Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 23/02/2018 17:02 ở Hà Nội
 

Linh Phong Địch Ảnh - Hồi 09

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  739

Tử Quyên cười thầm trong bụng, thấy chàng hết sức lo lắng, nên bèn cất tiếng bảo chàng :
- Nếu như Kim cô nương có lại đây, tiểu tỳ nhất định sẽ thông báo lại cho người.
Kim Phi Hùng đứng dậy :
- Ta phải trở về khách điếm, ngươi nhớ nói với Bạch Nghĩa hãy mau mau trở về quê hương cho sớm.
Tử Quyên lắc đầu :
- Chúng tôi nhất quyết không hồi hương, cứ ở đây đợi cho đến khi nào tiểu thư trở về.
Kim Phi Hùng nói :
- Mấy ngày gần đây ta có rất nhiều việc phải làm, không thể đi ra ngoài biển được, mà nếu như ta không ra Trường Xuân đảo thì nàng cũng không cách nào trở về đây với các ngươi được.
Tử Quyên thở dài nói :
- Nghe nói trên giang hồ có nhiều kẻ oán ghét công tử lắm, có phải không?
Kim Phi Hùng hết sức kinh ngạc :
- Ngươi nghe ai nói những việc này?
Tử Quyên đáp ngay :
- Đó là Tô cô nương nói.
Tử Quyên vốn còn ít tuổi, tính tình lại thật thà, miệng không giấu được chuyện gì, chỉ vì nàng rất ngưỡng mộ kính phục chàng nên mới buột miệng nói cho chàng nghe chuyện này.
Kim Phi Hùng thoáng đăm chiêu tư lự, trên dòng sông Tần Hoài này vốn là chỗ nam nhân đến vui vầy hoan lạc. Tô Ngọc Dung và muội muội của chàng đều là hạng nữ lưu, tại sao lại đặt bước đến đây? Thế là chàng lên tiếng hỏi :
- Tô cô nương thường hay đến du thuyền của các ngươi phải không?
Tử Quyên lúc nãy vô tình buột miệng nói ra, chợt nghĩ lại thấy mình đã lỡ lời, liền chớp mắt mỉm cười :
- Công tử lầm rồi, Tô cô nương đâu có quen biết tiểu thư chúng tôi, nàng cũng như công tử vậy, bởi vì hâm mộ danh tánh mà đến đó thôi, sau vì tiểu thư nhà tôi thất tung, thuyền chúng tôi không tiếp khách nữa, trên thuyền tương đối tĩnh lặng, nàng mới thường ghé thăm.
Kim Phi Hùng bất quá chỉ là hỏi thăm cho có chuyện mà thôi, thấy nàng trả lời cũng có lý nên cũng không hỏi thêm nữa. Chàng quay người đi ra ngoài khoang thuyền, đoạn bay vọt lên trên bờ.
Lúc trở về khách điếm thì trời đã gần tối, đây đó ánh đèn đã sáng, tiểu nhị đi vào phòng thắp đèn, đoạn cất tiếng hỏi chàng :
- Suốt cả ngày hôm nay công tử đi đâu mà có nhiều người đến hỏi thăm công tử đó?
Kim Phi Hùng liền hỏi :
- Bọn họ đi rồi sao?
Tiểu nhị lại nói :
- Những người này thật là quái dị, chỉ hỏi một tiếng rồi bỏ đi luôn, không một người nào chịu để lại danh thiếp tên họ chi cả.
Kim Phi Hùng cười bảo :
- Đừng để ý đến bọn họ làm chi, chẳng có việc gì xảy ra đâu.
Tiểu nhị liền ứng tiếng thối lui, rồi đi qua phòng khác.
Kim Phi Hùng biết những kẻ đến hỏi thăm tất nhiên là người của Bách Kiếm Minh, chàng kín đáo liếc nhìn qua phía Đông Khoa viện, thấy tấm mành trúc vẫn buông kín mít, không có ánh đèn, dường như Cốc Chi Dương vẫn chưa về, bất giác thầm nghĩ :
“Người này đã nắm rõ tình thế của võ lâm Trung Nguyên, có lẽ y là người của Thái Dương cốc?”
Chàng lại chợt liên tưởng đến lão già Cổ Trường Khanh tự xưng là Minh chủ của Bách Kiếm Minh, lão này không mấy nổi danh trên giang hồ, nay được chọn làm Minh chủ nhất định là phải có lý do của nó, điều khiến cho chàng khó hiểu là người này có uy lực rất lớn, ngay cả việc uy tín hơn cả phái Võ Đang thật cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Từ cuộc đối thoại tối hôm qua mà chàng nghe được thấy lão phân định cực kỳ rõ ràng, chỉ trừ có phái Võ Đang là thù hận chàng về cái chết của Quyền Kiếm Song Tuyệt, còn các môn phái khác chỉ vì muốn kháng cự lại hai thế lực của Trường Xuân đảo và Thái Dương cốc, còn mình không phải là người của Thái Dương cốc thì hãy nói rõ cho bọn họ biết, để tránh rơi vào thế lưỡng bại câu thương không cần thiết.
Kim Phi Hùng cũng hết sức bất mãn với các hành vi của hai phái Trường Xuân đảo và Thái Dương cốc đã làm ba mươi năm về trước, lúc họ cùng đi vào Trung Nguyên, cho nên chàng nhất quyết đến gặp Cổ Trường Khanh.
Nghĩ vậy chàng lập tức rời khỏi khách điếm, nhằm hướng đạo viện mà Cốc Chi Dương đã nói, triển khai khinh công bay tới.
Minh đàn mà Cổ Trường Khanh dựng lên quả nhiên ở gần sát bờ sông, nơi đó có một đạo tràng quy mô vừa phải, chàng đến cách đạo viện hai ba dặm đã phát hiện ra những ám tiêu bố trí dày đặc.
Nếu như với võ công của chàng lúc này thì chỉ cần thi triển Quỷ Ảnh Thiên Biến thân pháp thì sẽ dễ dàng vượt qua mà không một kẻ nào có thể phát giác ra được.
Nhưng chàng không làm như vậy mà cứ đàng hoàng đi về phía chính môn theo đường quan lộ.
Thình lình bên đường vọng tới tiếng quát lớn :
- Kẻ nào dám cả gan đến đây?
Bóng người lẹ làng bước tới, hai võ sĩ Huyền môn mình mặc kình trang bước tới trước mặt chàng.
Kim Phi Hùng chợt dừng bước, miệng thốt ra mấy tiếng :
- Thanh Y Tu La.
Thanh âm của chàng phát ra không lớn song lại cực kỳ lạnh lẽo, khiến cho đối phương nghe thấy cũng phải rùng mình lạnh gáy.
Hai tên võ sĩ Huyền môn tựa như bị ai đẩy mạnh một cái, thân hình bất giác rung lên, đoạn sợ hãi thối lui ra sau hai bước.
Kim Phi Hùng từ tốn nói :
- Các ngươi hãy thông báo với Cổ trang chủ một tiếng, có tại hạ là Thanh Y Tu La đến tương kiến.
Hai gã võ sĩ Huyền môn lúc này mới định thần lại, vội vàng lấy từ trong người ra một vật ném vút lên không trung.
- Vù...
- Bùng...
Một vật tròn lao vọt lên không, hóa thành một quả cầu lửa sáng xanh kèm theo một tiếng nổ nhỏ.
Kim Phi Hùng biết gã đang phát tín hiệu, vội bảo :
- Ta không có thời giờ để đợi lâu, các ngươi đã phát tín hiệu coi như là đã xong phận sự rồi.
Không đợi cho hai tên võ sĩ Huyền môn kịp trả lời, chàng đã cất bước tiến vào, hai tên võ sĩ Huyền môn nọ biết mình không thể ngăn nổi liền lập tức tránh qua một bên nhường đường cho chàng đi.
Kim Phi Hùng đi qua năm sáu cọc kim tiêu đều có tín hiệu phát ra, nhưng không một nơi nào ngăn trở chàng.
Cho đến lúc còn cách đạo viện ba bước, đột nhiên có một người bay về phía chàng, thân hình nhỏ bé, vận y phục xanh, lưng đeo trường kiếm, nhìn kỹ hóa ra là một tiểu đồng, y đứng phía trước hét lớn :
- Khách đến xin báo danh trước đã.
Kim Phi Hùng từ từ lên tiếng :
- Thanh Y Tu La.
Tiểu đồng thoáng biến sắc mặt :
- Xin hỏi đến đây có chuyện chi?
Kim Phi Hùng mỉm cười :
- Gặp Cổ trang chủ có chuyện cần thương lượng.
Tiểu đồng chợt lộ vẻ nghi hoặc, chần chừ một lát rồi nói :
- Mời tôn khách đi theo.
Đoạn y dẫn Kim Phi Hùng vào trong đại điện, bỗng nghe một tràng cười vang dội truyền đến bên tai.
Cổ Trường Khanh từ phía trong bước ra, vòng tay cười lớn :
- Không biết đại giá giáng lâm có điều chi chỉ giáo?
Kim Phi Hùng vòng tay ôm quyền đáp lễ :
- Tại hạ có vài việc nhỏ cần thỉnh giáo tôn giá.
Cổ Trường Khanh cười hà hà :
- Được lắm, được lắm, xin mời vào trong rồi hãy nói chuyện sau.
Đoạn lão dẫn Kim Phi Hùng vào trong phòng, rồi sai tiểu đồng bưng lên một bình trà thơm bốc hương nghi ngút.
Kim Phi Hùng lập tức đi thẳng vào đề :
- Tôn giá đã lập ra Bách Kiếm Chi Minh, dựa trên tôn chỉ nào?
Cổ Trường Khanh gật gù, đoạn chậm rãi nói :
- Chỉ có một tôn chỉ duy nhất là hoành dương võ học Trung Nguyên.
Kim Phi Hùng lại hỏi :
- Còn chuyện đối phó với Thái Dương cốc và Trường Xuân đảo?
Mặt Cổ Trường Khanh hơi biến sắc :
- Nói như vậy cũng có thể được.
Kim Phi Hùng hỏi tiếp :
- Tôn giá biết là thế lực của hai phái đó đã xâm nhập vào Trung Nguyên?
Cổ Trường Khanh thâm trầm, cơ trí hơn người, vui buồn hờn giận không lộ ra ngoài mặt, tuy cảm thấy câu hỏi của Kim Phi Hùng thật là đường đột, lại không rõ dụng ý của chàng ra sao, nhưng vẫn bình thản, ôn tồn đáp :
- Không sai, lão phu biết chắc là hai phái đã xâm nhập vào Trung Nguyên.
Kim Phi Hùng nâng chén trà lên uống cạn rồi từ từ nói :
- Tôn giá đã là Minh chủ, tự nhiên đã có cách ứng phó từ lâu rồi chứ?
Cổ Trường Khanh khẽ hừ lên một tiếng, đoạn mỉm cười :
- Lão phu thường nghe người ta nói “Binh đến thì phải chống lại, nước đến thì đất phải ụp xuống”.
Kim Phi Hùng cười lớn :
- Việc chẳng lẽ chỉ giản đơn như vậy thôi sao?
Cổ Trường Khanh nghiêm mặt :
- Trừ phi bọn họ phải thay đổi tôn chỉ không được tàn sát các nhân vật trong võ lâm Trung Nguyên nữa.
Kim Phi Hùng liền đổi vấn đề :
- Tại hạ đã rõ tôn chỉ của Bách Kiếm Minh rồi, chẳng qua là tại hạ muốn hỏi thử đó thôi, còn như tại hạ chắc cũng được liệt vào hạng người mà quý Minh chủ phải đối phó, đúng không?
Cổ Trường Khanh cười lớn :
- Cái này thì các hạ phải tự hỏi mình mới phải, nếu như các hạ là người của Thái Dương cốc đến đây để phô trương thanh thế thì điều này cũng thật khó mà nói...
Kim Phi Hùng lên tiếng :
- Trừ chuyện này ra...
Cổ Trường Khanh thoáng động tâm nói tiếp :
- Nếu như chỉ là ân oán cá nhân thì Bách Kiếm Minh không muốn đa sự, giả tỷ như chuyện Quyền Kiếm Song Tuyệt, thì đó là chuyện của phái Võ Đang, chứ không hề liên can đến Bách Kiếm Minh.
Kim Phi Hùng lập tức đứng dậy :
- Tốt lắm, câu chuyện giữa chúng ta từ đây coi như chấm dứt, sau này không ai chạm đến chuyện của người khác, ai lo phận ấy.
Cổ Trường Khanh chậm chạp cất tiếng :
- Hãy khoan, lão phu có việc muốn thỉnh giáo Kim đại hiệp.
Kim Phi Hùng liền bảo :
- Phải chăng là chuyện tối hôm qua?
Cổ Trường Khanh gật đầu :
- Lão phu hi vọng Kim đại hiệp có thể giải thích sơ qua về chuyện này.
Mặt Kim Phi Hùng thoáng hiện vẻ phẫn nộ :
- Đó không phải là tại hạ, tại hạ đang âm thầm truy tầm kẻ mạo nhận danh hiệu của tại hạ.
Cổ Trường Khanh có kinh nghiệm giang hồ cực kỳ phong phú, đã gặp rất nhiều người, vừa nhìn nét mặt biết chàng không hề nói dối, song lão vẫn giả bộ kêu lên thất thanh :
- Lại có chuyện đó nữa hay sao?
Kim Phi Hùng gật đầu :
- Tại hạ sở dĩ phải thân hành đến đây gặp Cổ trang chủ cũng chính vì chuyện này đây, tại hạ tuyệt nhiên không hề sợ Bách Kiếm Minh đối phó với mình. Nhưng mà để tránh cho quý minh hội đừng trúng vào âm mưu giá họa của kẻ khác mà làm sai đi tôn chỉ của mình.
Cổ Trường Khanh gật đầu :
- Chí phải, chí phải, nhưng mà lão phu còn có một chuyện muốn hỏi, không biết Kim đại hiệp có vui lòng không?
Chàng liếc nhìn lão rồi đáp :
- Trang chủ có gì cứ hỏi, nếu như có chuyện gì vô cùng khó nói thì sau này tại hạ có thể trả lời sau.
Cổ Trường Khanh nhẹ buông tiếng thở dài :
- Để tránh bằng hữu trong Bách Kiếm Minh có sự hiểu lầm, nên mong Kim đại hiệp tiết lộ về sư môn được chăng?
Kim Phi Hùng lắc đầu :
- Chuyện này thì tại hạ không thể đáp ứng được, bởi vì gia phụ bị kẻ thù sát hại, nếu như để lộ ra sẽ khiến cho việc tìm kiếm kẻ thù gặp nhiều trở ngại.
Cổ Trường Khanh hết sức thất vọng :
- Nếu là như thế thì lão phu cũng không gượng ép đại hiệp.
Lão dừng lại một lát rồi lại nói tiếp :
- Lão phu đã lăn lộn trên giang hồ lâu hơn Kim huynh mười mấy năm, nên quen biết rất nhiều người. Nếu như có điều gì cần đến thì lão phu sẽ giúp đại hiệp.
Kim Phi Hùng biết lão có ý kéo mình vào cuộc, vội nói :
- Thịnh tình của Trang chủ tại hạ xin bái tạ, nếu như sau này có việc sẽ đến làm phiền Trang chủ một chút.
Cổ Trường Khanh cười ha hả :
- Hay lắm, hay lắm, nếu như Kim huynh không ngại thì cứ việc đến đây, bản nhân sẽ tận lực.
Người này tướng mạo trung hậu, nhiệt tình đối đãi với người. Từ lúc Kim Phi Hùng hành tẩu trên giang hồ đến nay toàn gặp chuyện không may và những loại người bại hoại, nay bất giác nảy sinh hảo cảm với người này nên lại nói :
- Trang chủ là người trung hậu, tại hạ xin lãnh hảo ý của người. Nhưng mà tại hạ xin nói rõ, tại hạ không phải là địch thủ của võ lâm Trung Nguyên.
Cổ Trường Khanh lên tiếng :
- Lão phu tin tưởng tuyệt đối lời của Kim đại hiệp.
Kim Phi Hùng liếc mắt nhìn lão :
- Tại hạ còn có câu chuyện này muốn thố lộ với Trang chủ. Trường Xuân đảo đã có người xâm nhập vào Trung Nguyên, tại hạ đã tiếp được thiếp mời của Trường Xuân đảo.
Cổ Trường Khanh thoáng mỉm cười, đoạn gật đầu :
- Kim đại hiệp đã thành tâm như vậy thì lão phu cũng không giấu gì đại hiệp, công tử áo gấm ở cùng chung khách điếm với Kim huynh chính là môn hạ của Thái Dương cốc.
Kim Phi Hùng nói :
- Hắn tên là Cốc Chi Dương, võ công cũng không thua gì tại hạ, tại hạ cũng hoài nghi y là người của Thái Dương cốc.
Cổ Trường Khanh trầm ngâm một lát rồi nói :
- Cái tên Cốc Chi Dương thì chẳng khác nào đã tự tố cáo hắn là người của Thái Dương cốc, người này đã khiến cho lão phu hoài nghi từ lâu.
Kim Phi Hùng chợt hiểu, chàng thầm nghĩ :
“Người này có thể thi triển “Quỷ Ảnh Thiên Biến thân pháp”, quả nhiên y là người của Thái Dương cốc.”
Cổ Trường Khanh thấy chàng trầm ngâm không đáp, lại nói tiếp :
- Nếu như Kim đại hiệp không có chuyện gấp thì hãy lưu lại đây vài khắc, để lão phu giới thiệu với mấy vị bằng hữu.
Kim Phi Hùng vội đáp :
- Không cần đâu, tại hạ đến đây không hề có ý nhờ trợ thủ, tại hạ sẽ đơn thân độc mã đến với Trường Xuân đảo.
Cổ Trường Khanh cất tiếng cười lớn :
- Quý thay, cứ như đại hiệp nói thì võ lâm Trung Nguyên đã bớt được một mối lo.
Kim Phi Hùng vòng tay, hơi cúi mình xuống nói lớn :
- Trời đã trễ rồi, tại hạ xin được cáo từ.
Cổ Trường Khanh cười mãn nguyện :
- Lão phu vô cùng bội phục Kim đại hiệp, nhưng đại hiệp yên lòng, trong cuộc giao đấu với Trường Xuân đảo đại hiệp sẽ không cô đơn đâu.
Kim Phi Hùng cười lên một tràng dài rồi sải bước đi ra khỏi đại điện, chàng cũng cực kỳ hài lòng về việc mình đã làm. Đây chẳng phải vì chàng bớt đi mối họa đối địch với Bách Kiếm Minh mà do chàng đã quen được một nhân vật như Cổ Trường Khanh.
Cổ Trường Khanh văn hoa, nho nhã, giao du rộng rãi, đúng sai phân minh, nhất định sẽ có cách giúp chàng báo thù.
Kim Phi Hùng vượt qua một đoạn bờ sông, đang định thi triển khinh công để mau chóng trở về trong thành, đột nhiên phía sau lưng chàng có một vị đạo trưởng tóc dài đang đi tới, đó là Lăng Hư Tử của phái Võ Đang, theo sau còn có Khoái Kiếm Thủ Chu Lương, Đại Minh thiền sư, Truy Hồn Tiêu Tần Trọng, tất cả khoảng sáu cao thủ.
Kim Phi Hùng chợt dừng bước, lạnh lùng liếc nhìn họ, đoạn cất tiếng cười lạnh lẽo ghê hồn.
Lăng Hư Tử trầm sắc mặt hừ lên một tiếng :
- Võ Đang không có thù oán chi với ngươi, tại sao ngươi lại nỡ hạ độc thủ với môn hạ của ta?
Kim Phi Hùng lạnh lùng đáp lại :
- Phải chăng ngươi muốn nói đến chuyện Quyền Kiếm Song Tuyệt?
Lăng Hư Tử giận dữ :
- Há chỉ có việc Tăng Vân Hạc, hôm nay lại có thêm ba môn hạ bị giết chết dưới lưỡi kiếm của ngươi. Làm sao chúng ta có thể bỏ qua được.
Kim Phi Hùng kinh ngạc :
- Lại có thêm chuyện đó nữa sao?
Lăng Hư Tử hừ lên một tiếng :
- Đại trượng phu dám làm dám nhận, ngươi đã dám làm thì sao lại không dám thừa nhận?
Kim Phi Hùng vốn tính lạnh lùng cao ngạo vô cùng, từ lúc gặp Bạch Lãnh Thu tính tình chàng đã thay đổi rất nhiều. Nay bị Lăng Hư Tử bức bách, bất giác làm cho tính cuồng ngạo lại nổi lên, bèn ngẩng mặt cười lên một tiếng rồi đáp :
- Tại hạ vốn lười biếng không thích nói lôi thôi, vậy thì các ngươi cứ nhớ lấy món nợ đó giùm tại hạ.
Lăng Hư Tử miệng niệm vô lượng thọ Phật, đoạn bảo chàng :
- Bần đạo lâu nay không muốn động thủ sát sinh, hy vọng thí chủ nghe theo lời khuyên của bần đạo, cùng với bần đạo đi gặp Chưởng giáo của bản phái ở Võ Đang sơn, người xuất gia sẽ lấy lòng từ bi mà tha chết, xóa tội cho thí chủ.
Kim Phi Hùng chợt cười lớn :
- Lăng Hư Tử! Ngươi thật quá xem thường Kim mỗ rồi đó, nếu như ta là Thanh Y Tu La ba tháng trước đây thì e rằng tối nay đã có một trận lưu huyết, và các ngươi cũng đừng mong sống sót.
Khoái Kiếm Thủ Chu Lương là kẻ có tính cực kỳ nóng nảy, nghe vậy bèn trợn mắt gầm lên một tiếng :
- Ngươi thật là phách lối.
Kim Phi Hùng lạnh lùng nói tiếp :
- Các ngươi muốn động thủ hay sao? Ta nói thật, các ngươi không phải là đối thủ của ta đâu, hãy bảo với quý chưởng môn nhân, một tháng sau sẽ phân thắng bại dưới chân núi Chung Sơn.
Lăng Hư Tử cảm thấy rúng động, lão ta đã vào tuổi thất tuần, song những chuyện quá khứ lão vẫn còn nhớ như in trong ký ức. Ba mươi năm trước đây Đại sư Huệ Không, chưởng môn phái Thiếu Lâm cũng đã từng ước đấu như vậy mà mất mạng dưới tay cao thủ của Thái Dương cốc.
Thiếu niên này còn quá nhỏ tuổi mà đã được liệt vào hàng Tứ đại ma tôn, rất có thể là được truyền thụ võ công đặc dị của Thái Dương cốc, nghĩ đến đây, bất giác lão rùng mình ớn lạnh.
Khoái Kiếm Thủ Chu Lương ỷ có sư bá mình ở bên cạnh nên mặt lầm bầm giận dữ gầm lên như sấm, cổ tay lão thoáng động, trường kiếm sau lưng phóng ra muôn đóa hoa kiếm chém vào cánh tay của Kim Phi Hùng.
Trên giang hồ đã đặt cho y cái biệt hiệu là Khoái Kiếm Thủ cho nên chiêu thức y phát ra lẹ hơn điện xẹt.
Nào ngờ trường kiếm vừa phóng ra chợt có một luồng kình lực vô hình hết sức mãnh liệt cùng với một cực đạo mạnh kinh hồn ào ạt tràn tới, đồng thời trường kiếm trên tay y không sao đâm tới được, như bị một gọng kìm thép kẹp chặt làm cho lưỡi kiếm không sao nhích động, thân hình Khoái kiếm Chu Lương bị luồng lực đạo dội lại, khiến y lập tức thối lui gần chục bước mà thân hình vẫn lảo đảo, không sao đứng vững lại được.
Sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt, lúc hắn vung kiếm lên Lăng Hư Tử biết là cực kỳ nguy hiểm, nhưng không sao ngăn cản kịp, chỉ biết giậm chân thở dài, vội đưa tay ra đỡ y cho khỏi bị té ngã.
Chu Lương nhổ ra một búng máu tươi, giọng y thều thào ngắt quãng :
- Sư bá... đệ tử...
Lăng Hư Tử vội giơ tay điểm vào mấy huyệt đạo của y rồi trầm giọng bảo :
- Không được nói nữa.
Kim Phi Hùng vừa mới xuất thủ một chiêu đã đoạt được binh khí của đối phương, lại còn dùng thần công làm chấn thương nội tạng của y, trong lòng chàng cũng thầm kinh ngạc, không ngờ công phu của mình lại tiến bộ đến mức đó, thuận tay chàng phóng thanh kiếm ra xa.
Trường kiếm tựa như mũi tên cắm phập vào cây bạch dương cách đó mấy chục trượng, đoạn chàng cao giọng bảo :
- Tại hạ không muốn sát thương người lúc này, hãy thông báo với quý chưởng môn nhân chớ nên quên lời hẹn ước đấu một tháng sau.
Lúc này sắc mặt của Lăng Hư Tử trông thật khó coi, lão muốn ra tay giao chiến với chàng một trận, nhưng lão biết rõ võ công của mình dù có cao hơn Chu Lương rất nhiều nhưng cũng chẳng phải là địch thủ của đối phương.
Lão đã luyện võ mấy chục năm nay nên thoáng nhìn ra chưởng lực của đối phương gần giống như cương khí của đạo gia, hay là công phu Phật môn Ban Nhược thần công, nếu không tại sao lại có sức phản chấn dội lại ghê gớm như vậy.
Nhìn theo bóng hình của Kim Phi Hùng dần dần khuất trong màn đêm, bất giác Lăng Hư Tử buông tiếng thở dài :
- Tần hiền chí, hãy cõng Bích Trần trở về.
Truy Hồn Tiêu Tần Trọng đã âm thầm thủ sẵn ba ngọn Truy Hồn Tiêu trong tay, định xuất kỳ bất ý ném ra, nhưng không biết vì sao y lại không đủ can đảm xuất thủ, đến khi Lăng Hư Tử lên tiếng gọi y mới quay lại chạy đến trước mặt Chu Lương đoạn lên tiếng hỏi :
- Sư huynh! Thương thế huynh ra sao rồi?
Lăng Hư Tử khoát tay bảo :
- Không cần hỏi, cứ cõng sư huynh ngươi là được rồi.
Chợt nghe trong bóng tối có một thanh âm vang lên :
- Không được di động y.
Tần Trọng ngẩn người kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lên thấy Phụng Lăng trang chủ chắp hai tay sau lưng từ phía sau chầm chậm bước tới.
Lăng Hư Tử chợt cau mày :
- Chẳng hay Trang chủ có điều chi chỉ giáo?
Cổ Trường Khanh từ tốn đáp :
- Bích Trần đạo nhân bị chấn thương nên phủ tạng đã chuyển vị. Lúc này không thể di động được, nếu chỉ cần động đậy thì lập tức sẽ trở thành phế nhân.
Lăng Hư Tử bất giác nóng mặt :
- Bần đạo đã phong bế huyệt đạo của y rồi.
Cổ Trường Khanh cúi người đưa bàn tay áp vào mạch môn của Bích Trần đạo nhân, chợt lão nghiêm giọng :
- Lão phu tuyệt nhiên không nói láo, thương thế của đạo huynh không nhẹ chút nào.
Lăng Hư Tử cũng biết thương thế của Bích Trần hết sức trầm trọng, tự biết mình không thể trị thương được, nên cất tiếng than thở :
- Bần đạo cũng biết thương thế của y không nhẹ, trước mắt chỉ tạm thời làm cho vết thương không phát tác thêm, rồi sẽ phái người trở về Tung Sơn cầu lấy bát bảo hồi xuân tán của Thiếu Lâm để trị thương.
Cổ Trường Khanh lắc đầu :
- Làm vậy e rằng sẽ không kịp, chi bằng hãy để cho lão phu thử xem sao.
Trong bụng Lăng Hư Tử tuy không muốn, nhưng người ta đã có hảo ý, lão cũng không tiện ngăn trở, nên khẽ cúi đầu đáp :
- Phiền Trang chủ giúp cho một tay, xin bái tạ.
Cổ Trường Khanh mỉm cười :
- Cùng là võ lâm đồng đạo với nhau, chỉ có chuyện nhỏ, chẳng sao đâu, cần chi phải khách khí cảm tạ như vậy.
Rồi lão tiến lại ngồi xếp bằng sau lưng Chu Lương, nhẹ nhàng đặt tay lên huyệt mệnh môn, đoạn từ từ lấy chân khí của mình truyền vào người y, giúp y vận khí hành công điều hòa hơi thở. Đại Minh thiền sư và Truy Hồn Tiêu Tần Trọng đều là những tay đại hành gia, thấy Cổ Trường Khanh tiêu hao chân nguyên của mình để trị thương cho Chu Lương, trong lòng cực kỳ cảm kích vội rút binh khí chia làm hai hướng, ngưng thần giới bị hộ pháp cho hai người.
Cổ Trường Khanh vận công trị thương cho Khoái Kiếm Thủ Chu Lương hơn một giờ đồng hồ mới ngừng tay, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, đoạn thu chưởng về, đứng dậy cười bảo :
- Thật là may mắn, thương thế của Bích Trần đạo nhân đã vô sự, chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
Lúc này Chu Lương mới từ từ mở mắt ra, vặn người định đứng dậy nhưng Cổ Trường Khanh vội cản lại :
- Đạo huynh tạm thời chớ nên cử động, cứ ngồi im nghỉ ngơi một lát đã.
Chu Lương khẽ gật đầu :
- Đại ân cứu mạng của Trang chủ, kẻ này sẽ đến bái tạ sau.
Cổ Trường Khanh cười lên sảng khoái :
- Chuyện nhỏ chớ nên để tâm làm chi.
Lăng Hư Tử chợt hỏi :
- Vừa rồi Trang chủ ngẫu nhiên đi qua đây hay là có dụng ý nào khác?
Cổ Trường Khanh vội đáp :
- Lão phu tình cờ đi ngang qua đây vậy thôi, vừa đúng lúc gặp quý phái tranh đấu với Thanh Y Tu La.
Lăng Hư Tử buông tiếng thở dài :
- Bần đạo bất tài, đành phải nuốt hận để cho ma đầu đó ung dung bỏ đi.
Cổ Trường Khanh liền nói :
- Đạo trưởng đừng nên quá khiêm nhường như thế, võ công của Thanh Y Tu La tuy cực kỳ bá đạo, nhưng làm sao địch nổi thần công của người?
Lăng Hư Tử chợt cảm thấy nóng mặt, thoáng biến sắc :
- Trang chủ chẳng lẽ muốn làm nhục lão sao?
Cổ Trường Khanh lắc đầu lia lịa :
- Đạo trưởng không nên hiểu lầm, lời lão phu thực tình mà.
Lăng Hư Tử buồn bã đáp :
- Trang chủ chắc chưa thấy người này xuất thủ, công lực của y quả thực cao hơn bần đạo rất nhiều.
Cổ Trường Khanh giả bộ kêu lên thất kinh :
- Quả thật như vậy sao?
Lăng Hư Tử thở dài :
- Nếu như bần đạo là đối thủ của y thì bần đạo đâu để cho y bỏ đi một cách dễ dàng như vậy.
Cổ Trường Khanh lại hỏi :
- Đạo trưởng có nhận ra lộ số võ công của y không?
Lăng Hư Tử lắc đầu :
- Vừa rồi y xuất chiêu cực kỳ nhanh, bần đạo không thể nào nhìn kịp lối xuất thủ của y.
Cổ Trường Khanh gật đầu :
- Võ công của Thái Dương cốc có tốc độ phát chiêu nhanh vô tưởng, xem ra Thanh Y Tu La đã được cao thủ của Thái Dương cốc truyền thụ võ công.
Giọng Lăng Hư Tử buồn rầu :
- Võ lâm sắp có tai kiếp lớn lao, mọi việc tồn vong của võ lâm Trung Nguyên đều kỳ vọng nơi Trang chủ.
Cổ Trường Khanh vội đáp :
- Đạo trưởng quá khen đó thôi, Phụng Lăng trang bất quá chỉ là một tiểu bang, tiểu phái mà thôi, đâu dám nhận trọng trách lớn lao như vậy.
Lăng Hư Tử bỗng nghiêm sắc mặt :
- Bần đạo không quá lời bao giờ, hiện nay võ lâm Trung Nguyên hiếm có ai có tài năng sánh với Trang chủ được. Sự tình đã nghiêm trọng, lẽ nào Trang chủ lại nỡ chối từ...
Cổ Trường Khanh buông tiếng thở dài :
- Võ lâm đã xem trọng Cổ mỗ như thế, thật khiến cho Cổ mỗ lo lắng không yên, sự đã đến nước này thì tệ chức không hề khách khí nữa, sẽ tận tâm chu toàn đại sự.
Lăng Hư Tử lại lên tiếng :
- Thanh Y Tu La đã ước định với chưởng môn nhân của tệ phái quyết đấu một trận dưới chân núi Chung Sơn vào tháng sau, đây là trận đấu sinh tử tồn vong của phái Võ Đang. Bần đạo phải cấp tốc trở về Võ Đang sơn, gặp chưởng môn để bẩm báo lại tất cả mọi chuyện.
Cổ Trường Khanh trầm tư một lát, rồi từ từ lên tiếng :
- Cứ theo như tệ chức thấy Thanh Y Tu La hình như không phải là cao thủ thật sự của Thái Dương cốc, chúng ta cũng không nên bức bách y thái quá.
Lăng Hư Tử chợt trầm sắc mặt :
- Võ Đang và Thanh Y Tu La có mối thù bất cộng đới thiên, cho dù không phải là người của Thái Dương cốc đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì khác biệt.
Cổ Trường Khanh biết mối thù của Võ Đang với Kim Phi Hùng hết sức sâu sắc, dù có khuyên giải nhiều lời cũng phí công vô ích, nên lão vòng tay từ biệt :
- Đêm đã quá khuya, xin đạo trưởng mau mau trở về, tệ chức cũng phải lui gót, xin cáo từ.
Lăng Hư Tử cũng có việc riêng, nên cũng vòng tay đáp lễ :
- Đa tạ Trang chủ đã ra tay giúp đỡ, bần đạo phải trở về bản môn, chắc có lẽ nửa tháng sau mới trở lại Kim Lăng. Xin bái biệt!
Nói đoạn, lão cùng với Truy Hồn Tiêu Tần Trọng và mấy người kia vội vã đi trở vào trong thành.
Cổ Trường Khanh nhìn theo sau lưng bọn họ, đoạn cất tiếng cười lạnh, cũng chầm chậm bước về phía bờ sông.
Người này tính tình thâm trầm, cơ trí hơn người, tuy xuất hiện trên giang hồ chỉ mới khoảng chục năm nay, nhưng danh tiếng cũng ngang hàng với các đại môn phái như Thiếu Lâm, Võ Đang...
Võ công của lão cũng không hề để lộ ra cho đồng đạo võ lâm trông thấy, nhưng mà người trên giang hồ đều biết võ công của lão cao diệu, song đến trình độ nào thì không một ai có thể biết được.
Lần này các môn phái tụ hội về Kim Lăng, lại lập nên Bách Kiếm Chi Minh đều do lão nghĩ ra, đến lúc này những người đến xin gia nhập Bách Kiếm Minh đã có hơn trăm nhân vật, như thế cũng đủ biết lão có mối giao du rộng rãi và có danh vọng ra sao.
Cổ Trường Khanh về đến Giang Thần miếu thì đã gần vào canh tư, nhưng lão vẫn chưa chịu nghỉ ngơi, mà lại đi vào gian phòng tĩnh tọa, nhắm mắt dưỡng thần tụ khí.
Bất ngờ lão mở bừng mắt, gõ nhẹ lên bàn hai cái, lập tức phía bên ngoài cửa có một tiểu đồng mặc y phục xanh tiến vào, hạ giọng hỏi :
- Trang chủ có điều chi phân phó?
Cổ Trường Khanh đáp :
- Mời sư gia đến đây cho ta.
Tiểu đồng ứng tiếng rồi lập tức đi ra ngoài phòng, chẳng bao lâu sau có một văn nhân trung niên tay phe phẩy quạt, mình vận y phục xanh đi vào.
Cổ Trường Khanh lên tiếng :
- Mời Khang huynh ngồi.
Văn nhân trung niên ngồi xuống ghế rồi nói :
- Trang chủ cho gọi thuộc hạ có điều chi chỉ giáo?
Cổ Trường Khanh hỏi :
- Kẻ mạo danh Thanh Y Tu La các ngươi đã truy tìm ra chưa?
Văn nhân trung niên đáp :
- Bọn họ có hai người tất cả, hành tung ngụy dị ẩn mật, rất có thể là người của Trường Xuân đảo.
Cổ Trường Khanh gật đầu :
- Bọn chúng hạ lạc ở nơi đâu?
Văn nhân trung niên đáp :
- Thuộc hạ đã phái người đi theo, hiện giờ chưa thấy hồi báo.
Cổ Trường Khanh lại hỏi tiếp :
- Còn gã công tử áo gấm Cốc Chi Dương thì sao?
Văn nhân trung niên vội trả lời :
- Tên này giảo hoạt vô cùng, lại thêm có người đi theo, thuộc hạ cũng đã phái người theo sát y, sáng mai tất có hồi báo.
Cổ Trường Khanh nhè nhẹ thở dài :
- Những đối thủ trước mắt của Phụng Lăng trang chúng ta đều là những nhân vật tàn độc vô lường, chẳng những cơ trí hơn người mà võ công cũng cao tuyệt đỉnh, ngươi phải dụng tâm phòng bị kỹ lưỡng mới được.
Văn nhân trung niên liền đáp :
- Trang chủ bất tất phải bận tâm, thuộc hạ cũng biết chuyến này cực kỳ hung hiểm, chỉ cần sơ ý là sẽ mất mạng lập tức.
Cổ Trường Khanh lại nói tiếp :
- Ngươi nên phân phó cho thủ hạ biết, chỉ nên giám sát hành động của Thanh Y Tu La, hắn không phải là đối thủ của ta, khi cần thì có thể giúp hắn một tay.
Vẻ mặt văn nhân trung niên thoáng lộ nét kinh ngạc :
- Người này là môn hạ của Thái Dương cốc, Trang chủ có tâm dung túng cho y, chỉ e sau này khó mà áp chế nổi y được.
Cổ Trường Khanh mỉm cười :
- Người này chẳng phải là môn hạ của Thái Dương cốc, ta sẽ có cách áp chế y.
Văn nhân trung niên biết Trang chủ liệu toán như thần, mà lão đã nói như thế nên cũng không tiện nói thêm, vội chuyển sang chuyện khác :
- Nghe nói Thiên Long tự đã sai một số đông cao thủ xâm nhập vào Trung Nguyên để thu hồi Mật Đà thần châu, nhưng nghe lời giang hồ đồn đại viên bảo châu này đã rơi vào tay Thanh Y Tu La, chúng ta nên xử trí chuyện này ra sao?
Cổ Trường Khanh đăm chiêu giây lát, rồi từ từ cất tiếng :
- Thanh Y Tu La lúc này bị vây tứ bề, cho dù võ công của y có cao đến mấy cũng không thể nào chống lại lực lượng của ba phái kia hợp lại, chúng ta nên âm thầm ám trợ cho y.
Văn nhân trung niên lộ vẻ kinh dị :
- Võ Đang oán hận y đến tận cốt tủy, Thiên Long tự cũng không hề để yên cho y, giả như chúng ta tiếp trợ y thì người của hai môn phái kia tất sẽ hiểu lầm bản trang.
Cổ Trường Khanh cất giọng cười lớn :
- Muốn thành công phi thường thì cũng phải làm những chuyện phi thường, cái chết của Quyền Kiếm Song Tuyệt thì do Thanh Y Tu La gây ra là tất nhiên. Còn như việc tăng nhân Thiên Long tự thì đó là thế lực ngoại lai, thế nên ta có thế cách để nói. Lúc cần kíp ta có thể giải thuyết khiến cho Tứ đại ma tôn liên thủ kháng cự lại bọn Lạt ma kia.
Văn nhân trung niên vẫn chưa hết lo lắng :
- Nếu như vậy cường địch tập trung quá nhiều, làm sao ta được lợi?
Cổ Trường Khanh cười đáp :
- Chuyện này không thể nói hai ba câu mà có thể giải thích được, ngươi cứ y theo lời ta mà làm là được rồi.
Văn nhân trung niên không dám nói thêm nữa, đành phải miễn cưỡng gật đầu mà thôi.
Cổ Trường Khanh chợt hỏi :
- Cửu Thiên Thần Ma và Thực Nhân Ma Tôn đã đến chưa?
Văn nhân trung niên đáp :
- Bọn họ đã đến rồi.
Cổ Trường Khanh bật cười ha hả :
- Hay lắm, ta sẽ an bài cho Tứ đại ma tôn gặp nhau.
Đoạn lão nghiêm giọng nói tiếp :
- Lạt ma Thiên Long tự hạ lạc ở nơi nào?
Thư sinh trung niên đáp :
- Dường như họ ở Bích Vân thiền tự phía ngoài thành.
Cổ Trường Khanh chợt đứng dậy đi đến sát bên văn nhân trung niên rồi ghé sát tai y thì thầm mấy câu.
Văn nhân trung niên chăm chú lắng nghe, đến khi lão nói xong mới khẽ gật đầu :
- Thuộc hạ minh bạch rồi.
Chợt bên ngoài cửa sổ có ánh sáng lấp loáng, từ ngoài cửa có một tiểu đồng mình vận y phục xanh, lưng đeo trường kiếm bước vào, khom lưng vái chào văn nhân trung niên :
- Khải bẩm sư gia, Bằng tổng quản có việc muốn nói.
Văn nhân trung niên thoáng ngạc nhiên :
- Có chuyện chi vậy?
Tiểu đồng đáp :
- Nghe nói những người chúng ta sai đi đều bị người ta giết hết rồi.
Văn nhân trung niên biến sắc mặt.
Cổ Trường Khanh khoát tay ra hiệu như không có chuyện gì :
- Ta biết rồi, ngươi đi đi.
Tiểu đồng cúi rạp mình ứng tiếng, rồi từ từ lui ra ngoài.
Cổ Trường Khanh đưa mắt nhìn văn nhân trung niên :
- Điều này có phần do ngươi đó, bọn họ đã dám cả gan mạo danh Thanh Y Tu La thì chẳng phải là hạng tầm thường, ngươi sai mấy đệ huynh của bản trang thì chỉ làm phí mạng họ mà thôi.
Văn nhân trung niên chợt đỏ mặt :
- Thuộc hạ quả thật đã quá coi thường bọn chúng.
Cổ Trường Khanh vỗ nhẹ vào vai y :
- Không nên lúng túng khó xử như vậy, chuyện này ta sẽ ra tay sắp xếp, bọn họ đến Trung Nguyên chuyến này tuyệt nhiên chẳng phải là dạo chơi đâu, nhất định là phải có nguyên nhân, nếu như có thể khiến cho Trường Xuân đảo và Thái Dương cốc xung đột với nhau thì hay biết mấy.
Cổ Trường Khanh tựa như đã mất hết hứng thú, lão vươn vai ngáp dài một cái rồi lui vào trong giường, ngồi xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần tụ khí.
Lại nói về Kim Phi Hùng.
Khi chàng trở về khách điếm trời đã gần qua canh ba nên không tiện gọi cửa, nhẹ nhàng thi triển khinh công bay vọt qua tường mà vào trong phòng.
Khi ánh đèn được thắp lên, chàng chợt phát giác ở phía dưới ngọn đèn có một mảnh giấy xếp ngay ngắn ở đó, vội vàng cầm lên xem thử, phía trên mảnh giấy có mấy hàng chữ thảo :
“Kim Phi Hùng hiền chí, thấy mảnh giấy này thì hãy đến ngay ngõ hẻm Ô Y trước canh ba, trễ e không kịp, ta có chuyện gấp cần bàn.
Ngu thúc Vương Thiên Trạch lưu bút.”
Xem xong mảnh giấy, trong lòng chàng nghi hoặc vô cùng.
Âm Dương Thủ Vương Thiên Trạch là một nhân vật cực kỳ có danh tiếng trong thành Kim Lăng này, không biết có chuyện gì cần đến gặp mình, bên tai chàng chợt nghe tiếng trống điểm canh vang lên, thời gian đã đến canh tư rồi, giờ ước hẹn đã trễ.
Nhưng mà nét bút viết vội vàng, chứng tỏ trong lòng người viết nó có chuyện gì lo lắng gấp gáp, lão tuy đã một lần ám hại chàng, song lão là bậc phụ chấp chỉ vì trong lòng có ẩn tình khó nói nên mới phải làm như vậy.
Nghĩ ngợi giây lát, chàng quyết định đi xem sự thể ra sao.
Nơi ở của Vương Thiên Trạch thì không còn lạ gì với chàng nữa.
Kim Phi Hùng triển khai Quỷ Ảnh Thiên Biến thân pháp, không bao lâu sau chàng đã đến được nhà của lão, do đêm khuya không ai canh cửa hỏi thăm nên chàng cứ theo đường cũ, nhảy qua tường vào bên trong.
Chợt thấy phía trong đại sảnh đèn nến sáng choang, rồi từ trong vọng ra tiếng khóc của nữ nhân, trong lòng chàng rất lấy làm kinh ngạc.
Thân pháp của Kim Phi Hùng nhanh nhẹ cực kỳ, thoáng chốc đã lướt đến đại sảnh, ngước mắt nhìn kỹ thấy ở giữa gian đại sảnh có một cỗ quan tài, một thiếu nữ mặc đồ trắng đang ngồi bên cạnh gục đầu khóc than thảm thiết.
Đại Lực Thần Ung Hòa cùng với mấy nhân vật giang hồ đang ngồi đàm luận ồn ào, Kim Phi Hùng liền ho lên một tiếng đoạn hỏi :
- Ung sư huynh, quý phủ vừa có chuyện gì xảy ra vậy?
Ung Hòa và bọn người ngồi đó không ngờ lại có người xâm nhập vào đêm khuya như vậy, nên vô cùng kinh ngạc giật nảy mình, đến khi nhìn thấy Kim Phi Hùng, mặt y lộ vẻ căm giận cực độ. Lập tức rút từ trong ngực áo ra hai ngọn phán quan bút sáng lấp lánh.
Lúc này những hán tử ngồi gần đó cũng đã phát hiện ra Kim Phi Hùng, vội rời khỏi chỗ, rút binh khí ra trợ chiến.
Kim Phi Hùng thấy vậy rất đỗi ngạc nhiên, vội lên tiếng :
- Mong các vị chớ có hiểu lầm, tại hạ theo lời ước hẹn của Vương bá bá nên mới đến đây.
Ung Hòa tức giận gầm lên :
- Ác đồ, ngươi lại đến đây làm gì, ta quyết liều mạng với ngươi.
Đôi phán quan bút nhất tề vung lên điểm thẳng vào mặt đối phương.
Ung Hòa có ngoại hiệu là Đại Lực Thần, nên có sức khỏe kinh người, thế điểm tới của phán quan bút lẹ làng hết sức.
Kim Phi Hùng nghiêng người tránh né, đoạn tức giận hỏi :
- Ngươi làm cái trò gì vậy hả?
Ung Hòa lại gầm lên một tiếng, vươn người lao tới, đôi song bút rít lên ào ào, trong thoáng chốc đã công ra hơn mười chiêu.
Kim Phi Hùng tuy trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nhưng chàng cũng không hề hoàn thủ mà chỉ triển khai “Quỷ Ảnh Thiên Biến thân pháp” nhẹ nhàng khéo léo tránh khỏi thế công lợi hại của đối phương, rồi lạnh lùng quát :
- Dừng tay, có chuyện gì xảy ra, hãy nói cho ta nghe trước đã rồi có động thủ cũng được mà.
Ung Hòa chợt dừng bớt cơn kích động, rồi dừng đôi bút phán quan lại, đôi mắt chằm chằm nhìn vào mặt Kim Phi Hùng, đoạn hừ lên một tiếng :
- Gia sư và ngươi có thù oán chi, tại sao ngươi lại hạ độc thủ với người.
Kim Phi Hùng lắc đầu :
- Mấy ngày gần đây tại hạ không hề gặp mặt lệnh sư.
Đoạn chàng đưa tay lấy từ trong người ra mảnh giấy có lưu lại bút tích của Vương Thiên Trạch đang định đưa cho Ung Hòa.
Bất ngờ, phía sau lưng chàng vang lên thanh âm của một nữ nhân, tiếp đó một thiếu nữ tay cầm trường kiếm đột ngột vung lên xông về phía chàng.
Kim Phi Hùng xoay nhẹ gót chân, nhẹ nhàng bay người đảo sang một bên tránh đường kiếm của nàng rồi khẽ cau mày cất tiếng, giọng lạnh lùng :
- Các ngươi đều phát điên hết rồi hay sao?
Thiếu nữ áo trắng đâm ra một chiêu không trúng, chợt lia ngang lưỡi kiếm, hóa thành bảy đóa hoa kiếm chém ngang người Kim Phi Hùng.
Ung Hòa vội vung đôi phán quan bút gạt lưỡi kiếm sang một bên, đoạn trầm giọng quát lớn :
- Sư muội hãy khoan động thủ.
Mặt thiếu nữ áo trắng vẫn còn ngấn lệ, giọng căm hận :
- Sư ca chớ nên ngăn cản ta.
Kim Phi Hùng hừ lên một tiếng lạnh lùng :
- Nếu như ta là Thanh Y Tu La của ba tháng trước đây thì e rằng các ngươi sẽ khó toàn mạng.
Tay chàng đột ngột ném mảnh giấy về phía Ung Hòa.
Ung Hòa thấy thế ném của miếng giấy mạnh mẽ giống như một đạo bạch quang bay tới liền vội vàng vận hết công lực giơ tay đón lấy mảnh giấy.
Nào ngờ thế bay của mảnh giấy mãnh liệt vậy, song khi rơi vào tay y không hề có chứa chút kình lực nào, trong bụng hết sức kinh hãi, thầm nghĩ :
“Cứ xem như vậy cũng đủ biết người này đã đạt tới cảnh giới tối cao, nội lực có thể thu phát tùy ý.”
Y liền mở mảnh giấy ra xem, nhận ra thủ bút của sư phụ mình không khỏi ngạc nhiên, lập tức đưa cho thiếu nữ áo trắng xem.
Thiếu nữ tiếp nhận mảnh giấy lướt mắt xem thử, nhịn không được bật khóc òa lên, giọng nàng cực kỳ phẫn hận :
- Điều này lại càng không thể sai lầm được, gia gia ta hẹn ngươi đến gặp vào canh ba, người đến rồi nói năng không hợp nên ngươi nổi hung tính ra tay sát hại người.
Ung Hòa ngước lên, đưa mắt nhìn Kim Phi Hùng :
- Gã họ Kim kia, hi vọng ngươi có thể giải thích cho chúng ta.
Kim Phi Hùng lạnh lùng đáp :
- Khi tại hạ thấy được mảnh giấy này thì trời đã sắp vào canh tư, nhưng tại hạ cũng vội vàng đến đây, trong quý phủ đã phát sinh ra chuyện gì cho đến bây giờ tại hạ vẫn chưa được minh bạch.
Ung Hòa chợt buông tiếng thở dài vô cùng thảm não :
- Suốt buổi tối hôm nay gia sư ngồi trong khách sảnh tựa như đang đợi một ai đó, đến đầu canh ba đột nhiên trong khách sảnh vang lên tiếng ẩu đả, ta nghe vậy liền hộc tốc chạy đến, chỉ thấy một người áo xanh xẹt ra ngoài cửa mất hút, còn gia sư thì quằn quại lăn lộn trên vũng máu.
Kim Phi Hùng lắng nghe hết sức chăm chú, lúc này chợt lên tiếng :
- Tại hạ đến trễ một bước khiến cho Vương bá bá phải chết oan uổng, phí đi sinh mạng quý giá.
Ung Hòa chợt lên tiếng bảo :
- Vì vậy nên có thể nói sư phụ đã biết trước có kẻ sẽ đến ám hại người.
Kim Phi Hùng trầm tư một lát đoạn bảo :
- Hoặc là Vương bá bá có việc bí mật cần nói với tại hạ, nhưng đối phương đã biết được vội ra tay giết người diệt khẩu.
Ung Hòa có vẻ nghi hoặc :
- Ngươi có thể nói đối phương là kẻ nào không?
Kim Phi Hùng lắc đầu :
- Tại hạ bất quá chỉ suy đoán như vậy thôi, còn như Vương bá bá có gây thù kết oán với ai thì tại hạ hoàn toàn không biết được.
Giọng thiếu nữ áo trắng bi phẫn :
- Gia gia ta chẳng phải là đồ vô danh tiểu tốt, người tầm thường làm sao có thể sát hại gia gia ta được?
Kim Phi Hùng vội tiếp lời :
- Phải đó, trong ba chiêu sáu thức mà có thể sát hại được bá bá thì một nhân vật võ lâm bình thường không thể nào làm được điều đó.
Thiếu nữ áo trắng đột nhiên vung kiếm chỉ thẳng vào mặt Kim Phi Hùng :
- Cho nên ta mới hoài nghi kẻ đó chính là Thanh Y Tu La oai chấn giang hồ.
Kim Phi Hùng lạnh lùng nhìn nàng :
- Võ công của ta so với lệnh tôn thì ai mạnh hơn ai?
Thiếu nữ áo trắng hừ lạnh :
- Tuy rằng không hơn gia gia nhưng ta cũng không dễ gì bỏ qua cho ngươi được.
Kim Phi Hùng cười lạnh :
- Nếu như tại hạ có thể sát hại gia gia của ngươi dễ dàng như vậy thì hai ngươi há có thể là đối thủ của ta không?
Chàng ngừng lại một chút, đoạn nói tiếp :
- Gia gia ngươi tuy có chỗ đối xử không phải với ta, nhưng ta kính trọng người là bậc phụ chấp, tuyệt nhiên ta không có ý oán hận người, hơn nữa ta không có lý gì để sát hại người, hãy thu kiếm lại đi, đừng có tàn sát lẫn nhau như vậy, để cho người thân đau khổ, hung thủ vui mừng.
Thần thái của Kim Phi Hùng có một uy nghi kinh hồn làm cho thiếu nữ áo trắng bất giác phải bỏ kiếm xuống.
Ung Hòa tuy tính tình cực kỳ thô lỗ nhưng thấy chàng nói có lý cũng gật đầu liên hồi :
- Lời Kim huynh nói chí phải, chúng ta đã hiểu lầm Kim huynh rồi đó.
Đoạn y quay sang nói với thiếu nữ áo trắng :
- Sư muội, chúng ta hãy mời Kim huynh lưu lại cùng đàm luận.
Thiếu nữ áo trắng tuy không thích lắm, song cũng chẳng phản đối, vội tra kiếm vào vỏ, đoạn cúi mình đi vào trong đại sảnh.
Ung Hòa đưa tay mời Kim Phi Hùng :
- Mời Kim huynh ngồi xuống đây, chúng ta cùng nhau bàn luận.
Kim Phi Hùng bước vội vào trong đại sảnh, ngồi xuống, Ung Hòa vội lên tiếng giới thiệu thiếu nữ áo trắng :
- Vị này là Vương Thái Vân, sư muội của tiểu đệ.
Kim Phi Hùng vội vòng tay bảo nàng :
- Lúc nãy cô nương đã hiểu lầm tại hạ, âu cũng là chuyện thường tình, tại hạ không hề chấp nệ, còn như chuyện của lệnh tôn thì tại hạ nhất định sẽ giúp cô nương truy tầm ra hung thủ.
Vương Thái Vân đáp giọng lạnh lùng :
- Thật không dám phiền đến tôn giá.
Kim Phi Hùng chẳng hề để ý, chàng quay mặt nói với Ung Hòa :
- Lệnh sư có gây thù kết oán với nhân vật nào không?
Kim Phi Hùng lại hỏi tiếp :
- Gần đây trong thành Kim Lăng có Phong Vân tế hội, lệnh tôn có hợp tác với nhân vật võ lâm giang hồ nào không?
Ung Hòa đáp :
- Không hề có, bất quá chỉ là giao du thân mật với phái Võ Đang, hơn nữa gia sư đã gia nhập vào Bách Kiếm Minh.
Kim Phi Hùng nghĩ ngợi một lát rồi bảo :
- Nếu như thế thì người chưa đến nỗi mang họa sát thân.
Vương Thái Vân chẳng mấy vui vẻ liền xen vào :
- Chắc có lẽ vì đã giao thiệp qua lại với loại người như ngươi.
Kim Phi Hùng buông tiếng thở dài :
- Tại hạ hành sự chỉ cần tâm an, không cần người ta lượng giải, sau này nếu như thấy cần, cứ tự tiện đến tìm tại hạ, xin cáo từ.
Bởi vì Vương Thái Vân buông ra vài câu hàm chứa ác ý nên Kim Phi Hùng chán nản, nên lên tiếng cáo từ rồi bước nhanh ra khỏi đại sảnh.

Danh sách chương của Linh Phong Địch Ảnh

Hồi 01Hồi 02Hồi 03Hồi 04Hồi 05Hồi 06Hồi 07Hồi 08Hồi 09Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h