Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 24/02/2018 05:32 ở Hà Nội
 

Âu dương chính Lan - Hồi 13

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  932

Gần tháng sau, Phi Ưng Kiếm Dương Mẫn chủ nhân kiêm tổng tiêu đầu Phi Ưng tiêu cục cùng hai tiêu sư, xuất hiện trong tiền trang thành Từ Châu. Chưởng quĩ tiền trang là một lão già người Sơn Tây, họ Ngụy, đích thân ra đón khách. Dương Mẫn vui vẻ đưa cho Ngụy lão xem một tờ ngân phiếu trị giá ngàn lượng vàng:
- Lão phu được giao bảo tiêu một hòm gỗ đi Bắc Kinh mà không được biết có gì ở bên trong. Vị tài chủ kia hào phòng chịu giá ngàn lượng vàng thù lao, lão phu thấy lạ nên muốn nhờ Ngụy lão huynh kiếm tra giùm.
Ngụy Hành cầm lấy xem xét, gật gù bảo đảm:
- Dương tổng tiêu đầu cứ yên tâm. Tờ ngân phiếu này đúng là của bổn hãng. Người đổi tiền là Tề đại tài trong thành này.
Phi Ưng Kiếm hoan hỉ cảm tạ rồi cáo từ, trở về khách điếm.
Canh tư đêm ấy, ngài đại phú đất Từ Châu đang ngủ say thì bỗng nghe văng vẳng bên tai có tiếng gọi:
- Tề Trung Tín, Tề Trung Tín.
Lão giật mình mở mắt, chạm phải đôi nhãn quang sáng quắc và xanh biếc một cách ma quái. Thần thức họ Tề lập tức mê mẩn, mơ hồ và tiếng nói lại vang lên:
- Giáo chủ Bạch Liên giáo hiện đang ở đâu?
Tề Trung Tín đáp ngay:
- Núi Độc Giác ở Sơn Đông.
Người kia hài lòng bảo:
- Tốt lắm, ngươi hãy ngủ đi.
Họ Tề ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ say. Hai bóng đen rời Tề gia trang, lẫn vào bóng đêm mất dạng.
Sáng hôm sau, đoàn nhân mã đông đảo của Phi Ưng tiêu cục lên đường đi về hướng bắc, chiều ngày mười sáu tháng sáu dừng chân ở cửa nam thành Tế Ninh. Từ đây có thể nhìn thấy núi Độc Giác, cách xa chừng mười dặm về phía tây.
Ngọn núi này có tên như vậy vì hình dáng giống như con tề ngưu Vân Nam đang nằm, chĩa sừng lên trời. Phần phía bắc có đỉnh cong thoai thoải tựa chiếc lưng, phần phía nam là một đỉnh núi đá bốn bề tròn trịa, sừng sững như cột chống trời. Nhưng vì nó chỉ cao độ sáu chục trượng nên được gọi là Sừng Tề Ngưu. Vách đá xung quanh hoàn toàn không có thảo mộc, nhưng trên rìa đỉnh, thấp thoáng bóng cây cối, đường kính đỉnh núi rộng chừng mười mấy trượng.
Phi Ưng tiêu cục không vào thành hay ngụ trong quán trọ, mà lại mướn một tòa nông xá rộng rãi. Họ dỡ những rương hòm trên tiêu xa đem vào nhà, và tháo ngựa, tháo bánh xe ra bày la liệt, chuẩn bị sửa chữa. Lần này, họ áp tải những xe tiêu, loại có mui kín, dành cho thứ hàng hóa kỵ nước.
Mấy năm nay, dân tình đói khổ, giặc cướp nổi lên khắp nơi nên sanh ý của tiêu cục rất thịnh vượng. Vì vậy, bọn giáo đồ Bạch Liên giáo đã quen mặt với Phi Ưng Kiếm chẳng thèm để ý đến làm gì.
Thái Sơn Phủ Quân là người đa mưu túc trí, rải thủ hạ khắp các đạo quán, âm thầm chỉ đạo chứ không xuất đầu lộ diện. Phi Hoàn đại lão, Đào Hoa cung chủ đều chết dưới tay một cao thủ lạ mặt là Báo Ứng Lang Quân. Lại thêm Chiêu Thống pháp sư mất tích, Phong Nhân cốc bị quét sạch, chứng tỏ Hỏa chân nhân đã đưa cao thủ Hỏa giáo vào Trung Nguyên và đang phản công. Phủ Quân ráo riết chiêu mộ anh tài, huấn luyện thủ hạ, bành trướng thực lực Bạch Liên giáo để chuẩn bị đối phó với phe Tây Môn Nhỉ và chuẩn bị khởi nghĩa. Lão sợ uy lực của Đảo Thiên thần đạn nên xem đám thê nhi của Chính Lan là bùa hộ mạng. Ngày nào còn nắm được con tin, bọn Hỏa chân nhân chẳng dám công khai đối địch.
Nhắc lại, sau khi đem hết mười mấy chiếc rương vào trong, Phi Ưng Kiếm và tám tiêu sư quây quần bên chiếu rượu. Họ đều là người quen của chúng ta, đó là Âu Dương Chính Lan, Liễu Thi Mạn, Ma Nhãn đầu đà, Ngô Công động chủ, Hỏa chân nhân và ba vị hộ pháp Hỏa giáo.
Còn bốn chục đệ tử tiêu cục đang hý hoáy cạnh tiêu xa ngoài sân là cao thủ Bố Y hội. Có mặt Thiểm Điện Thần Kiếm, Giang Tây Thần Bộ và gã béo Lâm Chấn Hạo nữa. Họ cảnh giới cho những bên trong bàn bạc.
Đêm xuống, Chính Lan, Ngô Công động chủ và Ma Nhãn đầu đà rời nông xá, đi về hướng Độc Giác sơn. Mục đích của họ là thám thính chứ không phải đánh nhau. Khinh công của cả ba đều rất cao cường nên chẳng ngại ánh trăng làm lộ tung tích. Ba khắc sau, họ đã đến khu rừng rậm quanh núi Độc Giác, nằm phục xuống bìa rừng nghe ngóng.
Ngô Công động chủ thả một con trong cặp rết bốn cánh ra, con còn lại vẫn quấn lấy tay bà. Mỗi lần nhận được tín hiệu của con rết trinh sát, con thứ hai vẫy cánh, rít nhẹ lên. Tín hiệu cứ liên tục bay về, chứng tỏ đường vào có rất nhiều mai phục. Gần khắc sau, chắc con Tứ Dực Ngô Công kia đã vào đến vòng phòng thủ của lũ Miêu Ưng, nên bầy cú rúc lên ghê rợn. Chung nương vội niệm thần chú thu hồi linh vật. Bà hạ giọng thì thầm:
- Công tử, xem ra Bạch Liên giáo phòng bị rất nghiêm mật, chúng ta tiến vào là bị bầy ác điểu kia phát hiện ra ngay.
Bà tôn trọng Chính Lan nên xưng hô như vậy, đúng ra phải gọi bằng muội phu. Chính Lan trả lời:
- Sư tỷ ở lại đây cảnh giới, tiểu đệ và Nhiếp lão sẽ vào bắt một tên khai thác. Biết đâu, nhờ Nhiếp Hồn đại pháp của Nhiếp lão mà tìm ra vị trí nơi giam giữ tù nhân?
Đầu đà gật đầu:
- Việc ấy không khó, chỉ mong công tử bảo trọng.
Chính Lan mỉm cười, tiến vào rừng, đầu đà theo sau. Chàng vận hết thính giác tìm kiếm, lướt từ gốc cây này sang bụi rậm khác. Cuối cùng, chàng phát hiện tiếng thở của gã sát thủ ngoài cùng.
Chính Lan êm ái áp sát. Khi còn cách chừng hơn trượng, chàng bứt một chiếc lá cây, dồn chân khí vào, búng về phía gã giáo đồ. Chiếc lá xé gió bay xẹt qua miệng hố. Gã giật mình ngồi dậy nhìn quanh và rồi đứng hẳn lên.
Chính Lan xạ ngay hai đạo Huyết Tuyến Điểm Hồng vào huyệt Đại Bao và huyệt Bộ Lang. Đồng thời, thân hình chàng nằm dài ra, lướt trên mặt cỏ, bay đến đỡ lấy, đặt gã nằm dài trong lòng hố.
Khoảng cách giữa các điểm mai phục chỉ cách nhau chừng hai trượng, nhưng trong rừng nhiều bụi rậm nên những tên giáo đồ gần đấy chẳng hề phát hiện được quái sự. Ma Nhãn đầu đà mừng rỡ lướt đến, nằm phục trên miệng hố, truyền âm bảo Chính Lan giải huyệt rồi bắt đầu nhiếp hồn nạn nhân. Lão thì thầm bảo:
- Ngươi hãy nói nhỏ cho ta biết giáo chủ nhốt tù nhân ở đâu?
Gã kia ngoan ngoãn hạ giọng:
- Trên đỉnh Sừng Tê Giác.
Như thế là quá đủ, đầu đà thôi miên cho gã ngủ say. Sáng mai, khi tỉnh giấc, gã sẽ phát hiện trên áo có hai dấu máu đen sạm mà không hiểu vì sao?
Chính Lan và đầu đà hân hoan lướt ra ngoài, kéo Chung nương đi xuống hướng nam. Dưới ánh trăng vằng vặc, cây cột đá kia đứng sừng sững như thách đố bọn Chính Lan. Chỉ có cạnh nối với phần núi phía bắc là có trạm canh, phía sau chẳng có một bóng người. Cần gì phải trông coi khi mà khỉ vượn cũng chẳng thể trèo lên vách đá dựng đứng, trơn tru ấy?
Chính Lan sững người nhìn lên đỉnh núi đá, mắt long lanh ướt rượt.Không phải chàng sợ mình không lên được, mà là thương cho thê tử. Trên ấy mùa đông chắc là lạnh lắm.
Ngô Công động chủ thở dài:
- Chỉ có chim mới bay lên được trên ấy.
Chính Lan gật đầu:
- Đúng vậy, nhưng tiểu đệ đã học được cách bay của loài cầm điểu.
Ba người quay trở lại cửa nam thành Từ Châu. Người ở nhà vẫn thức để chờ đợi. Chính Lan vui vẻ nói ngay:
- Lão gia, tiểu điệt đã tìm ra họ, đêm mai chúng ta sẽ khởi sự.
Chàng liền trình bày kế hoạch của mình. Ai nấy đều hoan hỉ vô hạn. Tứ hộ pháp Bạch Tuân gãi tai lẩm bẩm:
- Chẳng hiểu tiểu tử này có điên không nhỉ?
Sáng hôm sau, Phi Ưng Kiếm Dương Mẫn vào thành Tế Ninh thật sớm, lão mang theo một đôi giày vải cũ, vào tiệm giầy lớn nhất thành, mua một đôi mới bằng da hươu thật tốt có kích thước giống giày cũ. Sau đó, lão tìm đến lò rèn của Trương lão cửu, người đã có bốn mươi năm kinh nghiệm, và nổi tiếng nhờ chế tạo ra những loại ám khí tinh xảo.
Đến trưa, Dương lão hài lòng trở về, đưa cho Chính Lan xem một đôi giày có đế lót thép, mũi chĩa ra ba mấu sắc như vuốt chim ưng. Lão đắc ý khoe:
- Điệt tế biết không, lão họ Trương đã bảo đảm rằng có đâm vào đá cũng không gãy, không mòn.
Chính Lan đẹp dạ, mỉm cười:
- Cảm tạ biểu thúc.
* * *
Đêm ấy, bọn Chính Lan gồm mười hai người, đem theo dây chão, thúng mây, đến mặt sau của chiếc sừng đá cao sáu chục trượng. Trăng mười bảy soi sáng vách đá sừng sững, như hỗ trợ cho Chính Lan. Chàng xỏ đôi ủng da vào chân, đứng trên bốn đôi tay của Hỏa chân nhân và ba lão hộ pháp người Tây Vực. Họ vận toàn lực, tung chàng lên độ cao năm trượng, song song với vách đá. Mượn đà ấy, Chính Lan điểm mũi giày có mấu thép vào sườn núi, song thủ vỗ mạnh vào không khí, tiến lên vùn vụt.
Những người ở dưới nhìn lên có cảm giác như một cánh dơi khổng lồ đang cố vượt đỉnh núi. Họ vừa thán phục, vừa lo lắng, sợ chàng rơi xuống vì không đủ hơi. Nhưng Chính Lan luyện Qui Thức Bảo Tâm đại pháp từ nhỏ, thời gian bế khí dài gấp mấy lần người khác. Cộng với hơn sáu mươi năm công lực, chàng liên tục đẩy những đạo chưởng kình, như những cú đập cánh của loài chim.Chính Lan đã từng vượt thoát khỏi vực thẳm Vân Mộng sơn cũng bằng cách này. Nhưng vách vực thẳm còn có đất mềm, chàng có thể cắm ngập bàn tay vào đấy, treo mình nghỉ ngơi. Còn ở đây chỉ toàn là đá núi cứng rắn, nên mũi giày thép chạm vào bắn ra những tia lửa nhỏ. Căn bản của phép đề khí là nín thở. Chỉ cần đổi hơi là chân khí đứt đoạn, rơi xuống ngay.
Nhưng còn một nỗi lo nữa, đó là những mấu thép ở mũi giày. Khi chàng còn cách đỉnh núi mấy trượng thì hai mấu sắt ở mũi giày bên tả gãy rời. Thân hình chàng mất đà tụt xuống ngay, Thi Mạn kinh hãi rú lên, cũng may Ngô Công động chủ đã kịp bịt miệng sư muội lại.
Còn các cao thủ lão thành thì cử song thủ, sẵn sàng phóng chưởng đón Chính Lan. Và may thay, chàng đã trụ lại được, bằng cách vỗ liền mười sáu chưởng mãnh liệt. Thân hình chàng lại tiếp tục bốc lên, vượt đoạn đường còn lại, hạ thân xuống mép vực.
Mọi người thở phào, ngước lên chờ đợi. Lát sau, một sợi dây bằng tơ, đầu cột cục đá, được Chính Lan thả xuống. Trịnh Thiều bắt lấy, cột một đầu dây chão vào. Chính Lan kéo lên, buộc vào gốc cây gần đấy rồi giật ba cái. Tây Môn Nhỉ và ba sư đệ lập tức nắm lấy đường dây đi lên. Có được điểm tựa vững chắc, họ thượng sơn rất dễ dàng, nhanh chóng.
Năm người thận trọng tiến vào khu rừng tùng trên đỉnh sừng tê giác, đến được một tòa nhà bằng đá hình bát giác, giống hệt như thạch thất ở Vu Hồ. Chính Lan thì thầm:
- Lão gia, té ra Bát Quái môn đã từng đặt căn cứ ở nơi này.
Bỗng có tiếng khóc oa oa của trẻ thơ vọng ra, khiến mọi người phấn khởi. Họ rảo một vòng, chỉ phát hiện được hai phụ nhân già nua đang ngủ trong căn nhà bếp bằng gỗ. Có lẽ họ là người phục vụ cho tù nhân hơn là canh giữ. Chính Lan không nỡ giết, chỉ rắc ít bột mê hồn phấn vào mũi họ. Hai người này sẽ ngủ say ít nhất là bốn ngày. Lúc ấy, bọn chàng đã rời khỏi Sơn Đông rồi.
Họ quay lại cửa chính của tòa nhà quái dị. Chính Lan rút tiểu kiếm chặt phăng khóa sắt, đẩy cửa bước vào. Có tiếng nữ nhân run rẩy hỏi:
- Bọn ngươi muốn gì mà vào đây lúc nửa đêm? Đừng hòng tính chuyện làm càn, chị em ta thà chết chứ không chịu nhục đâu.
Đó chính là giọng nói của Tiểu Linh Thố Tây Môn Tố Bình. Đã bàn bạc từ trước, Chính Lan không dám lên tiếng ngay để họ khỏi hoài nghi. Hỏa chân nhân bật hỏa tập, nói như sắp khóc:
- Bình nhi ơi, phụ thân đến cứu bọn ngươi đây.
Lúc tối ông đã gội đầu, tẩy sạch thuốc nhuộm để lộ râu tóc đỏ hung. Nhờ vậy, chẳng thể lẫn với ai được. Tố Bình mừng rỡ reo lên:
- Phụ thân, bọn hài nhi mỏi mòn chờ mong giây phút này.
Nàng chạy đến ôm ông khóc sướt mướt. Bốn nàng kia cũng ôm con thơ bước lại nghẹn ngào, tức tưởi. Chân nhân hỏi ngay:
- Các con vẫn bình an chứ?
Trại Tây Thi Du Mĩ Kỳ lên tiếng:
- Bọn tiểu nữ thì không sao chỉ tội cho lũ trẻ.
Kính Hồ Tiên Cơ Tiêu Uyển Như nói:
- Để tiểu nữ đốt đèn lên cho sáng.
Nàng bồng tiểu hài đến chiếc bàn nơi góc nhà, lấy hỏa tập châm đèn. Chỉ được tự do có một tay nên nàng rất lúng túng. Bỗng phía sau có tiếng ai thân quen:
- Như muội đưa ta ẵm con cho.
Một mãnh lực vô hình nào đó khiến nàng ngoan ngoãn trao đứa bé cho người ấy. Uyển Như rơi vào trạng thái mơ hồ, kỳ lạ, đờ đẫn quay lại châm đèn.
Khi ngọn tọa đăng tỏa sáng lên, Uyển Như ngước nhìn người đàn ông ẵm con mình. Nước mắt nàng trào ra, miệng lẩm bẩm:
- Tướng công từ âm cảnh về thăm thê tử đấy ư? Sao chàng không về thăm sớm hơn, để bọn thiếp đỡ nhớ nhung?
Chính Lan ứa lệ, xiết chặt nàng vào lòng, hôn tới tấp lên mắt, lên môi. Uyển Như sung sướng òa khóc nức nở. Đứa bé trên tay cũng giật mình khóc theo. Bốn mỹ nhân kia quay lại, thấy cảnh tượng ấy đều ngơ ngác, chẳng hiểu gì cả. Kính Hồ Tiên Cơ vẫn ôm chặt lấy Chính Lan, như sợ chàng biến mất, và thất thanh gọi lớn:
- Các em ơi, mau đến đây giữ tướng công lại.
Bốn người kia lật đật chạy đến, chăm chú nhìn gương mặt Chính Lan.
Chàng đã mập hơn xưa nhưng vẫn là nét mặt của người mà họ ngày đêm thương tiếc. Chính Lan cũng nhìn những dung nhan gầy gò, hốc hác kia bằng ánh mắt chan chứa yêu thương. Chàng dịu giọng bảo:
- Ta vẫn còn sống, các nàng đừng sợ.
Tây Môn Tử Quỳnh hét lên:
- Tướng công.
Rồi nàng ngất lịm, nếu Tố Bình không kịp đỡ thì Tử Quỳnh đã ngã xuống sàn nhà. Hỏa chân nhân cười ha hả, xóa tan nỗi nghi ngờ của họ:
- Hắn là Chính Lan của các ngươi đấy. Người còn sống chứ không phải là ma đâu.
Các nàng bừng tỉnh, xúm lại kêu khóc. Chân nhân vội nói:
- Đừng khóc nữa, nếu bọn Bạch Liên giáo nghe được thì phiền lắm, về đến nhà tha hồ mà nhõng nhẽo.
Thế là họ chỉ dám nức nở tỉ tê thôi. Bọn Chính Lan cấp tốc dẫn họ ra mép núi phía sau, đưa xuống bằng thúng mây.
Nửa tháng sau, đoàn người về đến Vu Hồ. Ngày hội trùng phùng hạnh phúc không bút nào tả xiết.
* * *
Căn cứ Vu Hồ được củng cố thành một nơi bất khả xâm phạm. Vòng ngoài là hàng rào hỏa dược sẵn sàng nổ tung để xé tan xác đối phương. Kế đó là phòng tuyến của các tay thiện xạ. Ngoài ra đàn độc phong ngày đêm tuần tra mặt nước quanh đảo, mau chóng phát hiện kẻ lạ mặt.
Gần cuối tháng bảy, một đệ tử Cái bang đến Vu Hồ trao thư của Đại Đầu Cái. Bang chủ Cái bang viết rằng đã phát hiện tù xa đưa Vô Nhân Kiếm Khách Hách Thiết Xuyên về Hồng Trạch hồ.
Chính Lan lập tức khăn gói lên đường cứu bằng hữu. Chàng đưa Tây Môn Tố Bình và ba vị hộ pháp Hỏa giáo theo chàng. Tài hóa trang của nàng và bản lĩnh cao cường của các hộ pháp sẽ hỗ trợ Chính Lan rất nhiều.
Sau hơn tháng tịnh dưỡng, các mỹ nhân đã hoàn toàn hồi phục, kiều diễm như xưa. Niềm vui tương phùng với trượng phu đã là kỳ dược đối với họ. Tiểu Linh Thố được tháp tùng Chính Lan, lòng vui như mở hội. Nhưng bề ngoài vẫn cố giữ vẻ thản nhiên. Sau lần tưởng chừng góa bụa, và cùng chia sẻ cảnh giam cầm, tình cảm giữa các mỹ nhân càng thêm thắm thiết.
Thế mà Chu Thục Nghi vẫn giận dỗi nói:
- Tướng công chẳng bao giờ cho thiếp đi đâu cả, chàng thực là bất công.
Chính Lan mỉm cười:
- Nàng định đem cả Hạc nhi đi đánh nhau với Bạch Liên giáo hay sao?
Thục Nghi nhớ lại rằng mình còn vướng bận con thơ, thẹn thùng cúi mặt không ganh tỵ nữa.
Năm người bọn Chính Lan rời Vu Hồ vào buổi sáng. Đến bữa cơm chiều, Hỏa chân nhân hào hứng nói:
- Bần đạo suốt đời làm gì cũng hỏng, chỉ đắc ý duy nhất có một việc là đã chọn Chính Lan làm rể. Ngày ấy bị Chiêu Thống pháp sư bắt nhốt vào xe tù bọc đồng kín mít, tưởng chừng đã bỏ mạng, vậy mà trời xui đất khiến thế nào lại gặp hắn giữa đường.
Sơn Đông Tử Phòng biến sắc lẩm bẩm:
- Tù xa kín mít ư?
Lão run giọng bảo mọi người:
- Nếu xe tù kín đáo như vậy làm sao đệ tử Cái bang lại nhìn thấy Hách Thiết Xuyên?
Tiêu trang chủ cha của Kính Hồ Tiên Cơ Tiêu Uyển Như là người làu thông binh pháp, hiểu ngay ý của Từ Kính Nhan. Ông giật mình nói:
- Chẳng lẽ đây là kế điệu hổ ly sơn của Bạch Liên giáo?
Cả nhà chết lặng, nhìn Sơn Đông Tử Phòng với ánh mắt dò hỏi. Từ Kính Nhan vuốt râu tư lự:
- Lão phu chỉ lo xa thế thôi chứ không chắc chắn lắm. Nhưng chẳng thà tin là có còn hơn không tin? Giả như Bạch Liên giáo cố tình để Cái bang nhìn thấy Hách Thiết Xuyên, dụ chúng ta đến cứu, thì sẽ có hai trường hợp xảy ra. Một là chúng sẽ mai phục dọc đường, hoặc ở Hồng Trạch hồ. Hai là chúng sẽ đánh úp căn cứ này.
Thương trường cũng như chiến trường, Tây Thục nhất hùng Chu Điện Kiệt đã nhiều năm lăn lộn, cạnh tranh, đầu óc chẳng phải tầm thường, lão cười nhạt bảo:
- Thế thì, một mặt chúng ta cho người đi hỗ trợ Chính Lan, một mặt gài bẫy ở đây.
Hỏa chân nhân rầu rĩ nói:
- Chúng ta chẳng có đủ cao thủ để chia làm hai cánh.
Chợt có người vào báo:
- Bẩm lão gia, trạm canh ở bờ hồ báo về rằng Hán Trung Tam Ngốc và một gã khổng lồ, xin vào bái kiến ngũ phu nhân.
Liễu Thi Mạn bẽn lẽn nói:
- Chết thật, ta quên khuấy mất bốn gã ngốc này, bỏ chúng lại Cửu Hoa sơn.
Hỏa chân nhân mừng rỡ bảo hán tử:
- Mau cho thuyền rước họ vào đây.
Mấy khắc sau, Âu Dương Tiểu Ngưu và Hán Trung Tam Ngốc vào đến. Đại ngốc nói oang oang:
- Nghe tin các đại tẩu đã được cứu thoát khỏi cảnh lao lung. Lô bang chủ liền giải tán Hồng Điểm hội. Bọn tiểu đệ vội tìm đến đây.
Thi Mạn vui vẻ giới thiệu mọi người với Tiểu Ngưu. Gã khổng lồ này kính cẩn bái kiến, nhưng vẻ mặt buồn vời vợi. Tiểu Ngưu nghiêm giọng:
- Xin các đại tẩu cho tiểu đệ vào thắp hương cúng đại ca.
Du Mỹ Kỳ cười khúc khích:
- Làm gì có bàn thờ mà cúng với tế?
Tiểu Ngưu đứng phắt dậy, gầm lên:
- Ta thấy các vị góa chồng mà mặt tươi như hoa nở, phấn son lòe loẹt, lòng này đã không vui. Nay cả bàn thờ cũng chẳng có thì quá lắm rồi. Tiểu Ngưu thật đau lòng cho hương hồn đại ca.
Nhị ngốc Hồ Giả cũng nói:
- Cổ nhân dạy rằng “tối độc phụ nhân tâm” quả thực chẳng sai. Anh em tại hạ xin phép cáo từ.
Gương mặt đau khổ của mấy gã ngốc kia khiến cả nhà phá ra cười nắc nẻ. Nhưng có một người không cười mà lại đùng đùng nổi giận, đó là Trường An đại mỹ nhân Chu Thục Nghi. Nàng chỉ mặt chúng mà mắng rằng:
- Ai cho phép bọn hồ đồ các ngươi mỉa mai, xỉa xói bọn ta? Cái gì mà phấn son lòe loẹt với lòng dạ đàn bà. Để chờ tướng công về đến ta sẽ bảo chàng đánh đòn bọn ngươi.
Tin Chính Lan còn sống được giấu kỹ nên bốn gã ngốc này không biết. Chúng ngơ ngác nhìn mọi người. Hỏa chân nhân thấy tội nghiệp, cười bảo:
- Chính Lan còn sống và đã cải trang thành Báo Ứng Lang Quân.
* * *
Nhắc lại, bọn Chính Lan rời Vu Hồ, đi về hướng đông bắc để đến Hồng Trạch hồ. Bạch Liên giáo phát triển rất nhanh, tín đồ lên đến hàng mấy vạn. Vì thế, cao thủ cũng đông đảo. Bọn Chính Lan không dám sơ suất, cải trang thành khách thương hồ, hòa lẫn với dòng người trên đường quan đạo mà đi.
Nhưng khi họ rẽ phải thì chỉ còn lại một mình. Số thương khách kia tiếp tục ngược bắc chứ chẳng đến Hồng Trạch hồ làm gì cả!
Tích Giang là vùng đất duyên hải, cỏ cây xanh tốt, khí hậu ôn hòa nên cảnh trời thu không đến nỗi thê lương, ảm đạm như phương bắc. Ngô đồng bắt đầu rụng lá, hàng phong cũng lắc đác đổi sắc đỏ hồng. Ba vị hộ pháp Hỏa giáo suốt đời sống ở đất Tây Vực lạnh giá, hoang vu, nay hoan hỉ nói cười. Chỉ trỏ, tán dương phong cảnh dọc đường. Râu tóc của họ đã được nhuộm đen, nhưng da mặt vẫn hồng hào như say rượu.
Chiều hôm sau, năm người còn cách mục tiêu chừng sáu chục dặm. Trước mặt họ, đường quan đạo vươn cao, men theo sườn ngọn núi Đan sơn.
Tây Môn Tố Bình thấy địa thế ấy, nhớ đến đèo Vân Mộng sơn, rùng mình bảo:
- Tướng công, nếu Bạch Liên giáo đặt phục binh trên đèo thì sao? Thiếp sợ lắm.
Chính Lan gật đầu, dừng cương, ngắm nhìn hiểm địa. Dưới ánh tà dương, rừng phong non trên sườn núi cạnh đèo trông diễm lệ và hiền hòa biết mấy. Nhưng những tảng đá khổng lồ nằm cheo leo trên đỉnh vách khiến chàng nảy sinh cảm giác bất an. Chính Lan nhủ thầm: “Việc mình nhận được thư của Cái bang và đi Hồng Trạch hồ hoàn toàn bí mật, lẽ nào đối phương lại biết được mà đặt mai phục?”
Tuy nhiên, Tiểu Linh Thố đã nói tiếp:
- Đường đèo dốc đứng, lên đến đỉnh thì trời cũng đã sẩm tối, hay là chúng ta nghỉ lại nơi này, chờ sáng khởi hành cũng được.
Chính Lan nhìn ánh mắt nặng trĩu ưu tư của ái thê, không nỡ từ chối. Chàng gật đầu, nhìn quanh rồi bảo:
- Vậy chúng ta quay lại tòa miếu Sơn Thần.
Trước khi đến chân đèo, bọn chàng đã đi qua một ngôi miếu, nằm trong cánh rừng mé hữu. Năm người quay ngựa, đi ngược lại hai dặm, rẽ vào rừng.
Tòa cổ miếu này tuy bị bỏ phế nhưng chưa đến nỗi điêu tàn, mái ngói, vách gỗ cửa nẻo vẫn nguyên vẹn. Tiểu Linh Thố vui vẻ bảo:
- Phiền ba vị sư thúc vào rừng kiếm ít dã vị, điệt nữ và tướng công lo việc quét dọn.
Ba lão hí hứng đi ngay. Việc săn thú rừng cũng là dịp để họ nô đùa, nghịch ngợm. Tố Bình nhìn theo dáng đi nhún nhảy của họ, mỉm cười:
- Ba người này tuổi đã sáu mươi mà tính tình như trẻ thơ vậy.
Ăn uống xong, năm người trò chuyện đến khuya mới ngủ. Như chúng ta đã biết, Chính Lan luyện Qui Tức Bảo Tâm đại pháp nên rất tỉnh ngủ. Giữa canh tư, chàng giật mình ngồi dậy vì phát hiện tiếng chân người, liền báo động cho Tố Bình và ba lão họ Bạch. Họ mau chóng rời cổ miếu, tung mình lên những tàn cây gần đấy chờ đợi.
Lát sau, phe đối phương đã đến nơi. Nhưng khi còn cách hai trượng, chúng chĩa những ống đồng dài về phía tòa miếu cổ và nhất tề khai hỏa. Những luồng lửa đỏ rực đan lưới chụp lấy mục tiêu, trong chớp mắt đã đốt cháy lớp vách gỗ. Khiến miếu lâm thần bốc cháy ngùn ngụn. Ba mươi hán tử trút hết số dầu trong hỏa đồng, đắc ý đứng nhìn kết qủa. Ánh lửa rực rỡ soi rõ dung mạo của một lão già cao lớn, đang đứng phía sau, đó là Miêu Ưng Lão Tổ Phương Kỳ Du. Năm con ngựa cột gần đấy sợ hãi hí vang mà chẳng có ai trong miếu xông ra. Lão Tổ dày dạn kinh nghiệm, biết ngay có quái sự. Lão nghiến răng quát vang:
- Rút lui!
Nhưng có năm bóng người đã từ những tàn cây lao xuống. Người tấn công Miêu Ưng Lão Tổ là Chính Lan. Chàng dồn hết công lực vào chiêu Hải Thượng Hàng Long, quyết lấy mạng đối phương. Nhưng do chàng phải vượt qua khoảng cách hai trượng nên lão ma có đủ thời gian ứng phó. Lão cử song thủ, vỗ liền bốn chưởng đỡ đòn. Chưởng kình chạm nhau nổ ì ầm, song phương dội ra.
Phần Tiểu Linh Thố và ba lão hộ pháp tấn công bọn giáo đồ Bạch Liên giáo. Chúng đã buông ống đồng, rút đao chống cự. Nhưng những luồng chưởng phong nóng rực của tuyệt kỹ Thiên Hỏa Chiếu Vân đã thiêu đốt cơ thể bọn chúng. Ba lão họ Bạch thấy đối phương dám dùng hỏa khí hại mình, động nộ tàn sát không thương tiếc. Tố Bình cũng múa tít trường kiếm đâm chém chẳng nương tay. Hỏa chân nhân đã hết lòng tài bồi cho ái nữ, nên bản lĩnh nàng cao cường nhất trong đám thê thiếp của Chính Lan.
Bên kia, Chính Lan đã dở pho Cuồng Lãng thần chưởng, đánh cho Miêu Ưng Lão Tổ thất điên bát đảo. Lão trúng ba chưởng, máu miệng rỉ ra ướt cả hoàng bào.
Bỗng một tên giáo đồ rút còi sắt thổi mạnh. Tiếng còi cầu viện cao vút, xé tan màn đêm. Chính Lan kinh hãi, không dám kéo dài cuộc chiến nữa. Chàng xuất chiêu Nguyệt Ảnh Thu Phong. Vỗ liền bốn mươi chín đạo chưởng kình. Miêu Ưng Lão Tổ cắn răng tiếp chiêu, nhưng chỉ được ba mươi bảy chưởng đã kiệt lực. Đúng lúc ấy, Hỏa Ưng lao như mũi tên bay thẳng vào mặt Chính Lan để cứu nguy cho chủ nhân.
Chàng không còn cách nào khác, đành vung chưởng đánh văng linh điểu, nhưng vẫn không dừng bước tiến. Tuy nhiên, trong sát na ngắn ngủi ấy, Lão Tổ cũng đã kịp hít một hơi chân khí, có sức mà chống đỡ. Lão thoát chết nhưng máu miệng trào ra như suối, nhảy lùi hơn trượng.
Chính Lan giận dữ quát vang, định lao theo. Nhưng chàng phát hiện tiếng vó ngựa rầm rộ khua động đêm trường, chứng tỏ viện binh rất đông đảo. Chàng lo cho Tố Bình nên bỏ mặc Miêu Ưng Lão Tổ đào tẩu, lướt về phía nàng, vung chưởng đánh chết liền hai tên, và đốc thúc bốn người rút lui.
Họ chạy sâu vào cánh rừng, chẳng mấy chốc đã mất dạng. Nhãn lực Chính Lan rất tinh tường, rút kiếm chặt phăng gai góc, dẫn Tố Bình và ba lão họ Bạch đào thoát.
Mấy khắc sau, thấy phe đối phương không truy sát, năm người dừng chân, trèo lên một cây cổ thụ cao vút nghỉ ngơi. Lục hộ pháp Bạch Quí cười khanh khách:
- Cũng may mà Âu Dương hiền điệt kịp thời phát hiện, nếu không chúng ta thành heo quay cả rồi.
Ngũ hộ pháp Bạch Trung cau có bảo:
- Chúng ta là người của Hỏa giáo mà bị chết vì lửa thì còn ra thể thống gì nữa. Nghĩ lại càng thêm tức, không hiểu Bạch Liên giáo lấy đâu ra loại hỏa khí ấy?
Chính Lan suy nghĩ rồi đáp:
- Từ thời Bắc Tống, ở Biện Kinh đã có một bộ phận quân khí tên gọi Mãnh Hỏa Du Tác, chuyên chế tạo những hỏa đồng phun lửa, dùng nguyên liệu là dầu mỏ. Triều đại nhà Minh vẫn duy trì bộ phận ấy. Nhưng sau khi mua được súng thần công của người Bồ Đào Nha, việc chế tạo hỏa đồng không được coi trọng nữa. Có lẽ Bạch Liên giáo đã đánh cắp từ kho quân khí, hoặc mua lại của bọn tham quan trong bộ binh.
Tố Bình thỏ thẻ:
- Tướng công, xem ra chúng ta đã trúng kế điệu hổ ly sơn của Bạch Liên giáo rồi, chàng tính sao đây.
Chính Lan tư lự bảo:
- Ta cũng biết như vậy. Nhưng đường về chắc chắn đã bị đối phương chặn đứt, trở lại còn nguy hiểm hơn tiến lên. Hơn nữa, khu rừng này không rộng lắm, chỉ sợ sáng mai là đại quân vây chặt, muốn thoát ra cũng khó.
Nói xong, chàng trèo tuốt lên ngọn cây, quan sát tứ phía, thở dài khi thấy những ánh đuốc chập chờn. Chính Lan trở xuống nói:
- Chúng ta phải đi ngay trước khi đối phương khép kín vòng vây. Cứ đi về hướng đông, đến được Đại Vận hà rồi sẽ tính sau.
Năm người mau chóng khởi hành, chẳng dám diên trì. Khu rừng này đa số là cây phong nên thay lá khi vào thu. Vì vậy, khắp nơi trải đầy lớp lá khô vàng, gãy vụn dưới gót chân bọn Chính Lan. Một ý niệm thoáng lóe lên, chàng liền thúc giục:
- Mọi người nhanh chân lên.
Chàng cũng tăng tốc lực, trường kiếm vun vút mở lối. Nhờ vậy, khi họ rời khỏi bìa rừng phía đông, vượt qua khoảng cỏ rộng, thì quân của Bạch Liên giáo mới kéo đến. Chúng dàn hàng ngang, chờ đợi. Chỉ riêng hướng này đã có hơn trăm tên, chứng tỏ quân số Bạch Liên giáo bao vây khu rừng kia rất đông đảo. Bọn Chính Lan dừng lại, nấp sau bụi rậm rạp nghỉ ngơi và quan sát.
Lát sau, họ nghe tiếng còi sắt vang lên, và bọn giáo đồ Bạch Liên giáo nhất tề châm lửa. Ở đây tuy ngược gió nhưng lửa vẫn lan đi theo thảm cỏ khô. Chỉ có hướng tây là sức lửa mãnh liệt nhất, nhờ ngọn thu phong.
Tiểu Linh Thố tròn mắt nhìn cánh rừng đấy khói lửa, xiết chặt tay phu tướng. Tứ hộ pháp Bạch Tuân thở phào:
- Âu Dương hiền điệt quả là người cơ trí, hai lần thoát chết cháy trong gang tấc.
Chính Lan điềm đạm bảo:
- Chúng ta đi thôi.
* * *
Chiều hôm sau, bọn Hỏa chân nhân đến nơi thì quân Bạch Liên giáo đã rút hết, và cánh rừng dưới chân đèo Đan sơn cũng chỉ còn trơ những thân cây đen nám, ẩn hiện trong làn khói mịt mù. Liễu Thi Mạn biến sắc hỏi:
- Lão gia, chẳng lẽ Bạch Liên giáo đã dùng hỏa công để thiêu chết tướng công rồi?
Tây Môn Nhỉ vội trấn an:
- Khoan vội kết luận, chờ ta hỏi thăm thử xem sao?
Lúc này, ở vệ đường có một đám lương dân đang tụ tập, nhìn cánh rừng mà rầu rĩ. Họ là những tiều phu, thường vào đây chặt củi, đổi gạo, nay rừng cháy rụi, biết lấy gì làm sinh kế?
Hỏa chân nhân xuống ngựa, bước đến hỏi họ:
- Chư vị có biết vì sao cánh rừng lại bốc cháy hay không?
Một lão già vạm vỡ buồn rầu đáp:
- Đêm qua, khu vực này bỗng xuất hiện mấy trăm kỵ mã, vó ngựa khua vang, khiến tiểu đệ không ngủ được, chạy ra xem thử. Nhờ vậy mới thấy họ vây kín khu rừng này và phun lửa đốt.
Tây Môn lão gia chết điếng người, quên cả cảm ơn, quay lại với đoàn nhân mã. Họ gồm có tám người, cải trang thành một đoàn Sơn Đông mãi võ, mang theo một xe chiêng trống, đạo cụ. Nghe Hỏa chân nhân thuật lại, Thi Mạn bật khóc nức nở, những người kia thì cúi mặt. Nhưng Hồng Nhị Điểm đại hiệp Âu Dương Tiểu Ngưu lại thản nhiên nói oang oang:
- Ngũ đại tẩu quả là mau nước mắt. Đại ca rơi xuống vực thẳm còn không chết, lẽ nào lại bỏ mạng vì lửa đỏ? Gia sư từng kể rằng tấm áo khoác của Báo Ứng Lang Quân không hề sợ lửa, mở rộng ra che kín được hai ba người. Họ mà thoát ra thì ai mà cản nổi.
Hỏa chân nhân mừng rỡ khen:
- Không ngờ một gã ngốc như ngươi mà cũng có lúc sáng suốt. Chúng ta thử đến phía đông khu rừng xem thử có dấu vết gì không?
Thực ra, vì chân nhân quá lo lắng cho Chính Lan nên quên khuấy mất tấm áo choàng bằng tơ Hắc Tằm. Bảo vật này không chống nổi đao kiếm nhưng kỵ lửa thì tuyệt vời.
Cuối cùng, họ phát hiện sau một bụi rậm cách khu rừng hai chục trượng, có dấu chân của năm người. Cả bọn hân hoan, bỏ cả xe song mã lại, đuổi theo dấu vết bọn Chính Lan.
Trong lúc ấy, phu thê Chính Lan và ba lão già họ Bạch đã có mặt tại một khách điếm cạnh hồ Cao Bảo. Cũng may, trong trận hỏa thiêu miếu lâm thần, Tố Bình kịp khoác tay nải vào vai nên tiền bạc, y phục của nàng và dụng cụ hóa trang vẫn đấy đủ.
Hồ Cao Bảo thông với Hồng Trạch hồ bằng Đại Vận hà. Từ đây, bọn Chính Lan có thể đón thuyền xuôi nam một cách an toàn. Nhưng Chính Lan quyết tâm cứu cho được bằng hữu, nên tiếp tục đi lên phía bắc. Chàng nghiêm giọng bảo Tố Bình:
- Ta vì nghĩa bằng hữu nên không thể bỏ mặc Thiết Xuyên được. Nương tử và tam vị sư thúc cứ trở về Vu Hồ trước đi.
Tố Bình nhất quyết đòi theo:
- Thiếp thà chết chung với tướng công chứ chẳng thể yên tâm về nhà chờ đợi được.
Chính Lan cảm động bảo:
- Thôi được, nhưng nàng phải ở yên trên thuyền, không được theo vào hổ huyệt.
Tố Bình đồng ý, cùng trượng phu bàn bạc kế hoạch hành động. Năm người rời khách điếm, ra bến đò đón khách đi Hồng Trạch hồ, sáng hôm sau đã đến nơi. Bờ đông của hồ có một khu chợ rất sầm uất. Ngoài tôm cá còn có những mặt hàng của người tây dương từ bờ biển đưa vào. Do đó, nơi này cực kỳ phồn vinh, tấp nập, quán xá, lâu điếm nhiều vô số kể. Bạch Liên giáo cũng có tai mắt ở đây, nhưng chẳng thể nào giám sát được hết khách vãng lai.
Bọn Chính Lan chia làm hai nhòm, lần lượt vào khách điếm mướn phòng. Chính Lan tìm đến xóm chài, hỏi mua một chiếc thuyền câu. Đếm ấy, năm người lên thuyền, chèo về hướng tây. Mặt hồ giờ đây lung linh hàng trăm ngọn đèn của đám dân chài, nên chẳng ai nghi ngờ gì cả.Trọng địa của bọn thủy tặc Hồng Trạch hồ, cũng là sào huyệt của Bạch Liên giáo, nằm ở phía tây nam của hồ. Những kiến trúc chính đều nằm cả trên bờ, còn dưới nước là bến đậu thuyền bè. Bến này được vây quanh bởi một hàng rào gồm những thân cây dài, cắm thẳng xuống đáy hồ, ló khỏi mặt nước hơn trượng.
Và trên đầu vòng rào ấy, cứ cách ba trượng là một chòi canh bằng gỗ. Khoảng cách giữa các thân cây hẹp đến nỗi đầu người không qua lọt. Lại có một đoàn thuyền thân dài, qua lại tuần tra, đuổi những thuyền câu nào vô tình lạc vào phạm vi năm chục trượng.
Đêm đến, hàng trăm ngọn đuốc dầu mỏ được thắp lên, soi sáng cả một vùng nước quanh thủy trại. Với cách phòng thủ nghiêm mật ấy, khó có ai vào được bằng đường thủy. Thuyền của bọn Chính Lan lảng vảng ở khoảng cách cho phép, quan sát tình hình thủy trại. Ba lão hộ pháp Hỏa giáo phải nấp trong mui thuyền, chẳng dám ló mặt ra. Thường thì mỗi thuyền câu chỉ có tối đa là hai người.
Chính Lan dặn dò Tố Bình cùng ba người kia rồi trườn xuống nước. Chàng có ống sậy trong người nhưng không sử dụng, mà lặn một hơi đến tận chân hàng rào. Khả năng kỳ diệu này là kết quả của mười mấy năm trời rèn luyện Qui Tức Bảo Tâm đại pháp. Trừ chàng ra, khó có người thứ hai làm được như vậy.
Đến nơi, Chính Lan nhẹ nhàng trồi lên, đổi hơi hụp xuống ngay. Chàng rút tiểu kiếm cắt một đoạn thân cây, tạo thành lỗ hổng vừa một người chui qua. Chàng cẩn thận lặn xuống tận đáy hồ, cắm khúc gỗ vừa cắt ra, vì sợ nó nổi lên gây sự nghi ngờ.
Sau đó, Chính Lan luồn qua hàng rào, và trồi lên giữa những chiếc thuyền đậu bên trong. Chàng len lỏi bơi về phía bờ hồ. Hơn khắc sau đã có mặt trong vườn hoa phía tả tòa đại sảnh. Chính Lan chui vào giữa những bụi cây rậm rạp, ngồi vận công cho cơ thể nóng lên. Chờ y phục bớt ẩm ướt, chàng lướt nhanh vào trong. Khu vực này được vây quanh bằng bức tường dày, cao hơn trượng, trên đỉnh có sàn gỗ để bọn võ sĩ đi lại tuần tra. Còn phía ngoài tường là một hào nước rộng bốn trượng, dưới thả hàng trăm con cá sấu Trường giang. Đấy là lý do vì sao Chính Lan phải vào bằng đường bến thuyền.
Chàng thận trọng nương theo từng bụi cây, từng góc nhà, luồn lách khắp nơi, cố tìm cho ra chỗ giam giữ Thiết Xuyên. Cuối cùng, chàng nhìn thấy một tòa nhà kiên cố, cửa bằng gỗ dày đai sắt, có hai giáo đồ áo xanh đứng gác.
Dưới ánh đuốc chập chờn, chúng nghiêm trang, bất động như hai pho tượng. Đây là công trình bền chắc nhất trong thủy trại, có thể là nhà lao. Chính Lan đoán vậy nên bò đến nấp sau hàng rào. Vị trí này chỉ cách hai hán tử áo xanh chừng trượng rưỡi. Không thấy toán tuần tra nào cả Chính Lan vững bụng xuất thủ. Chàng rút tiểu kiếm, vận toàn lực bay về phía cửa nhà lao, trong chớp mắt đã chặt phăng thủ cấp của một tên và xạ đạo Huyết Tuyến Điểm Hồng xuyên thủng tim tên thứ hai.Chàng đỡ cho hai tử thi nằm xuống một cách êm ái, rồi lục túi chúng tìm chìa khoá. May thay nó nằm ở thắt lưng của một trong hai gã. Chính Lan mở khoá, lách vào. Không gian tối đen như mực, chàng phải bật hỏa tập soi đường.
Chung quanh vách là những ổ rơm dày và có người nằm phục trên ấy. Riêng Vô Nhân Kiếm Khách Hách Thiết Xuyên thì bị trói đứng vào một chiếc cột gần vách cuối của tòa thạch lao. Chàng mừng rỡ lướt đến định cắt đứt dây trói, đưa họ Hách ra ngoài.
Chàng thò tay vào mũi Thiết Xuyên, kinh hãi nhận ra gã đã tuyệt khí. Trong cơn đau đớn, phẫn nộ, tai chàng bỗng nghe tiếng hỏa tập bật lách cách. Âm thanh này Chính Lan đã được nghe khi bọn Bạch Liên giáo dùng hỏa đồng thiêu hủy miếu lâm thần ở chân đèo Đan sơn. Sau mấy lần suýt chết, bản năng sinh tồn của Chính Lan càng thêm mạnh mẽ, chàng phản ứng rất thần tốc, dù lòng chưa kịp nghĩ đến.
Thân hình Chính Lan bốc thẳng lên không trung như chiếc pháo thăng thiên. Kịp thời thoát khỏi lưới lửa của mười cây hỏa đồng. Thì ra bọn tù nhân nằm quanh đấy lại là người của Bạch Liên giáo giả mạo.
Thân hình Vô Nhân Kiếm Khách Hách Thiết Xuyên bốc cháy ngùn ngụt. Nhưng gã đã chết từ lâu nên không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Chính Lan bay lên đến nóc thạch lao, vung chưởng đánh thủng mái ngói, lao thẳng ra ngoài. Nếu không có công lực thâm hậu và khinh công quán thế, chàng đã bỏ mạng bởi mười cây hỏa đồng lợi hại kia. Khi đột nhập thủy trại bằng đường thuỷ, chàng đã phải bỏ lại áo choàng Tỵ Hỏa Bảo Y trên thuyền.
Lúc này, toàn thủy trại sáng rực đèn đuốc, tiếng reo hò như ong vỡ tổ, mấy trăm giáo đồ Bạch Liên giáo đã vây chặt thạch lao, giương cung chờ đợi.
Trước khi phe đối phương nhận ra chàng trên nóc nhà, Chính Lan đã vận toàn lực nhảy xuống đầu bọn cung thủ ở mặt trước thạch lao. Chiêu Thủy Thượng Hoa Phi gồm ba mươi sáu thức chưởng mãnh liệt, giết liền tám tên giáo đồ Bạch Liên.
Chính Lan hạ thân, lao vào hàng ngũ cung thủ mà tàn sát. Lúc này cung tên đã trở thành vô dụng, chúng rút đao chống cự. Chính Lan nghiến răng đem bảy mươi hai chiêu cận chiến trong pho Cuồng Lãng thần chưởng mở đường máu, chạy về phía cửa trước thủy trại. Chỉ cần lao được xuống nước là chàng sẽ thoát nạn.
Thân hình chàng lướt đi như cơn bão, quyền cước liên tục tung ra những đòn mãnh liệt và chuẩn xác. Đám giáo đồ Bạch Liên liều chết cản đường, bị đánh văng lông lốc, rên la thảm thiết. Chính Lan vừa ra đến phía sau tòa đại sảnh bằng gỗ thì chạm trán cường địch. Đó là bảy lão tống hôn sứ giả Đào Hoa cung. Họ bày kiếm trận, để chặn đường Báo Ứng Lang Quân. Bảy lão lùn kia chưa gặp chàng lần nào, nhưng chàng thì đã gặp mười bốn vị sứ giả khác, nên chẳng lạ gì kiếm trận. Đấy là lợi thế của chàng. Chính Lan bốc thẳng lên không giáng liền bốn chưởng vào trận thế.
Chàng không tấn công đối phương mà lại đánh vào những phương vị họ sắp di chuyển đến. Cổ nhân có câu “tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng,” áp dụng vào trường hợp này càng chí lý. Bốn lão sứ giả nhỏ bé kia trúng đòn ngã gục.
Ba lão còn lại căm hận xông vào, tiểu kiếm trên tay họ loang loáng dưới ánh đuốc, chứa đầy sát khí. Tuy hung hăng như vậy nhưng trông họ như những đứa trẻ đang giận dữ. Thế mà trong ba mươi năm qua, những con người nhỏ bé này đã giết hàng trăm người để bắt mỹ nhân về cho cung chủ. Vì vậy, Chính Lan chẳng thể nương tay được. Chàng xuất chiêu Đông Hải Phù Lâu, chưởng ảnh mờ mờ, chưởng kình cuồn cuộn như sóng biển ập vào cơ thể lão lùn trước mặt. Lão ta vẫn kiên cường lao đến, như không biết sợ chết là gì.
Hai lão kia chia nhau tấn công tả hữu, gài thế đồng qui ư tận. Tuy nhiên, gặp phải đối thủ có khinh công quá cao cường, đấu pháp ấy hoàn toàn phá sản. Thân hình Chính Lan bốc lên thêm vài thước, tránh thoát đòn hợp công, và tiếp tục lao đến phía trước. Ba đạo chưởng phong cuối cùng của chiêu Đông Hải Phù Lâu đã giáng vào cơ thể lão sứ giả trước mặt, đẩy văng xa hai trượng.
Chính Lan không quay lại mà tiến thẳng lên, tìm đường thoát thân. Nhưng số đối phương quá đông, chàng không thể cầm cự mãi được. Lại thêm có bốn tên giáo đồ Bạch Liên bỏ mạng, và trên cao có tiếng quát:
- Báo Ứng Lang Quân, ngươi còn mong đào tẩu nữa không?
Chàng ngước lên, thấy Miêu Ưng Lão Tổ, cùng hai lão già đầu hói, đứng trên lan can lầu. Lão ta bị chàng đánh trọng thương, chắc chưa thể tái chiến được. Nhưng hai lão kia là ai mà cũng mặc áo vàng, thắt lưng bạc như phó giáo chủ.
Chính Lan chẳng còn thời gian suy nghĩ thêm, tiếp tục mở đường máu. Chàng còn cách bến thuyền đến hơn hai mươi trượng nữa.
Chợt vòng vây phía trước dãn ra, nhường đường cho hai gã khổng lồ. Chúng cao lớn chẳng kém gì Âu Dương Tiểu Ngưu, tay cầm ngũ mang chùy nặng năm mươi cân, trông rất uy mãnh. Gai chùy lại lóng lánh sắc xanh của chất độc. Tóc chúng không búi mà như bết lại quanh đầu.
Chính Lan xuất thủ ngay để chiếm tiên cơ. Chiêu Lãng Đả Quần Thạch giáng vào ngực hai đối thủ, nhưng chỉ đẩy chúng lùi vài bước chứ không đả thương được. Chàng kinh hãi đoán rằng dưới bộ y phục bằng vải kia là một lớp giáp kiên cố. Hai quái nhân gầm gừ, vung chùy lao đến, bộ pháp nhanh nhẹn và chiêu thức cũng cực kỳ hiểm độc.
Chính Lan vội thi triển pho Ngự Phong Thân Pháp, liên tục bốc cao, giáng chưởng vào đầu bọn chúng. Nhưng dường như hai chiếc thủ cấp kia có phủ một lớp gì đó bên ngoài mái tóc, nên chưởng kình không đánh vỡ đầu chúng được.Chính Lan biết rằng không còn có thể giấu diếm lai lịch được nữa, xuất chiêu Vân Vụ Mãn Thiên. Chưởng ảnh trùng trùng ẩn hiện, tạo thành đám mây mù vây chặt cả hai gã quái dị kia. Chúng chẳng hề sợ hãi, vẫn múa chùy xông đến. Hai đạo chưởng kình không mạnh lắm vỗ vào ngực, chỉ đủ làm cho chúng khựng lại. Nhưng từ trong đám mây chưởng ảnh lại có hai ánh hồng bay ra như tia chớp xạ thẳng vào mắt chúng.
Mắt là nhược điểm muôn đời của người học võ, dẫu có luyện thành Kim Cương Bất Hoại cũng vậy thôi. Hai quái nhân ôm mặt rú lên thảm thiết, ngã ngửa ra mặt đất, lăn lộn, co giật một hồi mới chịu chết.
Miêu Ưng Lão Tổ kinh hoàng thét lên:
- Té ra ngươi là Hồng Nhất Điểm.
Chính Lan chẳng còn úy kỵ gì nữa, bật cười vang dội:
- Đúng vậy, chính là ta đây.
Hai lão hói đầu đứng cạnh Lão Tổ liền hú lên cao vút, và tám gã quái nhân nữa chạy đến. Chính Lan thở dài, biết đêm nay lành ít dữ nhiều. Công lực chàng đã hao tổn trầm trọng, khó mà tiếp tục chấp nhận cách xa luân chiến này nữa. Chàng suy nghĩ rất nhanh, không xông đến bọn quái nhân mà lao về phía hữu, vung chưởng đánh thủng vách gỗ tòa mộc lâu, chui luôn vào đấy.
Chính Lan chụp chiếc đèn tọa đăng ném mạnh vào những bức màn trướng bằng tre, rồi đánh thủng vách đối diện thoát ra ngay. Lực lượng Bạch Liên giáo đã dồn cả về phía bên kia Mộc Lâu nên bên này rất ít người. Dĩ nhiên chúng chẳng thể nào cản nổi bước tiến của đại sát tinh Hồng Nhất Điểm. Chính Lan không ham chém giết mà chạy khắp thủy trại, châm lửa đốt những căn nhà bằng gỗ.
Năm nay tiết trời khô hạn, đã vào thu mà chỉ lác đác vài trận mưa. Vì vậy, ngọn lửa bùng lên rất nhanh. Gần khắc sau, thủy trại biến thành một đám cháy khổng lồ.
Lúc này, trên mặt nước Hồng Trạch hồ lại phát sinh quái sự. Một chiếc bè chuối phủ đầy lục bình lờ lững trôi về phía hàng rào gỗ. Bọn phòng vệ đang quay cả về phía trong quan sát đám cháy nên không để ý đến. Chiếc bè vừa chạm chân rào thì phát nổ. Do chủ ý của người bố trí hỏa dược, toàn bộ sức công phá đều hướng vào phía trong, đánh sập hàng rào phá hủy hàng thuyền đậu bên ngoài.
Không chỉ có tiếng nổ kinh thiên động địa hay sức công phá mãnh liệt, mà còn kèm theo muôn ngàn tia lửa của pháo hoa, bao trùm một nửa bến thuyền. Tất nhiên những chiếc thuyền bốc cháy ngùn ngụt.
Và từ bóng đêm ngoài kia, ba chiếc thuyền con lao đến như tên bắn. Mười ba cao thủ nhảy lên những chiếc thuyền chưa kịp cháy, tiến vào trong. Trên đường đi, họ phóng tay chém giết, khí thế như chẻ tre. Đáng sợ nhất là tám đạo chưởng kình đỏ rực như lửa của bốn lão già râu đen. Sau đó đến cây thiết côn của gã khổng lồ.
Trước cảnh khói lửa ngập tràn thế này, bọn giáo đồ Bạch Liên giáo chẳng còn chút dũng khí nào cả, đua nhau nhảy xuống nước đào tẩu.
Những người mới đến chính là bọn Hỏa chân nhân. Nhờ tài truy tung của Giang Tây Thần Bộ Trịnh Thiều. Họ đã bám theo đúng dấu vết của Chính Lan. Họ Trịnh còn tìm ra cả nơi chàng mua thuyền câu, nhờ vậy mới biết Chính Lan đột nhập thủy trại bằng đường mặt nước. Bọn Hỏa chân nhân lập tức mướn hai chiếc thuyền, chèo đến sào huyệt đối phương. Lúc ấy, Tây Môn Tố Bình đang đứng trên mũi thuyền nhìn những ánh đuốc rực rỡ trong thủy trại mà bồi hồi lo lắng. Gặp được viện binh, nàng mừng như sống lại, hối thúc Tây Môn Nhỉ tìm cách cứu Chính Lan.
Sự tình là như thế, giờ đây chúng ta hãy trở lại với cuộc chiến.
Âu Dương Tiểu Ngưu vừa đặt chân lên bờ đã gọi vang:
- Đại ca, có Tiểu Ngưu đến tiếp viện đây.
Thi Mạn, Tố Bình cũng hét đến lạc giọng:
- Tướng công, tướng công.
Miêu Ưng Lão Tổ đã điều tám quái nhân ra đối phó với những kẻ địch mới đến. Còn hai lão già đầu hói chỉ huy cuộc truy sát Chính Lan. Họ biết rằng chàng sắp kiệt lực và đã trúng một mũi trường tiễn.
Miêu Ưng Lão Tổ căm thù Chính Lan đến tận xương, nên để mặc sào huyệt cháy rụi, đốc thúc thủ hạ bám theo chàng.
Đã mấy lần Chính Lan định vượt tường đào thoát, đều bị trận mưa tên cản lại. Chân khí suy giảm, chưởng kình không đủ sức đánh bạt trường tiễn, nên chàng thọ thương.
Lâm nguy bất loạn, Chính Lan lao thẳng về phía tây nam, nơi mà vẫn còn những công trình chưa bị đốt.
Lúc hai lão hói và hơn trăm quân chạy đến, ra sức lùng khắp nơi. Miêu Ưng Lão Tổ xuất hiện, quát vang:
- Đằng nào chúng ta cũng bỏ căn cứ này, hãy phun lửa đốt sạch khu vực, tất nhiên Hồng Nhất Điểm phải lòi ra.
Năm mươi cây hỏa đồng lập tức biến bảy tòa biệt viện thành đuốc lửa. Lúc này Chính Lan đang tĩnh dưỡng trên mái ngói tòa nhà cao nhất.
Chàng tranh thủ những giây phút hiếm hoi để uống linh đan và chăm sóc vết thương. Chính Lan sợ mất máu nên không dám rút mũi tên ở bắp tay trái ra, mà dùng tiểu kiếm chặt cụt đi. Nhưng đối với ba vết đao sau lưng, chàng chẳng thể với tới được.
Chờ lửa bốc lên đến mái, Chính Lan mới tung mình xuống đất, tiến về phía đối phương. Miêu Ưng Lão Tổ mừng rỡ nói:
- Hay lắm, đúng là cháy nhà ra mặt chuột, ngươi tận số rồi.
Chính Lan không để ý đến câu nói ấy mà bình thản hỏi:
- Hai lão hói đầu kia là ai vậy?
Lão tổ cười hăng hắc:
- Họ là Trung Ly song thần ở Hồ Bắc, ngươi không nhận ra sao?
Chính Lan khẽ chấn động:
- Té ra Ngô thị huynh đệ. Tại hạ nghe danh đã lâu, muốn thử vài chiêu có được chăng?
Nhất thần Ngô Hiển lạnh lùng đáp:
- Ngươi định kéo dài thời gian để chờ bọn Hỏa chân nhân vào cứu ngươi đấy ư? Làm sao họ vượt qua nổi đám Thạch Thể Thiết Chùy quái nhân của chúng ta?
Nhưng từ ngoài đã vọng vào ba tiếng nổ kinh hồn. Miêu Ưng Lão Tổ biến sắc bảo:
- Nhị vị còn chần chờ chi nữa mà không thanh toán Hồng Nhất Điểm cho xong đi? Với Đảo Thiên thần đạn thì chẳng ai cản nổi bước chân của Tây Môn lão quỉ đâu.
Chính Lan thầm thắc mắc không hiểu nhạc phụ mình lấy đâu ra hỏa khí. Khi chàng rời Vu Hồ thì lão cũng chưa bắt tay vào việc chế tạo.
Trung Ly song thần lo lắng cho đám quái nhân, bèn trút hận lên đầu Chính Lan. Hai lão vung cây thiết tiêu đen tuyền xông vào tấn công chàng. Bản lĩnh của họ không thua kém gì Miêu Ưng Lão Tổ nên khí thế cực kỳ mãnh liệt.
Chính Lan đã thọ thương nơi tay tả nên chẳng thể thi triển chưởng pháp, bèn dùng pho Thái Chân kiếm pháp mà đối phó. Tay trái chàng buông thõng chứ không bắt kiếm ấn, và máu từ vết thương nhuộm đỏ vai áo. Hiện tượng này khiến song thần hoan hỉ, vì chẳng còn sợ chàng sử dùng tuyệt kỹ Nhất Điểm Hồng.
Sáo dài, kiếm ngắn nên hai luồng sáo quang như phủ kín Chính Lan. Mảnh thép mỏng, nhọn và sắc cả hai bề, luôn hăm he đâm thủng ngực đối phương. Nhưng kiếm pháp vốn là sở trường của Chính Lan. Chàng ung dung dệt màn kiếm quang quanh thân, chống đỡ những đòn hiểm ác của song thần. Thiết tiêu chạm vào kiếm, ngân nga không dứt.
Đã gần trăm chiêu mà vẫn chưa hạ được chàng. Trung Ly nhất thần giận dữ rú lên như quỉ dữ. Đó cũng là ám hiệu để nhị thần cùng phối hợp đánh chiêu Song Long Thôn Ngọc. Hai cây trường tiêu hóa thành hai con rồng đen, vươn móng vuốt chụp vào cơ thể Chính Lan, cả trước lẫn sau.
Chân khí kiệt quệ, chẳng thể dùng khinh công tránh né, Chính Lan đành thi triển chiêu Tàn Phong Quyển Vũ. Thân hình chàng xoay tít như cơn gió xoáy, kiếm phong cuồn cuộn đánh bạt những mũi tiêu chết chóc. Nhưng lực bất tòng tâm, Chính Lan không đủ công lực để giữ cho mà kiếm ảnh liền lạc, kín đáo như mong muốn, trúng liền hai đòn vào lưng và ngực.
Vết thương ở phía sau rạch từ vai hữu xuống hông tả. Còn vết thương phía trước vắt ngay lồng ngực. Tuy chỉ cắt đứt da thịt nhưng máu tuôn xối xả. Song thần đắc ý nhìn thân thể rách nát, đẫm máu của đối phương mà bật cười ngạo nghễ.
Hai lão ác ma đả thương Chính Lan xong đã gian hoạt lùi lại ngay, và vẫn giữ vị trí tả hữu chứ không đứng chung. Họ cứ ngỡ Hồng Nhất Điểm đã trở thành cá nằm trên thớt, chờ hóa kiếp. Nào ngờ, Chính Lan lướt thẳng về phía nhất thần, xuất chiêu Mãn Không Tinh Hà, tạo ra làn mây hàn tinh lấp lánh.
Tất nhiên cước bộ chàng chậm chạp nên nhị thần đã ập đến sau lưng, trước khi chàng tiếp cận nhất thần Ngô Hiển. Ngô Hồng Châu mừng rỡ xuất chiêu Cửu Tiêu Đoạt Phách. Nhằm vào chín huyệt đạo từ gáy đến thắt lưng Chính Lan.
Tuy nhiên, khi mũi tiêu còn cách thân sau đối phương vài gang, lão bỗng nghe bụng dưới đau đớn khủng khiếp và chân khí tan biến cả. Nhị thần gào lên ghê rợn, ôm bụng quị xuống.
Thì ra Chính Lan đã dùng kế thanh đông kích tây, giả đò tấn công nhất thần nhưng lại nhắm vào nhị thần. Ưu thế của chàng là cánh tay tả dù thọ thương nhưng vẫn còn khả năng thi triển tuyệt kỹ Huyết Tuyến Điểm Hồng. Chàng chỉ cần chĩa ngón tay út về phía sau, chờ cơ hội xuất thủ. Bàn tay, cánh tay chàng hoàn toàn bất động, đối phương chẳng thể biết mà đề phòng.
Bí mật của tuyệt kỹ này luôn được giữ kín, nên nhị thần mới trúng kế.
Nhắc lại, nhất thần thấy bào đệ sắp đâm thủng lưng Chính Lan, phấn khởi múa hắc tiêu chống đỡ chiêu kiếm. Thấy kiếm ảnh mịt mù, hàn tinh giăng mắc, lão thầm e ngại nên thủ nhiều hơn công. Chỉ cần chặn đứng được chàng là nhị thần Ngô Hồng Châu sẽ thành công.
Nào ngờ em lão lại lăn ra chết đột ngột. Tiếng thét đau đớn của nhị thần khiến lão rúng động, đường tiêu chậm lại, và lộ ra sơ hở. Chính Lan là bậc thầy trong kiếm đạo, lập tức thọc kiếm vào đấy. Mũi kiếm của chàng đâm thủng sườn trái đối phương. Nhưng Ngô lão quỉ đã kịp vung tả thủ vỗ một chưởng vào ngay ngực Chính Lan, đẩy chàng văng xa gần trượng.Trúng đòn này Chính Lan hộc ra một vòi máu nóng, tay chân bải hoải.
Chẳng còn chút khí lực nào. Bằng ý chí của người hiệp sĩ, chàng cố gượng đứng lên.
Nhất thần tuy thọ thương nhưng công lực vẫn còn sung mãn. Lão lướt đến xem qua thi thể của nhị thần, thấy bào đệ đã tuyệt khí, đau đớn gầm lên:
- Hồng Nhất Điểm, lão phu sẽ bằm xác ngươi ra để trả thù cho nhị đệ.
Nhưng lão chưa kịp xuất thủ thì hai vật tròn tròn, lớn bằng trái bưởi đã rơi vào hàng ngũ bọn giáo đồ Bạch Liên, ở vòng ngoài đấu trường, và phát nổ vang trời. Dù chỉ giết được có vài tên nhưng cũng đủ dọa cho chúng chạy vắt giò lên cổ.
Đồng thời, có mười mấy bóng người lướt đến như tên bắn. Nhất thần thấy Miêu Ưng Lão Tổ cũng đã đào tẩu, hậm hực bỏ ý định sẽ giết Chính Lan, sợ chậm chân sẽ không thoát chết. Hơn nữa, lão cho rằng với vết chưởng thương kia, Hồng Nhất Điểm cũng khó sống. Nhất thần chụp lấy xác nhị thần phi thân mất dạng.
Bọn Hỏa chân nhân đến nơi thì Chính Lan đã quị ngã. Thi Mạn, Tố Bình ôm chàng than khóc, bị Hỏa chân nhân gạt ra:
- Mau tránh chỗ cho ta xem thử.
Ông nhét vào miệng chàng một nắm linh đan, và quát mọi người đi lấy nước. Lát sau, Âu Dương Tiểu Ngưu vác cả một lu sành về đến. Chân Nhân dở khóc dở cười:
- Ngươi định tắm cho Chính Lan hay sao vậy?
Tiểu Ngưu ngượng ngùng phân bua:
- Không vác cả lu thì lấy gì mà đựng?
Chân nhân lấy tiểu kiếm trong tay Chính Lan rạch nát y phục chàng ra.
Mọi người ứa lệ nhìn thấy những vết thương chằng chịt.

Danh sách chương của Âu dương chính Lan

Hồi 1Hồi 2Hồi 3Hồi 4Hồi 5Hồi 6Hồi 7Hồi 8Hồi 9Hồi 10Hồi 11Hồi 12Hồi 13Hồi 14Hồi 15Hồi 16


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h