Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 14:17 ở Hà Nội
 

Cờ Rồng Tay Máu - Hồi 5

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  536

Độc Cô Ngọc cắm đầu ù té chạy. Đi được nửa tiếng đồng hồ dưới trời rét mướt như thế mà mồ hôi của chàng đã toát ra như tắm. Vết thương ở trong bụng và ngực đau nhức luôn luôn. Tai ù, trống ngực đập mạnh, đầu như bị búa bổ, vừa đi vừa lảo đảo, đã có vẻ chịu đựng không nổi.
Chàng vốn dĩ bị nội thương rất nặng, nhờ có lòng kiêu ngạo và tức khí nhất thời chàng tạm quên vết thương chí mạng mà cắm đầu ù té chạy. Chạy được một quãng đường, ngủ tạng lục phủ bị chấn động mạnh khiến vết thương trong người càng nặng và càng nguy hiểm thêm. Nhưng chàng vẫn nghiến răng chịu đựng, vừa lảo đảo người, vừa tiếp tục đi về phía trước. Lúc này chàng cũng không biết mình đang đi về phương hướng nào?
Với tính kiêu ngạo, chàng không chịu cúi đầu trước bất cứ một người nào và cũng không chịu để cho ai thương hại hay đồng tình với mình. Chàng nhận thấy sự thương hại với sự đồng tình đó lại là người của bên kẻ thù đã đánh chàng trọng thương nặng.
Chàng đã bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, người nóng như lửa thiêu, mồm và cổ họng khô khan, hai mắt nổ đom đóm lửa rồi đột nhiên chàng ngồi phịch xuống đống bùn.
Nhờ có nước trong bùn lầy lạnh buốt làm cho chàng tỉnh táo lại. Đối với tình cảnh này, chàng vừa đau lòng vừa kinh hãi, và bụng bảo dạ rằng :
- Ta không thể chết! Ta không thể chết!
Chàng nghiến răng mím môi để cố chịu đựng và gượng bò dậy đi tiếp. Lúc ấy vái áo dài trắng của chàng đã dính đầy bùn bẩn, đầu bù tóc rối, sắc mặt lợt lạt, hai mắt lờ đờ, mép rỉ máu tươi, trông rất thê thảm, khiến ai trông thấy cũng phải động lòng thương.
Chàng đi được vài bước, hai chân đã không đi được nữa, mồm lại khạc ra một đống máu tươi, hai mắt tôi sầm, lại té ngã lần nữa.
Chàng chắc lần này thể nào cũng chết chứ không sai, nhưng chàng vẫn không muốn chết.
Không biết trải qua bao nhiêu lâu, chàng từ từ lai tỉnh, mở mắt ra nhìn, trong lòng rất kinh ngạc vì chàng thấy mình đang ở trong một căn nhà trúc rất thanh nhã, đồ đạc bày biện ở trong nhà rất giản dị.
Chàng đang nằm ở trên một cái chõng, trên người có một cái chăn rất thơm tam hội và ấm áp.
Điều mà khiến chàng kinh ngạc hơn nữa là có một thiếu nữ đang ngồi cạnh cái bàn kê ở giữa nhà, trên bàn có thắp một ngọn nến đỏ. Người đó quay lưng về phía chàng.
Tuy không trông thấy mặt nhưng chàng cũng đoán biết người này thể nào cũng rất trẻ đẹp. Thiếu nữ ấy mặt áo bào đen, đầu tóc hơi bù rối, đang ngồi tựa bàn nhìn cây nến như ngây như ngất.
Chàng thử vận khí xem, thấy người đã hết đau, chàng rất mừng rỡ định ngồi dậy, nhưng chân tay nặng chình chịch và không có một chút hơi sức nào. Chàng đành chịu nằm yên mà chỉ thở dài một tiếng thôi.
Một lát sau, thiếu nữ ngồi cạnh bàn hình như vẫn chưa biết chàng đã tỉnh, Độc Cô Ngọc thấy thế liền nghĩ bụng :
“Ta đã lai tỉnh rồi mà nàng ta vẫn chưa hay biết gì... ”
Chàng vừa nghĩ tới đó thì đã nghe thấy thiếu nữ nọ thở dài một tiếng rất não nùng.
Nghe thấy tiếng thở dài đó, chàng rất mủi lòng, ứa nước mắt ra và không sao nhịn được liền ho luôn mấy tiếng.
Thiếu nữ nọ nghe thấy tiếng ho vội quay người lại, với giọng rất dịu dàng hỏi :
- Thiếu hiệp đã tỉnh lại rồi ư?
Lúc này Độc Cô Ngọc mới trông thấy nàng nọ. Nhưng chỉ thấy đôi mắt lóng lánh chứ không trông thấy mặt vì nàng ta dùng một mảnh lụa đen che kín mặt. Tuy vậy, đôi mắt của nàng ta cũng đủ làm cho linh hồn của chàng chấn động. Chàng vội đáp :
- Tại hạ lai tỉnh đã lâu rồi.
Thiếu nữ nghe nói rất ngạc nhiên, hỏi tiếp :
- Thật à? Sao không lên tiếng gọi tôi?
Độc Cô Ngọc bẽn lẽn đáp :
- Vì tại hạ không nỡ phá tan bầu không khí tĩnh mịch, mong cô nương lượng thứ cho.
Thiếu nữ áo đen khẽ lắc đầu và nói tiếp :
- Tôi sinh trưởng ở trên rừng núi, không biết lễ phép gì hết. Thiếu hiệp đừng có bận lòng.
Độc Cô Ngọc ngập ngừng nói tiếp :
- Được cô nương cứu giúp cho, tại hạ còn chưa thỉnh giáo cô nương xưng hô ra sao?
Thiếu nữ ngẩn người ra giây lát mới đáp :
- Ngẫu nhiên đi qua đường, tôi thấy thiếu hiệp nằm bất tỉnh ở bên đường nên tôi thuận tay đem thiếu hiệp về. Như vậy thiếu hiệp hà tất phải biết tên họ của tôi làm chi?
Chúng ta cứ gọi nhau như bây giờ có phải là hơn không?
Độc Cô Ngọc đỡ lời :
- Nếu cô nương không cho biết tên họ, tại hạ cũng không dám cưỡng ép. Nhưng vì tại hạ đội ơn của cô nương nên muốn biết tên để ghi nhớ mãi mãi.
Thiếu nữ áo đen với giọng rất dịu dàng đáp :
- Không phải là tôi không muốn nói tên họ cho thiếu hiệp haỵ Nhưng tôi nhận thấy tên họ chỉ là một thứ xưng hô, chẳng cần phải nhắc nhở tới luôn. Nếu thiếu hiệp nhất định muốn biết thì tôi đành phải cho thiếu hiệp hay vậy. Tên của tôi là Sương, thiếu hiệp cứ gọi tôi là Sương được rồi.
Độc Cô Ngọc nghe nói xong, ngẩn người ra nghĩ bụng :
- Cái tên Sương này vừa cao quý, vừa lạnh lùng và trong sạch. Cô nương này cũng quái dị thật...
Nghĩ tới đó, chàng mỉm cười và cảm ơn rằng :
- Đa tạ Sương cô nương, tại hạ muốn thỉnh giáo Sương cô nương một điều này?
Nàng nọ bỗng cười khì một tiếng và vội hỏi :
- Có phải thiếu hiệp muốn biết nơi đây là đâu đấy không?
Độc Cô Ngọc gật đầu đáp :
- Tại hạ muốn hỏi như thế thật.
Thiếu nữ áo đen ngắm nhìn chàng một hồi rồi nói tiếp :
- Nơi đây là đỉnh núi Võ Dị Căn nhà trúc này xây dựng ở trên sườn núi. Tôi ở đây một mình đã được hai ba năm rồi.
Độc Cô Ngọc nghe tới đây giật mình đến phắt một cái, vội hỏi tiếp :
- Cô nương ở đây một mình ư? Thế cái giường trúc này...
Nàng nọ gật đầu và đỡ lời :
- Phải, giường này là giường của tôi.
Càng kinh hãi thêm, Độc Cô Ngọc vội nói tiếp :
- Như thế này tại ha...
Chàng chưa nói dứt đã dùng hết hơi sức gượng ngồi dậy để định bước xuống dưới đất, nhưng thiếu nữ nọ đã vội chạy lại, dùng chiếc tay trắng như tuyết khẽ đè người chàng xuống và khuyên bảo rằng :
- Thiếu hiệp chưa khỏi đâu, không thể xuống đất ngay như thế này được.
Độc Cô Ngọc cảm thấy chiếc tay của nàng nọ nặng như ngàn cân khiến chàng không sao kháng cự nổi nên chàng thở dài một tiếng, lại nằm xuống.
Thiếu nữ áo đen lại nói tiếp :
- Thiếu hiệp là người đàn ông duy nhất ở trên đời được vào trong căn nhà trúc này.
Bình sinh tôi ghét nhất là đàn ông nên đã cấm không cho bất cứ một người đàn ông nào được bén mãng đến gần căn nhà này một trăm trượng. Lần này thiếu hiệp được vào ở trong nhà này đã đặc biệt lắm.
Nàng vừa nói vừa rụt chiếc tay như ngọc ngà lại. Nàng thoáng trông thấy trên má của chàng vẫn còn nước mắt chưa khô nên nàng khẽ kêu ủa một tiếng và hỏi tiếp :
- Sao? Thiếu hiệp vừa khóc đấy à? Có việc gì mà thương tâm đến như thế?
Độc Cô Ngọc nghe thấy nàng ta hỏi như vậy, giật mình đến phắt một cái, hai má đỏ bừng, gượng cười đáp :
- Vừa rồi tại hạ nghe thấy cô nương thở dài một tiếng, không hiểu tại sao bỗng cảm thấy mủi lòng.
Thiếu nữ áo đen ngẩn người ra, hai mắt tia ra hai luồng ánh sáng chói lọi và nói tiếp :
- Xem như vậy, thiếu hiệp là người giàu tình cảm. Nhưng...
Nói tới đó, nàng bỗng ngắt lời, không nói nữa, từ từ quay trở về chỗ cạnh bàn ngồi xuống như trước. Lúc ấy căn nhà trúc lại yên lặng như trước. Một lát sau, thiếu nữ lại lên tiếng hỏi :
- Bây giờ thiếu hiệp đã cảm thấy dễ chịu hơn trước chưa?
Độc Cô Ngọc rất cảm động, liếc nhìn nàng một cái rồi đáp :
- Đa tạ cô nương. Bây giờ tại hạ đã khỏi đau đớn rồi. Nhưng phải nỗi người uể oải, không có một chút hơi sức nào hết.
Thiếu nữ nọ gật đầu nói tiếp :
- Đó là hiện tượng tất nhiên rồi. Thiếu hiệp mới khỏi nội thương và ngủ luôn ba ngày đêm, không ăn uống một tí gì...
Độc Cô Ngọc giật mình và xen lời :
- Tại hạ đã ngủ ở đây ba ngày đêm rồi ư?
Thiếu nữ áo đen gật đầu, vừa cười vừa đáp :
- Phải! Thiếu hiệp đã ngủ đúng ba ngày ba đêm rồi.
Hơi trầm tư một chút, Độc Cô Ngọc vội nói tiếp :
- Chả lẽ cô nương... chả lẽ cô nương...
Thiếu nữ áo đen gật đầu đỡ lời :
- Thiếu hiệp khỏi phải quản ngại đến điều đó. Tôi đã ngồi ở đây tiếp thiếu hiệp ba ngày ba đêm rồi.
Đầu tóc như bị nổ bùng, nhất thời Độc Cô Ngọc cảm khái vô cùng. Chàng không biết cảm động hay là hổ thẹn, chàng không sao nhịn được, ứa hai hàng lệ ra. Một lát sau với giọng run run, chàng nói :
- Cô nương, như vậy...
Chàng cảm thấy như có một vật gì tắc nghẹn cổ họng, không sao nói tiếp được nữa.
Thiếu nữ áo đen nghe thấy chàng nói như vậy, cái khăn đen che mặt của nàng cũng hơi rung động và có hai giọt lệ rớt xuống trước ngực, rồi nàng đỡ lời nói tiếp :
- Có phải thiếu hiệp hỏi tôi tại sao phải chịu khó như thế phải không? Hà, tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy, tôi chỉ cảm thấy hình như tôi mắc nợ thiếu hiệp rất nhiều...
Độc Cô Ngọc lại rùng mình đến thót một cái và máu ở trong người sôi lên sùng sục.
Chàng muốn nói vài lời cảm ơn nhưng thất thời không sao nghĩ ra được lời nào thích đáng.
Thiếu nữ áo đen liếc nhìn chàng một cái, thở dài và nói tiếp :
- Tôi vô lý thực, thiếu hiệp mới lành mạnh mà tôi lại làm cho thiếu hiệp xúc động...
Độc Cô Ngọc vội đáp :
- Cô nương nói như vậy tại hạ càng không yên tâm thêm, tại hạ chỉ cảm thấy chúng ta mới gặp gở nhau lần đầu mà đã đội ơn lớn của cô nương như thế này thực không biết lấy gì để đền đáp!
Thiếu nữ áo đen lắc đầu thở dài với giọng nói dịu dàng đáp :
- Khi tôi cứu thiếu hiệp, tôi có nghĩ đến chuyện mong thiếu hiệp đền ơn đâu. Vừa rồi tôi đã nói, ngay chính bổn thân tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại làm những việc này.
Nếu như ngày thường với tính nết cô độc của tôi và thiếu hiệp lại là người khác thì thể nào tôi cũng bỏ mặc chứ tội gì tôi lại phải mang cái phiền phức vào người như thế này!
Nhưng...
Nói tới đó, nàng lại khẽ thở dài một tiếng mới hỏi tiếp :
- Thôi! Chúng ta đừng nói những chuyện khiến người ta phải rầu rĩ như thế này nữa, chúng ta nói chuyện khác đi.
Độc Cô Ngọc gật đầu đáp :
- Xin cô nương cứ dạy bảo, bất cứ việc gì tại hạ cũng xin tuân theo!
Tủm tỉm cười, thiếu nữ ấy hỏi tiếp :
- Có thực không?
Thừ người ra một hồi, Độc Cô Ngọc cương quyết đáp :
- Tại hạ được cô nương cứu cho thoát chết như thế này, không biết lấy gì để đền bù.
Đời này, kiếp này bất cứ cô nương bảo tại hạ làm việc gì, dù có phải nhảy vào đống lửa, tại hạ cũng không từ chối.
Thiếu nữ áo đen ngắm nhìn chàng một hồi, đôi mắt lộ vẻ hớn hở và hỏi tiếp :
- Tôi không mong thiếu hiệp nói những cái gì là đền ơn báo đáp như thế. Tôi chỉ mongthiếu hiệp còn sống ở trên thế gian này ngày nào thì đừng có quên một lời này của tôi!
Độc Cô Ngọc buộc miệng đáp :
- Điều đó là lẽ dĩ nhiên rồi.
Chàng vừa thốt ra câu nói đó mới biết là lời nói của mình hơi quá trớn, nên chàng hổ thẹn đến mặt đỏ bừng, mà lẳng lặng không dám nói tiếp nữa.
Thiếu nữ áo đen bỗng thở dài một tiếng và nói tiếp :
- Nếu thiếu hiệp có hối hận thì thâu lại lời nói ấy cũng còn kịp mà?
Ngẫm nghĩ giây lát, Độc Cô Ngọc lặng ngồi xuống có vẻ cuống quýt, rồi trợn mắt xếch ngược đôi lông mày lên đáp :
- Sao cô nương lại nói như thế! Tại hạ tuy là một tên hủ nho, nhưng vẫn còn biết một lời nói của đại trượng phu nặng như chín cái đỉnh. Huống hồ tại hạ đang đội ơn lớn của cô nương như vậy.
Thiếu nữ lại liếc nhìn chàng một cái, giọng nói hơi tức giận, trả lời :
- Người này lạ thực, cứ mở mồm ra là nói ơn với huệ. Tôi đã bảo đừng có nhắc đến chuyện đó nữa mà.
Độc Cô Ngọc cảm thấy lời nói của đối phương nhu mì uyển chuyển một cách rất đáng yêu, nên chàng khẽ gật đầu bẽn lẽn đáp :
- Vâng, từ giờ trở đi tại hạ xin không nhắc nhở đến chuyện ấy nữa!
Thiếu nữ đấu dịu ngay :
- Sự thực tôi đâu dám bắt buộc thiếu hiệp phải nghe lời tôi như thế vì mỗi người có một chí hướng riêng, bắt buộc người ta sao được. Tôi chỉ mong thiếu hiệp nhận lời một việc này của tôi là tôi đã hài lòng lắm rồi.
Độc Cô Ngọc đỡ lời :
- Tại hạ đã nói rồi là không bao giờ hối hết, xin cô nương đừng nói đến hai chữ “nhận lời” như thế, tôi không dám đâu. Cô nương có việc gì xin cứ dặn bảo?
Thiếu nữ lắc đầu mỉm cười đáp :
- Việc mà tôi định yêu cầu đây là ở sau này chứ không phải bây giờ. Có lẽ sau này chả cần tôi phải nói, thiếu hiệp cũng sẽ biết rõ.
Xếch ngược đôi lông mày kiếm lên, Độc Cô Ngọc mới nói được một câu “cô nương” thì thiếu nữ đã mỉm cười lắc đầu nhìn chàng nói tiếp :
- Bây giờ thiếu hiệp đừng có hỏi nữa, vì chưa đến lúc dù có nói ra cũng vô ích thôi.
À! Hiện giờ tôi có một việc này muốn hỏi thiếu hiệp. Thiếu hiệp ăn mặc phục trang thư sinh nhưng hồi hôm tôi thăm mạch thì thấy thiếu hiệp tuy là người có võ công nhưng công lực hãy còn yếu ớt lắm, mà tại sao lại chịu đựng nổi vết nội thương nặng như thế?
Lời nói ấy đã làm cho Độc Cô Ngọc nổi giận và phẫn uất, chàng nghiến răng kêu “cồm cộp”, bèn kể lại những chuyện đã qua cho nàng nọ nghe. Riêng có chuyện Long Phan lệnh chủ là kẻ đại thù của mình và tên họ thực là chàng chưa chịu nói ra thôi.
Nghe Độc Cô Ngọc kể xong câu chuyện đó, nàng nọ có vẻ cảm khái, khăn che mặt cứ rung động hoài. Chờ Độc Cô Ngọc kể xong, nàng mới khẽ thở dài và đỡ lời :
- Những chuyện bất công như thế trong giang hồ võ lâm rất thường co,?mạnh hà hiếp yếu, nhiều bắt nạt ít. Hai chữ chính nghĩa chỉ là một danh từ đẹp đẽ suông thôi!
Thiếu hiệp là người có căn bản luyện võ rất hiếm có, nếu sau này gặp được danh sư thể nào cũng...
Độc Cô Ngọc nghe thấy nàng ta nói như thế rất hào khí, hai mắt bỗng sáng ngời mà lớn tiếng đáp :
- Đa tạ cô nương, nếu sau này tại hạ gặp được danh sư thể nào cũng phải duy trì chánh nghĩa cho võ lâm, diệt trừ hết những kẻ tác ác tác quái, những tên tà ác cậy sức đè người!
Nghe thấy chàng nói như thế, thiếu nữ áo đen hơi run và vội đỡ lời :
- Sát nghiệp của thiếu hiệp lại rất nặng...
Nàng thở dài một tiếng nói tiếp :
Tuy thiếu hiệp đã chịu đựng rất nhiều oan ức và trong lòng đầy thù hận, nhưng tôi chỉ mong thiếu hiệp biết thể niệm lòng trời, nghĩa là việc gì có thể buông tha được nên buông tha, người nào có thể tha thứ được nên tha thứ cho họ. Giết một kẻ ác không bằng cảm hóa kẻ ấy, huống hồ những người đó chưa chắc đã là những kẻ đầy tội ác không thể tha thứ được.
Tuy Độc Cô Ngọc không nói gì hết nhưng chàng không tán thành lời nói của nàng nọ.
Hình như thiếu nữ ấy đã hiểu biết rõ tâm sự của chàng nên nàng ngẩn người giây lát, thở dài một tiếng nói tiếp :
- Tôi cũng biết thiếu hiệp không tán thành lời nói của tôi đâu, nhưng sự thực điều này cũng không thể trách được thiếu hiệp vì thiếu hiệp vốn dĩ có lòng khiêm tốn và nhường nhịn, không ngờ lúc mới bước chân vào giang hồ đã gặp những sự ngang trái ấy thì tất nhiên thiếu hiệp phải thay đổi hẳn quan niệm mà thù hận tất cả mọi người như vậy.
Độc Cô Ngọc nghe thấy nàng nọ nói như vậy có vẻ không yên, gượng cười đỡ lời :
- Tại hạ đã nói rồi, chỉ cần cô nương dặn bảo bất cứ điều gì tại hạ cũng xin tuân theo và sau này tại hạ thế nào cũng hết sức chú ý.
Nàng áo đen ngắm nhìn chàng một hồi rồi gật đầu đáp :
- Như vậy thì tôi yên tâm rồi...
Nàng ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên hỏi :
- Có phải thiếu hiệp có một người yêu tên là Cầm?

Danh sách chương của Cờ Rồng Tay Máu

Mở đầuHồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29Hồi 30Hồi 31Hồi 32Hồi 33Hồi 34Hồi 35Hồi 36Hồi 37Hồi 38Hồi 39Hồi 40Hồi 41Hồi 42Hồi 43Hồi 44Hồi 45Hồi 46Hồi 47Hồi 48Hồi 49Hồi 50Hồi 51Hồi 52Hồi 53Hồi 54Hồi 55Hồi 56Hồi 57Hồi 58Hồi 59Hồi 60Hồi 61Hồi 62Hồi 63Hồi 64Hồi 65Hồi 66Hồi 67Hồi 68Hồi 69Hồi 70Hồi 71Hồi 72Hồi 73Hồi 74Hồi 75Hồi 76Hồi 77Hồi 78Hồi 79Hồi 80Hồi 81Hồi 82Hồi 83Hồi 84Hồi 85Hồi 86Hồi 87Hồi 88Hồi 89Hồi 90


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h