Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 22/02/2018 21:41 ở Hà Nội
 

Linh Phong Địch Ảnh - Hồi 14

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  832

Kim Phi Hùng ngẩng đầu nhìn lên thấy một thiếu phụ xinh đẹp, tuổi khoảng tam tuần, mặc đồ cung trang, khuôn mặt lạnh lùng đang nói chuyện với Kim Ngân Thi và Tô Ngọc Dung.
Thính giác của Cốc Chi Dương cực kỳ minh mẫn, nghe rõ câu chuyện của bọn họ, y mỉm cười nói với Kim Phi Hùng :
- Kim huynh, có người đang muốn gặp.
Kim Phi Hùng khẽ hừ lên một tiếng, đứng im không đáp.
Tô Ngọc Dung đi về phía Kim Phi Hùng, đoạn nói :
- Kim huynh, đại sư tỷ của ta có lời thỉnh mời chàng.
Kim Phi Hùng vốn không muốn đáp ứng, chỉ vì Kim Ngân Thi chàng mới nhẫn nhục bước lại vòng tay thi lễ :
- Tại hạ là Kim Phi Hùng, cô nương kiếm tại hạ có việc gì?
Thiếu phụ vận cung trang lạnh lùng nhìn chàng :
- Ngươi thuộc môn phái nào vậy?
Kim Phi Hùng đáp :
- Tại hạ vô môn vô phái.
Thiếu phụ cười lạnh :
- Vậy thì võ công của ngươi ở đâu mà có?
Kim Phi Hùng thoáng ngẩng mặt đáp :
- Tại hạ không có nghĩa vụ phải nói ra điều đó.
Thiếu phụ khẽ hừ lên một tiếng :
- Vì sự an nguy của ngươi, ta mong ngươi nên nói thật.
Kim Phi Hùng cất tiếng cười vang :
- Nói vậy thì tại hạ không nói là không được sao?
Thiếu phụ quay sang nói với Tô Ngọc Dung :
- Hừ, cái đồ cuồng vọng như vầy, thật không hiểu tại sao thất muội của ngươi lại có thể...
Thiếu phụ nói đến đây chợt im bặt.
Kim Ngân Thi từ nãy giờ cúi đầu không nói một lời, thiếu phụ lạ mặt đột nhiên cao giọng nói :
- Không cần để ý đến y làm chi, chúng ta hãy đi thôi.
Đoạn ba người bỏ mặc Kim Phi Hùng đi về phía rừng trúc.
Kim Phi Hùng cảm thấy mất mặt, song chàng không tiện nổi giận, nên lẳng lặng cúi đầu quay đi.
Cốc Chi Dương chậm chạp đi đến gần chàng, hạ giọng nói :
- Nữ lưu thì như vậy đó Kim huynh, chớ lấy làm buồn. Chúng ta hãy đi vào thiền viện.
Kim Phi Hùng nhìn vào rừng trúc :
- Cốc huynh có thấy phía trong có gì quái dị không?
Cốc Chi Dương liền đáp :
- Ta chỉ hiểu chút ít về cách bố trí trận pháp mà thôi.
Nói rồi y cất bước đi vào rừng trúc.
Hai người đi xuyên qua rừng trúc đến trước cửa thiền viện. Kim Phi Hùng đột nhiên ngẩn người ngạc nhiên, giọng nghi hoặc :
- Quái lạ, làm sao lại khác thường như vậy?
Cốc Chi Dương dừng lại hỏi chàng :
- Có gì mà khác thường?
Kim Phi Hùng nhìn vào cánh cửa thiền viện nói :
- Lần trước lúc ta đến đây cánh cửa đâu giống như vậy.
Cốc Chi Dương tự như biết rõ nội tình, liền mỉm cười nói :
- Cánh cửa này theo sự biến hóa của cơ quan, có lẽ phía trong có người dụng đến cơ quan khiến cho cánh cửa thay đổi.
Kim Phi Hùng nói :
- Nếu như cơ quan đã phát động thì chúng ta không cách nào lọt vào bên trong được.
Cốc Chi Dương cười đáp :
- Ngược lại, cơ quan phát động thì chúng ta sẽ thừa cơ lọt vào. Kim huynh hãy đi theo tại hạ.
Nói rồi y bước đến sát bên cánh cửa.
Kim Phi Hùng vội đi theo y vào, trong lòng thầm quan sát địa thế, thấy cũng chẳng khác gì lần trước.
Cốc Chi Dương đi đến trước cánh cửa “Trữ Kim môn” nghiêng tai nghe ngóng một hồi, đoạn nói :
- Quả nhiên phía trong đây đã có người vào rồi.
Kim Phi Hùng nói :
- Chắc là Tô cô nương chứ gì?
Cốc Chi Dương lắc đầu :
- Có lẽ đó là người của Bách Kiếm Minh thì phải.
Kim Phi Hùng bước vào phía trong, miệng nói :
- Cho dù ai đi nữa, chúng ta cũng phải vào xem thử.
Cốc Chi Dương lẩm bẩm :
- Cổ Trường Khanh chuyến này gặp phiền hà rồi.
Kim Phi Hùng ngẩng đầu nhìn lên thấy Cổ Trường Khanh đang chắp tay sau lưng đứng trước một gian phòng chứa đầy sách, Ngọc Phiến Lang Quân cũng đứng sát bên cạnh.
Ngay trên dãy hành lang có năm sáu người đang đứng, một lão già mặc áo bào đen, sắc mặt tái xanh, cạnh đó có một đại hán tướng mạo uy dũng, tuổi trạc ngũ tuần, mình áo bào gấm, gần đó lại có thêm hai võ sĩ trung niên, lưng đeo trường kiếm.
Điều khiến cho hai người mới vào ngạc nhiên là trong số đó còn có một nữ nhân trẻ tuổi, khoác bộ kình trang màu vàng rực, mà lại không thấy Tô Ngọc Dung đâu cả.
Cốc Chi Dương đi đến bên cạnh Kim Phi Hùng, ghé vào tai chàng thì thầm :
- Các nhân vật này đều là người trong võ lâm Trung Nguyên, Kim huynh có quen người nào trong bọn họ không?
Kim Phi Hùng lắc đầu :
- Tiểu đệ tuy là người trong võ lâm, song rất hiếm khi giao hảo với ai, nên không được biết họ.
Cốc Chi Dương chỉ vào một người :
- Người đứng phía trong là võ sĩ của Kiếm bảo nơi Động Đình Hồ, ngoài ra còn có cao thủ của Dương môn hùng cứ Tứ Xuyên, lão già cao lớn kia là Tứ Hải Long Quân nơi Tần Hoang đảo, còn lão già mặc trường bào đen là Thiên Độc môn chủ, lão này chuyên môn dùng độc, Kim huynh phải cẩn thận khi giao thủ với lão độc này mới được.
Kim Phi Hùng lên tiếng :
- Chúng ta đi qua đó xem.
Nhãn quang của Cổ Trường Khanh cực kỳ sắc bén, lão phát hiện ngay ra Kim Phi Hùng, trong lòng thập phần kinh ngạc, vội bước đến làm bộ ân cần hỏi chàng :
- Hiền đệ, nội thương đã bình phục rồi hả?
Kim Phi Hùng mỉm cười :
- Nhờ trời bây giờ đã bình yên vô sự.
Trận quyết đấu giữa Tứ đại ma tôn và Tứ đại tôn giả của Thiên Long tự đã gây chấn động võ lâm, phàm là nhân vật trong giới võ lâm có mặt ở Kim Lăng đều đến quan sát trận chiến, giờ đây thấy Kim Phi Hùng có mặt ở đấy, ai nấy đều kinh hoàng đưa mắt nhìn chàng.
Nữ nhân trẻ tuổi mặc áo vàng khinh miệt nguýt chàng một cái, khẽ hừ lên một tiếng lạnh lùng.
Cổ Trường Khanh cười lên ha hả nhìn Cốc Chi Dương :
- Cốc công tử cũng có mặt ở đây à? Bích Vân thiền tự tối nay được hân hạnh đón tiếp quần hùng, thật là kỳ lạ, kỳ lạ.
Cốc Chi Dương cười lạnh :
- Có lẽ tôn giá không nghĩ tới chuyện này phải không?
Lời nói của Cốc Chi Dương cực kỳ sắc bén, y đã nói ra tâm sự của Cổ Trường Khanh khiến cho mọi nhân vật ở đây bất ngờ giật mình, đưa mắt nhìn vào y chằm chằm.
Cốc Chi Dương đắc ý nói tiếp :
- Tôn giá cố ý dẫn dụ cho Tứ đại ma tôn tỉ thí với Tứ đại tôn giả của Thiên Long tự khiến quần hùng chú ý, còn tôn giá âm thầm bố trí thuộc hạ thừa cơ xâm nhập vào Bích Vân thiền tự, không ngờ rằng lại có nhiều người đột nhập vào đây như thế.
Cổ Trường Khanh thấy âm mưu của mình bị Cốc Chi Dương làm bại lộ, trong lòng lão vô cùng tức giận, nhưng ở nơi đông người không tiện tỏ thái độ, nên gượng cười đáp :
- Bởi vì Kim đại hiệp lấy được Mật Đà thần châu của Thiên Long tự nên mới xảy ra cuộc tỉ thí võ công, chớ đâu phải bản minh có ý khiêu chiến, Cốc công tử chớ hiểu lầm.
Cốc Chi Dương đưa mắt quét qua một lượt, đoạn cất tiếng cười hà hà :
- Mật Đà thần châu là bảo vật trị thương, nội thương của Kim huynh bình phục mau như vậy tất phải có sức trị thần diệu của vật quí giá đó.
Cổ Trường Khanh chợt động tâm, quay đầu liếc nhìn Kim Phi Hùng. Cốc Chi Dương nói vậy chẳng những vạch trần tâm địa của Cổ Trường Khanh mà còn ám chỉ Kim Phi Hùng đang có Mật Đà thần châu bên mình, khiến cho các nhân vật võ lâm đưa mắt nhìn nhau, trong lòng rúng động.
Cổ Trường Khanh đột nhiên cất tiếng :
- Chúng ta đã vào trong thiền viện này nhưng chưa hề thấy bảo vật chi cả. Song bản nhân âm thầm cảm thấy bên trong thiền viện đã có người điều khiển cơ quan bí mật, nếu như chúng ta không đồng cam chịu khổ, e rằng tất cả các vị khó mà có thể thoát khỏi thiền viện này đâu.
Tứ Hải Long Quân chợt lên tiếng :
- Có thể ra khỏi thiền viện này không chẳng mấy quan hệ chi cả. Song đã vào đây rồi cũng phải xem qua một chuyến.
Cổ Trường Khanh vẫn điềm nhiên nói :
- Các vị có thể đi vào xem thử, nhưng chỉ sợ một khi phát hiện được bảo vật tất sẽ gây ra cuộc tranh đoạt, bản nhân hoàn toàn không muốn xảy ra sự biến lúc này.
Lời của lão nói ra làm cho quần hùng bực tức, bất giác ai nấy đều ngầm vận công chuẩn bị.
Tứ Hải Long Quân thấy lời lão nói có sự khẳng định trong thiền tự có bảo vật, lập tức nói :
- Hôm nay cho dù có ra sao chăng nữa, ta cũng quyết vào trong một chuyến.
Cổ Trường Khanh đưa tay ngăn lại :
- Khoan đã, ta có vài câu muốn nói.
Tứ Hải Long Quân trợn mắt đáp :
- Cổ huynh muốn ngăn trở ta sao?
Cổ Trường Khanh liếc nhìn Kim Phi Hùng :
- Ở đây có rất nhiều người, nếu như vào thì cùng vào một lượt.
Hai gã trung niên đeo trường kiếm cũng nói :
- Ta cũng muốn vào đó để khai nhãn giới.
Hai người này có danh hiệu là Mạnh Thị song kỳ thuộc về Kiếm bảo ở Động Đình hồ, gã lớn tuổi là Mạnh Uy còn tên nhỏ hơn là Mạnh Bình.
Chợt thấy cô gái áo vàng cũng bước lên nói :
- Bản cô nương cũng phải có một phần trong đó.
Tứ Hải Long Quân lẳng lặng bước lên trước.
Cổ Trường Khanh kinh hoàng thét lên :
- Long Quân hãy cẩn thận, chỗ này sợ rằng có chất “Vô hình chi độc”.
Tứ Hải Long Quân tuy tinh thâm vô cùng, nhưng không dám mạo hiểm. Quả nhiên y vội dừng chân lại, quay đầu ngó Thiên Độc môn chủ.
- Lão độc vật, quả có chuyện này sao?
Thiên Độc môn chủ cười nói :
- Cổ minh chủ không hề nói láo đâu, nơi này quả nhiên có chỗ không tiện.
Tứ Hải Long Quân lạnh lùng hừ lên một tiếng :
- Chẳng lẽ ngươi muốn nuốt một mình hay sao?
Thiên Độc môn chủ lắc đầu đáp :
- Ta không hề có ý này, song cũng không muốn thấy đồng đạo rơi vào cạm bẫy.
Tứ Hải Long Quân trợn ngược mắt trầm giọng quát :
- Ngươi muốn làm gì đây?
Thiên Độc môn chủ ngửa mặt cười lên một trận :
- Chuyện này cực kỳ rõ ràng, mọi người không biết phía trong có bí mật gì, nhưng lúc đến đây không hề bị ngăn trở, điều này cực kỳ khác thường, không cần nói ra ắt Tứ huynh cũng hiểu.
Lão đại Mạnh Uy trong Mạnh Thị song kỳ bất ngờ nói xen vào :
- Nói như ngươi thì cũng coi như là có hảo ý, nhưng mà ngươi làm như vậy không cho ai vào thì tính sao đây?
Thiên Độc môn chủ lạnh lùng nói :
- Ta hy vọng đồng đạo võ lâm có mặt nơi đây đồng tâm hiệp lực ứng phó với nguy hiểm sắp tới.
Mạnh Uy đưa mắt nhìn mọi người rồi nói :
- Ta nghĩ rằng đồng đạo võ lâm không đến nỗi tệ bạc như vậy đâu.
Thiên Độc môn chủ ngửa mặt cười lớn :
- Lúc này thì có thể là vậy, nhưng đến lúc phát hiện bảo vật Mạnh lão đại có dám chắc là mọi người đều như vậy chăng?
Tứ Hải Long Quân bực bội lên tiếng :
- Hừ! Ta không tin một chút độc vật có thể ngăn cản được ta.
Thiên Độc môn chủ hạ giọng :
- Long Quân có công phu tu tập cao siêu, đương nhiên không thể nào trúng độc được.
Tứ Hải Long Quân âm thầm vận công bảo vệ thân thể, chiếc áo bào gấm y đang mặc liền phình to lên, rồi quay sang Cổ Trường Khanh :
- Cổ huynh, chúng ta đi vào xem thử.
Cổ Trường Khanh đã có dụng ý riêng, nên không dám đi vào với y, vả lại lão là người cực kỳ thận trọng nên vội đáp :
- Tệ chức đâu có công phu tu tập như Long Quân nên đâu dám tiếp xúc với “Vô hình chi độc”.
Tứ Hải Long Quân cười đáp :
- Cổ huynh đã có thành tựu võ công cao thâm, hà tất phải khách khí như thế.
Cổ Trường Khanh vẫn đứng im bất động.
Cốc Chi Dương đột nhiên bước tới trước kéo Kim Phi Hùng, hạ giọng nói :
- Kim huynh, hai ta cùng vào trước xem thử thế nào?
Kim Phi Hùng gật đầu :
- Cốc huynh đã trọng vọng tại hạ, Kim mỗ đâu nỡ chối từ.
Thiếu nữ áo vàng nhích động thân hình đến sát bên chàng :
- Bản cô nương cùng đi với các ngươi được không?
Kim Phi Hùng liếc nhìn nàng, đoạn bảo :
- Nơi này hung hiểm vô cùng, cô nương nên khoan đi đã.
Thiếu nữ áo vàng lạnh lùng :
- Hừ! Không cần ngươi phải đa tâm.
Kim Phi Hùng thấy nàng ngang bướng như vậy, đành quay người bỏ đi.
Cốc Chi Dương lắc mình lao vọt lên không, rút thanh trường kiếm xoay tròn một vòng, đoạn bay người đến trước cửa.
Cốc Chi Dương xuất thủ trên không, song lực đạo phát ra có sức nặng ít nhất cũng hai ba trăm cân.
Bình!
Coong...
Hai cánh cửa lớn chợt xê dịch lộ ra một khe hở.
Cả người lẫn kiếm của Cốc Chi Dương vọt lẹ vào bên trong.
Thiếu nữ áo vàng cũng hấp tấp trổ thuật khinh công bay mình vào bên trong lẹ như tên bắn.
Kim Phi Hùng thấy hai người đã vào bên trong, sợ bên trong có điều nguy hiểm, cũng nhanh lẹ lắc mình mất hút vào phía trong.
Ai ngờ lúc ba người vừa bay vào bên trong, trên tường đã vang lên những thanh âm kỳ lạ, rồi bức tường phía sau lập tức khép lại.
Cốc Chi Dương đang đứng ngây người kinh ngạc, hai mắt nhìn trân trân vào bức tường, Kim Phi Hùng thấy vậy liền hỏi :
- Cốc huynh có chuyện gì vậy?
Cốc Chi Dương giật mình quay lại, mỉm cười đáp :
- Như vậy thì càng tốt hơn chứ sao, cho cái đám kia khỏi tới đây.
Kim Phi Hùng thoáng cau mày :
- Nhưng chúng ta làm sao thoát khỏi đây được?
Cốc Chi Dương nói :
- Chuyện đó để hạ hồi phân giải.
Đoạn y liếc nhìn thiếu nữ áo vàng :
- Vị này là ai vậy?
Kim Phi Hùng vội nói :
- Vị này là...
Thiếu nữ mỉm cười đáp :
- Để ta nói chẳng phải hay hơn sao? Bản cô nương là Dương Ngọc Phượng, thuộc về Dương gia ở Tứ Xuyên.
Cốc Chi Dương chợt lên tiếng :
- Hóa ra là Lạp Thủ Ngọc Quan Ấm cô nương, tại hạ đã ngưỡng mộ từ lâu.
Kim Phi Hùng cất tiếng :
- Nơi này chẳng phải là chỗ nói chuyện, chúng ta hãy kiếm đường ra trước đã.
Cốc Chi Dương nhìn quanh tứ phía rồi nói :
- Chớ vội, đã vào bảo sơn châu ngọc, chẳng lẽ lại về tay không hay sao?
Kim Phi Hùng cười vang :
- Lẽ nào Cốc huynh cũng cho rằng nơi đây có bảo vật ư?
Cốc Chi Dương mỉm cười không đáp, chỉ đưa mắt dò xét chung quanh nội thất.
Dương Ngọc Phượng lạnh lùng :
- Kim ngân châu bảo chỉ là vật ngoại thân mà thôi, những nhân vật võ lâm ở đây e rằng không có mục đích đơn giản như vậy đâu.
Kim Phi Hùng biết nàng muốn ám chỉ gì, song chàng vẫn làm bộ ngơ ngác hỏi :
- Vậy thì họ vì cái đồ quái quỉ gì?
Dương Ngọc Phượng nguýt dài :
- Ngươi hãy tự hỏi mình thì hay hơn.
Gian phòng rộng chừng ba trượng, trừ một chiếc bàn, phía trong chứa đầy những giá sách, tầng trên để đầy kinh điển Phật học.
Kim Phi Hùng nhìn ngó mông lung không mục đích, còn Dương Ngọc Phượng thì đứng một bên đưa mắt kín đáo quan sát cử động của hai người.
Đột nhiên Kim Phi Hùng chăm chú nhìn vào một bức tranh, đó là một bức Ma cô hiến thọ đồ, vẽ một tiên nữ đang bưng một mâm đào lướt đi trong mây, mới nhìn thì không có gì khả nghi, nhưng mà khi nhìn kỹ thì thấy có điều cực kỳ khả nghi, bởi vì trong tịnh thất của thiền viện mà treo một bức tranh tiên nữ thì thật là không thích hợp chút nào.
Dương Ngọc Phượng là người cực kỳ thông minh, thấy Kim Phi Hùng cứ đứng ngây người nhìn vào đó như phát hiện ra điều gì, bất giác nàng chuyển mình đi về phía đó.
Kim Phi Hùng không hiểu những chữ trên bức họa, chàng chỉ cảm thấy nó đẹp cực kỳ, tự nhiên chàng đứng ngơ ngẩn xuất thần.
Cốc Chi Dương liếc nhìn qua thấy Kim Phi Hùng đứng ngây người ngắm nhìn bức họa làm cho Cốc Chi Dương chú ý, y vội bỏ cuốn sách trên tay bước lẹ đến.
Dương Ngọc Phượng thấy y bước tới, trong lòng chợt động tâm cơ nghĩ đến câu hạ thủ vi cường, nên đột ngột phóng mình tới, giơ tay chụp lấy bức họa đang treo trên tường.
Cốc Chi Dương thấy vậy la lên một tiếng, vung tay định giựt bức họa lại.
Kim Phi Hùng thấy sự tình xảy ra quá đường đột, chàng không biết nên làm sao cho phải, đúng lúc kinh ngạc chợt thấy chỗ treo bức họa tựa như có một chiếc tủ ngầm, bất giác động tâm đưa tay mở cánh cửa tủ ra.
Nào ngờ chàng vừa mới bước đến, chưa kịp đụng tay vào, chợt cảm thấy dưới chân mình nhẹ tênh, chàng vội xoay người lui lại, nhưng đã không còn kịp, thân hình chàng đã rơi xuống phía dưới.
Chuyện này chỉ xảy ra trong nháy mắt. Kim Phi Hùng tuy có công phu khinh công thượng thặng, song cũng không tài nào thi triển được trong lúc bất ngờ này.
Bịch!
Kim Phi Hùng cảm thấy toàn thân ê ẩm, nhìn quanh bốn phía đột nhiên chàng phát hiện thấy một bóng đen, nhìn giống như một đạo sĩ, bèn gọi :
- Đạo trưởng.
Chàng gọi liên tiếp mấy tiếng vẫn không nghe tiếng trả lời, tưởng rằng người đó đang ngủ, chàng vội đến gần gọi :
- Đạo trưởng hãy tỉnh lại.
Qua một lúc sau cũng không có tiếng hồi đáp, chàng vội đến gần, khẽ lấy tay lay động, chợt Kim Phi Hùng phát giác ra đấy chỉ là một bộ xương khô mà thôi.
Chàng sợ hãi thoái lui ra sau, đến lúc định thần nhìn kỹ thấy chung quanh còn có thêm mấy bộ xương khác nữa, bất giác chàng rùng mình nghĩ thầm :
“Hỏng rồi, cứ xem mấy bộ xương này cũng đủ biết phàm kẻ nào lọt vào đây không có cách chi sống sót, chắc rằng ta cũng chẳng thoát khỏi số phận”.
Tuy chàng có võ công cao tuyệt, song trước tình cảnh này, chàng đành tuyệt vọng, ôm gối chờ chết, không mong tìm ra đường thoát.
Qua mấy ngày quyết đấu chàng không phút nào an tâm, cho nên lúc này chàng âm thầm vận công luyện khí, trong lòng từ bỏ tạp niệm, chăm chú luyện tập công phu.
Không biết trải qua bao lâu chàng mới phục hồi công lực, mở mắt ra nhìn, thấy phía trước mặt rõ như ban ngày, biết rằng công lực của mình đã tăng tiến lên không ít.
Bỗng nhiên chàng phát hiện thấy bên bộ xương khô của đạo trưởng lúc nãy có một cuốn sách nhỏ, chàng vội cầm lên xem, trên mặt cuốn sách có viết mấy chữ “Huyền môn bộ thư”, biết là có chỗ hữu dụng chàng liền cất vào trong mình.
Chàng lại lật áo bào của bộ xương lên, thấy phía trong có một cuốn sách nhỏ khác và một thanh cổ kiếm, nghĩ rằng có lúc cần đến nên cũng chẳng buồn xem kỹ, vội cất vào trong người đoạn trở về lại chỗ cũ.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu, chợt nghe có một thanh âm từ trên vọng xuống :
- Kim Phi Hùng, phía trong trừ ngươi ra còn có người nào nữa chăng?
Kim Phi Hùng kinh ngạc đáp :
- Chỉ có một mình tại hạ mà thôi.
Thanh âm lại vọng xuống :
- Ngươi có thể leo được lên cao không?
Kim Phi Hùng vội đáp :
- Khoảng chừng ba, bốn trượng.
Tiếng truyền âm ở phía trên vọng xuống :
- Như vậy thì được rồi, lão phu sẽ thả dây thừng xuống, ngươi cứ theo dây thừng trèo lên, ắt sẽ ra ngoài được đó.
Kim Phi Hùng vội lên tiếng hỏi :
- Tiền bối là ai vậy?
Thanh âm từ trên vọng xuống :
- Sau này ngươi sẽ tự biết, bây giờ thì không nên hỏi.
Kim Phi Hùng ngước nhìn lên, quả nhiên chàng thấy có một sợi dây thừng lơ lửng trên cao, chàng vội phi thân lên chụp lấy sợi dây thừng, đoạn từ từ đu mình lên.
Lúc này phía trên lại vọng xuống một thanh âm :
- Ngươi cứ theo dây thừng này thoát ra ngoài, lão phu đi đây.
Kim Phi Hùng vận đủ công lực, chỉ một hồi sau đã thoát khỏi mặt đất, ngước nhìn lên trên, hóa ra đó là một gian thạch thất, nơi đầu của sợi dây cột vào chân thạch bàn, trên thạch bàn có một mảnh giấy, nét chữ cứng rắn cực kỳ :
“Cởi dây thừng, rồi xoay chiếc thạch bàn sang phải ba lần thì có thể tìm được lối ra. Trong thiền viện này có chuyện kinh hồn, ngươi mau rời khỏi đây.”
Kim Phi Hùng làm theo lời ghi trên mảnh giấy, trên bức tường đá chợt hiện ra một cánh cửa.
Ra khỏi cánh cửa là một hành lang dài, chàng liền đi theo hành lang, đi được chừng năm chục bước, bất ngờ trước mặt chàng hiện ra một lão già.
Kim Phi Hùng nhận ra đây chính là phương trượng trụ trì Bích Vân thiền tự, bất giác chàng kinh ngạc lên tiếng hỏi :
- Thượng nhân cớ sao cũng đến đây?
Lão hòa thượng đáp :
- Biển khổ vô biên, quay đầu lại là bến, lão tăng đến đây để đón tiếp công tử đó.
Kim Phi Hùng chợt biến sắc :
- Thượng nhân coi tại hạ là người thế nào?
Lão hòa thượng buông tiếng thở dài :
- Tòa thiền viện này quả thực là nơi ngày xưa Kiến Văn Đế tham thiền nhập định, ngoại trừ cách kiến tạo vô cùng đặc biệt ra, chuyện bảo vật mà giang hồ đồn đại đều là chuyện không có.
Kim Phi Hùng cười lạnh :
- Tại hạ chẳng phải đến đây để tìm kiếm bảo vật.
Lão hòa thượng gật đầu rồi đáp :
- Điều này thì lão tăng minh bạch, nhưng những kẻ khác lại tham lam châu báu ngọc ngà quá chừng.
Kim Phi Hùng nói :
- Kẻ khác làm gì, điều đó tại hạ không cần biết.
Lão hòa thượng lại nói :
- Trong thiền viện này có vô số cơ quan bí mật dùng để đối phó với người ở chốn cung đình, lão không hề có ý sử dụng để đối phó với các nhân vật võ lâm giang hồ.
Kim Phi Hùng cất tiếng :
- Nếu như trong thiền viện đã không có vật gì quí giá, bọn họ vào đây cũng chẳng có ích gì, thượng nhân hà tất phải khổ tâm làm chi cho mệt.
Lão hòa thượng lại nói tiếp :
- Người giang hồ tâm địa xảo trá khó lường, lão tăng tuy không có ý hại người, nhưng có rất nhiều nhân vật lợi dụng cơ quan trong bản tự để hại đồng đạo võ lâm, lão không muốn máu tanh nhiễm nơi cửa Phật.
Kim Phi Hùng lạnh lùng nói :
- Trong thiền viện này có rất nhiều cơ quan bí mật, chẳng lẽ suốt mấy năm nay không có ai bị vây khốn trong đó hay sao.
Lão hòa thượng lắc đầu :
- Lão đã đi tra xét kỹ các nơi, nếu như có kẻ bị vây khốn ta đều tiếp dẫn ra ngoài, đâu để cho ai phải tử tuyệt ở đây.
Kim Phi Hùng thấy lão nói như vậy chàng nghĩ có lẽ lão chưa biết chuyện dưới địa đạo trong mật thất, nên không hề nhắc tới chuyện đó :
- Mấy ngày gần đây có nhiều nhân vật giang hồ đột nhập vào thiền viện, không biết họ ra sao rồi?
Lão hòa thượng gật đầu :
- Đúng là mấy hôm gần đây có nhiều người đột nhập vào đây, họ dường như quen thuộc với các cơ quan trong thiền viện này rồi, nên có lẽ chẳng có gì đáng ngại.
Kim Phi Hùng lại hỏi :
- Không rõ bọn họ có còn đứng nơi chỗ Trữ Kim, Tích Ngọc không thưa lão phương trượng?
Lão hòa thượng thở dài :
- Nơi đây tuy là nơi Phật môn tịnh tọa, song đang có một trận tranh đấu xảy ra, công tử đã không có ý tham lam cầu bảo vật thì chớ nên bận tâm làm gì.
Kim Phi Hùng liền nói :
- Lời thượng nhân nói chí phải, nhưng vì tại hạ còn có một vị bào muội vẫn đang ở trong thiền viện.
Hòa thượng mỉm cười đáp :
- Người vào đây tranh giành bảo vật không ai có võ công tầm thường, công tử không cần phải đa tâm lo nghĩ, sắc trời không còn sớm nữa, công tử hãy theo bần tăng ra ngoài thì hơn.
Kim Phi Hùng tuy không muốn ra, nhưng nghĩ lại biết rằng các cơ quan bên trong lợi hại vô cùng, nên đành gật đầu đáp :
- Phiền thượng nhân dẫn đường cho tại hạ.
Lão hòa thượng hạ giọng niệm Phật hiệu, đoạn dẫn chàng đi quanh co một lúc, rồi vượt qua năm gian thạch thất, chợt lão dừng lại cất tiếng bảo chàng :
- Lối ra ở đây, công tử nên bảo trọng lấy thân.
Đoạn lão dùng tay ấn nhẹ lên vách tường.
Kẹt...
Bỗng nhiên hai cánh cửa đá hiện ra trước mặt, một luồng dương quang chiếu thẳng vào mắt hai người.
Kim Phi Hùng đi ra phía ngoài cửa, bởi vì chàng ở trong bóng tối đã lâu, nay bất ngờ bị ánh dương quang rọi thẳng vào, bất giác chàng phải nhắm mắt lại, chớp chớp mấy cái mới dám mở mắt ra.
Lúc chàng quay đầu lại nhìn thấy một bức tường phẳng bóng như gương, mà không sao phát hiện ra cánh cửa đá, bất giác chàng lắc đầu nói :
- Ngôi thiền viện này kiến trúc thật kỳ lạ, thật không sao hiểu nổi ai lại có thể kiến tạo khéo léo như vậy.
Những việc tối qua khiến cho chàng rùng mình mỗi khi nhớ lại, bây giờ chàng hơi định thần lại, ngước mặt nhìn lên, trời đã gần đến chính ngọ, nơi chàng đang đứng cách thiền viện ước chừng hai dặm.
Lúc này chàng đang định bỏ đi, đột nhiên phía xa xa có tiếng ống tay áo lồng lộng trong gió vọng tới vào tai chàng.
Kim Phi Hùng ngạc nhiên ngẩng mặt nhìn lên, thấy ở một sơn cốc cách đó không xa lắm, Dương Ngọc Phượng đang cau đôi mày liễu đứng trên một tảng đá, bốn phía có mấy gã hắc y nhân vây kín xung quanh.
Chàng còn thấy Cốc Chi Dương đứng một bên, trong tay cầm một chiếc hộp gấm, phía ngoài có một lớp lụa mỏng màu vàng bao bọc. Thoáng nhìn qua, chàng đoán có chuyện gì sắp xảy ra, nên vội băng mình lao tới.
Lúc vừa vào trong sơn cốc, chàng chưa kịp lên tiếng, chợt thấy có một lão già ăn vận theo lối thương nhân, bước đến bên chàng, cúi mình cung kính nói :
- Tại hạ là Hàn Dao, Tổng quản Phụng Lăng trang, hiện nay có việc cần bẩm báo với Nhị trang chủ.
Kim Phi Hùng thoáng lộ vẻ kinh ngạc :
- Tại hạ đâu phải là Nhị trang chủ của các ngươi, nhưng mà ngươi có chuyện gì khó xử vậy?
Hàn Dao bối rối xoa tay đáp :
- Trang chủ chúng tôi có lệnh, trước khi người ra khỏi thiền viện thì bất cứ kẻ nào rời khỏi thiền viện đều phải bị chận lại.
Kim Phi Hùng không biết chuyện gì bèn buột miệng nói :
- Chủ các ngươi dặn dò ra sao, các ngươi cứ theo đó mà làm.
Hàn Dao nghiêng mình hô lớn :
- Nhị trang chủ đã có lệnh như vậy, các vị huynh đệ cứ làm như cũ là được.
Rồi không đợi cho Kim Phi Hùng kịp mở miệng, lão đã vọt lẹ ra xa.
Cốc Chi Dương chợt cười lên một tràng dài :
- Hay lắm, hóa ra Kim huynh là Nhị trang chủ của Phụng Lăng trang.
Kim Phi Hùng vội lắc đầu :
- Cốc huynh chớ hiểu lầm, tại hạ đâu có bao giờ là Nhị trang chủ của Phụng Lăng trang đâu.
Cũng ngay lúc đó Hàn Dao đã chỉ huy bọn hắc y nhân phân ra làm hai, vây quanh Cốc Chi Dương và Dương Ngọc Phượng dường như có ý động thủ.
Kim Phi Hùng thấy vậy liền trầm sắc mặt, giọng vô cùng bực tức :
- Hàn tổng quản, ý của các hạ muốn sao?
Hàn Dao làm bộ như không nghe thấy, chăm chú nhìn Dương Ngọc Phượng, giọng nói lạnh lùng :
- Chỉ cần cô nương giao cho bọn ta món vật trong người cô nương để khai mở nhãn giới thì ta sẽ để cho cô nương ra khỏi đây.
Dương Ngọc Phượng giận dữ :
- Hừ! Đồ vật của ta hà cớ gì mà ngươi đòi xem?
Hàn Dao cười lạnh :
- Vậy thì ta đành phải đắc tội với cô nương.
Giọng Dương Ngọc Phượng cũng lạnh lùng không kém :
- Để xem bọn ngươi có chỗ nào lợi hại mà dám ngông cuồng trước mặt bản cô nương.
Hai bên sắp sửa động thủ, chợt nghe Cốc Chi Dương lớn tiếng nói :
- Gã họ Hàn kia, nếu như ngươi cứ ngang ngược như vậy, chớ trách bản công tử ác độc đại khai sát giới đó.
Cốc Chi Dương lai lịch bất minh, Phụng Lăng trang đã chú ý đến y từ lâu. Hàn Dao tuy đang đối phó với Dương Ngọc Phượng, song thực chất là đang ngầm dò xét y, sở dĩ Hàn Dao làm như vậy là muốn để cho...
(thiếu trang 133-156)
... chuyển dịch không hề bị ngăn trở, trong lòng hết sức vui mừng, liền quay sang phía Cốc Chi Dương :
- Thiên Độc huynh, chúng ta đợi cho bọn chúng phân rõ thắng bại rồi sau đó mới động thủ phải không?
Thiên Độc môn chủ gật đầu :
- Lúc nào ta đưa mắt ra hiệu thì Phong huynh và ta sẽ hành động.
Dương Phong gật đầu ra chiều hiểu ý, y im lặng đứng quan sát trận giao chiến.
Kim Phi Hùng thấy hai chú cháu Dương Phong bị trúng độc, chàng định ra tay giải cứu. Nhưng vì Dương Phong tính tình quá hồ đồ nên chàng đứng lặng im, mắt chăm chú nhìn về phía Cốc Chi Dương.
Kim Phi Hùng thầm kinh ngạc bởi vì võ công của Cốc Chi Dương cực kỳ quen thuộc, như võ công chàng đã luyện từ lâu nay. Bất giác chàng đứng sững người nhìn không chớp mắt.
Chưởng lực của Tứ Hải Long Quân hùng hậu vô cùng, mỗi chiêu phát ra đều có sức khai sơn phá thạch, uy mãnh cực kỳ, mà chiêu thức của Cốc Chi Dương thủ nhiều công ít, khiến chàng âm thầm lo lắng cho y.
Nhưng mà khi nhìn kỹ lại mới thấy có điều kỳ lạ, chàng thấy lộ số võ công của Cốc Chi Dương hết sức quen thuộc, y thi triển chiêu đầu thì chàng lập tức đoán được chiêu kế tiếp của y, tuy chưởng thế của Cốc Chi Dương ảo diệu mạnh mẽ song khi đã phong bế thế công của Tứ Hải Long Quân rồi, nếu như tiếp tục xuất chiêu thì dù cho không thể đả thương đối phương cũng có thể đổi thủ thành công mà đoạt lấy tiên cơ một cách dễ dàng.
Nhưng điều khiến cho chàng cảm thấy kỳ quái hết sức là rõ ràng có cơ hội mà y lại bỏ qua, hay là y cố tình giấu tuyệt chiêu?
Lúc này Dương Phong và Thiên Độc môn chủ đã thương lượng xong xuôi, hai người chầm chậm bước tới trước.
Dương Ngọc Phượng dường như vô tình đưa mắt liếc nhìn Kim Phi Hùng rồi ngầm đưa tay vẫy chàng.
Kim Phi Hùng đang chăm chú nhìn chiêu thức của hai bên, nên không hề trông thấy cử chỉ của Dương Ngọc Phượng.
Mạnh Thị song hùng thấy Tứ Hải Long Quân sắp đánh bại Cốc Chi Dương nên tinh thần cực kỳ phấn chấn, bất ngờ Thiên Độc môn chủ và Dương Phong từ từ đi tới, không khỏi bực bội hừ lên một tiếng.
Mạnh Uy âm thầm ra hiệu với Mạnh Bình :
- Thời cơ khẩn cấp lắm rồi, chúng ta phải sát cánh hạ thủ gã kia cho mau.
Mạnh Bình vung nhuyễn la đồng chùy quét ngang thắt lưng Cốc Chi Dương.
Ngọn tiên nhân chưởng của Mạnh Uy vũ lộng thần oai điểm thẳng vào giữa mặt đối phương.
- Úy da.
Cốc Chi Dương la lên một tiếng kinh hãi, đoạn thối lui ra sau năm bước.
Chiếc hộp gấm trên tay y lăn tròn xuống đất. Tứ Hải Long Quân thấy vậy cũng không buồn đuổi theo, vội vàng khom mình xuống định chụp lấy chiếc hộp.
Nào ngờ bàn tay lão vừa vươn ra thì phía sau có tiếng nữ nhân thét lên lanh lảnh, đoạn một nắm ám khí bay tới chụp lên đầu y.
Tứ Hải Long Quân thất kinh, bỏ mặc hộp gấm, xoay người phóng ngược ra xa mấy trượng.
Nắm ám khí đó chính là Diệp Tu kim châm, ám khí độc môn của Dương gia do Dương Ngọc Phượng ném tới.
Một bóng người lanh lẹ vô cùng lao thẳng về phía chiếc hộp gấm tựa như làn điện xẹt.
Mạnh Thị song hùng gầm lên giận dữ, vung binh khí đánh vào người vừa lướt qua.
Nhưng mà bóng người này chỉ lướt nhanh trên hộp gấm mà thôi.
Lúc này Tứ Hải Long Quân lại lao về phía hộp gấm lần nữa.
Mạnh Uy vội thét lớn :
- Long Quân, coi chừng lão quái vật hạ độc đó.
Tứ Hải Long Quân kinh sợ, vội thu tay về.
Bóng người lướt trên mặt hộp gấm quả nhiên là Thiên Độc môn chủ, lão khoái trá cất một tràng cười âm hiểm quái dị vô cùng :
- Bốn bề quanh chiếc hộp gấm này đều có bố trí chất kịch độc của lão phu, kẻ nào chán sống thì cứ xông vào thử xem.
Tứ Hải Long Quân ỷ mình công lực thâm hậu, lạnh lùng lên tiếng nói :
- Ta không tin tà ma độc khí của nhà ngươi.
Nhưng mà khi nhìn lại, chỉ trong nháy mắt cây cỏ ở chung quanh chiếc hộp trong vòng một trượng đều bị chết khô ngay tức khắc. Những người đứng quanh đó thấy sức lợi hại của chất kịch độc trong lòng đều kinh sợ. Tứ Hải Long Quân ngây người chết lặng.
- Hắc hắc...
Thiên Độc môn chủ lạnh lùng cười lên một tràng, vẻ mặt ra chiều cực kỳ đắc ý.
Lão ngạo mạn vòng tay, giọng hết sức tự đắc :
- Không phải là lão phu nói khoác, luận về công lực có lẽ lão phu không hơn các vị ở đây, nhưng mà nói về độc môn thì e rằng các vị không phải là đối thủ của lão phu.
Tứ Hải Long Quân hét vang :
- Lão độc vật, ngươi có dám dùng thực học tỉ thí kiếm pháp với ta không?
Thiên Độc môn chủ điểm nụ cười lạnh, chỉ vào chỗ cây cỏ bị chết khô nói lớn :
- Cái quỷ quái gì mới là thực học, còn công phu này chẳng lẽ không phải là thực học sao?

Danh sách chương của Linh Phong Địch Ảnh

Hồi 01Hồi 02Hồi 03Hồi 04Hồi 05Hồi 06Hồi 07Hồi 08Hồi 09Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h