Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 20/02/2018 04:58 ở Hà Nội
 

BÁCH BỘ MA ẢNH - Hồi 23

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  732

Lão Ngoan Đồng Nhi ôm vò rượu bước vào mộc xá. Lão dừng bước ngay ngưỡng cửa khi thấy Ngạn Kim Tiêu một mình ngồi độc ẩm quay lưng về phía cửa.
Lão Ngoan Đồng Nhi tằng hắng, nói :
- Ngươi có tâm sự buồn, hay đang nhớ Mộng Di Hoa, Nghiêm Thục và cả Đổng Ngọc Lan mà không đợi ta về, uống rượu một mình vậy?
Ngạn Kim Tiêu vẫn ngồi bất động không quay mặt nhìn lại. Lão Ngoan Đồng Nhi nheo mày :
- Hê... Không nghe ta nói ư? Ngươi đang biến thành gã si tình tương tư.
Ngạn Kim Tiêu cũng không quay lại.
Lão Ngoan Đồng Nhi ôm vò rượu bước đến bên bàn. Lão sửng sốt như có cái gì dưới chân níu lại. Đôi mắt của Lão Ngoan Đồng Nhi chăm chăm chiếu vào cánh hoa huệ và nén bạc đặt trên bàn ngay trước mặt Ngạn Kim Tiêu.
Ngoan Đồng Nhi ngập ngừng hỏi :
- Hê... Ngạn Kim Tiêu... Y đã để mắt đến đệ rồi à?
Ngạn Kim Tiêu từ từ ngẩng mặt lên.
Tiếp nhận ánh mắt của Ngạn Kim Tiêu, Lão Ngoan Đồng Nhi bất giác thối lại một bộ. Ngạn Kim Tiêu ôn nhu nói :
- Cánh hoa huệ và nén bạc này không dành cho Ngạn Kim Tiêu mà dành cho Lão Ngoan Đồng Nhi.
Lão Ngoan Đồng Nhi bất giác lập lại lời nói của Kim Tiêu :
- Dành cho lão phu.
Kim Tiêu đứng lên :
- Lão Ngoan Đổng Nhi hiểu rồi chứ?
- Chẳng lẽ ngươi là Tà Nhân Vô Diện ư? Ngạn Kim Tiêu. Ngươi nói đi. Ngươi là Tà Nhân Vô Diện ư?
Ngạn Kim Tiêu đưa hữu thủ lên mặt, từ từ vuốt xuống.
Khi y hạ tay xuống, nhân diện Ngạn Kim Tiêu đã thay đổi mà biến qua một bộ mặt khác. Lão Ngoan Đồng Nhi há hốc miệng bởi bộ mặt kia chính là bộ mặt của lão. Nếu gắn thêm chòm râu lỏm chỏm thì người đó chính là lão, giống như hai giọt nước chẳng thể nào nhận biết được.
Tà Nhân Vô Diện lại vuốt mặt lần thứ hai. Lần này là khuôn mặt của Tống Thừa Ân, rồi Giác Chân đại sư, từng khuôn mặt lần lượt hiện ra sau mỗi lần Tà Nhân Vô Diện vuốt mặt mình. Sự biến hóa kỳ dị khiến cho Lão Ngoan Đồng Nhi như không tin vào mắt mình nữa, mà đưa tay lên dụi. Cuối cùng thì một mặt hoàn toàn khác, Lão Ngoan Đồng Nhi buột miệng nói :
- Vương Tự Khan.
- Lão đi tìm Vương Tự Khan, bây giờ được gặp Vương Tự Khan, lão không thích ư?
- Tà Nhân Vô Diện chính là Vương Tự Khan sao?
- Lão muốn nghĩ ta là ai cũng được.
- Ngươi muốn gì ở lão phu.
- Ta đã đặt án tử cho lão.
- Chẳng với một gã ăn mày mà Tà nhân vô điện cũng không tha sao? Ngươi giết ta thì có được ích gì?
Tà Nhân Vô Diện chấp tay sau lưng :
- Ta đã đích thân đến mộc xá, sao lão ngây thơ nhỉ. Lão nghĩ ta không biết gì ư, hay lão vờ như không biết gì.
Chân diện Lão Ngoan Đồng Nhi sượng hẳn lại. Lão miễn cưỡng nói :
- Hóa ra tôn giá đã biết tất cả mọi hành tung của ta.
- Lão đang tìm Vương Tự Khan?
Lão Ngoan Đồng Nhi gật đầu :
- Không sai.
- Thế lão đã tàm ra được Vương Tự Khan chưa?
Lão Ngoan Đồng Nhi lắc đầu :
- Năm năm lão hủ lưu lại đây cốt để lần mò tung tích và đưa sự mất tích bí mật của Vương Tự Khan ra ánh láng nhưng lão thất vọng. Bởi lão đã không làm được điều đó.
- Giác Chân đại sư nhờ lão đến đây.
- Lão hủ không phủ nhận.
- Lão đã nói gì với Ngạn Kim Tiêu? :
- Không tìm được Vương Tự Khan, lão có gì để nói với Ngạn Kim Tiêu.
- Bây giờ lão đã gặp được Vương Tự Khan rồi. Lão muốn nói gì với Vương Tự Khan?
- Tôn giá không phải là Vương Tự Khan.
- Nhìn xem, ta có khác gì Vương Tự Khan không?
Lão Ngoan Đồng Nhi sượng mặt nhìn Tà Nhân Vô Diện.
Thấy lão Ngoan Đổng Nhi lưỡng lự, ngập ngừng, Tà Nhân Vô Diện ôn nhu nói :
- Lão đã gặp ta còn ngại ngừng không nói mục đích đi tìm ta ư?
- Thật ra lão hủ muốn thẩm chứng Tà Nhân Vô Diện là ai, có phải là Vương Tự Khan hay không.
Tà Nhân Vô Diện lắc đầu :
- Đó chỉ là lời nói, còn mục đích của lão và Giác Chân đại sư thì đang lo âu và sợ hãi. Giác Chân đại sư lẫn lão sợ Vương Tự Khan sẽ dụng bí thuật Dị dung ngồi vào chiếc ngai Thiên tử.
- Vương Tự Khan không có ý đó, nhưng Tà Nhân Vô Diện thì có ý đó.
Lão Ngoan Đồng Nhi trố mắt nhìn Tà Nhân Vô Diện.
Lão suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Tôn giá có ý đó ư?
Tà Nhân Vô Diện gật đầu :
- Ta đang thực hiện cái điều mà trước đây Vương Tự Khan e dè không dám thực hiện.
Lão Ngoan Đồng Nhi vuốt râu nhìn Tà Nhân Vô Diện :
- Nếu tôn giá có ý đó, có thể cho ta thấy chân diện dung của tôn giá được không?
Lão Ngoan Đồng Nhi không thích bộ mặt của Vương Tự Khan à. Lão đã đi tìm khuôn mặt này mà, sao bây giờ lại đổi ý?
- Lão hủ tìm Vương Tự Khan chứ không đi tìm khuôn mặt Vương Tự Khan. Còn nếu lão phu đi tìm chân diện thì lão đi tìm chân diện thật của tôn giá.
- Sao ai cũng muốn biết bộ mặt thật của ta nhỉ. Tại sao vậy?
- Bởi vì tôn giá là mọi người, và mọi người hiện hữu trong tôn giá.
Tà Nhân Vô Diện phá lên cười. Tràng tiếu ngạo của y nghe thật sảng khoái và đắc ý.
Khẽ gật đầu, Tà Nhân Vô Diện nhướng mày mỉm cười :
- Nói hay lắm. Chính câu nói này khiến ta phải chịu theo ý của Lão Ngoan Đồng Nhi.
Y nói rồi đưa tay lên vuốt mặt.
Tay của Tà Nhân Vô Diện hạ xuống, Lão Ngoan Đồng Nhi há hốc miệng :
- Ơ...
Lão lắc đầu như không tin vào mắt mình, còn buột miệng nói :
- Lão Ngoan Đồng Nhi không tin.
- Tin hay không tin ta đâu có ép lão. Lão tin cũng được, không tin cũng được, đây vẫn chỉ là một khuôn mặt vô nghĩa, một khuôn mặt không làm nên điều gì cả ngoại trừ một người, Đương kim Thiên tử.
Nói dứt lời Tà Nhân Vô Diện dẫn đến một bộ.
Lão Ngoan Đồng Nhi vừa thấy Tà Nhân Vô Diện nhích bộ, liền thi triển khinh công đào thoát ra cửa. Nhưng lão vừa nhích động thân thì Tà Nhân Vô Diện đã đứng án ngữ sừng sững ngay cửa chặn đường lão.
- Án tử đã đọc ra rồi, lão không chạy thoát được đâu.
- Lão Ngoan Đồng Nhi không thích lưu lại mộc xá này nữa, nên phải đi thôi không ai cản được ta đâu.
Lão Ngoan Đồng Nhi vừa nói vừalạng người lướt qua cửa sổ, nhưng một lần nữa Tà Nhân Vô Diện lại án ngữ trước mặt lão. Y giả lả nói :
- Ta đâu cho lão đi. Nếu lão rời khỏiđây ngay trước mặt ta thì còn gì là Tà Nhân Vô Diện.
Cùng với lời nói đó, Tà Nhân Vô Diện vỗ chưởng tới Lão Ngoan Đồng Nhi. Y vừa phát tác chưởng công vừa nói :
- Tiếp chưởng đi.
Lão Ngoan Đồng Nhi gần như không còn sự lựa chọn nào khác khi Tà Nhân Vô Diện phát động chưởng khí mà phải buộc dụng đến Vô Địch chưởng đón thẳng đỡ thẳng.
Ầm....
Lão Ngoan Đồng Nhi trượt dài về sau va lưng vào vách mộc xá.
Huỵch...
Hữu thủ của lão từ từ buông thỏng theo thân người, trong khi Tà Nhân Vô Diện thì rất dửng dưng chẳng có chút biểu lộ gì.
Mặc dù rơi vào thế hạ phong nhưng Lão Ngoan Đồng Nhi vẫn ôm khư khư vò rượu.
Lão nhìn Tà Nhân Vô Diện :
- Tôn giá cũng biết dụng “Vô Địch chưởng”?
- Có gì khó đối với ta đâu nào.
Cùng với lời nói đó, Tà Nhân Vô Diện phát tán luôn hai đạo Thiên Cang chỉ điểm vào hai đầu gối của Lão Ngoan Đồng Nhi.
Thủ pháp của y cực nhanh và cực kỳ chính xác khiến cho Lão Ngoan Đồng Nhi gần như không có được chút phản xạ gì.
Bốp... bốp...
Hai chân Lão Ngoan Đồng Nhi khụy hẳn xuống, rồi ngồi dưới sàn mộc xá.
Lão Ngoan Đồng Nhi vẫn ôm khư khư vò rượu trong tay mình. Chân diện của lão chẳng chút biểu hiện sự sợ hãi hay lo âu gì cứ như lão đã biết cái gì sẽ phải đến với mình.
Lão Ngoan Đồng Nhi nhìn Tà Nhân Vô Diện.
- Có chứng mục thị nhãn, Lão Ngoan Đồng Nhi này mới biết võ công của Tà Nhân Vô Diện lợi hại như thế nào.
- Trên võ lâm giang hồ có một công phu nào mà Vương Tự Khan không biết chứ.
- Nhưng tôn giá không phải là Vương Tự Khan.
Tà Nhân Vô Diện lại vuốt mặt mình.
Bộ mặt Vương Tự Khan quay lại với y.
- Thế ta là ai đây?
Y chấp tay sau lưng bước đến trước mặt Lão Ngoan Đồng Nhi, đứng dang chân với phong thái kiêu hãnh và tự thị.
- Lão biết phải làm gì rồi chứ?
- Lão là con sâu rượu... Trước khi lão tự xử, tôn giá cho lão uống cạn vò rượu này chứ. Ái chà... Nếu lão ra đi về với Giác Chân đại sư, lão không được uống rượu, con sâu rượu trong bụng sẽ hành hạ mà biến thành con ma khát rượu theo đòi tôn giá.
- Được Lão cứ tự nhiên.
Lão Ngoan Đồng Nhi áp đôi bản thủ vào vò rượu dốc lên miệng tu một hơi dài. Lão đặt vò rượu xuống trước mặt nhìn Tà Nhân Vô Diện.
- Tại sao tòn giá lại đến Pháp Quang tự giết Giác Chân đại sư?
- Ta đến Pháp Quang tự không phải để lấy mạng đại lão hòa thượng Giác Chân, mà chỉ muốn lão nói cho ta biết Đạo Soái Dương Châu là ai.
- Tôn giá cần Đạo Soái Dương Châu.
Tà Nhân Vô Diện mỉm cười :
- Lão đang tra hỏi ta đấy à?
- Lão phu tò mò.
- Lão tò mò, ta cho lão biết. Đúng là ta cần Đạo Soái Dương Châu. Bởi chỉ có Đạo Soái Dương Châu mới có thể lấy được Ngọc ấn trong điện Thái Hòa.
Những thớ thịt trên mặt Lão Ngoan Đồng Nhi giật liên tục.
Lão miễn cưỡng nói :
- Không có Ngọc ấn, tôn giá không thể thực hiện được ý định của mình.
Tà Nhân Vô Diện khẽ gật đầu :
- Không sai.
- Sao Lão Ngoan Đồng Nhi ngờ ngệch không nghiệm ra điều đó chứ.
Lão Ngoan Đồng Nhi đưa tay vò mái tóc rối bời :
- Sao lão lại không nghiệm ra điều đó chứ?
- Bây giờ thì Lão Ngoan Đồng Nhi đã nghiệm ra rồi.
- Tôn giá đã biết Đạo Soái Dương Châu?
- Ngạn Kim Tiêu.
- Ngạn Kim Tiêu không biết ý đồ của tôn giá.
- Ngạn Kim Tiêu rất thông minh, nhưng không phải là người thông minh tột đỉnh để có thể đọc được những ẩn ý trong đầu người khác.
Lão Ngoan Đồng Nhi ôm vò rượu dốc lên miệng uống cạn rồi lật úp vò rượu để xuống giữa hai chân mình. Lão nhìn Tà Nhân Vô Diện.
- Rượu đã cạn rồi. Tôn giá cho lão phu mượn cánh hoa huệ cùng nén bạc.
Tà nhân vộ diện nhìn Lão Ngoan Đồng Nhi, rồi từ từ đưa tay về phía bàn, cánh hoa huệ và nén bạc được một hấp lực thoát ra từ tâm trung bản thủ cuộn lấy hai thứ đó về phía y. Y đón lấy cánh hoa huệ và nén bạc rồi đặt vào tay Lão Ngoan Đồng Nhi. Y giả lả nói :
- Ta tiễn lão đi bằng những thứ này như đã từng tiễn những người khác.
Lão Ngoan Đồng Nhi ngắm nghía cánh hoa huệ và nén bạc rồi trịnh trọng đặt hai thứ đó lên đáy vò rượu. Lão nhìn lên Tà Nhân Vô Diện :
- Tôn giá cho lão hủ hỏi một câu nữa trước khi lão hủ đi.
Tà Nhân Vô Diện gật đầu :
- Được...
Lão Ngoan Đồng Nhi vuốt râu, nhướng mày nói :
- Ở cảnh giới bên kia có Tà Nhân Vô Diện không.
Tà Nhân Vô Diện nhíu mày rồi lắc đầu :
- Không.
Lão Ngoan Đồng Nhi áp hai tay vào vò rượu :
- Lão hủ không còn được uống rượu của Đổng gia nữa.
Lão nói rồi rút hai tay về, rít một luồng nguyên khí căng phồng lồng ngực, thét lên một tiếng, liền theo tiếng thét của Lão Ngoan Đồng Nhi ngũ quan tươm máu.
Lão gục đầu xuống hồn lìa khỏi xác.
Tà Nhân Vô Diện nhìn xác Lão Ngoan Đồng Nhi. Y điểm nụ cười mỉm rồi vuốt mặt.
Chân diện của Tống Thừa Ân lại xuất hiện. Trên bộ mặt mới, y chấp tay sau lưng, thả bước chậm rãi tiến ra cửa mộc xá.
Y ngừng bước khi chạm mặt với La Sát Ngọc Diện Nghiêm Thục.
Nghiện Thục ôm quyền :
- Tống túc hạ cũng đến đây ư.
- Còn phu nhân? Nếu Tống mỗ đoán không lầm, phu nhân đang đi tìm Ngạn Kim Tiêu?
Mặt hoa của Nghiêm Thục mặc dù đã được tô một lớp sáp dày vẫn hiện rõ những nét bối rối.
Nghiêm Thục ngập ngừng :
- Nghiêm Thục muốn đến uống rượu với Kim Tiêu.
- Nghiêm phu nhân đúng là người lãng mạn đầy chất cao hứng. Tống mỗ không dám làm phiền đến phu nhân và Ngạn Kim Tiêu.
Y ôm quyền, điểm nụ cười mỉm :
- Cáo từ!
Tống Thừa Ân nói rồi sải bước đi thẳng một mạch.
La Sát Ngọc Diện nhìn theo Nghiêm Thục cảm nhận có cái gì đó không bình thường từ con người này.
La Sát Ngọc Diện bước vào trong mộc xá.
La Sát Ngọc Diện đứng thừ người ra khi cảnh tượng trong mộc xá đập vào mắt thị.
Nghiêm Thục bước đến bên xác Lão Ngoan Đồng Nhi.
Nghiêm Thục đưa tay qua cánh mũi của Lão Ngoan Đồng Nhi rồi rút tay lại.
Nhìn xuống vò rượu, cánh hoa huệ và nén bạc lại lọt vào hai con ngươi của Nghiêm Thục.
Đôi chân mày Nghiêm Thục chợt nhíu lại :
- Chẳng lẽ là y?
Nghiêm Thục nhíu mày suy nghĩ rồi rút cây trâm có hoa tiết một con nhện.
Suy nghĩ một lúc, La Sát Ngọc Diện vung cây trâm xuống vế phía vách mộc xá, cây trâm ghim vào vách quá phân nửa.
Nghiêm Thục quay bước, hối hả bỏ ra ngoài đi thẳng.
Tống Thừa Ân cõng Ngạn Kim Tiêu bước vào mộc xá. Kim Tiêu quá đỗi bàng hoàng trước cái chết của Lão Ngoan Đồng Nhi. Chàng bước vội đến lay vai lão :
- Lão huynh.
Xác của Lão Ngoan Đồng Nhi ngã ngang.
Thừa Ân nói :
- Lão Ngoan Đồng Nhi đã chết rồi.
- Tà Nhân Vô Diện.
Kim Tiêu vừa nói vừa nhìn xuống vò rượu lập úp trên có cánh hoa huệ và nén bạc.
Chàng nhíu mày khi phát hiện ra chỉ pháp của Lão Ngoan Đồng Nhi chỉ vào vò rượu.
Kim Tiêu lẩm nhẩm nói :
- Lão huynh, Kim Tiêu biết lão huynh chết bởi sát nhân vương Tà Nhân Vô Diện mà.
Kim Tiêu cúi xuống vuốt mặt Lão Ngoan Đồng Nhi.
Chàng vừa vuốt mắt lão vừa nghĩ thầm :
- “Lão huynh có gợi ý gì cho Kim Tiêu trước khi chết phải không?”
Kim Tiêu buông tiếng thở dài :
- Chàng bế xác Lão Ngoan Đồng Nhi đưa đến đặt lên chiếc giường tre, rồi dùng chăn đắp lại.
Quay lại bên Tống Thừa Ân, Kim Tiêu hỏi :
- Tống huynh nghĩ sao?
- Ta không nghĩ được điều gì cả. Ngoại trừ một điều, ta biết Lão Ngoan Đồng Nhi đã chết bởi Tà Nhân Vô Diện.
Nói rồi Thừa Ân nhìn vào mắt Kim Tiêu :
- Kim Tiêu nghĩ gì?
Kim Tiêu chỉ vò rượu lật úp, có cánh hoa huệ và nén bạc.
- Tống đại ca, Kim Tiêu mới ở chung với lão Ngoan Đông Nhi một thời gian ngắn, nhưng mà Kim Tiêu biết lão huynh không bao giờ đổ rượu dù chỉ là một giọt thôi. Nhưng vò rượu lại lật úp như thế này, chắc chắn có ẩn ý gì đó mà Lão Ngoan Đồng Nhi muốn gởi lại cho Kim Tiêu.
Thừa Ân lắc đầu :
- Ta không hiểu.
Kim Tiêu bước đến ngồi xổm bên vò rượu. Chàng quan sát thật kỹ vò rượu lật úp.
Kim Tiêu nhẩm nói :
- Vò rượu lật úp, cánh hoa huệ và nén bạc tín vật của Tà Nhân Vô Diện lại.
Vừa nhẩm nói Kim Tiêu vừa chú nhãn quan sát vò rượu. Chàng phát hiện ra một dấu ấn thủ lờ mờ trên vò rượu bằng sành.
Kim Tiêu nhíu mày nghĩ thầm :
- “Lão huynh để lại hai dấu bản thủ”.
Kim Tiêu nhìn lại Thừa Ân :
- Tống huynh.
Thừa Ân bước lại bên Ngạn Kim Tiêu :
- Đệ muốn hỏi gì?
Kim Tiêu đứng lên cùng với Thừa Ân bước đến bên giường. Nhìn lại Thừa Ân, Kim Tiêu nói :
- Huynh hãy thẩm định xem, lão huynh Ngoan Đồng Nhi chết bởi tuyệt công gì?
Thừa Ân kẹp chiếc khăn nhìn qua chân diện Lão Ngoan Đồng Nhi rồi đắp chăn lại.
Nhìn Ngạn Kim Tiêu, Thừa Ân từ tốn nói :
- Lão Ngoan Đồng Nhi không chết bởi tuyệt công cả, mà chết bởi vì lão tự vận công đoạn mạch.
- Sao huynh biết điều đó.
- Ngũ quan của Lão Ngoan Đồng Nhi đểu rịn máu.
- Nghĩa là Lão Ngoan Đồng Nhi tự đoạn mạch mà chết.
Thừa Ân gật đầu.
Kim Tiêu buông tiếng thở dài nhìn lại thi thể Lão Ngoan Đồng Nhi :
- Tại sao lão huynh tự đoạn mạch mà chết. Bộ lão huynh chán sống rồi à?
Thừa Ân lắc đầu :
- Kim Tiêu đừng nghĩ như vậy. Lão Ngoan Đồng Nhi chắc bị Tà Nhân Vô Diện bức tử. Chẳng ai muốn tự kết liễu mạng sống của mình bao giờ.
- Tống đại ca nói đúng.
Kim Tiêu dời bước đến bên vò rượu rồi ngồi xuống quan sát. Chàng nghĩ thầm :
- “Lão Ngoan Đồng Nhi để lại hai dấu ấn thủ với ý nghĩ gì. Tại sao vò rượu lại lật úp. Phải chăng lão huynh lật úp vò rượu để mình phải chú ý đến”.
Đôi chân mày Kim Tiêu nhíu hẳn lại với nhau. Chàng vuốt cằm nhẩm nói :
- Lão huynh... Huynh muốn gởi lại cho Kim Tiêu ẩn ý gì.
Kim Tiêu buông tiếng thở dài.
Chàng ngẩng mặt nhìn lên, thì thấy mũi châm có con nhện dính trên đầu.
Kim Tiêu rút mũi châm có đính hoa văn con nhện. Thừa Ân hỏi :
- Kim Tiêu phát hiện được gì?
Kim Tiêu đặt cành châm có hoa văn con nhện vào tay Thừa Ân.
Tống huynh nhìn xem cành châm này của ai?
Thừa ăn nhíu mày :
- La Sát Ngọc Diện Nghiêm Thục. La Sát Ngọc Diện Nghiêm Thục đã có mặt ở đây trước khi ta và Kim Tiêu đến.
Kim Tiêu gật đầu.
Kim Tiêu rít một luồng chân khí.
Chàng ôn nhu nói :
- Có thể La Sát Ngọc Diện Nghiêm Thục nương nương biết được chân diện thật của Tà Nhân Vô Diện, nên mới lưu lại cành châm này.
Tống Thừa Ân nghiêm mặt :
- Thừa Ân qua chỗ La Sát Ngọc Diện đây.
Thừa Ân nói rồi dợm bước thì Đổng Kỹ Thượng cùng Đổng Ngọc Lan với lão Từ Quảng bước vào mộc xá.
Cả ba người đều ngỡ ngàng khi thấy thi thể của Lão Ngoan Đồng Nhi.
Kỹ Thượng vồn vã hỏi :
- Ngạn Kim Tiêu... Tống bằng hữu...
Chuyện gì đã xảy ra ở đây.
Thừa Ân nói :
- Lão Ngoan Đồng Nhi đã bị sát tử rồi. Người sát tử Lão Ngoan Đồng Nhi chính là Tà Nhân Vô Diện.
- Y lại giết người ư?
Kim Tiêu khoát tay :
- Đổng huynh... Lần này Tà Nhân Vô Diện không tự tay giết Lão Ngoan Đồng Nhi mà bức tử Lão Ngoan Đồng Nhi thì đúng hơn. Lão huynh đã tự tay đoạn mạch mà chết.
Kỹ Thượng lắc đầu :
- Tại sao y lại giết người bừa bãi như thế chứ. Thật ra là Tà Nhân Vô Diện là ai?
Kim Tiêu buông tiếng thở dài rồi nói :
- Câu hỏi của Đổng huynh, ai cũng muốn đi tìm. Nhưng để có câu trả lời thì đến bây giờ chẳng ai trả lời được.
Kim Tiêu gượng cười rồi ôm quyền nói tiếp :
- Đổng huynh, Ngọc Lan và lão Từ Quảng đến mộc xá này hẳn đã có chuyện xảy ra.
Đổng Kỹ Thượng gật đầu :
- Đúng là có chuyện xảy ra nên Đổng huynh mới lên tìm Ngạn lão đệ.
Kim Tiêu ôm quyền liếc nhanh qua Ngọc Lan rồi nói với Kỹ Thượng :
- Chuyện xảy ra hẳn cũng có liên quan đến Tà Nhân Vô Diện.
- Huynh nghĩ phần nào cũng có liên quan đến Tà Nhân Vô Diện.
Thừa Ân nói :
- Đổng huynh, đã xảy ra chuyện gì?
Đổng Kỹ Thượng lưỡng lự rồi nói :
- Tất cả những môn khách đang lần lượt rời bỏ Đổng gia.
Kim Tiêu nhíu mày :
- Chỉ có mỗi chuyện đó thôi à.
Kỹ Thượng gật đầu :
- Những môn khách của Đổng phủ như sợ Tà Nhân Vô Diện mà rời bỏ Đổng gia.
Kim Tiêu vuốt cằm. Chàng nhìn Kỹ Thượng.
- Họ rồi bỏ Đổng gia thì sao nào?
- Ơ... Đổng huynh đâu muốn họ đi. Cũng tại cái gã Tà Nhân Vô Diện khiến họ sợ mà rời bỏ Đổng gia.
Kim Tiêu mỉm cười nhìn lại Thừa Ân :
- Nếu Tống Thừa Ân là môn khách thì sao nào?
- Ta không rời bỏ Đổng gia.
- Tại vì huynh là Tống Thừa Ân, huynh không sợ chết. Tống Thừa Ân huynh nói gì thì nói cũng là một đại cao thủ thượng thừa, mà Tà Nhân Vô Diện phải e dè. Còn như Ngạn Kim Tiêu đây, ngay cả Kim Tiêu cũng còn muốn chuồn khỏi đây đó.
Ngọc Lan nhíu mày Kim Tiêu.
Ánh mắt của nàng lọt ngay vào tầm mắt của Kim Tiêu. Chàng nhìn Ngọc Lan :
- Tiểu thư đừng nhìn Ngạn Kim Tiêu như vậy, ai mà muốn chết chứ. Nên họ phải giữ mạng mình.
- Kim Tiêu cũng là hạng tham sống sợ chết ư?
Kim Tiêu gật đầu :
- Cái gã ôn dịch nào nói mình không tham sống sợ chết là nói dóc, hoặc gã đó bị cuồng tâm loạn trí. Nếu không loạn tâm cuồng trí thì cũng hơi hơi khùng khùng.
Ngọc Lan sa sầm mặt :
- Chỉ có Kim Tiêu mới nói được như vậy thôi.
Kim Tiêu khoát tay :
- Hê... Lời thật khó nghe.
Chàng lia mắt nhìn qua mọi người rồi trang trọng nói :
- Ở đây trong chúng ta có ai tự khẳng định mình là người không tham sống sợ chết không?
Không ai đáp lời chàng.
Ngọc Lan cau mày, bất nhẫn hỏi :
- Kim Tiêu hỏi vậy có ý gì?
- Ngọc Lan có phải là người không tham sống sợ chết thì trả lời còn hỏi tại hạ nữa.
Đôi chân mày vòng nguyệt của nàng nhíu lại, Ngọc Lan gắt giọng nói :
- Nếu ta là người không tham sống sợ chết thì sao?
Nàng vừa nói dứt câu Kim Tiêu chỉ cây cột của gian mộc xá :
- Nếu là người không tham sống sợ chết thì thử nhào đầu vào cây cột này chết thử coi.
Ngọc Lan mở to mắt hết cỡ :
- Ngươi...
Đổng Kỹ Thượng khoát tay :
- Đổng huynh xin Ngạn đệ và xá muội.
Lúc này không phải là lúc tạo thêm phiền toái trong Đổng gia. Ngạn đệ nói đúng, đã sinh ra làm người thì ai mà không tham sống sợ chết.
Kim Tiêu ôm quyền nhìn Kỹ Thượng :
- Đổng huynh kiến văn uyên bác mới nói ra được điều đó. Còn mấy người nói nhăn, nói càn, dở hơi khùng khùng thì chẳng bao giờ nghiệm ra mạng của mình là để quý cả.
Chính vì dở hơi, khùng khùng mà đôi khi họ làm những điều gần đủ không sao hiểu được.
Sắc diện Ngọc Lan đỏ bừng thẹn thùng. Nàng lườm Kim Tiêu.
Kim Tiêu ôm quyền giả lả nói :
- Ngọc Lan tiểu thư, Ngạn Kim Tiêu không nói Ngọc Lan tiểu thư đâu.
Ngọc Lan gắt giọng đáp lời chàng :
- Ngọc Lan cũng không muốn nói chuyện với Kim Tiêu.
Kim Tiêu giả lả cười. Chàng quay lại Đổng Kỹ Thượng :
- Đổng huynh... Trên giang hồ ai cũng biết Đổng gia phóng khoáng, biết ngưỡng mộ nhân tài, chiêu hiền đãi sĩ, nhưng sự biến xảy ra liên tục trong Đổng gia. Nào là Đồng Tử Trình Nhuật bây giờ đến Lão Ngoan Đồng Nhi, Đổng gia cứ để cho môn khách, ai muốn ở thì ở, ai muốn đi thì đi. Đừng ngăn cản họ, người nào cũng có một cái mạng mà. Họ phải quý mạng mình chứ.
Kỹ Thượng buông tiếng thở dài. Y từ tốn nói :
- Ngạn đệ... Lúc này huynh cần những môn khách đó.
Kim Tiêu nhướng mày :
- Để làm gì?
- Thì những chuyện xảy ra gần đây.
Kim Tiêu lắc đầu.
- Kim Tiêu hiểu ý Đổng huynh rồi. Huynh cần họ bởi gì họ bảo vệ cho Đổng huynh chứ gì.
Kim Tiêu vuốt cằm :
- Nếu Đổng huynh nghĩ, họ sẽ bảo vệ cho huynh thì huynh lầm rồi. Huynh là một thư sinh am tường cổ văn tất phải biết câu, ta giữ người ở lại chứ không giữ người bỏ đi.
Những môn khách muốn bỏ đi mà huynh lại giữ thì khi có chuyện xảy ra, họ cũng tự lo cứu lấy bản thân mình. Giữ họ lại còn có những điều bất lợi lớn nữa.
- Đệ nói coi... Những điều bất lợi gì?
- Thứ nhất Đổng gia vừa hao tốn rượu thịt vô nghĩa, thứ hai Tà Nhân Vô Diện có thể Dị dung thành người nầy đến người kia. Cuối cùng những môn khách kia chỉ làm rối tung lên thôi. Chẳng được ích lợi gì thậm chí khi họ chết còn gieo tiếng dữ cho Đổng gia.
Kim Tiêu vuốt cằm, nhướng mày nói tiếp :
- Nếu như Đổng huynh giữ họ lại là ý của Đổng huynh, Kim Tiêu không ngăn cản, theo ý Kim Tiêu thì cứ cho những môn khách kia rời khỏi đây. Còn rượu thịt thì huynh cứ thết đãi cho Tống đại ca tốt hơn. Bởi Tống đại ca sẽ luôn ở bên cạnh huynh và bảo vệ cho huynh. Nếu cần thiết nữa thì cho Ngọc Lan tiểu thư ở luôn bên cạnh Đổng huynh.
Kim Tiêu chìa hai bàn tay đến trước :
- Bên trái có Ngọc Lan xá muội, bên phải có Tống Thừa Ân huynh. Hai người kè hai bên Đổng huynh chẳng còn sợ gì nữa.
Ngọc Lan nheo mày.
Thừa Ân nhìn Kim Tiêu :
- Ta không cần tới Ngọc Lan.
- Đại ca thì không cần nhưng Ngọc Lan thì cần.
Ngọc Lan đỏ mặt.
Kỹ Thượng giả lả cười lắc đầu :
- Ngạn đệ và Ngọc Lan lại sắp khẩu chiến với nhau nữa rồi. Thôi cho Đổng huynh xin đi nào.
Ngọc Lan lườm Kim Tiêu, nàng gằn giọng nói :
- Muội sợ Tà Nhân Vô Diện đang có mặt ngay trong mộc xá này.
Kim Tiêu vừa nghe Ngọc Lan nói dứt câu liền đưa tay lên bịt mũi.
Tống Thừa Ân nhìn nàng :
- Muội nói như thế có ý gì?
Kim Tiêu nhìn Thừa Ân :
- Đệ khuyên đại ca nên bịt lô mũi lại.
Thừa Ân nhíu mày :
- Tại sao Thừa Ân phải làm vậy?
- Sắp có xú khí xông vào mộc xá rồi đó.
- Đệ biết trước à?
- Đệ đã từng biết được mùi xú khí này, nhưng không phải là Vô ảnh chi độc đâu.
Ngọc Lan cắn răng trên vào môi dưới trừng trừng nhìn Kim Tiêu. Nàng dấn đến một bộ.
- Ngươi...
Kỹ Thượng nắm tay Ngọc Lan :
- Xá muội... Huynh hiểu rồi...
- Ngọc Lan thở dài, vùng vằn nói :
- Đại ca hiểu gì?
Kỹ Thượng nói :
- Kim Tiêu không phải là người muội nghĩ đâu.
- Muội phải nói sự thật cho huynh biết... Ngạn Kim Tiêu đêm hôm đó chính là người đã đột nhập vào biệt lầu của muội. Cũng chính cái đêm đó Đồng Tử Trình Nhuật chết.
Nàng nhìn lại Kim Tiêu bằng ánh mắt cay độc :
- Ngạn Kim Tiêu... Ngươi giải thích sao đây?
Kim Tiêu bỏ tay khỏi khứu giác mình.
Kỹ Thượng và Ngọc Lan nhìn Kim Tiêu. Thừa Ân nói :
- Kim Tiêu không phải là con người đó đâu. Tống Thừa Ân lấy tính mạng bảo chứng. Kim Tiêu không phải là Tà Nhân Vô Diện.
Kim Tiêu mỉm cười :
- Tống đại ca nói như thể cũng bằng thừa. Chi bằng Kim Tiêu giải trình cho mọi người hiểu.
Ngọc Lan hất mặt :
- Kim Tiêu giải trình đi. Ngươi làm sao giải trình được hành động của mình.
- Ta giải trình rồi nàng cũng phải giải thích cho mọi người hiểu về nàng đó. Bởi Tà Nhân Vô Diện cũng có thể là nàng mà.
- Kim Tiêu giải trình trước đi.
Kim Tiêu vuốt cằm, nhìn Ngọc Lan điểm nụ cười mỉm rồi từ tốn nói :
- Đầu tiên là ở Dương Châu, Ngạn Kim Tiêu gặp nàng.
- Không sai, rồi sao nữa.
- Ta thích nàng.
- Ta không thích Ngạn Kim Tiêu.
- Kim Tiêu đâu có cần nàng thích. Ta chỉ biết nàng là cục mỡ mơn mỡn ngon lành.
Thừa An cau mày.
Kỹ Thượng nói :
- Thế nào là cục mỡ.
- Thì cũng giống như Tiêu Dao Mẫn là cục mỡ của huynh vậy.
Kỹ Thượng phá lên cười. Y vừa cười vừa nói :
- Đệ nói tiếp đi.
Kim Tiêu nhìn Ngọc Lan :
- Đêm đó ta dẫn nàng vào Kỹ lâu Dương Châu.
- Ngươi bỡn cợt Ngọc Lan.
- Bỡn cợt hồi nào. Nếu không cho nàng vào Kỹ lâu thì nàng lại nghĩ Tống đại ca là kẻ cuồng tâm loạn trí, nói đúng hơn là thằng khùng.
Thừa Ân sượng mặt :
- Ta biến nàng thành ả dở hơi cho xứng đáng với Tống ca đó mà.
Ngọc Lan chỉ Kim Tiêu :
- Kim Tiêu là kẻ gian trá.
- Gian trá mà chỉ đem đến điều tốt cho người ta thì cũng nên gian trá. Nàng không muốn gặp Tống đại ca sao. Khi ta đến Đổng phủ, ở chung với Lão Ngoan Đồng Nhi, và lão cho ta biết biệt lầu của nàng. Ta muốn gặp nàng, minh chứng cho Từ Quảng lão bộc biết mình là bằng hữu của tiểu thư Ngọc Lan chứ không phải hạng bần nhân ăn chực, uống ké.
- Và ngươi đã đến biệt lầu của ta.
Kim Tiêu gật đầu :
- Không sai.
Vậy sao ngươi đột nhập vào biệt lầu của Ngọc Lan lúc Ngọc Lan đang tắm.
- Kim Tiêu đâu có biết nàng đang tắm chứ. Nhưng xét cho cùng chắc ta và nàng có chung số phận.
- Ngươi đúng là kẻ bỉ ổi.
- Cũng được... Ai nói ta người thế nào thì Kim Tiêu nhận mình là người thế đó. Bây giờ đến lượt nàng giải thích.
- Ngươi muốn ta giải thích gì?
Kim Tiêu vuốt cằm nhìn Ngọc Lan bằng ánh mắt hóm hỉnh :
- Đêm hôm đó, ta chui vào bồn tắm của nàng, Đổng huynh đến đòi thẩm tra biệt lầu xem kẻ có hành tung bí mật kia là ai. Nàng nghĩ ta là Sát Thủ Vô Diện, sao không giao nạp ta cho Đổng huynh, còn nhận đầu Ngạn Kim Tiêu xuống nước, buộc ta phải cắn vào đùi nàng.
Sắc diện Ngọc Lan đỏ ửng. Nàng chỉ Kim Tiêu :
- Ngươi... ngươi... ngươi quá bỉ ổi rồi. Chuyện đó mà ngươi cũng nói ra được.
- Đã giải trình thì giải trình cho biết, nếu không thì nàng cứ buộc Ngạn Kim Tiêu là Tà Nhân Vô Diện. Miệng lưỡi gì mà độc địa như vậy chứ. Nếu ta là Tà Nhân Vô Diện thì hỏi xem có bỏ qua cục mỡ Đổng Ngọc Lan không.
Ngọc Lan thét lên :
- Ngọc Lan không nói chuyện với ngơi nữa.
Nàng nói rồi quay bước đi thẳng ra cửa mộc xá.
Kỹ Thượng nhìn theo Ngọc Lan :
- Xá muội cẩn thận đó.
- Đại ca không cần phải lo cho muội mà hãy lo cho gã Ngạn Kim Tiêu đó đi. Nếu Ngọc Lan mà gặp Tà Nhân Vô Diện thì muội sẽ nhờ y cắt cái lưỡi của Ngạn Kim Tiêu.
Kim Tiêu nhăn mặt le lưỡi.
Tống Thừa ăn khẽ lắc đầu :
- Kim Tiêu đã lãm cho tiểu thư giận.
- Có như vậy Kim Tiêu mới được Ngọc Lan đi được, chứ không làm như vây, Ngọc Lan cứ ở đây, Kim Tiêu, Đổng huynh và Tống đại ca chẳng bàn gì được.
Kỹ Thượng mỉm cười :
- Ta hiểu ý Kim Tiêu.
Kim Tiêu nhìn Kỹ Thượng đổi giọng trang trọng :
- Vậy Đổng huynh để cho môn khách rời khỏi Đổng phủ hay giữ họ lại.
- Huynh làm theo ý đệ.
- Còn một điều này nữa Kim Tiêu muốn nói với huynh.
- Đệ muốn nói ta điều gì?
- Đổng huynh chỉ là một thư sinh, sở thích của huynh là thi tứ bút pháp không màn đến chuyện võ lâm. Đổng huynh không nên xen vào chuyện này. Điều đó tốt hơn huynh.
- Nhưng huynh là người của Đổng gia. Chẳng lẽ chuyện xảy ra như vậy, ta bàng quang tạo thị chẳng màn gì tới ư?
Kim Tiêu mỉm cười :
- Từ lâu huynh đã là người bàng quang rồi. Cứ giao tất cả cho Đổng Thừa Tự đại thúc hơn hay không. Huynh không chen tay vào những sự việc đang xảy ra thì huynh tránh khỏi tầm mắt của Tà Nhân Vô Diện.
Kim Tiêu buông một tiếng thở dài rồi nói tiếp :
- Để cho Tà Nhân Vô Diện chú nhãn đến Đổng huynh... Kim Tiêu sợ rằng...
Kim Tiêu bỏ lửng câu nói giữa chừng. Đổng Kỹ Thượng nhanh miệng hỏi :
- Đệ sợ gì?
- Cho dù Đổng đại ca có Tống huynh phò trợ, có Ngọc Lan tiểu thư, hay cả thiên binh vạn tướng thì cũng không thoát khỏi cái chết đâu.
Thừa Ân nheo mày :
- Kim Tiêu đánh giá cao Tà Nhân Vô Diện như vậy à?
- Kim Tiêu nói như thế vì Ngạn Kim Tiêu đã tận mục sở thị Tà Nhân Vô Diện.
Thừa Ân phấn khích hẳn lên :
- Kim Tiêu đã gặp Tà Nhân Vô Diện.
Kim Tiêu lắc đầu :
- Kim Tiêu đã gặp Tà Nhân Vô Diện ở Dĩ Hồ. Y khoát chân dung của Tống huynh.
- Y dị dung là Tống Thừa Ân, sao Kim Tiêu biết?
- Nếu Tà Nhân Vô Diện không nói thì Kim Tiêu cũng không nhận ra.
Thở hắt ra một tiến, Kim Tiêu nói :
- Kim Tiêu đã giao thủ với Tà Nhân Vô Diện.
Kỹ Thượng vồn vã hỏi :
- Y không đánh lại Ngạn đệ và bỏ chạy.
Kim Tiêu lắc đầu :
- Nói ngược lại thì đúng hơn. Tà Nhân Vô Diện muốn lấy mạng Ngạn Kim Tiêu còn dễ hơn lấy đồ trong túi mình.
Kỹ Thượng hỏi :
- Vậy sao Kim Tiêu còn đứng đây?
- Bởi vì y chưa muốn giết Ngạn Kim Tiêu. Có lẽ Tà Nhân Vô Diện chỉ muốn xem bản mặt của Ngạn Kim Tiêu thôi.
Kỹ Thượng buột miệng nói :
- Lạ thật.
- Huynh thấy lạ cái gì?
- Ai y cũng giết cả, nhưng đệ thì không.
- Hây... Tà Nhân Vô Diện không giết Ngạn Kim Tiêu bởi vì Kim Tiêu không biết dung diện thật của gã.
Kim Tiêu bước đến bàn.
Chống tay lên mặt bàn nhìn Thừa Ân, Kim Tiêu nói :
- Kim Tiêu nói ra điều đó để Tống đại ca biết mà lượng sức mình.
Thừa Ân lắc đầu :
- Tống huynh chỉ muốn đối mặt với Tà nhân vô điện mà thôi.
- Không bao lâu đâu, thế nào Tống huynh cũng gặp y mà.
Kim Tiêu bước đến bên Kỹ Thượng :
- Đổng huynh, Kim Tiêu muốn lo hậu sự cho Lão Ngoan Đồng Nhi.
- Được... Đổng huynh sẽ lo hậu sự trọng thể cho Lão Ngoan Đồng Nhi. Huynh rất hổ thẹn vì trước đây đã để Lão Ngoan Đồng Nhi sống trong khu bần nhân du thử du thực.
- Huynh đừng áy náy. Lão huynh cũng không muốn gần gũi bổn môn khách ngoài kia đâu. Lão huynh thích sống tự do, phóng đạt hơn.
Kỹ Thượng buông tiếng thở dài :
- Nói gì thì nói, Đổng huynh cũng có lỗi với lão.
Nói rồi Đổng Kỹ Thượng buông tiếng thở dài biểu lộ sự ngao ngán của mình. Kỹ Thượng nói :
- Đổng Kỹ Thượng không ngờ võ lâm lại phức tạp như vậy.
Kim Tiêu cướp lời Kỹ Thượng :
- Chính vì thế mà Kim Tiêu muốn Đổng huynh làm người bàng quan tọa thị. Thoát ra khỏi những tranh đoạt, triền miên của người võ lâm :
- Ta hy vọng những gì Ngạn đệ nghĩ là đúng.
Thừa Ân nắm hữu thủ thành thoi quyền :
- Thừa Ân sẽ tìm ra con người đó.
Kim Tiêu quay lại nhìn Thừa Ân :
- Tống đại ca tìm Tà Nhân Vô Diện ở đâu?
- Có người đã thấy mặt y.
Thừa Ân nói rồi quay bước đi ra cửa.
Kim Tiêu nhìn theo Thừa Ân :
- Đại ca không tìm được đâu.
- Ta không chờ đợi lâu hơn được.
Thừa Ân nói rồi bỏ đi thẳng.
Kỹ Thượng hỏi :
- Ngạn đệ, Tống bằng hữu đi đâu?
- Nếu Kim Tiêu là Thừa Ân huynh thì có câu trả lời cho huynh ngay, nhưng rất tiếc Kim Tiêu không phải là huynh ấy.
Chàng nhìn Kỳ Thượng, khẽ lắc đầu.
Từ ngoài của một ả cung nữ hối hả bước vào, rồi quỳ xuống dưới chân Kỹ Thượng.
Kỹ Thượng nhíu mày :
- Khánh Khánh, chuyện gì nữa đây?
Khánh Khánh ngẩng mặt nói :
- Đại công tử, quý nương đã xảy ra chuyện.
- Mộng Di Hoa đã xảy ra chuyện à?
Kỹ Thượng nhìn lại Kim Tiêu :
- Kim Tiêu! Huynh phải qua bên Nghinh Phong Vọng Nguyệt lầu xem đã có chuyện gì xảy đến Mộng Di Hoa.
- Đệ sẽ cùng đi với huynh.
Kỹ Thượng gật đầu :
- Được.
Kỹ Thượng buông tiếng thở dài rồi nói :
- Nếu Di Hoa có chuyện gì thì ta sẽ khổ sở vô cùng.
- Huynh yêu Mộng Di Hoa.
- Huynh ngưỡng mộ nàng, đồng thời Di Hoa cũng là một tài nhân của tiên đế. Nếu Di Hoa có chuyện gì... Huynh không biết phải hứng chịu hậu quả gì?
Kỹ Thượng nói rồi quay bước hối hả đi. Khánh Khánh vội gọi theo Kỹ Thượng.
Kim Tiêu vừa dợm bước thì Ngọc Lan bước vào.
Nàng chặn Kim Tiêu lại :
- Di Hoa quý nương đã có Đổng huynh lo rồi còn Kim Tiêu nỡ để Lão Ngoan Đồng Nhi nằm đây một mình sao.
Kỹ Thượng dừng bước nhìn lại Kim Tiêu :
- Ngạn đệ ở lại cùng với xá muội lo hậu sự cho Lão Ngoan Đồng Nhi. Huynh lo cho Di Hoa được. Có chuyện gì bất ổn ta sẽ nói với đệ.
Kỹ Thượng nói rồi cùng với Khánh Khánh bỏ đi thẳng.
Ngọc Lan nhìn Kim Tiêu :
- Kim Tiêu cũng lo cho Mộng Di Hoa quý nương à?
Kim Tiêu nhướng mày nhìn nàng.
Ngọc Lan trừng mất nhìn lại chàng. Nàng khe khắc nói :
- Ngọc Lan cấm Kim Tiêu đến gần Mộng Di Hoa. Nếu không đừng trách Ngọc Lan.
Nàng buông tiếng thở dài rồi nói :
- Ngọc Lan lên đại đường Đổng phủ chuẩn bị tang lễ. Kim Tiêu phải ở đây canh chừng xác Lão Ngoan Đồng Nhi.
Nàng không cho Kim Tiêu có lời nào mà dứt lời thì bỏ đi ra cửa. Kim Tiêu nhìn theo Ngọc Lan nghĩ thầm :
- “Cái gì thế nhỉ? ả đang ra lịnh cho mình chăng?”

Danh sách chương của BÁCH BỘ MA ẢNH

Hồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16Hồi 17Hồi 18Hồi 19Hồi 20Hồi 21Hồi 22Hồi 23Hồi 24Hồi 25Hồi 26Hồi 27Hồi 28Hồi 29Hồi 30Hồi 31Hồi 32Hồi 33Hồi 34Hồi 35Hồi 36Hồi 37Hồi 38Hồi 39Hồi 40Hồi 41Hồi 42Hồi 43Hồi 44Hồi 45Hồi 46Hồi 47Hồi 48Hồi 49Hồi 50Đoạn kết


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h