Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 08:46 ở Hà Nội
 

HẬN THÙ QUYẾT TỬ - Hồi 12

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  411

Dư Đức Minh đưa ba người xuống dưới hầm đá, đi quanh co một thôi khá dài mới đến cửa miệng hầm bên kia. Dư Đức Minh dẫn ba người chui lên khỏi thì tức là chân núi Thiết Tỏa rồi, đứng nhìn khắp chung quanh thì quả núi đứng giữa cái đầm như hòn núi giả ở trong bể cảnh, trừ phi con đường ngầm ra không còn lối đi vào được.
Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh ba người theo Dư Đức Minh đi lên trên núi vừa được một quãng bỗng thấy những tia sáng xanh lè bằng quả cau thi nhau đổ dồn xuống, tức là đàn hổ báo đi tuần canh núi thấy bóng người lạ đều kéo nhau nhảy xổ đến rồi nhe nanh múa vuốt gầm lên những tiếng dữ dội. Ba người kinh hãi đứng giữ thế sẵn. Dư Đức Minh lúc ấy vội đứng dang tay ngăn đàn hổ báo rồi khẽ lên tiếng quát bảo :
- Nghiệt súc, không được vô lễ, đó là khách quen của ta đến chơi.
Đàn mãnh thú như hiểu tiếng người, đều quỳ phục cả xuống cúi đầu khua đuôi như thể nghinh tiếp.
Phan Huỳnh Nương với Phương, Liễu hai người định nhãn nhìn đàn hổ báo hàng ba bốn chục con, con nào cũng to lớn mập mạp như thế cũng đủ hiểu là lão mọi già đã dụng công chăn nuôi, cứ coi đàn hổ báo đi tuần phòng trên núi như thế thì còn ai dám bén mảng đến gần.
Dư Đức Minh lại dẫn ba người đi lên núi, rồi đuổi đàn hổ báo tản ra các nơi, khi bốn người đi đến ngang sườn núi chợt thấy một cái bóng đen từ trên ngọn núi đi vùn vụt xuống như bay. Dư Đức Minh biết thế liền kéo tay ba người nấp vào trong bụi cây rậm rạp rồi khẽ nói :
- Cái bóng đen đó chính là Ô Thúc Lợi. Có lẽ ngày hôm nay được tin cháu gái hắn báo thù chồng con bị giết, nên đêm nay hắn quan phòng về việc lão bà với hai vị tráng sĩ chăng. Nếu vậy cứ đứng núp ở đây, để tôi về vờ đứng canh gác ở cửa hang kẻo nó biết thì nguy.
Dứt lời Dư Đức Minh vội vã quay xuống dưới chân núi ngay, đành để ba người đứng chốn ấy.
Nguyên lão mọi già Ô Thúc Lợi đêm nay muốn đi lùng bắt bọn Phan Huỳnh Nương, hắn định ra khỏi Thiết Tỏa sơn đi vào các khu rừng bí hiểm tìm, không ngờ hắn sẵn có đôi tai rất thính, thoạt nghe đã biết tiếng người lạ lẩn vào trong núi, liền xách cặp Lang nha bổng chạy xuống, thấy mấy cái bóng đen núp trong bụi cây thì cố giương tròn hai con mắt trong đêm, nhận rõ được người lạ là Dư Đức Minh đang chỉ trỏ dẫn đường. Nuôi ong tay áo, Ô Thúc Lợi biết rõ Dư Đức Minh làm phản thì thốt nhiên nổi giận, hắn hầm hầm chạy xuống bụi cây chỗ ba người đứng liền quát :
- May cho lũ chúng bay ở đâu dám cả gan đến giết con cháu ta, lại còn dám đến đây vuốt râu hùm nữa. Chúng bay hãy ra đây nạp mạng vì con mắt ta đã trông rõ mồn một không thể nào trốn thoát được.
Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh thấy Ô Thúc Lợi đã biết rõ mình thì đều nhảy vọt ra cả.
Phan Huỳnh Nương cầm nắm “Mai Hoa trâm” ném vào mặt Ô Thúc Lợi trước, ngờ đâu hắn nhanh mắt liền giơ tay lên bắt mấy ngọn Mai Hoa trâm ném trả lại, rồi cười sằng sặc nói :
- Con mụ kia, ta ngỡ tài giỏi bực nào, chẳng hóa ra bày những trò ấy ta có sợ gì?
Phan Huỳnh Nương vội gạt mấy ngọn “Mai Hoa trâm” ra, thất kinh cho Ô Thúc Lợi có tài như thế, bà liền múa tít cặp búa tầm sét xông vào đánh Ô Thúc Lợi, hắn cũng vội đưa cặp Lang nha bổng lên gạt, bổng búa đập vào nhau rất mạnh xòe hẳn những tia lửa sáng ra, làm hai người đều kinh hãi là cùng có súc khỏe, trổ hết tài để tranh đấu.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh cũng múa chùy xông vào trợ chiến.
Ô Thúc Lợi vừa đánh vừa huýt còi hiệu gọi đàn mãnh thú đến giúp sức, tức thì đàn hổ báo ở chung quanh núi đều chồm nhảy cả đến, con nào cũng gầm lên mấy tiếng dữ dội rồi nhe nanh múa vuốt xông vào định cấu xé ba người.
Phan Huỳnh Nương thấy thế vội nói to lên :
- Quang Diệm, Thuấn Anh hãy gắng sức ngăn cản đàn hổ báo cho ta, còn ta phải quyết ý đối địch với thằng Ô Thúc Lợi này, vì nó lợi hại lắm, sống chết chỉ có một trận đêm nay là thành công.
Tức thì Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh cố gắng sức đánh chết luôn mấy con, không ngờ đàn hổ báo không biết sợ lại hung tợn hơn nữa, khiến hai người đánh trước đỡ sau không lúc nào chậm tay, thành thử trong người nhọc phờ mồ hôi tháo ra như tắm mà không dám chậm tay, lỡ nguy đến tính mạng.
Phan Huỳnh Nương hỗn đấu với Ô Thúc Lợi thật là một đôi kình địch gặp nhau, nên hồi lâu chưa phân thắng bại, vì cặp Lang nha bổng của Ô Thúc Lợi thần khiếp quỷ sầu, ngót hai trăm năm trời nay sát hại biết bao anh hùng trong đời.
Nhưng tài nghệ của Phan Huỳnh Nương chẳng vừa, lừng lẫy khắp miền Nam, khách giang hồ đều nghe danh tiếng, chưa từng thấy mấy người đối thủ được với bà mà nay bà cũng phải kinh phục tài Ô Thúc Lợi trong bọn quân mọi có một không hai, hễ bà dùng chiêu gì ác hiểm thì hắn đã biết trước kháng địch lại, còn như Ô Thúc Lợi động giở miếng độc địa bà cũng am hiểu phá ngay được, nên hai người đều khen ngợi và khiếp sợ lẫn nhau. Ô Thúc Lợi cũng không ngờ ngày nay có người kháng cự ngang với mình.
Hai người lại tranh đấu vài chục hiệp nữa, Phan Huỳnh Nương trổ hết các chiêu bí hiểm để thủ thắng trước. Ô Thúc Lợi liền khoe tài để chiến đấu cũng không được, thành ra hai người lại xung đột một hồi rất khá lâu nữa, thật là chuông khánh chọi nhau, không ai chịu nhường ai.
Bấy giờ tiếng hổ báo gầm lên vang tai nhức óc, Phan Huỳnh Nương đưa mắt nhìn thấy Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đã cố gắng nhọc mệt, còn đàn hổ báo thì lại nhảy xổ vào hăng hái hơn trước, thậm chí nhiều con lại nhảy sang định cắn bà để giúp chủ nó, biết là đứng lâu không thâu phần thắng lợi, Phan Huỳnh Nương chuyển động hết sức mạnh gạt bắn cặp Lang nha bổng của Ô Thúc Lợi ra, rồi quay luôn búa đánh một con hổ chết gục xuống, liền nhảy ngay đến chỗ Phương, Liễu hai người múa tía đôi búa đánh đàn hổ báo lui ra, vì loài mãnh thú cũng phải khiếp oai bà dữ dội.
Bà lên tiếng gọi Phương, Liễu hai người mau chạy, tức thì ba người đều nhảy vọt cả xuống chân núi.
Ô Thúc Lợi đuổi trước, hô đàn hổ báo đuổi theo sau, không ngờ khi đến dưới chân núi thấy Phan Huỳnh Nương cặp lấy Phương, Liễu hai người ngang nách rùn mình nhảy qua mặt đầm rộng ước chừng mười mấy trượng sang bờ bên kia rồi bỏ xuống cùng nhau chạy. Lúc đuổi đến chân núi đàn hổ báo không thể nào nhảy qua đầm được phải đứng ngừng lại, nếu bơi xuống nước độc ắt bị rữa xương chết nên nhiều con đã khiếp hãi. Duy có Ô Thúc Lợi cũng vỗ đùi nhảy vọt qua mặt đầm để theo ba người, không để ba người đã chạy vào trong khu rừng khá xa, rồi cả Ô Thúc Lợi cũng không dám đuổi một mình vì biết Phan Huỳnh Nương cũng không kém gì mình nên sợ bà ám toán phải quay về ngay.
Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh lại lên nấp trên quả núi lúc ban ngày, ba người ngồi nói chuyện đều kinh phục tài nghệ Ô Thúc Lợi và đàn hổ báo rất hung ác, nếu không trừ diệt nổi đàn hổ báo ấy thì khó giết được Ô Thúc Lợi. Nên đêm hôm nay ba người cố nghĩ mưu kế trừ đàn hổ trước.
Lúc ấy Ô Thúc Lợi quay về núi Thiết Tỏa thấy đàn hổ báo bị chết mất bốn năm con và bị thương mất mười mấy con, hắn tức giận vô cùng. Sau sực nhớ ra Dư Đức Minh thông mưu dẫn kẻ địch vào đây, hắn lại càng giận dữ đi lùng bắt Dư Đức Minh. Thấy chàng đứng gác ở dưới cửa hang ngầm, Ô Thúc Lợi túm lấy gáy quật xuống đất, rồi chận chân lên ngực, hai tay giơ cặp Lang nha bổng lên quát :
- Súc sinh! Ta có công nuôi nấng ngươi hơn hai mươi năm trời nay, tin cẩn người như thể chân tay ruột thịt, không ngờ ngày nay ngươi thông đồng với kẻ địch định bày mưu giết ta thế thì tội ngươi đáng sống hay đáng chết?
Dư Đức Minh vội van lạy kiếm lời che đậy :
- Trăm lạy Đức chúa tỏ ra ơn tham xét cho, vì con đã chịu ơn dầy của người quyết không khi nào dám làm điều trái ngược lương tâm ấy, xin người tha thứ cho con được nhờ.
Lại càng tức giận, Ô Thúc Lợi nghiến răng trợn mắt nói dằn từng tiếng :
- Ừ, mày còn già mồm chối cãi, chính mắt ta trông thấy mày dẫn ba đứa ấy vào trốn trong bụi cây, rồi mày nói thầm với chúng nó chạy về vờ giữ cửa hang đây cho ta khỏi sinh nghi. Có thực thế không? Vì tai ta nghe không khi nào có sai.
Dư Đức Minh thấy Ô Thúc Lợi đã biết rõ đầu đuôi thì khiếp hãi vô cùng nhưng chàng vẫn cố ý chối cãi không chịu nhận.
Ô Thúc Lợi lại càng giận dữ, hắn liền giơ ngọn Lang nha bổng vụt một cái, chàng bị gãy lìa xương bả vai bên phải. Hắn cắp ngay chàng vào ngang nách chạy lên ngọn núi, vào trong gian thạch thất quăng chàng xuống đất rồi đi lấy tấm phản gỗ dày và đanh, búa ra đặt chàng nằm lên đóng đanh chân tay lại như hình chữ “đại”.
Thương thay Dư Đức Minh kêu thét lên được mấy tiếng chết ngất người đi, thực là thù cha chưa báo đã bị hại trước. Lấy làm đau đớn cho chàng đã chịu nhẫn nhục hơn hai mươi năm trời nay, giờ lại chịu nổi thống khổ nhường ấy.
Ô Thúc Lợi đóng đanh căng thây Dư Đức Minh xong, đem treo tấm phản lên mỏm đá, cao trên ngọn núi, rồi hắn đứng dưới cười lạt nói :
- Dư Đức Minh, mày vong ân bội nghĩa nên ta xử cách hình phạt này mới xứng đáng với mày, thiết tưởng không còn gì hối hận nữa chứ?
Nắm chắc sự chết trong lòng rồi, Dư Đức Minh nghiến răng trợn mắt dường như muốn ăn thịt kẻ thù ngay lúc ấy không được, chàng chỉ còn cách mắng trả lại :
- Thằng mọi già kia! Một mình ngươi đã sát hại biết bao nhiêu nhân mạng, thì ngày nay báo ứng ngươi chẳng khỏi chết về tay người, số mệnh ngươi chỉ còn trong chốc lát mà thôi. Nay ngươi bảo ta vong ân phụ nghĩa thực vô lý quá, có lẽ nào ta lại chịu ở với loài mọi rợ chúng bây bấy lâu được? Chỉ vì mối thù chúng bay ăn thịt cha ta chưa báo phục được, nên ta sống gượng để chờ cơ hội đó thôi.
May sao người ta giết được con cháu ngươi rồi, còn ngươi chỉ sớm tối chết nốt. Lũ mọi chúng bay sẽ hết giống từ đây, dầu ta có chết cũng được vui lòng.
Ô Thúc Lợi bị mắng, thốt nhiên nổi giận đùng đùng, hắn liền rút con dao nhọn ở cạnh mình rồi nhằm Dư Đức Minh ném vọt lên trúng vào đùi trên, chàng kêu thét lên một tiếng chết ngất người đi. Ô Thúc Lợi thấy thế cười sằng sặc mấy tiếng ra chiều thích ý rồi quay vào trong thạch thất.
Sáng hôm nay Ô Thúc Lợi trở dậy xem thấy Dư Đức Minh căng trên tấm phản chưa chết hẳn, vẫn còn thoi thóp thở nhưng tri giác lúc ấy đã mất di rồi. Ô Thúc Lợi thích chí cười giòn khanh khách :
- Thử xem mày còn già mồm nữa thôi, chốc nữa ta sẽ phanh thây xé xác mày ra cho đàn hổ báo ăn thịt, để trả thù mấy con vật của ta bị chết vì mày.
Dứt lời Ô Thúc Lợi xuống núi, đến nơi động phủ của cháu gái Miêu Nguyệt Cầm, thuật lại chuyện xảy ra đêm qua cho nghe, làm Miêu Nguyệt Cầm cũng khiếp hãi vội sai luôn bọn binh tướng mọi ước chừng hơn trăm đứa đến Thiết Tỏa sơn canh phòng cho ông ngoại, vì kẻ địch tài giỏi khi xảy ra sự nguy hiểm.
Lại nói Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đang ngồi trên núi bàn chuyện tiêu trừ đàn hổ báo của Ô Thúc Lợi đi trước thì mới có thể trừ hắn sau được. Bỗng bà Phan Huỳnh Nương nhìn xuống thấy một con nai lớn đang cắm đầu ăn cỏ ở dưới chân núi, bà cả mừng nói :
- May sao trời giúp ta con nai lớn kia, ắt là thành công về việc giết Ô Thúc Lợi, nhưng hai con hãy giúp ta bắt sống lấy con nai ấy, vì lúc này trong người không sẵn cung tên.
Phương, Liễu hai người đều ngạc nhiên hỏi :
- Quái lạ, lão bà bắt con nai ấy có hiệu quả gì mà giết được Ô Thúc Lợi?
Bà Phan Huỳnh Nương lắc đầu nói :
- Hai con không cần nói nhiều lời, hãy bắt lấy con nai ấy cho ta.
Phương, Liễu hai người tuân lời bà liền chia ra hai đầu chạy xuống chân núi, con nai đang ăn, thấy bóng thì vùng lên chạy nhanh như bay, hai người vội trổ tài phi hành đuổi theo, phút chốc đã đuổi đến nơi.
Phương Quang Diệm liền nắm lấy chân sau con nai quật trở lại. Liễu Thuấn Anh cũng chạy đến nắm lấy sừng nó đè xuống, con nai lớn như con bò mà không thể có sức mạnh cự lại được. Phương Quang Diệm rút thanh kiếm đeo cạnh sường ra đâm một nhát vào cổ họng con nai, huyết phun lênh láng được một lúc thì chết, chàng vác con nai lên vai chạy về núi giao cho Phan Huỳnh Nương.
Bà có ý mừng bèn cầm thanh kiếm mổ phang bụng con nai vứt ruột đi rồi chặt ra làm mười mấy khúc, móc túi lấy gói thuốc bột rắc vào những miếng thịt nai, sau cởi áo thung ngoài ra bọc lấy những miếng thịt ấy vác lên vai.
Phương, Liễu hai người đều lấy làm lạ hỏi :
- Thưa lão bà rắc thứ thuốc bột gì vào những miếng thịt nai để làm gì? Lão bà định đi đâu?
Bà Phan Huỳnh Nương nghiễm nhiên nói :
- Hai con hãy ngồi chờ ta ở đây một lúc. Nay ta đến Thiết Tỏa sơn thi hành một diệu kế này, những miếng thịt nai đây ta rắc thuốc độc vào quăng cho đàn hổ báo ăn hết đêm nay, nó đều bị say chết, sau ta sẽ cùng hai con bày mưu vào giết Ô Thúc Lợi thì thể nào cũng thành công, vì lúc này Ô Thúc Lợi đang đến bàn với cháu gái nó là Miêu Nguyệt Cầm về việc xảy ra đêm qua, thế nào chúng nó cũng cắt binh tướng đến phòng giữ, nên bây giờ trên núi Thiết Tỏa ắt bỏ vắng không, ta có thể thừa cơ hội này lẻn vào một mình được.
Phương Quang Diệm lại hỏi :
- Bẩm lão bà thi hành kế ấy rất hay, nhưng lúc này làm gì có thuốc sẵn thế?
Bà Phan Huỳnh Nương mỉm cười nói :
- Con thực là người sáng ý. Nhân ta có đem sẵn mấy ống hướng mê hồn, vì chất hương ấy có thuốc độc vào chắc phải chết, nên ta tán vụn ra rắc vào thịt nai có thể dùng làm thuốc độc quăng cho đàn hổ báo cho chết được. Thôi, con hãy ngồi chờ đây để ta đi một lát nữa sẽ về ngay.
Dứt lời Phan Huỳnh Nương nhắm theo con đường tắt trong bức địa đồ đến Thiết Tỏa sơn vừa lúc gặp Ô Thúc Lợi đến động phủ cháu gái chưa về. Bà liền nhảy qua mặt đầm sang núi Thiết Tỏa rồi nhảy truyền trên ngọn cây đi lên núi, bỗng đâu đàn hổ báo trông thấy người đều gầm thét lên nhảy cả đến vây kín ở dưới gốc cây, con nào cũng nhe nanh múa vuốt coi rất kinh người. Phan Huỳnh Nương thừa cơ liền cởi bọc quăng những miếng thịt nai xuống, loài vật ham ăn tức thì sâu xúm nhau lại không còn nghĩ gì đến người trên cây, bà tiện dịp nhảy lên núi tìm Dư Đức Minh thì không thấy đâu.
Chợt ngước mắt lên thấy một người đóng đanh trên tấm phản, máu me chảy đầm đìa, sắc mặt nhợt nhạt đi không nhận rõ được là ai. Phan Huỳnh Nương nhảy đến gần tấm phản xem thì chính là Dư Đức Minh chỉ còn thoi thóp hơi thở, bà xiết nỗi kinh hãi vỗ người chàng gọi :
- Dư nghĩa sĩ hồi tỉnh, vì sao lại đến nỗi này. Dư nghĩa sĩ! Dư nghĩa sĩ!
Dư Đức Minh vốn đã không biết gì, chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng, nhưng nghe tiếng người quen gọi chàng cố mở mắt ra, nhận được là Phan Huỳnh Nương thì nét mặt tỏ ra ý vui mừng cố gượng nói được mấy câu :
- Tôi bị nó biết chuyện đem căng đóng đanh không thể nào sống được nữa.
Nhưng xin lão bà cứ thi hành kế ấy, trừ được lũ mọi thì dầu chết tôi cũng được vui lòng. Lão bà làm ơn cứu thoát phần xác này đi, kẻo nó cho loài hổ báo ăn thịt, tôi xin kết cỏ ngậm vành kiếp sau.
Dư Đức Minh nói đến đây thì tắt thở, chỉ còn phần xác ở lại.
Phan Huỳnh Nương xiết nỗi thương tâm, bàn tay không nhổ những mũi đanh ấy rồi vác xác chàng lên vai, nhảy truyền xuống dưới chân núi.
Lúc ấy đàn hổ báo đã ăn hết những miếng thịt nai, nhưng chất thuốc chưa ngấm, con nào cũng không việc gì, nó thấy người trên cây lại thi nhau gầm thét lên đuổi.
Phan Huỳnh Nương cõng xác Dư Đức Minh nhảy vụt qua mặt đầm sang bờ bên kia, rồi cắm đầu chạy một mạch khá xa mà vẫn nghe tiếng đàn hổ báo gầm theo.
Phan Huỳnh Nương về đến quả núi lúc nãy, Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh thấy bà vác người chết thì đều khiếp hãi hỏi :
- Bẩm lão bà vác ai, sao lại đến cơ sự này?
Phan Huỳnh Nương khẽ đặt xác chàng Dư Đức Minh xuống rồi nét mặt thảm đạm ngưng ngưng ngấn lệ sa :
- Xác chàng nghĩa sĩ đã vì chúng ta mà hy sinh, đã vì biết mấy người bọn ta mà chịu cái thảm kiếp này, tức là chàng Dư Đức Minh.
Phương, Liễu hai người nghe nói đều kinh hồn hoảng vía, cùng nói :
- Trời ơi, Dư Đức Minh? Sao lại bị thảm khốc thế này?
Phan Huỳnh Nương bèn thuật lại chuyện vừa rồi cho Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh nghe, cả hai đều cảm động rơi châu lệ ràn rụa, thương thay người chịu khổ nhục bấy lâu mà thù cha chưa báo phục được, đã chịu điều thiệt phận trước ngay.
Phương Quang Diệm bèn cởi áo ngoài ra mặc cho Dư Đức Minh, vì thấy chàng lộ thể chỉ còn có miếng da báo phủ kín dưới hạ thân thì không thể nào cầm lòng được.
Phan Huỳnh Nương lại ôm xác Dư Đức Minh đặt vào trong hốc núi, rồi bà động lòng thương nói :
- Nghĩa sĩ hãy dầu lòng nằm chờ tạm đây, tôi xin thừa kế thừa trí hướng của nghĩa sĩ giết cho kỳ hết lũ quân mọi, rồi đây sẽ mồ yên mả đẹp để hiến dương người có công lao mà khám phá đất mọi trước nhất.
Đoạn ba người cùng nhau bàn định để đêm hôm nay vào phá Thiết Tỏa sơn.
Lại nói Ô Thúc Lợi bàn mưu với cháu gái Miêu Nguyệt Cầm xong liền dẫn một bọn quân mọi ước chừng ngoài trăm đứa cầm sẵn giáo mác đến mai phục tại đường ngầm ở Thiết Tỏa sơn. Khi về đến nơi không thấy Dư Đức Minh đóng ở trên tấm phản nữa, Ô Thúc Lợi tức giận vô cùng, chắc là kẻ địch nhân lại vào cứu trộm đi rồi. Còn đàn hổ báo thì không thấy ra mừng đón như mọi ngày ấy là thuốc độc hơi ngấm, bọn nó đã nhọc mệt, mà Ô Thúc Lợi vì đang tức mất Dư Đức Minh nên không để ý đến việc ấy, hắn chỉ một mặt cắt bọn quân mọi ẩn núp ở dưới đường ngầm, hễ khi nghe thấy tiếng động ở trên thì kéo ùa ra, cùng đàn hổ báo hiệp lực bắt bọn địch nhân, còn hắn thì ngồi tịnh dưỡng ở trong gian thạch thất trên đỉnh núi để rình xem.
Đêm hôm ấy, Phan Huỳnh Nương bàn mưu với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh, hễ khi bà giao chiến với Ô Thúc Lợi thì hai người phải vây bọc ở ngoài làm cho nó rối trí, rồi mỗi người cầm một nắm “Mai Hoa trâm” nhằm khi bất phòng ném vào mặt thì nó mới bị thương được, nếu ném vào người thì không việc gì, vì nó thao luyện nội ngoại công rất giỏi.
Phương, Liễu hai người đều theo lời bà rồi để sẵn Mai Hoa trâm trong mình.
Vào khoảng canh hai, ba người đi đến Thiết Tỏa sơn, Phan Huỳnh Nương bảo Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh hãy đứng chờ một nơi, bà lẻn đến Thiết Tỏa sơn thấy cảnh tượng yên lặng như tờ, trên núi không có thấy những tia sáng xanh lè như quả cau nữa, tức là đàn hổ báo lúc ấy đã bị thuốc độc say chết hết rồi.
Phan Huỳnh Nương lại đến chỗ bụi rậm rạp đêm hôm trước là nơi cửa xuống đường ngầm, bà thấy cửa bằng hai phiến đá đóng chặt lại bèn cúi đầu xuống ghé tai nghe, thấy tiếng bọn quân mọi đang xôn xao nói thầm, biết là chúng nó mai phục ở dưới ấy, bà lấy mấy nén hương mê hồn đánh đá lửa châm rồi lùa vào khe cửa đá quăng xuống dưới đường ngầm, tức thì khói tỏa ra hết các nơi, bọn quân mọi hơn trăm đứa ngửi thấy mùi hương ngao ngát đều bị hồn mê bất tỉnh nhân sự, nằm đờ ra như xác người chết.
Phan Huỳnh Nương biết là đắc kế liền quay lại chỗ cũ gọi Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh mau lên núi Thiết Tỏa, vì mặt đầm cách khỏi dưới chân núi rất xa, hai người tài nghệ còn non kém không thể nào nhảy qua được, nên bà lại cặp hai người vào nách nhảy qua mặt bằng sang chân núi.
Bấy giờ, không thấy đàn hổ báo xô ra gầm thét như đêm hôm trước nữa, vì chúng đã quá ham ăn bị chất thuốc độc chết cả rồi, Phan Huỳnh Nương cùng Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh chuyền trên các ngọn cây đi lên núi, tìm đến gian thạch thất của Ô Thúc Lợi.
Số là lúc ấy Ô Thúc Lợi ngồi rình trong gian thạch thất đã biết động có kẻ địch nhân lên núi rồi, vì hắn sẵn có đôi tai rất thính, cách khỏi nửa dặm xa hơi động đã biết trước, nhưng bây giờ hắn vờ làm như không biết để giữ kẻ địch nhân vào trong gian thạch thất rồi kéo dây đóng sập cửa lại bắt sống, ấy là Ô Thúc Lợi chỉ định mưu như thế, chứ có biết đâu bọn quân mọi đã bị mê và đàn hổ báo đã bị chết cả rồi.
Đến trước cửa gian thạch thất, Phan Huỳnh Nương với Phương, Liễu hai người ngó vào xem thấy Ô Thúc Lợi ngồi xếp bàn tròn trên chiếc sập đá quay mặt trở vào, hắn nín hơi vận nội công, những bắp thịt và gân xương nổi lên đầy mình kêu răng rắc. Phan Huỳnh Nương biết Ô Thúc Lợi tài nghệ tuyệt vời, trừ phi bà ra thì ít có người nào địch lại với hắn, bà còn đứng suy nghĩ chưa dám xông vào vội.
Không ngờ Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh còn tuổi trẻ tầm con mắt chưa được kiến thức cho lắm, nên lúc ấy hai người không biết gì nguy đều nhảy cả vào trong thạch thất, cùng giơ song chùy, song giản lên ngắm đúng đầu Ô Thúc Lợi giáng xuống.
Ô Thúc Lợi không buồn tránh, chỉ cúi đầu xuống cho cặp chùy giản đánh trúng vào vai, mà hắn vẫn ngồi điềm nhiên không việc gì, hai người vì dùng sức quá mạnh bị chồn tay trở lại đều ngã ngồi xuống đất. Ô Thúc Lợi bèn quay người lại, cười giòn khanh khách nói :
- Lũ dòi bọ chúng bây có làm được trò gì mà dám dấn thân vào nơi ác hiểm này, âu để ta hóa kiếp đi cho rồi.
Dứt lời Ô Thúc Lợi vớ cặp Lang nha bổng để cạnh mình, rồi giơ cao lên định đánh Phương, Liễu hai người.
Phan Huỳnh Nương thấy cơ nguy hiểm vội nhảy vọt vào đưa hai lưỡi búa tầm sét lên đỡ cặp Lang nha bổng của Ô Thúc Lợi đánh xuống, chỉ nghe “choang” một tiếng dữ dội, vì hai người đều dùng sức mạnh quá, bốn cánh tay bị rật chồn lại.
Ô Thúc Lợi thấy Phan Huỳnh Nương lần này thì căm tức lắm, hắn nghiến hai hàm răng kêu kèn kẹt nói :
- Con mụ quái ác kia, ta quyết phanh thây xé xác ngươi ra để trả thù cho con cháu và hết thảy mọi người đã bị ngươi giết.
Phan Huỳnh Nương cũng cười lạt bằng tiếng mọi :
- Ngươi sắp chết ngay bây giờ mà còn không biết dám khoe khoang, hãy coi hai lưỡi búa của ta lấy đầu ngươi đây.
Phan Huỳnh Nương nói dứt lời liền múa tít hai lưỡi tầm sét xông vào đánh.
Ô Thúc Lợi cũng vội đảo lộn cặp Lang nha bổng lên nghinh địch, hai người lại trổ hết tài năng nghệ thuật ra phấn đấu. Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh cũng nhảy vào trợ chiến, phút chốc đã được vài chục hợp, mà khen cho Ô Thúc Lợi vẫn còn sức cầm đồng được.
Ô Thúc Lợi vừa quát tháo rầm rĩ lên để làm hiệu gọi đàn hổ báo và lũ quân mọi vào trợ giúp sức, ai ngờ hắn kêu rát cổ bỏng họng cũng không thấy gì, thì trong lòng đã sinh nghi có ý lo sợ.
Phan Huỳnh Nương biết thóp liền nói to bằng tiếng mọi :
- Lão mọi già ác kia, ta đã bảo là ngày tận số rồi, ngươi đừng hòng gọi đàn hổ báo và lũ quân mọi vào trợ giúp sức nữa, ta đã đánh thuốc độc và giết sạch rồi.
Vỡ mật bay hồn, Ô Thúc Lợi nghe tin ấy chân tay rụng rời. Cặp Lang nha bổng đã có ý rối loạn.
Phan Huỳnh Nương lại gắng sức múa cặp búa tầm sét đánh ráo riết.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh cơ hội ấy đều nhảy vọt ra mỗi người móc túi lấy một nắm “Mai Hoa trâm” ngắm đúng con mắt Ô Thúc Lợi ném vào, tức thì hắn kêu rú lên một tiếng, hai con mắt bị lòi ra.
Phan Huỳnh Nương liền đánh một búa vào huyệt trên đỉnh đầu Ô Thúc Lợi chẻ óc ra làm hai mảnh ngã gục xuống, rồi song giản song chùy của Phương, Liễu hai người thi nhau giáng xuống mình Ô Thúc Lợi đập như đe thợ rèn.
Thế là tên mọi già gian ác đã sống ngót ba trăm năm trời nay, không ai kháng địch nổi mà nay chết về tay Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh ba người.
Khi giết được Ô Thúc Lợi rồi, ba người đi lùng xem chung quanh mới thấy đàn hổ báo bị say thuốc chết nằm nhan nhản, có một vài con còn ngắc ngoải chưa chết hẳn thì Phương, Liễu hai người bồi thêm cho mấy cặp chùy và giản.
Phan Huỳnh Nương lại đến cửa đường ngầm mở hai tảng đá ra rồi sẵn cặp búa tầm sét phá một con đường cho nước dưới đầm chảy vào trong, ngâm chết hơn trăm tên quân mọi không sót mống nào, vì lúc ấy chúng đang bị mùi hương mê mẩn còn chạy sao thoát được. Đoạn ba người ra khỏi Thiết Tỏa sơn về quả núi lúc trước nằm nghỉ.
Ngày hôm sau Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh lại cùng nhau đến thăm xem hang Bàn Loa cốc để dụng kế hỏa thiêu.
Khi đến nơi quả thấy một cái hang núi rất rộng và sâu hàng hai ba dặm, quả nhiên đầu hang bên kia đã đã vận đá lấp chặt lại, còn đường trong hang thì chứa tích những củi khô rơm rạ cùng đồ dẫn hỏa, dầu và diêm sinh. Không biết bao nhiêu mà kể, cửa hang bên này thấy chồng chất những củi khô và rơm rạ cao bằng tòa nhà lớn.
Sau ba người lùng xem thấy giữa hang thật có một con đường ngầm chui lên núi, ba người chui thử lên xem thì quả ra thoát được ra ngoài hang, trèo ngang sườn núi mà từ đấy xuống cửa hang bên này chỉ gần như gang tấc. Đến khi xuống thì thẳng đường ngay nên rút lại gần bằng mười với một, như thế mới có cái tên gọi là Bàn Loa cốc.
Không biết Dư Đức Minh khám phá ra cái hang này từ khi nào và dụng công xếp đặt những củi rơm từ bao giờ, chớ không phải là công việc trong một vài năm mà làm được, thật là con người có chí báo phục cừu thù thì không quản gì công khó nhọc.
Phan Huỳnh Nương cùng Phương, Liễu hai người xem xét Bàn Loa cốc xong rồi quay về quả núi trước, để dự kế thi hành trận hỏa công.
Lại nói hôm sau, Miêu Nguyệt Cầm cho người đến Thiết Tỏa sơn hỏi thăm tin tức Ô Thúc Lợi có bắt được kẻ địch nhân không. Hay đâu khi đến nơi thấy Ô Thúc Lợi đã bị giết, đàn hổ báo cũng bị chết nằm lăn ra đấy, còn lũ quân mọi thì bị ngâm nước dưới đầm không sót mống nào. Tên mọi đi thăm tin thấy thế không còn hồn vía vội vã về báo cho Miêu Nguyệt Cầm biết.
Miêu Nguyệt Cầm nghe tin dữ ấy chết ngất người đi, rồi vật mình lăn ra khóc rất là thê thảm vì vợ chồng Miêu Nguyệt Cầm khi trước chỉ sợ cậy Ô Thúc Lợi như cây trụ thạch, nên bấy lâu không ai dám xâm phạm đến đất mọi, nay Ô Thúc Lợi và chồng con đều bị giết thì ắt là cơ nguy sắp đến nơi, trách nào Miêu Nguyệt Cầm chẳng sợ hãi than khóc. Ngay hôm ấy, Miêu Nguyệt Cầm lập tức sai bọn thủ hạ khiêng thi thể Ô Thúc Lợi về nơi động phủ làm ma chôn cất rất là long trọng.
Khi việc xong xuôi, Miêu Nguyệt Cầm tụ họp hết bọn quân mọi được ngoài nghìn đứa, bàn nhau quyết cùng kẻ địch một trận sinh tử dầu cho chết ngay không còn một mống cũng cam lòng, vì giống mọi đều có tánh hung tợn không biết cái chết là gì nên chúng đều nai nịt gọn gàng, chuẩn bị sẵn gươm đao giáo mác và ngựa roi để đề phòng sẵn.
Cách hai hôm sau, Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh ăn mặt gọn ghẽ rồi đến nơi động phủ của Miêu Nguyệt Cầm khiêu chiến.
Thấy kẻ thù trước mắt, quân mọi đều căm tức thấu xương, Miêu Nguyệt Cầm đang cưỡi trên con voi liền nhảy xuống múa cây đao xông đến chém Phan Huỳnh Nương, bà cũng đưa cặp búa tầm sét lên nghinh địch.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đều vũ động song chùy, song giản sẵn đến đánh hai viên tướng mọi là Khương Báo, Khương Bưu, hai viên tướng mọi cũng múa thiết côn xông vào, tức thì bốn người cùng nhau tranh đấu rất kịch liệt.
vì hai viên tướng mọi cũng xứng tay kình địch với Phương, Liễu hai người, nên trong khi ấy hai bên đều ra nhiều chiêu rất nguy hiểm.
Lúc ấy bọn quân mọi lại vây tròn chung quanh, đều chĩa giáo mác lao vào rất dữ dội, nếu để chậm tay thì bị hại đến tánh mạng ngay, làm Phương - Liễu hai người lại càng hết sức giữ gìn.
Phan Huỳnh Nương đấu với Miêu Nguyệt Cầm cũng chỉ vờ đánh cầm chừng để dụ vào nơi trọng địa, nhưng Miêu Nguyệt Cầm vì mối thâm thù của chồng, con và ông ngoại nên liều mạng đánh rất hăng hái, đã vứt bỏ cái chết ra cõi ngoài.
Lúc ấy Phan Huỳnh Nương thấy lũ quân mọi ham đánh, bà đánh bậy một búa rồi vờ quay đầu chạy, gọi cả Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh chạy. Ba người nhằm đường Bàn Loa cốc chạy chừng một dặm xa, nhìn lại thấy quân mọi vẫn theo đuổi ráo riết, hình như chúng đã căm giận thấu xương, quyết theo cho kỳ bắt được mới nghe.
Ba người lại vờ đứng lại giao chiến chừng vài chục hiệp cho chúng ham, rồi lại trá bại quay đầu chạy, cứ giữ như thế chẳng mấy chốc đã đến cửa hang Bàn Loa cốc.
Ba người vờ làm như thể sợ hãi chạy thụt vào trong hang, lũ quân mọi ngu dại có biết đâu là mưu kế, và chúng vẫn ngờ là cửa hang đó sẽ có đường thông sang bên kia. Miêu Nguyệt Cầm cứ ra công hô lũ quân mọi đuổi vào trong hang, khi chạy được một quãng xa thì không thấy Phan Huỳnh Nương và Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đâu, mà lũ quân mọi cho là chạy sang đầu hang bên kia rồi, lại càng gắng sức đuổi.
Số là lúc ấy ba người đã leo cả lên đường ngầm ở giữa hang, Phan Huỳnh Nương để một mình Phương Quang Diệm ngồi chờ sẵn đấy, chờ cho lũ quân mọi hơn nghìn đứa chạy qua rồi đánh đá lửa châm mồi quăng xuống, tức thì củi rơm khô sẵn, đồ dẫn hỏa cháy bùng lên, còn bà với Liễu Thuấn Anh chạy xuống cửa hang bên này, giở đống củi rơm khô nhét chặt kín vào cửa hang, chỉ trong nháy mắt là xong, rồi cũng đánh đá lửa châm cho cháy lên.
Phút chốc ngọn lửa trong hang ngoài cửa đã cháy bốc lên ngùn ngụt, lũ quân mọi thấy nghẽn đầu đằng kia thì vội kéo nhau quay trở lại, không ngờ lửa đã cháy bùng không còn đường lối ra, hơn nghìn quân mọi đành ký thân gởi xác vào đống tro tàn.
Lúc ấy trong hang Bàn Loa cốc lửa cháy rất dữ dội, chung quanh đấy nóng rực không thể nào đứng gần được. Phan Huỳnh Nương với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh phải chạy sang ngọn núi bên này đứng nhìn xuống xém, thấy tiếng than lửa nổ, núi đá nứt và mùi khét lẹt xông ra, tức thì quân mọi đang bị nướng thịt cháy.
Phan Huỳnh Nương thấy tấm thảm trạng ấy liền ứa nước mắt nói :
- Thương thay cho lũ quân mọi ngu dại, chết cách thảm thiết như thế thực lòng ta không nỡ, nhưng vì chúng nó quen tính ác độc quá, không trừ đi ắt để hại cho người sau và cũng vì Dư Đức Minh chết một cách thống khổ, nên ta phải dùng theo kế “hỏa công” của chàng, nay chàng chết chẳng có một mình mà hơn nghìn mạng người thế nào thì cũng vui lòng nơi chín suối không còn sự thù oán gì.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh hai người cảm động đều nói :
- Bẩm lão bà, nghĩ tình nhân loại thì cũng thương tâm thực, nhưng thói chúng nó làm điều tàn độc không trừng trị không được. Vả ta nay là kế thừa mưu trí của Dư Đức Minh để lại, một người đã chịu oan khuất nơi đất mọi hơn hai mươi năm trời nay, như thế ta cũng không phải là tàn nhẫn lương tâm!
Nhấc ống tay áo lau ráo ngấn nước mắt trên gò má nhăn nheo, Phan Huỳnh Nương lắc đầu nói :
- Đã đành rằng thế, song chẳng khỏi cảm đến tình nhân loại, có lẽ đời ta chưa từng sát hại nhiều người như thế bao giờ, thực là từ nay ta không muốn giết một mạng con kiến nào nữa, vì công ta suốt đời chẳng được mấy, còn tội thì nhiều hơn.
Ba người than thở xong rồi quay về nơi động phủ của lũ quân mọi lùng xem không thấy một đứa, có lẽ còn sót tên nào thì trốn biệt đi nơi xa hết. Phan Huỳnh Nương cố tìm tòi trong làng mọi thấy một cổ quan tài, lên núi đưa xác Dư Đức Minh xuống khâm niệm tử tế, sau chôn cất ở cửa hang Bàn Loa cốc.
Phan Huỳnh Nương lại lấy hai phiến đá lớn, một phiến khắc mấy chữ lớn :
“Tảo trừ man di quận nghĩa sĩ Dư Đức Minh chi mộ”, làm tấm bia đá dựng ở đầu ngôi mộ. Còn một phiến đá bà lược thuật đoạn lịch sử bà với Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh, Dư Đức Minh bốn người có công tiễu trừ lũ mọi, rồi cầm dao tỉ mỉ khắc rõ rệt vào một tấm bia nữa dựng ở giữa ngôi mộ Dư Đức Minh để kỷ niệm đời sau.
Quả nhiên về sau những thổ dân gần đấy kéo đến xứ này ở, bèn lập riêng ngôi đền lên mộ thờ Dư Đức Minh, và ghi rõ cả công đức bốn người, hương khói từ đấy không lúc nào ngơi ngớt.
Phan Huỳnh Nương trừ diệt quân mọi xong cùng Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh ra khỏi Man Di Quận, từ đấy nhằm đường về Hồ Nam còn cách xa hàng bốn năm trăm dặm. Ba người rong ruổi chừng mười mấy hôm thì tới nơi.
Lúc ấy Phan Huỳnh Nương còn từ biệt Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đến Tiết Gia Pha ở miền Long Sơn, Hồ Nam có chút việc cần. Phương, Liễu hai người xin theo, bà không cho đi vì công việc bí ẩn không thể cho ai biết được.
Đành tình Phương, Liễu hai người cảm tạ ơn đức Phan Huỳnh Nương rồi bái biệt ra đi con đường khác.
Ngày kia Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đi đến một nơi thị trấn rất phồn thịnh, lại vào ngày hội hè nên người qua lại đông như nước chảy. Lúc ấy Liễu Thuấn Anh vẫn ăn mặc giả trai như trước, cùng Phương Quang Diệm đi lững thững ở ngoài đường xem phố phường, thấy cảnh tượng buôn bán sầm uất, những trà lâu và tửu quán rất trang hoàng.
Bỗng thấy một nhà sư tướng quái ác, vóc dáng vạm vỡ ở đằng xa xồng xộc đi đến, cứ giương tròn hai con mắt trâu nhìn chòng chọc lên một tòa lầu rồi đâm sầm cả vào một người đi đường suýt ngã.
Phương, Liễu hai người lấy làm lạ, ngước mắt nhìn lên tòa lầu mà nhà sư đang nhìn, thì thấy một nàng thiếu phụ ăn bận mộc mạc, tuy không son tô phấn điểm mà vẫn có vẻ xinh đẹp lạ thường, càng nhìn càng khiến người ta tiêu hồn lạc phách.
Khi nàng thiếu phụ thấy bộ mặt quái ác của nhà sư đang đi thì hổ thẹn, rũ vạt áo quay vào mà nhà sư vẫn còn đứng ngây người như pho tượng đá nhìn theo.
Liễu Thuấn Anh thấy bộ dạng khả ố của anh sư hổ mang thì rất ghét, bèn ghé vào tai Phương Quang Diệm khẽ nói :
- Thế huynh thử coi cái dáng điệu của thằng trọc hổ mang kia có đáng ghét không, tu hành gì mà thấy gái đẹp cứ nhìn chòng chọc, ước gì chúng ta bẻ cổ nó cho khỏi ngứa mắt.
Khẽ gật đầu, Phương Quang Diệm nói :
- Tu hành gì, chúng nó chỉ mượn cửa thiền làm điều dâm ác. Không may cho nàng thiếu phụ kia vô phúc để nó trông thấy, chắc đêm nay chẳng khỏi sự cưỡng hiếp, nhưng nay anh em ta gặp việc này ắt phải trừng trị tên sư hổ mang, kẻo nó làm bại hoại danh tiếng của người ta.
Lúc ấy nhà sư đã đi xa rồi, Phương, Liễu hai người còn đứng ngắm tòa nhà thiếu phụ, thấy lụp xụp, rất là tiện lợi cho kẻ dâm ác để leo trèo vào. Nhìn sang bên cạnh thấy một tửu quán cao rộng, coi cách trần thiết cũng ra vẻ lịch sự, hai người bèn vào trọ tửu quán ấy để đêm nay sẽ liệu định với nhà sư dâm ác.
Phương, Liễu là những người tinh tế có cặp mắt thông minh nhận xét hơn người, nên thoạt nhìn nhà sư lỗ mãng đã đoán biết tâm trạng hắn. Nhưng riêng thiếu phụ xinh đẹp thì vẫn ngây thơ có hiểu biết gì. Tuy nhiên đêm ấy nàng không hiểu sao tự dưng thấy trong lòng áy náy không yên, nàng ôm con chập chờn mãi đến quá canh hai vẫn không sao nhắm mắt ngủ quên đi được. Nàng chỉ tưởng rằng do một nỗi buồn vô căn cớ hay bở một niềm mong nhớ xa xôi nào, khiến cho mình bâng khuâng thao thức như vậy.
Bỗng đâu như có một làn gió lạnh lùa vào và phía cánh song bên trái như có rung động bức rèm. Thiếu phụ chưa kịp nghĩ ngợi gì thì bóng người đã nhảy đại tới đè sấn lên người, giọng sặc hơi men hổn hển nói :
- Nàng ơi! Nàng xinh đẹp yêu quý của bần đạo ơi! Nàng ở có một mình thôi ư? May mắn quá, đêm nay nàng với bần đạo tận hưởng một đêm lạc thú nhất của đời người...
Vừa nói nhà sư dâm dật hôn bừa lên má lên môi thiếu phụ.
Trong phút nguy biến bất ngờ thiếu phụ cũng nhận được kẻ đè lên người mình là nhà sư ban ngày. Nàng cố sức bình sinh đẩy mạnh nhà sư xuống khỏi người mình khiến hắn bất thần bị văng người ra một bên, nhưng hai tay vẫn còn cố nắm lấy hai cổ tay thiếu phụ. Thiếu phụ cố lấy lại sự bình tĩnh nói :
- Tôi là gái có chồng có con, mà sư phụ là kẻ xuất gia đầu Phật, xin sư phụ tha thứ cho tôi toàn danh tiết thì bằng mấy kiếp tu hành.
Thiếu phụ nói rồi lai cố sức vùng vẫy mà nhà sư vẫn không chịu buông tay, đứa trẻ thấy người ôm mẹ nó thì cũng khiếp hãi khóc thét lên, nhà sư sợ người dưới nhà nghe tiếng liền rút ngay con dao định giết đứa trẻ.
Thiếu phụ kinh hoàng vội nắm tay nhà sư rồi van lạy :
- Trăm lạy sư phụ tha thứ cho đứa trẻ ngây thơ, nó chưa biết gì, tôi xin dỗ nó nín ngay bây giờ.
Nhà sư nghe bộ răng quái gở :
- Thế thì nàng mau dỗ nó, không ta giết ngay lập tức.
Thiếu phụ vội vàng vỗ về đứa trẻ im tiếng khóc.
Nhà sư lại vật thiếu phụ xuống giường như con hùm dữ vồ mồi, lần này thiếu phụ kinh hãi hết sức đạp giẫy hai chân lên ngực hắn, nàng biết chỉ trong lúc này là bại hoại danh tiết, không mặt nào sống làm người trông thấy chồng con, chỉ trong lúc nữa con quỷ dâm ác nó sẽ phá hết hạnh phúc của nàng, nó sẽ giết tươi một người tuyết sạch băng trong.
Nhà sư quái ác thấy nàng thiếu phụ quay lộn lại càng làm tàn bạo thêm lên, nó liền xé toang cả quần áo của nàng ra, nó định tính cuộc cẩu thả ngay tức thì.
May sao đứa con thơ của nàng là một vị cứu tinh của mẹ nó, đứa trẻ thấy thế ngỡ là người đánh đập mẹ, nó lại khóc thét lên dữ dội làm Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh ở nhà tửu quán bên cạnh nghe tiếng vội chạy sang, thì thấy con quỷ dâm ác đang làm việc tàn bạo, nó lại rút con dao định giết đứa trẻ.
Liễu Thuấn Anh trông thấy kinh hãi, liền vơ ngay viên ngói nhằm khi bất thần ném trúng vào giữa đầu nhà sư quái ác.
Hắn bị đau và giật mình nhảy chồm ra ngoài giường như con vật điên, vì trên đầu trọc đã bị ném thủng, máu phun ra phè phè.
Liễu Thuấn Anh thừa cơ nhảy xổ vào múa hai quả chùy đánh, nhà sư cũng vội rút cây đoản đao ra nghinh địch.
Phương Quang Diệm lại nhảy vào múa song giản trợ chiến, thành thử nhà sư quần thảo với Phương, Liễu hai người ở trong một gian gác rất kịch liệt, làm người dưới nhà thấy ầm ầm đều thức trở dậy, còn nàng thiếu phụ thì khiếp hãi ngồi ôm con chui vào một xó giường nhìn ra không hiểu hai người này đến cứu nàng hay vì sao mà đánh nhau, đứa trẻ thơ thấy rầm rộ lại càng khóc dữ hơn trước.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh hiệp lực hỗn đấu với nhà sư được vài chục hiệp, nhà sư tuy nhiên cũng là một tay võ nghệ cao cường, nhưng song chùy, song giản của Phương, Liễu hai người biến hóa vô cùng làm cho nhà sư cũng phải rối loạn chân tay, vì đã bị thương trên đầu máu chảy ra rất nhiều, nên bị ngay Phương Quang Diệm đánh một giản vào bả vai bên trái đau nhức thấu xương, tiếp luôn lại bị Liễu Thuấn Anh giáng một chùy vào lưng nhà sư bị hộc máu mồm rồi nhảy vọt lên nóc nhà chạy.
Phương, Liễu hai người tức thì nhảy theo đuổi. Chuyền nhảy qua mấy nóc nhà không thấy tung tích nhà sư đâu, chắc là có phi hành thuật nên đi nhanh như biến. Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đành quay trở về.
Lúc ấy nàng thiếu phụ ngồi ôm con trong giường, áo rách đầu bù như một bông hoa đang tươi đẹp bị người vò nhàu coi rất thương tâm, nàng vội đứng dậy lấy áo quần thay, kế đó bà mẹ chồng và bọn gia nhân ở dưới nhà kéo lên hỏi chuyện, nàng bèn thuật lại chuyện vừa rồi cho nghe làm cả nhà ai cũng lấy làm hú vía mừng cho nàng và cảm tạ ân đức hai chàng thiếu niên đến cứu.
Nguyên thiếu phụ là Phùng Thị, lấy chồng họ Lưu làm nghề buôn bán ngoại thương, nên gia tài cũng có thể phong túc qua ngày. Vợ chồng nàng rất thương yêu nhau, mới sinh được một đứa con trai lên ba tuổi, may sao đêm nay gặp được người đến cứu ngay nếu không ắt vợ chồng nàng phải chia lìa nhau, mà lúc ấy chồng nàng lại đi buôn bán xa vắng nhà.
Phùng Thị đang ngồi ôm con vào lòng cho đỡ sợ hãi vừa rồi, bỗng đâu thấy Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh nhảy vào trong lầu, mọi người đều kinh hãi.
Liễu Thuấn Anh biết ý liền nói :
- Anh em tôi tức là lữ khách vào trọ nhà tửu quán bên cạnh, nghe tiếng trẻ con khóc vội sang cứu, đại tẩu có việc gì không?
Câu hỏi vô tình và chân thật của Liễu Thuấn Anh, làm Phùng Thị thấy hai chàng tuổi trẻ lại càng thẹn đỏ mặt nói :
- Nhờ ơn hai vị tráng sĩ đến giải cứu, thiếp mới giữ toàn được danh tiết, nay thiếp lấy làm cảm kích muôn đời không quên.
Phương Quang Diệm liền nói :
- Cứu người trong khi nguy nan là lý đương nhiên, đại tẩu bất tất phải nói đến điều ân đức. Nhưng tôi xin hỏi đại tẩu có biết nhà sư ấy bao giờ không? Mà cách đây có ngôi chùa nào?
Phùng Thị vội đáp :
- Thưa tráng sĩ, thiếp thực không quen biết nó bao giờ, duy có lúc ban ngày gặp nó đứng ở ngoài cửa mà đêm nay lẻn vào đây. Còn cách đây hai dặm, có một ngôi chùa là Ngọc Long Từ, thường nghe phu quân thiếp nói có một lão sư già là Không Nham hòa thượng, lại dạy bốn người đồ đệ là Duy Tĩnh, Duy Tinh, Duy Nhất, Duy Trí, thầy trò tụ họp nhau lại chuyên đi cướp bóc và giết người lương thiện, nhưng không biết thằng sư này có phải ở chùa ấy không?
Phương Quang Diệm nghe nói rất kinh hãi, vì biết Không Nham hòa thượng là người giết Liễu Hải Phong cha Liễu Thuấn Anh khi trước, nhưng chàng giấu không dám nói cho Liễu Thuấn Anh biết e nàng nóng tánh làm hỏng việc.
Phương Quang Diệm liền nói với Phùng Thị :
- Nếu thế thì thằng sư ấy ở chùa Ngọc Long rồi, tôi xin khuyên đại tẩu mau dọn nhà đi nơi khác, nếu còn ở đây thế nào cũng bị hại về tay chúng nó.
Phùng Thị nghe lời rất cảm ơn Phương, Liễu hai người, rồi bảo mẹ chồng dọn nhà đi ngay hôm sau.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh lại cố tìm đường đến Ngọc Long tự đề đánh giết lũ sư hổ mang.
Khi đến Ngọc Long tự thấy lộng lẫy nguy nga, cảnh chùa coi rất sầm uất.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh đi xồng xộc vào trong chùa để thăm thú, bỗng thấy hai người hòa thượng mặt mũi rất hung ác ra ngăn hỏi :
- Hai vị thí chủ đi đâu mà xách cả binh khí vào trong chùa này, vì đây là cửa Phật không phải là nơi chiến địa sa tràng.
Liễu Thuấn Anh thấy hòa thượng nói xấc thì mắng ngay :
- Chúng bay là lũ tu hành mà ăn nói không biết lễ phép, có lẽ lũ giặc hổ mang tụ tập cả trong chùa này. Mau gọi thằng Không Nham hòa thượng và thằng sư đi hiếp dâm bị ta đánh chết trượt đêm qua mau ra đây!
Hai tên hòa thượng ấy thốt nhiên cười sằng sặc nói :
- Thế ra chúng bây tự đem thân đến đây chịu chết, anh em ta không phải mất công đi tìm.
Nguyên hai tên hòa thượng này là Duy Tĩnh, Duy Trí, còn nhà sư đêm hôm qua là Duy Tinh bị thương nặng chạy về chùa nhờ thuốc của thầy chữa hơi đỡ nằm dưỡng bệnh trong thiền phòng, định nhờ anh em đi trả thù, không ngờ Phương, Liễu hai người đã tự dấn thân đến nơi.
Lúc ấy hai tên hòa thượng là Duy Tĩnh, Duy Trí liền chạy vào vác hai cây thiền trượng xông ra.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh cùng múa song chùy, song giản sấn đến.
Bốn người đều nỗ lực hỗn đấu trong tòa nhà đại điện rất kịch liệt.
Lại thấy một tên hòa thượng nữa vác thuyền trượng nhảy xổ ra tức Duy Nhất, đánh giúp sức Duy Tĩnh, Duy Trí, kẻ qua người lại thật là một trường hổ đấu long tranh, trong khi ham đánh vụt trượt cả vào cột chùa làm rung chuyển trên nóc vì song chùy, song giản của Phương, Liễu hai người biến hóa vô cùng, không chịu thua kém ai.
Hay đâu lúc ấy có một người hòa thượng tay không, ở phía trong bước ra, sắc mặt đỏ tía như châu sa, mặt rộng trán vuông, mắt tròn mày rậm, mũi to miệng xoạc, vóc người lực lưỡng to cao hơn một trượng, tiếng nó nói vang như chuông, coi lại càng hùng vĩ lạ thường, người ấy tức là Không Nham hòa thượng, một người rất tài giỏi khắp mặt anh hùng hào kiệt đều khiếp oai sợ thế. Không Nham hòa thượng thấy bọn đồ đệ đang đánh nhau với Phương, Liễu hai người thì dõng dạc nói :
- Các con hãy lui ra, để ta bắt sống hai thằng nhãi ấy cho đỡ nhọc mệt!
Ba tên học trò nghe lời thầy đều lùi ra, Không Nham hòa thượng hai tay không nhảy xổ vào.
Phương Quang Diệm, Liễu Thuấn Anh liền giơ song giản, song chùy giáng xuống.
Không Nham hòa thượng đưa hai tay lên gạt ra một cái, tức thì song giản, song chùy của hai người bắn văng lên tận nóc chùa rồi rơi xuống, hắn liền xông vào nắm cổ Phương, Liễu hai người quật xuống đất, sai bọn đồ đệ sấn đến trói nghiến lại. Không Nham hòa thượng cười giòn khanh khách, mai mỉa :
- Đồ dòi bọ, tài cán được là bao mà dám đến vuốt râu hùm.
Không ngờ khi bọn sư trói Phương, Liễu hai người khám phá ra Liễu Thuấn Anh là con gái, chúng liền báo tin ấy cho Không Nham hòa thượng biết.
Không Nham hòa thượng thấy Liễu Thuấn Anh có nhan sắc thì thích chí lắm, liền tra hỏi tên họ.
Phương Quang Diệm nhanh trí sợ nàng nói cho kẻ thù biết họ Liễu thì nguy, nên chàng vội xưng tên họ là Phương Cầm Cô với Phương Quang Diệm. Không Nham hòa thượng sai tạm giam hai người vào một nơi, rồi bày mưu cưỡng hiếp Liễu Thuấn Anh, thế là hai người bị giam ở Ngọc Long tự.

Danh sách chương của HẬN THÙ QUYẾT TỬ

Phi lộHồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 23


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h