Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 26/02/2018 08:15 ở Hà Nội
 

Linh Phong Địch Ảnh - Hồi 27

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  851

Bạch Lãnh Thu và Tô Ngọc Dung bay ra khỏi Yến Tử Cư, không nghe thấy có  tiếng hò hét đuổi theo mới thu hồi cước pháp, chầm chậm di động thân hình.
Bạch Lãnh Thu lo lắng hỏi:
- Dung thơ, quả thật là Dương gia, con a đầu đã xuất hiện cứu chàng phải không ?
Tô Ngọc Dung vội gật đầu:
- Không sai !
Bạch Lãnh Thu giậm chân tức tối:
- Nhưng mà…
Tô Ngọc Dung cười bảo:
- Xem cái bộ dạng thất tiểu muội kìa! Hì hì, Dương Ngọc Phượng đâu có ăn thịt  hắn đâu mà sợ.
Tiếng nói chưa dứt, đột nhiên từ phía bờ sông vọng tới tiếng thét trầm đục như  sấm dội.
Tiếp đó một cái bóng màu vàng cắm đầu phóng ra hơn ba trượng, chạy xéo về  hướng bờ sông.
Phía sau bóng áo vàng có ba bốn người vận cà sa màu đỏ rực đuổi theo gấp gáp,  trong đó có một người quát lớn:
- A đầu kia, để lại Mật Đà Thần Châu thì Phật gia sẽ tha mạng cho ngươi.
Bạch Lãnh Thu chợt thấy bất giác vui mừng:
- Cái bóng vàng chắc là Dương Ngọc Phượng rồi.
Tô Ngọc Dung cũng mừng rỡ nói:
- Trên lưng nàng là Kim Phi Hùng của ngươi đó.
Hai người vừa nói thì cái bóng áo vàng đã đến gần bờ sông.
Bạch Lãnh Thu như một luồng điện xẹt lao đến quát lớn:
- Dương Ngọc Phượng, hãy bỏ Kim Phi Hùng xuống.
Dương Ngọc Phượng vừa thấy nàng bất giác đã la lên:
- Nàng… nàng là… Bạch Lãnh Thu ?
Bạch Lãnh Thu đỏ mặt vội nói:
- Đừng hỏi ta là ai, hãy bỏ ca ca ta xuống.
Dương Ngọc Phượng vui mừng:
- Nàng là Kim Ngân Thi, lẹ lên, Thiên Long tự sai lạt ma…
Nói chưa dứt lời, ba đại lạt ma của Thiên Long tự đã đến gần. Ống tay áo rộng  thùng thình phất phơ vạt áo bay lồng lộng trong gió, thân hình cao lớn nhẹ nhàng hạ  lạc xuống đất cách ba thiếu nữ hơn một trượng, mặt đằng đằng sát khí.
Bạch Lãnh Thu phất tay ra hiệu cho Dương Ngọc Phượng:
- Ngươi không cần chạy.
Đoạn nàng bước tới đứng chắn ngang trước mặt ba vị lạt ma, đoạn trầm giọng nói:
- Tam vị đại hòa thượng muốn làm gì ?
Thái Ất tôn giả trầm sắc mặt:
- Nhị vị cô nương là ai ?
Bạch Lãnh Thu lạnh lùng:
- Bất tất phải hỏi, tam vị liên thủ truy đuổi một nữ nhân yếu đuối mà không cảm  thấy quá đáng hay sao ?
Thái Ất tôn giả thản nhiên cười đáp:
- Cô nương không hỏi rõ thực hư, tại sao mà dám nhúng tay vào ngăn cản? E rằng  sẽ hối hận không kịp.
Bạch Lãnh Thu hừ lạnh một tiếng:
- Ta cứ nhúng tay vào, các ngươi làm gì được ta ?
Thái Ất tôn giả bực tức:
- Hừ! Ngươi quá ngạo mạn.
Bạch Lãnh Thu mỉm cười:
- Có việc gì cứ nói cho bản cô nương nghe thử.
Thái Ất tôn giả lạnh lùng:
- Bảo vật trấn sơn Mật Đà Thần Châu của bản tự nằm trong người Dương Ngọc  Phượng.
Bạch Lãnh Thu giật mình kinh ngạc, nàng liếc nhìn Dương Ngọc Phượng, rồi lại  quay sang ngó Thái Ất tôn giả.
- Thật không ?
Thái Ất tôn giả thấy thần sắc của Bạch Lãnh Thu liền lạnh lùng nói:
- Ba người chúng ta đuổi theo ả, chẳng những thấy trong người ả phát ra hào  quang lấp lánh mà vừa rồi trong đám lau sậy đã thấy Mật Đà Thần Châu trong tay ả,  không thể nào lầm được.
Bạch Lãnh Thu vui mừng không kìm được, bèn la lớn:
- Vậy thì hay quá !
Thái Ất tôn giả giọng lạnh như băng:
- Chuyện lớn lao như vậy, ngươi liệu đảm trách nổi không ?
Không ngờ Bạch Lãnh Thu đã cất tiếng bảo:
- Đã như vậy tam vị hãy buông tha cho Dương cô nương một lần, ngày mai muốn  tính chuyện gì cũng được.
- Hả… ngươi nói cái gì ?
Thái Ất tôn giả la lên kinh ngạc, lão không dám tin vào tai mình, không biết có  nghe lầm hay chăng.
Bạch Lãnh Thu vẫn lãnh đạm:
- Ta nói các ngươi, tối nay đừng có nhắc tới chuyện này nữa.
Thái Ất tôn giả trầm giọng:
- Tái gia không hiểu ý của ngươi.
Bạch Lãnh Thu liền cất tiếng:
- Tối nay chúng ta có việc cần dùng đến Mật Đà Thần Châu, vô luận ai cũng  không được phản đối, sau khi dùng xong, cho dù các ngươi có làm gì, chúng ta sẽ  không chen vào chuyện của các ngươi.
Thái Ất tôn giả gầm lên như sấm:
- Ngươi dám đùa cợt với Phật gia ư ?
Bạch Lãnh Thu thoáng cau mày:
- Ngươi nên lưu tâm đến lời ta nói, nếu như không chịu nghe, chớ trách bản cô  nương tàn nhẫn hạ thủ không lưu tình.
Thái Ất không chịu nổi thái độ xấc xược của nàng, vội phất tay áo thịnh nộ quát  vang:
- A đầu vô lễ kia, hãy báo danh rồi chịu chết.
Bạch Lãnh Thu cũng tức khí hét lớn:
- Xú hòa thượng mà cũng đòi biết danh hiệu của bản cô nương hay sao ?
Hai người đồng thời vung tay xuất thủ.
Ầm…
Thanh âm chấn động kinh hồn vang lên dội ra tứ phía.
Thái Ất tôn giả thối lui ra sau một trượng.
Bạch Lãnh Thu cũng lùi ra sau gần một trượng.
Qua một chiêu để thử công lực đối phương, hai bên quả thật là kỳ phùng địch thủ.
Thái Ất tôn giả biến sắc, giọng trầm đục:
- Ngươi là người của Trường Xuân đảo ?
Bạch Lãnh Thu lạnh lùng cười đáp:
- Cái đó thì ngươi không cần biết.
Thái Ất tôn giả lớn tiếng:
- Thiên Long tự cũng không dễ gì bị bắt nạt đâu.
Bạch Lãnh Thu điềm nhiên nói:
- Ta đâu thèm bắt nạt ngươi, chỉ vì ngươi không chịu nghe lời ta đó thôi.
Thái Ất tôn giả lại cao giọng:
- Mật Đà Thần Châu…
- Câm mồm !
Bạch Lãnh Thu quát lên một tiếng rồi nói:
- Bản cô nương phải dùng Mật Đà Thần Châu, biết điều thì bọn ngươi hãy lui khỏi  Yến Tử Cư cho khuất mắt ta.
Thái Ất tôn giả biết thiếu nữ đứng trước mặt mình không phải là người dễ ăn hiếp,  cho nên khẽ phất tay ra hiệu.
- Nhị vị sư đệ, chúng ta cùng tiến lên.
Bạch Lãnh Thu bĩu môi:
- Hừ, ba cái lão xú hòa thượng lên đây một lượt càng tốt, cô nương đây khỏi phải  tốn công phí sức.
Nàng thét lên một tiếng, vung chưởng đang định đánh xuống.
Lúc này Tô Ngọc Dung đã tới nơi, lạnh lùng bảo:
- Các ngươi định lấy đông hiếp yếu hay sao ?
Chưa dứt câu, thân hình Tô Ngọc Dung đã bay xẹt tới bên cạnh Bạch Lãnh Thu.
Phút chốc hai thiếu nữ đã triển khai một trận quyết đấu với ba lạt ma cao thủ của  Thiên Long tự.
Cát đá bay lên tứ tung, chưởng phong cuộn lên ào ào.
Sau ba chiêu, Thái Ất tôn giả đột nhiên đánh ra một thức “Hàng long phục hổ” uy  thế cực kỳ dữ dội.
Bạch Lãnh Thu bất giác phải lắc mình tránh ra xa năm thước để tránh bớt luồng  chưởng lực ghê gớm của đối phương.
Không ngờ Thái Ất tôn giả dương đông kích tây, xoay người đánh tiếp một chưởng  về phía Dương Ngọc Phượng rồi phóng tới trước mặt.
Dương Ngọc Phượng đang cõng Kim Phi Hùng bị trúng độc trên lưng, vừa thấy  Thái Ất tôn giả vung chưởng lao tới bất giác la lên:
- Xú hòa thượng !
Rồi nàng vung chưởng đánh vào thân hình cao lớn của lão.
Thái Ất tôn giả cao giọng:
- Đưa Mật Đà Thần Châu cho ta.
Dương Ngọc Phượng tay đẩy ra một chưởng, song do công lực còn quá kém, lại  thêm trên lưng đang cõng Kim Phi Hùng, nên lâm vào thế bất lợi vô cùng.
Nhưng nàng cũng liều mạng nghênh tiếp chưởng lực của đối phương.
- Bùng…
Một thanh âm dữ dội vang lên.
Thân hình Dương Ngọc Phượng bị chấn động dội ngược ra sát mé sông, bước  chân loạng choạng tựa như sắp té nhào xuống đất.
Bạch Lãnh Thu thấy thế, giận dữ không sao tả xiết, liền triển khai chiêu “Phi  hồng xuyên vân”, thân hình bay bổng trên không, vọt tới trước, song chưởng quét mạnh  một vòng vào chân Thái Ất tôn giả.
Thái Ất tôn giả thấy Dương Ngọc Phượng lảo đảo như muốn ngã té, vội xông tới  định bồi thêm một chưởng nữa rồi mới thu hồi Mật Đà Thần Châu.
Cho nên trong lúc đắc ý lão đã quên mất Bạch Lãnh Thu đang ở sau lưng.
Chợt nghe một luồng gió mạnh từ sau lưng ập tới, lẹ vô cùng.
Thái Ất tôn giả thất kinh vội lắc người tránh né, song không còn kịp nữa rồi.
Hai bả vai của lão tựa như bị hơn chục mũi kim chích vào, đau buốt đến tận  xương tủy.
May mà lão có công lực cao thâm, nên thân hình khi chúi xuống đất sắp té, lão  đã dùng thế “Ngư quá long môn” lộn người một vòng rồi đứng bật dậy gầm lên như  sấm:
- Con a đầu hiểm độc kia, dám cả gan đánh lén Phật gia.
Bạch Lãnh Thu lạnh lùng:
- Nếu như còn chưa phục thì ngươi cứ xông lại đây đánh tiếp.
Ngay lúc đó chợt nghe tiếng Tô Ngọc Dung thét lên lanh lảnh:
- Tiếp chiêu…
Một tiếng rú lên chấn động không gian, một trong hai lạt ma còn lại thân hình tựa  như con diều đứt dây, dội ngược ra hơn năm trượng, rơi vào đám lau sậy um tùm.
Vị lạt ma còn lại bất ngờ sững người kinh ngạc, chiêu thức phát ra liền bị chậm  lại.
Tô Ngọc Dung thấy lộ ra chỗ sơ hở liền vung chưởng nạt lớn:
- Ngươi cũng nên ra đó cho vui.
- Vô lễ.
Ầm…
Một tiếng động tựa như sấm nổ vang lên, Thái Ất tôn giả lao tới nghênh tiếp  chưởng lực lợi hại của Tô Ngọc Dung.
Vị lạt ma bị chấn động rơi xuống bãi lau sậy lúc này đã lồm cồm bò dậy, toàn  thân dính đầy bùn, trông thập phần thảm bại, mặt hầm hầm tức giận rút trong người ra  một thanh nhuyễn cương đao.
Thái Ất tôn giả và một vị lạt ma còn lại cũng đồng thời rút từ nơi thắt lưng ra một  thanh cương đao.
Ba lão lạt ma tựa như ba con hổ điên vây quanh, tấn công Tô Ngọc Dung tay  không binh khí.
Dương Ngọc Phượng vội rút trường kiếm của mình ném về phía Bạch Lãnh Thu,  miệng hét lớn:
- Ngân Thi muội muội tiếp lấy.
Bạch Lãnh Thu tiếp lấy trường kiếm rồi hét vang:
- Dung thơ hãy để tiểu muội cho bọn chúng nếm thử lưỡi kiếm sắc bén này.
Tiếp đó.
Keng keng…
Hai thanh cương đao đã bị trường kiếm đánh văng lên không trung.
Hai tiếng động nhẹ vang lên, cương đao đã rơi xuống sông.
Thái Ất tôn giả thấy vậy biết đã thua chắc chắn rồi.
Lão đánh ra một hư chiêu, đoạn lộn ngược ra xa năm trượng quát lớn:
- Được rồi, hôm nay Phật gia chịu thua, ngày sau ta sẽ gặp lại các ngươi, lúc đó…
Bạch Lãnh Thu lạnh lùng nói:
- Xú hòa thượng, bọn ngươi hãy mau cút khỏi đây.
Nói đoạn nàng búng mình bay vọt tới trước mặt Dương Ngọc Phượng, mặt lộ vẻ  không vui, giọng hậm hực:
- Đa tạ ngươi đã cho mượn kiếm.
Dương Ngọc Phượng mỉm cười:
- Ta là Dương Ngọc Phượng ở Vân Sơn.
Bạch Lãnh Thu cất giọng lạnh nhạt đáp:
- Ta đã biết ngươi là Dương Ngọc Phượng, lúc ở Bích Vân thiền tự ta đã gặp qua  Dương gia Vân Sơn đại tiểu thư rồi.
Dương Ngọc Phượng cười nói:
- Nàng đùa với ta phải không ?
Bạch Lãnh Thu nói:
- Dương cô nương à, cõng một nam nhân lạ mặt trên lưng như vậy mà không sợ  xấu hổ sao? Hãy bỏ người ta xuống đi.
Dương Ngọc Phượng thẹn thùng mỉm cười:
- Đây đâu phải là lần đầu.
Bạch Lãnh Thu ngạc nhiên hỏi lại:
- Ủa, không phải là lần đầu sao ?
Dương Ngọc Phượng gật đầu:
- Lúc ở Xích Phụng Lĩnh ta đã từng cõng chàng đi suốt một ngày hai đêm mà.
Tim Bạch Lãnh Thu như bị một lưỡi đao sắc vô hình đâm xuyên qua.
Nàng nghĩ thầm:
“Như vậy nàng ta đã cùng Kim Phi Hùng như hình với bóng bôn tẩu khắp vùng  Đại Giang nam bắc, lại còn cứu tính mệnh chàng nữa. Giữa hai người nhất định đã có  cảm tình sâu đậm, cho nên mới gọi ta là Ngân Thi muội muội…”
Nhưng mà nàng cố gắng chịu đựng, không để lộ ý nghĩ đó ra bên ngoài.
Tô Ngọc Dung đứng bên cạnh chợt bảo:
- Thất sư muội nghĩ cái gì đó, trước tiên hãy lo cứu Kim Phi Hùng đi.
Bạch Lãnh Thu vội vàng gật đầu nói với Dương Ngọc Phượng:
- Nghe ba lạt ma nói Mật Đà Thần Châu trong mình ngươi ?
Dương Ngọc Phượng trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
- Đúng vậy !
Giọng Bạch Lãnh Thu càng thêm bực bội:
- Dương cô nương à, không ngờ vật kỳ trân thiên hạ lại lọt vào tay ngươi, thật là…
Nàng chợt bỏ lửng câu nói.
Tô Ngọc Dung vội bảo:
- Đừng nói lôi thôi nữa, Mật Đà Thần Châu ở trong tay Dương cô nương là phúc  lắm rồi, mau lấy ra cứu trị cho Kim đại hiệp.
Dương Ngọc Phượng liền đáp:
- Chính phải !
Đoạn nàng vội vàng lấy Mật Đà Thần Châu ra, rồi thận trọng nhẹ nhàng cởi áo  Kim Phi Hùng, đoạn để áp Mật Đà Thần Châu vào giữa ngực chàng, sau đó từ từ khép  ngực áo của chàng lại.
Bạch Lãnh Thu đứng bên cạnh nhìn thấy vậy, trong lòng nàng thêm bực bội. Song  lúc này nàng cố nén cơn ghen tức đang tràn ngập, nàng cúi đầu xuống chăm chú nhìn  chàng.
Qua một lúc sau, khuôn mặt của Kim Phi Hùng đã thoáng hồng, chàng từ từ mở  mắt ra.
Thấy Bạch Lãnh Thu đứng trước mặt đang chăm chú nhìn chàng, Kim Phi Hùng  không khỏi vui mừng, liền trở mình định ngồi dậy, miệng kêu lên:
- Muội muội…
Bạch Lãnh Thu liền ấn chàng nằm xuống nói:
- Ca ca chớ có cử động.
Kim Phi Hùng cười khổ:
- Muội muội, ta…
Dương Ngọc Phượng vội nói:
- Chàng trúng phải Bạch Cốt vô hình độc khí của Cửu tử bạch ma.
Kim Phi Hùng như sực tỉnh, la lên thất thanh:
-Đúng vậy! Lục phu nhân và Cửu Phượng còn thêm Cốc Chi Dương nữa.
Dương Ngọc Phượng vội nắm chặt lấy tay chàng:
- Không được động đậy, độc khí vẫn chưa được giải trừ hết đâu.
Bạch Lãnh Thu thấy vậy mắt đỏ hoe như muốn khóc.
Một lát sau thấy Dương Ngọc Phượng vẫn ôm lấy Kim Phi Hùng, nàng âm thầm  tức tối, bèn lên tiếng:
- Dương cô nương, ngươi để chàng xuống đất không tốt hơn hay sao ?
Dương Ngọc Phượng thoáng điểm nụ cười đáp:
- Đất này toàn là những ngọn cỏ tứ tung, đầu của chàng cần phải kê cao hơn một  chút, Kim muội sợ ta không chịu nổi hả ?
Bạch Lãnh Thu chợt đỏ mặt:
- Không sai, tại ngươi mà ta cảm thấy…
Kim Phi Hùng lúc đó cảm thấy ngượng ngùng, bèn lên tiếng nói:
- Mật Đà Thần Châu quả hiệu nghiệm, ta đã khỏe rồi.
Tô Ngọc Dung biết rõ tính tình Bạch Lãnh Thu, cho nên nàng liếc nhìn Bạch  Lãnh Thu thì thầm nói:
- Kim Phi Hùng đã khỏe rồi, chúng ta đi thôi.
Bạch Lãnh Thu không vui:
- Đúng rồi, đã có Dương cô nương lo lắng cho chàng mà.
Kim Phi Hùng vội bảo:
- Muội muội…
Bạch Lãnh Thu lẩm bẩm điều gì trong miệng, hai mắt ứa lệ nhưng sợ Dương Ngọc  Phượng nhìn thấy đành phải quay mặt bước đi.
Dương Ngọc Phượng cười nói:
- Kim Phi Hùng à, muội muội của chàng đang giận thì phải.
Kim Phi Hùng không đợi nàng trả lời dứt, toan thi triển khinh công phóng theo.
Giọng chàng nghi hoặc tự hỏi:
- Chẳng lẽ muội muội ta giận ta sao? Mà chuyện gì mới được chứ ?
Dương Ngọc Phượng cười nói:
- Muội muội thấy ca ca không chú ý đến mình thì thường hay làm bộ giận hờn đó  mà! Có gì lạ đâu.
Nói rồi hai tay nàng khẽ vạch áo trước ngực chàng nhìn Mật Đà Thần Châu, đoạn  nói:
- Thần châu đã trở lại bình thường, hào quang đã tỏa ra, chứng tỏ khí độc đã bị  tiêu trừ hết rồi.
Kim Phi Hùng cũng gật đầu:
- Phải rồi, nhưng mà ta cảm thấy hơi mệt một chút.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Chàng đã bị trúng độc quá lâu, nhất thời chưa thể hồi phục được như trước đâu.
Kim Phi Hùng liền hỏi:
- Tại hạ trúng độc bao lâu rồi ?
Dương Ngọc Phượng ngửa mặt nhìn trời rồi đáp:
- Khoảng gần hai canh rồi, nhìn xem, trời sáng rồi.
Tiếp đó nàng vội thuật lại chuyện bị lạt ma Thiên Long tự truy đuổi, rồi may mắn  gặp được Kim Ngân Thi và Tô Ngọc Dung ra tay ác đấu với lạt ma Thiên Long tự, đánh  đuổi bọn chúng đi cho Kim Phi Hùng nghe.
Kim Phi Hùng chợt cau mày:
- Sau này chắc sẽ còn nhiều chuyện rắc rối, Thiên Long tự không chịu bỏ qua  chuyện này đâu.
Nghĩ tới đây chàng chợt nhớ đến Lăng Nhạn, liền bảo:
- Công phu của Lăng Nhạn đã tăng tiến ra sao rồi ?
Dương Ngọc Phượng bỗng đỏ mặt cúi đầu không đáp.
Kim Phi Hùng biết có chuyện chẳng lành xảy ra, vội hỏi:
- Dương cô nương, Lăng Nhạn gặp chuyện gì rồi ?
Dương Ngọc Phượng buông tiếng thở dài, buồn bã nói:
- Tiểu Nhạn bị… bị Thiên Diện nhân ma bắt cóc rồi.
Kim Phi Hùng thất kinh vội bật người đứng dậy hấp tấp hỏi:
- Bị bắt lúc nào vậy ?
Dương Ngọc Phượng vừa khóc vừa nói:
- Buổi trưa hôm qua lúc chính ngọ, trên bờ sông.
Kim Phi Hùng kinh ngạc:
- Trên bờ sông à? Nàng đem Tiểu Nhạn đi theo sao ?
Dương Ngọc Phượng gật đầu:
- Tiểu Nhạn ở nhà suốt ngày nhớ đến chàng ngày đêm, đòi gặp Kim thúc thúc, do  đó ta không còn cách nào hơn, đành phải dẫn Tiểu Nhạn đi tìm chàng.
Kim Phi Hùng lo lắng không yên:
- Bây giờ Tiểu Nhạn bị bắt cóc, chúng ta làm sao mà ăn nói với Cửu chỉ thần y  Lăng Đại Bằng ?
Dương Ngọc Phượng cơ hồ như muốn khóc lên thành tiếng:
- Đáng lý ra ta không nên nhảy lên bờ trước. Thật là nhất thời sơ ý mà ân hận  quá chừng.
Kim Phi Hùng hỏi:
- Nàng lên bờ trước thì có can hệ gì đến việc đó ?
Dương Ngọc Phượng lại thở dài:
- Lúc đầu ta mới lên thuyền, không hề lưu tâm đến con thuyền của hắn, chớ hắn  không phải là người chèo thuyền.
Kim Phi Hùng nói:
- Nàng muốn nói đến Thiên Diện nhân ma ?
Dương Ngọc Phượng đáp:
- Chính vậy, lúc đi đường thì bình an vô sự, ta cũng không phát hiện ra ai là  Thiên Diện nhân ma, mãi tới khi đến Kim Lăng, y mới giở trò hóa dạng, nói là thuyền  nhỏ không thể cập vào bến lớn, bảo ta phải tới sát bờ rồi nhảy lên.
Kim Phi Hùng vội bảo:
- Như vậy thì cũng đâu có quan hệ gì.
Dương Ngọc Phượng mặt buồn rười rượi, nức nở nói:
- Khi còn cách bờ sông năm trượng, Thiên Diện nhân ma lại nói nước sông hơi  cạn, sợ rằng con thuyền của y bị sa lầy, hắn bảo ta phải nhảy lên bờ từng bước một.
Dương Ngọc Phượng dừng lại một chút, đoạn nói tiếp:
- Ta nhảy lên bờ trước dụng ý muốn thám sát chỗ nào có thể đặt chân lên, để cho  Lăng Nhạn nhảy theo sau và tránh rơi vào vũng bùn lầy, không ngờ ta vừa nhảy lên,  Thiên Diện nhân ma đã nhổ sào đẩy con thuyền nhỏ lướt nhanh ra giữa dòng sông  cách xa bờ hơn mười trượng.
Kim Phi Hùng giật mình giậm chân la lên:
- Hỏng rồi !
Dương Ngọc Phượng nước mắt tuôn xuống như mưa, nghẹn ngào nói:
- Thiên Diện nhân ma báo danh hiệu của y cho ta, rồi nói y thích Lăng Nhạn,  muốn thu nhận nó làm truyền nhân chứ không có ác ý. Lúc đó ta đành phải đứng đó  trợn mắt nhìn theo con thuyền đi xa dần xa dần, không biết làm cách nào hơn, đành  nuốt hận đến Kim Lăng tìm chàng. Vừa mới xuất hiện ở Yến Tử Cư đã gặp Thái Ất tôn  giả ở Thiên Long tự truy đuổi…
Kim Phi Hùng khẽ cau mày hỏi:
- Thiên Diện nhân ma tọa lạc ở đâu? Chúng ta làm sao đi kiếm hắn ?
Dương Ngọc Phượng liền đáp:
- Không khó đâu. Nhất định hắn đã trở về sào huyệt ở Hoàng Sơn chứ không nơi  nào khác.
Kim Phi Hùng thở phào nhẹ nhõm:
- Đã có nơi có chỗ, chẳng lo gì mà không tìm được hắn.
Dương Ngọc Phượng giọng u oán:
- Thiên Diện nhân mà xảo quyệt vô cùng, sợ rằng hắn lại giở trò với Tiểu Nhạn.
Kim Phi Hùng điềm nhiên nói:
- Cho dù hắn có làm gì chăng nữa, nếu gặp được hắn thì hắn có mọc cánh đi nữa  cũng không thoát khỏi lưỡi kiếm của Kim mỗ đâu, trời đã sáng rồi, chúng ta hãy đến  Nghênh Giang tự để nói chuyện với Cửu Tử Bạch Ma.
Kim Phi Hùng và Dương Ngọc Phượng đi đến trước cửa Nghênh Giang tự đã thấy  Cửu Tử Bạch Ma chắp tay sau lưng đứng trước cửa đại điện, đang lạnh lùng nhìn chàng  đi tới.
Phía trong đại điện, sau lưng Cửu Tử Bạch Ma thấy Cốc Chi Dương, Lục phu nhân  và Lư Sơn Cửu Phượng bị trói chân trói tay, nằm mềm nhũn dưới đất, Bạch Cốt Cửu Yêu  tay lăm lăm binh khí đứng bên cạnh.
Hiển nhiên là phụ tử Cửu Tử Bạch Ma đã biết được chuyện Dương Ngọc Phượng  dùng Mật Đà Thần Châu giải độc cho Kim Phi Hùng. Hai người đi đến cách bậc thềm  đá không xa, liền dừng lại, chợt nghe Cửu Tử Bạch Ma cất tiếng cười âm trầm quái dị  bảo:
- Hắc hắc, ngươi muốn cứu mười một người này phải không ?
Lão đưa tay chỉ vào mười một người đang nằm dưới đất.
Kim Phi Hùng lạnh lùng đáp:
- Ngươi đã biết rõ rồi mà còn hỏi. Lý lão quái, thức thời thì lập tức thả bọn họ ra,  còn nếu không thì chớ trách lưỡi kiếm của Kim mỗ hạ thủ vô tình.
Cửu Tử Bạch Ma không hề nổi giận, trầm giọng nói:
- Nếu như muốn ta thả bọn họ ra thì không khó lắm đâu.
Kim Phi Hùng nạt lớn:
- Đã như vậy sao ngươi không lập tức thả bọn họ ra? Kim mỗ không bức bách  ngươi thái quá, nhưng mà… Hừ…
Cửu Tử Bạch Ma mỉm cười nham hiểm từ từ lên tiếng:
- Hừ, đâu có dễ dàng như vậy được, phải có điều kiện trao đổi chứ.
Kim Phi Hùng bực bội:
- Điều kiện gì ?
Cửu Tử Bạch Ma cực kỳ gian xảo, cười hí hí đáp:
- Trừ phi ngươi đem Mật Đà Thần Châu ra trao đổi, bằng không…
Kim Phi Hùng nghe vậy bất giác hừ lạnh:
- Ngươi nằm mộng cũng không có được điều đó đâu.
Cửu Tử Bạch Ma không chút bực tức, chỉ cười hề hề:
- Lão phu không có nằm mộng đâu, ngươi hãy nghĩ kỹ lại đi. Mật Đà Thần Châu  hay là mười một người cần thiết hơn. Nếu như ngươi còn tiếc Mật Đà Thần Châu thì lão  phu lập tức sẽ cho bọn kia về nơi âm phủ.
Kim Phi Hùng ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi chuyên môn dùng độc hại người thì Mật Đà Thần Châu đâu có ích lợi gì  cho ngươi.
Cửu Tử Bạch Ma nói:
- Bạch cốt vô hình độc khí của ta, ngoài thần châu ra thì không có ai có thể giải  trừ nổi, nó là khắc tinh của ta.
Kim Phi Hùng chợt hiểu:
- Ngươi muốn cho người trong thiên hạ không có ai có thể giải trừ được Bạch cốt  vô hình độc khí của ngươi sao ?
Cửu Tử Bạch Ma gật đầu:
- Đúng lắm, giả như không có Mật Đà Thần Châu thì ngươi đã mất mạng từ lâu  rồi, làm sao có thể lại đây uy hiếp lão phu được ?
Kim Phi Hùng đứng do dự hồi lâu không quyết định được.
Cửu Tử Bạch Ma chồm người tới, lên tiếng hối thúc:
- Đại trượng phu phải sảng khoái một chút, đừng có làm vậy.
Kim Phi Hùng nộ khí quát:
- Hừ, cái đồ độc vật ranh ma xảo quyệt như ngươi mà cũng đòi làm đại trượng  phu hả ?
Cửu Tử Bạch Ma lên tiếng:
- Lão phu trao đổi công bằng mà.
Kim Phi Hùng nhếch mép bảo:
- Nếu như nói là trao đổi công bằng thì ngươi phải giao đấu với ta, giả như ngươi  có thể thắng được ta một chiêu thì ta sẽ đưa Mật Đà Thần Châu cho ngươi ngay tức  khắc.
Cửu Tử Bạch Ma ngửa mặt cười lên một tràng:
- Cái đó thì chưa chắc, nhưng mà như vầy không phải là hay hơn sao.
Kim Phi Hùng nghĩ thầm:
“Ngoài việc đưa Mật Đà Thần Châu cho y, xem ra thì chẳng còn cách nào hay  hơn nữa, nhưng mà chỉ có Mật Đà Thần Châu mới có thể giải trừ Bạch cốt vô hình độc  khí của y mà thôi, vạn nhất y đoạt lấy xong Mật Đà Thần Châu rồi lại phóng độc khí ra,  e rằng…”
Nghĩ đến đây chàng liền bảo Cửu Tử Bạch Ma:
- Nếu ta giao thần châu ra thì ngươi thả bọn họ ra không ?
Cửu Tử Bạch Ma vui mừng đáp:
- Lão phu từ trước đến nay chưa bao giờ nói hai lời.
Kim Phi Hùng ôn tồn nói:
- Được rồi, tại hạ quyết định dùng Mật Đà Thần Châu để đổi lấy tính mạng của  mười một người này.
Cửu Tử Bạch Ma vui sướng như điên, mỉm cười nói:
- Vậy thì ngươi hãy để Mật Đà Thần Châu xuống đất rồi lùi ra xa hơn năm trượng.
Kim Phi Hùng ngạc nhiên:
- Tại sao phải như vậy ?
Cửu Tử Bạch Ma lạnh lùng không đáp, chỉ nói:
- Đợi lão phu nhặt xong thần châu sẽ lập tức cởi trói thả người để tránh xảy ra  nghi ngờ.
Kim Phi Hùng nói:
- Ngươi không thả bọn họ ra thì sao ?
Cửu Tử Bạch Ma chỉ tay lên trời thề độc:
- Thì ta sẽ chết không toàn thây.
Kim Phi Hùng gật gù:
- Được lắm, Kim mỗ tin lời ngươi.
Nói rồi chàng lấy Mật Đà Thần Châu ra, thận trọng để xuống dưới đất.
Sau đó chàng cùng Dương Ngọc Phượng lui ra xa hơn ba trượng, đoạn lên tiếng  nói:
- Lý Tâm, ngươi có thể đến lấy được rồi đó.
Cửu Tử Bạch Ma cười lạnh lùng:
- Với công lực của ngươi, ba trượng thì chẳng khác nào một thước, quá gần, ngươi  hãy lui ra thêm hai trượng nữa, lão phu mới an tâm.
Kim Phi Hùng vừa buồn cười vừa bực mình, chàng hét lớn:
- Chẳng ngờ lão ma đầu như ngươi lại quá nhát gan, hừ… ta cũng chiều theo ý lão  vậy.
Nói xong, chàng lại cùng với Dương Ngọc Phượng lui ra thêm hai trượng nữa.
Dương Ngọc Phượng hạ giọng nói:
- Cái lão ma này e rằng lại bày trò lừa gạt chúng ta ?
Kim Phi Hùng thì thầm đáp:
- Có lẽ vậy, chúng ta nên chú ý cử động của y.
Lúc này Cửu Tử Bạch Ma đã từ từ bước xuống bậc thềm trước cửa Nghênh Giang  tự, đi về phía Mật Đà Thần Châu đang để dưới đất.
Lão vừa đi vừa liếc nhìn Kim Phi Hùng.
Kim Phi Hùng bật cười ha hả:
- Yên tâm đi, tại hạ có tín nghĩa mà, chỉ sợ ngươi bày trò lừa gạt mà thôi.
Cửu Tử Bạch Ma liền hỏi:
- Lão phu cũng không phải là kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng lẽ lại bội tín với kẻ tiểu  bối như ngươi để cho thiên hạ võ lâm chê cười ư ?
Vừa nói lão vừa xẹt tới thò tay chụp lấy Mật Đà Thần Châu.
Kim Phi Hùng thấy vậy cũng phóng tới phía trước lớn tiếng nói:
- Bây giờ thả bọn họ ra được chưa hả lão ma đầu kia ?
Cửu Tử Bạch Ma mỉm cười ác độc, liền lui vào trong đại điện cao giọng hô lớn:
- Thả bọn chúng ra.
Quả nhiên Bạch Cốt Cửu Yêu vội dùng dao cắt dây trói cho Cốc Chi Dương và  mẫu tử Cửu Phượng.
Điều kỳ quái là Cốc Chi Dương và mười người kia tuy đã được cởi trói, song vẫn  nằm bất động như cũ.
Dương Ngọc Phượng thấy vậy vội la lớn:
- Hỏng rồi, bọn họ vẫn bị trúng độc.
Lúc này Cửu Tử Bạch Ma đã khoát tay ra hiệu cho Bạch Cốt Cửu Yêu:
- Hài tử, chúng ta đi thôi !
Kim Phi Hùng hết sức giận dữ, bay người tới quát lớn:
- Khoan đã !
Cửu Tử Bạch Ma điểm nụ cười lạnh lùng:
- Còn có chuyện gì nữa ?
Kim Phi Hùng đưa tay chỉ vào đám người đang nằm bất động trong đại điện:
- Còn bọn họ thì sao ?
Cửu Tử Bạch Ma trợn mắt:
 - Chẳng phải ta đã thả bọn chúng rồi sao ?
Kim Phi Hùng nộ khí, giận dữ không thốt nên lời:
- Nhưng mà bọn họ… bọn họ…
Dương Ngọc Phượng vội cướp lời:
- Bọn họ rõ ràng bị các ngươi hạ độc.
Cửu Tử Bạch Ma nói:
- Ồ, điều này đâu có gì lạ, độc khí của bản môn phóng ra là bọn họ đành phải  thúc thủ đưa tay chịu trói mà thôi.
Dương Ngọc Phượng hét vang:
- Bây giờ ngươi phải giải độc cho họ.
Cửu Tử Bạch Ma lắc đầu:
- Bọn ngươi dựa vào cái gì mà bắt lão phu giải độc ?
Kim Phi Hùng nói:
- Lúc nãy ta đã giao ước với ngươi mà.
Cửu Tử Bạch Ma biến sắc:
- Giao ước gì hả tiểu tử ngông cuồng kia.
Kim Phi Hùng nghiến răng nạt nộ:
- Ta dùng Mật Đà Thần Châu để đổi lấy mạng sống của mười một người này.
Cửu Tử Bạch Ma thản nhiên đáp:
- Đúng thế, bọn chúng đều vẫn còn đó hết mà, tại sao ngươi trách ta ?
Kim Phi Hùng bực tức quát vang:
- Nhưng mà bọn họ bị trúng độc.
Cửu Tử Bạch Ma gật đầu thừa nhận:
- Đúng, bọn chúng đã bị trúng phải Bạch cốt vô hình độc khí của bản môn.
Kim Phi Hùng cao giọng nạt nộ:
- Vậy thì để lại giải dược ở đây.
Cửu Tử Bạch Ma hỏi lại:
- Tại sao vậy ?
Kim Phi Hùng trầm giọng:
- Ta dùng Mật Đà Thần Châu để đổi lấy người chứ đâu có phải là mười một kẻ bị  trúng độc.
Cửu Tử Bạch Ma đắc ý cười đáp:
- Lúc bản môn chủ giao ước với ngươi, rất tiếc là không hề nói tới việc trúng độc  hay không trúng độc, càng không bàn đến chuyện phải đưa giải dược. Hắc hắc…
Nói xong y vòng tay cười hề hề nói:
- Kim đại hiệp à, lần sau chúng ta gặp lại, lão phu đi đây.
Kim Phi Hùng nổi giận:
- Đứng lại !
Cửu Tử Bạch Ma cố làm ra vẻ ngơ ngác hỏi:
- Kim đại hiệp còn có điều chi chỉ bảo ?
Kim Phi Hùng nổi giận lôi đình hét lớn:
- Còn mười một người trúng độc thì làm sao ngươi có thể đi được ?
Cửu Tử Bạch Ma gằn giọng:
- Vậy thì ngươi muốn lão phu làm thế nào ?
Kim Phi Hùng lạnh lùng cất tiếng:
- Ta muốn bọn ngươi phải ở lại đây.
Cửu Tử Bạch Ma thoáng kinh ngạc:
- Chẳng lẽ ngươi lại không sợ độc khí của Bạch Cốt môn, hay là ngươi còn muốn  nếm mùi dễ chịu của nó một lần nữa.
Kim Phi Hùng đâu còn chịu đựng được nữa, chàng giận dữ gầm lên:
- Lão ma đầu, xem thử lưỡi kiếm ta có chịu cho ngươi rời khỏi nơi đây không ?
Chàng xoay ngược cổ tay, vung kiếm lao tới, khí thế cực kỳ hùng mãnh.
Cửu Tử Bạch Ma thất kinh, vội thối lui ra sau một trượng rồi đánh ra liên tiếp ba  chiêu:
- Ngươi cũng tiếp chưởng của lão phu xem thử.
Hai luồng khói trắng lập tức phát ra ào ạt, lan tỏa ngay giữa mặt Kim Phi Hùng.
Kim Phi Hùng cười nhạt:
- Ngươi thiệt là có mắt không tròng.
Nói đoạn chàng vũ lộng đoạn kiếm xông vào giữa đám khói.
Bạch Cốt độc khí tựa như không có tỏa bay ra.
Cửu Tử Bạch Ma cho rằng trong người chàng không có Mật Đà Thần Châu thì  không thể nào chịu nổi, nào ngờ Bạch cốt vô hình độc khí phát ra mà Kim Phi Hùng  vẫn không bị hề hấn gì.
Do vậy khi thấy độc khí đã vô hiệu đối với Kim Phi Hùng, lão cực kỳ kinh ngạc  không khỏi giật mình đứng chết lặng hồi lâu.
Lúc này chợt nghe tiếng Kim Phi Hùng vọng tới:
- Ha ha… lão ma đầu kia, ngươi bị mắc lừa rồi. Mật Đà Thần Châu trong tay  ngươi là đồ giả đó.
Cửu Tử Bạch Ma thầm la lên một tiếng kinh hoảng:
- Úy da! Hỏng rồi.
Lão lăn mình dưới đất mấy vòng, đoạn bật người lui ra xa mấy trượng để tránh  khỏi sát chiêu của Kim Phi Hùng, tinh thần hoảng loạn, mặt tái nhợt tựa như vừa chết,  hai mắt thất thần.
Dương Ngọc Phượng bật cười chế nhạo:
- Hí hí… lão ma đầu bây giờ mới chịu hiện nguyên hình, lại còn sử dụng tuyệt  chiêu nữa chứ. Nè, bộ không sợ mất mặt trước đám con của ngươi sao? Hí hí…
Cửu Tử Bạch Ma vươn người đứng dậy, giận tím mặt, lắp bắp không thốt nên lời.
Bạch Cốt Cửu Yêu thấy phụ thân mình bị một thiếu nữ đùa cợt chọc tức, bất giác  nổi giận vung binh khí, hét lên một tiếng, lao tới vây quanh Dương Ngọc Phượng, mặt  đằng đằng sát khí:
- Tiện tỳ hỗn láo, muốn chết sao ?
Dương Ngọc Phượng cười đáp:
- Kể ra bọn ngươi cũng to gan đó chứ.
Nói rồi nàng rút trường kiếm phóng ra nghênh chiến với Bạch Cốt Cửu Yêu.
Kim Phi Hùng thấy vậy vội hét lớn:
- Dương cô nương chớ có sát hại bọn chúng.
Tiếng hét còn vang vọng chưa dứt đã thấy chàng nhanh lẹ bay vọt vào giữa vòng  vây, khẽ gạt nhẹ trường kiếm của Dương Ngọc Phượng, song chỉ vươn ra lẹ như điện,  thi triển “Quỷ ảnh thiên biến thân pháp” điểm vào chín đại huyệt của Bạch Cốt Cửu  Yêu.
Chỉ nghe…
- Véo véo…
- Ối…
Tiếng la kinh ngạc vang lên, Bạch Cốt Cửu Yêu tựa như bị phép định thân, tên  nào cũng há miệng, trợn mắt đứng yên như tượng gỗ, dường như bất ngờ bị điểm vào  đại huyệt, mặt vẫn còn lộ vẻ ngạc nhiên không hiểu tại sao.
 Cửu Tử Bạch Ma kinh hoàng thất sắc, lao nhanh tới trước, miệng quát to:
- Gã họ Kim kia, ngươi đã dùng thủ pháp ác độc gì để hại bọn chúng ?
Kim Phi Hùng bật cười ha hả:
- Lý Tâm, ngươi muốn học ư ?
Cửu Tử Bạch Ma đỏ mặt:
- Tà môn ngoại đạo, lão phu không thèm học.
Kim Phi Hùng nhíu mày rồi bảo, giọng lạnh như băng:
- Hừ, tà môn ngoại đạo, ngươi nói như vậy há không sợ võ lâm thiên hạ chê cười  hay sao ?
Cửu Tử Bạch Ma bực tức:
- Ngươi định chế nhạo lão phu sao ?
Kim Phi Hùng lớn tiếng cười nói:
- Lý Tâm, hôm nay Kim mỗ dạy cho ngươi một chiêu để cho ngươi mở rộng kiến  thức, khỏi phải hổ thẹn với đồng đạo võ lâm.
Cửu Tử Bạch Ma ngẩn người ngạc nhiên:
- Ngươi nói vậy là có dụng ý gì ?
Kim Phi Hùng đưa tay chỉ vào Bạch Cốt Cửu Yêu đang đứng như pho tượng, nói:
- Ngươi có nghe ai nói đến “Thuần dương ma chỉ” không ?
Cửu Tử Bạch Ma chợt rùng mình ớn lạnh, miệng lắp bắp:
- Cái gì… Thuần dương ma chỉ… phải chăng là một trong các tuyệt học võ công  của vũ thư danh tiếng đệ nhất võ lâm.
Kim Phi Hùng mỉm cười:
- Coi như ngươi cũng có kiến thức đó.
Giọng Cửu Tử Bạch Ma càng thêm kinh hãi:
- Thuần dương ma chỉ nếu không giải huyệt tức thời sẽ mất mạng.
Kim Phi Hùng cười đáp:
- Đúng vậy, chín cái mạng của đám con ngươi chỉ cần sau một giờ đồng hồ sẽ  không còn là yêu nữa mà là… Bạch quỷ.
Cửu Tử Bạch Ma nghiến răng:
- Làm sao giải cứu được, ngươi…
Kim Phi Hùng thản nhiên:
- Chỉ cần mi giao Lục phu nhân, Lư Sơn Cửu Phượng cùng với Cốc Chi Dương thì  ta sẽ cứu mạng chín đứa tiểu yêu này.
Cửu Tử Bạch Ma hơi do dự nói:
- “Thuần dương ma chỉ” không có thể cứu nổi.
Dương Ngọc Phượng chợt nói xen vào:
- Lão điên, đã thi triển được thì phải giải cứu được chứ !
Cửu Tử Bạch Ma vội nói:
- Như vậy thì ta thả mẫu tử Lục phu nhân ra.
Dương Ngọc Phượng hét vang:
- Cốc Chi Dương nữa.
Cửu Tử Bạch Ma hấp tấp đáp:
- Đương nhiên, đương nhiên, lão phu còn phải đưa cho bọn họ mỗi người một  viên giải dược để tiêu trừ độc khí cơ mà.
Kim Phi Hùng lạnh lùng đáp:
- Điều đó không cần.
Cửu Tử Bạch Ma chợt đỏ mặt phóng người vào trong đại điện của Nghênh Giang  tự lớn tiếng quát:
- Mẫu tử họ Lục và Cốc Chi Dương ở đây, xin mời…
Không đợi y nói xong, Kim Phi Hùng đã cao giọng:
- Lý Tâm hãy xem ta giải huyệt.
Nói đoạn chàng thi triển “Quỷ ảnh thiên biến thân pháp”, song chỉ điểm vào chỗ  giữa đôi lông mày của Bạch Cốt Cửu Yêu lẹ tựa như chấm sao xẹt.
Bạch Cốt Cửu Yêu tựa như người vừa tỉnh mộng, ai nấy ngơ ngác đưa mắt nhìn  nhau, không hiểu việc gì đã xảy ra.
Song chỉ một lát sau, chín tên tiểu yêu cúi xuống nhặt binh khí rồi lao tới vây  quanh Dương Ngọc Phượng và Kim Phi Hùng.
Cửu Tử Bạch Ma vội quát lớn:
- Dừng tay !
Đoạn quay lại nói với hai người:
- Hôm nay lão phu nhận thua, hài nhi, chúng ta đi.
- Khoan đã !
Dương Ngọc Phượng la lên một tiếng, vung trường kiếm cản đường phụ tử Cửu Tử  Bạch Ma.
Lão thất kinh vội hỏi:
- Các ngươi còn muốn thế nào ?
Dương Ngọc Phượng lạnh lùng:
- Đợi Lục phu nhân tỉnh lại, ngươi đi cũng còn chưa muộn mà.
Kim Phi Hùng cũng lên tiếng bảo y:
- Nếu như có ai trong bọn họ bị thiệt hại gì thì ta sẽ bắt mười phụ tử ngươi phải  thường mạng cho họ.
Nói rồi chàng lấy viên Mật Đà Thần Châu thật từ trong người ra, đoạn bảo Dương  Ngọc Phượng:
- Dương cô nương, tại hạ ở đây canh chừng bọn chúng, cô nương hãy dùng Mật  Đà Thần Châu này giải trừ độc khí cho họ.
- Được.
Dương Ngọc Phượng ứng tiếng, cầm lấy Mật Đà Thần Châu, đầu tiên đến trước  mặt Lục phu nhân bỏ Mật Đà Thần Châu vào trong miệng bà.
Thoáng chốc sắc mặt Lục phu nhân đang trắng nhợt, dần dần chuyển sang màu  vàng rồi ửng hồng.
Lát sau bà từ từ mở mắt ra, miệng nói lẩm bẩm:
- Ta… ta…
Dương Ngọc Phượng lấy Mật Đà Thần Châu trong miệng Lục phu nhân ra rồi bảo:
- Phu nhân đã trúng phải Bạch cốt vô hình độc khí.
Bà vội chộp lấy thanh kim kiếm nằm trên đất, chồm dậy, giận dữ quát lớn:
- Cửu Tử Bạch Ma, ngươi thật là tàn độc.
Kim Phi Hùng vội khuyên:
- Phu nhân hãy cứu các vị tiểu thư tỉnh dậy đã.
Lục phu nhân nghe vậy liền không còn gây sự với Cửu Tử Bạch Ma nữa, mà  nhanh chóng giúp Dương Ngọc Phượng cứu Lư Sơn Cửu Phượng ngồi dậy, đoạn dùng  thần châu giải trừ độc khí.
Thời gian chừng một tuần trà trôi qua.
Lư Sơn Cửu Phượng từ từ tỉnh dậy.
Sau cùng mọi người cùng vây lại giải huyệt Cốc Chi Dương.
Cốc Chi Dương vừa tỉnh lại đã bật dậy, chụp nhanh thanh trường kiếm, mặt cực  kỳ phẫn nộ, lớn tiếng hỏi:
- Dương cô nương, Cửu Tử Bạch Ma đâu rồi ?
Dương Ngọc Phượng chỉ ra phía ngoài đại điện:
- Hắn đang đứng bên ngoài để mà trốn thoát khỏi nơi đây đó.
Cốc Chi Dương thét lớn:
- Hắn liệu có trốn thoát được không.
Nói xong Cốc Chi Dương bay xẹt ra bên ngoài đại điện, trường kiếm trong tay hóa  thành một đạo ngân quang, thân hình chàng lướt tới trước mặt Bạch Cốt Cửu Yêu quát  vang giận dữ:
- Tiểu yêu đạo, hãy nạp mạng.
Bạch Cốt Cửu Yêu không hề phòng bị vì thân pháp của Cốc Chi Dương cực kỳ  nhanh lẹ đến mức bọn chúng không sao tưởng nổi.
Những tiếng gào rú thảm thiết vang lên nghe vô cùng ghê rợn. Bốn thân hình  đồng loạt ngã nhào xuống đất, máu tươi tuôn ra xối xả, chết lập tức.
Cốc Chi Dương vung kiếm đánh ra một chiêu chém gục bốn người, song vẫn chưa  hả giận, kiếm ảnh lại chớp lên lần nữa, kiếm và người hợp lại làm một, khó mà phân  biệt được. Những tiếng rú thê thảm lại vọng đến, năm tên tiểu yêu còn lại ngã gục  trong vũng máu. Năm chiếc đầu lăn lông lốc ra xa, mùi máu tanh xông lên nồng nặc.
Kim Phi Hùng thấy vậy vung kiếm xông tới định ngăn Cốc Chi Dương lại.
Cốc Chi Dương không đợi chàng kịp xuất thủ đã lao tới hét vang như sấm:
- Lão tặc mau nạp mạng !
Người lẫn kiếm đã nhập lại hóa làm một, đạo hàn quang kiếm khí tỏa ra lạnh ghê  người, từ trên không trung chém thẳng xuống lẹ hơn luồng điện xẹt.
Đáng thương cho Cửu Tử Bạch Ma, một đời làm ác chuyên dùng độc khí hại  người, nay không kịp vận dụng độc công, vừa mới định xuất chiêu nghênh tiếp đã bị  lưỡi kiếm của Cốc Chi Dương đâm lún gần nửa ngay giữa ngực.
Lão trợn mắt nhìn Cốc Chi Dương, máu từ giữa ngực phun ra xối xả, miệng lắp  bắp như hấp hối, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc:
- Cốc… Chi… Dương, ta… ta đã tha các ngươi rồi… mà… mà…
Cốc Chi Dương rút thanh trường kiếm ra khỏi ngực Cửu Tử Bạch Ma, thân hình  lão lập tức đổ vật xuống đất tắt thở.
Chàng lộn người búng mình đến trước mặt Kim Phi Hùng, cúi đầu buông thả hai  tay xuống, miệng lúng búng nói:
- Cái đồ độc hại này làm sao có thể để cho sống sót được.
Lục phu nhân cũng bước đến nói:
- Cốc thiếu chủ nói đúng đó, ta căm hận lão đến mức muốn ăn tươi, uống máu thì  mới hả được cơn giận.
Kim Phi Hùng đành nhăn mặt cười nói:
- Thôi được, coi như mạng số của y đến đó là tuyệt.
Nói rồi chàng trầm ngâm giây lát, quay sang bảo Cốc Chi Dương:
- Chi Dương, chúng ta trở về Kim Lăng thôi.
Cốc Chi Dương hạ giọng hỏi nhỏ:
- Cốc chủ…
Kim Phi Hùng liền đưa mắt ra hiệu cho Cốc Chi Dương đừng nói nữa, rồi dùng  truyền âm nhập mật bảo:
- Miễn xưng hô cốc chủ ở đây, ngươi đừng gây sự chú ý cho giang hồ, sẽ gặp  nhiều chuyện rắc rối không cần thiết, sau này sẽ nói chuyện sau.
Nói xong chàng lại dùng ngôn ngữ bình thường nói:
- Nếu như ta đoán không lầm, trong thành Kim Lăng tất sẽ xảy ra không ít chuyện  cần phải động đến binh khí, mong Cốc huynh về Kim Lăng trước để thăm dò tình hình  xem sao.
Cốc Chi Dương vội đáp:
- Tuân mệnh.
Nói rồi chàng vòng tay thi lễ, sau đó lẹ làng triển khai thuật khinh công thượng  thặng lướt đi như bay ra khỏi Nghênh Giang tự, phóng thẳng về phía thành Kim Lăng.
Kim Phi Hùng mỉm cười nói với Lục phu nhân:
- Tại hạ có điều này không biết có nên nói thật ra với phu nhân không ?
Lục phu nhân vội đáp:
- Có điều gì, Kim đại hiệp cứ chỉ giáo.
Kim Phi Hùng nói:
- Võ lâm đồng đạo với nhau không nên khách khí, chẳng rõ phu nhân có biết  cách Kim Lăng không xa có một nơi tên là Trường Xuân cốc.
Lục phu nhân cười nói:
- Từ thuở ấu thơ, ta theo tiên phụ bôn ba khắp chốn giang hồ, ta còn nhớ đó là  một hoang cốc mà.
Kim Phi Hùng mỉm cười:
- Bây giờ nơi đó đã không còn là một hoang cốc nữa rồi.
Lục phu nhân cũng thoáng điểm nụ cười:
- Biển dâu biến đổi, mọi việc không còn như xưa.
Kim Phi Hùng lên tiếng:
- Nơi đó biến đổi rất nhiều, cảnh đẹp tựa như bồng lai tiên cảnh nơi trần gian,  nếu như phu nhân có trở lại chốn xưa chắc sẽ không khỏi kinh ngạc.
Lục phu nhân nghi hoặc:
- Trở lại chốn xưa, chẳng lẽ thiếu hiệp có điều chi sai khiến ?
Kim Phi Hùng thật thà nói:
- Tại hạ thật không dám sai khiến, nhưng chỉ vì võ lâm hiện thời nguy hiểm khó  lường, thành Kim Lăng tựa như một hỏa diệm sơn đang sôi sục, không biết sẽ nổ tung  phun lửa lúc nào.
Lục phu nhân gật đầu:
- Ta cũng đang có linh cảm như vậy.
Kim Phi Hùng chợt nói tiếp:
- Trường Xuân cốc có một dị nhân.
- Dị nhân à ?
Lục phu nhân và Dương Ngọc Phượng hình như đồng loạt kêu lên.
Kim Phi Hùng gật đầu:
- Đúng vậy, hơn nữa dị nhân này lại là nữ nhân.
Dương Ngọc Phượng trố mắt ngạc nhiên nhìn chàng, khóe miệng thoáng nở nụ  cười, vẻ mặt nôn nóng muốn nghe tiếp.
Lục phu nhân nghiêng đầu nghĩ ngợi:
- Vị dị nhân này nếu như xuất hiện cùng thời với tiên mẫu Cửu Phượng lệnh chủ,  tất nhiên là Trường Xuân đảo chủ.
Kim Phi Hùng gật đầu lớn tiếng nói:
- Đúng vậy, chính là vị tiền bối đó.
Dương Ngọc Phượng phấn chấn tinh thần, vui mừng nói:
- Nếu như đúng là bà thì quả thật đó chính là một dị nhân trên giang hồ, tôn sư  đáng kính của võ lâm trong suốt năm chục năm nay.
Lục phu nhân nghi ngờ hỏi lại:
- Trường Xuân đảo chủ cư ngụ tại Trường Xuân đảo đã lâu, gần ba mươi năm nay  bặt vô âm tín, tại sao lại có thể đến Trường Xuân cốc ?
Kim Phi Hùng đáp:
- Điểm này thì tại hạ không sao hiểu nổi, nhưng mà chính mắt tại hạ đã gặp  người tại Trường Xuân cốc.
Dương Ngọc Phượng trợn mắt:
- Chàng đã gặp Trường Xuân đảo chủ ?
Kim Phi Hùng liền đáp:
- Chẳng lẽ cô nương cho rằng tại hạ nói quá lời ?
Dương Ngọc Phượng vội nói:
- Không phải ta không tin chàng, nhưng mà…
Kim Phi Hùng cười khổ:
- Cô nương có gì cứ nói thẳng ra, Lục phu nhân đâu phải ngoại nhân, cô nương  chớ ngại.
Dương Ngọc Phượng ngập ngừng nói:
- Chỉ bởi vì… bởi vì công phu của chàng và Trường Xuân đảo… e rằng… như lửa  với nước… không thể dung hợp, cho nên… cho nên ta mới cảm thấy kỳ quái.
Lục phu nhân cũng cười bảo:
- Dương cô nương nói đúng đó, theo như ta thấy thân pháp và võ công tuyệt thế  của Kim đại hiệp dường như xuất phát từ Thái Dương cốc mà giang hồ truyền ngôn thì  phải.
Kim Phi Hùng nghe vậy cũng bật cười nói:
- Nhị vị đoán quả không sai, tại hạ cũng không giấu chi hai vị, võ công của ta  chính là công phu của Thái Dương cốc.
Dương Ngọc Phượng và Lục phu nhân chợt đưa mắt nhìn nhau rồi bật cười thích  thú.
Kim Phi Hùng thấy hai người đưa mắt nhìn nhau cười lớn, chàng chợt hiểu ra mọi  sự, bèn nói:
- Ồ, các vị nói là Thái Dương cốc và Trường Xuân đảo như lửa với nước, võ công  không thể nào dung hòa, ý muốn ám chỉ một rừng không thể có hai cọp chứ gì ?
Dương Ngọc Phượng gật gù:
- Ta không thể nói là không, nhưng mà quả thật ta không hiểu về sự tình năm xưa  có điều chi uẩn khúc.
Lục phu nhân vội nói tiếp:
- Theo như gia mẫu nói thì đúng thực là như Kim đại hiệp nói đó, Dương cô nương  à.
Dương Ngọc Phượng tiếp tục:
- Cho nên chàng đến tương kiến Trường Xuân đảo chủ nhất định hai bên sẽ xảy  ra tranh chấp.
Kim Phi Hùng cười lớn tiếng:
- Nhị vị đều nói đúng cả.
Lục phu nhân vội hỏi:
- Gặp nhau để tranh cao thấp hay sao ?
Dương Ngọc Phượng cũng dồn dập hỏi:
- Chàng định chinh phục Trường Xuân đảo chủ ?
Kim Phi Hùng lắc đầu quầy quậy đáp:
- Đâu có, công lực của Trường Xuân đảo chủ cực kỳ cao thâm, vả lại người là bậc  tiền bối của tại hạ.
Dương Ngọc Phượng lẩm bẩm:
- Vậy thì chàng chịu thua ?
Kim Phi Hùng liền đáp:
- Không có.
Dương Ngọc Phượng bĩu môi giận dỗi:
- Kết cục ra sao? Chàng nói mau lên chứ! Cứ để người ta đoán mò không hà.
Kim Phi Hùng mỉm cười đáp:
- May mà tại hạ gặp Trường Xuân đảo chủ, tính tình lại hợp ý. Hơn nữa muội  muội Kim Ngân Thi lại là môn hạ của người, cho nên mọi việc đều như ý.
Ngừng lại một chút, giọng Kim Phi Hùng bỗng trở nên nghiêm nghị:
- Tại hạ muốn Lục phu nhân và chín vị tiểu thơ đến Trường Xuân cốc ở tạm một  thời gian.
Lục phu nhân chợt do dự nói với chàng:
- Ta sợ rằng Trường Xuân đảo là một môn một phái, lại là Thái Sơn bắc đẩu của  võ lâm, danh vọng cực cao, không muốn dung nạp mẫu tử bọn ta.
Kim Phi Hùng vội nói:
- Kính xin phu nhân an tâm, người giang hồ truyền ngôn Trường Xuân đảo hết sức  ngang ngược. Lại nói Thái Dương cốc tàn khốc, lạnh lùng vô nhân tính. Kỳ thực đều chỉ  là lời truyền miệng vô căn cứ, sai sự thật, tuyệt đối không nên tin những điều đó.
Dương Ngọc Phượng nói:
- Giang hồ truyền ngôn, mỗi người nói khác.
Kim Phi Hùng bảo Lục phu nhân:
- Tại hạ đã đến Trường Xuân cốc nên cũng hiểu được một phần.
Lục phu nhân liền gật đầu:
- Nếu như vậy, ta sẽ đi đến đó một chuyến.
Kim Phi Hùng nói tiếp:
- Thái Dương cốc và Trường Xuân đảo có sự hiểu lầm, đó là điều có thực. Lần  trước tại ha đến tương kiến đảo chủ, tuy đã được lượng giải, nhưng có những điều tế nhị  tại hạ không sao nói hết được.
Lục phu nhân cười nói:
- Đại hiệp muốn ta làm người trung gian hòa giải.
Kim Phi Hùng cũng cười đáp:
- Tuy không đến nỗi hệ trọng lớn lao như vậy, nhưng phu nhân và đảo chủ đều là  nữ nhân, tự nhiên mọi chuyện sẽ hay hơn tại hạ rất nhiều.
Lục phu nhân không hề chậm trễ, vội nói ngay:
- Chuyện như vậy thì ta sẽ tình nguyện đi một chuyến thử coi.
Kim Phi Hùng vui mừng nói:
- Phu nhân đi chuyến này thật là đại phúc cho võ lâm.
Nói xong chàng rút Tu La đoạn kiếm khỏi bao đưa cho Lục phu nhân, sau đó nói  tiếp:
- Chuyến này tại hạ nhờ phu nhân đi Trường Xuân cốc, thay tại hạ đến gặp  Trường Xuân đảo chủ.
Lục phu nhân tiếp nhận đoạn kiếm rồi gật đầu nói:
- Ta sẽ cố gắng không phụ lòng tin của Kim đại hiệp, giờ xin cáo từ.
Kim Phi Hùng đưa mẫu tử Lục phu nhân ra đến con đường cái quan trước cổng  Nghênh Giang tự, đoạn quay vào nói với Dương Ngọc Phượng:
- Dương cô nương à, chúng ta đi kiếm Thiên Diện nhân ma để đem Lăng Nhạn  trở về, sau đó sẽ trở lại Kim Lăng.
Dương Ngọc Phượng bất giác mỉm cười gượng gạo, mặt đỏ bừng:
- Cô nương, cô nương… lẽ nào chàng không thể kêu ta bằng Ngọc Phượng được  sao ?
Kim Phi Hùng cũng đỏ mặt:
- Đâu có gì khác biệt? Trời sắp sáng quá rồi.
Hai người triển khai khinh công vọt lẹ ra khỏi Nghênh Giang tự nhằm hướng  Hoàng Sơn phóng tới.
 

Danh sách chương của Linh Phong Địch Ảnh

Hồi 01Hồi 02Hồi 03Hồi 04Hồi 05Hồi 06Hồi 07Hồi 08Hồi 09Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h