Wap truyện, đọc truyện, truyện kiếm hiệp

(Bản wap ĐỌC TRUYỆN dành riêng cho điện thoại di động, tải cực nhanh và tiện lợi)
Ngày 21/02/2018 22:00 ở Hà Nội
 

Cái cười của thánh nhân - 62. Lẽ Tất Nhiên Phải Vậy

(Chú ý: Để chuyển chương khác ==> chọn DANH SÁCH CHƯƠNG ở cuối bài)

Lượt xem chương này:  439

Trang Tân bảo Sở Tương Vương:
- Nhà vua (ngồi xe) bên tả có Châu Hầu, bên hữu có Hạ Hầu sau xe có Yên Lăng Quân và Thọ Lăng Quân. Bốn người đó chuyên dâm loạn, xa xỉ, không lo việc nước, Dĩnh đô tất nguy mất.
Tương Vương bảo:
- Tiên sinh già rồi lẫn chăng? Hay là muốn rủa nước Sở đấy?
Trang Tân đáp:
- Tôi thực tâm thấy tất nhiên phải như vậy, không dám rủa nước Sở. Nếu nhà vua cứ sủng ái bốn người đó mãi như vậy, thì nước Sở tất mất! Tôi xin được lánh qua Triệu, ở đó một thời gian để quan sát những biến cố của nước Sở.
Trang Tân qua Triệu ở năm tháng. Quả nhiên Tần chiếm những đất Yên, Dĩnh, Du, Thượng Thái, Trần của nước Sở, Tương Vương phải chạy tróc tới thành Dương, sai người kỵ mã dẫn đường qua Triệu đón Trang Tân, Trang Tân bằng lòng đi.
Trang Tân tới, Tương Vương bảo:
- Quả nhân không biết dùng lời khuyên của tiên sinh, nay sự thế đã như vậy, làm sao bây giờ?
Trang Tân đáp:
- Tôi nghe tục ngữ có câu: "Thấy thỏ rồi mới nghĩ tới chó săn, cũng không phải là muộn, mất bò rồi mới lo rào chuồng cũng chưa phải là trễ". Tôi nghe nói xưa kia vua Thang và vua Vũ chỉ có trăm dặm đất mà hưng thịnh lên được, vua Kiệt, vua Trụ có cả thiên hạ mà bị nguy vong. Hiện nay nước Sở tuy nhỏ, cắt chỗ dài bù vào chỗ ngắn thì cũng còn được vài ngàn dặm, chứ nào phải trăm dặm mà thôi.
Nhà vua không thấy con chuồn chuồn kia ư? Nó có sáu chân bốn cánh, bay lượn giữa khoảng trời đất, cúi mổ con muỗi, con ruồi để ăn, ngửa hứng nước sương ngọt ngào để uống, tự cho rằng chẳng lo lắng gì cả, vì không cạnh tranh gì với ai, có ngờ đâu một đứa nhỏ cao năm thước lấy mật làm keo bôi vào tơ, cột cỡ đầu cái gậy dài bốn nhẫn mà bắt được con chuồn chuồn, chuồn chuồn rớt xuống đất, bị kiến ăn thịt. Con chuồn chuồn còn là vật nhỏ.
Đến như con chim sẻ vàng kia, cúi thì mổ những hạt gạo trắng, ngửa thì đậu ở trên cây rậm rạp, hăng hái vỗ cánh, tự cho là chẳng lo lắng gì cả vì không cạnh tranh với ai, có ngờ đâu rằng có công tử vương tôn nọ, tay trái giương ná tay phải cầm đạn, bắn nó ở chỗ cao mười nhẫn, đem về làm chim mồi bắt chim sẽ khác, ban sáng nó còn bay nhảy trên cây rậm mà tối lại bị xào nấu với muối giấm, chỉ trong khoảnh khắc đã rớt vào tay cậu công tử nọ. Con sẻ còn là vật nhỏ.
Đến như con hộc vàng kia bay lượn trên sông biển, đậu ở cái đầm lớn, cúi thì mổ con lươn con cá chép, ngửa thì ăn của nấu, cây hoành, hăng hái vỗ cánh mà lướt luồng gió mát, bay lượn trên cao, tự cho rằng chẳng lo lắng gì cả vì không cạnh tranh với ai. Có ngờ đâu người thợ săn sửa soạn mũi tên và cây cung màu đen buộc sợi dây tơ vào cây tên bắn nó ở chỗ cao trăm nhẫn, nó bị trúng mũi tên nhọn, bị sợi dây tơ kéo về (phía người thợ săn) và rớt xuống đất trong buồng gió mát: Ban sáng nó còn bay lượn trên sông biển mà buổi tối đã bị nấu nướng trong cái đỉnh cái vạc rồi. Con hộc vàng còn nhỏ.
Đến như việc Thái Linh Hầu cũng vậy. Phía Nam, ông ta đi chơi miền Cao Pha, phía Bắc ông ta leo núi Vu Sơn, uống nước suối Như Khê, ăn cá sông Tương, tay trái ôm hầu non, tay phải đỡ ái thiếp, cùng với họ rong ruổi ở trong miền Cao Thái mà không lo gì việc nước cả. Có ngờ đâu Tử Phát được lệnh của Sở Tuyên Vương bắt trói ông ta bằng sợi dây tơ đỏ, đem về cho Tuyên Vương.
Việc của Thái Linh Hầu còn là việc nhỏ. Đến việc của nhà vua, ngồi xe, bên trái có Châu Hầu, bên phải có Hạ Hầu, sau xe có Yên Lăng Quân và Thọ Lăng Quân, ăn lúa gạo của đất được phong, chở vàng trong kho do bốn phương tiến cống, cùng với bọn đó rong ruổi ở miền Vân Mộng, mà không lo gì việc quốc gia thiên hạ cả. Có ngờ đâu rằng Nhương Hầu phụng mệnh vua Tần, đem binh lại đóng đầy thành Mãnh Tái mà nhà vua phải trốn ra khỏi thành đó.
Tương Vương nghe xong, mặt tái mét, toàn thân run rẩy, rồi cầm viên ngọc khuê trao cho Trang Tân, phong cho Trang Tân làm Dương Lăng Quân, và cho hưởng đất Hoài Bắc.

Danh sách chương của Cái cười của thánh nhân

1. Trào Lộng U Mặc Là Gì?2. Những Yếu Tố Chính Của U Mặc3. Nước Thu4. Mù Rờ Voi5. Chim Biển6. Anh Mù Tự Phụ7. Mộng Hồ Điệp8. Ném Đá9. Rửa Tai10. Dùng Chó Bắt Chuột11. Bị Cọp Rượt12. Thổi Sáo13. Sướng...14. Suối Trường Sinh15. Túy Ngâm Tiên Sinh16. Đức Uống Rượu17. Ngũ Liễu Tiên Sinh18. Đánh Cá Với Như Lai19. Cầu Nước Trường Sinh20. Mã Tuấn21. Coi Bói22. Đông Lăng23. Người Đánh Xe Lừa24. A Lưu25. Cầu Cho Bạo Chúa Sống Lâu26. Quên Thầy27. Thịt Cừu Non28. Đôi Dép Da29. Hũ Vàng30. Cưới Vợ31. Ham Sống32. Suối Hoa Đào33. Tiền Xích Bích34. Dương Xuân Bạch Tuyết35. Mê Vàng36. Sửa Giày37. Đưa Nhau Ra Tòa38. Lồng Đèn Tắt39. Lệ Cơ40. Cây Trên Núi41. Khinh Trọng42. Đi Sứ43.44. Liệt Tử nghèo khó, có khi đói khát nữa45. Cười Người Khóc46. Cướp Đất47. Xin Bãi Nại48. Nghèo Khổ49. Cá Vui50. Làm Giàu51. Lê Đuôi Trong Bùn52. Người Bán Thịt Dê53. Nhân Trung Dài54. Chí Nhân55. Chiếc Bè56. Kiêu Căng Là Gì?57. U Tịnh Đại Sư58. Giác Và Mộng59. Ngôi Tướng Quốc60. Lẽ Sống Chết61. Nuôi Gà Đá62. Lẽ Tất Nhiên Phải Vậy63. Nhất Thống Sơn Hà64. Vay Lúa65. Học Bắn Cung66. Đi Săn67. Giàu Sang68. Pháp Thuật Cao Cường


Thể loại truyện


Wap truyen | download pdf, download truyen

bong da

xo so 24h