọc Phượng hầm hầm tức giận:
- Vậy thì chúng ta phải giết hết bọn chúng.
Soạt…
Thanh trường kiếm đã lăm lăm trong tay, xem ra nàng có vẻ tức giận hơn Kim Phi  Hùng gấp bội phần.
Kim Phi Hùng vội lên tiếng cản lại:
- Thiên Diện nhân ma không có đây, nàng có sát hại bọn chúng cũng vô ích mà  thôi.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Ít nhất cũng phải tra hỏi bọn chúng xem Thiên Diện nhân ma đi đâu và nơi hạ  lạc của Lăng Nhạn nữa.
Kim Phi Hùng liền đáp:
- Được rồi, chúng ta cùng đi ra đại sảnh.
Hai người nói xong liền xông thẳng vào đại sảnh.
Thuộc hạ của Thiên Diện nhân ma đứng vây quanh nhau sát phạt đỏ đen, cũng la  hét ồn ào.
Bỗng nhiên…
Choang…
Một tiếng động kinh hồn vang lên, con phù điêu làm bằng đá để trang trí bên  trong đại sảnh đã bị rớt xuống đất bể tan thành nhiều mảnh.
Hơn hai chục hán tử giật mình ngước mắt nhìn lên.
Thấy phía trước mặt có hai thiếu niên nam nữ thanh tú xinh đẹp đã đứng trong  đại sảnh từ lúc nào, ánh mắt giận dữ vô cùng.
Một hán tử trung niên mặt rỗ trầm giọng thét lớn:
- Kẻ nào đang đêm khuya dám to gan xông vào Tiêu Dao cung gây sự, chán sống  rồi sao ?
Kim Phi Hùng lạnh lùng:
- Ai đứng đầu trong bọn ngươi ?
Một hán tử mặt rỗ trong bọn hét vang rồi bước ra:
- Bản đà chủ chính là Mãn thiên tinh đẩu Tiêu Hoa.
Kim Phi Hùng bất giác cười rũ rượi, cất tiếng châm chọc:
- Gọi Mãn thiên diện tinh đẩu mới đúng chớ ?
Tiêu Hoa nghe vậy liền nhăn mặt, tức giận nộ khí quát vang:
- Ngươi muốn chết hãy lãnh đao của bản đà chủ.
Kim Phi Hùng cười lạnh:
- Hừ, ngay cả Thiên Diện nhân ma cũng chưa dám hỗn láo với ta nữa là…
Tiếp đó một hán tử xách Quỷ đại đao bước tới đưa cho hắn.
Tiêu Hoa tiếp lấy thanh đao, miệng hét vang trời:
- Báo danh đi rồi chịu chết.
Kim Phi Hùng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, hai tay chắp sau  lưng, giọng lạnh như băng, quát hỏi:
- Thiên Diện nhân ma đi đâu rồi ?
Mãn thiên tinh đẩu Tiêu Hoa cực kỳ phẫn nộ:
- Tiểu tử ngông cuồng dám đến gây chuyện.
Nói đoạn gã vung mạnh đại đao, sử dụng chiêu “Lực đảo hoa sơn” nhằm vào  cánh tay Kim Phi Hùng chém mạnh xuống.
Kim Phi Hùng tức giận nạt lớn:
- Hừ, lăn nè.
Á…
Một tiếng gào thê thảm vọng tới, thân hình của Tiêu Hoa tựa như một chiếc lá  rụng từ phía chính giữa đại sảnh bị bay ngang qua mé tả.
Thân hình gã bị dội mạnh vào tường, nếu không chắc đã văng ra bên ngoài mấy  trượng rồi.
Đồng thời đại đao trong tay gã không biết tại sao đã lọt vào trong tay Kim Phi  Hùng.
Mấy chục hán tử đứng đó bỗng la lên thất kinh.
Dương Ngọc Phượng lúc này đã phóng tới, vươn bàn tay ra nắm lấy cổ áo Tiêu  Hoa nhấc bổng lên, miệng thét lanh lảnh:
- Đại đà chủ, ngươi cầm đầu ở đây, vậy thì hãy nghe ta hỏi.
Tiêu Hoa khiếp sợ vô cùng, giọng run run nói:
- Tha mạng… xin… xin nữ hiệp… tha mạng.
Dương Ngọc Phượng ném hắn xuống đất, đoạn dí trường kiếm vào giữa ngực, rồi  quát hỏi:
- Có một tiểu cô nương tên là Lăng Nhạn hiện giờ ở đâu ?
Tiêu Hoa run sợ nói:
- Người hỏi tiểu sư tỷ phải không ?
Kim Phi Hùng bực bội nói:
- Tiểu sư tỷ? Không quá mười tuổi, tại sao Tiểu Nhạn lại là sư tỷ của các ngươi ?
Tiêu Hoa rối rít đáp:
- Đúng đó, mới có mười tuổi nhưng đó là lệnh của sư phụ, bất cứ ai cũng phải gọi  là tiểu sư tỷ cả, đứa bé đó là Lăng Nhạn, thật chẳng sai.
Dương Ngọc Phượng thấy gã quá sợ chết bèn co chân đạp một cái, đoạn hét lớn:
- Bây giờ đứa bé ở đâu ?
Tiêu Hoa liền đáp:
- Hiện giờ tiểu sư tỷ ở phía Hoa viện.
Nàng hất mặt ra lệnh cho một hán tử trong bọn:
- Mau đi mời tiểu sư tỷ của các ngươi ra đây.
Kim Phi Hùng chợt nói:
- Thiên Diện nhân ma làm sao lại tốn cơm đi nuôi ba cái đồ vô dụng như các  ngươi, thiệt là xấu hổ, mất mặt.
Tiêu Hoa ngẩng mặt run run nói:
- Không phải chúng tôi vô tích sự, chỉ… chỉ tại vì…
Kim Phi Hùng lớn tiếng quát:
- Bởi tại vì cái gì hả ?
Tiêu Hoa sợ hãi đáp:
- Chỉ bởi vì chúng tôi đã gặp phải Thanh Y Tu La.
Kim Phi Hùng bất giác ngẩn người kinh ngạc:
- Ngươi nhận ra Kim mỗ ?
Tiêu Hoa lẩm bẩm:
- Mới đầu thì không nhận ra, nhưng bây giờ nhớ lại bức họa trong phòng của sư  phụ nên mới...
Kim Phi Hùng lập tức truy hỏi gã:
- Thiên Diện nhân ma phải chăng hóa trang thành bộ dạng của ta để đi ra ngoài  gây chuyện ?
Tiêu Hoa vội đáp:
- Dạ phải, phải ạ, ngay cả bốn vị đường chủ cũng dùng thuật dị dung. Sư phụ tiểu  nhân chế ra năm bộ da mặt, tứ đại đường chủ thân hình cũng gần giống như đại… đại  hiệp, còn sư phụ tuy vóc người cao lớn song lại có công phu “Tán cốt thần công” nên  cũng giống y như thiếu hiệp vậy.
Kim Phi Hùng hỏi y:
- Sư phụ ngươi và mấy gã kia hóa trang ra ta để làm gì ?
Khuôn mặt Tiêu Hoa cực kỳ thiểu não:
- Cái này… cái này thì tiểu nhân… tiểu nhân quả… quả thật không biết.
Dương Ngọc Phượng dí mũi kiếm vào mặt gã, miệng thét lớn:
- Ngươi là đà chủ ở đây, cớ sao không biết ?
Mấy chục hán tử đồng thành đáp:
- Đà chủ của chúng tôi chỉ là nhân vật đệ tam trong Tiêu Dao cung nên không  biết những việc đại sự, xin… xin nữ hiệp tha mạng.
Kim Phi Hùng chỉ vào mặt bọn chúng:
- Trong số các ngươi, ai biết điều này…
Bọn chúng tranh nhau nói:
- Chúng tôi không biết thật mà…
- Từ đà chủ trở xuống đâu có ai biết…
- Hu hu, làm sao mà biết được.
Bọn hán tử lao nhao lên tiếng, mặt tên nào tên đó cũng trắng bệch không huyết  sắc, vẻ khiếp sợ, người co rúm lại nhìn cực kỳ buồn cười.
Kim Phi Hùng thấy thế biết bọn chúng nói thật, nên không truy hỏi nữa, chỉ  nhếch mép cười nhạt:
- Hừ, bọn ngươi là một lũ phế vật, vô dụng.
Lúc này một hán tử ở trong Hoa cung đã dẫn Lăng Nhạn đi ra.
Lăng Nhạn thấy hai người liền mừng rỡ reo lên, rồi chạy như bay tới bên Dương  Ngọc Phượng líu lo cất tiếng:
- Dương cô cô, Kim thúc thúc, con nhớ hai người quá hà, con cũng nhớ gia gia

Dương Ngọc Phượng thu hồi trường kiếm, cúi xuống trìu mến hỏi:
- Tiểu Nhạn à, có ai ăn hiếp không ?
Lăng Nhạn phụng phịu nói, tay chỉ vào bọn hán tử:
nữa.
- Mấy cái ông này đáng ghét lắm, cứ kêu con là tiểu sư tỷ, còn cái lão râu bạc  đáng ghét nữa, lão cứ bắt Tiểu Nhạn kêu lão bằng sư phụ không hà.
Kim Phi Hùng thấy Lăng Nhạn không bị hề hấn gì lại thêm Thiên Diện nhân ma  không có ở đây, biết có lưu lại cũng không ích gì liền bảo:
- Dương cô nương, Tiểu Nhạn, chúng ta đi thôi.
Ba người cùng đi ra khỏi Hoàng Sơn, bởi vì có mang theo Tiểu Nhạn nên không đi  suốt đêm ngày, cũng không dám thi triển khinh công, đành phải mua hai con kiện mã  đồng hành.
Qua ngày hôm sau.
Ba người đến Phụng Thụ Cương thì trời đã vào chính ngọ.
Phụng Thụ Cương tuy không phải là một thị trấn lớn, song lại là nơi dừng chân  giữa đường của lừa ngựa.
Trong thị trấn có một tửu điếm, lúc này đang vào giữa trưa nóng bức nên có  không ít khách nhân.
Ba người xuống ngựa đi vào trong tửu điếm định dùng cơm trưa rồi lại đi tiếp.
Tên tiểu nhị vội dắt ngựa, chào khách, rồi đi làm việc của mình.
Ba người chọn một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ đoạn từ từ ngồi xuống.
Đột nhiên từ chiếc bàn trong góc có ba thiếu niên đang ngồi dùng cơm, ăn vận  như ba võ sĩ, bỗng đứng dậy, song nghĩ sao lại ngồi xuống.
Dương Ngọc Phượng hạ giọng thì thầm:
- Ba người kia thiệt là kỳ cục.
Kim Phi Hùng mỉm cười:
- Bọn họ dường như trong lòng cực kỳ bất an, lại có phần phẫn nộ nữa.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Bọn họ có lẽ thuộc phái Tiên Lộ thì phải.
Kim Phi Hùng khẽ gật đầu:
- Nàng nhìn binh khí mà đoán ra phải không ?
Dương Ngọc Phượng cười nói:
- Đúng vậy, ba người sử dụng liên tử chùy, ắt chỉ có Lữ thị tam anh phái Tiên Lộ  mà thôi.
Kim Phi Hùng thoáng chút ngạc nhiên:
- Lữ thị tam anh là ba nhân vật cao thủ trong phái Tiên Lộ, thanh danh cũng  không có gì đáng trách, song cũng đâu can dự chi với chúng ta.
Dương Ngọc Phượng lắc đầu:
- Lời nói tuy không sai, nhưng mà ánh mắt của họ có vẻ thù địch, thậm chí ẩn  hiện sát khí nữa là đằng khác.
Ba người vội vàng ăn cơm xong, lại tiếp tục theo đường quan đạo đi thẳng về  thành Kim Lăng.
Rời khỏi Phụng Thụ Cương được chừng nửa giờ đồng hồ, phía trước hiện ra một  rừng cây.
Đột nhiên từ trong rừng có ba bóng người bay xẹt ra đồng thanh hét lớn:
- Thanh Y Tu La hãy mau xuống ngựa, chớ chạy !
Nói xong Lữ thị tam anh đã đứng thành hàng chữ nhất cản đường Kim Phi Hùng.
Kim Phi Hùng vẫn không xuống ngựa, chỉ mỉm cười nói:
- Tam vị phải chăng là Lữ thị tam anh phái Tiên Lộ ?
Lữ Đại Anh vung vẩy liên tử chủy trong tay đáp:
- Không sai. Ngươi mà cũng còn biết tới phái Tiên Lộ có Lữ thị tam anh chúng ta  sao ?
Kim Phi Hùng nói:
- Thanh danh tam vị có trên giang hồ đã lâu, là chính phái võ lâm ai mà không  biết tiếng.
Lữ Tam Anh lớn tiếng nói:
- Thanh Y Tu La mà cũng còn nói được như vậy sao. Hừ !
Kim Phi Hùng ôn tồn đáp:
- Tuy chưa được gặp, nhưng thanh danh tam vị tại hạ đã ngưỡng mộ từ lâu, chỉ  tiếc đến giờ mới hân hạnh được tiếp kiến.
Lữ Nhị Anh hậm hực:
- Đừng có giả bộ nhân nghĩa. Hừ! Cái lưỡi ngươi tuy ngọt ngào nhưng tâm còn  độc hơn rắn rít.
Mặt Kim Phi Hùng cực kỳ không vui:
- Tam vị nên biết, tại hạ kính trọng thanh danh bấy lâu nay của phái Tiên Lộ, chứ  không phải nể sợ liên tử chùy của các vị đâu.
Chàng nói xong, khẽ giật dây cương, rồi nghiêng đầu nói:
- Xin bái biệt tam vị, hẹn tái ngộ.
Ai ngờ Lữ thị tam anh nhất tề múa liên tử chùy nạt lớn:
- Kiếm ngươi suốt ngày không thấy, ngẫu nhiên chạm mặt thiệt là lưới trời khó  tránh khỏi.
Kim Phi Hùng nổi giận:
- Trước nay tại hạ chưa từng gặp các vị, lại không có ân oán, nay giữa đường lại  đi kiếm cớ sinh sự, e rằng là thất lễ của tam vị đó.
Lữ Tam Anh lạnh lùng hừ lên một tiếng:
- Giỏi cho ngươi lẻo mép dám nói chưa hề gặp chúng ta ?
Kim Phi Hùng sa sầm nét mặt:
- Lẽ nào các vị đã gặp tại hạ rồi. Hừ, lạ thật.
Lữ Đại Anh lớn tiếng nạt nộ:
- Cách đây ba hôm, vào lúc khuya chúng ta đã đụng mặt ngươi, chẳng lẽ ngươi  không dám thừa nhận ?
Kim Phi Hùng cảm thấy kỳ quái, liền hỏi:
- Tại đâu mới được chứ ?
Lữ Đại Anh chẳng hề suy nghĩ, lớn tiếng đáp:
- Tại Tiên Lộ Lĩnh, phía sau sư tổ đường, hậu viện tổng đàn của bản phái.
Kim Phi Hùng càng cảm thấy quái lạ, nói:
- Hừ! Thật là kỳ dị, ba ngày trước…
Lữ Nhị Anh vội cướp lời:
- Ngươi dùng ám khí sát hại chín vị môn đệ thủ đường tông phái, rồi phóng hỏa  thiêu hủy sư tổ đường nữa, các hạ không muốn nhận tội hay sao ?
Lữ Tam Anh cũng lớn tiếng:
- Hảo hán đã làm thì phải có gan chịu, không ngờ ngươi lại chối.
Kim Phi Hùng nhảy xuống ngựa.
- Quyết không có chuyện đó.
Lữ Đại Anh nộ khí cao giọng nói:
- Ba anh em ta đã từng nghênh tiếp ngươi ba chiêu, sau đó vì lo cứu thánh tượng  của sư tổ nên mới để ngươi trốn thoát.
Kim Phi Hùng hết sức tức giận nói lớn:
- Không phải ta xem thường ba vị, nhưng mà các vị liệu có tiếp nổi được ba chiêu  của ta chăng ?
Lữ Tam Anh giận dữ:
- Cuồng đồ, hãy xuất chiêu xem thử.
Kim Phi Hùng cũng lớn tiếng nạt:
- Vô lễ, bởi vì trên giang hồ tam vị chưa hề gây ra điều ác nên ta mới coi trọng  như vậy, nhưng mà tam vị chớ nên bức bách ta thái quá…
Lữ thị tam anh đồng thời thét lớn:
- Đừng khua môi múa mép, hãy rút kiếm chịu chết.
Kim Phi Hùng lạnh lùng đáp:
- Tam vị nên nhớ đoạn kiếm của Kim mỗ không dễ rút ra, song một khi sử dụng  đến nó thì chẳng dễ gì thu hồi lại đâu.
Nói đoạn, chàng khẽ nhấc song chưởng lên trước ngực rồi bảo:
- Tại hạ muốn dùng song chưởng để lãnh giáo tuyệt chiêu của Lữ thị tam anh  huynh đệ xem thử.
Cước bộ của Lữ thị tam anh thoáng di động, đứng thành hàng chữ phẩm chia ra  ba góc đối diện với Kim Phi Hùng.
Chàng lại nói:
- Tam vị, chúng ta lấy ba chiêu làm giới hạn để so cao thấp.
Lữ Tam Anh nạt nộ:
- Phí lời vô ích.
Tiếng liên tử chùy rít lên vù vù, kiếm phong nổi lên ào ạt, thủ pháp của danh gia  quả nhiên lợi hại phi thường. Tiếp đó Lữ Nhị Anh cũng xuất chiêu cùng tấn công dữ dội.
Lữ Đại Anh đồng thời vũ lộng song chùy công kích tới tấp.
Kim Phi Hùng thấy ba người công thủ có thứ tự, chiêu thức biến hóa lanh lẹ, nên  cũng không dám khinh thường, vội triển khai Quỉ ảnh thiên biến thân pháp tựa như con  lươn luồn lách lanh lẹ tránh sáu quả thiết chùy, miệng nói:
- Qua một chiêu rồi.
Lữ thị tam anh càng thêm giận dữ, vung liên tử chùy xuất chiêu thứ hai đánh tới,  khí thế dữ dội hơn trước mấy phần.
Kim Phi Hùng trầm tĩnh vô cùng, song chưởng nhẹ nhàng đẩy ra hai luồng kình  phong khiến cho thiết chùy của ba người không sao đụng tới người chàng được, đoạn  ung dung thoát ra ngoài màn chùy ảnh dày đặc của đối phương.
Kim Phi Hùng lại lớn tiếng:
- Hết chiêu thứ hai rồi.
Lữ thị tam anh căm phẫn vô cùng, gầm lên một tiếng:
- Tiếp chiêu !
Kim Phi Hùng chợt hú lên một tiếng, song thủ bất ngờ vươn ra chụp lấy liên tử  chùy của Lữ Tam Anh rồi dùng lực ném lên.
Hai quả thiết chùy bay vút lên không trung, tạo thành một đường cong đẹp mắt.
Coong !
Hai quả chùy lao lên không, chạm vào nhau nảy lửa, tiếng dội đinh tai vọng  xuống.
Lữ Tam Anh cảm thấy hổ khẩu đau nhức không sao chịu nổi, bất giác thối lui ra  xa một trượng để lộ ra một kẽ hở.
Kim Phi Hùng lắc người qua kẽ hở đó, đoạn lớn tiếng nói:
- Đã qua ba chiêu, các vị còn gì nói không ?
Lữ thị tam anh hậm hực, ba người đồng thời liều mạng lao tới, bốn quả thiết chùy  cùng với song chưởng của Lữ Tam Anh cùng vây chặt lấy chàng.
Kim Phi Hùng bị kích động nộ khí gầm lên một tiếng, vung song chưởng đánh ra  liên tục, kình phong cuồn cuộn tỏa ra.
Bóng người chợt nhập lại rồi lập tức phân khai.
Lữ Tam Anh bị chấn động dội ngược ra xa gần một trượng.
Trong tay Lữ Đại Anh và Lữ Nhị Anh chỉ còn lại một quả thiết chùy nên không  thể nào giữ thế cân bằng, vội lui ra ngoài mấy thước.
Một trận ác đấu dữ dội trong nháy mắt đã trở nên trầm mặc dị thường.
Hai quả thiết chùy nằm trong tay Kim Phi Hùng đột nhiên bay vọt lên trước.
Hai tiếng động trầm đục vọng lại, hai quả thiết chùy đã bị lún sâu vào một tảng  đá bên đường cách đó gần năm trượng.
Lữ thị tam anh mặt mày biến sắc, kinh hoàng nhìn hai quả thiết chùy bị lún ngập  vào tảng đá, không thốt nên lời.
Kim Phi Hùng quay sang bảo Dương Ngọc Phượng:
- Mưu kế của Cổ Trường Khanh đã có tác dụng rồi đó.
Dương Ngọc Phượng buồn rầu thở dài:
- Cứ theo lời của Mãn thiên tinh đẩu Tiêu Hoa ở Tiêu Dao cung, e rằng không chỉ  có một nơi xảy ra cớ sự.
Kim Phi Hùng liền đáp:
- Không sai, ít nhất cũng phải có đến năm nơi xảy ra chuyện chẳng lành cho ta,  bởi vì Thiên Diện nhân ma đã hóa trang thành năm Thanh Y Tu La để thực hiện âm  mưu của Cổ lão tặc mà gây họa cho ta, gây náo loạn giang hồ.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Âm mưu này quả thật thâm độc vô cùng.
Kim Phi Hùng cau mày đáp:
- Nhưng mà Kim mỗ không sợ đâu.
Hai người đang nói chuyện, chợt có bóng người lẹ làng lướt qua, thân pháp của  người này nhanh nhẹn hết sức.
Dương Ngọc Phượng vừa trông thấy vội gọi lớn:
- Nhạc tam ca, Nhạc tam ca.
Người này chợt thu cước pháp, ánh mắt giận dữ liếc nhìn Kim Phi Hùng, đoạn  nghiến răng tựa như y có mối huyết thù với Kim Phi Hùng từ lâu rồi.
Y quay sang bảo Dương Ngọc Phượng:
- Biểu muội, tại sao ngươi lại đi chung với gã này ?
Dương Ngọc Phượng ngạc nhiên:
- Tam ca muốn nói tới Kim đại hiệp ?
- Đại hiệp ư ?
Người được gọi là Nhạc tam ca cất giọng cười lạnh:
- Ngươi còn kêu Thanh Y Tu La là đại hiệp được sao ?
Dương Ngọc Phượng giật mình kinh ngạc:
- Nhạc tam ca…
Người họ Nhạc vội cướp lợi:
- Biểu muội, nàng xuất thân cũng là danh môn chính phái, danh tiếng vang khắp  dãy Vân Sơn, lá rụng về cội, ta khuyên nàng hãy trở về thì tốt hơn.
Dương Ngọc Phượng càng thêm ngạc nhiên:
- Nhạc tam ca nói vậy là có dụng ý gì ?
- Ta hy vọng nàng tránh xa kẻ tiểu nhân, không nên kết thân bằng hữu với gã,  càng không được có tâm địa tàn độc như gã.
Kim Phi Hùng nhịn không được liền lạnh lùng bảo:
- Ngươi không được ăn nói hồ đồ như vậy, ít nhất cũng phải có lễ độ một chút  chớ.
Dương Ngọc Phượng vội nói:
- Ta quên giới thiệu, Kim đại hiệp, đây là vị biểu ca của ta họ Nhạc tên Phi, là  cao đồ của phái Nga My.
Nhạc Phi vội cướp lời nàng:
- Nga My phái nhỏ bé, e rằng Kim đại hiệp chẳng coi nó ra gì.
Kim Phi Hùng tuy biết lời nói của Nhạc Phi có ngầm chứa ác ý, song vẫn làm ngơ  như không biết:
- Nhạc huynh thật quá lời, ai lại không biết Nga My là một trong Cửu đại môn  phái của võ lâm, uy danh chấn động giang hồ không hề thua kém Thiếu Lâm và Võ  Đang.
Nhạc Phi bực tức:
- Nhưng mà so với ngươi thì còn kém xa.
Dương Ngọc Phượng không khỏi bối rối, cất tiếng hỏi:
- Biểu ca hôm nay làm sao vậy ?
Kim Phi Hùng cười khổ:
- Lẽ nào tại hạ đã làm gì đắc tội với Nhạc huynh ?
Nhạc Phi lạnh lùng đáp:
- Tuy ngươi không có ân oán chi với Nhạc mỗ, nhưng mà mối thù với sư môn ta  không thể tha thứ được.
Dương Ngọc Phượng nhăn mặt cười thiểu não:
- Nhạc tam ca à, chắc chỗ biểu ca đã xảy ra chuyện gì chăng ?
Nhạc Phi hất hàm về phía Kim Phi Hùng:
- Biểu muội, ngươi đã đi với hắn mà còn hỏi nữa hay sao ?
Kim Phi Hùng không thể nào nhịn được nữa, bèn nói xen vào:
- Nếu như tại hạ đoán không lầm, nhất định đã có kẻ mạo danh tại hạ xâm nhập  vào quí bang.
Nhạc Phi hầm hầm đáp:
- Đâu chỉ có xâm nhập mà còn… Hừ ! Hừ !
Kim Phi Hùng nhăn mặt, vẻ bất bình:
- Có chuyện gì nhân huynh cứ nói ra cho tại hạ nghe.
Nhạc Phi trầm ngâm một lát, đoạn quay qua bảo Dương Ngọc Phượng:
- Biểu muội, giả như ngươi là đệ tử của Nga My mà quyền kinh kiếm phổ của Nga  My bị kẻ khác lấy trộm thì ngươi phải tính sao ?
Dương Ngọc Phượng thất kinh la lớn:
- Quyền kinh kiếm phổ của phái Nga My bị mất sao ?
Nhạc Phi hầm hầm tức giận:
- Ừ, không sai, nhưng mà hôm sau thì thu hồi lại được rồi.
Kim Phi Hùng bực bội nói:
- Chính mắt ngươi trông thấy ư ?
Nhạc Phi đáp:
- Nếu như tại hạ chính mắt chứng kiến thì sẽ liều mạng với ngươi, chứ không thể  để ngươi lộng hành như vậy được.
Kim Phi Hùng bèn nói:
- Nếu như nhân huynh không chính mắt nhìn thấy ta, cớ sao cứ nhất quyết kẻ đó  là Kim mỗ. Hừ! Thật là hồ đồ đó.
Nhạc Phi nói:
- Tuy Nhạc mỗ không chính mắt nhìn thấy, nhưng thất sư đệ của bản môn đã gặp  ngươi, không thể nào lầm được.
Kim Phi Hùng không giận mà lại cười nói:
- Tại hạ không muốn tranh biện chuyện này, nhân huynh cứ hỏi Dương cô nương  sẽ rõ.
Nói xong, chàng bay người lên mình ngựa, nghiêng đầu bảo Dương Ngọc Phượng:
- Dương cô nương hãy nói chuyện phải trái với biểu ca để tránh tổn thương đến  hòa khí hai bên, tại hạ phải đi ra ngoài một chút.
Chàng trút bực bội vào chiếc roi quất vào mình ngựa, khiến con kiện mã đứng  mình lồng lên, tung vó phi như bay.
Con kiện mã chạy một mạch gần mười dặm, lúc đó Kim Phi Hùng mới ghìm  cương cho ngựa dừng lại, đứng đợi Dương Ngọc Phượng.
Từ trước đến giờ chàng chưa bao giờ cảm thấy buồn phiền như vậy, nhưng chàng  cực kỳ thông cảm, đồng tình với hai bang phái vừa rồi.
Bởi vì “sư tổ đường” là một nơi cực kỳ linh thiêng của một môn phái, không cho  phép ai được xúc phạm đến nơi linh thiêng này cả.
Còn cuốn quyền kinh kiếm phổ càng là một bảo vật vô giá liên quan đến vận  mệnh sự hưng vong của một môn phái.
Nghĩ vậy chàng buồn bực nhảy xuống ngựa, ngồi bên đường đợi Dương Ngọc  Phượng, lòng ngổn ngang suy nghĩ mông lung.
Bỗng nhiên trước mặt chàng có một lão già đang đi tới, lão già này thân thể tráng  kiện, bước đi thoạt nhìn thì chậm, song lại nhanh lẹ không ngờ, trong chớp mắt chỉ còn  cách chàng không đầy nửa thước.
Lão già cắm đầu bước đi đến gần chàng.
Bất ngờ, lão đứng lại ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn  Kim Phi Hùng một hồi, đoạn lớn tiếng hỏi:
- Các hạ có phải là Thanh Y Tu La Kim Phi Hùng ?
Kim Phi Hùng vòng tay cung kính đáp:
- Chính phải, lão trượng chẳng hay có điều chi chỉ giáo ?
Lão già liền nói:
- Các hạ không nhận ra ta ư ?
Kim Phi Hùng nhăn mặt cười khổ:
- Mong lão trượng lượng thứ, tại hạ kiến thức hạn hẹp, xin người cho biết tôn  danh quí tính.
Lão già chớp mắt rồi đáp:
- Lão hán là Cửu lộ thông báo sứ giả Cơ Tử Xương thuộc phái Thanh Thành.
Kim Phi Hùng kính cẩn nói:
- Thì ra là Cơ lão tiền bối.
Không ngờ lão già liếc nhìn con kiện mã đang đứng bên đường rồi bảo chàng:
- Hừ! Các hạ có con kiện mã chạy nhanh thật, bộ vừa mới cướp được ở đâu hả ?
Kim Phi Hùng cười nói:
- Lão tiền bối thật hay nói đùa, con kiện mã này tại hạ mua nó mà.
Cơ Tử Xương nói:
- Ta biết mà, lúc ở bến đò Độ Khẩu, ngươi cưỡng hiếp con gái người ta rồi giết đi,  lúc đó ta đâu thấy ngươi cưỡi con kiện mã này.
Kim Phi Hùng đứng bật dậy, giọng sửng sốt:
- Cưỡng gian rồi giết người sao? Hừ! Tiền bối không được vô cớ vu khống tại hạ  như vậy.
Cơ Tử Xương sa sầm nét mặt, hậm hực nói:
- Còn muốn chối sao ?
Kim Phi Hùng vội nói:
- Tại hạ không làm chuyện đó thì làm sao lại chối ?
Cơ Tử Xương bất giác lớn tiếng cười chua xót, đoạn cao giọng:
- Tội dâm loạn là tội ác tày trời, ngươi tuy được liệt vào hàng Tứ đại ma tôn dù có  công lực phi phàm, nhưng hành động cưỡng hiếp một thiếu nữ thôn quê đứng đợi đò  tại Độ Khẩu của người, đó là một chuyện thất đức.
Kim Phi Hùng cực kỳ ngơ ngác:
- Lão tiền bối, tại hạ…
Cơ Tử Xương không để cho chàng kịp phân giải đã vội cướp lời:
- Có lẽ ngươi hồ đồ nhất thời, nhưng là người trong võ lâm Trung Nguyên sẽ  không chịu kết giao bằng hữu với ngươi đâu.
Kim Phi Hùng không muốn gây thêm chuyện hiểu lầm, chàng nắm lấy dây cương  tung mình phóng lên lưng ngựa, miệng liền nói:
- Cho dù tiền bối có nghĩ thế nào, chỉ cần tại hạ không cảm thấy hổ thẹn với  lương tâm mình là được rồi, xin tạm biệt Cơ lão tiền bối.
Nói rồi chàng ra roi phóng đi theo con đường nhỏ, chớp mắt đã mất tung, không  còn thấy bóng dáng đâu nữa.

*  * *
Trong thành Kim Lăng hào kiệt tứ phương, bất luận chính tà đều tụ tập đến ngôi  thành cổ nổi tiếng này.
Kim Phi Hùng và Dương Ngọc Phượng mang Lăng Nhạn đi đến Thủy Tây môn,  chợt phát giác phía sau mình có một số đông cao thủ âm thầm bám theo không rời.
Dương Ngọc Phượng vốn tính thận trọng, bèn hạ giọng bảo:
- Có kẻ bám theo chúng ta đó, chàng có định thoát khỏi bọn họ không ?
Kim Phi Hùng mỉm cười đáp:
- Nếu như muốn thoát khỏi bọn họ lúc này thì dễ dàng, nhưng mà hết người này  lại đến kẻ khác, e rằng chúng ta không thể nào tránh khỏi được chuyện phiền phức đâu.
Dương Ngọc Phượng cau đôi mày liễu nói:
- Tại sao vậy ?
Kim Phi Hùng nói:
- Tất cả những chuyện này đều do Thiên Diện nhân ma hóa trang thành tại hạ  gây ra tội ác khắp võ lâm Trung Nguyên, điều này chẳng có gì ngạc nhiên cả.
Dương Ngọc Phượng à lên một tiếng, bỗng chợt hiểu ra mọi sự:
- Đúng vậy, nhưng mà… sự việc đã gây náo loạn giang hồ, chúng ta phải làm cho  minh bạch, bằng không thì chúng ta làm sao ứng phó nổi với họ.
Kim Phi Hùng lắc đầu cười nói:
- Trước mắt thì không cách nào giải thích chuyện hiểu lầm này được.
Dương Ngọc Phượng lo lắng:
- Chẳng lẽ chúng ta mặc kệ mọi sự ?
Kim Phi Hùng lắc đầu bảo:
- Tự nhiên không thể nào bỏ qua hay mặc kệ như vậy được.
Dương Ngọc Phượng ủ rũ giọng buồn bã:
- Võ công của chàng tuy cao không lường nổi, nhưng mà song quyền làm sao địch  lại tứ thủ, huống hồ gì nguyên cả võ lâm Trung Nguyên tụ lại, số cao thủ nhiều không tả  xiết.
Kim Phi Hùng chợt buông tiếng thở dài, hồi lâu mới từ tốn nói:
- Dương cô nương, giang hồ ngoại nhân gọi ta là Thanh Y Tu La, liệt ta vào hàng  Tứ đại ma tôn, coi ta như một đại sát tinh, giết người không gớm tay.
Dương Ngọc Phượng vội ngắt lời chàng:
- Ta biết chàng không phải là hạng người như vậy mà.
Kim Phi Hùng vô cùng cảm kích nhìn nàng đoạn nói tiếp:
- Còn như trận tai kiếp lớn lao ghê gớm này có phải là do chính ta gây ra hay  không ?
Dương Ngọc Phượng đáp:
- Đương nhiên là không phải rồi.
Kim Phi Hùng lại thận trọng hỏi tiếp:
- Nàng cho rằng ta có thể nói như vậy mà giải thích với người khác được không?  Liệu họ có chịu tin không ?
Dương Ngọc Phượng buông tiếng thở dài buồn bã:
- Tất nhiên là không thể dễ dàng như vậy.
Kim Phi Hùng liền bảo:
- Như vậy là đúng rồi, trừ phi là được Thiên Diện nhân ma bảo hắn thú nhận tội  đã hóa trang giả mạo, dùng độc kế để hãm hại tại hạ, thì không còn cách nào khác.  Lúc đó mới khiến cho Cửu đại môn phái tin lời Kim mỗ là thật.
Dương Ngọc Phượng gật đầu:
- Chàng nói chí phải.
Kim Phi Hùng lại tiếp tục:
- Nói chứ chuyện đâu phải dễ, như theo tại hạ suy đoán, phía sau Thiên Diện  nhân ma nhất định phải có người sai khiến, bởi vì tại hạ đâu có quen biết với Thiên  Diện nhân ma, cũng đâu có oán thù chi với hắn.
Dương Ngọc Phượng cảm thấy cực kỳ có lý bèn gật gù hỏi:
- Theo như chàng nghĩ thì kẻ nào đứng sau Thiên Diện nhân ma mà sai khiến y  làm chuyện này ?
Kim Phi Hùng khẽ nghiêng đầu đáp:
- Tại hạ đã cảm thấy kẻ này vô cùng khả nghi, tuy trước mắt không có dấu vết gì  rõ ràng, nhưng mà ta không có lý do gì mà hắn cứ rắp tâm hãm hại ta, chỉ vì có một  điểm này mới khiến cho ta dám đoán chắc chính là hắn.   Dương Ngọc Phượng hấp tấp nói:

- Kẻ đó là ai vậy ?
Kim Phi Hùng còn chưa kịp đáp thì bất chợt có một nữ nhân bịt mặt từ trong ngõ  hẻm nhỏ xẹt tới bên cạnh Kim Phi Hùng.
Kim Phi Hùng đã nhận ra nữ nhân này là ai, bèn hạ giọng nói:
- Vương cô nương, lâu quá không gặp.
Vương Thái Vân đưa tay gỡ miếng lụa che mặt xuống rồi bảo:
- Chàng đã trở về rồi, gã họ Cốc đang lo chết đi được.
Kim Phi Hùng cười hỏi:
- Cô nương muốn nói đến Cốc Chi Dương ?
Vương Thái Vân đáp:
- Không phải cái gã âm dương quái khí đó thì còn ai vào đây nữa. Y đợi chàng ở  đông môn, ai ngờ chàng lại vào thành bằng cửa tây môn.
Dương Ngọc Phượng đứng bên trợn mắt ngạc nhiên:
- Vương cô nương đến đây để truyền tin hay là…
Vương Thái Vân ngắt lời nàng:
- Nói ra thì dài lắm, chúng ta hãy vào trong tiểu trà đình ngồi rồi sẽ nói chuyện.
Kim Phi Hùng cười bảo:
- Không cần thiết, phía trước mặt có Kim Lăng trà lâu, kể ra đây là trà lầu tốt nhất  Kim Lăng, hà tất phải kiếm đâu nữa.
Bốn người cùng bước vào trà lâu, trên đường đi bốn phía đều có những cặp mắt  âm thầm theo dõi hành tung của họ.
Kim Lăng trà lầu là một nơi được trang trí hào hoa thanh nhã, địa thế lại cao ráo  thoáng mát, rộng rãi vô cùng. Đây là trà lầu lớn nhất và cũng nổi tiếng nhất thành Kim  Lăng.
Kim Phi Hùng bước vào Kim Lăng trà lầu liền chọn một cái bàn đối diện với cánh  cửa chính, lại ở ngay trung tâm trà lầu ngồi xuống, đoạn lớn tiếng gọi:
- Điếm gia, mau đem ra đây một bình trong tĩnh trà thượng hạng.
Vương Thái Vân vừa ngồi xuống nói ngay:
- Ý của Cốc Chi Dương là muốn ra đón chàng ở ngoài thành, rồi bảo chàng ở tạm  ngoài thành một thời gian để ở ngoài thành cùng bàn tính kế lâu dài.
Dương Ngọc Phượng vội nói xen vào:
- Đúng đó, cứ theo như tình thế thành Kim Lăng lúc này thì chàng phải nên hành  sự cẩn thận một chút.
Kim Phi Hùng ngửa mặt lên trời cười lớn, giọng chàng sang sảng:
- Kim mỗ đã trở về, đa số các bằng hữu đều biết thì cũng phải nên gần gũi thân  mật với bọn họ chớ.
Quả nhiên trong trà lầu có tiếng động, có người rời bàn đứng dậy thanh toán tiền  rồi đi ra ngoài cửa.
Vương Thái Vân thì thầm:
- Hán tử vừa mới đi ra khỏi cửa là người của phái Thiên Sơn, còn người ngồi góc  phòng bên phải là chưởng môn phái Cửu Cung môn.
Lời nói của nàng chưa dứt đã thấy lão già ngồi ở bàn nơi góc phòng tiến tới nói  lớn:
- Để lão tự giới thiệu được rồi.
Vương Thái Vân giật mình:
- Dư bá bá…
Lão già khẽ phất tay ra hiệu cho Vương Thái Vân ngồi xuống, đoạn vòng tay hỏi  Kim Phi Hùng :
- Các hạ phải chăng chính là Thanh Y Tu La Kim đại hiệp uy chấn võ lâm ?
Kim Phi Hùng thấy lão già vòng tay thi lễ, chàng cũng vội nghiêng mình cung  kính đáp lễ:
- Lão tiền bối quá khen, tại hạ chính là Kim Phi Hùng.
Lão già cười khổ:
- Lão hủ là Dư Giang, chưởng môn Cửu Cung môn, thường được bằng hữu giang  hồ gọi là Tái Quan Vũ.
Kim Phi Hùng chợt mỉm cười:
- Thì ra là Dư chưởng môn Dư lão tiền bối, tại hạ thật thất lễ.
Dư Giang thấp giọng bảo:
- Lão hủ có chuyện này muốn nói với Kim đại hiệp, nơi đây thật không tiện lắm.
Kim Phi Hùng từ tốn nói:
- Kim mỗ thấy nơi đâu cũng vậy cả, không có gì là trở ngại đâu.
Dư Giang tuy lúng túng nhưng không hề nóng nảy, đành ngồi xuống gượng giọng  nói:
- Đã như thế thì lão hủ có mấy lời mạo muội nói ra đây.
Giọng Kim Phi Hùng hào sảng:
- Xin tiền bối cứ nói.
Dư Giang nhìn quanh bốn phía, đoạn hạ giọng, mỉm cười nói:
- Kim đại hiệp à, Cửu Cung môn được đồng đạo võ lâm yêu mến trọng thị, liệt  vào hàng Cửu đại môn phái trên giang hồ, song tệ phái chúng tôi không hề nhúng tay  vào chuyện ân oán của giang hồ.
Kim Phi Hùng bực dọc cau mày nói:
- Chuyện đó đâu có liên quan gì đến tại hạ. Dư chưởng môn cũng không nên nói  quanh co nữa, hãy nói thẳng những gì có liên quan đến Kim mỗ.
Hai lão già ngồi cùng bàn với Dư Giang lúc nãy cũng rời bàn đi đến sau lưng Dư  Giang, thầm hộ vệ hai bên tả hữu.
Một lão già râu ria xồm xoàm, còn lão kia thì đầu trọc lóc không có đến một cọng  tóc.
Kim Phi Hùng bỗng sầm mặt lạnh lùng bảo:
- Dư chưởng môn, hai vị này là…
Dư Giang vội chỉ vào lão già trọc đầu nói:
- Vị này là Trốc Đầu Phi Ưng, còn vị kia là Vô Tình Kiếm Khách, đều là sư đệ của  lão hủ.
Kim Phi Hùng càng tỏ vẻ không vui:
- Dư chưởng môn hôm nay đến tìm tại hạ để nói chuyện hay là định tỷ thí võ  công ?
Dư Giang vội cười nói:
- Lão hủ không hề có ý tỷ thí cùng đại hiệp, xin chớ hiểu lầm.
Kim Phi Hùng bật cười:
- Như vậy thì sao lắm người đến quá vậy ?
Sắc mặt của Dư Giang càng tái hơn, lão khẽ phất tay ra lệnh:
- Nhị sư đệ, tam sư đệ, ta cùng với Kim đại hiệp đàm luận, các ngươi hãy về trước  đi.
Hai lão già bối rối:
- Đại sư huynh…
- Các ngươi cứ về trước đi.
Sau đó lão quay sang nói với Kim Phi Hùng:
- Kim đại hiệp hai hôm trước đã đến viếng thăm tệ sơn, lão hủ thật là hổ thẹn.
Kim Phi Hùng hết sức kinh ngạc:
- Tại hạ chưa từng đến Cửu Cung sơn mà, hai ngày trước tại hạ đến Hoàng Sơn,  hôm nay mới trở về Kim Lăng.
Không ngờ Dư Giang nhăn mặt thiểu não:
- Sinh Tử đồ của Cửu Cung môn tuy không phải là bảo vật hiếm có của võ lâm,  nhưng lại là tôn chỉ của bản môn. Hơn nữa Kim đại hiệp có lấy nó cũng không có tác  dụng gì.
Kim Phi Hùng mơ hồ về chuyện này, bèn nói:
- Tại hạ không hiểu ý của Dư chưởng môn.
Dư Giang vẫn cao giọng nói tiếp:
- Bởi vì bức đồ hình đó không có gì bí mật, cho nên qui củ của bản môn mới treo  nó nơi đại điện, không ngờ bị Kim đại hiệp mang đi.
Kim Phi Hùng liền nói:
- Tại sao Dư chưởng môn lại nói hồ đồ như vậy ?
Dư Giang mỉm cười:
- Có lẽ đại giá giáng lâm, bản môn thất lễ không kịp nghênh tiếp, cho nên…
Kim Phi Hùng hấp tấp nói:
- Không, không phải. Đây chỉ là sự hiểu lầm mà thôi.
Dư Giang nghiêm mặt bảo:
- Kim đại hiệp không nên phủ nhận như thế, bởi vì lúc đại hiệp hạ sơn ghé vào  trong tửu điếm dưới chân núi, điếm chủ đã nhận ra.
Kim Phi Hùng cười lạnh:
- Càng nói càng thấy kỳ quái. Nếu như tại hạ có dụng tâm cướp đoạt Sinh Tử đồ  của quí môn thì không thể lộ mặt cho người khác thấy.
Dư Giang vội cướp lời:
- Chẳng lẽ đại hiệp cho lão hủ là đa sự hay sao ?
Kim Phi Hùng nói:
- Nếu như ta có đến đó thì ta phải công khai đến hội kiến với lão chứ.
Dư Giang nói tiếp:
- Cho nên lão hủ mới soái lĩnh hai vị sư đệ đến đây tạ tội với Kim đại hiệp.
Kim Phi Hùng bỗng nghiêm giọng bảo:
- Lão chưởng môn, tại hạ quả thực không có đến Cửu Cung Sơn, đương nhiên  cũng không lý gì đi lấy trộm Sinh Tử đồ của quí môn cả.
 

Danh sách chương của Linh Phong Địch Ảnh

Hồi 01Hồi 02Hồi 03Hồi 04Hồi 05Hồi 06Hồi 07Hồi 08Hồi 09Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h