Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 25/02/2018 20:36 ở Hà Nội
 

Bích Huyết Kiếm - Hồi 11(a)

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  533

Thở dài một tiếng, Tiêu Công Lễ kể hết đầu đuôi câu chuyện kết thù xưa kia cho các đồ đệ nghe.
Công Lễ nói:
- Năm đó, ta đang làm tướng cướp ở Song Long Cương. Nghe các em báo cáo: Có quan Đạo Đài rất giàu có về hưu, đưa gia quyến đi qua chân núi Song Long Cương này.
Nghề của giới lục lâm là cướp bóc, và nhứt là gặp những tham quan ô lại càng hay. Vì tham quan bóc lột của dân chúng nhiều. Cướp tiền bạc của một tên tham quan còn hơn cướp của cả trăm khách thương. Hơn nữa tiền bạc của tham quan là bất nghĩa chí tài.
Cướp được tiền bạc đó yên trí và không tổn hại âm đức. Các em ta đã thám thính rõ ràng, tên Đạo Đài đó họ Khấu. Nhưng có điều đáng ngại là tên tham quan đó mướn Tế Nam phủ Hội Hữu tiêu cục, Tổng tiêu đầu Mẫn Tử Diệp bảo tiêu. Người đó tức là anh cả của Mẫn Tử Hoa…
Nghe tới đây, Thừa Chí và Thanh Thanh đã biết rõ nguyên nhân của câu chuyện rồi, nghĩ thầm: “Thì ra mối thù của họ do thế mà nên. Tiêu Công Lễ định cướp của, Mẫn Tử Diệp là Tiêu Đầu tất phải bảo vệ. Hai bên vì thế mà đánh nhau, Mẫn Tử Diệp địch không nổi bị giết.”
Tai nghe Công Lễ nói, mắt Thừa Chí vẫn để ý hành động của Vạn Phương và Trọng Quân. Lúc ấy Trọng Quân giơ tay về phía sau, bỗng nhảy phắt lên, phát giác bảo kiếm bị rút mất, sợ quá, vội rủ Vạn Phương vượt tường chạy luôn.
Thừa Chí bấm bụng cười thầm, rồi lại để ý nghe Công Lễ kể. Công Lễ nói:
- … Mẫn Tử Diệp ở giang hồ cũng có chút danh vọng, là cao thủ của phái Võ Đang…
Thừa Chí gật đầu nghĩ thầm: “Phải rồi, anh em Mẫu Tử Hoa thuộc phái Võ Đang. Sư phụ ta nói phái Võ Đang là phái Chánh Tông của thiên hạ, người trưởng môn phái đó vẫn liên lạc với các môn các phái luôn. Cho nên Mẫn Tử Hoa mới mời được nhiều người giỏi đến giúp như vậy.”
Tiêu Công Lễ nói tiếp:
- Hay tin ấy, ta không dám ra lịnh hành đồng ngay. Đêm hôm đó, ta thân hành xuống núi dò xét, đến chỗ họ ngủ trọ là khách điếm nọ. Ta trông thấy một chuyện có thể tức vỡ bụng ngay được. Có ai ngờ, Mẫn Tử Diệp là kẻ tham hoa hiếu sắc, thấy nhị Tiểu thơ của quan Khấu Đạo Đài xinh đẹp liền lập ngay mưu kế, y hẹn Trương trại chủ ở Phi Hổ trại. Chờ khi đi qua chân núi trại đó, Trương trại chủ xuống cướp, y giả vờ kháng cự, giả vờ thua chạy, để Trương trại chủ cướp hết của cải, giết hết gia đình Khấu Đạo Đài, và bắt sống Nhị tiểu thơ thoát hiểm. Lúc ấy Nhị tiểu thơ trơ trọi một mình, lại có người cứu thoát khỏi tay giặc, tất phải bằng lòng lấy y. Tham được của cải lớn, và lấy được lòng Tử Diệp, Trương trại chủ vui lòng nhận lời ngay. Hai người đang bàn tán ở trong phòng ngủ, không ngờ bị ta nghe hết. Giận quá ta trở về sơn trại đem hết lâu la đến cạnh Phi Hổ trại mai phục. Tới giờ hẹn ước, quả nhiên nhóm người Khấu Đạo Đài đi tới…
Nghe tới đây, Thừa Chí và Thanh Thanh mới biết vừa rồi đã đoán sai câu chuyện. Công Lễ lại nói tiếp: “Ta nén không nổi lòng tức giận, trong lòng nghĩ rằng: “Chúng ta người trong võ lâm, vì đói rách quá mới phải lập sơn trại để làm nghề không vốn liếng này. Nhưng nói tới chữ sắc thì thể nào cũng phải đường đường chánh chánh, mới khỏi mất tư cách con người hảo hán. Ngờ đâu, Mẫn Tử Diệp lại vô liêm sỉ đến thế? Là một tiêu đầu, y lại có hành vi hèn mạt như vậy?”
Lúc ấy, ta giận quá không nhịn được, nhảy ra đánh luôn.
Kiếm pháp của y cũng lợi hại. Chính thật ra, ta không địch nổi y đâu. Nhưng vì ta nói toạc mưu kế của y ra khiến y tối cả mặt mày, mới thất cơ bị ta chém chết.”
Một tên đồ đệ nói:
- Thưa sư phụ, con người như thế đáng giết lắm rồi. Chúng ta hà tất phải sợ chúng? Chờ ngày mai chúng tới nơi, sư phụ nói rõ đầu đuôi câu chuyện, thì dù em y có muốn trả thù những người khác chưa chắc đã chịu a dua, không phân biệt thị phi, mà ra tay giúp em y.
Thừa Chí nghĩ: “Phải đấy. Nếu vì bất bình mà tên họ Tiêu này giết chết Mẫn Tử Diệp, võ lâm phải có công luận. Nhưng chỉ sợ còn có ẩn tình khác thì trong đó, chưa chừng?”
Lại nghe Công Lễ thở dài, và tiếp tục nói: “Sau khi giết chết Mẫn Tử Diệp, ta biết đã mang họa lớn vào thân rồi. Vì y là người có địa vị ở phái Võ Đang, thầy y là Hoàng Mộc đạo nhân và các sư huynh đệ y kiếm ta trả thù, ta địch sao nổi. Cũng may đàn em của ta chận giữ Trương trại chủ lại.
Rồi ta bắt y viết hết gian mưu của Mẫn Tử Diệp vào một tờ giấy, và còn bắt hai tiêu đầu có mặt tại đó ký vào làm chứng cho ta. Quan Khấu Đạo cũng viết giấy cảm ơn và có nhắc cả mưu mô của Tử Diệp vào trong đó, tặng ta. Hai tiêu đầu biết rõ chuyện Tổng tiêu đầu của họ làm bậy mà bị giết, không những không thù ta mà còn cảm ơn và xin làm bạn với ta. Sau vụ đó, ta biết không thể sống ở trong lục lâm được nữa, liền giải tán đàn em. Rồi ta cầm hai tờ giấy nói trên lên núi Võ Đang kiếm Hoàng Mộc đạo nhân để tường trần mọi lẽ. Nhưng các môn hạ phái Võ Đang đã hay tin, rủ nhau xuống núi đón đường giết ta. May có một vị giang hồ phái hiệp cứu giúp, bảo vệ ta lên tận núi Võ Đang và được gặp Hoàng Mộc đạo nhân nữa.
Hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện rồi, Hoàng Mộc đạo nhân liền ra lịnh cho các đồ đệ không được gây thù gây hấn với ta. Nhưng vì thanh danh của phái họ, Hoàng Mộc đạo nhân bảo ta không được đem chuyện này ra phô trương bên ngoài. Ta cũng nhận lời ngay. Từ đó trở đi, ta không hề nói tới chuyện đó nữa nên trên giang hồ rất ít người biết tới. Lúc ấy, Mẫn Tử Hoa hãy còn nhỏ, nên không biết anh y tại sao mà chết.”
Một môn đồ hỏi:
- Thưa sư phụ chẳng hay hai lá thư đó sư phụ có còn giữ được không?
Tiêu Công Lễ trả lời:
- Điều này chỉ trách ta “có mắt không ngươi”, không biết phân biệt người tốt kẻ xấu. Mùa thu năm ngoái, có người bạn của ta cho hay, em ruột Mẫn Tử Diệp đã khổ công luyện tập võ nghệ, và nay đã thành tài, và biết ta là người giết chết anh y, nên định kiếm ta để báo thù. Sau ta dò la biết Trường Bạch tam anh, bạn cũ của ta, có quen biết Mẫn Tử Hoa, ta liền đi kiếm anh em họ Sử trong nhóm Tam anh…
Một môn đồ nói xen vào:
- Thảo nào! Cuối năm ngoái sư phụ đi Liêu Đông, qua Tết năm nay mới về, chuyến đó sư phụ chỉ vì việc này mà đi chắc?
- “Phải, ta đi Liêu Đông thăm anh em họ Sử, yên trí năm hết Tết đến, thế nào anh em y cũng có nhà. Ngờ đâu, anh em y được Cửu vương gia ở Kiến Châu Vệ triệu đi. Ở đó, chờ đợi ngót tháng trời, ta mới thấy anh em y trở về. Ta liền đem câu chuyện này nói cho anh em y hay, Sử lão đại vỗ ngực bảo đảm với ta là chuyện này thế nào cũng xong. Ta nhờ y đưa hai lá thơ đó cho Mẫn Tử Hoa xem qua. Y bảo làm như thế Tử Hoa không mặt nào dám kiếm ta báo thù nữa. Chưa chừng, Tử Hoa còn nhờ người đến xin lỗi ta và yêu cầu ta đừng đem chuyện xấu đó tuyên dương ra ngoài là khác.
Thấy anh em tiếp đã tử tế quá, ta lại dễ dãi, Sử lão đại bỗng nói với ta rằng: “Vận nước của Triều đình nhà Minh sắp tận đến nơi. Anh em ta đều là người có tài. Tại sao chúng ta không nhân cơ hội này bầu Minh chủ, để mong được phong thê án tử, làm một vị khai quốc công thần?”
Ta ngẩn người giây lát, mới hỏi y có phải định đi đầu quân Sấm Vương đấy không? Y cười ha hả một hồi mới nói: “Sấm Vương là giặc cỏ, trở nên vua chúa sao được? Bây giờ chỉ có quân Thanh, binh tinh nhuệ, lương đầy đủ, sắp đánh vào trong Quan ải. Nếu Tiêu huynh bằng lòng phò chúa Thanh, anh em tôi xin bảo đảm với Cửu vương gia là xong ngay.”
Nghe y nói như vậy, ta nổi giận, bảo y là người vong quốc vong bản, sẽ đắc lợi muôn thuở với nòi giống!”
Thấy Tiêu Công Lễ có khí tiết như vậy, Thừa Chí cũng phải tấm tắc ngợi khen thầm.
Tiếp theo đó, Tiêu Công Lễ lại nói: “Sau đó ta cãi nhau với anh em y một trận thật kịch liệt.
Nhưng sáng ngày hôm sau, anh em y vẫn ân cần tiếp đãi như trước. Và Sử lão đại còn xin lỗi ta, vì hôm trước y quá say lỡ lời nói bậy bạ. Tình bạn hữu quen biết lâu năm, ta cũng vui lòng bỏ qua chuyện đó. Ngờ đâu, sau khi ta về tới đây, anh em họ Sử thật chó má quá, không giải thích cho Mẫn Tử Hoa hiểu thì thôi, anh em y còn đặt điều xúi giục, mời người ra tay giúp sức, chuẩn bị ngót nửa năm trời. Ta không hay biết một tí gì. Đột nhiên, thấy rất nhiều hảo thủ giang hồ đến cả Nam Kinh, ta ngạc nhiên quá.
Ta hỏi ra mới hay, hai anh em tên chó má kia đã thiêu hủy hai lá thơ nọ, để cho ta mất hết chứng cớ biện bạch. Xét hiện tình, hình như anh em họ Sử vì vụ cãi lộn nọ, định dồn ta vào con đường diệt vong cũng nên?”
Các đệ tử nghe Công Lễ nói rõ đầu đuôi sự thể, đều chủ trương thí mạng với anh em họ Sử.
Tiêu Công Lễ xua tay nói:
- Các con cả ngoài kia, Câu chuyện ta vừa nói, cấm các con tiết lộ ra ngoài. Đành rằng, chúng vô nghĩa, chớ ta không chịu mang tiếng là đã nói rồi mà bất tín.
Nói tới đó, y thở dài một tiếng rồi bảo các môn đồ gọi con gái và con trai vào.
Các môn đồ hậm hực đi ra. Chúng vừa đi khỏi, một thiếu nữ 16, 17 tuổi và một em nhỏ 8, 9 tuổi vén màn cửa bước vào. Thiếu nữ mắt còn ngấn lệ, cất tiếng gọi “cha,” rồi gụcđầu xuống dưới chân Tiêu Công Lễ. Em nhỏ nọ trố mắt nhìn cha nức nở khóc. Công Lễ hỏi thiếu nữ:
- Má con đã sửa soạn xong chưa?
Thiếu nữ gật đầu, Công Lễ nói tiếp:
- Ra khỏi nơi đây, con phải lãnh trách nhiệm nuôi nấng, dạy bảo em con. Con bắt nó học sách, cày cấy. Nhưng con đừng cho nó đi thi cử, và cũng không được học võ nữa.
Thiếu nữ nọ nói:
- Thưa cha, phải để cho em nó học võ. Sau này nó mới báo thù cho cha được.
Tiêu Công Lễ nổi giận quát lớn:
- Mầy muốn chọc tức tao trước phải không?
Một lát lâu, ông ta lại ôn tồn nói:
- Trong làng võ, oan oan tương báo, bao giờ mới kết liễu? Thà làm một người dân lương thiện, ta sống yên ổn cho tới ngày mãn kiếp có hơn không? Sức vóc của em con kém lắm. Có cho võ giỏi lắm nó chỉ bằng nửa ta thôi. Dù nó giỏi bằng ta đi chăng nữa cũng vô ích. Như ngày hôm nay đây, con không thấy người đến hà hiếp ta hay sao? Rốt cuộc, ta cũng không tránh khỏi… hà! Duy có điều ta không được trông thấy con thành gia thất là ta ân hận mà thôi… Con ra dặn bảo các sư huynh đệ rằng: Khi ta chết, tất cả anh em phải tuân theo mạng lịnh của Phó bang chủ Cao thúc thúc, vì ta đã giao phó tất cả công việc của Kim Long bang này cho chú Cao rồi.
Thừa Chí giật mình nghĩ thầm: “Chuyến này ta xuống miền Nam, đã được nghe khách giang hồ đồn đại, Kim Long bang là một Bang Hội lớn. Không ngờ, Tiêu Công Lễ lại là Bang chủ của bang đó. Họ người nhiều thế mạnh như thế, lại chịu lép vế như vậy?”
Chàng lại nghe thiếu nữ nọ nói:
- Vâng, con xin đi mời Cao thúc thúc ngay.
Công Lễ quát lớn:
- Tại sao con còn chưa biết ý nghĩ của ta? Con mời chú Cao đến làm gì? Tánh nóng như lửa, khi nào chú ấy chịu để yên cho người khác huy động anh em để đối phó. Như vậy, ít ra cũng sẽ phải chết không biết bao nhiêu nhân mạng mới kết liễu nổi vụ này. Dù ta thoát được chết đi chăng nữa mà để cho mấy chục hay mấy trăm anh em thiệt mạng vì ta, thì ta phải nhẫn tâm sao được? Thôi, con đi mau lên!
Thiếu nữ rọ ủ rũ dắt em đi ra.
Thừa Chí ra hiệu bảo Thanh Thanh đi theo mình. Cả hai cùng đi tới vườn hoa lớn.
Thấy không có người, Thừa Chí bỗng phi thân tiến lên và nói:
- Tiêu cô nương, cô không nghĩ cách cứu cha cô hay sao?
Thiếu nữ nọ ngẩn người giây lát, đột nhiên rút kiếm ra quát hỏi:
- Ngươi là ai?
Thừa Chí đáp:
- Cô muốn cứu cha cô, thì phải theo tôi!
Nói xong, chàng nháy mắt ra ngoài tường. Thanh Thanh nhảy liền ba cái mới qua được bờ tường. Không ngờ khinh công của chàng giỏi đến thế, thiếu nữ nọ ngẩn người ra rồi cũng xách kiếm phi theo.
Được một quãng đường, thiếu nữ nọ thấy Thừa Chí đi nhanh quá, trong lòng sanh nghi, định quay trở về. Ngờ đâu, nàng vừa quay mình, bỗng có một luồng gió lướt qua, vải áo bay lên, cổ tay tê liệt, và thanh kiếm của nàng lọt vào tay Thừa Chí rồi. Khí giới bị tước, đường rút lui bị cản trở, thiếu nữ nọ sợ hãi quá. Thừa Chí liền nói:
- Cô nương đừng sợ. Tôi muốn giết cô, thật dễ như trở bàn tay. Như thế, cô đã đủ hiểu tôi là bạn chớ không phải thù. Vậy, cô phải nghe theo những lời của tôi sau đây.
Thiếu nữ gật đầu. Thấy nàng vẫn còn bán tín bán nghi, Thừa Chí liền nói:
- Cha cô hiện đang có nạn lớn. Chẳng hay cô có chịu mạo hiểm để chứ cha cô không?
Thiếu nữ họ Tiêu mắt đỏ ngầu đáp:
- Cứu cha tôi thoát nạn, dù phải thịt nát xương tan tôi cũng vui lòng!
Thừa Chí nói:
- Cha cô tốt bụng lắm! Đành hy sinh tính mạng của mình chớ cha cô không muốn giao tranh chết chóc nhiều. Người như cha cô thật hiếm có, tôi đã quyết định giúp một tay.
Trong lúc vô kế khả thi, bỗng thấy có người chịu ra tay cứu cha mình, thiếu nữ khi nào lại bỏ lỡ dịp may mắn ấy, liền quỳ ngay xuống van lạy. Thừa Chí nói:
- Xin cô nương bình thân và chớ ngại. Sự thể thành công hay không, tôi chưa dám chắc.
Thấy cánh tay phải bị người ta khẽ đỡ, tựa như một sức mạnh nâng mình lên, nàng không thể quỳ được nữa. Nên nàng mới tin tưởng chàng nọ có thể giúp cha mình.
Thừa Chí lại nói:
- Cô làm ơn dẫn chúng tôi đến thư phòng để tôi viết mấy chữ cho cha cô.
- Hai vị đã biết đại danh? Hai vị đích thân vào khuyên cha tôi có hơn không?
- Cô cứ yên trí. Thấy thơ của tôi, cha cô không tự tử nữa đâu. Thôi, cô đưa chúng tôi đi ngay. Việc này chậm trễ một tí là hỏng hết.
Không hiểu tại sao, Tiêu cô nương lại chịu nghe lời Thừa Chí đến thế! Thấy Thừa Chí nói vậy, nàng liền đáp:
- Mời hai vị đi theo tôi!
Thừa Chí lại dặn bảo:
- Việc này phải giữ bí mật, cô đừng để cho ai trông thấy!
Tiêu cô nương gật đầu. Ba người lại vượt qua tường vào bên trong. Nàng dẫn hai người vào một thư phòng nhỏ, lấy giấy, bút, mực ra, rồi ngồi một bên xem. Chỉ trong giây phút, Thừa Chí đã viết xong rồi. Thanh Thanh đứng cạnh tỏ vẻ kinh ngạc. Bỏ lá thơ vào phong bì, dán kín, Thừa Chí đưa lá thơ đó cho nàng và nói:
- Cô đưa ngay lá thơ này cho cha cô, và cô phải y theo lời tôi sau đây.
- Xin nhị vị cứ dạy.
- Bất cứ cha cô hỏi thế nào, cô cũng đừng tả hình dạng của tôi cho cha cô hay.
Tiêu cô nương ngơ ngác hỏi:
- Tại sao thế?
- Nếu cô nói ra, tôi không giúp cô nữa.
- Vâng, tôi xin vâng lời.
Thừa Chí kéo tay Thanh Thanh nói:
- Thôi chúng ta đi về.
Thấy hai người nhảy ra ngoài tường, nhanh như chim cắt, Tiêu cô nương trong lòng phân vân, không biết cát hung ra sao, vội chạy tới phòng của cha. Thấy cửa phòng đóng kín, nàng gõ mấy tiếng không thấy Tiêu Công Lễ trả lời, sợ quá nàng vòng ra ngoài cửa sổ, đập vỡ cửa kính, nhảy vào trong phòng.
Thấy cha nàng chén rượu để vào tới môi, nàng hãi sợ vô cùng, la lớn:
- Cha! Cha hãy coi lá thơ này trước đã!
Thấy Tiêu Công Lễ ngẩn người không nói năng gì cả, Tiêu cô nương vội bóc lá thơ chìa vào mặt cho cha coi. Thấy trên thơ vẽ một thanh bảo kiếm, Công Lễ mừng quá đánh rơi chén rượu bể tan tành, Tiêu cô nương giật mình hoảng sợ nhưng thấy cha vui vẻ, hai tay hơi run, liền hỏi:
- Gì thế hở cha?
Tiêu Công Lễ hớn hở quay lại hỏi con:
- Cái thơ này ở đâu tới? Ai đưa cho con? Ông ta lại tới đấy ư? Có thật không?
Tiêu cô nương đến cạnh cha xem, thấy lá thơ đó không có chữ, chỉ vẽ một cây kiếm đầu rắn. Nàng không biết cây kiếm ở trên tờ giấy có ý nghĩa gì khiến cha nàng mừng rỡ như vậy liền hỏi lớn:
- Cái gì thế cha?
Tiêu Công Lễ đáp:
- Ông ta tới, cha sẽ khỏi chết. Con đã gặp ông ta đấy à?
- Ai hở cha?
- Kim Xà Lang Quân!
- Nhưng cha đã nghe Kim Xà Lang Quân chết rồi, sao bây giờ lại còn sống là thế nào?
Tiêu cô nương nhớ lại lá thư Thừa Chí trao cho nàng, trong lòng cảm thấy lo ngại không yên, vì trong thư chỉ vẽ một con rắn ngoài ra không một dòng chữ nào cả.
Nhưng nhớ lời dặn của Thừa Chí nên thiếu nữ đứng yên không nói năng gì nữa cả.
* * *
Thừa Chí sang phòng Thanh Thanh cất tiếng gọi:
- Chú Thanh! Chú đi với tôi.
Thanh Thanh đang nằm nghe gọi nhỏm người lên:
- Đi đâu thế anh?
- Chúng ta đến nhà Tiêu Công Lễ.
Thanh Thanh hỏi:
- Để thăm Tiêu cô nương à?
- Chú Thanh lạ thật. Chúng ta đã hứa giúp đỡ cho Tiêu Công Lễ rồi đâu thể nuốt lời.
- Nhưng đại huynh đi giờ này để làm gì?
- Tôi muốn biết lời của lão Tiêu Công Lễ nói có thật hay không?
- Vậy đại huynh tới đó bàn bạc với Tiêu cô nương đủ rồi, cần chi đến tiểu muội.
- Tiêu cô nương là người ngoài, còn tôi với chú là tình bằng hữu chi giao, không có chú tôi không hăng hái gì cả.
- Anh nói có thật không?
- Tôi dối chú làm gì.
- Thôi cũng được, tiểu muội đi với đại huynh đây.
Hai người ra khỏi khách điếm thẳng tới tòa bảo trang của Tiêu Công Lễ. Trong nhà còn thức nên thấy ánh sáng đèn lọt qua cánh cửa sổ.
- Chúng ta đi ngả này!
Thừa Chí nắm tay Thanh Thanh cho nàng nương sức rồi cùng phóng qua tường lọt vào trong.
Thừa Chí và Thanh Thanh tiến ngay lại cánh cửa sổ khép hờ, phóng mình vào trong.
Chợt nghe phía bên trong có tiếng nói của Tiêu Công Lễ:
- Không hiểu Kim Xà Lang Quân có còn sống thật không sao, cha nghi quá con ạ!
Giọng nói của Tiêu cô nương nổi lên:
- Thật mà, cũng chắc chắn Kim Xà Lang Quân sẽ tới đây can thiệp, không thất hứa đâu.
Thì ra Tiêu Công Lễ vẫn còn hoài nghi trong lá thư Thừa Chí đã gửi.
Mãi sau không thấy nói gì thêm, Thanh Thanh bảo:
- Chúng ta đi thôi!
Thừa Chí giật lại:
- Hãy khoan đã!
Nói xong, chàng dùng ngón tay trỏ viết lên bàn sáu chữ: “Đệ Tiêu Công Lễ bách bái.” Những chữ sâu lõm vào mặt bàn chừng hai, ba phân. Viết xong, hai người nhảy ra ngoài cửa sổ. Thấy có làn gió đưa tới, một thanh kiếm đã đâm đến trước ngực, Thừa Chí giơ cánh tay ra bắt luôn cổ tay kẻ địch. Kiếm pháp địch cũng nhanh. Lúc ấy mũi kiếm đã đâm trúng ngực chàng rồi. Nhờ có áo lót sợi vàng của Mộc Tang đạo nhân mà chàng mặc bên trong, nên không bị mảy may.
Thấy kiếm đã đâm trúng ngực đối phương rồi, nhưng không sao xuyên được vào da thịt, kẻ địch sợ hãi vô cùng, cổ tay bị nắm như kềm sắt kẹp. Đồng thời, thấy chưởng phong nổi lên, một chưởng đã đánh tới mặt, y vội bỏ kiếm giằng co. Đối phương không muốn giết y, rút chưởng cướp luôn thanh kiếm, vượt tường nhảy ra ngoài.
Thì ra người ở ngoài cửa sổ phục kích Thừa Chí và Thanh Thanh, là Truy Phong Kiếm Vạn Phương. Y được Tử Hoa nhờ vả đến nhà Tiêu Công Lễ thám thính. Không ngờ Phi Thiên Ma Nữ Tôn Trọng Quân hiếu thắng vô cùng, cũng lén lút theo tới. Hai người mới nghe trộm được vài câu, kiếm của Trọng Quân bị người lấy trộm lúc nào không biết. Cả hai cùng hoảng sợ liền bỏ về ngay. Vừa mới ra tay đã bị thất thế, cả hai cùng xấu hổ và tức giận. Nhứt là Vạn Phương, suốt đêm không ngủ được, ra ngoài vườn bách bộ, thấy trong phòng anh em họ Sử có ánh sáng, biết có kẻ địch tới, liền đến trước cửa sổ đợi chờ phục kích. Khi thấy kẻ địch nhảy ra, y tưởng một kiếm tất phải thành công, ngờ đâu bảo kiếm lại bị đối phương cướp đi. Y là đệ nhất cao thủ của phái Điểm Tang. Sáu mươi tư miếng Truy Phong Kiếm đã xuất thần nhập hoá, oai trấn trời Nam, võ công của y giỏi hơn cả trưởng môn phái Điểm Tang Long Trực, là đại sư huynh của y. Ngờ đâu tối hôm nay, y liên tiếp bị thất thế, trong lòng nghĩ thầm: “Chẳng lẽ người đó là quỷ quái hay sao mà đao kiếm đâm không lọt.”
Nghĩ đoạn, y vội vỗ tay báo cho các người biết.
Hãy nói Thừa Chí và Thanh Thanh vượt tường nhảy ra bên ngoài nghe tiếng vỗ tay nổi lên tứ phía, biết kẻ địch bố trí khá cẩn mật, liền nằm yên dưới chân tường ẩn núp, chỉ nghe trên mái nhà có tiếng chân người đi lại tuần tiễu.
Thanh Thanh bỗng nói:
- Anh thử rờ xem cái này là cái gì?
Nói đoạn, nàng kéo tay Thừa Chí đến chỗ chân tường mà nàng đang phục. Thừa Chí rờ thấy chân tường bằng đá có khắc chữ. Chữ đầu là chữ Đệ, chữ thứ hai là Tứ, thứ ba là Công, thứ tư là Quốc, thứ năm là Ngụy. Đọc ngược trở lại là “Ngụy Quốc Công Tứ Đệ.” Ngờ đâu tìm kiếm mười mấy ngày không sao kiếm thấy nơi Ngụy Quốc Công Phủ, mà bây giờ tình cờ lại kiếm ra được, hai người hớn hở vô cùng. Thanh Thanh vui mừng múa chân múa tay, Thừa Chí vội kéo nàng xuống khẽ bảo:
- Hãy yên lặng! Kẻ địch đã đến kìa!
Vừa dứt lời, đã thấy bóng ba người vượt tường nhảy vào trong nhà, Thừa Chí vội nói:
- Đi thôi!
Hai người giở khinh công chạy thẳng một mạch về khách điếm, lúc ấy đã canh tư, trong khách điếm, ai nấy đều yên ngủ cả. Thanh Thanh thắp nến lên, Thừa Chí lấy giấy tờ ra xem. Trước hết, chàng lấy hai lá thơ cũ nhứt ra xem, quả nhiên một tờ là giấy nhận lỗi của Trương trại chủ và một lá thơ cảm ơn của Khấu Đạo Đài.
Thanh Thanh vừa cười vừa nói:
- Phen này anh cứu cha nàng thoát chết, không biết nàng lấy gì tạ ơn anh nhỉ?
Thừa Chí ngạc nhiên hỏi:
- Nàng nào cơ chớ?
- Đại tiểu thơ của Tiêu Công Lễ ấy mà!
Biết nàng nói chơi, Thừa Chí không trả lời, cúi đầu đọc kỹ hai lá thơ, rồi nói:
- Lời nói của Tiêu Công Lễ là sự thật cả. Nếu ông ta có chút nào bịa đặt là anh khoanh tay không cứu giúp nữa, khỏi phải gây thù gây hận với các tiền bối trong giang hồ. Huống hồ trong bọn họ lại còn các đệ tử của nhị sư ca.
Thanh Thanh nửa đùa nửa thật nói:
- Cái cô tên là Phi Thiên Ma Nữ gì đó đẹp đấy nhỉ?
Thừa Chí đáp:
- Người đó có thủ đoạn độc ác, làm việc không suy nghĩ, bỗng dưng chặt đứt một cánh tay người ta. Nếu không nể vị sư, anh đã ra tay trừng trị nó rồi. Cũng vị sợ mất lòng sư huynh mà anh phải hẹn Tiêu cô nương đến đây kiếm anh để khỏi lộ tông tích của chúng ta.
Thấy chàng nói rất hợp tình hợp lý, Thanh Thanh không đùa nữa. Lại mở tiếp mấy thơ khác ra coi, không nén nổi tức giận, Thừa Chí lớn tiếng nói:
- Chú xem coi!
Chưa thấy chàng tức giận như thế này bao giơ, Thanh Thanh kinh ngạc, vội chạy lại giở những lá thơ đó ra xem. Thì ra những thơ đó là mật thơ của Cửu Vương Đa Nhĩ Cổn nước Mãn Châu gởi cho anh em họ Sử. Trong thơ dặn anh em y giết Tiêu Công Lễ xong, thừa cơ đoạt lấy bang Kim Long, để làm nội ứng cho Mãn Thanh. Công việc đầu tiên là anh em y phải dò thám tin tức, liên lạc giang hồ hảo hán, rồi chờ quân Thanh đánh vào Quan ải, là khởi binh nổi loạn liền. Thấy vậy Thanh Thanh cũng ngẩn người ra, không nói được nửa lời. Tuy nàng còn ít tuổi hay tinh nghịch, nhưng dù sao nàng vẫn là con người biết yêu nước, yêu nòi. Nên khi xem xong, cơn giận nổi lên, nàng định xé nát các giấy tờ đó.
Thừa Chí vội cản lại và nói rằng:
- Sao chú lại hồ đồ đến thế?
Thanh Thanh tỉnh ngộ ngay liền đáp:
- Phải đấy, ta phải để lại làm bằng cớ chớ!
- Chú có biết anh em y không hủy bỏ ngay hai lá thơ là tại sao không?
- Em biết rồi. Chúng giữ lại để uy hiếp Mẫn Tử Hoa phải không?
- Phải! Không ngờ bên trong lại có thêm một chuyện lớn nữa. Bây giờ tôi tha hồ ra tay cứu giúp mọi người không sợ mất lòng nhị sư huynh nữa!
- Anh nói rất phải. Nếu sư phụ có biết chuyện này cũng trách nhị sư huynh anh nữa là khác. À, đại sư ca này, em đã lầm, xin lỗi anh đó!
- Sao tự dưng chú lại xin lỗi tôi?
Thanh Thanh cúi đầu, khẽ đáp:
- Tại em cứ nói bậy nói bậy hoài…
Thừa Chí cười nói:
- Thôi chú đừng nghĩ vẩn vơ nữa, đi ngủ ngay đi! Tôi còn phải nghĩ cách đối phó với bè lũ gian tặc này.
Sáng ngày hôm sau, tỉnh dậy ngồi trên giường luyện nội công, Thừa Chí cảm thấy công lực tiến hơn trước nhiều, trong lòng hớn hở mừng thầm. Vừa luyện xong, Thanh Thanh đem hai bộ quần áo màu lam vào và nói:
- Chúng ta đã giết Mã công tử, nên thay quần áo khác màu này ra ngoài tiện hơn.
Thừa Chí nói:
- Chú nghĩ cũng chu đáo đấy.
Hai người ăn điểm tâm xong, thấy phổ ky dẫn Tiêu cô nương vào. Chờ phổ ky ra khỏi phòng, Tiêu cô nương liền quỳ xuống vái lạy. Thấy người thanh niên đẹp trai nắm tay mình, Tiêu cô nương e thẹn, mặt đỏ bừng nhưng người ta có ơn cứu cha mình, nàng không tiện co tay lại. Thanh Thanh hỏi:
- Quý danh cô là gì?
- Tên em là Uyển Nhi. Còn đại danh hai vị là gì?
Thanh Thanh chỉ Thừa Chí vừa cười vừa nói:
- Anh ấy dữ lắm, không cho tôi nói. Cô thử hỏi anh xem.
Biết Thanh Thanh nói đùa, Uyển Nhi mỉm cười nói:
- Hai vị cứu cha tôi khỏi chết. ¥n đức này tôi không biết lấy gì báo đền!
Thừa Chí nói:
- Cha cô là giang hồ tiền bối chẳng may gặp chuyện bất bình, chúng tôi là hậu bối bổn phận phải ra tay cứu giúp. Cô hà tất phải nói đến hai chữ ơn nghĩa làm gì! Cô về thưa với cha cô rằng: “Trưa hôm nay, cho cô cứ thiết tiệc như thường.” Còn hai gói giấy này, cô đưa cho cha cô, và dặn tới lúc khẩn cấp, ông ta mở ra cho mọi người xem, sẽ có công hiệu kỳ lạ. Hai gói này quan trọng lắm, cô phải đề phòng kẻo giữa đường có thể bị người ta cướp mất.
Chờ Uyển Nhi đi rồi, hai người khóa cửa ra đi. Vừa tới bên ngoài, thấy Uyển Nhi đang ngồi ở phòng khách, hai người vội lùi lại, xem nàng ngồi đó chờ ai. Thấy Uyển Nhi nói với phổ ky rằng:
- Gọi ông Quản lấy ra đây cho tôi. “Kim Long thám trảo, ô vân mãn thiên!”
Thừa Chí ngạc nhiên hỏi:
- Nàng nói gì thế?
Thanh Thanh tuy ít tuổi hơn, nhưng trên bước giang hồ lại biết nhiều hơn, nàng khẽ nói:
- Có lẽ cô ta nói tiếng riêng của bang Kim Long đấy.
Phổ ky đi ra một lát, người quản lý vào cúi chào rất lễ phép, và hỏi:
- Có việc gì dặn bảo, xin cô cho biết ạ!
Uyển Nhi nói:
- Tôi là Tiêu đại cô nương. Ông làm ơn đến nhà tôi, bảo tôi có việc cần, mời các sư huynh tôi lại đây ngay.
Nghe Uyển Nhi tự xung là Tiêu đại cô nương, ông quản lý giựt mình, vội vâng dạ đi liền. Vài phút sau, đã thấy hơn hai mươi võ sĩ tay cầm khí giới tới nơi. Rồi họ bảo vệ Uyển Nhi ra về.
Thừa Chí nói:
- Không ngờ thanh thế của bang Kim Long ở đây lại lớn đến thế! Bây giờ, chúng ta không phải đi theo nàng nữa. Chờ lát nữa, chúng ta sẽ đến nhà nàng dự tiệc.
Thừa Chí và Thanh Thanh thủng thẳng đi tới Tiêu phủ, thấy khách đã đến tấp nập.
Hai người theo mọi người đi vào. Tiêu Công Lễ tưởng hai người là môn đồ của kẻ địch, chỉ chắp tay chào qua thôi, chớ không để ý coi trọng. Chờ khách tới đông đảo rồi, Tiêu Công Lễ ra lịnh cho bày bàn. Vì Tiêu Công Lễ là Bang chủ ban Kim Long, nên thức ăn và rượu quý giá và ngon lành hơn tiệc của Mẫn Tử Hoa nhiều.
Khách được mời ngồi mâm trên nhứt là: Mẫn Tử Hoa, Thập Lực đại sư, anh em Trường Bạch tam anh, Mai Kiếm Hòa, và Tôn Trọng Quân, do Tiêu Công Lễ ngồi tiếp. Mới uống xong tuần rượu đầu, Mẫn Tử Hoa đã đánh rơi chén rượu xuống đất vỡ tan tành, rồi quát lớn:
- Họ Tiêu kia, hôm nay các bạn hữu võ lâm đều nể ngươi tới dự tiệc đông đủ. Còn mối thù giết chết anh ta, ngươi định tính toán sao?
Thấy Tử Hoa nói trắng ngay ra như vậy, Tiêu Công Lễ không biết trả lời thế nào phải. Đại đệ tử của ông ta là Ngô Bình đứng dậy đáp:
- Họ Mẫn kia, ngươi có biết anh ngươi thấy nữ sắc, nảy ác ý, làm xấu cả anh em võ lâm không? Sư phụ ta…
Chàng chưa nói hết lời, đã thấy một luồng gió mạnh tạt tới, vội cúi đầu xuống tránh. Chỉ nghe “cọc” một tiếng, một cây đinh thép ba cạnh dài năm tấc cắm sâu xuống mặt bàn. Chàng rút dao ra, gọi:
- Giỏi thật! Mi hại ngầm La sư đệ của ta, và còn chặt đứt cánh tay y. Nay mi còn ném trộm đinh thép định hại ta, con mụ kia!
Nói xong, chàng sấn lại định giao chiến với Trọng Quân, Tiêu Công Lễ vội quát lớn cản lại, rồi vừa cười vừa nói:
- Tôn cô nương là cao thủ trong phái Hoa Sơn, chấp nhứt tiểu đồ làm gì?…
Mẫn Tử Hoa mắt đỏ ngầu, nắm luôn đôi đũa trên bàn, nhắm mắt Công Lễ lao tới, miệng quát lớn:
- Ngày hôm nay, ta phải thí mạng với tên lão tặc này.
Tiêu Công Lễ cũng cầm đũa giơ lên, khẽ gắp đôi đũa của địch lao tới, rồi để xuống bàn và nói:
- Sao Mẫn huynh nóng nảy thế. Có chuyện gì cứ thong thả mà nói. Bây đâu! Lấy đôi đũa khác cho Mẫn nhị gia.
Thấy võ công của Công Lễ cao siêu như vậy, Tử Hoa cũng phải giựt mình sợ hãi, trong lòng nghĩ thầm: “Thảo nào anh ta bị giết chết là phải.”
Thấy Mẫn Tử Hoa thua một miếng, Mạt Ảnh Tử Mai Kiếm Hòa giơ tay phải ra định nắm lấy bả vai Công Lễ và nói:
- Tiêu đại gia bản lãnh cao cường lắm. Anh em của ta hãy thân thiện nào!
Thấy y vừa nói vừa nhanh nhẹn giơ cánh tay ra, Công Lễ liền né mình đứng dậy tránh luôn. Mai Kiếm Hòa nắm hụt vớ phải thành ghế. Chỉ nghe “cắc, cắc” hai tiếng, thành ghế bằng gỗ nọ bị gãy ngay làm hai.
Thấy đối phương càng áp bức càng mạnh, và tên nào tên nấy đều sửa soạn ra tranh đấu, Tiêu Công Lễ nhìn lại người bên mình cũng đã thấy chuẩn bị cả. Không khí rất căng thẳng, Kim Xà Lang Quân chưa thấy tới giải vây, ông ta chỉ sợ chiến tranh bộc phát, không biết bao nhiêu người sẽ bị thương hay chết, đưa mắt nhìn con gái ra hiệu.
Lúc ấy Uyển Nhi đang bưng hai gói đồ, nóng ruột vô cùng, thấy đưa mắt ra hiệu, lập tức mở ngay cái gói đồ hình dài ra, thì là hai thanh kiếm, bèn đem tới để trước mặt cha. Thấy con đưa hai kiếm tới, không hiểu dùng để làm gì. Công Lễ đang nghi ngờ nghĩ ngợi. Truy Phong Kiếm Vạn Phương và Phi Thiên Ma Nữ Tôn Trọng Quân đều nhận ngay ra hai thanh kiếm đó, khí giới của mình mất trộm và bị cướp ngay đêm hôm qua. Vạn Phương mặt đỏ bừng, hùng hổ đến lấy hai thanh kiếm nọ, giao trả một thanh kiếm cho Tôn Trọng Quân.
Mở lấy thanh kiếm, Phi Thiên Ma Nữ Tôn Trọng Quân cất tiếng chửi đổng rằng:
- Có giỏi thì ra đây đấu dao đấu kiếm. Chớ ăn cắp ăn trộm vặt như vậy, không phải là hảo hán!
Công Lễ ngạc nhiên, không hiểu gì cả, chỉ thấy Tôn Trọng Quân tiến lên hai bước, cầm kiếm đâm thẳng vào ngực mình, liền lùi lại hai bước tránh. Đồng thời, nhị đệ tử đưa ngay thanh đao cho ông ta. Cầm lấy thanh đao, ông ta vẫn chưa trả miếng.
Thấy thế kiếm “Hành Vân Lưu Thủy” đâm không trúng kẻ địch, Trọng Quân tiếp luôn miếng nữa đâm vào vai trái đối phương. Bất đắc dĩ, Công Lễ phải giở thế “Trường Không Lạc Nhạn” dùng đao bổ xuống thanh kiếm của địch. Nếu để cho đao của đối phương bổ trúng kiếm của mình tất phải rời khỏi tay. Trọng Quân thấy thế đao rất độc, trầm khí giới xuống, hình như để tránh đao kia. Ngờ đâu, khi đao trấn tới hạ bộ, đột nhiên nàng hất nhanh thanh kiếm lên và đâm thẳng vào bụng dưới của địch. Thế kiếm này vừa nhanh vừa đúng. Dù Công Lễ có mấy mươi năm kinh nghiệm võ công, cũng không kịp thu đao để đỡ. Đành phải nhún một cái, ông ta nhảy quay đầu các người, tránh ra bên ngoài.
Tuy vậy, ống quần của ông ta đã bị mũi kiếm móc toạt một mảnh rồi. Ông ta nghĩ thầm: “Hiểm thật!”
Quay đầu nhìn xem Trọng Quân có đuổi theo hay không? Ông ta thoáng thấy con gái mình tay cầm gói đồ còn lại là hai lá thơ của mình, mà bị Trường Bạch tam anh giấu đi.
Lúc ấy, hai người đồ đệ cản Tôn Trọng Quân lại. Gọi con đưa hai lá thơ đó cho mình xong, Công Lễ vội lớn tiếng kêu gọi:
- Các ngươi hãy ngừng tay! Tôi có vài lời thưa cùng tất cả các vị có mặt tại đây!
Thấy sư phụ kêu gọi, hai người đồ đệ vội thu đao lui xuống. Một người lui hơi chậm bị Trọng Quân đá bổ một đá trúng ngực, hộc ngay một đống máu tươi, mặt tái mét như gà cắt tiết. Vì mất bảo kiếm, Trọng Quân cho là bị sỉ nhục vô cùng, nên lần này ra tay, miếng nào cũng chí mạng.
Tiêu Công Lễ cố nén tức giận, lớn tiếng nói:
- Thưa các bạn, Mẫn Tử Hoa trách tôi đã giết chết anh ruột y. Tôi xin công nhận là đúng. Anh bạn ấy là Mẫn Tử Diệp chết trong tay tôi thật!
Mẫn Tử Hoa nức nở nói:
- Vay nợ phải trả tiền, giết người phải đền mạng, luật trời đã định!
Bạn của y đều đồng thanh lên tiếng:
- Phải, giết người phải đền mạng.
Tiêu Công Lễ đáp:
- Đây tôi có hai lá thơ. Xin mời mấy vị tiền bối đầy đủ đức vọng ra đây xem lá thơ này. Nếu các vị tiền bối quyết định phải đền mạng, tôi Tiêu Công Lễ xin tự vận ngay trước mặt quý vị. Tôi mà hơi cau mày cũng không phải là hảo hán.
Mấy lời đó gợi lòng hiếu kỳ của mọi người, ai nấy đều muốn tiến lại xem.
Tiêu Công Lễ nói:
- Hãy khoan! Xin Mẫn nhị gia giới thiệu ba vị tiền bối ra đọc trước.
Mẫn Tử Hoa không biết trong thơ nói là gì nhưng cũng vui lòng cử: Thập Lực đại sư, Trịnh Khởi Văn, và Mai Kiếm Hòa ba người ra. Cả ba cầm lấy lá thơ lên khẽ đọc.
Anh em Trường Bạch tam anh mặt xám lại đứng một bên thủ thỉ bàn thầm. Thập Lực đại sư đọc xong lá thơ liền nói:
- Theo ý bần tăng, Mẫn nhị gia nên dĩ hòa vi quý xóa mối thù đi, hóa địch làm bạn!
Thập Lực đại sư là giám viện, viện Đạt Ma chùa Thiếu Lâm, ngoại công đã luyện đến mức xuất thần nhập hóa. Thấy ông ta nói như vậy, ai nấy đều ngạc nhiên. Mẫn Tử Hoa bán tín bán nghi, giằng lấy hai lá thơ xem mới được một nửa, đã xấu hổ vô cùng, lịm đi không nói được nửa lời.
Bỗng thấy Mai Kiếm Hòa nói:
- Thơ này giả tạo không thể lừa ta được!
Vừa nói chàng vừa giằng lấy lá thơ xé làm muôn mảnh.
Không ngờ trước mặt mọi người, Mai Kiếm Hòa lại dám hủy mất lá bùa hộ thân của mình, Tiêu Công Lễ tức giận đến nỗi mặt đỏ tai tía, không thể giữ nổi sự trầm tĩnh nữa, múa đao quát lớn:
- Họ Mai kia! Ngươi có biết xấu hổ không?
Mai Kiếm Hòa lạnh lùng đáp:
- Không biết ai mới xấu hổ, giết anh ngưòi ta còn làm thơ giả để đổ oan cho người đã khuất. Loại thơ này một ngày ta có thể viết hằng trăm lá.
Thập Lực đại sư và Trịnh Khởi Văn cũng đâm ra bán tín bán nghi, không biết ai thật ai giả. Lúc bấy giờ trong phòng khách yên lặng như tờ.
Đại đệ tử của Tiêu Công Lễ là Ngô Bình thấy sư phụ bị khi thị như vậy, tức quá nhảy ra múa đao chém Kiếm Hòa. Vội né mình rút kiếm ra đỡ, chỉ có một thế, Kiếm Hòa đã gạt rơi đơn đao và dí mũi kiếm vào yết hầu Ngô Bình, quát lớn:
- Ngươi quỳ xuống. May đại gia sẽ tha chết cho tánh mạnh nhỏ xíu của mi khỏi chết!
Các sư đệ khác khi nào chịu để Ngô Bình bị nhục như vậy. Ai nấy đều rút khí giới xông cả vào trong phòng khách. Các bạn của Mẫn Tử Hoa cũng rút giở khí giới ra đối địch. Thế là tiếng va chạm khí giới “loảng xoảng” náo nhiệt vô cùng. Ngô Bình liền lùi ba bước, mà mũi kiếm của kẻ địch vẫn đi liền cổ họng. Mai Kiếm Hòa lại quát hỏi:
- Mi không quỳ ta đâm chết ngay?
Ngô Bình cứng cỏi đáp:
- Đành chết chớ ta không chịu nhục! Ngươi cứ đâm ta đi!
Tiêu Công Lễ nhảy lên trên ghế lớn tiếng nói:
- Mọi người hãy ngừng tay, coi ta đây!
Ông ta kề lưỡi đao vào cổ nói tiếp:
- Oan hữu đầu, trái hữu chủ! Ngày hôm nay vui lòng đền mạng cho Mẫn Tử Diệp cho xong chuyện. Tất cả đồ đệ của ta hãy mau lui xuống.
Các môn đồ nghe lời lui ra tới cửa. Ai nấy đều buồn rầu, đăm đăm nhìn sư phụ.
Tiêu Công Lễ đang ra tay tự vận, Uyển Nhi bỗng kêu lớn:
- Cha, cái thơ nó đâu? Ông ta bảo thể nào cũng đến cứu cơ mà?
Tiêu Công Lễ lấy thơ ra xem, chỉ thấy vẽ cây thanh kiếm Kim Xà thôi, giơ lên cho mọi người coi. Ai nấy đều không hiểu tờ giấy đó có dụng ý gì.
Lại nghe Tiêu Công Lễ nói lớn:
- Kim Xà đại hiệp, ông ta đến chậm một bước rồi!
Nói đoạn, ông ta liền giơ đao lên cứa cổ.
Ngờ đâu, nghe “keng” một tiếng, con đao của ông ta bị cái quái gì đụng mạnh rơi xuống đất, bên cạnh ông ta bỗng có thêm một người. Người đó mi thanh mục tú, là một thiếu niên trạc độ hai mươi. Chàng tới bằng cách nào không một ai hay. Thì ra người đó là Viên Thừa Chí. Chàng khoanh tay đứng cạnh xem, thoạt tiên tưởng hai láthơ nọ có thể giải vây cho Tiêu Công Lễ được, thì mình khỏi phải lộ diện, có thể miễn xung đột với môn đồ của nhị sư huynh. Ngờ đâu Mai Kiếm Hòa lại giở thủ đoạn đê hèn đến thế, bất đắc dĩ chàng phải lộ mặt dùng quân cờ đánh rơi con dao của Công Lễ, và tung mình nhảy tới lớn tiếng nói với mọi người rằng:
- Khi chúng tôi lên đường tới đây, Kim Xà đại hiệp có nói qua loa nội dung hai lá thư đó cho chúng tôi nghe. Còn hai lá thơ bị xé nát đây, hai vị đại sư và đại gia đây đã đọc qua rồi.
Vừa nói chàng vừa chắp tay vái chào Thập Lực đại sư và Trịnh Khởi Văn rồi nói:
- Bây giờ tôi xin đọc qua nội dung của hai lá thơ đó, là thật là giả, sẽ thấy rõ ngay.
Thập Lực đại sư và Trịnh Khởi Văn đều đáp:
- Phải đấy. Cậu cứ đọc đi!
Nhìn Mẫn Tử Hoa, Thừa Chí nói:
- Nếu tôi đọc ra, e mất sĩ diện của lịnh tiên huynh. Chẳng hay có nên đọc không?
Mẫn Tử Hoa đầu lộ hết gân xanh, la lớn:
- Anh tôi không phải là hạng người tồi bại như thế? Hai cái thơ này nhứt định là giả.
Thừa Chí liền nói với Thanh Thanh rằng:
- Chú Thanh, chú đọc nội dung hai lá thơ đó ra xem.
Đằng hắng một tiếng, Thanh Thanh dõng dạc đọc.
Nàng thông minh khác thường, ở khách sạn đọc qua hai lá thơ một lần mà bây giờ, nàng đọc lại không sót một chữ nào. Mới nghe hết cái thơ đầu, mọi người rỉ tai thì thầm bàn tán. Mẫn Tử Hoa không thể nhịn được nữa, lớn tiếng quát tháo:
- Im mồm, thằng nhỏ kia, mi là ai?
Thanh Thanh chưa kịp trả lời, Mai Kiếm Hòa đã lên tiếng nói trước:
- Có lẽ thằng nhỏ này là thủ hạ của tên họ Tiêu kia cũng nên? Bằng không, nó cũng là người được mời đến đánh giúp. Ai dám chắc chúng không xếp đặt trước để làm ra như vậy?
Mẫn Tử Hoa tỉnh ngộ, kêu la:
- Mi bảo mi là người của Kim Xà Lang Quân phái đến. Thật hay giả ai biết đâu chỗ đó.
Thừa Chí hỏi:
- Phải thế nào các người mới tin?
Mẫn Tử Hoa rút kiếm ra rồi đáp:
- Trên giang hồ người ta đồn đãi võ công của Kim Xà Lang Quân tài giỏi kinh người nhưng chưa ai thấy qua. Nếu mi là hậu bối của Kim Xà Lang Quân võ nghệ tất phải hơn người. Vậy mi địch nổi thanh kiếm này của ta thì ta mới tin được.
Thấy Thừa Chí ít tuổi, Mẫn Tử Hoa khinh thường mới thách chàng như vậy và yên trí thế nào cũng thắng một cách dễ dàng. Như vậy, mọi người sẽ không tin hai lá thơ kia là thật nữa.
Thừa Chí ngồi xuống bưng chén rượu uống, và gắp một miếng thịt ăn, vừa cười nói:
- Muốn thắng kiếm của ngươi hà tất ta phải dùng tới võ nghệ chân truyền của Kim Xà Lang Quân. Ngươi bị người ta lợi dụng mà không hay biết tí gì! Tội nghiệp thật!
Mẫn Tử Hoa nổi giận nói:
- Ta bị ai lợi dụng? Thằng nhỏ kia, mi dám đấu thì ra đây, không dám thì cút ngay đi!
Thừa Chí lại uống một hớp rượu, rồi nói:
- Nghe kiếm pháp phái Võ Đang nổi tiếng giang hồ đã lâu, vậy hôm nay âu là ta thử một chút xem. Nhưng ta phải nói trước, nếu ta thắng, ngươi không được nhắc nhở đến mối thù với Tiêu võ sư. Nhược bằng ngươi vẫn khăng khăng không chịu thì đã có các vị tiền bối võ lâm ở đây giàn xếp cho.
Mẫn Tử Hoa tức giận nói:
- Cái đó lẽ tự nhiên rồi, ở đây có Thập Lực đại sư và Trịnh đảo chủ các người làm chứng. Còn mi thua ta thì sao?
- Ta sẽ quỳ lạy xin lỗi. Việc ở đây ta sẽ bỏ không dám dính vào nữa.
- Ta tưởng bang Kim Long có tổ chức quy mô như thế, tất phải có những hảo thủ xuất sắc. Không ngờ toàn là những tên mảnh khảnh như đàn bà con nít cả.
Tiêu Uyển Nhi la lớn:
- Đàn bà con nít đã sao? Ta đánh cuộc với mi đây!
Tôn Trọng Quân nói:
- Hay lắm. Trịnh đảo chủ làm nhân chứng hộ em nhé?
Lúc ấy có mấy sư huynh đệ của Uyển Nhi cũng đòi cá theo, nhưng gạt đi không cho cá.
Trịnh Khởi Văn tuy là hải tặc giết người không chớp mắt nhưng với cuộc thử thách này y cũng phải nhật thấy là rùng rợn, là ghê sợ, liền khuyên rằng:
- Hai cô sao không đánh cuộc son phấn lại thử thách giết chóc nhau tàn nhẫn như vậy làm gì?
Uyển Nhi đáp:
- Y đã chặt gãy một cánh tay của La sư ca cháu thì cháu phải khoét được hai mắt của y mới hả dạ.
Trịnh Khởi Văn không tiện khuyên nữa. Với giọng lạnh lùng, Mai Kiếm Hòa nói:
- Kể ra thì Tiêu cô nương cũng si tình với môn nhân của Kim Xà Lang Quân đấy? Chẳng thế sao cô lại chịu đem tánh mạnh ra hy sinh cùng y như vậy?
Uyển Nhi mặt đỏ bừng đáp:
- Còn ông, ông có muốn đánh cuộc gì không?
Thanh Thanh nghe Mai Kiếm Hòa nói như vậy tức giận vô cùng, la lớn:
- Tôi vui lòng đánh cuộc với tên Mạt Ảnh Tử này?
Mai Kiếm Hòa nói:
- Mi muốn cuộc gì?
Thanh Thanh trả lời:
- Ta cùng cuộc với ngươi, ba chấp một, nếu bạn ta thua, ta sẽ gọi ngươi ba tiếng “Cha.” Trái lại ngươi phải gọi ta một tiếng “Cha” như vậy!
Mọi người không nhịn được cười, đều cảm thấy lời lẽ thanh niên này thật khôi hài.
Mai Kiếm Hòa nói:
- Ai thèm đùa giỡn với mi, ta chờ đợi ở đây nếu y có thắng ta sẽ lãnh giáo với mi vài hiệp.
Thanh Thanh trả lời:
- Ngươi nói như vậy, khúc kiếm cụt này lại còn lợi hại hơn “Lưỡng Nghi kiếm pháp” của phái Võ Đang hay sao?
Mai Kiếm Hòa nói:
- Ta là phái Hoa Sơn, hai bạn kia là phái Võ Đang, phái nào cũng thế kiếm trác tuyệt riêng, ngươi khá câm mồm chớ khiêu khích như thế.
Thấy mấy người cãi lý luôn miệng, Đồng Huyền đạo nhân nóng ruột kêu lên:
- Đừng nói nữa. Nầy thằng nhỏ kia, coi kiếm.
Vừa dứt lời, y múa kiếm đâm Thừa Chí, bên này Mẫn Tử Hoa cũng múa kiếm xông vào. Một người, tay trái cầm kiếm, một người, tay phải cầm kiếm, cả hai đều theo bát quái, tám tám sáu mươi tư quẻ, sinh sinh diệt diệt, tiêu tiêu chương chương, thế nào cũng có ẩn gió sấm trong đó.
Trước kia, Kim Xà Lang Quân luận kiếm với Hoàng Mộc đạo nhân đã biết Lưỡng Nghi kiếm pháp có nhiều chỗ sơ hở, và đã đề nghị với Đạo nhân rồi. Nhưng Chưởng môn của phái Võ Đang có tánh kiêu ngạo, không chịu mới trả lời rằng:
- Kiếm pháp của tôi, dù có sơ hở đi chăng nữa, nhưng tôi dám chắc, trong thiên hạ không ai phá nổi.
Vì thế Kim Xà Lang Quân không tiện nói thêm. Sau Ôn thị Ngũ lão mời hảo thủ các phái đến địch với Kim Xà Lang Quân, trong đó cũng có kiếm khách phái Võ Đang.
Lúc đối địch, Kim Xà Lang Quân đã nhằm những chỗ sơ hở mà chỉ mấy hiệp đã phá tan được kiếm pháp Lưỡng Nghi. Trong Kim Xà bí kíp, ông ta cũng viết rõ cách phá kiếm pháp đó, nên Thừa Chí không sợ hãi gì cả. Trông bóng kiếm của hai kẻ địch, chàng xuyên đi xuyên lại, ung dung vô cùng.
Đồng Huyền và Mẫn Tử Hoa hết sức đánh thật nhanh mà không sao đụng được vào người Thừa Chí. Những người đứng cạnh càng xem càng lạ. Trịnh Khởi Văn nói với Thập Lực đại sư rằng:
- Kinh công của thiếu niên này đẹp tuyệt, có lẽ là đệ tử của Kim Xà Lang Quân thật cũng nên?
Thập Lực đại sư gật đầu đáp:
- Trong phái hậu sinh, người tài ba như y kể cũng hiếm có lắm.
Đánh đến nổi khùng, Mẫn Tử Hoa tiến vào trong cung, cầm kiếm đâm thẳng vào ngực Thừa Chí. Đồng thời, Đồng Huyền cũng sử dụng một thế “Tả Hữ Khai Cung”, tả đâm một kiếm, hữu đâm một kiếm. Hai người hợp sức tấn công khiến Thừa Chí không còn chỗ tránh. Chàng bỗng phi thân tiến thẳng vào chui qua đáy kiếm, đầu húc vào bụng Mẫn Tử Hoa. Chàng mới dùng có ba phần sức mà Mẫn Tử Hoa đã loạng choạng suýt ngã. Đồng Huyền sợ quá, liên hoàn đâm liền ba kiếm, hết sức cản trở. Mẫn Tử Hoa nhờ vậy mới đứng vững liền lên tiếng chửi:
- Quân mất dạy này, mầy dám húc đầu vào bụng ông mầy à?
Lần này ra tay, Thừa Chí muốn giải hòa, chớ không muốn mất lòng các nhân vật trên chốn giang hồ, và cũng không muốn gây thù chuốc oán với họ. Nhưng lúc này Mẫn Tử Hoa đã lên tiếng chửi như vậy, nhục đến người trên, Thừa Chí nổi giận, trong lòng tính toán hôm nay không dỡ chút võ công để khuất phục họ, thì việc này khó kết liễu được. Vì lát nữa xử trí hai tên giặc mãi quốc Trường Bạch tam anh, chỉ sợ người khác không phục. Nghĩ đoạn, chàng nhảy đến cạnh bàn, cầm chén rượu ngửng đầu uống cạn, rồi la lớn:
- Đánh mau lên, ta còn chưa ăn no đâu.
Thấy khinh mình quá đáng như vậy, Mẫn Tử Hoa càng tức giận, múa kiếm càng nhanh, xong lại gần Thừa Chí. Đồng Huyền vội khẽ nói:
- Mẫn sư đệ chớ quá nóng nảy, đừng trúng kế khiêu khích của y.
Mẫn Tử Hoa tỉnh ngộ ngay. Hai người lại chia làm tả hữu vây Thừa Chí ở giữa.
Gỡ được mấy thế, Thừa Chí bỗng nhảy ra ngoài vòng để chén xuống bàn la lớn:
- Chú Thanh rót rượu cho tôi!
Thanh Thanh nói:
- Vâng!
Thừa Chí cầm cái ghế, đứng cạnh bàn, cả hai mũi kiếm của địch đánh tới, chờ rượu rót xong, để ghế xuống, cầm chén rượu lại nhảy vào giữa. Ngoạm đùi gà, vừa nhai vừa nói:
- Lưỡng Nghi kiếm pháp đã có nhiều chỗ sơ hở, hai người lại không khéo sử dụng thì đánh ta bị thương sao nổi?
Chàng uống một hớp rượu lại nói tiếp:
- Hồi nhỏ sư phụ ta bắt ta làm văn. Bây giờ hứng văn của ta nổi lên, ta phải làm văn đây.
Đồng Huyền quát lớn:
- Thằng nhãi, coi kiếm!
Thừa Chí lớn tiếng nói:
- Đầu đề bài văn hôm nay của ta là Sứ giả Kim Xà cười đấu hai ngốc tử ký.
Thanh Thanh cười nói:
- Đại ca, thế là nghĩa gì?
Thừa Chí đáp:
- Đó là đầu đề của bài văn.
Thanh Thanh lại nói:
- Hay đấy, anh làm mau lên, chỉ nhớ cho, lát nữa sẽ chép ra tờ giấy.
Thừa Chí nói:
- Ô hô! Bảo kiếm gia, là lợi khí giết người. Ngốc tử gia là biệt hiệu của kẻ ngu, một ngốc tử để giải buồn cho người, hai ngốc tử làm cho người ta ôm bụng cười bò, mà nay hai ngốc tử tay cầm bảo kiếm muốn mưu sát người, khiến ta phải phun rượu cười chảy nước mắt!
Thanh Thanh lớn tiếng nói:
- Phun rượu cười chảy nước mắt, câu này đáng khuyên.
Thừa Chí tránh liền ba miếng hiểm, lại nói tiếp:
- Ngã là Sứ giả Kim Xà, vui lòng làm Lễ Trọng, mà chư quân cứ chấp nê. Không quấy nhiễu luôn luôn: bốn phương quân tử, ngừng chén coi chiến, ba tên gian tặc lòng lo ngay ngáy có cách gì mà giải được mối nguy này! Duy chỉ có đánh ngã nó!
Vừa dứt lời, chàng đột nhiên quay mình, đùi gà ở trong tay ném thẳng vào mặt Mẫn Tử Hoa, và tiện tay gắp luôn mũi kiếm của Đồng Huyền vận sức vào đầu đũa, quát lớn:
- Buông kiếm!
Quả nhiên thanh kiếm của Đồng Huyền bị giựt rơi xuống đất. Võ công tinh cường giơ tay phải, chân trái quét tới, Đồng Huyền muốn cầu thắng trong khi bại. Thừa Chí nhún mình nhảy lên tránh cái đá của địch, chén rượu trong tay bay ra tức thì. Chén rượu đó ném trúng huyệt “Khúc Xích” của Mẫn Tử Hoa. Cảm thấy tay tê liệt, Mẫn Tử Hoa không cầm vững thanh kiếm bỏ rơi xuống đất. Dùng thế “Hàn Nhà Phó Thủy”, Thừa Chí nhảy xổ xuống nhặt lấy song kiếm và nói lớn:
- Các ngươi chưa được thấy một người sử dụng “Lưỡng Nghi kiếm pháp” thì đây lưu ý mà xem.
Chàng múa song kiếm, tả công hữu thủ, hữu tiến tả lui, một thế một thức, quả nhiên không sai Lưỡng Nghi kiếm pháp tí nào, chàng hai tay sử dụng kiếm thuật phức tạp như vậy, mà kiếm nào công lực cũng rất mạnh, các người đứng xem xung quanh những bọn trẻ không nói làm gì, còn Thập Lực đại sư, Truy Phong Kiếm Vạn Phương, Trịnh Khởi Văn, Côn Lôn phái Chương Tâm Nhứt, và Hoa Sơn phái Mai Kiếm Hòa vân vân, đều ngơ ngác nhìn.
Chàng sử dụng xong 64 miếng Lưỡng Nghi kiếm pháp, thét lên một tiếng, hai kiếm thoát khỏi tay bay ra cắm lên xà nhà ngập sâu đến tận cán.
Thế võ đó là tuyệt chiêu của Mục Nhân Thanh phái Hoa Sơn sáng chế ra. Vừa giở tuyệt kỹ xong, Thừa Chí buông tay, lùi ra một bên. Lúc bây giờ, tiếng vỗ tay nổ lên như pháo ran.
Trong khi mọi người đang khen ngợi, Thanh Thanh lớn tiếng nói:
- Ha, ha có người sắp phải gọi ta “cha” đây.
Mai Kiếm Hòa mặt sầm lại, đưa mắt nhìn Thanh Thanh, tay để lên cán kiếm.
Trịnh Khởi Văn cười nói:
- Tiêu cô nương, cô đã được cuộc rồi. Cô đến đây nhận số tiền này đi!
Nói đoạn, y đẩy mấy thoi vàng lại đầu bàn đằng này. Tiêu Uyển Nhi nhận lấy số vàng, cúi chào cảm ơn, và nói:
- Cám ơn bác, tôi lấy số vàng này thưởng người nhà hộ bác!
Nói tới đây, nàng nói với các người nhà của Trịnh đảo chủ rằng:
- Số tiền chín ngàn lạng bạc này đây là tiền được giữa tôi với Trịnh đảo chủ đánh đố với nhau. Các vị ở xa tới, bang Kim Long chúng tôi tiếp đãi thiếu chu đáo. Tôi rất lấy làm hổ thẹn. Hiện giờ, tôi mượn hoa hiến Phật. Ở đây có rất nhiều anh em theo hầu các chú bác, huynh tỷ tới dự tiệc. Vậy tôi lấy số tiền này chia ra, tặng mỗi anh em một trăm lạng. Ngày mai, tôi xin sai người đưa đến tận chỗ ở.
Các người thấy trận oán cừu đã vô hình giải tán. Bang Kim Long xử trí rất khéo léo, ai nấy đều vui vẻ. Chỉ có Mẫn Tử Hoa và Đồng Huyền bại trận mất hết sĩ diện.
Tiêu Công Lễ nói:
- Năm xưa, tánh đệ quá nóng, làm việc lỗ mãng, để đến nỗi lỡ tay giết chết huynh trưởng của Mẫn nhị ca. Đệ ăn năn vô cùng. Bây giờ trước mặt các vị anh hùng, đệ xin tạ lỗi Mẫn nhị ca. Uyển Nhi con đến chào Mẫn thúc thúc đi.
Vừa nói ông ta vừa cúi đầu chào Tử Hoa. Uyển Nhi cũng tiến đến quỳ xuống vái lạy. Đã có lời nói trước, và lại đọc qua hai lá thơ, Tử Hoa biết lỗi ở mình, muốn tiếp tục báo thù, sức mình làm không nổi, thì nhân lúc này xử hòa cho xong. Nghĩ xong, y liền đáp lễ lại, nhưng nghĩ đến anh mình, nước mắt lại chảy quanh. Tiêu Công Lễ nói:
- Mẫn nhị ca đã xóa bỏ hiềm thù cũ, đệ cảm ơn vô cùng. Còn câu chuyện đánh cuộc cái nhà, chỉ là một câu chuyện nói đùa, xin đại gia này đừng nhắc nhở đến nữa. Ngày mai tôi sẽ cất một căn nhà khác biếu hai vị nhé?
Thanh Thanh lắc đầu nói:
- Điều đó không được. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Lời đã nói ra không thể hồi được.
Mọi người đều ngạc nhiên và nghĩ thầm: “Tiêu Công Lễ đã nhận lời cất cho căn nhà khác, nhà đó tất phải lớn rộng gấp mười lần nhà của Mẫn Tử Hoa mà tại sao thanh niên nọ lại cứ khăng khăng bắt buộc như vậy?”
Tiêu Công Lễ cúi chào Thanh Thanh và nói:
- Thưa chú em, ân tình của hai vị, tôi biết không sao đền bù xuể. Bây giờ, tôi lại xin lão đệ giúp đỡ một lần nữa. Ở cửa Nam thành, tôi có một biệt thự lớn, có cả vườn hoa. Nếu hai vị vui lòng nhận cho, tôi cam đoan hai vị phải hài lòng.
Thanh Thanh đáp:
- Vị Mẫn gia này vừa rồi muốn giết ông báo thù. Nếu ông nói đừng giết tôi nữa, tôi kiếm người khác thay thế để cho bạn giết, cam đoan bạn phải hài lòng. Ông thử nghĩ xem, liệu Mẫn gia có chịu không?
Bị nàng hỏi lại, Tiêu Công Lễ không sao trả lời được, quay đầu nói với Uyển Nhi rằng:
- Đại gia này đã thích căn nhà ấy thì lát nữa con sai người nhà đem so tính, giá mua căn nhà đó là tám nghìn ba trăm lạng bạc, sang gởi trả Mẫn nhị thúc.
Mẫn Tử Hoa nói:
- Thôi thôi, tôi lấy tiền làm quái gì! Đại trượng phu, nhứt ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Thù oán giữa tôi với Tiêu gia từ đây là xong. Ngày mai tôi sẽ về quê ở, và cũng không còn mặt mũi nào ở giang hồ làm ăn nữa. Cái nhà đớ cứ để hai vị này lấy đi mà ở.
Nói xong, y quay chào mọi người một vòng, và nói tiếp:
- Quý bạn hữu không quản ngại đường sá xa xôi đến đây ra tay trợ giúp. Ngờ đâu, đệ không ra gì, võ nghệ lại kém người, không thể trả thù cho người anh đã khuất. Và còn làm quý vị mất công đi một chuyến, đệ xin báo đền một ngày sau này.
Thấy y nhanh nhẩu và trực tánh như vậy, Thừa Chí liền kêu gọi:
- Mẫn nhị gia tuy bại trong tay tôi. Nhưng sự thật võ nghệ của tôi còn kém hai vị xa. Xin hai vị chớ có quan tâm đến điều đó. Tôi là hậu bối, xin cung cẩn tạ lỗi cùng hai vị.
Mọi người đều ngạc nhiên, rõ ràng chàng đã thắng một cách vinh dự, tuy không đánh bại hai người, sao chàng lại bảo là võ nghệ kém người?
Thừa Chí lại nói:
- Hai vị thua, là thua Kim Xà Lang Quân, chớ không phải thua tôi bởi ông ta đã đoán đúng những thế võ của hai vị, cho nên mới bảo tôi phải cố ý làm ra vẻ ung dung kiêu ngạo, để chọc tức hai vị rồi thừa cơ mà chiến. Kim Xà Lang Quân là đệ nhứt cao thủ trong võ lâm hiện nay. Võ công của ông ta cao siêu không thể nào đo lường được. Hậu bối không phải là môn đồ của ông ta, chỉ vì một trường hợp gặp nhau ngẫu nhiên, tôi may mắn được ông ta dạy bảo cho ít thế, để đến đây giải vây mà thôi. Hai vị bại trong tay ông ta, như thế chưa phải là gì nhục cho lắm. Hậu bối nói mấy lời đây, tuy hơi sỗ sàng, nhưng đó là sự thật! Dù tôn sư Hoàng Mộc đạo trưởng còn sống, cũng không địch nổi ông ta, thì hai vị làm sao mà thắng nổi.
Lời nói của Thừa Chí khiến Mẫn Tử Hoa và Đồng Huyền đạo nhân bán tín bán nghi. Nhưng cả hai người đã nguôi cơn giận rồi. Đồng Huyền vái chào Thừa Chí rồi nói:
- Thí chủ đã khiến sư huynh đệ của bần đạo khỏi mất sĩ diện, bần đạo rất cảm ơn. Xin thí chủ cho biết cao tánh đại danh?
Thừa Chí chỉ Thanh Thanh nói:
- Vị này là triết tự của Kim Xà đại hiệp, họ Hạ, còn hậu bối đây họ Viên.
Mẫn Tử Hoa vái chào Tiêu Công Lễ nói:
- Đệ quấy nhiễu đại gia nhiều quá. Chúng ta từ nay xa biệt.
Tiêu Công Lễ nói:
- Ngày mai, đệ sẽ đến quý phủ thỉnh tội!
Mẫn Tử Hoa vội nói:
- Đệ không dám.
Mọi người đang định cáo lui, Thanh Thanh liền lớn tiếng hỏi:
- Còn việc đánh cuộc khúc kiếm gãy thì sao?
Thấy cha đã thoát khỏi tai nạn, Uyển Nhi không muốn có gì lôi thôi nữa, vội nói:
- Hạ gia, xin đừng nói tới câu chuyện nhỏ mọn ấy nữa. Mời Hạ gia vào xơi nước.
Thanh Thanh nói:
- Xin cô hãy để cho tôi chờ một thằng nhỏ gọi tôi là cha đã.
Mai Kiếm Hòa và Tôn Trọng Quân không thể chịu đựng nữa cùng nhảy ra giữa sảnh. Mai Kiếm Hòa chỉ Thừa Chí nói:
- Người là môn đồ phái nào? Vừa rồi, thế võ lao song kiếm cắm lên xà nhà là thế võ của phái Hoa Sơn chúng ta. Chẳng hay ngươi học lóm ở đâu thế?
Lúc đó đứng sau sư huynh, Lưu Bội Sinh cũng bước ra, lớn tiếng hỏi:
- Tại sao vừa rồi ngươi lại dám sử dụng Phục Hổ chưởng của chúng ta? Ngươi học trộm ở đâu? Nói mau?
Thừa Chí cười nói:
- Việc gì ta phải học trộm?
Tôn Trọng Quân hỏi:
- Hừ! Tiểu tặc, học trộm còn không nhận phải không?
Mai Kiếm Hòa nghiêm nét mặt nói:
- Vậy ngươi học những thế võ ấy ở đâu?
Thừa Chí đáp:
- Ta là môn hạ của phái Hoa Sơn.
Tôn Trọng Quân tiến lên một bước, chỉ vào mặt chàng mắng chửi:
- Vừa rồi, ngươi đem nhãn hiệu cái Kim Xà Lang Quân ra khoe khoang giỏi lắm! Bây giờ ngươi lại giở phái Hoa Sơn ra dọa người! Người có biết bà cô người là môn phái nào không? Hà, hà! Bây giờ thật là Lý Quỳ giả hiệu gặp Lý Quỳ chánh tông nhé? Nói thật cho ngươi biết, ba anh em chúng ta mới chánh là môn phái Hoa Sơn.
Thừa Chí điềm tĩnh trả lời:
- Tôi đã nói ngay lúc đầu rồi. Tôi với Kim Xà đại hiệp không có liên can gì, chỉ là bạn hữu của hiền lang ông ta thôi. Còn ba vị là môn đồ của phái Hoa Sơn, tôi đã biết từ trước kia rồi. Chúng ta cùng người nhà cả.
Trong ba sư huynh đệ nọ, Lưu Bội Sinh là người thận trọng hơn cả, liền nói:
- Các môn đồ Đồng Bút Thiết Toán Bàn Hoàng sư bá, ta đều biết mặt cả. Nhưng không có anh bạn đó. Tôn sư muội có nghe thấy Hoàng sư bá gần đây thu nhận người đồ đệ nào không?
Tôn Trọng Quân đáp:
- Người cẩn thận và tự trọng như Hoàng sư bá có bao giờ thèm nhận những quân bịp bợm làm đồ đệ đâu.
Viên Thừa Chí vì đánh gãy thanh kiếm của nàng, nên nàng căm giận vô cùng, hơn nữa tánh đàn bà hẹp lượng, mới ăn nói sỗ sàng như vậy.
Thừa Chí vẫn điềm tĩnh nói:
- Phải, Hoàng sư huynh Hoàng Chân rất tự trọng. Không bao giờ anh ta lại thâu nhận đồ đệ bậy bạ.
Thấy chàng gọi Hoàng Chân là sư huynh, mọi người đều kinh ngạc. Lưu Bội Sinh quát hỏi:
- Sự thật ngươi học võ của phái Hoa Sơn ở đâu? Phải nói mau?
Thừa Chí đáp:
- Sư phụ ta họ Mộc! Tên ông ta chữ trên là “Nhân”, chữ dưới là “Thanh.” Các người trên giang hồ đều tôn ông ta là “Bát Thủ Tiên Viên.”
Thấy Thừa Chí võ nghệ xuất chúng lại tự xưng là môn hạ phái Hoa Sơn, Mai Kiếm Hòa bán tín bán nghi. Thoạt tiên, y tưởng chàng là môn đồ của phái khác, gần đây mới chuyển sang học võ của Hoàng Chân. Bây giờ y lại nghe chàng nói là đồ đệ của sư tổ, tất nhiên là nói láo. Y nghĩ: “Hành tung của sư tổ rất phiêu phất, chính ta đây cũng chỉ được gặp mắt một, hai lần thôi. Sư phụ ta Quy Tân Thụ năm nay đã năm mươi tuổi rồi, tên thiếu niên này tuổi trẻ như thế, mà dám mạo nhận là sư thúc. Y không biết cái chết là gì!”
Nghĩ xong, y khinh khỉnh nói:
- Theo lời ngươi nói, thì người là sư thúc chúng ta đấy?

Danh sách chương của Bích Huyết Kiếm

Hồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11(a)Hồi 11(b)Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20(a)Hồi 20(b)Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi Kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h